MENU

BILINGUAL BLOG – BLOG SONG NGỮ ANH VIỆT SHARE KNOWLEGE AND IMPROVE LANGUAGE

--------------------------- TÌM KIẾM TRÊN BLOG NÀY BẰNG GOOGLE SEARCH ----------------------------

TXT-TO-SPEECH – PHẦN MỀM ĐỌC VĂN BẢN

Click phải, chọn open link in New tab, chọn ngôn ngữ trên giao diện mới, dán văn bản vào và Click SAY – văn bản sẽ được đọc với các thứ tiếng theo hai giọng nam và nữ (chọn male/female)

- HOME - VỀ TRANG ĐẦU

CONN'S CURENT THERAPY 2016 - ANH-VIỆT

150 ECG - 150 ĐTĐ - HAMPTON - 4th ED.

VISUAL DIAGNOSIS IN THE NEWBORN

Friday, November 9, 2012

Obama’s Victory Speech Diễn văn thắng cử của Tổng thống Obama





Obama’s Victory Speech

Diễn văn thắng cử của Tổng thống Obama

Thank you so much.

Cảm ơn quý vị. Cảm ơn quý vị. Cảm ơn các bạn thật nhiều.

Tonight, more than 200 years after a former colony won the right to determine its own destiny, the task of perfecting our union moves forward.

Đêm nay, hơn 200 năm sau khi thuộc địa cũ giành quyền định đoạt vận mệnh của mình, nhiệm vụ hoàn thành một hợp quần của chúng ta tiếp tục tiến về phía trước.


It moves forward because of you. It moves forward because you reaffirmed the spirit that has triumphed over war and depression, the spirit that has lifted this country from the depths of despair to the great heights of hope, the belief that while each of us will pursue our own individual dreams, we are an American family and we rise or fall together as one nation and as one people.

Tiến về phía trước vì các bạn. Tiến về phía trước vì các bạn đã xác nhận một lần nữa tinh thần đã giúp chúng ta chiến thắng cả chiến tranh và suy thoái, tinh thần đã đưa đất nước này khỏi vực thẳm của tuyệt vọng tới đỉnh cao của niềm tin. Niềm tin rằng trong khi mỗi chúng ta sẽ theo đuổi một giấc mơ riêng thì chúng ta vẫn là một gia đình Mỹ và chúng ta cùng đi lên hay thất bại với nhau trong tư cách một quốc gia, một dân tộc.


Tonight, in this election, you, the American people, reminded us that while our road has been hard, while our journey has been long, we have picked ourselves up, we have fought our way back, and we know in our hearts that for the United States of America the best is yet to come.


Trong cuộc bầu cử tối nay, các bạn, những công dân Mỹ, nhắc nhở chúng ta rằng con đường vẫn còn chông gai, trong khi hành trình của chúng ta vẫn còn dài, chúng ta phải tự vực mình dậy để phấn đấu trở lại, và từ trong tim chúng ta biết rằng điều tốt đẹp nhất sẽ đến với Hợp chủng quốc Hoa Kỳ.

I want to thank every American who participated in this election, whether you voted for the very first time or waited in line for a very long time. By the way, we have to fix that. Whether you pounded the pavement or picked up the phone, whether you held an Obama sign or a Romney sign, you made your voice heard and you made a difference.


Tôi muốn cảm ơn mọi người dân Mỹ đã tham gia vào cuộc bầu cử, dù các bạn được bỏ lá phiếu đầu tiên hay phải xếp hàng dài chờ đợi. Đây là một chuyện chúng ta phải cải thiện. Dù cho bạn dẫm những bước dài trên vỉa hè hay gọi điện giục đầu phiếu, dù các bạn giơ biểu ngữ ủng hộ Obama hay Romney, thì các bạn cũng đã làm cho tiếng nói của mình được lắng nghe. Các bạn đã tạo ra thành quả.


I just spoke with Gov. Romney and I congratulated him and Paul Ryan on a hard-fought campaign. We may have battled fiercely, but it’s only because we love this country deeply and we care so strongly about its future. From George to Lenore to their son Mitt, the Romney family has chosen to give back to America through public service and that is the legacy that we honor and applaud tonight. In the weeks ahead, I also look forward to sitting down with Gov. Romney to talk about where we can work together to move this country forward.

