MENU

BILINGUAL BLOG – BLOG SONG NGỮ ANH VIỆT SHARE KNOWLEGE AND IMPROVE LANGUAGE

--------------------------- TÌM KIẾM TRÊN BLOG NÀY BẰNG GOOGLE SEARCH ----------------------------

TXT-TO-SPEECH – PHẦN MỀM ĐỌC VĂN BẢN

Click phải, chọn open link in New tab, chọn ngôn ngữ trên giao diện mới, dán văn bản vào và Click SAY – văn bản sẽ được đọc với các thứ tiếng theo hai giọng nam và nữ (chọn male/female)

- HOME - VỀ TRANG ĐẦU

CONN'S CURENT THERAPY 2016 - ANH-VIỆT

150 ECG - 150 ĐTĐ - HAMPTON - 4th ED.

VISUAL DIAGNOSIS IN THE NEWBORN


Thursday, July 28, 2011

DEATH BY CHINA 1 - Peter Navarro and Greg Autry - CHẾT DƯỚI TAY TRUNG HOA


DEATH BY CHINA

Confronting the Dragon —A Global Call to Action

Peter Navarro and Greg Autry

CHẾT DƯỚI TAY TRUNG HOA

Lời Kêu Gọi Toàn Cầu Chống Quỷ Rồng

Peter Navarro and Greg Autry

Chapter 1 - It’s Not China Bashing If It’s True

Chương 1 - Không phải chỉ trích Trung quốc. Đó là sự thật.

Death by China. This is the very real risk we all now face as the world’s most populous nation and soon-to-be largest economy is rapidly turning into the planet’s most efficient assassin.

On the consumer safety front, unscrupulous Chinese entrepreneurs are flooding world markets with a range of bone-crushing, cancer-causing, flammable, poisonous, and otherwise lethal products, foods, and drugs.

Chết dưới tay Trung quốc. Đây là hiểm nguy rất thực mà giờ đây tất cả chúng ta phải đối mặt khi quốc gia đông dân nhất và nền kinh tế sẽ sớm trở thành lớn nhất thế giới nầy đang nhanh chóng biến thành sát thủ tàn độc nhất hành tinh.

Về mặt an toàn của người tiêu dùng, các doanh nhân vô đạo đức Trung quốc đang làm tràn ngập thị trường thế giới với một loạt sản phẩm, thực phẩm, dược phẩm không gây chết người thì cũng cực kỳ có hại, gây ung thư, dễ gây cháy, độc.

• In the kids’ collection, these dangerous products range from lead-lined bracelets, necklaces, and toys to flaming pajamas and toxic toddler overalls.

• At your local drug store or online pharmacy, you can find all manner of “cures” that instead kill—from tainted aspirin, counterfeit Lipitor, and fake Viagra laced with strychnine to kidneybusting heparin and arsenic-laden vitamins.

• If you fancy death by explosion, fire, or electric shock, you can choose from a wide selection of booby-trapped extension cords, fans, lamps, overheating remote controls, exploding cell phones, and self-immolating boom boxes.

• Of course, if you’re both hungry and suicidal, you can always feast on imported Chinese fish, fruit, meat, or vegetables delectably infused with all manner of banned antibiotics, putrefying bacteria, heavy metals, or illegal pesticides.

• Về đồ dùng cho trẻ em, những sản phẩm nguy hiểm nầy có từ vòng tay, dây chuyền và đồ chơi chứa chì đến đồ ngủ dễ cháy, áo quần độc hại

• Ở tiệm thuốc gần nhà hay trên mạng, ta có thể tìm thấy tất cả cách thức "chữa trị" mà thực ra là giết người - từ viên aspirin nhiễm độc, Lipitor nhái, Viagra giả trộn với strychnine đến thuốc heparin phá thận và vitamin chứa đầy độc tố arsen.

• Nếu thích chết do nổ, hỏa hoạn hay điện giật, ta có thể chọn trong một đống thứ từ dây điện, quạt, đèn bẫy người, bộ phận điều khiển từ xa quá nhiệt, điện thoại di động dễ nổ và máy hát tự bốc cháy.

• Dĩ nhiên, nếu vừa đói vừa muốn tự tử, ta luôn luôn có thể thưởng thức cá, trái cây, thịt hay rau nhập khẩu từ Trung quốc ngấm ngon lành các kiểu kháng sinh bị cấm, vi khuẩn thối rửa, kim loại nặng, hay thuốc trừ sâu bất hợp pháp.

Even as thousands literally die from this onslaught of Chinese junk and poison, the American economy and its workers are suffering a no-less-painful “death to the American manufacturing base.”

On this economic front, China’s perverse brand of Communiststyle “State Capitalism” has totally shredded the principles of both free markets and free trade. In their stead, China’s state-backed “national champions” have deployed a potent mix of mercantilist and protectionist weapons to pick off America’s industries job by job and one by one.

Ngay cả khi hàng nghìn người thực sự chết do sự tấn công dữ dội nầy của sản phẩm rác rưởi và chất độc của Trung quốc, nền kinh tế Mỹ và công nhân của nó đang chịu đựng "cái chết không kém phần đau thương hơn của nền tảng sản xuất của Mỹ."

Trên mặt trận kinh tế nầy, nhãn hiệu quái đản Chủ nghĩa Tư bản Nhà nước theo kiểu Cộng sản của Trung quốc đã hoàn toàn xé bỏ những nguyên tắc của cả thị trường tự do và thương mại tự do. Thay vào đó, "các nhà vô địch quốc gia" được nhà nước chống lưng của Trung quốc đã triển khai một hỗn hợp vũ khí của chủ nghĩa con buôn và chủ nghĩa bảo hộ để lần lượt vặt hết việc làm nầy đến việc làm khác từng cái một khỏi những ngành công nghiệp của Mỹ.

