MENU

BILINGUAL BLOG – BLOG SONG NGỮ ANH VIỆT SHARE KNOWLEGE AND IMPROVE LANGUAGE

--------------------------- TÌM KIẾM TRÊN BLOG NÀY BẰNG GOOGLE SEARCH ----------------------------

TXT-TO-SPEECH – PHẦN MỀM ĐỌC VĂN BẢN

Click phải, chọn open link in New tab, chọn ngôn ngữ trên giao diện mới, dán văn bản vào và Click SAY – văn bản sẽ được đọc với các thứ tiếng theo hai giọng nam và nữ (chọn male/female)

- HOME - VỀ TRANG ĐẦU

CONN'S CURENT THERAPY 2016 - ANH-VIỆT

150 ECG - 150 ĐTĐ - HAMPTON - 4th ED.

VISUAL DIAGNOSIS IN THE NEWBORN


Tuesday, March 24, 2015

CAN CONGRESS STOP CHINA IN THE SOUTH CHINA SEA? Liệu Quốc hội Mỹ có thể chặn đứng Trung Quốc ở Biển Đông?


A bipartisan effort is emerging to highlight dangerous trends in Asia—and specifically in the South China Sea. But will Obama listen?
Một nỗ lực của lưỡng đảng đang diễn ra, nhấn mạnh các xu hướng nguy hiểm ở châu Á và đặc biệt ở khu vực Biển Đông. Nhưng liệu Obama sẽ lắng nghe?

CAN CONGRESS STOP CHINA IN THE SOUTH CHINA SEA?
Liệu Quốc hội Mỹ có thể chặn đứng Trung Quốc ở Biển Đông?

Harry J. Kazianis
The National Interest, March 22, 2015
Harry J. Kazianis
The National Interest, 22/3/2015
The balance of power in Asia is changing—and not in Washington’s favor.

Cán cân quyền lực ở Á Châu đang thay đổi và theo hướng không có lợi cho Washington.


No longer can the United States count on simply massing forces Gulf War I style and quickly coming to the aid of its allies if combat ever commenced on the Korean peninsula, in the East China Sea, around Taiwan or in the South China Sea—all thanks to China’s massive military buildup and growing anti-access/area-denial capabilities. The Obama Administration is quick to point out America is “pivoting” or “rebalancing” to Asia—maybe one of the most “sticky” foreign policy slogans in the last twenty five years. But catchphrases can’t change the facts and many would argue the pivot remains only a slogan when we take a hard look at facts on the ground. China is not only altering the status quo on land but on the water, in the sky, in space, and maybe even in cyberspace too.

Hoa Kỳ không còn khả năng chỉ đơn giản tập hợp lực lượng kiểu chiến tranh vùng vịnh lần thứ I và nhanh chóng chạy đến trợ giúp các đồng minh nếu như chiến cuộc xảy ra trên bán đảo Triều Tiên, trong biển Hoa Đông, xung quanh Đài Loan hoặc ở Biển Đông – tất cả vì sự gia tăng quân sự to lớn của Trung Quốc và sự phát triển khả năng chống tiếp cận/ từ chối khu vực. Chính quyền Obama đã nhanh chóng chỉ ra rằng Mỹ đang “xoay trục” hoặc “tái cân bằng” sang châu Á, có lẽ là một trong những khẩu hiệu đối ngoại “mập mờ” nhất trong hai mươi lăm năm qua. Nhưng khẩu hiệu không thể thay đổi sự thật và nhiều người cho rằng sự xoay trục vẫn chỉ là một khẩu hiệu khi chúng ta nhìn thẳng vào các sự kiện thực sự trên mặt đất. Trung Quốc không chỉ làm thay đổi nguyên trạng trên đất liền, mà còn trên mặt biển, trên bầu trời, ngoài không gian và có lẽ ngay cả trên không gian ảo.

While the Obama Administration would likely rather continue its present strategy of trying to engage Beijing and work towards some sort of “new type of great power relations,” it appears a group of lawmakers are working towards pushing the administration to consider a different approach. Such an approach would likely engage Beijing on a whole range of Indo-Pacific issues—with a specific focus on the challenges in the South China Sea. While it is certainly early days to judge any immediate impact this notable bipartisan effort may have on Administration policy one thing is clear: they certainly know the issues at hand and may be able to offer sorely needed guidance when it comes to the various challenges Washington faces in Asia. At the very least they could help place sorely needed attention such issues sometimes miss in major media outlets.

