MENU

BILINGUAL BLOG – BLOG SONG NGỮ ANH VIỆT SHARE KNOWLEGE AND IMPROVE LANGUAGE

--------------------------- TÌM KIẾM TRÊN BLOG NÀY BẰNG GOOGLE SEARCH ----------------------------

TXT-TO-SPEECH – PHẦN MỀM ĐỌC VĂN BẢN

Click phải, chọn open link in New tab, chọn ngôn ngữ trên giao diện mới, dán văn bản vào và Click SAY – văn bản sẽ được đọc với các thứ tiếng theo hai giọng nam và nữ (chọn male/female)

- HOME - VỀ TRANG ĐẦU

CONN'S CURENT THERAPY 2016 - ANH-VIỆT

150 ECG - 150 ĐTĐ - HAMPTON - 4th ED.

VISUAL DIAGNOSIS IN THE NEWBORN

Wednesday, June 27, 2012

Asia’s Next Axis TRỤC CHÂU Á MỚI




Asia’s Next Axis
TRỤC CHÂU Á MỚI

SEOUL – Last month, the leaders of China, Japan, and South Korea agreed to begin negotiations later this year on a trilateral free-trade agreement. If the talks succeed, the global trade map will need to be redrawn. An FTA that encompasses, respectively, the world’s second, third, and 12th biggest economies (in purchasing power parity terms in 2011), with a population of 1.5 billion, would dwarf the European Union and the North American Free Trade Agreement, comprising the United States, Canada, and Mexico.

SEOUL - Tháng trước, các lãnh đạo của Trung Quốc, Nhật Bản và Hàn Quốc đã đồng ý bắt đầu các cuộc đàm phán vào cuối năm nay về thỏa thuận tự do thương mại ba bên. Nếu các đàm phán này thành công, bản đồ thương mại toàn cầu sẽ phải vẽ lại. Một hiệp định tự do thương mại giữa ba quốc gia, lần lượt là các nền kinh tế lớn thứ hai, thứ ba và thứ mười hai toàn cầu (theo sức mua tương đương năm 2011), với dân số khoảng 1.5 tỷ người, có thể làm suy yếu sức mạnh của Liên minh châu Âu và Hiệp định Tự do Thương mại Bắc Mỹ (NAFTA: North American Free Trade Agreement) giữa Hoa Kỳ, Canada và Mexico.


Indeed, Northeast Asia would become the third major axis of regional economic integration, following the EU and NAFTA. Until now, the region has been unable to institutionalize economic cooperation as vigorously as Europe and North America have. But if the proposals discussed in Beijing last month are realized, the resulting FTA could surpass NAFTA in its degree of integration and importance to the world economy.


Quả vậy, Đông Á có thể trở thành trục thứ ba của hội nhập kinh tế khu vực, sau EU và NAFTA. Cho tới nay, khu vực này đã không thể thể chế hóa các tập đoàn kinh tế mạnh mẽ như Châu Âu và Bắc Mỹ đã có. Nhưng nếu đề xuất được thảo luận tại Bắc Kinh hồi tháng trước được thực thi, thì Hiệp định thương mại tự do (dựa trên đề xuất đó) có thể vượt qua NAFTA về mức độ hội nhập và tầm quan trọng đối với kinh tế toàn cầu.


In addition, the formation of a China-Japan-South Korea FTA would most likely trigger a chain-reaction. For example, the momentum could expand southward and stimulate ASEAN, which has bilateral FTAs with all three countries, to join the group. Such a turn of events would be equivalent to establishing the East Asia Free Trade Area, which the ASEAN+3 envisioned about a decade ago. If that happened, other countries – Australia, New Zealand, and, most importantly, India – might seek to jump on the bandwagon.

Thêm vào đó, sự hình thành của khu vực mậu dịch tự do Trung-Nhật-Hàn có thể tạo ra một chuỗi phản ứng dây chuyền. Chẳng hạn, ảnh hưởng của Hiệp định có thể mở rộng xuống phía Nam và kích thích khu vực Asean, vốn đã có Hiệp định tự do thương mại với cả ba quốc gia này, tham gia cùng. Diễn biến này sẽ tương đương với việc thành lập khu vực mậu dịch tự do Đông Á, bản chất chính là khối Asean+3 đã được hình thành từ cách đây một thập niên. Nếu điều đó xảy ra, các quốc gia khác – Úc, New Zealand, và, quan trọng nhất là, Ấn Độ - có thể sẽ tìm cách vào cuộc.

The US would, of course, need to respond to the conclusion of any trilateral Northeast Asian FTA in order to preserve its own role in global trade – and in the supply chains that dominate the Asian economies. It would likely seek to expand and deepen the infant Trans-Pacific Partnership, the trade agreement that President Barack Obama committed the US to last year.

Hợp chủng quốc Hoa Kỳ, tất nhiên, sẽ phải có động thái trước kết quả về bất cứ Hiệp định tự do thương mại ba bên Đông Á nào (được ký kết) nhằm bảo vệ vai trò của mình trong thương mại toàn cầu – và trong các chuỗi cung ứng thống trị các nền kinh tế châu Á. Nó có thể sẽ tìm kiếm nhằm mở rộng và thắt chặt thêm quan hệ Hợp tác xuyên Thái Bình Dương mới ra đời, vốn dĩ là hiệp định thương mại mà Tổng thống Barack Obama đã đại diện cho Mỹ cam kết hồi năm ngoái.


In particular, the US would strongly encourage Japan to join the TPP, because the US might want a united Asia-Pacific economic community, rather than a division between Asia and the Pacific. Because Japan would not want to be disconnected from the US for strategic reasons, it might indeed accept America’s invitation.

Đặc biệt, Hoa Kỳ sẽ ra sức khuyến khích Nhật Bản tham gia vào Hợp tác xuyên Thái Bình Dương, bởi Mỹ muốn một cộng đồng kinh tế châu Á – Thái Bình Dương thống nhất thay vì có sự chia tách giữa châu Á và Thái Bình Dương. Vì các lý do chiến lược, Nhật Bản hẳn không muốn bị cắt đứt từ phía Mỹ, bởi vậy có lẽ Nhật sẽ hoàn toàn chấp nhận lời mời của Hoa Kỳ.

In this scenario, both Japan and South Korea would have to find some means to bridge a Sino-centric Asia and a US-centered Pacific. Despite its smaller economy, South Korea seems to be better prepared than Japan to play this critical role. South Korea has already concluded an FTA with the US, after years of difficult negotiations, and plans to negotiate a bilateral FTA with China this year.