Tôi vừa nói chuyện với Thống đốc Romney để chúc mừng ông ấy và ông Paul Ryan trong cuộc tranh cử quyết liệt của họ. Chúng tôi có tranh đấu dữ dội, cũng vì chúng tôi thực sự yêu đất nước này. Và chúng tôi thực sự quan tâm tới tương lai của đất nước này. Từ George đến Lenore đến con trai của họ là Mitt, gia đình Romney đã lựa chọn cách đền đáp Hoa Kỳ bằng con đường phục vụ xã hội. Đó là di sản mà chúng ta trân trọng và hoan nghênh trong đêm nay. Trong những tuần tới, tôi mong sẽ có dịp ngồi với Thống đốc Romney để bàn thảo về vấn đề liệu chúng tôi có thể cùng nhau làm việc để đưa đất nước này đi lên hay không.


I want to thank my friend and partner of the last four years, America’s happy warrior, the best vice president anybody could ever hope for, Joe Biden.

Tôi muốn cảm ơn một người bạn và là người đã chung vai sát cánh với tôi trong suốt 4 năm qua, một chiến sĩ tích cực của Hoa Kỳ, một Phó tổng thống trên cả tuyệt vời mà bất kỳ ai cũng mong đợi: Joe Biden.


And I wouldn’t be the man I am today without the woman who agreed to marry me 20 years ago. Let me say this publicly: Michelle, I have never loved you more. I have never been prouder to watch the rest of America fall in love with you, too, as our nation’s first lady. Sasha and Malia, before our very eyes you’re growing up to become two strong, smart beautiful young women, just like your mom. And I’m so proud of you guys. But I will say that for now one dog’s probably enough.


Và tôi cũng không là một người đàn ông như ngày hôm nay nếu không có người phụ nữ đã đồng ý lấy tôi làm chồng 20 năm trước. Tôi muốn tuyên bố trước công chúng: Michelle, anh yêu em hơn bao giờ hết. Anh chưa bao giờ cảm thấy tự hào bằng bây giờ khi thấy cả nước Mỹ cũng yêu quý em trong vai đệ nhất phu nhân. Sasha và Malia ngay trước mắt chúng ta đang trưởng thành để trở nên những người phụ nữ khoẻ mạnh, thông minh và xinh đẹp, giống như mẹ các con. Bố rất tự hào về các con. Nhưng bố phải nói: nuôi một con chó cũng đủ rồi.


To the best campaign team and volunteers in the history of politics. The best. The best ever. Some of you were new this time around, and some of you have been at my side since the very beginning. But all of you are family. No matter what you do or where you go from here, you will carry the memory of the history we made together and you will have the lifelong appreciation of a grateful president. Thank you for believing all the way, through every hill, through every valley. You lifted me up the whole way and I will always be grateful for everything that you’ve done and all the incredible work that you put in.

Này đội ngũ trong chiến dịch tranh cử, này những tình nguyện viên tuyệt vời nhất mà trong lịch sử của chính trường chưa bao giờ có, xin gởi đến các bạn, những chiến sĩ can trường nhất lời cảm tạ và chúc tụng chân thành nhất. Đối với một số các bạn, đây mới là lần đầu ra trận, một số các bạn khác đã sát cánh bên tôi từ những ngày đầu tiên. Nhưng tất cả các bạn đều là quyến thuộc trong một gia đình. Không cần biết các bạn đang làm gì và sẽ chọn hướng đi nào bắt đầu từ đây, các bạn sẽ khắc ghi trong tâm trí cuộc hành trình chung mà ta đã đi qua và các bạn sẽ được vị Tổng thống này suốt đời thành thật nhớ ơn. Cảm ơn các bạn đã vững niềm tin xuyên suốt, qua những đèo dốc cheo leo, qua những vực sâu thung lũng. Các bạn đã nâng tôi lên trên suốt cả chặng đường, và tôi nguyện sẽ mãi mãi tri ân tất cả những đóng góp tuyệt vời không thể tưởng tượng được của các bạn.


I know that political campaigns can sometimes seem small, even silly. And that provides plenty of fodder for the cynics that tell us that politics is nothing more than a contest of egos or the domain of special interests. But if you ever get the chance to talk to folks who turned out at our rallies and crowded along a rope line in a high school gym, or saw folks working late in a campaign office in some tiny county far away from home, you’ll discover something else.