China’s “weapons of job destruction” include massive illegal export subsidies, the rampant counterfeiting of U.S. intellectual property, pitifully lax environmental protections, and the pervasive use of slave labor. The centerpiece of Chinese mercantilism is, however, a shamelessly manipulated currency that heavily taxes U.S. manufacturers, extravagantly stimulates Chinese exports, and has led to a ticking time bomb U.S.–China trade deficit close to a billion dollars a day.

"Vũ khí hủy diệt việc làm" của Trung quốc bao gồm trợ cấp xuất khẩu bất hợp pháp, giả mạo tràn lan sở hữu trí tuệ của Mỹ, bảo vệ môi trường lỏng lẻo tệ hại, và sử dụng phổ biến lao động nô lệ. Tuy thế, trung tâm của chủ nghĩa con buôn Trung quốc là tiền tệ bị thao túng một cách vô liêm sỉ đã gây khó khăn rất lớn cho các nhà sản xuất Mỹ, kích thích điên cuồng xuất khẩu của Trung quốc, và dẫn đến trái bom hẹn giờ thâm hụt thương mại Mỹ - Trung gần một tỉ đô-la một ngày.

Meanwhile, the “entry fee” for any American company wishing to scale China’s “Great Walls of protectionism” and sell into local markets is not just to surrender its technology to Chinese partners. American companies must also move research and development facilities to China, thereby exporting the “mother’s milk” of future U.S. job creation to a hostile competitor.

Trong khi đó, "phí nhập cuộc" cho bất cứ công ty Mỹ nào muốn leo qua "Bức Vạn Lý Trường Thành Bảo hộ" của Trung quốc và bán hàng vào thị trường nước nầy không chỉ là giao nộp công nghệ của họ cho đối tác Trung quốc. Các công ty Mỹ còn phải chuyển cơ sở nghiên cứu và phát triển sang Trung quốc, theo cách đó đã xuất khẩu "nguồn sữa mẹ" tạo ra việc làm tương lai của Mỹ cho đối thủ thù địch.

Lost so far in China’s mockery of free trade have been millions of U.S. manufacturing jobs even as the American blue-collar worker has become an endangered species. Consider the following:

• Since China joined the World Trade Organization in 2001 and falsely promised to end its mercantilist and protectionist practices, America’s apparel, textile, and wood furniture industries have shrunk to half their size—with textile jobs alone beaten down by 70%.

• Other critical industries like chemicals, paper, steel, and tires are under similar siege, while employment in our high-tech computer and electronics manufacturing industries has plummeted by more than 40%.

Cho đến nay hàng triệu việc làm trong ngành sản xuất của Mỹ đã bị mất trong sự nhạo báng thương mại tự do của Trung quốc, ngay cả nhân công cổ xanh Mỹ cũng đã trở thành một hạng việc làm bị nguy hiểm. Hãy xem xét những điều sau đây:

• Từ khi Trung quốc gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới vào năm 2001 và hứa hẹn giả dối chấm dứt thực hiện chủ nghĩa con buôn và chủ nghĩa bảo hộ, các ngành may mặc, dệt và đồ gỗ đã co qui mô lại chỉ còn một nửa - riêng việc làm trong ngành dệt đã giảm 70%.

• Những ngành quan trọng khác như hóa chất, giấy, thép và lốp xe cũng bị bao vây tương tự, trong khi đó việc làm trong ngành sản xuất máy tính và điện tử công nghệ cao của chúng ta đã giảm hơn 40%.

As we have lost job after job across a wide swath of industries, many Americans continue to mistakenly associate Chinese manufacturing only with cheap, low-end products like sneakers and toys. In truth, however, China is steadily marching up the “value chain” to successfully grab market share in many of America’s best-paying remaining industries—from automobiles and aerospace to advanced medical devices.

On the wings of massive government support, Chinese companies are busily cornering the market in so-called “green” industries like electric cars, solar power, and wind energy. Of course, it is precisely these industries that American politicians have been so fond of touting as America’s best new sources of job creation.

Khi chúng ta đã mất hết việc làm nầy đến việc làm khác, nhiều người Mỹ tiếp tục nhầm lẫn gắn sản xuất Trung quốc với những sản phẩm rẻ tiền, phẩm cấp thấp như giày dép và đồ chơi. Nhưng thực ra, Trung quốc đang tiến lên trong "chuỗi giá trị" thành công chiếm lấy thị phần trong nhiều ngành thu nhập tốt nhất của Mỹ - từ ô tô và hàng không vũ trụ đến thiết bị y tế tiên tiến.

Với sự hỗ trợ to lớn của chính phủ, các công ty Trung quốc đang ráo riết lũng đoạn các thị trường được gọi là ngành "xanh" như ô tô điện, năng lượng mặt trời, và năng lượng gió. Hiển nhiên, đó chính là những ngành các chính khách Mỹ rất thích nói đến như là các nguồn mới tạo ra việc làm tốt nhất của Mỹ.

For example, on the wind energy front, China now leads the world in both wind turbine production and protectionist irony. For even as China’s state-subsidized companies flood world markets with their own turbines, foreign manufacturers like the U.S.-based General Electric, Spain’s Gamesa, and India’s Suzlon are prohibited from bidding on projects in China as part of a “Buy Chinese” policy.

