MENU

BILINGUAL BLOG – BLOG SONG NGỮ ANH VIỆT SHARE KNOWLEGE AND IMPROVE LANGUAGE

--------------------------- TÌM KIẾM TRÊN BLOG NÀY BẰNG GOOGLE SEARCH ----------------------------

TXT-TO-SPEECH – PHẦN MỀM ĐỌC VĂN BẢN

Click phải, chọn open link in New tab, chọn ngôn ngữ trên giao diện mới, dán văn bản vào và Click SAY – văn bản sẽ được đọc với các thứ tiếng theo hai giọng nam và nữ (chọn male/female)

- HOME - VỀ TRANG ĐẦU

CONN'S CURENT THERAPY 2016 - ANH-VIỆT

150 ECG - 150 ĐTĐ - HAMPTON - 4th ED.

VISUAL DIAGNOSIS IN THE NEWBORN

Thursday, June 30, 2016

WHY IS SCHOOL COMPULSORY? Tại sao phải bắt buộc đến trường?



WHY IS SCHOOL COMPULSORY?

Tại sao phải bắt buộc đến trường?

Kevin Currie-Knight

Wednesday, June 29, 2016

Kevin Currie-Knight

Thứ 4 ngày 29 Tháng 6, 2016

School has nothing to do with freedom. First, there are state laws mandating that you have either attended school or have learned the very specific kinds of things you’d learn in school. That form of education is not a choice: it is legally compulsory.

Trường học chẳng có gì liên quan tới sự tự do. Trước hết, đó là pháp luật nhà nước bắt buộc bạn hoặc phải tới trường hoặc phải học những cái rất cụ thể được dạy ở trường. Hình thức giáo dục này không phải là một lựa chọn: nó cưỡng bức về mặt pháp lý.

But schooling is culturally compulsory as well. That’s what Austrian philosopher and Roman Catholic priest Ivan Illich said.

Nhưng trường học cũng cưỡng bức về mặt văn hóa nữa. Đó là điều mà nhà triết học và linh mục Công giáo La Mã người Áo Ivan Illich đã nói.
Illich was a critic of state education systems who, in 1970, wrote a now celebrated book called Deschooling Society, in which he boldly argued that, like the separation of church and state, we need a corresponding right protecting people from state establishment of education. He suggested that the article should read, “The State shall make no law with respect to the establishment of education.

Illich là một nhà phê bình các hệ thống giáo dục quốc gia, vào năm 1970, ông đã viết một cuốn sách bây giờ nổi tiếng có tênXã hội không đến trường, trong đó ông mạnh dạn cho rằng, giống như sự tách biệt giữa nhà thờ và nhà nước, chúng ta cần một quyền tương ứng bảo vệ con người khỏi thiết chế giáo dục của nhà nước. Ông đề nghị có nên điều này trong luật, "Nhà nước sẽ không ban hành luật liên quan đến việc thiết lập giáo dục."

WHAT IS CULTURE? Văn hóa là gì?



WHAT IS CULTURE?

Văn hóa là gì?

Notes towards the Definition of Culture by T. S. Eliot, London, Faber and Faber Limited, 1948, 1962, 124 pages.
Ghi chú về Định nghĩa Văn hóa của T. S. Eliot, London, Faber và Faber Limited xuất bản năm 1948, 1962, 124 trang.

Gerry T. Neal
Gerry T. Neal


Culture is a word that we use all the time but we seldom put much thought into what it means. We take for granted that we know what “culture” is, although we use it in very different ways depending upon the circumstances. Sometimes, when we speak of culture, we mean something that includes the fine visual arts, literature, theatre, architecture, and serious music, and we will speak of someone who appreciates these things as being “cultured” or “having culture”. Other times we use the word culture to mean something that includes our language, religion, and way of living. This is how we use the word when we speak of our culture as opposed to that of another people.

Văn hóa là một từ mà chúng ta hay dùng nhưng ít khi chúng ta nghĩ đến nghĩa của nó. Chúng ta mặc nhiên cho rằng chúng ta đã biết "văn hóa" có nghĩa rồi, mặc dù chúng ta sử dụng từ này theo những cách rất khác nhau tùy thuộc vào từng trường hợp. Thỉnh thoảng, khi nói về văn hóa, chúng ta muốn nói một cái gì đó bao gồm cả nghệ thuật thị giác, mỹ thuật, văn học, sân khấu, kiến ​​trúc và âm nhạc, và chúng ta sẽ nói về những người biết đánh giá cao những thứ này là "văn hóa" hay "có văn hóa". Có khi, chúng ta sử dụng từ văn hóa thế giới để chỉ một cái gì đó bao gồm ngôn ngữ, tôn giáo, và cách sống của chúng ta. Đây là cách chúng ta sử dụng từ khi chúng ta nói về nền văn hóa của chúng ta đối lập với văn hóa của của người khác.


Monday, June 27, 2016

REAL GOVERNMENT DOESN'T HAVE "THE CONSENT OF THE GOVERNED" Kẻ cai trị thực tế không hề có "sự đồng thuận của người bị trị"



REAL GOVERNMENT DOESN'T HAVE "THE CONSENT OF THE GOVERNED"

Kẻ cai trị thực tế không hề có "sự đồng thuận của người bị trị"

Ilya Somin

Ilya Somin

Thursday, January 28, 2016

Thứ năm 28 tháng 1, 2016

The Declaration of Independence famously states that governments derive “their just powers from the consent of the governed.” But, sadly, this is almost never the case in the real world.