Trong lúc chính quyền Obama muốn tiếp tục chiến lược hiện tại để cố gắng lôi kéo Bắc Kinh và làm việc theo cách như một “liên hệ kiểu mới giữa các cường quốc”, thì xuất hiện một nhóm các nhà lập pháp đang hành động để thúc đẩy chính quyền tìm kiếm một phương pháp khác. Phương pháp đó có lẽ là khuyến khích Bắc Kinh tham gia vào một loạt các vấn đề của vùng Indo-Thái Bình Dương, với sự chú trọng đặc biệt đối với những thách thức ở Biển Đông. Trong khi đó, chắc chắn còn sớm để xét đoán bất kỳ tác động cấp thời nào trong những nỗ lực mà lưỡng đảng này ảnh hưởng lên chính sách của chính phủ, có một điều rõ ràng: các nhà lập pháp chắc chắn biết rõ những vấn đề hiện tại và có thể cung cấp hướng dẫn vô cùng cần thiết khi nói tới những thách thức khác nhau mà Washington đối mặt ở châu Á. Ít nhất họ có thể giúp xoay chuyển sự chú ý vô cùng cần thiết vào các vấn đề thường bị giới truyền thông lớn bỏ qua.

In a letter released late Thursday addressed to Secretary of State John Kerry and Secretary of Defense Ashton Carter, Senators John McCain and Jack Reed (Chairman and Ranking Member of the Senate Armed Services Committee) along with and Senators Bob Corker and Bob Menendez (Chairman and Ranking Member of the Senate Foreign Relations Committee) press the Secretaries for “the development and implementation of a comprehensive strategy for the maritime commons of the Indo-Pacific region.”

Trong một bức thư được công bố vào cuối ngày thứ Năm gửi cho Ngoại trưởng John Kerry và Bộ trưởng Quốc phòng Ashton Carter, Thượng nghị sĩ John McCain và Jack Reed (chủ tịch và phó chủ tịch của Ủy ban Quân vụ Thượng viện) cùng với Thượng nghị sĩ Bob Corker và và Bob Menendez (Chủ tịch và phó chủ tịch của Ủy ban Đối ngoại Thượng viện) hối thúc hai vị bộ trưởng về việc “phát triển và tiến hành một chiến lược toàn diện cho các khu vực hàng hải chung của khu vực Indo-Thái Bình Dương”.

At a time when it would be easy for ranking member of Congress to focus on hot button and worthy issues such as the rise of the Islamic State, Russia’s moves in Ukraine and the ongoing defense-budget battle, taking on the challenge of Chinese moves in the South China Sea is something Asia hands should applaud. While all might not agree with the tone of the letter nor its recommendations—the focus on issues in the Indo-Pacific and the world’s most important relationship in that of the United States and China is key. As the Senators explain:

Vào thời điểm dễ dàng hơn cho các thành viên cao cấp của Quốc hội tập trung vào các vấn đề nóng bỏng và đáng giá như sự trỗi dậy của Nhà nước Hồi giáo, các hành động của Nga ở Ukraine và cuộc chiến ngân sách quốc phòng đang diễn ra, chọn lựa sự thách thức về hành động của Trung Quốc ở Biển Đông là một điều mà các nước Á Châu sẽ tán đồng. Trong khi mọi người có thể không đồng ý với những giọng điệu của bức thư cũng như những khuyến cáo – sự tập trung vào các vấn đề ở vùng Indo-Thái Bình Dương và mối quan hệ quan trọng nhất trên thế giới, trong đó chủ yếu là Hoa Kỳ và Trung Quốc. Như các thượng nghị sĩ giải thích:

The South China Sea is a critical maritime highway through which some $5 trillion in global ship-borne trade passes each year. Unilateral efforts to change the status quo through force, intimidation, or coercion threaten the peace and stability that have benefited all the nations of the Indo-Pacific region. China’s land-reclamation and construction activities on multiple islands across the Spratly chain, and the potential command and control, surveillance, and military capabilities it could bring to bear from these new land features, are a direct challenge not only to the interests of the United States and the region, but to the entire international community.