Chẳng hạn, về năng lượng gió, Trung quốc hiện nay dẫn đầu thế giới cả về sản xuất tua-bin và sự phi lý trong bảo hộ. Ngay cả khi các công ty được nhà nước trợ cấp của Trung quốc làm tràn ngập thị trường thế giới với tua-bin của chính họ, các nhà sản xuất nước ngoài như General Electric đóng tại Mỹ, Gamesa của Tây ban nha, và Suzlon của Ấn độ bị cấm đấu thầu các dự án ở Trung quốc do chính sách "Chỉ Mua Hàng Trung quốc".

One of the most lethal consequences of China’s emergence as the world’s undisputed “factory floor” has been its increasingly voracious appetites for the Earth’s energy and raw materials. To feed its manufacturing machine, China must consume half of the world’s cement, nearly half of its steel, one-third of its copper, and a third of its aluminum. Moreover, by the year 2035, China’s oil demand alone will exceed that of total oil production today for the entire world.

Một trong những hậu quả nguy hiểm nhất từ sự nổi lên của Trung quốc như là "công xưởng" không thể tranh chấp của thế giới là sự phàm ăn ngày càng tham lam năng lượng và nguyên liệu của trái đất. Để nuôi cỗ máy sản xuất của mình, Trung quốc phải tiêu dùng một nửa xi-măng, gần một nửa lượng thép, một phần ba đồng, và một phần ba nhôm của thế giới. Hơn nữa, vào năm 2035, nhu cầu dầu của chỉ riêng Trung quốc sẽ vượt tổng sản lượng dầu hiện nay của toàn thế giới.

These are indeed lethal appetites. That’s because, to support these appetites, Chinese government officials have climbed into a blood-drenched colonial bed with murderous dictators and rogue regimes around the world. In doing so, Chinese government officials and diplomats are engaging in the most scurrilous abuse of United Nations diplomacy the world has ever seen.

Đây là sự phàm ăn chết người. Vì để hỗ trợ cho sự phàm ăn nầy, các viên chức chính quyền Trung quốc đã leo lên chiếc nệm thực dân đẫm máu ngồi cùng các nhà độc tài sát nhân và các chế độ tàn bạo khắp thế giới. Để làm điều đó, các viên chức chính phủ và nhà ngoại giao Trung quốc đã tiến hành lạm dụng một cách thô bỉ nhất ngoại giao Liên Hiệp quốc mà thế giới từng thấy.

As a permanent member of the UN Security Council, China can veto any UN sanctions it chooses to. For almost a decade now, top Chinese diplomats have been using China’s UN veto power to broker a wide range of “blood for oil” and “rape for raw materials” deals. Consider these facts:

Là thành viên thường trực của Hội Đồng Bảo an Liên Hiệp quốc, Trung quốc có thể phủ quyết bất cứ biện pháp trừng phạt nào nó muốn. Trong gần một thập kỷ nay, những nhà ngoại giao cao cấp Trung quốc đã dùng quyền phủ quyết của Trung quốc để mối lái một loạt các giao dịch "đổi máu lấy dầu" và "cướp đoạt lấy nguyên liệu". Hãy xem xét các thực tế sau:

• In exchange for Sudanese oil, China’s veto merchants stopped the UN from intervening in the Darfur genocide—even as a relentlessly brutal Janjaweed militia used Chinese weapons to forcibly rape thousands of women and kill 300,000 innocent Sudanese.

• Để đổi lấy dầu của Sudan, những con buôn quyền phủ quyết Trung quốc đã ngăn Liên Hiệp quốc can thiệp vàp sự diệt chủng ở Darfur - thậm chí khi lực lượng quân sự Janjaweed tàn bạo sử dụng vũ khí Trung quốc để cưỡng hiếp hàng ngàn phụ nữ và giết chết 300.000 người dân Sudan vô tội.

• China’s veto merchants also blocked UN sanctions against Iran and its anti-Semitic, sham-election president to gain access to the world’s largest natural gas fields. This act has blown open the door to nuclear proliferation in the Middle East. It has also dramatically raised the probability of a nuclear strike on Israel and significantly increased the risk of an atomic weapon falling into the hands of anti-American jihadists.

• Những con buôn quyền phủ quyết Trung quốc cũng ngăn Liên hiệp quốc trừng phạt Iran và vị tổng thống bài Do thái, trúng cử gian dối để được tiếp cận các mỏ khí thiên nhiên lớn nhất thế giới. Hành vi nầy đã mở tung cánh của cho phổ biến hạt nhân ở Trung đông. Nó cũng làm tăng cao khả năng tấn công hạt nhân vào Israel và làm tăng đáng kể nguy cơ vũ khí hạt nhân rơi vào tay các phần tử thánh chiến chống Mỹ.

China’s abuses of the peacekeeping mission of the United Nations are hardly isolated incidents. Instead, they are part of a broader “going abroad” strategy that has transformed China from a once isolationist nation into arguably the world’s biggest budding colonial empire. This is no small irony for a country originally founded on anti-colonial, Marxist principles and once heavily victimized by the British Empire and its opium wars on China.

Sự lạm dụng của Trung quốc đối với sứ mạng gìn giữ hòa bình của LHQ khó có thể là những sự cố biệt lập. Thay vào đó có thể nói rằng, chúng là một phần của chiến lược "tiến ra ngoài nước" biến Trung quốc từ một quốc gia từng theo chủ nghĩa biệt lập thành, một đế quốc thực dân bành trướng lớn nhât thế giới. Đây không phải là sự mỉa mai nhỏ bé đối với một quốc gia ban đầu được xây dựng trên những nguyên tắc Mác-xít chống thực dân và từng là nạn nhân đau khổ của Đế quốc Anh và cuôc chiến tranh thuốc phiện của nó với Trung quốc.

