MENU

BILINGUAL BLOG – BLOG SONG NGỮ ANH VIỆT SHARE KNOWLEGE AND IMPROVE LANGUAGE

--------------------------- TÌM KIẾM TRÊN BLOG NÀY BẰNG GOOGLE SEARCH ----------------------------

TXT-TO-SPEECH – PHẦN MỀM ĐỌC VĂN BẢN

Click phải, chọn open link in New tab, chọn ngôn ngữ trên giao diện mới, dán văn bản vào và Click SAY – văn bản sẽ được đọc với các thứ tiếng theo hai giọng nam và nữ (chọn male/female)

- HOME - VỀ TRANG ĐẦU


A PASSAGE TO INDIA - CHUYẾN ĐI TỚI ẤN ĐỘ



Thursday, January 20, 2011

GÓP Ý KIẾN CHO BLOG

Shah Jahan



Shah Jahan

Emperor of India from 1628 to 1658, Shah Jahan has gone down in history for commissioning one of history's most spectacular buildings, the Taj Mahal, in honor of his much beloved wife. Born Prince Khurram, the fifth son of the Emperor Jahangir of India, he became his father's favored son after leading several successful military campaigns to consolidate his family's empire. As a special honor, Jahangir gave him the title of Shah Jahan, or "King of the World."




After his father's death in 1627, Shah Jahan won power after a struggle with his brothers, crowning himself emperor at Agra in 1628. At his side was Mumtaz Mahal, or "Chosen One of the Palace," Shah Jahan's wife since 1612 and the favorite of his three queens. In 1631, Mumtaz died after giving birth to the couple's 14th child. Legend has it that with her dying breaths, she asked her husband to promise to build the world's most beautiful mausoleum for her. Six months after her death, the deeply grieving emperor ordered construction to begin. Set across the Jamuna River from the royal palace in Agra, the white marble fade of the Taj Mahal reflects differing hues of light throughout the day, glowing pink at sunrise and pearly white in the moonlight. At its center, surrounded by delicate screens filtering light, lies the cenotaph, or coffin, containing the remains of the Shah's beloved queen.

Shah Jahan

Hoàng đế Ấn Độ 1628 -1658, Shah Jahan đã đi vào lịch sử vì đã cho xây một trong những tòa nhà ngoạn mục nhất trong lịch sử, đền Taj Mahal, để vinh danh người vợ rất mực yêu quý của mình. Sinh ra (được phong) là thái tử Khurram, con trai thứ năm của Hoàng đế Jahangir của Ấn Độ, ông trở thành con trai được sủng ái nhất của cha mình sau khi lãnh đạo một số chiến dịch quân sự thành công để củng cố đế chế của giòng họ. Như một vinh dự đặc biệt, Jahangir ban cho ông danh hiệu Shah Jahan, hay "Vua của thế giới."

Sau khi vua cha băng hà năm 1627, Shah Jahan đã giành được quyền lực sau một cuộc quyết đấu với các anh em của ông, đăng quang hoàng đế tại Agra năm 1628. Ở bên cạnh ông là Mumtaz Mahal, hay "Người được chọn của Hoàng cung," hoàng hậu của Shah Jahan kể từ năm1612 người được sủng ái nhất trong ba hoàng hậu. Năm 1631, Mumtaz qua đời sau khi sinh người con thứ 14 của họ. Tương truyền rằng, nói trong hơi thở lúc lâm chung, bà đã yêu cầu đức vua hứa xây dựng lăng mộ đẹp nhất thế giới cho mình. Sáu tháng sau khi bà mất, vị Hoàng đế, đang đau buồn sâu sắc, ra lệnh khởi công xây dựng. Tọa lạc bên kia sông Jamuna đối diện với cung điện hoàng gia Agra, màu đá cẩm thạch trắng mờ của đền Taj Mahal phản ánh các sắc màu khác nhau của ánh sáng trong ngày, ửng hồng lúc mặt trời mọc trắng ngọc trai dưới ánh trăng. Ở trung tâm của nó, bao quanh bởi những tấm rèm cầu kỳ lọc ánh sáng, là một linh cửu, hay quan tài, chứa hài cốt của hoàng hậu yêu quý của Shah.


Great romances – Những mối tình vỹ đại - 2


The nineteenth century English poet, Robert Browning, was born on 7 May 1812.

Here, to recall this anniversary, is a picture of Robert Browning and his wife, Elizabeth Barrett Browing, in a gondola in Venice.