Biển Đông là một con đường hàng hải quan trọng, qua đó khoảng 5 nghìn tỷ USD thương mại thế giới đi qua mỗi năm. Những nỗ lực đơn phương để thay đổi nguyên trạng bằng vũ lực, dọa nạt hoặc ép buộc, sẽ gây nguy hiểm cho hòa bình và sự ổn định, những điều có lợi cho tất cả các nước trong khu vực Indo-Thái Bình Dương. Việc bồi đắp đảo, và các hoạt động xây dựng của Trung Quốc trên nhiều đảo trong quần đảo Trường Sa và các khả năng huy động, kiểm soát, giám sát và khả năng quân sự mà họ có thể thực hiện từ những khu đất mới này, là một thách thức trực tiếp không chỉ đối với lợi ích của Hoa Hoa và khu vực, mà còn là thách thức đối với toàn bộ cộng đồng quốc tế.

Here is the real kicker. It seems China’s island building projects in the South China Sea are moving at a very rapid pace—maybe much faster than many analysts have realized:  

Đây thực sự là một gáo nước lạnh. Có vẻ như các dự án xây dựng đảo của Trung Quốc ở Biển Đông đang di chuyển với một tốc độ rất nhanh, có lẽ nhanh hơn các nhà phân tích nghĩ rất nhiều:

It is our understanding that the majority of this work has been completed in the past twelve months alone, and if current build-rates proceed, China could complete the extent of its planned reclamation in the coming year. Gaven Reef has 114,000 square meters of new land since March 2014.  Johnson Reef, which was previously a submerged feature, now stands as a 100,000 square meter “island.”  Construction and reclamation has increased Fiery Cross in size more than 11-fold since August of last year. Reclamation by any state to enhance their sovereignty rights in the South China Sea complicates these disputes and runs contrary to calls from the United States and Association of Southeast Asian Nations (ASEAN) for parties to exercise self-restraint. However, while other states have built on existing land masses, China is changing the size, structure and physical attributes of land features themselves. This is a qualitative change that appears designed to alter the status quo in the South China Sea.

Chúng tôi hiểu rằng phần lớn các công trình này đã được hoàn thành chỉ trong mười hai tháng trở lại đây, và nếu tốc độ xây dựng như hiện nay vẫn tiếp tục, Trung Quốc có thể hoàn thành công việc bồi đắp đảo ở mức độ theo dự tính của họ vào năm tới. Đá Ga Ven có khoảng đất mới rộng 114.000 mét vuông kể từ tháng 3 năm 2014. Đá Gạc Ma, mà trước đó là một bãi san hô bị ngập nước, bây giờ hiển hiện là một “hòn đảo” 100.000 mét vuông. Công cuộc xây dựng và bồi đắp đảo đã gia tăng kích thước của đá Chữ Thập hơn 11 lần kể từ tháng 8 năm ngoái. Sự bồi đắp đảo bởi bất kỳ nước nào để làm tăng chủ quyền của họ ở Biển Đông chỉ làm phức tạp thêm các tranh chấp và đi ngược lại với các lời kêu gọi từ Hoa Kỳ và Hiệp hội các nước Đông Nam Á (ASEAN) đến các bên tranh chấp nên kiềm chế hành động. Tuy nhiên, trong khi các nước khác xây dựng trên vùng đất có sẵn, Trung Quốc đang thay đổi kích thước, cấu trúc và tính chất định hình của chính các thực thể đất. Đây là sự thay đổi về tính năng có vẻ như được thiết kế để làm biến đổi nguyên trạng ở Biển Đông.

The Senators then go on to point out the challenges this creates in the U.S.-China relationship but offer their own recommendations:

Các thượng nghị sĩ sau đó chỉ ra những thách thức này được tạo ra từ mối quan hệ Mỹ-Trung, nhưng đưa ra các khuyến nghị của riêng họ:

Like President Obama, we believe China can and should play a constructive role in the region. We also acknowledge that the costs of seeking to shape China’s behavior in the maritime commons may affect other elements of our bilateral relationship.  But if China continues to pursue a coercive and escalatory approach to the resolution of maritime disputes, the cost to regional security and prosperity, as well as to American interests, will only grow. For the international community to continue benefiting from the rules-based international order that has brought stability and prosperity to the Indo-Pacific region for the last seven decades, the United States must work together with like-minded partners and allies to develop and employ a strategy that aims to shape China’s coercive peacetime behavior.