Throughout Africa, Asia, and America’s backyard of Latin America, China’s own twenty-first century brand of colonialism always begins with this Mephistophelean bargain: lavish, low-interest loans to build up the country’s infrastructure in exchange for raw materials and access to local markets.

Khắp Châu Phi, Châu Á, và Mỹ La tinh sân sau của Mỹ, nhãn hiệu chủ nghĩa thực dân thế kỷ 21 của riêng Trung quốc luôn bắt đầu với sự mặc cả hiểm ác nầy: những khoản cho vay hậu hĩnh, lãi suất thấp để xây dựng hạ tầng đổi lấy nguyên liệu và sự xâm nhập thị trường nội địa.

Of course, once a country takes this colonial bait, rather than use local labor, China brings in its huge army of engineers and workers to build new highways and railroads and ports and telecommunications systems. This infrastructure then both literally and digitally paves the way for the extraction and transport of raw materials. So it’s back to China’s factory floors in cities like Chongqing, Dongguan, and Shenzhen for Cameroon’s timber, the Congo’s magnesium, Djibouti’s gypsum, Gabon’s manganese, Malawi’s uranium, Mozambique’s titanium, Niger’s molybdenum, Rwanda’s tin, and Zambia’s silver. As the final colonial coup de grâce, China then dumps its finished goods back onto local markets—thereby driving out local industries, driving

up the unemployment rate, and driving its new colonies deeper into poverty.

Dĩ nhiên, một khi đất nước đó cắn lấy miếng mồi thực dân nầy, thay vì dùng lao động tại chỗ, Trung quốc sẽ mang vào đội quân kỹ sư và công nhân khổng lồ của nó để xây dựng đường cao tốc, đường sắt, cảng và hệ thống viễn thông. Hạ tầng nầy cả thực tế và kỹ thuật số mở đường khai thác và vận chuyển nguyên vật liệu. Tiếp đó nó quay về lại các công xưởng ở những thành phố như Trùng Khánh, Đông quan, và Thẩm quyến gỗ của Cameroon, ma-giê của Congo, thạch cao của Djibouti, ma-giê của Gabon, uranium của Malawi, titan của Mozambique, mo-lyp-đen của Niger, kẽm của Rwanda, và bạc của Zambia. Như cú đánh kết liễu thực dân cuối cùng, Trung quốc sau đó sẽ bán lại thành phẩm của nó vào thị trường các nước nầy - xóa bỏ các ngành tại chỗ, đẩy cao tỉ lệ thất nghiệp, và đẩy các thuộc địa mới của nó lún sâu hơn nữa vào đói nghèo.

Arming Itself to the Teeth

Even as China has boomed at the expense of much of the rest of the world, it has used its rapid economic growth to fund one of the most rapid and comprehensive military buildups the world has ever

witnessed. In this way, and in the spirit of Vladimir Lenin’s dictum that a capitalist will sell the rope that will be used to hang him, every “Walmart dollar” we Americans now spend on artificially cheap Chinese imports represents both a down payment on our own unemployment as well as additional financing for a rapidly arming China. Here’s what just some of that vaunted war machine is shaping up to look like:

Tự vũ trang tận răng

Ngay cả khi Trung quốc phát triển bằng cái giá mà tất cả các nước còn lại trên thế giới phải trả, nó đã dùng sự phát triển kinh tế nhanh chóng của mình tài trợ cho một trong những sự tăng cường quân sự nhanh và toàn diện nhất mà thế giới từng chứng kiến. Theo cách nầy, và với tinh thần nhận xét của Lê-nin là nhà tư bản sẽ bán dây thừng dùng để treo cổ chính hắn, mỗi 'đô-la Walmart" người Mỹ chúng ta hiện nay chi tiêu vào những thứ nhập khẩu rẻ tiền giả tạo của Trung quốc vừa là khoản ứng trước cho tình trạng thất nghiệp của chúng ta vừa là khoản tài trợ bổ sung cho một Trung quốc vũ trang nhanh chóng. Đây chỉ là một vài điểm mà cỗ máy chiến tranh khoa trương đó đang định hình:

• China’s newly modernized Navy and Air Force feature everything from virtually undetectable nuclear submarines and the latest Russian-designed fighter jets to ballistic missiles that can precisely target America’s aircraft carriers on the high seas.

• China’s own “Pentagon” is confidently developing advanced weapons systems—many of which have been stolen from us by Chinese hackers and spies!—to shoot down our satellite and GPS systems and send nuclear warheads deep into the American heartland.

• Hải quân và không quân mới được hiện đại hóa có tất cả mọi thứ từ tàu ngầm hạt nhân hầu như không thể phát hiện và máy bay phản lực chiến đấu với thiết kế của Nga đến tên lửa đạn đạo có thể nhắm chính xác các tàu sân bay Mỹ trên các đại dương.

• "Lầu năm góc" của Trung quốc tự tin phát triển các hệ thống vũ khí tiên tiến - trong đó nhiều thứ do tin tặc và gián điệp ăn cắp của chúng ta - để bắn hạ vệ tinh và hệ thống GPS của chúng ta và bắn các đầu đạn hạt nhân vào sâu các khu trung tâm nước Mỹ.

• Unlike a fatigued U.S. army now thinly stretched by the conflicts in Afghanistan and Iraq, the People’s Liberation Army—the largest in the world—has both the overwhelming force and troop readiness to roll over the forces of India, South Korea, Taiwan, or Vietnam and still have more than enough foot soldiers to crush the Taliban and keep the peace in Baghdad if it cared to.

• The “war hawk” wing of China’s military is even readying the ability to drop virtually untrackable nuclear bombs from space. These cosmic nukes simply arrive on target in a few short minutes and far too quickly and quietly for countermeasures.