Trong bối cảnh này, cả Nhật Bản và Hàn Quốc có lẽ sẽ muốn kiếm tìm một vài phương tiện để kết nối với một Trung Hoa là trung tâm của châu Á (a Sino-centric Asia) và Hoa Kỳ là trọng tâm của khu vực Thái Bình Dương (a US-centered Pacific). Mặc dù là nền kinh tế nhỏ hơn, Nam Hàn dường như đã được chuẩn bị tốt hơn Nhật Bản để đóng vai trò chiến lược này. Nam Hàn đã ký kết Hiệp định tự do thương mại với Mỹ, sau nhiều năm thương lượng khó khăn, và đã lên kế hoạch thương lượng song phương với Trung Quốc trong năm nay.


Thus, the key question is whether and how much Japan will be willing to take on a similar bridging role. Robust Japanese participation would mitigate Asia-Pacific polarization and contribute to building momentum for regional integration.

Vì lẽ đó, câu hỏi then chốt là liệu Nhật Bản có sẵn sàng để đóng vai trò cầu nối tương tự hay không, và sẵn sàng đến mức nào. Sự tham gia nhiệt tình của Nhật Bản sẽ làm giảm thiểu sự phân rẽ châu Á – Thái Bình Dương và góp phần tạo đà cho hội nhập khu vực.


But the magnitude of domestic challenges that Japan faces nowadays seems too great for its political leaders to play a proactive international role. Japan’s governments have been fragile and short-lived for close to a decade, and the current debate over raising the value-added tax could cause another change of administration. Moreover, Japan’s powerful agricultural interest groups, especially the Central Union of Agricultural Cooperatives, may strengthen their opposition to both a trilateral FTA with China and South Korea and the TPP with the US.

Tuy nhiên, sức ép từ những thách thức nội địa mà Nhật Bản gặp phải hiện nay có vẻ quá lớn để các nhà lãnh đạo chính trị Nhật chủ động thực thi vai trò quốc tế. Chính phủ Nhật Bản dễ đổ vỡ và có thời gian tại vị rất ngắn ngủi trong suốt một thập kỷ gần đây, và tranh cãi hiện tại về việc tăng thuế giá trị gia tăng có thể dẫn tới một sự thay đổi nữa trong bộ máy cầm quyền. Hơn nữa, các nhóm lợi ích nông nghiệp có thế lực của Nhật Bản, đặc biệt là Liên minh hợp tác xã nông nghiệp trung ương, có thể phản kháng mạnh mẽ hơn nữa đối với cả Hiệp định tự do thương mại ba bên với Trung Quốc và Hàn Quốc cũng như Hợp tác xuyên Thái Bình Dương với Mỹ.


But Japan’s leaders are being squeezed from both directions. If they do nothing while South Korea continues to conclude FTAs, Japan will lose markets in the US and China. But if they act, domestic political opposition would likely be so severe as to drive them from power. This is the main reason why it will be difficult for Japan to conclude the proposed trilateral FTA, despite Prime Minister Yoshihiko Noda’s recent endorsement of it. Indeed, only a looser FTA that would exclude each country’s sensitive economic sectors appears to be viable.


Mặc dầu vậy các lãnh đạo của Nhật đang chịu áp lực từ cả hai phía. Nếu họ không làm gì trong khi Nam Hàn tiếp tục ký kết các Hiệp định tự do thương mại, Nhật Bản sẽ mất đi các thị trường ở Hoa Kỳ và Trung Quốc. Nhưng nếu họ hành động, sự phản kháng chính trị nội địa sẽ tước đi quyền lực của họ. Đây là lý do chính lý giải tại sao sẽ rất khó khăn cho Nhật Bản để ký kết Đề xuất về Hiệp định tự do thương mại ba bên, mặc dù Thủ tướng Yoshihiko Noda mới đây đã tán thành. Thật vậy, có lẽ chỉ có một Hiệp định tự do thương mại lỏng lẻo hơn, bỏ qua các khu vực kinh tế nhạy cảm của mỗi quốc gia, mới có thể khả thi.


For China, political considerations seem to be the strongest motivation for pursuing a Northeast Asian FTA. But using the trilateral FTA to expand its economic and political influence would require China to increase transparency, open its service sector, and remove non-tariff barriers. In essence, it would have to accept a rules-based system for its relations with its two neighbors, something of which China’s government has been wary. One advantage for China, however, in pursuing an FTA strategy is that it is still an authoritarian state, and thus could overrule domestic opposition far more easily than could governments in Japan or South Korea.


Đối với Trung Quốc, các cân nhắc chính trị có lẽ là động cơ mạnh mẽ nhất để theo đuổi Hiệp định tư do thương mại Đông Bắc Á. Nhưng việc sử dụng FTA (hiệp định thương mai tự do) ba bên để mở rộng nền kinh tế và ảnh hưởng chính trị của Trung Quốc có thể buộc quốc gia này gia tăng tính minh bạch, mở rộng lĩnh vực dịch vụ và loại bỏ các rào cản phi thuế quan. Về bản chất, Trung Quốc sẽ phải chấp nhận một hệ thống dựa trên luật lệ cho mối quan hệ giữa nó với hai láng giềng, một điều mà chính phủ Trung Quốc luôn thận trọng đề phòng. Tuy nhiên, một lợi thế cho Trung Quốc trong việc theo đuổi chiến lược FTA đó là nó vẫn là một nhà nước độc đảng, và vì thế nó có thể dẹp bỏ những đối lập nội địa dễ dàng hơn nhiều so với các chính phủ đa nguyên của Nhật Bản và Hàn Quốc.


Finally, South Korea, which has concluded FTAs with almost every important economic actor in the world – the US, the EU, ASEAN, India, and others – may be better prepared to conclude a trilateral FTA than Japan. But it, too, will have to face strong opposition from domestic agricultural interest groups and manufacturing sectors, which might mobilize even more strongly than they did in opposing the FTA with the US.

Cuối cùng, Nam Hàn, quốc gia đã ký nhiều Hiệp định tự do thương mại với phần lớn các nền kinh tế quan trọng trên toàn cầu – Hoa Kỳ, Liên minh châu Âu, Asean, Ấn Độ và các quốc gia khác – có thể sẽ được chuẩn bị tốt hơn so với Nhật Bản để ký kết một Hiệp định thương mại ba bên. Nhưng, đồng thời, Hàn Quốc cũng phải đối mặt với sự phản đối mạnh mẽ từ các nhóm lợi ích ở các khu vực nông nghiệp và sản xuất nội địa, có thể sẽ còn mạnh mẽ hơn so với những gì họ đã làm để phản đối hiệp định thương mại tự do với Hoa Kỳ.


