| | |
| Clinton’s Sweet & Sour China Soup
| Món súp Tàu chua & ngọt của bà Clinton
|
| By Minxin Pei October 12, 2011
| Minxin Pei 12-10-2011
|
| Hillary Clinton’s new essay on the US role in Asia makes clear the United States is there to stay. There’s little China can do about it.
| Bài viết mới đây của bà Hillary Clinton về vai trò của Mỹ ở châu Á, đã khẳng định rõ rằng Hoa Kỳ sẽ tiếp tục ở lại đó và Trung Quốc không thể làm gì được về điều này.
|
| US Secretary of State Hillary Clinton spelled out Washington’s policy toward Asia in an essay in Foreign Policy released earlier today. Although the elaboration of this policy seems belated with the Obama administration approaching the end of its third year in office, Clinton spared no pains in describing and clarifying the various components of the United States’ Asia policy.
| Trong một bài viết đăng trên báo Foreign Policy sáng sớm ngày 12 tháng 10, bà Hillary Clinton, Ngoại trưởng Mỹ, đã giải thích rõ chính sách của Washington đối với châu Á. Mặc dù việc cụ thể hóa chính sách này có vẻ muộn màng, khi chính phủ Obama ở gần cuối năm thứ ba của nhiệm kỳ, bà Clinton đã làm hết sức mình trong việc mô tả và làm rõ các phần khác nhau về chính sách châu Á của Hoa Kỳ.
|
| Among the most avid readers of Clinton’s essay will be senior foreign policy makers in Beijing. The official response to the Clinton statement will most likely be muted. On the surface, at least, she didn’t announce new initiatives or policy changes. The apparent reason for Clinton issuing this document now is to reassure regional allies of the continuing US commitment to the region in spite of its domestic difficulties and rising isolationist sentiments, and to send a strong signal to China that Washington will maintain its current policy of deepening engagement with Beijing. It’s anybody’s guess whether she chose to time her statement on Asia with the imminent arrival of Chinese Vice President Xi Jinping (who will become China’s top leader in 2012) in Washington for his important official visit in November.
| Các nhà hoạch định chính sách ngoại giao cấp cao tại Bắc Kinh là những người mong muốn được đọc bài này của bà Clinton nhiều nhất. Có nhiều khả năng [Bắc Kinh] sẽ không có phản ứng chính thức nào về tuyên bố của bà Clinton. Ít nhất về mặt hình thức, bà đã không công bố những sáng kiến mới hoặc những thay đổi về chính sách. Lý do để bà Clinton công bố văn kiện vào lúc này, rõ ràng là để trấn an các nước đồng minh trong khu vực về việc Mỹ tiếp tục cam kết đối với khu vực này, bất chấp những khó khăn trong nước và sự gia tăng tình cảm theo chủ nghĩa biệt lập (*) ở Mỹ, và cũng để để gửi một tín hiệu mạnh mẽ tới Trung Quốc, rằng Washington sẽ duy trì chính sách hiện nay về sự cam kết nhiều hơn đối với Bắc Kinh. Người ta suy đoán rằng, liệu có phải bà Clinton chọn thời điểm tuyên bố [chính sách] về châu Á vào lúc này, chuyến công du quan trọng của Phó Chủ tịch Trung Quốc, ông Tập Cận Bình (người sẽ trở thành nhà lãnh đạo cao nhất của Trung Quốc vào năm 2012) chính thức tới Washington vào tháng 11 sắp tới hay không.
|
| However, a closer reading of the document is sure to produce mixed feelings in Beijing. Chinese officials will pay special attention to Clinton’s Asia policy statement at three levels.
| Tuy nhiên, đọc kỹ tài liệu này chắc chắn [những nhà lãnh đạo] Bắc Kinh sẽ có những cảm xúc lẫn lộn. Các quan chức Trung Quốc sẽ đặc biệt chú ý đến bản tuyên bố chính sách châu Á của bà Clinton ở ba cấp độ.
|
| Of the most immediate interest to the Chinese is the part on bilateral relations. Here they would most probably feel pleased. She not only placed deepening relations with emerging powers, including China, as the second most important policy component, but also devoted the largest portion of her essay, about one-seventh, to US-China relations. (By comparison, India got one paragraph, and was lumped together with Indonesia when she mentioned other emerging powers.) An additional reason for Beijing to like the Clinton statement is the positive tone in which she cast US-China relations. She appeared to go out of her way to accentuate those aspects of US-China relations that actively strengthen bilateral cooperation in a wide range of areas.