• Không giống như quân đội Mỹ đã kiệt sức và giờ đây dàn mỏng do các cuộc xung đột ở Afghanistan và Iraq, quân đội Giải phóng Nhân dân Trung quốc - quân đội lớn nhất thế giới - có cả lực lượng vượt trội và tính sẵn sàng tấn công để áp đảo lực lượng của Ấn độ, Hàn quốc, Đài loan, hay Việt nam và vẫn còn quá đủ bộ binh để nghiền nát Taliban và giữ gìn hòa bình ở Baghdad nếu nó quan tâm đến.

• Cánh "diều hâu chiến tranh" của quân đội Trung quốc thậm chí chuẩn bị khả năng ném bom hạt nhân hầu như không thể truy dấu từ không gian. Những vũ khí hạt nhân vũ trụ nầy đến đúng mục tiêu chỉ trong vài phút ngắn ngủi, quá nhanh và lặng lẽ để đối phó.

Of course, America isn’t the only country that should fear the emergence of a new and powerful Asian aggressor. China’s increasingly nervous neighbors now face a rapidly increasing risk from a rising Asian

hegemon amidst China’s brinkmanship and bullying over everything from access to shipping lanes to long-simmering territorial disputes.

Dĩ nhiên, Mỹ không là quốc gia duy nhất nên e ngại sự nổi lên của kẻ gây hấn châu Á mới và hùng mạnh nầy. Những láng giềng lo lắng ngày càng tăng giờ đây đối mặt với nguy cơ tăng lên nhanh chóng từ một kẻ bá quyền châu Á đang lên với chính sách bên miệng hố chiến tranh và việc bắt nạt tất cả từ tiếp cận các tuyến vận tải biển đến tranh cấp lãnh thổ sục sôi kéo dài.

It’s Big Brother Meets Silent Spring

Also in danger are the hundreds of millions of innocent Chinese citizens, who face extreme “Death by China on China” risks from China’s pollution-rife economic growth model, its rigid, class-based Communist Party theocracy, and an “Orwell on steroids” totalitarianism.

Chính Đại ca gặp Mùa xuân lặng lẽ

Cũng ở trong hiểm nguy là hằng trăm triệu công dân Trung quốc vô tội, những người đối mặt với nguy cơ cực kỳ "Cái chết do Trung quốc đặt lên Trung quốc" từ mô hình tăng trưởng kinh tế với ô nhiễm lan tràn, chính trị thần quyền của Đảng Cộng sản cứng nhắc dựa trên giai cấp, và một chủ nghĩa toàn trị kiểu "Orwell về steroids"

On the pollution front, an overreliance on an export-driven, heavy manufacturing economy has turned the atmosphere over China’s industrial heartland into the world’s biggest toxic cloud and shroud. More than 70% of China’s major lakes, rivers, and streams are severely polluted. Even a popular tourist cruise down the Yangtze River, above the Three Gorges Dam, reveals that this once-pristine Chinese national treasure where Mao once swam is now virtually devoid of birds and visible signs of aquatic life.

Về mặt ô nhiễm, nền kinh tế sản xuất chiếm tỉ trong cao, dựa quá mức vào xuất khẩu đã biến bầu khí quyển của trung tâm công nghiệp của Trung quốc thành đám mây che phủ độc hại lớn nhất thế giới. Hơn 70% hồ, sông, suối chính của Trung quốc ô nhiễm trầm trọng. Thậm chí một chuyến du lịch xuôi sông Dương Tử, phía trên đập Tam Hiệp, cho thấy kho báu quốc gia nguyên sơ trước đây của Trung quốc, nơi Mao đã từng bơi qua giờ đây hầu như vắng bóng các loài chim và dấu hiệu của các loài thủy sinh.

Meanwhile, “What happens in China doesn’t stay in China.” As Chinese factories churn out a flood of products destined for the shelves of Target and Walmart, China’s particularly virulent brand of air pollution rides more than 6,000 miles along the jet stream to California, dropping toxic waste all along the way. Today, most of the acid rain in Japan and South Korea is “Made in China,” while an increasing share of the fine particulate found in the air in West Coast cities like Los Angeles likewise started out in a Chinese factory.

Trong khi đó, "Cái gì xảy ra ở Trung quốc lại không ở lại Trung quốc." Khi các nhà máy Trung quốc tạo ra cơn lũ sản phẩm để chất lên giá cứa hàng của Target và Walmart, các loại tro bụi ô nhiễm không khí cực kỳ độc hại của Trung quốc bay hơn 6.000 dặm theo các luồng gió xoáy đến California, thả xuống các chất thải độc hại trên đường đi. Ngày nay, phần lớn mưa a-xit ở Nhật và Hàn quốc là "Made in China," trong khi tỉ lệ ngày càng tăng các hạt nhỏ phát hiện trong không khí các thành phố ở Bờ biển Phía tây như Los Angeles cũng xuất phát từ các nhà máy của Trung quốc.

As for the risks posed by China’s rigid, class-based society, the bitter, ironic truth here is that the ruling Communist Party oversees not a true “People’s Republic” but rather its own secular theocracy. While Marx turns over in his grave and a pickled Mao stares glassy-eyed from his crystal coffin in Tiananmen Square, a relatively small fraction of the Chinese population grows fabulously rich even as one billion Chinese citizens continue to live in a Hobbesian world of grinding poverty without access to adequate health care and where even a minor sickness can become a death sentence.