The artist is Arthur A Dixon.




Discover the love, strength and perseverance of three great romances in American history: Bess and Harry Truman, Elizabeth and Robert Browning and Jackie and Rachel Robinson.
Khám phá tình yêu, sức mạnh và sự kiên trì của ba mối tình lớn trong lịch sử nước Mỹ: Bess với Harry Truman, Elizabeth với Robert Browning và Jackie với Rachel Robinson

Elizabeth and Robert Browning

On January 10, 1845, Robert Browning wrote to Elizabeth Barrett for the first time, after reading her volume of poetry, Poems. He was a little-known thirty-two-year-old poet and playwright, she was an internationally renowned poet, an invalid, and a thirty-nine-year-old spinster. "I love your verses with all my heart, dear Miss Barrett — I do, as I say, love these verses with all my heart," the letter said. Over the course of the next twenty months, they would write each other close to six hundred letters — one of the greatest literary correspondences of all time.

Elizabeth và Robert Brownings

Ngày 10 tháng 1 năm 1845, Robert Browning đã viết thư cho Elizabeth Barrett lần đầu tiên, sau khi đọc tập thơ của bà, Những bài thơ. Ông là một nhà thơ nhà viết kịch ba mươi hai tuổi ít được biết, là một nhà thơ nổi tiếng thế giới, một người tàn tật, một phụ nữ độc thân ba mươi chín tuổi. "Tôi yêu những câu thơ của với tất cả trái tim tôi, Barrett thân mến - tôi thực sự yêu, như tôi đã nói, những câu thơ này với tất cả trái tim tôi," bức thư viết. Trong suốt hai mươi tháng tiếp theo, họ đã viết cho nhau gần sáu trăm lá thư - một trong những trao đổi thư từ văn chương vĩ đại nhất mọi thời đại.

The pair's last letter was exchanged on September 18, 1846, the night before the two left for a trip to Italy, and two weeks after their secret marriage. Their romance, which she would eventually credit with saving her life, lasted for fifteen years and spawned some of the world's most beautiful poetry. Elizabeth Barrett Browning was the daughter of Mary Moulton Barrett and Edward Barrett Moulton Barrett, an extremely wealthy landowner who owned sugar plantations in Jamaica. Her mother died when Elizabeth was just twenty-one, after having given birth to twelve children. Although Elizabeth, the eldest, was probably her father's favorite child, she struggled along with her siblings under his tyrannical parenting. Incredibly controlling, Mr. Barrett insisted that none of his children marry, baffling even the family's closest friends.

Lá thư cuối cùng của đôi uyên ương trao nhau vào ngày 18 tháng 9 năm 1846, đêm trước khi hai người một chuyến đi đến Ý, hai tuần sau khi họ kết hôn bí mật. Mối tình lãng mạn của họ, rốt cuộc đã nhờ nó mà cứu được cuộc sống của mình, kéo dài trong mười lăm năm sản sinh ra những vần thơ đẹp nhất thế giới. Elizabeth Barrett Browning là con gái của Mary Moulton Barrett Edward Barrett Moulton Barrett, một địa chủ cực kỳ giàu có, sở hữu các đồn điền trồng mía Jamaica. Mẹ qua đời khi Elizabeth chỉ mới 21 tuổi, sau khi sinh hạ đến mười hai người con. Mặc dù Elizabeth, con cả trong nhà, có lẽ là đứa con được yêu thích nhất của cha cô, cùng với anh chị em, phải đấu tranh dưới sự dạy bảo hà khắc của ông. Kiểm soát con cái một cách lạ lùng, ông Barrett khẳng định rằng không đứa con nào của ông được lập gia đình, khiến ngay cả bạn bè gần gũi nhất của gia đình ông vẫn không hiểu nổi.

To add to her difficulties, from the time she was a teenager, Elizabeth suffered from a mysterious illness that caused her uncontrollable spasms of pain, breathing difficulties, and a general malaise that made her unable to leave her house. In fact, she rarely left her room, and believed that she was destined to forever remain a sickly shut-in and spinster. When Robert Browning first began to court Barrett - through their correspondence - she seemed to enjoy the relationship, but dismissed any romantic aspect of his attention, unwilling to believe that he could really be interested in her. Browning, the son of Robert and Sarah Anna Browning, a bank clerk and pianist, was a direct and ardent suitor. But despite his obvious affection and the mutual admiration that is prominently displayed in their letters, Elizabeth refused to see him until the spring — months after their first contact — as the cold weather of the winter made her health poor. The couple's first meeting occurred in May 1845, after five months of regular correspondence. It is believed that Browning wrote to Barrett immediately afterward to declare his affectionflouting Victorian convention — but this letter has not survived. Elizabeth, sickly and so long in isolation, found it difficult to trust his intentions and was already skeptical of the institution of marriage and its treatment of women. Despite the obstacles, Browning's visits continued, though always when Elizabeth's father was not at home.