| Trung Quốc quan tâm nhiều nhất là phần nói về các mối quan hệ song phương. Có lẽ đây là phần họ sẽ cảm thấy hài lòng nhất. Bà Clinton không chỉ đặt việc đẩy mạnh quan hệ với các cường quốc mới trỗi dậy, gồm Trung Quốc, là thành phần có tầm quan trọng thứ hai trong chính sách, mà còn dành nhiều phần nhất trong bài của mình, khoảng một phần bảy bài, để nói về quan hệ Mỹ – Trung. (Để so sánh, phần nói về Ấn Độ chỉ có một đoạn, lại được gộp chung với Indonesia, khi bà đề cập đến các cường quốc mới trỗi dậy khác.) Thêm một lý do nữa khiến Bắc Kinh thích tuyên bố của bà Clinton là lời nói tích cực ở phần bà nói về quan hệ Mỹ – Trung. Dường như bà đã đi ra khỏi cách riêng của mình để nhấn mạnh những khía cạnh về quan hệ Mỹ – Trung, tích cực gia tăng sự hợp tác song phương trong nhiều lĩnh vực.
|
| However, Chinese officials’ mood will certainly grow more sour as they examine the other components of the United States’ Asia strategy at the policy level. In particular, they will be unnerved by those policy actions – strengthening bilateral security alliances (identified as the most important component of US policy), forging a broad-based military presence (which essentially means further upgrading and expanding US military capabilities in the Western Pacific), and advancing democracy and human rights. In Beijing’s eyes, these measures are part of a subtle framework of strategic containment and can harm Chinese security interests and undermine the Chinese Communist Party’s rule.
| Tuy nhiên, tâm trạng của các quan chức Trung Quốc chắc chắn sẽ trở nên chua xót hơn khi họ nghiên cứu những phần khác trong chiến lược châu Á của Hoa Kỳ ở cấp độ chính sách. Đặc biệt, họ sẽ mất bình tĩnh do các hành động có tính chính sách đường lối – tăng cường các liên minh an ninh song phương (được xem là phần quan trọng nhất trong chính sách của Mỹ), gia tăng sự hiện diện quân sự trên diện rộng (có nghĩa là tiếp tục nâng cấp và mở rộng hơn nữa khả năng quân sự của Mỹ ở Tây Thái Bình Dương), và thúc đẩy các vấn đề dân chủ và nhân quyền. Dưới cái nhìn của Bắc Kinh, những biện pháp này là phần xảo quyệt trong việc ngăn chặn mang tính chiến lược và có thể gây tổn hại đến lợi ích an ninh của Trung Quốc, và phá hoại sự thống trị của Đảng Cộng sản Trung Quốc.
|
| Of special interest to Beijing would be the announcement, made in the Clinton statement, that the United States will soon deploy its newest high-tech littoral combat ships to Singapore. In addition, given recent signs of a political thaw in Burma and the military junta’s abrupt cancellation of a $3 billion dam project to be constructed by China, Clinton’s olive branch to Burma’s rulers in her statement should undoubtedly cause some heartburn in the Chinese capital. Clinton’s tough statement on maintaining the stability and freedom of navigation in the South China, repeating essentially what she said just a year ago in Hanoi, is unlikely to go down well in Beijing, either. Many Chinese officials now blame the United States for the escalating tensions in the South China Sea.
| Ðiều mà Bắc Kinh đặc biệt quan tâm có lẽ là trong tuyên bố của bà Clinton, thông báo rằng Hoa Kỳ sẽ sớm triển khai tàu chiến duyên hải, công nghệ cao mới nhất của Hoa Kỳ tới Singapore. Ngoài ra, các dấu hiệu gần đây cho thấy sự tan băng ở Miến Điện và việc chính quyền quân sự nước này đột ngột hủy bỏ một dự án xây đập thủy điện trị giá 3 tỷ đô la, do Trung Quốc xây, nhành ô-liu của bà Clinton trao cho những người cầm quyền ở Miến Điện trong tuyên bố của bà rõ ràng sẽ làm cho Bắc Kinh tức giận. Bà Clinton tuyên bố cứng rắn về việc duy trì sự ổn định và tự do hàng hải ở biển Ðông (nguyên văn: biển Nam Trung Hoa), lặp lại điều mà bà đã nói một năm trước tại Hà Nội, chắc chắn cũng sẽ không được Bắc Kinh tiếp nhận. Nhiều quan chức Trung Quốc hiện đổ lỗi cho Mỹ về những căng thẳng leo thang ở biển Ðông.