If a trilateral Northeast Asian FTA can be concluded, the three countries would be able to generate more market demand domestically at a time of weak demand from the West, and would gain greater influence in the global political economy. A trilateral FTA would also most likely contribute to stabilizing the three countries’ troublesome political relations with each other, and could provide a better environment for North Korea’s eventual economic reconstruction.

Nếu một Hiệp định tự do thương mại ba bên Đông Bắc Á được ký kết, ba nền kinh tế này có thể tạo ra nhu cầu cho thị trường nội địa nhiều hơn trong thời điểm sức cầu từ phương Tây yếu kém, và có thể gây được ảnh hưởng lớn lao hơn trong nền kinh tế chính trị toàn cầu. Một Hiệp định tự do thương mại ba bên cũng có thể tạo nên sự ổn định cho mối quan hệ chính trị rắc rối giữa bản thân ba quốc gia này, và có thể tạo ra môi trường tốt hơn để cuối cùng tái thiết kinh tế Bắc Triều Tiên.

The myriad benefits of a Northeast Asian FTA are clear. The question is whether it is an ambition too far.

Các lợi ích lớn lao về một Hiệp định thương mại tự do Đông Bắc Á đã rất rõ ràng. Vấn đề đặt ra là liệu đó có phải đó là một tham vọng xa vời.




Yoon Young-kwan, South Korea's foreign minister in 2003-2004, is currently Professor of International Relations at Seoul National University.

Yoon Young-kwan, là cựu bộ trưởng ngoại giao Nam Triều Tiên năm 2003-2004, hiện đang là Giáo sư Quan hệ Quốc tế tại Đại học Quốc gia Seoul.


translated by BS Ho Hai
http://www.project-syndicate.org/commentary/asia-s-next-axis

Suthichai Yoon interviews Gen. Martin E. Dempsey Suthichai Yoon phỏng vấn Tướng Martin Dempsey,



Suthichai Yoon interviews Gen. Martin E. Dempsey
Suthichai Yoon phỏng vấn  Tướng Martin Dempsey,


June 05, 2012

Chủ tịch Hội đồng Tham mưu trưởng liên quân Mỹ Martin Dempsey
05/6/2012

SUTHICHAI YOON: You have announced you will reposition the US fleet in the Asia-Pacific region. By 2020 you will have 60 per cent of US warships in this area. Are you afraid of China?

Suthichai: Ông đã thông báo ông sẽ bố trí lại hải quân Mỹ tại khu vực châu Á – Thái Bình Dương. Tới năm 2020 ông sẽ bố trí 60% tàu chiến Mỹ tại khu vực này. Ông có lo ngại Trung Quốc không?

MARTIN DEMPSEY: No, we are rebalancing. In that sense we are doing three things: we are paying more attention to the Asia-Pacific.

Dempsey: Không, chúng tôi đang tái cân bằng. Với ý nghĩa này, chúng tôi đang thực hiện ba vấn đề: tập trung chú ý hơn tới châu Á – Thái Bình Dương.

Because of the ten-year war in Iraq and Afghanistan, our attention was focused there. So we will pay more attention to our long-standing interest in the Pacific and our allies there. As you know, Thailand is our longest standing ally in this region, with about 180 years of relations. So our interest is in more engagement, which fundamentally means relationships in human capital. And more quality. So the best of our equipment, the best warships, the best of our aviation, the best of what we have will be in the Pacific. As a student of history and a student of economics, I suggest that the world's economic power, the world's military power, and the demographic issues are migrating to the Asia-Pacific region. We intend to make sure that we are in a position to address the challenges of the future. We are continuing to pay attention to the new challenges of today.

Bởi vì trong cuộc chiến tranh 10 năm tại Irắc và Ápganixtan, chúng tôi đã tập trung mối quan tâm về phía đó. Giờ đây, chúng tôi sẽ chú ý nhiều hơn tới lợi ích lâu dài của mình tại Thái Bình Dương và các đồng minh của chúng tôi ở đó. Như ông đã biết, Thái Lan là đồng minh lâu nhất của chúng tôi trong khu vực này, với khoảng 180 năm quan hệ. Do vậy, lợi ích của chúng tôi là can dự nhiều hơn và có chất lượng hơn. Tất cả những trang thiết bị tốt nhất của chúng tôi như tàu chiến tốt nhất, tàu sân bay tốt nhất, đều sẽ đưa vào Thái Bình Dương. Là một sinh viên lịch sử và kinh tế, tôi gợi ý rằng cường quốc kinh tế thế giới, cường quốc quân sự thế giới và các vấn đề liên quan tới dân số nên quan tâm tới khu vực châu Á – Thái Bình Dương. Chúng tôi muốn đảm bảo rằng chúng tôi sẽ giải quyết các thách thức trong tương lai, sẽ tiếp tục chú ý tới những thách thức mới nảy sinh từ ngày hôm nay.

SUTHICHAI YOON: But China might feel that you are in search of them.

Suthichai: Nhưng Trung Quốc có thể sẽ cho rằng điều đó gây nguy hại cho nước này.

MARTIN DEMPSEY: I have conversations with Chinese counterparts, with Chinese academics, with everyone in the region. That question is frequently asked. My answer is very clear, that the rebalancing to the Pacific is not intended to contain China. I would suggest that we will not set conditions for miscalculation and misperception. I will give you an example. I'm in Thailand, with my Thai counterparts; we all have a relationship with China but they are different relationships. We are operating at a distance while you are in the neighbourhood. I encourage people to work bilaterally, multilaterally to gain better understanding. We have so many common interests - humanitarian and disaster relief, counter-terrorism and anti-piracy. These are issues to collaborate on.


Dempsey: Tôi đã có những cuộc nói chuyện với các đối tác Trung Quốc, với các học giả Trung Quốc, với nhiều người trong khu vực. Vấn đề đó thường xuyên được đặt ra. Câu trả lời của tôi rất rõ là việc tái cân bằng Thái Bình Dương không có ý nghĩa là kiềm chế Trung Quốc. Tôi muốn gợi ý rằng chúng ta không nên đặt ra các điều kiện cho những nhận thức và tính toán sai lầm. Tôi sẽ đưa ra một ví dụ. Tôi đang ở Thái Lan, với các đối tác Thái Lan của tôi; tất cả chúng ta đều có mối quan hệ với Trung Quốc, nhưng chúng là các mối quan hệ khác nhau. Chúng tôi đang hoạt động ở một khoảng cách xa, trong khi ông đang ở bên cạnh. Tôi khuyến khích mọi người hợp tác song phương và đa phương để đạt được sự hiểu biết rõ hơn. Chúng ta có quá nhiều lợi ích chung – cứu trợ thảm họa và nhân đạo, chống chủ nghĩa khủng bố và chống vi phạm bản quyền. Đây là những vấn đề cần hợp tác.


