MENU

BILINGUAL BLOG – BLOG SONG NGỮ ANH VIỆT SHARE KNOWLEGE AND IMPROVE LANGUAGE

--------------------------- TÌM KIẾM TRÊN BLOG NÀY BẰNG GOOGLE SEARCH ----------------------------

TXT-TO-SPEECH – PHẦN MỀM ĐỌC VĂN BẢN

Click phải, chọn open link in New tab, chọn ngôn ngữ trên giao diện mới, dán văn bản vào và Click SAY – văn bản sẽ được đọc với các thứ tiếng theo hai giọng nam và nữ (chọn male/female)

- HOME - VỀ TRANG ĐẦU

CONN'S CURENT THERAPY 2016 - ANH-VIỆT

150 ECG - 150 ĐTĐ - HAMPTON - 4th ED.

VISUAL DIAGNOSIS IN THE NEWBORN

Thursday, March 15, 2012

US–Vietnam: New Strategic Partners Begin Tough Trade Talks Mỹ-Việt: Những đối tác chiến lược mới bắt đầu các cuộc đàm phán thương mại khó khăn



US–Vietnam: New Strategic Partners Begin Tough Trade Talks

Mỹ-Việt: Những đối tác chiến lược mới bắt đầu các cuộc đàm phán thương mại khó khăn

BY RAYMOND BURGHARDT

February 29, 2012

Asia Pacific Bulletin

BY RAYMOND BURGHARDT

29/2/2012

Vietnamese and Americans joined together in Hanoi last December for a happy celebration, commemorating the tenth anniversary of the entrance into force of the US-Vietnam Bilateral Trade Agreement signed in December, 2001. The gathering of current and former trade negotiators, diplomats, and business leaders exchanged witty anecdotes about who had been the toughest negotiator. However, the main focus for both American and Vietnamese participants was on the positive prospects for future US-Vietnam relations across the spectrum of trade and strategic common interests.

Những người Việt Nam và Mỹ gặp nhau tại Hà Nội tháng 12 năm ngoái trong một buổi lễ vui vẻ, kỷ niệm mười năm ngày ký kết Hiệp định Thương mại Song phương Mỹ – Việt. Cuộc gặp mặt của những người từng hoặc đang là nhà đàm phán thương mại, ngoại giao và lãnh đạo doanh nghiệp đã trao đổi về những giai thoại xem ai là nhà đàm phán “rắn” nhất. Tuy nhiên, trọng tâm chính của cả những người Mỹ và Việt Nam tham gia buổi lễ là về triển vọng tích cực của tương lai mối quan hệ trong các vấn đề thương mại và chiến lược.

For those of us who served in Vietnam during the war years, this celebration was the latest reminder of the remarkable transformation of a relationship from one of bitter foes to strategic partners. Ties between the United States and Vietnam have steadily improved since they were formally normalized in 1995, but the pace has accelerated during the past three years, motivated in part by shared concern over China’s aggressive maritime claims in the South China Sea.

Đối với những người đã từng phục vụ tại Việt Nam trong những năm chiến tranh, buổi lễ này là một lời nhắc nhở về sự thay đổi nhanh chóng của một mối quan hệ từ thù địch căng thẳng sang đối tác chiến lược. Các quan hệ giữa Mỹ và Việt Nam đã liên tục cải thiện kể từ khi hai nước bình thường hóa quan hệ năm 1995, nhưng tốc độ được đẩy mạnh trong ba năm qua một phần do động lực là mối quan tâm chung đến những tuyên bố hiếu chiến về chủ quyền trên biển của Trung Quốc ở Biển Đông.

Washington views Vietnam as a rapidly developing mid-sized country of some 90 million people, and Hanoi has been increasing its leadership role in Southeast Asia, a region that has America’s renewed attention. In turn, the Vietnamese leadership seeks regional stability, global integration, new foreign investment, and markets for its export industries, goals that require good relations with the United States.

Oasinhtơn coi Việt Nam là một quốc gia trung bình đang phát triển nhanh chóng với 90 triệu dân, và Hà Nội đã và đang tăng cường vai trò lãnh đạo ở Đông Nam Á, một khu vực đã được Mỹ chú ý trở lại. về phần mình các nhà lãnh đạo Việt Nam tìm kiếm sự ổn định khu vực, hội nhập toàn cầu, đầu tư nước ngoài mới và các thị trường cho các ngành xuất khẩu, các mục tiêu đòi hỏi một mối quan hệ tốt với Mỹ.

America’s Asia-Pacific “Pivot”

Sự “chuyển hướng” sang châu Á – Thái Bình Dương của Mỹ

The Hanoi commemoration of the Bilateral Trade Agreement came soon after President Barack Obama’s mid-November hosting of the Asia-Pacific Economic Cooperation (APEC) summit in Honolulu, followed a few days later by his attendance at the East Asia Summit in Bali. President Obama and Secretary of State Hillary Clinton used these summit meetings to announce America’s “pivot” back to Asia as the United States withdraws from its two long wars in Iraq and Afghanistan. The administration has made clear that while the US overall defense budget is reduced, it will not affect the US forward deployment throughout the Asia-Pacific region.