|
| Even measures aimed at promoting trade and investment won’t escape scrutiny in Beijing. The most worrying initiative mentioned by Clinton in this area will be the Trans-Pacific Partnership – a future free trading bloc in the Asia-Pacific that excludes China. Even though this American initiative remains in its conceptual stage, its long-term strategic implications may be too unpleasant for Chinese officials to contemplate.
| Ngay cả các biện pháp nhằm thúc đẩy đầu tư và thương mại sẽ không thoát khỏi sự soi mói của Bắc Kinh. Sáng kiến đáng lo ngại nhất mà bà Clinton đề cập trong lĩnh vực này sẽ là các quan hệ đối tác xuyên Thái Bình Dương, khối tự do mậu dịch trong tương lai ở khu vực châu Á-Thái Bình Dương mà Trung Quốc đã bị loại ra. Mặc dù sáng kiến này của Mỹ hiện vẫn trong giai đoạn khái niệm, ý nghĩa chiến lược lâu dài của sáng kiến này có lẽ làm cho các quan chức Trung Quốc rất khó chịu để dự đoán.
|
| Taken together, at the strategic level, the Clinton statement will be seen in Beijing simply as another declaration that the United States is determined to remain as Asia-Pacific’s pre-eminent power. That is probably why the essay is titled ‘America’s Pacific Century.’ The strategic message to every country in the region, particularly China, is crystal clear: don’t count us out and don’t even think about pushing us out.
| Ở cấp độ chiến lược, cân nhắc tất cả các yếu tố đó nói trên, bản tuyên bố của bà Clinton sẽ được Bắc Kinh xem như một tuyên bố nữa về việc kiên quyết duy trì sức mạnh vượt trội của Hoa Kỳ ở khu vực Châu Á – Thái Bình Dương. Có lẽ đó là lý do tại sao bài viết có tiêu đề “Thế kỷ Thái Bình Dương của Hoa Kỳ”. Thông điệp chiến lược gửi đến từng quốc gia trong khu vực, đặc biệt là Trung Quốc là hết sức rõ ràng, đừng tính đến chuyện loại bỏ chúng tôi ra ngoài và thậm chí đừng nghĩ đến việc đẩy chúng tôi ra [khỏi khu vực].
|
| Seeing itself as the inevitable regional hegemon, and the United States a declining superpower, China can’t be pleased by this bold assertion of American resolve. But in reality, there’s little China can do, either today or in the foreseeable future, to change this strategic reality. The staying power of US pre-eminence in Asia doesn’t solely depend on Washington’s absolute or even relative capabilities (which are declining). It is derived from the United States’ unique role as Asia’s strategic balancer. Elsewhere in the world, the United States may be deeply resented for its power and imperial overreach. In Asia, the American presence is welcomed with open arms. The reason is simple: However unpleasant US hegemony may be, Asians would pick it over Chinese hegemony at any time.
| Tự coi mình đương nhiên là một bá quyền trong khu vực và xem Hoa Kỳ là một siêu cường đang đi xuống, có thể Trung Quốc không được hài lòng với sự quyết đoán mạnh bạo trong quyết tâm của Mỹ. Nhưng thực tế, Trung Quốc không thể làm được gì để thay đổi thực tế chiến lược nàỵ, kể cả hiện tại lẫn trong tương lai gần. Việc một cường quốc vượt trội như Hoa Kỳ ở lại châu Á không chỉ phụ thuộc vào khả năng tuyệt đối hoặc tương đối của Washington (vốn đang giảm sút), mà phụ thuộc vào vai trò duy nhất của Hoa Kỳ như là một lực lượng cân bằng chiến lược ở châu Á. Ở những nơi khác trên thế giới, Mỹ có thể gây sự phẫn nộ sâu sắc do sức mạnh và sự bành trướng đế quốc, nhưng ở châu Á, sự hiện diện của Mỹ được chào đón với vòng tay rộng mở. Lý do rất đơn giản: mặc dù có thể khó chịu với sự bá chủ của Hoa Kỳ, nhưng người châu Á luôn chọn Hoa Kỳ thay vì chọn bá quyền Trung Quốc.
|
| Unless China can do something to transform this geopolitical reality in Asia, it will have no choice but to learn to co-exist and thrive under the shadow of enduring American pre-eminence.