Giống như Tổng thống Obama, chúng tôi tin rằng Trung Quốc có thể và nên đóng một vai trò xây dựng trong khu vực. Chúng tôi cũng nhận thấy rằng cái giá phải trả để uốn nắn hành vi của Trung Quốc ở các vùng biển chung có thể ảnh hưởng đến các yếu tố khác trong mối quan hệ song phương của chúng ta. Nhưng nếu Trung Quốc tiếp tục theo đuổi phương cách tiếp cận cưỡng ép và leo thang để giải quyết các tranh chấp hàng hải, cái giá phải trả cho an ninh và thịnh vượng trong khu vực, cũng như lợi ích của Mỹ, sẽ chỉ gia tăng. Để cộng đồng quốc tế tiếp tục được hưởng lợi từ trật tự quốc tế dựa trên luật lệ, là điều đã mang lại sự ổn định và thịnh vượng cho khu vực Indo-Thái Bình Dương trong bảy thập niên qua, Hoa Kỳ phải làm việc với các đối tác có cùng quan điểm và đồng minh để thành hình và tiến hành một chiến lược nhằm uốn nắn hành vi cưỡng ép trong thời bình của Trung Quốc.

There is no doubt that the United States must continue to sustain a military balance in the region that secures our long-standing political and economic interests, upholds our treaty commitments, and safeguards freedom of navigation and commerce. At the same time, China’s deliberate effort to employ non-military methods of coercion to alter the status quo, both in the South China Sea and East China Sea, demands a comprehensive response from the United States and our partners. While administration officials have highlighted various speeches and initiatives as evidence of a broader strategy, we believe that a formal policy and clearly articulated strategy to address these forms of Chinese coercion are essential.  That is why the National Defense Authorization Act of 2015 includes a requirement for a report on maritime security strategy with an emphasis on the South China Sea and East China Sea.

Chắc chắn Hoa Kỳ phải tiếp tục duy trì một sự cân bằng quân sự trong khu vực, là điều bảo đảm lợi ích chính trị và kinh tế lâu dài của chúng ta, giữ vững các cam kết có hiệp ước, và bảo vệ tự do hàng hải và thương mại. Đồng thời, nỗ lực có chủ ý của Trung Quốc trong việc sử dụng phương pháp cưỡng ép phi quân sự để thay đổi nguyên trạng, cả ở Biển Đông và Biển Hoa Đông, đòi hỏi một phản ứng toàn diện từ Hoa Kỳ và các đối tác. Trong khi các viên chức chính quyền đã chỉ ra các bài phát biểu và đề nghị khác nhau như là bằng chứng của một chiến lược rộng lớn hơn, chúng tôi tin rằng một chính sách chính thức và chiến lược rõ ràng để đối phó với các kiểu ép buộc này của Trung Quốc là cần thiết. Đó là lý do tại sao điều luật Ủy Quyền Quốc Phòng năm 2015 (National Defense Authorization Act of 2015) gồm một yêu cầu phải báo cáo về chiến lược an ninh hàng hải với sự nhấn mạnh tới Biển Đông và Biển Hoa Đông.

A comprehensive strategy to raise the costs when it comes to Chinese coercive actions in the South China Sea is sorely needed. As Beijing continues to press ahead in reclaiming and essentially building new island features in the South China Sea a dangerous trend is literally being cemented—one in which China can change the status quo while its neighbors, many of which are U.S. allies, can do nothing about it. If Beijing were to declare an Air Defense Identification Zone—as the Senators touch on in their letter—in the South China Sea such a move would be highly destabilizing for the region and likely raise tensions to levels of not seen in decades.   

Một chiến lược toàn diện để làm tăng cái giá phải trả khi nói đến các hành động cưỡng ép của Trung Quốc ở Biển Đông là vô cùng cần thiết. Trong lúc Bắc Kinh tiếp tục đẩy mạnh việc bồi đắp đảo và chủ yếu xây dựng những hòn đảo mới tại Biển Đông, một xu hướng nguy hiểm thực sự đang được “đóng cốt”, theo kiểu mà Trung Quốc có thể thay đổi hiện trạng trong khi các nước láng giềng, trong đó có nhiều đồng minh của Mỹ, không thể làm gì cả về điều đó. Nếu Bắc Kinh tuyên bố một vùng nhận diện phòng không trên Biển Đông, như các thượng nghị sĩ đề cập tới trong thư, hành động như vậy sẽ làm mất ổn định trong khu vực và có khả năng sẽ làm gia tăng căng thẳng đến mức độ chưa từng thấy trong nhiều thập niên.