Buổi lễ kỷ niệm Hiệp định Thương mại Song phương tại Hà Nội diễn ra ngay sau khi Tổng thống Barack Obama chủ trì Hội nghị Thượng đỉnh APEC tại Honolulu vào giữa tháng 11, và sau đó vài ngày là việc tổng thống tham dự Hội nghị cấp cao Đông Á tại Bali, Inđônêxia. Tổng thống Obama và Ngoại trưởng Hillary Clinton qua các cuộc gặp thượng đỉnh này thông báo việc Mỹ “chuyển hướng” trở lại châu Á khi mà nước này rút quân khỏi hai cuộc chiến tranh lâu dài ở Irắc và Ápganixtan. Chính quyền Obama đã nói rõ rằng mặc dù ngân sách quốc phòng tổng thể của Mỹ giảm đi nhưng sẽ không ảnh hưởng đến việc triển khai tiền phương của Mỹ trên khắp khu vực châu Á – Thái Bình Dương.

An important component of the Obama administration’s Asia “pivot” policy has been its championing of the Trans-Pacific Partnership (TPP) free trade agreement, which was a major topic of interest at the APEC Summit. Nine Asia-Pacific countries, including the United States and Vietnam, are now engaged in negotiating this agreement. A major objective for the United States has been to counter the trend of recent years in which China has signed trade agreements with its Asian neighbors that have excluded the United States.

Một nội dung quan trọng trong chính sách “chuyển hướng” châu Á của Chính quyền Obama là theo đuổi Hiệp định Đối tác kinh tế chiến lược xuyên Thái Bình Dương (TPP), một chủ đề lớn tại Hội nghị Thượng đỉnh APEC, Chín nước châu Á – Thái Bình Dương, trong đó có Mỹ và Việt Nam, đang đàm phán hiệp định này. Một mục tiêu lớn của Mỹ là chống lại xu hướng trong những năm gần đây trong đó Trung Quốc đã ký các hiệp định thương mại với các nước chãu Á láng giềng mà không có Mỹ.

Vietnam Joins Trans-Pacific Partnership Talks

Việt Nam tham gia các cuộc đàm phán TPP

In November 2010, the United States and other negotiating parties welcomed Hanoi’s decision to join the TPP negotiations, though both Vietnam’s interest and the welcome extended by other countries were somewhat surprising. Vietnam is the least developed economy among the prospective TPP members, and also by far the most “mixed” economy—market and non-market—among the nine. State-owned enterprises (SOE), are subsidized by generous loans from state-owned banks, and are an important feature of Vietnam’s economic system, which closely resembles China’s “state capitalism” model. One of Washington’s major goals for the TPP is a trade agreement in which private and state-owned companies compete on a level playing field. This goal reflects the serious American frustration with what it sees as unfair advantages that Chinese SOEs have in world trade.

Tháng 11/2010, Mỹ và các bên tham gia đàm phán khác hoan nghênh quyết định của Hà Nội tham gia đàm phán TPP, mặc dù cả mối quan tâm của Việt Nam lẫn việc các nước khác hoan nghênh là khá bất ngờ. Việt Nam là nền kinh tế kém phát triển nhất trong số các thành viên triển vọng của TPP, và cho đến nay vẫn là nền kinh tế “hỗn hợp” nhất giữa kinh tế thị trường và phi thị trường trong số 9 nước. Các doanh nghiệp nhà nước (SOE) được hưởng sự ưu đãi bằng các khoản cho vay hào phóng từ các ngân hàng nhà nước, và đây là một đặc điểm quan trọng của hệ thống kinh tế Việt Nam, một điều khá giống với mô hình “tư bản nhà nước” của Trung Quốc. Một trong các mục tiêu chính của Oasinhtơn với TPP là một hiệp định thương mại trong đó các công ty tư nhân và nhà nược cạnh tranh trong một sân chơi bình đẳng. Mục tiêu này phản ánh sự bất bình thực sự của Mỹ đối với cái mà họ coi là các lợi thế không công bằng mà các SOE của Trung Quốc có trong thương mại quốc tế.



This state enterprise issue will complicate Vietnam’s ability to negotiate successfully the country’s entrance into the TPP. Because of frustration with Chinese SOEs—and not just on the part of the United States—there will be less tolerance than there might have been five years ago for Vietnam retaining the advantages it gives to its state companies.

Vấn đề doanh nghiệp nhà nước này sẽ làm phức tạp khả năng Việt Nam đàm phán thành công để gia nhập TPP. Do sự bất bình với các doanh nghiệp nhà nước Trung Quốc – và không chỉ từ phía Mỹ – nên sẽ khó có sự chấp nhận hơn so với trong 5 năm vừa qua đối với việc Việt Nam duy trì lợi thế dành cho các doanh nghiệp nhà nước của mình.