| Trừ khi Trung Quốc có thể làm một điều gì đó để thay đổi thực tế địa chính trị này ở châu Á, nếu không, Trung Quốc sẽ không có sự lựa chọn nào khác ngoài việc học cách cùng tồn tại và phát triển dưới sự che chở lâu dài và vượt trội của Hoa Kỳ.
|
| Minxin Pei is a professor of government at Claremont McKenna College. His research has been published in Foreign Policy, Foreign Affairs, The National Interest, Modern China, China Quarterly, Journal of Democracy and many edited books and his op-eds have appeared in the Financial Times, New York Times, Washington Post, Newsweek International, and International Herald Tribune, and other major newspapers. | Minxin Pei là một giáo sư về chính phủ học tại đại học Claremont McKenna. Các nghiên cứu đã được xuất bản của ông bao gồm Chính sách đối ngoại, Hoạt động ngoại giao, Lợi ích quốc gia, Trung Quốc hiện đại, Tam nguyệt san Trung Quốc, Tạp chí Dân chủ và nhiều sách được biên tập lại và các bài viết xuất hiện trên tờ Financial Times, New York Times, Washington Post, Newsweek International , và International Herald Tribune, và các tờ báo lớn khác.
|
|
| Ghi chú:
(*) Ở Mỹ, hiện đang gia tăng xu hướng của những người theo chủ trương không can thiệp chuyện bên ngoài, một hệ quả có từ cuộc chiến Iraq và Afganistan và suy thoái kinh tế ở Mỹ.
|
|
| Translated by Nguyễn Trùng Dương |
MENU
BILINGUAL BLOG – BLOG SONG NGỮ ANH VIỆT – SHARE KNOWLEGE AND IMPROVE LANGUAGE
--------------------------- TÌM KIẾM TRÊN BLOG NÀY BẰNG GOOGLE SEARCH ----------------------------
TXT-TO-SPEECH – PHẦN MỀM ĐỌC VĂN BẢN
Click phải, chọn open link in New tab, chọn ngôn ngữ trên giao diện mới, dán văn bản vào và Click SAY – văn bản sẽ được đọc với các thứ tiếng theo hai giọng nam và nữ (chọn male/female)
CONN'S CURENT THERAPY 2016 - ANH-VIỆT
Sunday, October 16, 2011
Clinton’s Sweet & Sour China Soup Món súp Tàu chua & ngọt của bà Clinton
China’s Premier Wen Jiabao Ups the Political Ante… Again Thủ tướng Ôn Gia Bảo của Trung Quốc lại lên tiếng ủng hộ cải cách chính trị
| China’s Premier Wen Jiabao Ups the Political Ante… Again
| Thủ tướng Ôn Gia Bảo của Trung Quốc lại lên tiếng ủng hộ cải cách chính trị |
| by Elizabeth C. Economy Friday, September 16, 2011
|
|
|
| |
| China's Premier Wen Jiabao and Klaus Schwab, founder and executive chairman of the World Economic Forum (WEF), attend the opening ceremony of the WEF Annual Meeting of the New Champions in northeastern China's port city of Dalian on September 14, 2011. (Jason Lee / Courtesy of Reuters)
| Thủ tướng Trung Quốc Ôn Gia Bảo và Klaus Schwab, người sáng lập và Chủ tịch điều hành của Diễn đàn Kinh tế Thế giới (WEF), tham dự lễ khai mạc Hội nghị thường niên WEF Champions mới tại thành phố cảng phía đông bắc của Trung Quốc Đại Liên vào ngày 14 tháng 9 năm 2011. (Jason Lee / Courtesy của Reuters) |
| Wen Jiabao is at it again. At the World Economic Forum’s (WEF) Annual Meeting of the New Champions in Dalian, the premier broke with party ranks and openly discussed the necessity of real political reform in China. He didn’t do this in the speech he delivered to open the forum but rather, apparently, in a closed-door discussion with WEF Chairman Klaus Schwab and a group of entrepreneurs.
| Ôn Gia Bảo lại có mặt tại đó một lần nữa. Tại Hội nghị thường niên Các nhà vô địch mới của Diễn đàn Kinh tế Thế giới (WEF) tại Đại Liên, Thủ tướng nói khác các lãnh đạo hàng đầu trong đảng và công khai thảo luận về sự cần thiết của cải cách chính trị thực sự ở Trung Quốc. Ông đã không làm điều này trong bài phát biểu khai mạc diễn đàn, thay vào đó, có vẻ như, ông đã đề cập trong một cuộc thảo luận kín với Chủ tịch WEF Klaus Schwab và một nhóm của các doanh nhân.