SUTHICHAI YOON: But the timing is quite interesting. China has problems with its neighbours in the South China Sea and the US Navy is coming closer. Washington has warned China not to create problems with its neighbours, so the US presence could be to balance the power of China.

Suthichai: Nhưng vấn đề thời điểm là rất đáng quan tâm. Trung Quốc đang có nhiều vấn đề với các láng giềng của họ tại Biển Đông và Hải quân Mỹ cũng đang tiến lại gần hơn. Oasinhtơn từng cảnh báo Trung Quốc không nên tạo ra vấn đề với các láng giềng, do vậy, sự hiện diện của Mỹ có thể cân bằng sức mạnh của Trung Quốc.

MARTIN DEMPSEY: Let me give some examples in the South China Sea. I just came from the Philippines. First of all, the issue is not new. This issue goes back 80 years. I'm interested in why it has become more important today. That's because of technology to take advantage of the deep sea floor and the continental shelf. Secondly, what we have said about the South China Sea is very clear - that we have some definite interest in preservung the right of passage and freedom of navigation, and we encourage all nations to work within the UN Convention on the Law of the Sea and other international laws. We do not want to be involved in the territorial disputes. Finally, importantly, we say to all parties that we believe firmly that the issue cannot be resolved through confrontation but rather through international forums.

Dempsey: Hãy để tôi đưa ra một vài ví dụ về Biển Đông. Tôi mới trở về từ Philíppin. Trước tiên, vấn đề này không mới. Nó là vấn đề của 80 năm trước, nhưng tại sao ngày nay nó lại trở nên quan trọng. Đó là vì công nghệ đã khai thác được dưới biển sâu và thềm lục địa. Thứ hai, chúng tôi nói về Biển Đông là rất rõ ràng – đó là chúng tôi có lợi ích rõ ràng trong việc duy trì quyền đi lại và tự do hàng hải, và chúng tôi khuyến khích tất cả các nước thực hiện trong khuôn khổ Công ước Liên họp quốc về luật biển và các luật pháp quốc tế khác. Chúng tôi không muốn can dự vào các tranh chấp lãnh thổ. Cuối cùng, điều quan trọng chúng tôi muốn nói với tất cả các bên là chúng tôi tin chắc rằng vấn đề này không thể giải quyết thông qua đối đầu mà nên thông qua các diễn đàn quốc tế.


SUTHICHAI YOON: But your presence here could deter China from taking action that you might not want to see.


Suthichai: Nhưng sự có mặt của các ông tại đây có thể ngăn cản được Trung Quốc không thực hiện những hành động của họ.

MARTIN DEMPSEY: But that is not our purpose in being here. There is the suggestion that the outcome of our presence here will not create conditions for peace, but what we are intending to do is to renew ties with our current allies. As you know, we have Thailand and the Philippines as allies in Southeast Asia. We are building new ones as our secretary of defence travelled to Vietnam and India. We want to understand what relationship our partners want to have with us. Now, we have the time and capacity to reinvest in the Pacific. Regarding the political atmosphere, we have to determine the existing atmosphere on our side and among our partners.

Dempsey: Nhưng đó không phải là mục tiêu của chúng tôi ở đây. Điều mà chúng tôi muốn làm là khôi phục quan hệ với các đồng minh hiện nay của chúng tôi. Như ông đã biết, Thái Lan và Philíppin là những đồng minh của chúng tôi tại Đông Nam Á. Chúng tôi đang thiết lập các quan hệ mới khi Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ đi thăm Việt Nam và Ấn Độ. Chúng tôi muốn hiểu rõ đối tác của chúng tôi muốn có mối quan hệ như thế nào với chúng tôi. Giờ đây, chúng tôi có thời gian và khả năng tái đầu tư vào Thái Bình Dương. Về chính trị, chúng ta phải xác định tình thế hiện nay nghiêng về chúng ta và thuộc về các đối tác của chúng ta.

SUTHICHAI YOON: Are you concerned about China's rise and the recent obvious signs of military expansion?


Suthichai: Ông có lo ngại về sự trỗi dậy của Trung Quốc và những dấu hiệu rõ ràng gần đây về việc mở rộng quân sự của nước này không?


MARTIN DEMPSEY: I have no concern about China's rise in general terms because I think, they have economic power and they have huge human capital. They try to do the best they can. If you are asking me do I consider that this could lead to military confrontation, I would say absolutely not. In fact, our reinvestment in the Pacific is in particular to avoid military confrontation.

Dempsey: Nói chung tôi không có mối quan ngại nào về sự trỗi dậy của Trung Quốc bởi vì tôi nghĩ họ có sức mạnh kinh tế, họ có nguồn nhân lực dồi dào và đang cố gắng làm hết sức của mình. Còn liệu điều này có dẫn tới đối đầu quân sự hay không, thì câu trả lời là hoàn toàn không. Trên thực tế, việc tái đầu tư của chúng tôi vào Thái Bình Dương là chỉ nhằm tránh đối đầu quân sự thôi.



SUTHICHAI YOON: You are not concerned about China's increase in its military budget?

MARTIN DEMPSEY: Well, as a student of history, I think national power is always dedicated to diplomatic power, economic power and military power. In the history of nations, they invest in those three areas. It is no surprise to me that China invests in military power, but at this point, I don't think it is intended to deter us, in the same way our investment does not deter others.


Suthichai: Ông không lo ngại về việc Trung Quốc tăng ngân sách quân sự chứ?

Dempsey: Một câu hỏi hay, là một sinh viên lịch sử, tôi cho rằng sức mạnh quốc gia luôn được dành cho sức mạnh ngoại giao, sức mạnh kinh tế và sức mạnh quân sự. Trong lịch sử các dân tộc, họ đầu tư vào ba lĩnh vực này. Tôi không ngạc nhiên trước việc Trung Quốc đầu tư vào sức mạnh quân sự, nhưng tôi không nghĩ nó được dùng để ngăn cản chúng tôi, giống như cách chúng tôi đầu tư không nhằm để ngăn chặn những người khác.


SUTHICHAI YOON: Have you asked your Chinese counterparts why they are increasing the military budget?

Suthichai: Đã bao giờ ông hỏi các đối tác Trung Quốc rằng tại sao họ lại tăng ngân sách quân sự chưa?