Về nguy cơ từ xã hội cứng nhắc, dựa trên giai cấp của Trung quốc, sự thật mỉa mai, cay đắng ở đây là Đảng Cộng sản cầm quyền cai trị không phải là một đảng "Cộng hòa Nhân dân" chân chính mà là một chế độ thần quyền thế tục. Khi Mác trở mình trong mồ và xác ướp Mao từ chiếc hòm pha lê của mình hướng cặp mắt đờ đẫn vào quảng trường Thiên An Môn, một tỉ lệ tương đối nhỏ dân số Trung quốc trở nên giàu có cực kỳ ngay khi một tỉ công dân Trung quốc tiếp tục sống trong thế giới đói nghèo của triết gia Thomas Hobbes, không được chăm sóc ý tế đầy đủ, nơi mà một bệnh tật nhỏ cũng thành án tử hình.

China’s totalitarian politics are equally appalling. To quell dissent, the Communist Party relies on a police and paramilitary force numbering more than one million. Its Orwellian web also features some 50,000 cyber cops. Together, these real and virtual jackboots are unrelenting in their repression and suppression.

Nền chính trị toàn trị của Trung quốc cũng kinh hoàng không kém. Để dập tắt chống đối, Đảng Cộng sản dựa vào công an và lực lượng bán quân sự có trên một triệu người. Trang web Orwell cũng có khoảng 50.000 công an mạng. Các công an thực và ảo nầy không ngừng cùng nhau ngăn chặn và đàn áp.

• Try to organize your workplace, and you are beaten and then fired.

• Stand up for human rights or women’s rights, and you are mercilessly hounded, placed under house arrest, or simply “disappeared.”

• Be revealed as a Falun Gong practitioner or “closet Catholic,” and get ready to have your “deviant thoughts” washed right out of your brain.

• Cố gắng sắp xếp nới làm việc của mình, ta sẽ bị đánh và đuổi việc.

• Đứng lên vì quyền con người hay quyền phụ nữ, ta sẽ bị săn lùng tàn nhẫn, quản thúc trong nhà, hay đơn giản "biến mất".

• Bị phát hiện là người theo Pháp Luân công hay "Hội kín Thiên chúa giáo", thì sẵn sàng để "tư tưởng lệch lạc" được tẩy nảo.

The linchpin of such Chinese repression is a grim archipelago of forced labor camps to which millions of Chinese citizens have been exiled—often without trial. For those imprisoned in China’s Laogai gulag, it could be worse; according to Amnesty International, the People’s Republic annually executes several times more of its own people than the rest of the world combined.

Trụ cột của sự đàn áp như trên của Trung quốc là quần đảo ngục tù tàn bạo các trại lao động cưỡng bức, nơi hàng triệu công dân Trung quốc bị lưu đầy - thường không qua xét xử. Đối với những người bị giam ở trại tù Laogai còn tồi tệ hơn; theo tổ chức Ân xá Quốc tế, hàng năm nước Công hòa Nhân dân nầy xử tử dân chúng của mình nhiều hơn 4 lần các nước khác gộp lại.

At least lethal injection is now preferred to the traditional bullet to the brain. It is not compassion, however, driving this capital punishment “reform.” It is simply that injections are cheaper to clean up, provide less risk of HIV infection to the executioners, and make it much easier to harvest the victim’s organs for sale on the black market.

Ít ra tiêm thuốc độc giờ đây được ưa chuộng hơn viên đạn bắn vào đầu truyền thống. Tuy nhiên, đó không phải do lòng từ bi dẫn đến "sự đổi mới" hình thức tử hình nầy. Đơn giản là vì tiêm thuốc độc dễ dọn vệ sinh hơn, ít nguy cơ bị nhiễm HIV cho người thi hành án, và dễ dàng hơn nhiều cho việc thu hoạch các bộ phận cơ thể của nạn nhân để bán ra chợ đen.

The Big Sellout, the Bigger Copout

Even as these countless Deaths by China play out both within the People’s Republic and on killing floors around the globe, America’s business executives, journalists, and politicians have had far too little to say about the single greatest threat facing the United States and the world.

Phản bội nghiêm trọng, trốn tránh còn nghiêm trọng hơn

Ngay cả khi vô số Cái Chết do Trung quốc diễn ra cả bên trong nước Cộng hòa Nhân dân nầy và ở những nơi chết chóc trên khắp thế giới, các nhà lãnh đạo doanh nghiệp, nhà báo, và nhà chính trị Mỹ có quá ít để nói về nguy cơ lớn nhất duy nhất đối mặt với nước Mỹ và thế giới.

In the executive arena, some of America’s biggest companies—from Caterpillar and Cisco to General Motors and Microsoft—have been fully complicit in the Chinese politics of “first divide America and then conquer it.” The tragedy here is that when China’s mercantilist onslaught against American industry began in the late 1990s— and industries like furniture, textiles, and apparel began falling one by one—the business community and organizations like the U.S. Chamber of Commerce were staunchly united.

Trong lĩnh vực kinh doanh, một số công ty lớn nhất của Mỹ - từ Caterpillar và Cisco đến General Motors và Microsoft - đã hoàn toàn đồng lõa với chính sách "trước hết chia rẻ nước Mỹ và sau đó chinh phục nó" của Trung quốc. Bi kịch ở đây là khi những con buôn Trung quốc tấn công công nghiệp Mỹ bắt đầu vào cuối những năm 1990 - và những ngành như đồ gỗ, dệt và may mặc bắt đầu sụp đổ hết ngành nầy đến ngành khác - cộng đồng và các tổ chức kinh doanh như Phòng Thương Mại Mỹ đã đoàn kết vững chắc.

