MENU

BILINGUAL BLOG – BLOG SONG NGỮ ANH VIỆT SHARE KNOWLEGE AND IMPROVE LANGUAGE

--------------------------- TÌM KIẾM TRÊN BLOG NÀY BẰNG GOOGLE SEARCH ----------------------------

TXT-TO-SPEECH – PHẦN MỀM ĐỌC VĂN BẢN

Click phải, chọn open link in New tab, chọn ngôn ngữ trên giao diện mới, dán văn bản vào và Click SAY – văn bản sẽ được đọc với các thứ tiếng theo hai giọng nam và nữ (chọn male/female)

- HOME - VỀ TRANG ĐẦU

CONN'S CURENT THERAPY 2016 - ANH-VIỆT

150 ECG - 150 ĐTĐ - HAMPTON - 4th ED.

VISUAL DIAGNOSIS IN THE NEWBORN


Monday, May 13, 2013

The Praying Hands Bàn tay cầu nguyện



The Praying Hands

Bàn tay cầu nguyện




Albrecht Durer's 'Praying Hands'


Back in the fifteenth century, in a tiny village near Nuremberg, lived a family with eighteen children. Eighteen!

Vào thế kỷ thứ mười lăm, tại một ngôi làng nhỏ gần Nuremberg, một gia đình với mười tám người con. Mười tám!
In order merely to keep food on the table for this big family, the father and head of the household, a goldsmith by profession, worked almost eighteen hours a day at his trade and any other paying chore he could find in the neighbourhood.
Chỉ đơn thuần kiếm thức ăn đủ cho cả gia đình lớn này thì người cha và người đứng đầu của gia đình, một thợ kim hoàn chuyên nghiệp, phải làm nghề gần mười tám giờ một ngày và làm bất cứ việc vặt nào khác được trả công lươngông có thể tìm thấy trong khu phố.

Despite their seemingly hopeless condition, two of Albrecht Durer the Elder's children had a dream. They both wanted to pursue their talent for art, but they knew full well that their father would never be financially able to send either of them to Nuremberg to study at the Academy.

Bất chấp tình trạng dường như vô vọng của họ, hai người con của Durer đều nuôi một giấc mơ. Cả hai đều muốn theo đuổi tài năng nghệ thuật của mình, nhưng họ biết rõ rằng cha họ sẽ không bao giờ có khả năng tài chính để gửi một trong hai người đến Nuremberg để học tại Học viện.
After many long discussions at night in their crowded bed, the two boys finally worked out a pact. They would toss a coin. The loser would go down into the nearby mines and, with his earnings, support his brother while he attended the academy. Then, when that brother who won the toss completed his studies, in four years, he would support the other brother at the academy, either with sales of his artwork or, if necessary, also by labouring in the mines.

Sau nhiều cuộc thảo luận dài vào ban đêm trên giường ngủ đông đúc, chật chội của họ, hai chàng trai cuối cùng thỏa thuận một hiệp ước. Họ sẽ tung đồng xu. Kẻ thua cuộc sẽ đi xuống các mỏ gần đó làm việc và, với thu nhập của mình, hỗ trợ người kia trong thời gian theo học tại học viện. Sau đó, khi người thắng cuộc hoàn thành việc học của mình trong bốn năm, ông sẽ hỗ trợ em trai theo học tại học viện, hoặc bằng cách bán các tác phẩm nghệ thuật của mình hoặc nếu cần thiết, phải lao động trong hầm mỏ.

They tossed a coin on a Sunday morning after church. Albrecht Durer won the toss and went off to Nuremberg.
Họ tung đồng xu vào một buổi sáng chủ nhật sau khi đi lễ nhà thờ. Albrecht Durer thắng cuộc và đi Nuremberg.

Albert went down into the dangerous mines and, for the next four years, financed his brother, whose work at the academy was almost an immediate sensation. Albrecht's etchings, his woodcuts, and his oils were far better than those of most of his professors, and by the time he graduated, he was beginning to earn considerable fees for his commissioned works.

Albert đi làm việc trong các mỏ nguy hiểm và, trong bốn năm tiếp theo, đã tài trợ cho anh trai, mà công việc tại học viện đã gần như mọi người được cảm nhận ngay lập tức. Tranh khắc acid, tranh khắc gỗ, và sơn dầu của Albrecht là tốt hơn nhiều so với hầu hết các giáo sư của ông, và tới khi ông tốt nghiệp, ông đã bắt đầu kiếm khá nhiều tiền từ các tác phẩm ký gởi của ông.