MARTIN DEMPSEY: No, we don't ask such specific questions. On occasion we have been together talking about strategy, how we want to be in 2020. We know where we are today. We know the current challenges, but what do we want to be in 2020? I think we can find common interest and be more transparent with each other. We are trying to avoid miscalculation and misperception.

Dempsey: Chưa, chúng tôi không hỏi những câu hỏi cụ thể như vậy. Thỉnh thoảng chúng tôi nói chuyện với nhau về chiến lược, về việc chúng ta sẽ như thế nào trong năm 2020. Chúng tôi biết hiện nay chúng tôi đang ở đâu. Chúng tôi biết những thách thức hiện nay, nhưng chúng ta mong muốn điều gì vào năm 2020? Tôi cho rằng chúng ta có thể tìm ra lợi ích chung và sẽ trở nên rõ ràng hơn với từng bên. Chúng tôi đang cố gắng tránh những nhận thức và tính toán sai lầm.


SUTHICHAI YOON: China has just launched its first aircraft carrier. How significant is that in naval terms?

Suthichai: Trung Quốc vừa hạ thủy chiếc tàu sân bay đầu tiên của họ. Nó quan trọng như thế nào trong lĩnh vực hải quân?

MARTIN DEMPSEY: Well, the aircraft carrier is a symbol of national power. What nations do when they have resources and ability is to project power in certain circumstances. It's a display of national capability. It has taken us, the United States, 50 years or so to figure out how to use aircraft carriers, how to rotate them, how to conduct their operations. The carrier is not simply a tool of war. Recently we have had the opportunity to help Japan after the tsunami, and in Haiti after the earthquake there. We sent aircraft carriers because they have the ability to generate power, provide resources off the platform for humanitarian assistance and disaster relief. So, if China invests in aircraft carrier technology, it certainly should acknowledge that we use carriers in various roles. It's a tool that can be used in many ways.


Dempsey: Tàu sân bay là một biểu tượng sức mạnh quốc gia. Điều mà các quốc gia làm khi họ có nguồn lực và khả năng là thể hiện sức mạnh trong một số trường họp. Nó là sự thể hiện khả năng của quốc gia. Đối với nước Mỹ, chúng tôi phải mất khoảng 50 năm để hiểu hết việc làm thế nào để sử dụng các tàu sân bay, luân chuyển chúng như thế nào, làm thế nào để tổ chức các hoạt động của nó. Tàu sân bay không chỉ đơn giản là một công cụ của chiến tranh. Gần đây, chúng tôi có cơ hội giúp đỡ Nhật Bản sau thảm họa sóng thần, và tại Haiti sau động đất ở đó. Chúng tôi cử tàu sân bay tới bởi chúng có khả năng tạo ra năng lượng, cung cấp nguồn lực ngoài việc cứu trợ thảm họa và trợ giúp nhân đạo. Do vậy, nếu Trung Quốc đầu tư vào công nghệ tàu sân bay, thì rõ ràng họ biết sử dụng tàu sân bay trong nhiều vai trò. Nó là công cụ có thể sử dụng được nhiều cách.


SUTHICHAI YOON: How many years will it take China to catch up with the US?


Suthichai: Phải mất bao nhiêu năm Trung Quốc mới đuổi kịp được Mỹ?

MARTIN DEMPSEY: That question should be put to academics. Frankly, I'm not sure I know the answer, but I do know that the United States's capability is not aimed at any particular country. We know our US interests are global interests also, and therefore we build forces that must have the capability to preserve and promote those interests against whoever may challenge them. We do not build our capability, if you ask, toward China? But we do want to be the best military in the world.

Dempsey: Câu hỏi này nên dành cho các học giả. Thực sự, tôi không dám chắc tôi biết câu trả lời, nhưng tôi biết rằng khả năng của Mỹ là không nhằm vào bất kỳ một quốc gia cụ thể nào. Chúng tôi biết lợi ích của nước Mỹ cũng là lợi ích toàn cầu và vì thế chúng tôi xây dựng lực lượng phải có khả năng duy trì và củng cố những lợi ích đó chống lại bất kỳ ai có thể gây thách thức với nó. Chúng tôi không xây dựng khả năng của chúng tôi nhằm vào Trung Quốc, nếu ông hỏi như vậy. Nhưng chúng tôi luôn mong muốn là một đội quân tốt nhất trên thế giới này.

SUTHICHAI YOON: But when you look back at who is second and you see China catching up quickly, you must be calculating how long it will take China to be too close for comfort for you.

Suthichai: Nhưng khi ông nhìn lại sau xem ai là người đứng thứ hai và ông thấy Trung Quốc đang bắt kịp một cách nhanh chóng, ông phải tính toán xem chừng nào Trung Quốc sẽ tới sát cạnh chứ?


MARTIN DEMPSEY: Well, China is investing in certain technology. It is not investing as broadly as we are. Each of us can calculate what that means in the future. And again, I am an advocate of engaging. I am advocate of being here. I am an advocate of bilateral and multilateral relations.

Dempsey: Trung Quốc đang đầu tư tập trung vào công nghệ. Họ không đầu tư mở rộng như chúng tôi. Mỗi chúng tôi có thể tính toán điều gì có nghĩa trong tương lai. Một lần nữa, tôi là người ủng hộ việc can dự. Tôi ủng hộ việc có mặt tại đây. Tôi là một người ủng hộ các mối quan hệ song phương và đa phương.


SUTHICHAI YOON: Have you asked Thailand for the use of U-Tapao base for military purposes?

Suthichai: Ông đã bao giờ hỏi Thái Lan về việc sử dụng căn cứ U-tapao cho các mục đích quân sự chưa?

MARTIN DEMPSEY: No, not yet. We might get to that purpose. We are discussing it. Let me explain: U-Tapao has been assisting us for some time. We have a long history with Utapao.


Dempsey: Chưa, chưa từng bao giờ. Chúng tôi có thể có mục tiêu đó. Chúng tôi đang thảo luận về nó. Hãy để tôi giải thích: U-tapao đã từng hỗ trợ chúng tôi một vài lần. Chúng tôi có một lịch sử khá dài với U-tapao.

SUTHICHAI YOON: Yes, I covered U-Tapao many times during the Vietnam War, seeing B52s taking off and landing.

Suthichai: Đúng, tôi đã nhiều lần viết về U-tapao trong Chiến tranh Việt Nam, nhìn thấy B52 cất cánh và hạ cánh ở đó.