Tăng thêm những khó khăn của mình, ngay từ tuổi teen, Elizabeth đã phải chịu đựng một căn bệnh bí ẩn gây ra những cơn đau co thắt không kiểm soát được, khó thở và suy yếu toàn thân (mà) khiến cô không thể ra khỏi nhà. Quả thực, cô hiếm khi rời phòng ở của mình, và tin rằng cô đã được số phận an bài để mãi mãi là một kẻ sống khép kín ốm yếu và làm bà cô. Khi lần đầu tiên Robert Browning khởi sự tán tỉnh Barrett - thông qua trao đổi thư từ - cô ấy dường như rất thích mối quan hệ này, nhưng bác bỏ bất kỳ khía cạnh lãng mạn nào trong việc cầu thân của chàng, không muốn tin rằng ông thực sự có thể quan tâm đến cô. Browning, con trai của Robert và Sarah Anna Browning, một nhân viên ngân hàng và nghệ sĩ dương cầm, là người cầu hôn trực tiếp và nồng nhiệt. Nhưng bất chấp tình cảm rõ ràng của chàng và sự ngưỡng mộ lẫn nhau mà là hiển hiện nổi bật trong thư từ của họ, Elizabeth đã từ chối gặp ông cho đến mùa xuân - nhiều tháng sau kể từ khi họ tiếp xúc (qua thư từ) lần đầu tiên – bởi vì thời tiết lạnh lẽo của mùa đông làm cho sức khỏe cô kém đi. Cuộc gặp gỡ đầu tiên của đôi uyên ương xảy ra vào tháng năm, 1845, sau năm tháng thư từ thường xuyên. Người ta tin rằng Browning đã viết thư cho Barrett lập tức ngay sau đó để tuyên bố tình cảm của mìnhcoi thường những quy ước thời nữ hoàng Victoria - nhưng lá thư này đã không còn nữa. Elizabeth, do ốm yếu và sống lâu trong sự cô lập, thấy khó tin tưởng những ý định của ông và đã tỏ ra hoài nghi về thể thức kết hôn và sự đối xử với phụ nữ. Bất chấp những trở lực, những chuyến thăm của Browning vẫn tiếp tục, mặc dù luôn luôn khi cha của Elizabeth không có nhà.

In the summer of 1845, Barrett's physician recommended that she travel to Pisa, in Italy, for the winter because he felt sure she would not survive another harsh season in London. Her father, for seemingly unknown reasons, refused to allow the trip. After her writing to Browning about her predicament, he wrote back, saying, "I would marry you now." Instead of dismissing him as she had done before, she embraced his sentiments. They continued to see each other regularly, and, thanks in part to an unseasonably warm winter, Barrett's health began to improve. In January 1846, Elizabeth, inspired by Browning, took a major step toward recovery by leaving the room where she had spent the last six years of her life.

Mùa hè năm 1845, bác sĩ của Barrett khuyến cáo rằng nên đi du lịch đến Pisa, Ý, cho qua mùa đông bởi vì ông cảm thấy chắc chắn sẽ không qua nổi một mùa đông khắc nghiệt nữa ở London. Cha , những lý do dường như không rõ, từ chối cho phép (cô thực hiện) chuyến đi. Sau khi viết cho Browning về khó khăn của mình, ông đã viết lại, nói: "Tôi muốn kết hôn với em ngay bây giờ." Thay vì từ chối ông như đã làm trước đây, chấp nhận tình cảm của ông. Họ tiếp tục gặp nhau thường xuyên, , một phần nhờ vào một mùa đông ấm áp khác thường, sức khỏe của Barrett bắt đầu cải thiện. Vào tháng Giêng năm 1846, Elizabeth, được truyền cảm hứng từ Browning, đã tiến một bước lớn hướng tới phục hồi sức khỏe bằng cách rời khỏi căn phòng nơi đã trải qua sáu năm cuối cùng của cuộc đời mình.