Over the past decade, however, as each additional American job and each new American factory has been offshored to China, the narrow profit-maximizing interests of many of America’s corporate executives have been realigned with their Chinese partners. Indeed, with their bread now being buttered offshore, so-called “American” organizations like the Business Roundtable and National Association of Manufacturers have been transformed from staunch critics of Chinese mercantilism into open, and often very aggressive, soldiers in the pro-China Lobby.

Tuy thế, trong thập kỷ qua, khi mỗi việc làm bổ sung của Mỹ và mỗi nhà máy Mỹ mới chuyển sang Trung quốc, vì mối quan tâm hẹp hòi nhằm tối đa hóa lợi nhuận của nhiều lãnh đạo công ty Mỹ đã dàn xếp với đối tác Trung quốc của họ. Thực ra, khi bánh mì của họ được phết bơ ở nước ngoài, các tổ chức được gọi là 'Mỹ" như Bàn Tròn Kinh doanh (Business Roundtable)và Hiệp hội các nhà sản xuất quốc gia (National Association of Manufacturers) đã chuyển biến từ phê phán gay gắt chủ nghĩa con buôn Trung quốc thành những chiến binh cởi mở, và thường rất xông xáo trong vận động hành lang ủng hộ Trung quốc.

While many American corporate executives have become lobbying warriors for China, American journalists are mostly missing in action. The downsizing of newspapers and network television news in an age of the Internet has led to the closing or shrinking of many foreign news bureaus. As a result, the American media has had to increasingly rely on the flow of news from the government-owned Chinese press—one of the most effective and relentless propaganda machines the world has ever witnessed.

Trong khi nhiều nhà điều hành công ty Mỹ trở thành những chiến binh vận động hành lang cho Trung quốc, các nhà báo Mỹ phần lớn đã mất tích. Sự tinh giản biên chế của các tờ báo và tin tức truyền hình trong thời đại Internet dẫn đến việc đóng của hay thu hẹp nhiều phòng tin tức ở nước ngoài. Dẫn đến các phương tiện truyền thông Mỹ ngày càng dựa vào luồng tin tức từ báo chí của chính quyền Trung quốc - một trong những cỗ máy tuyên truyền không ngừng và hiệu quả nhất mà thế giới từng chứng kiến.

Meanwhile, the cream of America’s financial press—most notably the Wall Street Journal—clings zealously to a free market and free trade ideology, seemingly oblivious to the fact that China’s “one-way free trade” is simply America’s unilateral surrender in an age of Chinese state capitalism. The absurdity here is that instead of seeing trade reform as a legitimate form of self-defense against a relentless Chinese onslaught of “beggar thy neighbor” practices, publications like the Wall Street Journal continually rail against the threat of American “protectionism.” It’s all so much nonsense, but the ideological drum beat goes on.

Trong khi đó, tinh hoa của báo chí tài chính Mỹ - nhất là tờ Wall Street Journal - sốt sắng trung thành với thị trường tự do và tư tưởng thương mại tự do, dường như không biết đến một thực tế là "thương mại tự do một chiều" của Trung quốc hoàn toàn là sự đầu hàng đơn phương của Mỹ trong thời đại chủ nghĩa tư bản nhà nước Trung quốc. Điều vô lý ở đây là thay vì xem cải cách thương mại là một hình thức tự vệ chính đáng chống lại sự tấn công liên tục của hành động "lợi mình, hại người" của Trung quốc, báo chí như tờ Wall Street Journal lại liên tục phê phán nguy cơ "chủ nghĩa bảo hộ" Mỹ. Tất cả điều đó quá vô nghĩa, nhưng tiếng trống ý thức hệ vẫn tiếp tục vang lên.

As for America’s politicians, no single group of individuals deserves more blame for standing meekly, passively, and ignorantly by as China has had its way with the U.S. manufacturing base and engaged in its massive military buildup. It’s not that the American Congress hasn’t been fully warned about the dangers of a rising China. Each year, the Congressionally funded U.S.–China Commission publishes both an annual report and ample testimony about this emerging threat.

Đối với các chính khách Mỹ, không một nhóm cá nhân riêng lẻ nào đáng chịu tội vì đã nhu mì, thụ động và dốt nát khi để Trung quốc tự do hành động đối với nền tảng sản xuất của Mỹ và tiến hành tăng cường quân sự qui mô lớn. Không phải vì Quốc hội Mỹ đã không được cảnh báo đầy đủ về những hiểm nguy của một Trung quốc đang lên. Mỗi năm, Quốc hội đã cấp ngân sách cho Ủy ban Mỹ - Trung quốc xuất bản cả báo cáo hàng năm và nhiều tài liệu về mối nguy cơ đang nổi lên nầy.

For example, the U.S.–China Commission has warned that “Chinese espionage activities in the United States are so extensive that they comprise the single greatest risk to the security of American technologies.”

Chẳng hạn, Ủy ban Mỹ - Trung quốc đã cảnh báo "hoạt động gián điệp của Trung quốc trong nước Mỹ rộng đến nỗi chúng bao gồm nguy cơ lớn nhất duy nhất với an ninh của công nghệ Mỹ."

In fact, to date, China’s far-reaching spy network has stolen critical secrets related to the Aegis guided missile destroyer, B1-B bomber, Delta IV rocket, ICBM-capable guidance systems, Stealth Bomber, and Space Shuttle. Chinese hackers and spies have been equally effective at delivering details on aircraft carrier launch systems, drones, naval reactor designs, submarine propulsion systems,the inner workings of neutron bombs, and even highly specific U.S. Navy warship operations procedures.