MARTIN DEMPSEY: But we are not doing that now. We are holding exercises like Cobra Gold. U-Tapao has become increasingly more important as a logistical hub for that exercise. As a result of Cobra Gold, General Tanasak [Thai supreme commander Tanasak Patimapragorn] and I discussed this year the possibility that at some point, if we can agree, on how to use U-Tapao. It could become a humanitarian assistance and disaster relief centre of action. It's perfectly placed for that. If we decide on that collaboration, if can set a timeline and milestones, we will move toward that. But before that, we have to explore the possibility.

Dempsey: Nhưng giờ đây chúng tôi sẽ không làm như vậy. Chúng tôi sẽ tổ chức diễn tập như tập trận Hổ mang vàng. U-tapao đang ngày càng trở nên quan trọng như một trung tâm hậu cần cho hoạt động diễn tập đó. Về kết quả của tập trận Hổ mang vàng, Tướng Tanasak Patimapragorn, Tư lệnh tối cao của Thái Lan, và tôi đã thảo luận về khả năng ở một số điểm nếu chúng tôi có thể nhất trí về việc sử dụng U-tapao. Nó sẽ trở thành trung tâm hoạt động cứu trợ thảm họa và trợ giúp nhân đạo. Nó là một địa điểm lý tưởng cho điều đó. Nếu chúng tôi quyết định về việc hợp tác đó, nếu có thể đặt ra thời gian biểu và từng gian đoạn, chúng tôi sẽ tiến tới thực hiện. Nhưng trước khi làm điều đó, chúng ta sẽ phải thăm dò các khả năng.


SUTHICHAI YOON: Could that eventually lead to it being a naval base, like Clark in the Philippines and Cam Ranh Bay in Vietnam. Look at the map, with U-Tapao, Clark and Cam Ranh, it's a perfect triangular strategy for the US Navy. Don't you think so?

Suthichai: Liệu cuối cùng nó có được sử dụng là căn cứ hải quan, giống như Clark ở Philíppin và vịnh Cam Ranh tại Việt Nam hay không? Nhìn vào bản đồ, với U-tapao, Clark và Cam Ranh, đó sẽ là một chiến lược tam giác hoàn hảo cho Hải quân Mỹ. Ông không nghĩ như thế chứ?

MARTIN DEMPSEY: I might have to bring you to the Pentagon. Do I think so? Not toward being a naval base. I can assure you. I'm not carrying the American flag with me and tracing where we want to go. That's not it.


Dempsey: Tôi có nghĩ như vậy không à? U-tapao sẽ không phải là một căn cứ hải quân. Tôi có thể đảm bảo với ông như vậy. Tôi không mang theo lá cờ nước Mỹ trong người và vạch ra nơi nào chúng tôi muốn tới. Hoàn toàn không phải như vậy.
This is about coming to Thailand with 179 years of good relations behind us. We don't want the relationship to stagnate. What's next is to provide humanitarian assistance and disaster relief. It could at some point be a place where our combat ships rotate with other multi-role ships in Singapore. Our ships could be based in Singapore and managed in the region out of Singapore, and one stop could be U-Tapao and one could be Bangkok. That's a decision we want to discuss, and simultaneously we will provide options and opportunities on what our partners want to do.

Chúng tôi trở lại Thái Lan với 179 năm quan hệ tốt đẹp ở phía sau. Chúng tôi không muốn mối quan hệ đó bị ngừng trệ. Điều gì tiếp sau việc cung cấp cứu trợ thảm họa và trợ giúp nhân đạo. Nó có thể là một điểm, nơi các tàu chiến của chúng tôi luân chuyển với các tàu đa chức năng tại Xinhgapo. Các tàu chiến của chúng tôi có thể đóng tại Xinhgapo và quản lý khu vực bên ngoài Xinhgapo và một điểm dừng có thể là U-tapao và một có thể là Băngcốc. Đó là quyết định mà chúng tôi muốn thảo luận và đồng thời chúng tôi cũng sẽ tạo cơ hội để đối tác của chúng tôi lựa chọn.


SUTHICHAI YOON: There is a report that Nasa also wants to use U-Tapao for scientific purposes. How does that and the navy activity go together?

Suthichai: Có thông tin rằng NASA cũng muốn sử dụng U-tapao cho các mục đích khoa học. Làm thế nào để điều đó và hoạt động hải quân kết hợp được với nhau?

MARTIN DEMPSEY: Completely unrelated. Nasahas nothing to do with the Department of Defence. I read the same story, I did my homework and asked the question why Nasa is interested in U-Tapao as a potential location.

Dempsey: NASA hoàn toàn không liên quan gì với Bộ Quốc phòng. Tôi đã đọc một câu chuyện tương tự, tôi đã làm bài tập và đặt câu hỏi tại sao NASA lại quan tâm tới U-tapao như một địa điểm tiềm năng.
That's because it has some particular logical capability. It could do a better job of helping predict certain natural events and climate incidents. I'm not part of Nasa, but I can tell you why they might want to be there. But it's completely separate from any military discussion.
Đó là bởi vì nó có một số khả năng lôgíc cụ thể. Nó có thể làm tốt hơn công việc trợ giúp dự báo các sự kiện thiên nhiên và diễn biến thời tiết. Nó không phải là một phần của NASA, nhưng tôi có thể nói với ông tại sao họ có thể muốn chỗ đó. Nhưng nó hoàn toàn không nằm trong bất kỳ một cuộc thảo luận nào về quân sự.









http://www.jcs.mil/speech.aspx?id=1711

Cultural genocide behind self-immolation Diệt chủng văn hóa đằng sau các vụ tự thiêu




Cultural genocide behind self-immolation

Diệt chủng văn hóa đằng sau các vụ tự thiêu

By Emily-Anne Owen

Emily-Anne Owen

26-06-2012

BEIJING - The Chinese government must not "eliminate individualism" but instead encourage diversity of religion, culture and language, the Dalai Lama, the Tibetan spiritual leader, stressed - after yet another Tibetan self-immolated last week in China's Qinghai province. Speaking at the University of Westminster in London last week, the Dalai Lama exhorted the Chinese government to learn from the success' of pluralism in India, where he has lived in exile since he fled his homeland in 1959.

BẮC KINH – Chính phủ Trung Quốc không nên “loại bỏ chủ nghĩa cá nhân”, nhưng thay vào đó nên khuyến khích sự đa dạng tôn giáo, văn hóa và ngôn ngữ, Đức Đạt Lai Lạt Ma, lãnh đạo tinh thần của Tây Tạng, bị căng thẳng sau vụ tự thiêu nữa của một người Tây Tạng ở tỉnh Thanh Hải, Trung Quốc tuần qua. Phát biểu tại Đại học Westminster ở London tuần trước, Đức Đạt Lai Lạt Ma thúc giục chính phủ Trung Quốc học hỏi từ sự thành công của chủ nghĩa đa nguyên ở Ấn Độ, nơi ông đã sống lưu vong kể từ khi rời bỏ quê hương mình vào năm 1959.