|
| Reading the transcript of his remarks, I knew something good was coming when the Premier prefaced his remarks on political reform by saying: “I feel a strong sense of responsibility to present my views on various issues in an accurate and candid manner. I have talked about political structural reform on many occasions in recent years, and these views, if put together, are fairly comprehensive.”
| Đọc lại diễn văn của ông, tôi biết điều tốt đẹp đã đến khi thủ tướng mở đầu diễn từ của ông về cải cách chính trị bằng những lời này: "Tôi cảm thấy một ý thức trách nhiệm mạnh mẽ là phải trình bày quan điểm của tôi về các vấn đề khác nhau một cách chính xác và thẳng thắn. Tôi đã nói chuyện về cải cách cơ cấu chính trị nhiều lần trong những năm gần đây, và những quan điểm này, nếu đặt chúng lại với nhau, là khá toàn diện."
|
| So what did he say? Some of it was the usual stuff about rectifying inequality, promoting transparency, and rooting out corruption. And then there was the stuff that gets your hopes up.
| Vì vậy, ông đã nói những gì? Một vài điều là những thứ thông thường về chấn chỉnh sự bất bình đẳng, thúc đẩy tính minh bạch, và xóa bỏ tham nhũng. Và sau đó là những điều khiến chúng ta có thể nuôi hy vọng của.
|
| 1) “We must govern the country by law. The most important mission of a ruling party is to abide by and act in strict accordance with the Constitution and the laws. The Party should not replace the government in governance, and problems of absolute power and overconcentration of power should be redressed.”
| 1) "Chúng ta phải cai trị đất nước theo pháp luật. Nhiệm vụ quan trọng nhất của một đảng cầm quyền là tuân thủ và hành động theo đúng Hiến pháp và pháp luật. Đảng không nên bao biện làm thay chính phủ trong quản lý hành chính, và các vấn đề về quyền lực tuyệt đối và việc quá tập trung quyền lực nên được khắc phục."
|
| Translation: The Party is preventing the government from running efficiently and effectively; the Party does not act according to the Constitution; and the Party abuses its power.
| Suy diễn: Đảng ngăn cản chính phủ hoạt động hiệu năng và hiệu quả, Đảng không hành động theo Hiến pháp và Đảng lạm dụng quyền lực của mình. |
| 2) “We need to uphold judicial justice. Procuratorial and judicial authorities should keep their due independence and be free from interference by any administrative organ, social group or individual.”
| 2) "Chúng ta cần duy trì công lý theo thủ tục tư pháp. Các cơ quan công tố và tư pháp cần phải giữ sự độc lập cần có và không bị can thiệp từ bất kỳ cơ quan hành chính, nhóm xã hội, cá nhân nào. " |
| Translation: China’s legal system is constantly subverted by the powerful with mal intent.
| Suy diễn: Hệ thống pháp luật của Trung Quốc liên tục bị ngăn trở bởi những người có quyền lực với ý định xấu.
|
| 3) “People’s democratic rights and interests prescribed in the Constitution must be protected. The most important ones are the right to vote and to stay informed about, participate in and oversee government affairs.” (Wen then goes on to state that some localities are preparing the ground for elevating elections from the village to the township level.)
| 3) " Quyền dân chủ của nhân dân và lợi ích quy định trong Hiến pháp phải được bảo vệ. Các quyền quan trọng nhất là quyền bầu cử và quyền được thông tin, tham gia và giám sát công việc của chính phủ "(Sau đó thủ tướng Ôn tiếp tục nói rằng một số địa phương đang chuẩn bị cơ sở để nâng cao các cuộc bầu cử từ làng xã đến cấp thị trấn.). |
| Translation: I know you have been waiting more than 20 years for elections to move beyond the village level. I haven’t forgotten about this, and I promise we’ll get there.
| Suy diễn: Tôi biết hơn 20 năm nay bạn đã chờ đợi một cuộc bầu cử vượt qua cấp làng. Tôi đã không quên về điều này, và tôi hứa chúng ta sẽ đạt được điều đó. |
| On the one hand, it is easy to say that we have heard much of this before from the hapless Premier and things never seem to change. Yet, Wen’s consistency in the points he makes, his clear signaling that he is fighting against some powerful forces (see his interview with Fareed Zakaria last year), and his insistence on continuing to press for political reform suggest that behind the scenes there may well be an epic battle playing out. While I didn’t have the time to read the thousands of comments posted on Sina Weibo about the remarks, most of the first hundred or so seemed very supportive of the Premier’s efforts to push political reform, although few seemed optimistic that he—or his presumed successor Li Keqiang—would get much traction.