Our Strategic Partnership

The administration’s “pivot” or “rebalancing” policy is fundamentally about giving the world’s most economically dynamic region the attention it deserves. But US refocus on the Asia-Pacific region includes cooperation with China’s nervous neighbors in hedging against how Beijing might use its increased power and influence. With a long history of troubled relations with its huge neighbor, Vietnam is a logical partner. Many activities in the last three years, particularly naval, have signaled US-Vietnamese strategic convergence.

Đối tác Chiến lược

Chính sách “chuyển hướng” hay “tái cân bằng” của Chính quyền Obama về cơ bản là sự chú ý đúng mức đối với khu vực năng động nhất về kinh tế của thế giới này. Nhưng việc tái chú ý tới khu vực châu Á – Thái Bình Dương còn bao gồm sự hợp tác với các nước láng giềng đang lo lắng của Trung Quốc trong việc chuẩn bị đối phó với việc Bắc Kính có thể sử dụng sức mạnh và ảnh hưởng đang gia tăng của mình như thế nào. Với một lịch sử lâu dài của các mối quan hệ không êm đẹp với người láng giềng khổng lồ ở phương Bắc, Việt Nam là một đối tác tự nhiên. Nhiều hoạt động trong ba năm qua, đặc biệt là hải quân, đã báo hiệu sự hội tụ chiến lược Mỹ-Việt.

This convergence between the United States and Vietnam, including welcoming Hanoi into the TPP negotiating group, is a significant piece of the “pivot” policy. During the 10th Anniversary Commemoration last December, both American and Vietnamese officials commented that Vietnam’s entrance into the TPP negotiations was a “strategic decision” by both Hanoi and Washington. While these are trade talks, they are made possible by joint strategic alignment and mutual trust.

Sự hội tụ này giữa Mỹ với Việt Nam, trong đó có việc hoan nghênh Hà Nội tham gia nhóm đàm phán TPP, là một nội dung quan trọng trong chính sách “chuyển hướng”. Trong buổi lễ kỷ niệm 10 năm Hiệp định Thương mại Song phương hồi tháng 12/2011, các quan chức cả Mỹ lẫn Việt Nam đều cho rằng sự tham gia của Việt Nam vào các cuộc đàm phán TPP là một “quyết định chiến lược” của cả Hà Nội lẫn Oasinhtơn. Mặc dù đây là các cuộc đàm phán thương mại, nhưng nó có thể thực hiện được là nhờ sự giao thoa chiến lược và tin tưởng lẫn nhau.

A common interest in regional peace and security could help to smooth the way toward agreement, but tough negotiations lie ahead. Vietnam’s negotiating partners will insist on a high-quality trade and investment agreement that will require transparency, protection of intellectual property rights, labor rights, and environmental protection as well as restraints on advantages given to SOEs. For Vietnam, requirements to liberalize and modernize its economy come at a time of serious economic problems and heated internal political debate regarding the country’s direction. Inflation in Vietnam has repeatedly surged into double digits in the past few years, twice spiking well above 20 percent. Vietnam’s stock markets in 2011 were the worst performing in Asia, pledges of foreign direct investment declined, and all three major ratings agencies downgraded the country’s sovereign credit rating.

Một mối quan tâm chung về hòa bình và an ninh khu vực có thể giúp giải tỏa bớt những khó khăn trên con đường đi tới hiệp định, nhưng các cuộc đàm phán gay go vẫn ở phía trước. Các đối tác đàm phán của Việt Nam sẽ kiên quyết có một hiệp định thương mại và đầu tư chất lượng cao, đòi hỏi tính minh mạch, bảo vệ quyền sở hữu trí tuệ, quyền lao động, bảo vệ môi trường cũng như những hạn chế về lợi thế của các doanh nghiệp nhà nước, về phần Việt Nam, các đòi hỏi phải tự do hóa và hiện đại hóa nền kinh tế xuất hiện đúng lúc có các vấn đề kinh tế nghiêm trọng và sự tranh luận chính trị nội bộ nóng lên về hướng đi của đất nước. Lạm phát tại Việt Nam đã nhiều lần vượt lên ở mức hai con số trong vài năm qua, trong đó hai lần đã vượt quá 20%, Thị trường chứng khoán Việt Nam năm 2011 nằm trong số các thị trường tồi tệ nhất ở châu Á, cam kết đầu tư trực tiếp nước ngoài giảm, và cả ba cơ quan đánh giá tín dụng lớn đều hạ mức điểm tín dụng của Việt Nam.

Vietnam’s top leaders recognize that these are serious problems, but have sharp disagreements about how to deal with them. A major issue of debate is how much to reform the system of SOEs. State banks are burdened by bad loans to these enterprises and many are performing poorly. The multi-billion dollar default of Vietnam’s shipbuilding industry group—Vinashin—in 2010 intensified the SOE debate.