So what would a comprehensive strategy to shape Chinese coercion look like in reality? Well, for starters, Washington must ensure the defense budget is not under the constant threat of sequestration. While America is sapped of its financial strength when budget deficits pile up year after year Washington must ensure we are giving our men and women the tools and resources they need to defend our legitimate national interests. America is literally sending an open invitation to our competitors in various regions to create instability when we operate from a position of military weakness thanks to the self-inflicted wound of sequestration.

Như thế, một một chiến lược toàn diện để uốn nắn hành động cưỡng ép của Trung Quốc sẽ như thế nào trong thực tế? Có thể là, để bắt đầu, Washington phải bảo đảm ngân sách quốc phòng không liên tục bị đe dọa cắt giảm. Trong khi Mỹ đang suy yếu về sức mạnh tài chánh, khi thâm hụt ngân sách chồng chất năm này sang năm khác, Washington phải bảo đảm cung cấp cho người của chúng ta các phương tiện và nguồn lực cần thiết để phòng vệ lợi ích quốc gia chính đáng. Mỹ đúng ra là đang gửi lời mời đến các đối thủ cạnh tranh ở các khu vực khác nhau để tạo ra sự bất ổn, khi chúng ta hoạt động từ một vị trí quân sự suy yếu, do các vết thương tự gây ra từ việc cắt giảm ngân sách quốc phòng.

Another element must include a much more strategic mindset when it comes to dealing with Chinese actions. For example, as I have noted before on these vary digital pages, if Beijing were to make a move such as reclaiming a new island or building new island features in the South China Sea Washington must work to show that there will be a cost every time Beijing acts with ill-will. So, if Beijing were to reclaim a new island, Washington would respond by sending new weapons platforms to the Philippines or Vietnam—maybe even sell new weapons platforms to Taiwan who would be in a desperate situation if Beijing ever tried to reclaim the island by force. The idea here is easy to understand: China must learn quickly its actions to undo the status quo will come at a high cost. And consistency is key. Beijing may think such an action is just a one off. We will need to show our resolve if China consistently challenges the status quo with reinforcing actions that raise the cost of Chinese coercion.

Một khía cạnh khác phải bao gồm một tư duy mang tính chiến lược nhiều hơn nữa khi đối diện với các hành động của Trung Quốc. Ví dụ, như tôi đã lưu ý trước đây trong các bài viết trên mạng, nếu Bắc Kinh có hành động như bồi đắp đảo nhân tạo hoặc xây dựng các thực thể đảo mới tại Biển Đông, Washington phải hành động để chứng tỏ rằng sẽ có một sự trả giá mỗi lần Bắc Kinh hành động ác ý. Như thế, nếu Bắc Kinh bồi đắp một đảo mới, Washington sẽ phản ứng bằng cách gửi hệ thống vũ khí mới tới Philippines hay Việt Nam – thậm chí có thể bán hệ thống vũ khí mới cho Đài Loan, là nước sẽ ở trong tình trạng tuyệt vọng nếu Bắc Kinh cố gắng tái chiếm đảo [Đài Loan] bằng vũ lực. Ý tưởng ở đây thật dễ hiểu: Trung Quốc phải học một cách nhanh chóng rằng hành động phá bỏ nguyên trạng sẽ dẫn đến sự trả giá cao. Và tính nhất quán là mấu chốt. Bắc Kinh có thể nghĩ rằng đó chỉ là một hành động nhất thời. Chúng ta sẽ cần phải tỏ rõ quyết tâm, trong trường hợp Trung Quốc liên tục thách thức tính nguyên trạng, với các hành động củng cố sức mạnh, điều sẽ làm tăng giá phải trả cho sự cưỡng ép của Trung Quốc.