While he admitted, "Complete independence is ... out of the question", he bemoaned the "outdated" system of the ruling Chinese Communist Party (CCP), which Tibetan advocacy groups accuse of crushing Tibetan culture.

Trong khi ông thừa nhận, “độc lập hoàn toàn… không phải là vấn đề đặt ra”, nhưng ông than vãn về hệ thống “lỗi thời” của Đảng cầm quyền Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ), mà các nhóm ủng hộ Tây Tạng cáo buộc đang nghiền nát văn hóa Tây Tạng.

The Dalai Lama's speech follows the self-immolation of a Tibetan herder, Tamdin Thar, who died in Huangnan Tibetan Autonomous Prefecture, located in northwest China, last week. The herder was at least the 38th Tibetan to have set himself on fire since 2009 and the 29th to have died. Last month, the immolations spread to the Tibetan capital Lhasa for the first time as two men set themselves alight outside a temple.

Bài phát biểu của Đức Đạt Lai Lạt Ma sau vụ tự thiêu của Tamdin Thar, một người Tây Tạng làm nghề chăn gia súc, đã chết ở Huangnan, thuộc khu tự trị Tây Tạng, nằm ở phía tây bắc Trung Quốc hồi tuần trước. Người chăn gia súc này ít nhất là người Tây Tạng thứ 38 đã tự thiêu từ năm 2009 và 29 người đã chết. Tháng trước, các vụ tự thiêu đã lan đến Lhasa, thủ đô Tây Tạng, lần đầu tiên khi hai người đàn ông tự thiêu bên ngoài một ngôi chùa.

Last year, the Dalai Lama accused Beijing of "cultural genocide" in Tibet at a press conference in Tokyo and attributed the unprecedented wave of self-immolations to the government's increasingly harsh crackdown on Tibetan culture and religion.

Năm ngoái, tại một cuộc họp báo ở Tokyo, Đức Đạt Lai Lạt Ma đã cáo buộc Bắc Kinh “diệt chủng văn hóa” ở Tây Tạng và cho rằng làn sóng tự thiêu chưa từng có là do sự đàn áp ngày càng khắc nghiệt về văn hóa và tôn giáo Tây Tạng của chính phủ.

Culture under attack

Since the 2008 Tibetan riots, China has unleashed an increasingly harsh crackdown in Tibetan areas of the country. Government policies in monasteries have been felt most keenly: permanent police surveillance, the severing of food and water supplies, and compulsory patriotic education for monks have fueled anger and despair.

Nền văn hóa bị tấn công

Kể từ khi cuộc bạo động của người Tây Tạng hồi năm 2008, Trung Quốc đã tung ra một chiến dịch đàn áp ngày càng khắc nghiệt ở các khu vực Tây Tạng trên đất nước. Các chính sách của chính phủ trong các tu viện được cảm nhận sâu sắc nhất: cảnh sát giám sát thường xuyên, cắt đứt nguồn cung cấp lương thực và nước nôi, và giáo dục cưỡng bức lòng yêu nước cho các tu sĩ, đã làm gia tăng sự giận dữ và tuyệt vọng.

This year, Beijing distributed over one million portraits of China's four most important Communist leaders and Chinese flags to Tibetan monasteries, houses, and schools. Images of the Dalai Lama - Tibet's most important spiritual figure have been banned. But government clampdowns have not only taken place in monasteries. Authorities have shut down a locally funded Tibetan school offering classes in the Tibetan language and culture, according to the Indian-based Tibetan Centre for Human Rights and Democracy.

Năm nay, Bắc Kinh đã phân phát hơn một triệu bức chân dung của bốn nhà lãnh đạo Cộng sản quan trọng nhất và cờ Trung Quốc cho các tu viện, các gia đình và trường học Tây Tạng. Hình ảnh của Đức Đạt Lai Lạt Ma – nhân vật tinh thần quan trọng nhất của Tây Tạng đã bị cấm. Nhưng việc hạn chế của chính phủ không chỉ diễn ra ở các tu viện. Các nhà chức trách đã đóng cửa các trường học Tây Tạng do địa phương cấp ngân sách, mở các lớp dạy ngôn ngữ và văn hóa Tây Tạng, theo Trung tâm Nhân quyền và Dân chủ Tây Tạng, có trụ sở ở Ấn Độ.

The Khadrok Jamtse Rokten School, founded in 1989, was forcibly closed on April 2, according to a report by the Tibetan Centre. The school is situated in Ganzi County, known as Kardze in Tibetan, in China's southwestern Sichuan province, an area of the country where self-immolations have become increasingly frequent. Two teachers were arrested.

Trường Khadrok Jamtse Rokten, thành lập năm 1989, đã bị buộc đóng cửa vào ngày 2 tháng 4, theo tin tức từ Trung tâm [Nhân quyền và Dân chủ] Tây Tạng. Trường nằm ở quận Ganzi, tiếng Tây Tạng là Kardze, ở tỉnh Tứ Xuyên, phía tây nam Trung Quốc, khu vực mà chuyện tự thiêu ngày càng trở nên thường xuyên hơn. Hai giáo viên đã bị bắt.

The Tibetan poet and author Tsering Woeser, who has been instrumental in highlighting self-immolations on an influential blog, believes such actions are designed to wear down Tibetan culture.

Bà Tsering Woeser, nhà thơ Tây Tạng và là tác giả, người đã giúp làm nổi bật các vụ tự thiêu ở một blog có ảnh hưởng, tin rằng, những hành động như vậy được thiết lập để từ từ hủy hoại văn hóa Tây Tạng.


"Language is very important to any race. But in Tibetan areas, the Chinese government is generating education reforms to diminish education in Tibetan language," Woeser told IPS. "In Tibetan schools, where classes are supposed to be taught in the Tibetan language, classes are instead taught in Mandarin and even textbooks are in Mandarin. Worse still, civilian-run schools are being shut down gradually."


Bà Woeser nói với IPS: “Ngôn ngữ rất quan trọng đối với bất kỳ chủng tộc nào. Tuy nhiên, ở các vùng Tây Tạng, chính phủ Trung Quốc đang thực hiện cải cách giáo dục để giảm bớt giáo dục bằng ngôn ngữ Tây Tạng. Ở các trường học Tây Tạng, nơi các lớp học lẽ ra phải được giảng dạy bằng ngôn ngữ Tây Tạng, nhưng được dạy bằng tiếng phổ thông và ngay cả sách giáo khoa cũng bằng tiếng phổ thông. Tệ hơn nữa, các trường tư đang dần dần bị đóng cửa“.