Các nhà lãnh đạo Việt Nam nhận ra rằng đây là các vấn đề nghiêm trọng, nhưng họ bất đồng sâu sắc với nhau về việc phải đối phó với các vấn đề này như thế nào. Một vấn đề lớn trong tranh luận là cải cách hệ thống doanh nghiệp nhà nước đến đâu. Các ngân hàng nhà nước phải chịu các khoản nợ xấu đã cho các doanh nghiệp này vay và nhiều doanh nghiệp đang làm ăn kém. Vụ vỡ nợ hàng tỉ USD của tập đoàn đóng tàu Việt Nam – Vinashin – trong năm 2010 đã làm căng thẳng thêm cuộc thảo luận về doanh nghiệp nhà nước.

Some are asking if Vietnam’s internal debates, along with US concerns about Vietnamese SOEs, will prevent both countries from reaching agreement in the TPP talks. Vietnam’s successful conclusion of the TPP negotiations will require concessions by Hanoi as well as its negotiating partners, including the United States. Success will require that both give priority to the strategic partnership that has been forged in recent years. The United States has identified Vietnam as one of its important new strategic partners in Asia. Vietnam sees America as the key to maintaining strategic balance in Southeast Asia. Many of us who have witnessed the bilateral relationship go from war to partnership within 35 years hope that that this strategic shared vision will give trade negotiators the incentive needed to find common ground.

Một số người đang đặt câu hỏi rằng các cuộc tranh luận trong nội bộ Việt Nam, cùng với các lo ngại của Mỹ về doanh nghiệp nhà nước của Việt Nam, có cản trở hai nước đạt tới một thỏa thuận trong TPP hay không. Việc đàm phán thành công của Việt Nam sẽ đòi hỏi sự nhượng bộ của Hà Nội cũng như các đối tác đàm phán khác, trong đó có Mỹ. Thành công sẽ đòi hỏi cả hai phải ưu tiên cho quan hệ đối tác chiến lược đã được vun đắp trong những năm gần đây. Mỹ đã xác định Việt Nam là một trong những đối tác chiến lược mới quan trọng nhất tại châu Á. Việt Nam coi Mỹ là yếu tố chủ chốt để duy trì cân bằng chiến lược tại Đông Nam Á. Nhiều người trong chúng ta, khi đã chứng kiến mối quan hệ song phương đi từ chiến tranh tới đối tác trong 35 năm qua, hy vọng rằng nhãn quan chiến lược chung này sẽ tạo cho các nhà đàm phán thương mại một động lực cần thiết để tìm kiếm điểm chung.

Raymond Burghardt served as US Ambassador to Vietnam, 2001-2004. Currently, he is Director of East-West Seminars at the East-West Center and can be contacted via email at burgharr@eastwestcenter.org.

Ông Raymond Burghardt là Đại sứ Mỹ tại Việt Nam từ năm 2001 đến 2004 và hiện là Giám đốc phụ trách Hội thảo Đông – Tây tại Trung tâm Đông Tây. Có thể liên lạc theo địa chỉ email burgharr@eastwestcenter.org.

Wednesday, March 14, 2012

Huế Forbidden City in Vietnam - Tử cấm thành ở Việt Nam

Forbidden City in Vietnam
Huế is the capital city of Thừa Thiên - Huế province, Vietnam. Between 1802 and 1945, it was the imperial capital of the Nguyễn Dynasty. As such, it is well known for its monuments and architecture. Its population stands at about 340,000 people.

Click image for larger version  Name: 1.jpg Views: 113 Size: 35.9 KB ID: 21944

Click image for larger version  Name: 2.jpg Views: 79 Size: 44.7 KB ID: 21945

Click image for larger version  Name: 3.jpg Views: 100 Size: 40.2 KB ID: 21946

Click image for larger version  Name: 4.jpg Views: 104 Size: 68.8 KB ID: 21947

Click image for larger version  Name: 5.jpg Views: 87 Size: 48.4 KB ID: 21948

Click image for larger version  Name: 6.jpg Views: 85 Size: 45.1 KB ID: 21949

Click image for larger version  Name: 7.jpg Views: 86 Size: 50.0 KB ID: 21950

Click image for larger version  Name: 8.jpg Views: 84 Size: 43.6 KB ID: 21951

Click image for larger version  Name: 9.jpg Views: 80 Size: 48.2 KB ID: 21952

Click image for larger version  Name: 10.jpg Views: 92 Size: 51.2 KB ID: 21953

Click image for larger version  Name: 11.jpg Views: 92 Size: 66.3 KB ID: 21954

Click image for larger version  Name: 12.jpg Views: 95 Size: 49.9 KB ID: 21955

Click image for larger version  Name: 13.jpg Views: 105 Size: 52.8 KB ID: 21956

Click image for larger version  Name: 14.jpg Views: 93 Size: 37.4 KB ID: 21957

Classic moments in Vietnam War - Những khoảnh khắc kinh điển của chiến tranh Việt Nam