Tuyên ngôn độc lập có câu nói nổi tiếng rằng chính phủ chỉ có được "quyền lực từ sự đồng thuận của người dân." Nhưng, đáng buồn thay, điều này gần như không bao giờ là đúng trong thế giới thực.

If it is indeed true, as Abraham Lincoln famously put it, that “no man is good enough to govern another man without that other’s consent,” that principle has more radical implications than Lincoln probably intended. Few if any of those who wield government power measure up to that lofty standard.
Nếu nó thực sự đúng, như Abraham Lincoln nổi tiếng đã nói, rằng "không có người nào đủ tốt để điều hành người khác mà không có sự đồng thuận của người kia", thì nguyên tắc đó hàm nghĩa cực đoan hơn Lincoln muốn nói. Rất ít người, nếu có,  nắm giữ quyền lực chính phủ mà đạt được tiêu chuẩn cao quý đó.

Sunday, June 26, 2016

ENEMY OF THE STATE, FRIEND OF LIBERTY Kẻ thù của Nhà nước, người Bạn của Tự do



ENEMY OF THE STATE, FRIEND OF LIBERTY

Kẻ thù của Nhà nước, người Bạn của Tự do

Lawrence W. Reed

Lawrence W. Reed

Monday, March 17, 2014

Thứ Hai 17 Tháng 3, 2014

Question: If you could go back in time and spend one hour in conversation with 10 people—each one separately and privately—whom would you choose?

Câu hỏi: Nếu bạn có thể đi ngược thời gian và dành một giờ trò chuyện với 10 người, mỗi người một lần và nói chuyện riêng thì mà bạn sẽ chọn ai?

My list isn’t exactly the same from one day to the next, but at least a couple of the same names are always on it, without fail. One of them is Marcus Tullius Cicero. He was the greatest citizen of the greatest ancient civilization, Rome. He was its most eloquent orator and its most distinguished man of letters. He was elected to its highest office as well as most of the lesser ones that were of any importance. More than anyone else, Cicero introduced to Rome the best ideas of the Greeks. More of his written and spoken work survives to this day—including hundreds of speeches and letters—than that of any other historical figure before 1000 A.D. Most importantly, he gave his life for peace and liberty as the greatest defender of the Roman Republic before it plunged into the darkness of a welfare-warfare state.

Danh sách của tôi mỗi ngày sẽ không giống hệt nhau, nhưng ít nhất một vài cái tên luôn có mặt trên đó, không thể thiếu được. Một trong số đó là Marcus Tullius Cicero. Ông là công dân vĩ đại nhất của nền văn minh cổ đại lớn nhất, La Mã. Ông là nhà hùng biện hùng hồn của La Mãngười đàn ông nổi bật nhất về văn chương. Ông được bầu vào chức vụ cao nhất của của La Mã và cũng là người hiếm hoi nhất trong số ít người có tầm quan trọng. Hơn ai hết, Cicero đã đưa ra cho Rome những ý tưởng tốt đẹp nhất của người Hy Lạp. Các tác phẩm ông viết và nói còn tồn tại đến ngày, bao gồm hàng trăm bài diễn văn và các bức thư,  nhiều hơn so với bất kỳ nhân vật lịch sử khác vào thời kỳ 1000 trước CN. Điều quan trọng nhất , ông đã cống hiến đời mình cho hòa bình và tự do với tư cách là người bảo vệ vĩ đại nhất nền Cộng hoà La Mã trước khi nó rơi vào bóng tối của một nhà nước kiếm lợi bằng chiến tranh.

ACADEMIC FREEDOM Tự do học thuật


TỰ DO HỌC THUẬT THEO TÔI HIỂU LÀ QUYỀN ĐƯỢC TÌM KIẾM SỰ THẬT VÀ CÔNG BỐ VÀ GIẢNG DẠY NHỮNG GÌ ĐƯỢC CHO LÀ SỰ THẬT.
ANHXTANH

ACADEMIC FREEDOM

Tự do học thuật

The Editors of Encyclopædia Britannica

Ban biên tập viên Tự điển Bách khoa Encyclopædia Britannica

Academic freedom, the freedom of teachers and students to teach, study, and pursue knowledge and research without unreasonable interference or restriction from law, institutional regulations, or public pressure. Its basic elements include the freedom of teachers to inquire into any subject that evokes their intellectual concern; to present their findings to their students, colleagues, and others; to publish their data and conclusions without control or censorship; and to teach in the manner they consider professionally appropriate. For students, the basic elements include the freedom to study subjects that concern them and to form conclusions for themselves and express their opinions.

Tự do học thuật, tự do của người dạy người học trong giảng dạy, học tập, và theo đuổi những tri ​​thức và nghiên cứu mà không bị những can thiệp hoặc hạn chế bất hợp lý từ phía pháp luật, các quy định về thể chế, hoặc áp lực công chúng. Yếu tố cơ bản của tự do học thuật bao gồm tự do của giáo viên về tìm hiểu bất kỳ chủ đề nào khêu gợi trí tuệ của họ quan tâm; tự do trình bày phát hiện của họ cho sinh viên, đồng nghiệp, và những người khác; tự do công bố các dữ liệu và kết luận của họ mà không bị kiểm soát hoặc kiểm duyệt; và tự do dạy theo cách mà họ cho là thích hợp về mặt chuyên môn. Đối với người học, các yếu tố cơ bản bao gồm tự do nghiên cứu các đối tượng mà họ quan tâm và hình thành kết luận cho bản thân và biểu đạt ý kiến ​​của mình.