| Một mặt, thật dễ dàng nói rằng chúng ta đã nghe nói nhiều về điều này trước khi nghe vị thủ tướng bất hạnh này phát biểu và mọi thứ dường như không bao giờ thay đổi. Tuy nhiên, sự nhất quán của Ôn Gia Bảo trong những luận điểm ông nêu ra, tín hiệu rõ ràng rằng ông đang đấu tranh chống lại một số lực lượng mạnh mẽ (xem cuộc phỏng vấn của ông với Fareed Zakaria năm ngoái), và quyết tâm tiếp tục thúc đẩy cải cách chính trị cho thấy rằng đằng sau hậu trường có thể đang diễn ra một trận chiến lịch sử. Dù tôi không có thời gian để đọc hàng ngàn ý kiến được đăng trên Sina Weibo về diễn từ này, nhưng tôi biết khoảng một trăm ý kiến đầu tiên dường như rất ủng hộ những nỗ lực của thủ tướng nhằm thúc đẩy cải cách chính trị, mặc dù dường như rất ít người lạc quan rằng ông hay người được coi là kế nhiệm ông, Lý Khắc Cường, sẽ tạo được nhiều sức lôi kéo.
|
| As a final note, a thank you is due to Xinhua. Not every session at WEF is made available to the public, but Xinhua did us all a service and published the question and answer session in its entirety. Maybe someone at Xinhua—like so many in the media—is a friend of the Premier. Most importantly, those of us who couldn’t be there—particularly Chinese citizens—once more had the opportunity to check out the Premier taking on those who shall not be named.
| Một lưu ý cuối cùng, cảm ơn Tân Hoa Xã. Không phải tất cả các phiên họp của WEF đều được thông tin cho công chúng, nhưng Tân Hoa Xã lần này đã dành cho tất cả chúng ta một dịch vụ tốt và công bố toàn bộ các câu hỏi và trả lời. Có lẽ ai đó Tân Hoa xã giống như rất nhiều trên các phương tiện truyền thông là một người bạn của thủ tướng. Điều quan trọng nhất là, những ai không thể có mặt, đặc biệt là công dân Trung Quốc, một lần nữa có cơ hội để kiểm tra xem liệu thủ tướng có đương đầu nổi với những người không được nêu danh hay không.
|
|
|
|
| http://blogs.cfr.org/asia/2011/09/16/china%e2%80%99s-premier-wen-jiabao-ups-the-political-ante%e2%80%a6-again/ | |
China’s Influence: Waxing or Waning? Ảnh hưởng Trung Quốc: thịnh hay suy?
| China's President Hu Jintao shows the way to South Africa's President Jacob Zuma during a welcome ceremony outside the Great Hall of the People in Beijing on August 24, 2010.
| Chủ tịch Hồ Cẩm Đào đang mời chàoTổng thống Nam Phi Jacob Zuma trong một buổi lễ chào mừng bên ngoài Đại lễ đường nhân dân ở Bắc Kinh vào ngày 24 tháng Tám năm 2010.
|
| China’s Influence: Waxing or Waning?
| Ảnh hưởng Trung Quốc: thịnh hay suy?
|
| by Elizabeth C. Economy
| Elizabeth C. Economy 6/10/2011 |
| One of the significant unresolved questions surrounding Chinese foreign policy is whether China’s influence is expanding or diminishing. Is China a model for other countries? Does its economic clout give it sway in other arenas? Does its growing military prowess have the potential to bend others to its will?
| Một trong những câu hỏi quan trọng chưa được trả lời xung quanh đường lối ngoại giao của TQ là: ảnh hưởng của nước này đang tăng hay giảm. TQ có phải là một mẫu mực cho các nước khác? Liệu cú đấm kinh tế của nó có cho nó địa vị thống trị trên những lãnh vực khác? Liệu khả năng quân sự đang lớn lên của nó có thể khiến các nước khác ngả theo ý chí của nó?