Classic moments in Vietnam War - Những khoảnh khắc kinh điển của chiến tranh Việt Nam
Click image for larger version  Name: 2.jpg Views: 156 Size: 34.4 KB ID: 29879

Click image for larger version  Name: 3.jpg Views: 162 Size: 36.0 KB ID: 29880

Click image for larger version  Name: 4.jpg Views: 158 Size: 32.3 KB ID: 29881

Click image for larger version  Name: 5.jpg Views: 153 Size: 36.7 KB ID: 29882

Click image for larger version  Name: 6.jpg Views: 145 Size: 33.4 KB ID: 29883

Click image for larger version  Name: 7.jpg Views: 161 Size: 40.1 KB ID: 29884

Click image for larger version  Name: 8.jpg Views: 150 Size: 26.9 KB ID: 29885

Click image for larger version  Name: 9.jpg Views: 138 Size: 47.0 KB ID: 29886

Click image for larger version  Name: 10.jpg Views: 171 Size: 38.2 KB ID: 29887

Click image for larger version  Name: 11.jpg Views: 152 Size: 57.0 KB ID: 29888

Click image for larger version  Name: 12.jpg Views: 161 Size: 21.8 KB ID: 29889

Click image for larger version  Name: 13.jpg Views: 146 Size: 30.8 KB ID: 29890

Click image for larger version  Name: 14.jpg Views: 160 Size: 38.2 KB ID: 29891

Click image for larger version  Name: 15.jpg Views: 159 Size: 25.8 KB ID: 29892

Water Nước

Water

Nước

It takes 35 gallons of water to make one cup of coffee. Why? Because of all the water used to cultivate coffee beans. Similarly, it can take about 635 gallons to make one hamburger because of all the water required to grow feed for the cows.

Phải mất 35 ga-lông nước để làm ra một tách cà phê. Tại sao? Bởi vì toàn bộ nước đó được sử dụng để trồng cà phê. Tương tự như vậy, có thể mất khoảng 635 ga-lông để làm một cái Hamburg bởi vì đó là lượng nước cần thiết để trồng thức ăn cho bò.

The need for clean fresh water is increasing rapidly, too, as populations rise and standards of living improve around the world. In some places -- such as central California, the North China Plains, and parts of India -- the demand for water is already outstripping the local supply.

Nhu cầu nước ngọt đang gia tăng nhanh chóng, khi dân số ngày càng tăng và mức sống cải thiện trên toàn thế giới. Ở nhiều nơi như miền trung California, đồng bằng Bắc Trung Quốc, và nhiều phần của Ấn Độ - Nhu cầu về nước đã vượt xa khả năng cung cấp của địa phương.

Because global water consumption is expected to increase by 40% over the next 20 years, water shortages may get more acute and widespread, spurring more reliance on desalination technologies, water reuse, and conservation. The results could have massive economic, ecological, and geopolitical consequences, creating investing opportunities in places you may never have considered.

Bởi vì lượng nước tiêu thụ toàn cầu theo dự kiến ​​sẽ tăng 40% trong 20 năm tiếp theo, tình trạng thiếu nước có thể trầm trọng hơn và phổ biến rộng rãi hơn, thúc đẩy sự phụ thuộc nhiều hơn vào công nghệ khử muối, tái sưu dụng nước, và bảo tồn nước. Hậu quả to lớn có thể xảy ra về kinh tế, sinh thái, và địa chính trị, tạo ra những cơ hội đầu tư mà bạn có thể không bao giò nghĩ tới.









Why China will not bring the Spratlys issue to the United Nations Vì sao China sẽ không đưa vấn đề Hoàng Sa lên Liên Hiệp Quốc




Why China will not bring the Spratlys issue to the United Nations

Vì sao China sẽ không đưa vấn đề Hoàng Sa lên Liên Hiệp Quốc

By Ted Laguatan

INQUIRER.net

Ted Laguatan

INQUIRER.net

July 27th, 2011

27/7/2011



Based on applicable international maritime and related laws, China knows that if she petitions the United Nations International Court of Justice or the International Tribunal for the Law of the Sea to affirm her dubious claim that she owns everything in the South China Sea aka West Philippine Sea — her chances of winning are about as likely as having a snowfall in the Sahara desert.

Căn cứ vào những công ước quốc tế và luật về biển hiện hành thì Trung cộng biết rằng nếu họ kiện lên toà án công pháp quốc tế của LHQ hay toà án quốc tế về luật biển để xử cho họ đúng về cái “chủ quyền” không minh bạch là toàn vùng biển Đông, còn gọi biển Tây Phippines, là của họ — thì cơ may để thắng vụ kiện này của Trung Quốc cũng giống như cơ may mà trời đổ tuyết trên sa mạc Sahara!

Both Courts have proper jurisdictions to settle sovereignty issues between nations regarding marine territories — such as those concerning the Spratly and Paracel islands.