Thực tế, đến nay, mạng lưới gián điệp rộng lớn của Trung quốc đã đánh cắp những bí mật quan trọng liên quan đến tàu khu trục tên lửa dẫn đường Aegis, máy bay ném bom B1, hỏa tiễn Delta IV, hệ thống hướng dẫn ICBM, máy bay ném bom tàng hình, và Tàu vũ trụ Con Thoi. Tin tặc và gián điệp Trung quốc có hiệu quả như nhau trong việc cung cấp chi tiết hệ thống phóng của tàu sân bay, máy bay không người lái, thiết kế lò phản ứng tàu thủy, hệ thống động cơ đẩy của tàu ngầm, cơ chế hoạt động bên trong của bom neutron, và thậm chí quy trình hoạt động rất chi tiết của tàu chiến hải quân Mỹ.

Similarly, on the economic threat, the Commission has pleaded with Congress to recognize that small and medium-sized American businesses “face the full brunt of China’s unfair trade practices, currency manipulation, and illegal subsidies for Chinese exports.”

Tương tự, về nguy cơ kinh tế, Ủy ban đã yêu cầu Quốc hội thừa nhận rằng các doanh nghiệp vừa và nhỏ của Mỹ "đương đầu với gánh nặng của hoạt động thương mại không công bằng, thao túng tiền tệ, và trợ cấp không hợp pháp của Truing quốc cho các hoạt động xuất khẩu của nó."

Despite these warnings, Congress continues to ignore the advice of its own independent commission and wake up to the rising economic and military threat from China.

Bất chấp những cảnh báo nầy, Quốc hội tiếp tục đã bỏ qua tư vấn của ủy ban độc lập của nó để thức tỉnh trước nguy cơ kinh tế và quân sự ngày càng tăng từ Trung quốc.

Of course, the White House must share equal blame. Both Presidents George W. Bush and Barack Obama have talked softly and carried very little sticks when it has come to China. President Bush’s excuse was a preoccupation with the war in Iraq and homeland security coupled with a blind faith in what has been anything but free trade. On Bush’s watch alone, the United States surrendered millions of jobs to China.

Dĩ nhiên, Nhà trắng phải chịu trách nhiệm tương tự. cả hai tổng thống George W. Bushvà Barack Obama đã nói chuyện nhẹ nhàng và mang rất ít gậy khi đến Trong quốc. Lý do của tổng thống Bush là bận rộn với cuộc chiến ở Iraq và an ninh nội địa cộng với niềm tin mù quáng duy nhất vào thị trường tự do. Chỉ trong nhiệm kỳ của Bush, nước Mỹ đã mất hàng triệu việc làm cho Trung quốc.

For his part, Candidate Barack Obama on the 2008 campaign trail repeatedly promised to crack down on unfair Chinese trade practices, particularly in key industrial swing states like Illinois, Michigan, Ohio, and Pennsylvania. However, since taking office, President Obama has repeatedly bowed to China on key trade issues, primarily because he wants China to keep financing America’s massive budget deficits. While Obama mortgages our future to his Chinese banker, he fails to understand that the best jobs program for America is comprehensive trade reform with China.

Về phần mình, Ưng cử viên Obama trong chiến dịch vận động vào năm 2008 đã hứa hẹn nhiều lần kiên quyết chấm dứt hoạt động thương mại không công bằng của Trung quốc, nhất là tại các bang công nghiệp chủ yếu như Illinois, Michiganm Ohio, và Pennsylvania. Thế nhưng, từ khi nhậm chức, Tổng thống Obama đã nhiều lần cúi đầu trước Trung quốc về những vấn đề thương mại then chốt, chủ yếu vì ông muốn Trung quốc tiếp tục tài trợ cho thâm hụt ngân sách khổng lồ của Mỹ. Trong khi Obama thế chấp tương lai của chúng ta cho các ngân hàng Trung quốc, ông ta không hiểu được rằng chương trình tạo việc làm tốt nhất cho nước Mỹ là cải cách thương mại toàn diện với Trung quốc.

The Roadmap Ahead:

All Roads Careen Toward Beijing

Con đường phía trước: Mọi con đường đều chỉ về Bắc kinh

In this book, we will systematically work our way through each of the major categories of Death by China—from China’s appalling product safety record and the destruction of the American economy to the rise of Chinese colonialism, China’s rapid military buildup, and its bold and blatant espionage adventures. In doing so, our overriding goal is not just to provide you with an exposé and catalog of China’s abuses. This book is also meant as a survival guide and call to action at a critical juncture in American and world history. Unless all of us rise up together to confront the Dragon, the rest of our lives and the lives of our children will be far less prosperous—and far more dangerous— than the Golden Age in which many of us grew up.

Trong sách nầy, chúng tôi sẽ nêu một cách hệ thống các dạng Chết dưới tay Trung quốc chính - từ kỷ lục kinh hoàng về an toàn sản phẩm và sự hủy hoại nền kinh tế Mỹ đến sự gia tăng của chủ nghĩa thực dân Trung quốc, sự tăng cường quân sự nhanh chóng của Trung quốc, và các hoạt động gián điệp mạnh mẽ và trắng trợn. Để làm điều đó, mục tiêu bao trùm của chúng tôi không chỉ cung cấp cho bạn một sự thực phơi bày và danh mục các lạm dụng của Trung quốc. Cuốn sách nầy cũng có nghĩa như một cẩm nang để sống còn và kêu gọi hành động tại một thời khắc quan trọng trong lịch sử nước Mỹ và thế giới. Trừ khi tất cả chúng ta cùng nhau đứng lên đương đầu với Con Rồng nầy, phần còn lại của cuộc đời chúng ta và cuộc sống của con cháu chúng ta sẽ kém thịnh vượng hơn nhiều - và lại nguy hiểm hơn nhiều - so với Thời đại Vàng son mà nhiều người trong chúng ta đã lớn lên.