By May 1846, Barrett began to walk outside and, in her letters, credited Browning for having a large part in her recovery. Also, she had begun to decrease her use of the morphine and opium prescribed for her condition. By summer, she was living a much more active life. On September 12, Barrett and Browning were married, before another London winter could again weaken her health. Sadly, the wedding was held in secret, with only her maid and Browning's cousin attending as witnesses. Although she was then forty years old, Barrett lived in fear of her controlling father's wrath if he found out that she was disobeying his direct order not to marry. When her deception was revealed, she was disinherited by her father, as were the two other Barrett children who dared to defy him.

Đến tháng năm 1846, Barrett đã bắt đầu đi bộ ra bên ngoài, và trong thư của mình, ghi Browning công phần lớn trong sự phục hồi của cô. Ngoài ra, đã bắt đầu giảm sử dụng morphine thuốc phiện được kê đơn cho tình trạng bệnh của cô. Đến mùa hè, cô đã sống một cuộc sống hoạt động nhiều hơn nữa. Ngày 12 tháng 9, Barrett Browning đã kết hôn, trước khi một mùa đông London khác có thể làm sức khỏe của cô yếu đi. Đáng buồn thay, đám cưới đã được tổ chức trong bí mật, chỉ có hầu gái em họ của Browning tham dự như là người chứng kiến. Mặc dù lúc đó đã bốn mươi tuổi đời, Barrett vẫn nơm nớp lo sợ về cơn phẫn nộ của người cha quyền uy nếu ông phát hiện ra rằng đã không tuân theo mệnh lệnh trực tiếp của ông không được kết hôn. Khi sự lừa dối của cô bị lộ ra, cô đã bị cha truất quyền thừa kế, như hai con người khác của nhà Barrett dám thách thức cha mình.

Just a week after their marriage, Elizabeth Barrett Browning and Robert Browning left London for Italy, where they would spend the next fifteen years of their lives. Barrett Browning's Sonnets From the Portuguese (1850), of which the line "How do I love thee? Let me count the ways" has since become one of poetry's best-known, was written during their courtship and early marriage and is about her dramatic romance with Browning, and how he helped her save herself from a life of sickness and isolation. In Italy, both poets would enjoy many productive years of writing, as well as the birth of their son, Robert Wiedeman Barrett Browning, in 1849. She completed a second edition of Poems, as well as Casa Guidi Windows (1851), Poems before Congress (1860), and her well known verse-novel, Aurora Leigh (1857). She also became active in the fight for Italian nationalism, the abolition of American slavery, and the advancement of the condition of women. He published Men and Women, which was dedicated to his wife and is considered to contain his best poetry. They remained in Italy for fifteen years, until Elizabeth died in her husband's arms on June 29, 1861. Casa Guidi, the Brownings' home in Florence, Italy, has been preserved and is open to visitors.

Chỉ một tuần sau khi kết hôn, Elizabeth Barrett Browning Robert Browning rời London tới Ý, nơi họ sẽ trải qua mười lăm năm tiếp theo của cuộc đời. Những bài sonnet của Barrett Browning Từ Bồ Đào Nha (1850), trong đó có câu "Làm thế nào để ta yêu người? Hãy để tôi tính cách" đã trở thành một trong những câu thơ nổi tiếng nhất, đã được viết trong thời gian tán tỉnh khi mới kết hôn, kể về chuyện tình lãng mạn đầy kịch tính của cô với Browning, bằng cách nào mà ông đã giúp cứu sống đời mình khỏi bệnh tật đơn độc. Tại Ý, cả hai nhà thơ hưởng được nhiều năm sang tác dồi dào, cũng như sự ra đời của cậu con trai, Robert Wiedeman Barrett Browning, vào năm 1849. hoàn thành việc tái bản Những bài thơ, cũng như Cửa sổ Casa Guidi (1851), Những vần thơ trước Đại hội (1860), tiểu thuyết thơ nổi tiếng, Aurora Leigh (1857). cũng tích cực hoạt động trong đấu tranh cho chủ nghĩa dân tộc Ý, bãi bỏ các chế độ nô lệ Mỹ, sự tiến bộ về tình cảnh của phụ nữ. Ông đã xuất bản Đàn ông và phụ nữ, dành tặng riêng cho người vợ của mình được coi là bao gồm những bài thơ hay nhất của ông. Họ ở lại Italia mười lăm năm, cho đến khi Elizabeth qua đời trong vòng tay của chồng vào ngày 29 tháng 6 năm 1861. Casa Guidi, ngôi nhà của Browning Florence, Italy, đã được bảo tồn mở cửa cho du khách.