When the young artist returned to his village, the Durer family held a festive dinner on their lawn to celebrate Albrecht's triumphant homecoming. After a long and memorable meal, punctuated with music and laughter, Albrecht rose from his honoured position at the head of the table to drink a toast to his beloved brother for the years of sacrifice that had enabled Albrecht to fulfil his ambition. His closing words were, "And now, Albert, blessed brother of mine, now it is your turn. Now you can go to Nuremberg to pursue your dream, and I will take care of you."

Khi chàng nghệ sĩ trẻ trở về làng, gia đình Durer tổ chức một bữa tiệc mừng trên bãi cỏ nhà họ để ăn mừng chiến thắng trở về quê hương của Albrecht. Sau bữa ăn kéo dài và đáng nhớ, phụ họa bởi âm nhạc và tiếng cười, Albrecht đã đứng dậy từ vị trí vinh dự của mình ở đầu bàn để xin nâng cốc cùng em trai yêu quý của mình vì đã hy sinh những năm tháng của mình để tạo điều kiện để Albrecht thực hiện hoài bão của mình. Ông kết thúc phát biểu với những lời sau, "Và bây giờ, Albert, người em trai được ban phước lành của tôi, bây giờ đến lượt em. Bây giờ em có thể đến Nuremberg để theo đuổi giấc mơ của em, và anh sẽ chăm sóc cho em."

All heads turned in eager expectation to the far end of the table where Albert sat, tears streaming down his pale face, shaking his lowered head from side to side while he sobbed and repeated, over and over, "No ...no ...no ...no."

Tất cả mọi người quay đầu kỳ vọng hướng phía cuối bàn, nơi Albert đang ngồi. Với nước mắt chảy dài trên khuôn mặt xanh xao của mình, anh lắc đầu từ bên này sang bên kia trong khi khóc nức nở và lặp đi lặp lại, lặp lại, "Không ... không .. . không ... không. "
Finally, Albert rose and wiped the tears from his cheeks. He glanced down the long table at the faces he loved, and then, holding his hands close to his right cheek, he said softly, "No, brother. I cannot go to Nuremberg. It is too late for me. Look ... look what four years in the mines have done to my hands! The bones in every finger have been smashed at least once, and lately I have been suffering from arthritis so badly in my right hand that I cannot even hold a glass to return your toast, much less make delicate lines on parchment or canvas with a pen or a brush. No, brother ... for me it is too late."

Cuối cùng, Albert đứng lên và lau những giọt nước mắt lăn trên má. Hướng tới cuối cái bàn ăn dài, anh nhìn vào khuôn mặt người anh yêu mến, và sau đó, đưa hai bàn tay áp gần má phải mà nói nhẹ nhàng, "Không, anh ơi. Em không thể đến Nuremberg. Đã quá muộn cho em. Anh nhìn đây... hãy xem những gì mà bốn năm làm việc trong hầm mỏ đã làm với bàn tay của em! Các xương trong tất cả các ngón tay đã ít nhất một lần bị gãy, và gần đây em bị viêm khớp ở bàn tay phải nặng tới mức mà em thậm chí không thể cầm được cốc để nâng ly đáp lễ với anh, huống hồ chi là vẽ những đường tinh tế trên giấy da hoặc vải bạt với một cây bút hoặc cây cọ. Không, anh ... đối với em mọi thứ đã quá muộn rồi. "

More than 450 years have passed. By now, Albrecht Durer's hundreds of masterful portraits, pen and silver point sketches, water-colours, charcoals, woodcuts, and copper engravings hang in every great museum in the world, but the odds are great that you, like most people, are familiar with only one of Albrecht Durer's works. More than merely being familiar with it, you very well may have a reproduction hanging in your home or office.

Hơn 450 năm đã trôi qua. Đến nay, hàng trăm bức chân dung, phác thảo, tranh màu nước, than, tranh khắc gỗ và khắc đồng bậc thầy của Albrecht Durer được treo ở tất cả các bảo tàng lớn trên thế giới, nhưng điều kỳ lạ tuyệt vời là bạn, cũng giống như hầu hết mọi người, thấy quen thuộc chỉ với một tác phẩm của Albrecht Durer. Không chỉ đơn thuần thấy quen thuộc với nó, bạn rất có thể có một bản tranh chép treo trong nhà hoặc văn phòng của bạn.
One day, to pay homage to Albert for all that he had sacrificed, Albrecht Durer painstakingly drew his brother's abused hands with palms together and thin fingers stretched skyward. He called his powerful drawing simply "Hands," but the entire world almost immediately opened their hearts to his great masterpiece and renamed his tribute of love "The Praying Hands."