One other possibility is to consider the recent photos released by CSIS here in Washington and IHS Janes that showed in brilliant detail the pace and scope of Chinese island reclamation projects in the South China Sea. This focused the media and the national security community to shine a bright light on these issues in a crowded news cycle. It should be the policy of the U.S. Government to release such photos on a regular basis to keep the pressure on Beijing. For example, if there is any video of the USS Cowpens incident—when a Chinese vessel came dangerously close to colliding with a U.S. naval vessel—it would be good to release it. While a shaming strategy can’t change facts on the ground, if we recall when the U.S. and Japanese Governments released photos of near mid-air collisions with Chinese planes over the last several years it forced Beijing to respond. Keeping the pressure up in the media is key.

Một khả năng khác là xem xét những bức ảnh gần đây được CSIS ở Washington và IHS Janes công bố, các bức ảnh cho thấy chi tiết rõ ràng tốc độ và tầm mức của dự án bồi đắp đảo của Trung Quốc ở Biển Đông. Sự kiện này tập hợp giới truyền thông và cộng đồng an ninh quốc gia để làm sáng tỏ vấn đề này trong môi trường tin tức liên tục lặp đi lặp lại. Chính phủ Hoa Kỳ nên có chính sách công bố các hình ảnh như thế một cách thường xuyên để gây áp lực lên Bắc Kinh. Ví dụ, nếu có bất kỳ video về sự cố của USS Cowpens, khi một tàu của Trung Quốc tiến gần một cách nguy hiểm, đến có thể va chạm với một tàu hải quân Mỹ, thì sẽ rất tốt để công bố nó. Trong khi một chiến lược đáng xấu hổ không thể thay đổi tình hình thực địa, nếu chúng ta nhớ lại khi chính phủ Hoa Kỳ và Nhật Bản công bố hình ảnh của việc gần va chạm trên không với máy bay Trung Quốc vài năm trước, đã buộc Bắc Kinh phải trả lời. Gây áp lực qua các phương tiện truyền thông là quan trọng.

While I can continue on listing elements of a strategy there is one thing above all else that must continue: our elected representatives must continue to press forward on highlighting the strategic challenges Washington and that of its allies face in the Indo-Pacific. While one letter can only go so far one can only hope this is just a down payment on a debate that needs to occur here in the nation’s capitol: finding an approach to U.S.-Chinese relations beyond “bumper sticker” foreign policy slogans that ensures the peaceful status-quo in Asia remain intact.

Trong khi tôi có thể tiếp tục liệt kê các điểm chi tiết của chiến lược, có một điều trên hết là phải tiếp tục: các đại diện dân cử của chúng ta phải tiếp tục dấn bước làm nổi bật các thách thức chiến lược mà Washington và các đồng minh phải đối mặt ở Indo-Thái Bình Dương. Trong khi một lá thư chỉ có thể đi xa tới mức của nó, chúng ta chỉ có thể hy vọng đây là một khoản đặt cọc cho một cuộc tranh luận cần phải xảy ra ở ngay tại thủ đô: tìm kiếm một giải pháp cho mối quan hệ Mỹ-Trung vượt xa khỏi các khẩu hiệu “dán sau xe” về chính sách đối ngoại, để bảo đảm tính nguyên trạng hòa bình ở châu Á vẫn còn nguyên vẹn.

Harry J. Kazianis serves as Editor of RealClearDefense, a member of the RealClearPolitics family of websites. Mr. Kazianis is also a non-resident Senior Fellow for Defense Policy at the Center for the National Interest and a non-resident Senior Fellow at the China Policy Institute (non-resident). He is the former Executive Editor of The National Interest and former Editor of The Diplomat. Follow him (or yell at him) on Twitter: @grecianformula.

Tác giả: Harry J. Kazianis là biên tập viên của trang RealClearDefense, thuộc gia đình website RealClearPolitics. Ông Mazianis cũng là học giả nghiên cứu Chính sách Quốc phòng Center for the National Interest và là học giả tại Viện Chính sách Trung Quốc. Ông còn là cựu biên tập viên điều hành của báo The National Interest và là cựu biên tập của báo The Diplomat.






Translated by Trần Văn Minh
Image: Flickr/Official U.S. Navy
Ảnh: Flickr/Official U.S. Navy


http://nationalinterest.org/feature/can-congress-stop-china-the-south-china-sea-12459

No comments:

Post a Comment

your comment - ý kiến của bạn