Cả hai toàn án trên có đầy đủ thẩm quyền để giải quyết mọi tranh chấp về lãnh hãi giữa các quốc gia với nhau – như trong vụ tranh chấp ở hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.

Let’s imagine what most likely would happen if China does take her case to the International Court of Justice and the representative of China — let’s call him Mr. Lee — is before the Court headed by the Presiding Judge. Consider this scenario:

Hãy thử tưởng tượng chuyện gì có thể xảy ra nhất nếu mà Trung cộng quyết định đưa vấn đề này lên xử ở một toà án công lý quốc tế, và người đại diện cho Trung cộng — tạm gọi tên ông ta là ông Lee — đang đứng trước mặt quan toà. Hãy xem toà xử ra sao:

Judge: “Please inform this Court of the basis for your claim that the entire South China Sea aka West Philippine Sea belongs completely to the People’s Republic of China?”

Toà: “Hãy cho toà biết dựa vào đâu mà ông cho rằng toàn vùng biển Đông còn gọi là biển Tây Philippine là của nước Cộng Hoà nhân Dân Trung Hoa (China)?”

Mr. Lee: “Thank you, your honor. Our claim is based on the historical fact that this entire area has belonged to us since the Han Dynasty.”

Lee: “Thưa Toà. Chúng tôi căn cứ vào dữ kiện lịch sử là toàn vùng này đã thuộc về của chúng tôi dưới triều đại nhà Hán.”

Judge: “How do you intend to prove your case?”

Toà: “Ông định chứng minh điều vừa nói như thế nào?”

Mr. Lee: “I will present to this Court an almost two thousand year old Han Dynasty map that indicates the limits of the Han Dynasty kingdom.”

Lee: “Tôi xin đệ trình lên Toà một tấm bản đồ cổ gần 2000 năm có chỉ rõ đường biên giới của nhà Hán.”

Judge: “Let’s assume for purposes of discussion that the Philippines, Vietnam, Malaysia, Brunei and other surrounding countries were provinces or part of the Han Dynasty during its time even if the map you hold may just actually be a navigational map which does not really define the limits of the Han Dynasty. Now my study of China’s history indicate that the Han Dynasty lasted from 206 B.C. To 220 A.D. Is this correct?”

Toà: “Để việc tranh luận dễ dàng và đơn giản hơn, thôi thì cứ cho là các nước Philippine, Việt Nam, Brunie và các nước khác trong khu vực đã từng là những quận, huyện của nhà Hán đi, cho dù tấm bản đồ mà ông đang cầm trong tay đó rất có thể chỉ là một tấm bản đồ hải hành thời đó, và không có ghi rõ đường biên giới của nhà Hán. Bây giờ, theo những gì mà tôi đã học về lịch sử của Trung Hoa thì nhà Hán chỉ tồn tại từ năm 206 BC trước công nguyên cho tới năm 220 AD sau công nguyên. Có đúng vậy không?”

Mr. Lee: “Yes your honor.”

Judge: “I assume Mr. Lee that you are familiar with Alexander the Great, the young Macedonian king who conquered much of the ancient world.”

Lee: “Thưa Toà, đúng như vậy.”

Toà: “Chắc ông biết về Alexander Đại Đế, vị hoàng đế trẻ người nước Macedonia đã từng xâm chiếm gần hết thế giới thời cổ đại chứ?”

Mr. Lee: “I am, your honor.”

Judge: “At the time of his death in 323 B.C., Alexander’s kingdom included Greece, Syria, Persia now known as Iran, Egypt and a part of India. Are you aware Mr. Lee that Macedonia, Alexander’s country — is now known as the Republic of Macedonia?”

Lee: “Thưa Toà, tôi có biết.”

Toà: “Vào lúc vị vua này chết năm 328 BC trước công nguyên, vương quốc của Alexander Đại Đế bao gồm Hy Lạp, Syrỉa, Ba Tư nay là Iran, Ai Cập, và một phần của Ấn Độ. Ông có biết là Macedonia, quê hương của Alexander Đại Đế – ngày hôm nay được gọi là Cộng Hoà Macedonia không, thưa ông?”

Mr. Lee: “If you say so your honor.”

Judge: “Good! You appear to know your history. I assume you are also familiar with the Roman Empire which existed for over a thousand years.”

Lee: “Nếu Toà nói vậy thì nó là như vậy, thưa Toà.”

Toà: “Tốt! Ông có vẽ rành lịch sử của ông (China). Chắc ông cũng biết về đế quốc La Mã, một đế quốc đã từng tồn tại hơn một ngàn năm chứ?”

Mr. Lee: “Thank you your honor, I do read history.”

Judge: “You are then aware Mr. Lee that at its height, the Roman Empire included most of Europe and parts of Africa and Asia.”

Lee: “Vâng, thưa Toà, tôi có đọc qua lịch sử đó.”

Toà: “Như vậy thì chắc ông biết rằng ở thời cực thịnh của đế quốc này, La Mã bao gồm gần hết châu Âu, nhiều phần ở châu Phi và châu Á.”