Một ngày nọ, để tỏ lòng tôn kính Albert tất cả những gì ông đã hy sinh, Albrecht Durer cẩn thận vẽ đôi tay đã bị tật nguyền của em trai với lòng bàn tay chắp vào nhau và những ngón tay gầy guộc hướng lên trời cao. Ông đặt tên bức tranh đơn giản là "Hai bàn tay", nhưng cả thế giới gần như ngay lập tức đón nhận kiệt tác của ông và đổi tên món quà tặng tình yêu này thành "Bàn tay cầu nguyện."
The next time you see a copy of that touching creation, take a second look. Let it be your reminder, if you still need one, that no one - no one - - ever makes it alone!

 
Lần sau khi bạn nhìn thấy một bản sao của tác phẩm cảm động này, hãy nhìn lại một lần thứ hai. Hãy để nó là lời nhắc nhở bạn, nếu bạn vẫn cần một lời nhắc nhở, rằng không ai - không ai - một mình làm được điều kỳ diệu đó bao giờ!


http://www.moytura.com/reflections/prayinghands.htm

Câu chuyện này có thật.
Vào thế kỷ mười lăm,
Trong một ngôi làng nhỏ
Nước Đức xưa tối tăm,

Có một gia đình nọ,
Những mười tám người con.
Bố làm thợ vàng bạc,
Vất vả để sinh tồn.

Dù quần quật làm việc,
Gia đình ông Durer
Vẫn bữa no bữa đói
Và thiếu thốn trăm bề.

Albrecht và Albert,
Hai con lớn của ông,
Từ lâu luôn ấp ủ
Một giấc mơ cháy lòng.

Là tới Nuremberg
Để học vẽ, tuy nhiên,
Gia đình nghèo đói thế,
Biết lấy đâu ra tiền?

Cuối cùng, họ quyết định
Tung đồng xu trước cha.
Ai thắng sẽ đi học.
Ai thua sẽ ở nhà.

Người thua phải làm việc
Dưới hầm mỏ, lấy tiền
Nuôi người thắng ăn học
Để thành tài, đi lên.

Khi học xong, người thắng
Sẽ phải giúp người thua
Bằng tiền tranh bán được,
Nếu đẹp, có người mua.

Nếu không, phải làm thợ
Dưới hầm mỏ hàng ngày
Nuôi người thua ăn học,
Thử tài và vận may.

Albrecht đã thắng.
Tháng sau anh lên đường
Tới thành Nuremberg,
Và được nhận vào trường.

Hàng tháng anh đều đặn
Nhận tiền của em trai
Người làm dưới hầm mỏ
Suốt những bốn năm dài.

Anh là người có chí
Và năng khiếu bẩm sinh,
Nên học hành tấn tới,
Bán được rất nhiều tranh.

Học xong, Albrecht,
Một họa sĩ có tài,
Trở về quê, háo hức
Giúp đỡ người em trai.

Nay Albert có thể
Học vẽ như anh mình
Sau bốn năm vất vả
Và chịu nhiều hy sinh.

Thế mà Albert khóc,
Ngượng ngùng chìa hai tay,
Do lao động vất vả,
Bị méo dập, cộm dày.

Với đôi tay như thế
Thì giấc mơ vẽ tranh,
Dù cố học đến mấy,
Cuối cùng vẫn không thành.

*
Durer Albrecht,
Thế kỷ thứ mười lăm.
Một danh họa thế giới,
Giàu có và tiếng tăm.

Tranh ông là báu vật,
Ở Đức và nước ngoài.
Nhưng ông luôn mặc cảm
Mắc nợ với em trai.

Tác phẩm nổi tiếng nhất
Của người họa sĩ này
Là một bức tranh lớn
Có hình hai bàn tay.

Hai bàn tay Albert,
Đen xạm, không tươi hồng.
Nhăn nheo và biến dạng,
Đang nguyện cầu cho ông.

THÁI BÁ TÂN

No comments:

Post a Comment

your comment - ý kiến của bạn