"Meanwhile, modern intellectuals, including writers, NGO workers and singers have been arrested and detained," Woeser said. "I am worried Tibetan culture will die out one day."


Bà Woeser nói: “Trong khi đó, các trí thức hiện đại, gồm các nhà văn, nhân viên của tổ chức phi chính phủ (NGO) và các ca sĩ đã bị bắt và bị giam giữ. Tôi lo rằng văn hóa Tây Tạng một ngày nào đó sẽ chết“.

Burning in despair

"That's why you see these sad incidents have happened, due to this desperate sort of situation," said the Dalai Lama at the 2011 press conference. "Even Chinese from mainland China who visit Tibet have the impression things are terrible. Some kind of cultural genocide is taking place."


Tự thiêu trong tuyệt vọng

Phát biểu tại cuộc họp báo năm 2011, Đức Đạt Lai Lạt Ma cho biết: “Đó là lý do vì sao quý vị nhìn thấy những sự cố đau buồn này đã xảy ra, do phần nào tuyệt vọng về tình hình này. Ngay cả người Trung Quốc từ đại lục đến thăm Tây Tạng cũng có ấn tượng là mọi chuyện thật khủng khiếp. Một dạng diệt chủng văn hóa đang diễn ra“.


Beijing has accused the Dalai Lama of whipping up unrest and has declared that the immolations are "terrorism in disguise". An op-ed published in the state-run China Daily on Monday said there is no "Tibet issue" and it is a fiction "invented by Britain". But the advocacy group International Campaign for Tibet (ICT) has also accused China of "cultural genocide".


Bắc Kinh đã cáo buộc Đức Đạt Lai Lạt Ma về việc tạo ra tình trạng bất ổn và tuyên bố rằng các vụ tự thiêu là “khủng bố cải trang”. Một bài báo đã được China Daily, tờ báo của nhà nước, đăng tải hôm thứ hai, nói rằng không có “vấn đề Tây Tạng” và đó là một sự xung đột được “phát minh bởi Anh quốc”. Tuy nhiên, Phong trào Quốc tế vì Tây Tạng (ICT) đã cáo buộc Trung Quốc “diệt chủng văn hóa”.


In a report entitled "60 Years of Chinese Misrule: Arguing Cultural Genocide in Tibet", published in April, during Genocide Prevention Month, ICT stated that the Chinese authorities have made a systematic and concerted effort to replace organic Tibetan culture with a state-approved version that meets the objectives of the CCP.


Trong một báo cáo có tựa đề: “60 năm cai trị tồi tệ Trung Quốc: Tranh cãi diệt chủng văn hóa ở Tây Tạng”, được công bố hồi tháng 4, trong Tháng Ngăn ngừa Diệt chủng [văn hóa], ICT tuyên bố rằng, các nhà chức trách Trung Quốc đã thực hiện một nỗ lực có hệ thống và phối hợp để thay thế văn hóa có hệ thống của Tây Tạng, với một phiên bản đã được sự chuẩn thuận của nhà nước, đáp ứng các mục tiêu của ĐCSTQ.


"The situation in Tibet is not a case of episodic or discrete human rights violations against Tibetans; Tibetan culture has been targeted for destruction from the beginning [of the CCP's takeover of Tibet]," ICT's president Mary Beth Markey told IPS.


“Tình hình ở Tây Tạng không phải là một trường hợp vi phạm nhân quyền chống lại người Tây Tạng ngoại lệ hay riêng lẽ, văn hóa Tây Tạng là mục tiêu nhắm đến để hủy diệt ngay từ khi bắt đầu [tiếp quản Tây Tạng của ĐCSTQ]“, bà Mary Beth Markey, Chủ tịch ICT nói với IPS.

"Cultural oppression has been institutionalized through the implementation of various campaigns, regulations and laws. Where cultural expression falls within the parameters set by the Chinese state, it is tolerated and even commodified. Where it is not, culture is censored or marginalized through forcible assimilation."

“Đàn áp văn hóa đã được thể chế hóa thông qua việc thực hiện các chiến dịch, quy định và luật pháp khác nhau. Nơi mà biểu hiện văn hóa nằm trong đường lối chỉ đạo của chính phủ Trung Quốc, nó phải chịu đựng và thậm chí bị thương mại hóa. Nơi không [nằm trong sự chỉ đạo của chính phủ], văn hóa bị kiểm duyệt hoặc bị cách ly thông qua sự đồng hóa bằng cưỡng chế”.


ICT released the report on April 25, the birthday of Tibet's Panchen Lama, Gedhun Choekyi Nyima. The religious figure, the second-most important in Tibetan Buddhism after the Dalai Lama, was taken into custody by Chinese authorities in 1995 and has not been heard of since.


ICT đã công bố bản báo cáo này hôm 25 tháng 4, là ngày sinh nhật của Gedhun Choekyi Nyima, Ban Thiền Lạt Ma của Tây Tạng. Gedhun Choekyi Nyima là nhân vật tôn giáo quan trọng đứng thứ hai trong Phật giáo Tây Tạng, sau Đức Đạt Lai Lạt Ma, đã bị chính quyền Trung Quốc bắt giam hồi năm 1995 và không ai nghe nói về ông kể từ đó.

Beijing has since anointed its own Panchen Lama, 22-year-old Gyaincain Norbu, who delivered his first public speech outside mainland China this year. While the appearance in Hong Kong was widely seen as an effort from China to garner international recognition for the state-approved Panchen Lama, he is not recognized by the Dalai Lama or the Tibetan government in exile.


Từ đó, Bắc Kinh đã tự chỉ định Ban Thiền Lạt Ma, xức dầu thánh cho Gyaincain Norbu, 22 tuổi, người mà lần đầu tiên đã có bài phát biểu trước công chúng ở ngoài Trung Quốc đại lục trong năm nay. Sự xuất hiện [của Gyaincain Norbu] ở Hồng Kông được mọi người xem như một nỗ lực của Trung Quốc nhằm thu hút sự công nhận quốc tế đối với Ban Thiền Lạt Ma mà chính phủ Trung Quốc chấp thuận, ông [Gyaincain Norbu] không được Đức Đạt Lai Lạt Ma hay chính phủ lưu vong Tây Tạng công nhận.





Translated by Dương Lệ Chi


http://www.atimes.com/atimes/China/NF26Ad01.html