Mr. Lee: “I am aware, your honor.”

Judge: “Now Mr. Lee, since the time of Alexander, the Roman Empire and the Han Dynasty — through the course of time and historical events, various independent countries have emerged in Europe, Africa and Asia — which now have their own respective territories. This is a reality which we all have to accept, wouldn’t you say?”

Lee: “Thưa Toà tôi có biết.”

Toà: “Bây giờ, Ông Lee nè, kể từ thời của Alexander Đại Đế, đế quốc La Mã, và nhà Hán — đã trãi qua bao thăng trầm của lịch sử, nhiều quốc gia đã được độc lập ở châu Âu, châu Phi, và châu Á — những quốc gia này đã có những lãnh thổ riêng của họ. Đây là một thực tế trước mắt mà tất cả chúng ta đều phải chấp nhận, ông đồng ý không?”

Mr. Lee: “We cannot deny reality, your honor.”

Judge: “Now Mr. Lee, another undeniable reality is that Alexander’s empire, the Roman empire and the Han Dynasty kingdom are no longer existent — am I correct in my observation?

Lee: “Chúng ta không thể nào phủ nhận thực tế đó, thưa Toà.”

Toà: “Bây giờ, ông Lee nè, một thực tế khác không thể chối cãi được nữa, là đế quốc của Alexander đại đế, đế quốc La Mã, và vương quốc của nhà Hán đã không còn tồn tại nữa — Tôi nói vậy có đúng không, thưa ông?”

Mr. Lee: “You are correct, your honor.”

Judge: “Now Mr.Lee, in all candor, do you seriously believe that if the Republic of Macedonia and the Italian government were to come before this Court and petition us to affirm that they own the territories of these now independent countries because they were once a part of Alexander’s empire or the Roman empire — that we would be persuaded to grant these petitions?”

Lee: “Thưa, đúng rồi.”

Toà: “Bây giờ, ông Lee này, cứ công tâm mà nói, ông có thật sự nghĩ là nếu nước Cộng Hoà Macedonia (của đại đế Alexander) và chính quyền Italy bây giờ cũng ra trước toà án này, thỉnh cầu Toà để xử thuận cho họ, rằng họ là chủ nhân của những quốc gia giờ đây đã được độc lập chỉ vì trong quá khứ những nước này đã từng là một phần của đế quốc của Alexander đại đế hay của đế quốc La Mã — mà chúng ta phải nghe theo và phán quyết thuận cho hai nước này sao?”

Mr. Lee: “I understand what you are getting at, Judge — but most of what we are claiming as ours is marine area and not land.”

Lee: “Thưa, tôi hiểu Toà đang hướng về đâu rồi – Nhưng mà hầu hết những gì chúng tôi khiếu kiện là vùng biển chứ không phải đất.”

Judge: “The Spratlys and the Paracel islands are not land? Anyway, isn’t it a fact that China is a signatory to the 1982 United Nations Convention on the Law of the Sea (UNCLOS) which she ratified on July 6, 1996 thereby agreeing to be bound by its provisions — and part of which is that anything within 200 miles from the baseline of a country belongs to that country?

Toà: “Quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa mà không phải đất sao? Được rồi, có phải Cộng Hoà Nhân Dân Trung Hoa (China) đã ký tên vào Luật Biển của LHQ (UNCLOS) ra năm 1982, cái luật mà nước CHNDTH đã ký xác định lại một lần nữa vào ngày 6 tháng 7 năm 1996, theo đó đã đồng ý tuân theo những điều khoản của luật này — mà trong đó có điều khoản là tất cả những gì nằm trong vòng 200 dặm Anh tính từ bờ đất liền thì thuộc về chủ quyền của mình — không, thưa ông?”

Mr. Lee: “China did agree to those provisions at a time when it was not yet aware of the far reaching consequences of UNCLOS to her national interests.”

Lee: “Nước CHNDTH đã có đồng ý với những điều khoản đó, nhưng lúc đó CHNDTH đã không biết hết về những hậu quả của điều luật UNCLOS đối với quyền lợi quốc gia của họ.”

Judge: “I will not mince my words Mr. Lee. What you mean is that at that time, the world, including China, was not yet aware, that vast deposits of oil and natural gas were to be found within the territorial limits of neighboring countries. Now because of this awareness, even if China knows she is trespassing and violating international law, she is using the coercive might of her size, military or otherwise — to grab these enormous reserves of petrowealth from the territories of her smaller, weaker, poorer neighbors — who badly need these assets to improve the plight of their own people.