|
| In the past two weeks, China’s influence barometer has been fluctuating wildly. In Zambia, Presidential candidate Michael Sata campaigned largely on an anti-China platform, proclaiming “Zambia has become a province of China…the Chinese are the most unpopular people in the country because no one trusts them,” and won. Closer to home, Burma threw a wrench in China’s plans to populate the Irrawaddy with seven more dams, including the 6,000 megawatt Myitsone dam, when Burmese President Thein Sein announced the suspension of the dam until his term ends in April 2016. The dam would have flooded an area roughly the size of Singapore and provided energy primarily for China. The Chinese government was stunned at Burma’s betrayal. And of course, throughout much of Asia, China’s neighbors are forging new alliances and fortifying old ones to defend against a seemingly more assertive China. (That certainly sounds like influence…just not the kind Beijing wants to have.)
| Trong hai tuần lễ qua, phong vũ biểu chỉ ảnh hưởng của TQ đã chao đảo dữ dội. Ở Zambia, ứng viên Tổng thống Michael Sata vận động tranh cử rộng rãi dựa trên nền tảng bài Hoa, ông tuyên bố “Zambia đã trở thành một tỉnh của TQ… Người TQ là những người mất lòng dân nhất ở nước này vì không ai tin họ hết,” và ông đã thắng. Gần TQ hơn, Myanmar phá một trong những kế hoạch của TQ nhắm xây thêm bảy đập trên sông Irrawadi, bao gồm đập Myitsone, khi Tổng thống Thein Sein công bố hoãn việc xây đập đến hết nhiệm kỳ của ông vào tháng Tư năm 2016. Đập này có thể làm ngập một vùng có diện tích ngang với Singapore và cung cấp điện năng cho TQ trước hết. Chính phủ TQ choáng người trước sự phản thùng của Myanmar. Và tất nhiên, hầu khắp châu Á, các láng giềng của TQ đang xây dựng những liên minh mới và củng cố các liên minh cũ để tự vệ chống lại một nước TQ có vẻ quyết đoán hơn (Điều này rõ ràng giống như ảnh hưởng… chỉ có điều không phải kiểu ảnh hưởng mà Bắc Kinh muốn có).
|
| At the same time, the South African government led by President Zuma failed to provide the Dalai Lama with a visa to attend the 80th birthday party of his fellow Nobel Laureate Desmond Tutu, prompting an angry outcry from the Archbishop. In addition, my colleague Josh Kurlantzick has suggested that China’s influence in central and parts of Southeast Asia is expanding through Beijing’s programs to manage social instability. Although given the significant annual increases in numbers of protests in China, it’s not clear to me what they are teaching, exactly; and given the already authoritarian predilections of these states, China’s influence, while not negligible, is not terribly surprising. Finally, opening the newspaper on any given day, it is easy to get the impression that without Chinese investment, the entire world economy would be down under.
| Cùng lúc, Chính phủ Nam Phi do Tổng thống Zuma lãnh đạo đã không cấp chiếu khán cho Dalai Lama dự lễ sinh nhật thứ 80 của Desmond Tutu, người bạn cũng có giải Nobel như ông, gây nên phản ứng giận dữ của vị Tổng Giám mục này. Thêm vào đó, đồng nghiệp Josh Kurlantzich của tôi gợi ý rằng ảnh hưởng TQ ở vùng giữa và một số vùng khác thuộc Đông Nam Á dang gia tăng qua những chương trình quản lý bất ổn xã hội của TQ. Dù có những sự gia tăng đáng kể hàng năm các cuộc phản đối ở TQ, tôi không thấy rõ những cuộc ấy chính xác là nói lên điều gì, và dù có những sự ưa chuộng nền độc tài đã có sẵn ở những quốc gia ấy, thì ảnh hưởng TQ, trong khi không phải là không đáng kể, cũng chẳng làm ai sửng sốt lắm. Cuối cùng, mở bất kỳ tờ báo của bất kỳ ngày nào, cũng dễ dàng có cảm tưởng là nếu không có đầu tư của TQ, toàn bộ kinh tế thế giới sẽ sa sút.
|
| So, is China’s influence waxing or waning? The answer is that it depends. Relations between countries are forged at so many different levels among so many different actors; while influence may be felt in the economic sphere, for example, it may be non-existent on critical issues of security. China’s vast purchases of raw materials in Australia, which have contributed to an Australian economic boom, have certainly increased its influence on the Australian economy; when China sneezes, Australia runs for a handkerchief. Yet, the prime minister of Australia reportedly told Secretary of State Clinton that force might be necessary against China “if everything goes wrong.” Again, China has influence, but influencing the Australians to plan for the use of force against the mainland is not Beijing’s endgame.