Toà: “Toà xin thẳng thắn nói rằng, nè ông Lee. Những gì ông vừa mới nói đó nó có nghĩa là khi các ông ký kết vào công ước trên, cả thế giới này, kể cả nước CHNDTH luôn, đã chưa biết gì về tiềm năng dầu hoả và khí đốt sẽ được tìm thấy trong những khu vực của các nước lân bang. Ngày hôm nay, chỉ vì biết được điều này, mà nước CHNDTH bất chấp chuyện xâm phạm chủ quyền của nước khác và luật lệ quốc tế, ỷ vào sức là một nước lớn, ỷ vào sức mạnh quân sự và các phương tiện khác – để cướp đoạt những nguồn dầu hoả to lớn này từ những nước hàng xóm nghèo và nhỏ hơn - trong khi những nước đó hết sức cần những tài nguyên này để giúp giải quyết tình trạng nghèo đói cho người dân của họ.”

Postscript: In view of all the facts and existing applicable law, the likelihood is that the UN court will find China’s petition to be without merit.

P/s: Dựa vào những chứng cứ và luật lệ hiện hành, thì có phần chắc là toà án LHQ sẽ bác bỏ những luận điểm của CHNDTH.

Notwithstanding requests from the Philippines, neighboring countries and the United States to bring West Philippine Sea sovereignty issues to the United Nations, China has steadfastly refused to do so. Instead, it is constantly involved in mind games, using scare tactics, insisting that everything in the whole West Philippine Sea is theirs and that this issue is non-negotiable.

Mặc dù Philippines, các nước trong khu vực, và Hoa Kỳ đã yêu cầu đưa vấn đề lên LHQ để xét xử, nhưng Trung cộng cứ phăng phăng từ chối. Thay vào đó, Trung cộng tiếp tục chơi trò đấu trí, dùng những thủ đoạn răn đe, tiếp tục cho rằng tất cả đều là của Trung cộng, và vẫn cứ nói rằng đó là điều không thể tranh cải được.

By so doing, the gigantic oil hungry dragon seeks to condition the national minds of her neighbors to forcibly accept inequitable bilateral settlement agreements — without United Nations or United States involvement. The Philippines, Vietnam and other neighbor countries must not fall into this trap. They should unite and create an alliance and insist — with the aid of the global community, with military means if necessary — that China should respect their rights and leave their national patrimony alone.

Với những thủ đoạn đó, con rồng China khát dầu đang tạo áp lực lên các nước nhỏ chung quanh để buộc họ phải chấp nhận những thoả hiệp song phương – mà không phải qua trung gian của Liên Hiệp Quốc hay Hoa Kỳ. Philippines, Vietnam, và các nước khác trong vùng tuyện đối không nên mắt vào cái bẩy này của China. Các nước này nên đoàn kết lại để tạo nên một liên minh, và cương quyết — với sự hổ trợ của cộng đồng quốc tế, bằng phương tiện quân sự nếu cần – buộc China phải tôn trọng chủ quyền của mình trên những vùng mà cha ông mình đã để lại, và không được đụng chạm vào đó nữa.

The most loudly applauded part of President Benigno Simeon Aquino’s State of the Nation speech was his strong affirmation that what belongs to the Philippines stays in the Philippines. Everyone understood his meaning: The Philippines will stand firm against China’s bully tactics and mind games in trying to grab our energy and marine resources.

Cái đoạn văn được hoan nghênh mãnh liệt nhất trong bài diễn văn của tổng thống Bennigno Simeon Aquino trước quốc dân Phi là ông đã cương quyết khẳng định rằng những gì của Philippines phải thuộc về Philippines. Tất cả mọi người đều hiểu điều ông muốn nói: Philippines cương quyết chống lại những thủ đoạn răn đe và áp lực của China trong những mưu toan để cướp đoạt những nguồn năng lượng và hải sản này.

What a big difference to have a trustworthy President who provides moral leadership and looks after the interests of the nation instead of one ready to sell out the country’s patrimony for personal gain.

Quả là một sự khác biệt vô cùng to lớn khi có được một vị tổng thống đáng tin cậy để dẫn dắt và lo việc nước hơn là những lãnh đạo bất tài hèn kém chỉ chờ để bán đứng tài nguyên quốc gia làm giàu cho cá nhân.

Note: The California State Bar honors Attorney Ted Laguatan as one of the best lawyers in the country. He is one of only 29 U.S. lawyers officially certified continuously for more than 20 years as an Expert Specialist in Immigration Law. For communications: (San Francisco area)

455 Hickey Blvd. Suite 516, Daly City, Ca 94015 Tel 650 991 1154 Fax 650 991 1184 Email laguatanlaw@gmail.com

Ghi chú: Luật sư khả kính Ted Laguatan của tiểu bang Calìfornia là một trong những luật sư giỏi nhất của Hoa Kỳ. Ông là một trong số 29 luật sư Mỹ được chánh thức công nhận là những chuyên gia về luật di trú một cách liên tục trong suốt hơn 20 năm.

Để liên lạc: (Vùng San Francísco) 455 Hickey Blvd. suite 516, Daly City, CA 94015. Điện thoại 650-991-1154. Fax: 650-911-1184.

translated by hkbt

http://globalnation.inquirer.net/7319/why-china-will-not-bring-the-spratlys-issue-to-the-united-nations