| Vậy thì ảnh hưởng TQ thịnh hay suy? Câu trả lời là còn tùy thuộc. Quan hệ giữa các nước được xây dựng trên quá nhiều bình diện khác nhau và có quá nhiều tác nhân khác nhau; trog khi ảnh hưởng có thể cảm thấy trong lĩnh vực kinh tế chẳng hạn, thì lại có thể không tồn tại trên những vấn đề nghiêm trọng về an ninh. Những vụ mua nguyên liệu thô rất lớn của TQ ở Úc, đóng góp vào sự phát đạt về kinh tế của Úc, chắc chắn đã gia tăng ảnh hưởng của nước này đối với kinh tế Úc; khi TQ hắt hơi, Úc vội kiếm khăn mù soa. Thế mà, người ta nói Thủ tướng Úc đã bảo Bộ trưởng Ngoại giao Clinton rằng có thể cần sức mạnh để chống lại TQ “nếu mọi việc trở nên sai trái”. Một lần nữa, TQ có ảnh hưởng, nhưng ảnh hưởng đến Úc mà để Úc lên kế hoạch sử dụng vũ lực chống lại đại lục thì không phải kết cục mà TQ muốn.
|
| We also need to consider influence in a variety of contexts. What is the time frame? What is the issue? Who is the intended target of the influence? What does the target have to gain? Influence in foreign policy is not only issue but also time specific. Prior to President Obama’s trip to China in November 2009, for example, he did not meet with the Dalai Lama in order to avoid offending Beijing. A few months after the trip, he met with the Dalai Lama and clearly annoyed the Chinese. China seems to have had influence before November but not after. What is that influence really worth in serious foreign policy terms?
| Chúng ta cũng cần xem xét ảnh hưởng trong nhiều hoàn cảnh đa dạng. Khuôn khổ thời gian là gì? Vấn đề gì? Ai là mục tiêu nhắm tới của ảnh hưởng? Mục tiêu phải đạt là gì? Ảnh hưởng trong đường lối đối ngoại không phải chỉ là vấn đề mà còn là thời điểm cụ thể. Trước khi Tổng thống Obama đi thăm TQ vào tháng 11 năm 2009 chẳng hạn, ông đã không gặp Dalai Lama nhắm tránh phật lòng Bắc Kinh. Vài tháng sau chuyến đi, ông gặp Dalai Lama và rõ ràng làm phiền lòng người TQ. TQ có vẻ có ảnh hưởng trước tháng 11 nhưng sau đó thì không. Ảnh hưởng ấy thực sự có giá trị gì xét về mặt đường lối ngoại giao nghiêm túc?
|
| “It depends” is rarely a satisfactory answer to anything. But sometimes, it is the right one. “It depends” is also an answer that will help keep us from becoming overly alarmist or overly sanguine. China’s “influence” in any case may be positive or it may be harmful—the devil is always in the details—and we need to pay close attention as we to try to parse out where China is going, what it will mean for the rest of world, and what we can do about it. | “Còn tùy thuộc” ít khi là câu trả lời thỏa mãn cho bất cứ điều gì. Nhưng đôi khi nó là câu trả lời đúng. “Còn tùy thuộc” cũng là câu trả lời giúp chúng ta không trở thành quá khiếp hoảng hay quá lạc quan. Ảnh hưởng TQ bao giờ cũng có thể tích cực hay có hại – ma quỷ luôn ở trong các chi tiết – và chúng ta cần chú ý rất kỹ lưỡng khi tìm cách phân tích xem TQ đang đi tới đâu, điều đó có nghĩa gì đối với phần còn lại của thế giới, và chúng ta có thể làm gì về việc đó.
|
|
| Translated by Hoàng Hưng |
| http://blogs.cfr.org/asia/2011/10/06/china%e2%80%99s-influence-waxing-or-waning/ | |
A German Ghost Town in the Heart of China Một thành phố ma giữa lòng đất nước Trung Hoa
pt" valign="top" width="312">
Một thành phố ma giữa lòng đất nước Trung Hoa
http://www.spiegel.de/international/world/0,1518,791392,00.html
![[clip_image010%255B4%255D.jpg]](http://lh5.ggpht.com/-dXSX8ACuWWc/TpjiHlJCidI/AAAAAAAAGWA/WFMC4DpNzXc/s1600/clip_image010%25255B4%25255D.jpg)