Tôi biết rằng những chiến dịch trong chính trường nhiều lúc có vẻ nhỏ mọn và vớ vẩn. Và điều đó giúp đầy đủ vũ khí cho phe đả kích để họ tuyên bố rằng chính trị không gì hơn một cuộc tranh đua về lòng tự cao tự đại, và phạm trù quyền lợi riêng của các phe nhóm. Nhưng nếu các bạn có dịp nói chuyện với những người có mặt trong các cuộc vận động bầu cử của chúng tôi, chen nhau dọc theo dây thừng trong sân bóng của các học đường trung học, hay gặp những người làm việc đêm khuya ở những quận hạt xa nhà, các bạn sẽ phát hiện ra những sự kiện khác.


You’ll hear the determination in the voice of a young field organizer who’s working his way through college and wants to make sure every child has that same opportunity. You’ll hear the pride in the voice of a volunteer who’s going door to door because her brother was finally hired when the local auto plant added another shift. You’ll hear the deep patriotism in the voice of a military spouse who’s working the phones late at night to make sure that no one who fights for this country ever has to fight for a job or a roof over their head when they come home.

Bạn sẽ nghe sự quyết tâm trong tiếng nói của một tổ chức viên trẻ đang làm việc để kiếm tiền theo học đại học và họ muốn cho những em trẻ khác sẽ có những cơ hội như họ. Bạn sẽ nghe sự kiêu hãnh trong tiếng nói của một tình nguyện viên đi gõ cửa từng nhà vì anh hay em của họ vừa được xưởng xe mướn khi công ty này mở thêm một ca làm việc khác. Bạn sẽ nghe lòng yêu nước trong tiếng nói của một người vợ một chiến binh khi cô làm việc khuya khoắt ở một tổng đài điện thoại để cho không một ai đang đấu tranh cho đất nước này phải tranh đấu để có được một mái nhà khi họ mãn binh dịch trở về.


That’s why we do this. That’s what politics can be. That’s why elections matter. It’s not small, it’s big. It’s important. Democracy in a nation of 300 million can be noisy and messy and complicated. We have our own opinions. Each of us has deeply held beliefs. And when we go through tough times, when we make big decisions as a country, it necessarily stirs passions, stirs up controversy.


Đó là lý do tại sao chúng tôi tranh cử. Đó là chuyện của chính trường. Đó là tại sao chúng ta cần thiết phải có chuyện bầu cử. Chuyện này không nhỏ nhặt. Chuyện này thật lớn lao. Chuyện này thật quan trọng. Nền dân chủ trong một quốc gia của 300 triệu dân thật là ồn ào, thật là náo nhiệt, và thật sự rắc rối. Chúng ta, ai cũng có quan điểm riêng của mình. Mỗi người trong chúng ta đều có một niềm tin sâu xa. Và khi chúng ta kinh qua những thời buổi khó khăn, khi chúng ta có những quyết định trọng đại trong một quốc gia, tất nhiên sẽ khuấy lên lòng cuồng nhiệt, khuấy lên những tranh cãi sôi nổi.


That won’t change after tonight, and it shouldn’t. These arguments we have are a mark of our liberty. We can never forget that as we speak people in distant nations are risking their lives right now just for a chance to argue about the issues that matter, the chance to cast their ballots like we did today.

Điều đó sẽ không thay đổi sau đêm nay, mà nó cũng không cần phải như vậy. Những tranh luận mà chúng ta có đây là chỉ dấu của sự tự do. Chúng ta không thể quên rằng khi thốt lên những lời này có những người dân ở những quốc gia xa xôi hiện đang liều mạng sống của mình để có những cơ hội được tranh cãi về những vấn đề thiết thực trong đời sống của họ, để họ có cơ hội đầu phiếu như chúng ta đã thực thi hôm nay.


But despite all our differences, most of us share certain hopes for America’s future. We want our kids to grow up in a country where they have access to the best schools and the best teachers. A country that lives up to its legacy as the global leader in technology and discovery and innovation, with all the good jobs and new businesses that follow.


Nhưng bất chấp mọi khác biệt, phần lớn chúng ta đều có chia sẻ một số niềm tin về tương lai của nước Mỹ. Chúng ta muốn con cái chúng ta trưởng thành ở một đất nước với những trường học tốt nhất, những thầy cô giỏi nhất. Một đất nước xứng đáng được thừa hưởng địa vị đứng đầu thế giới về công nghệ, phát minh và cải tiến, với tất cả những công việc và doanh nghiệp tốt nhất theo sau.


We want our children to live in an America that isn’t burdened by debt, that isn’t weakened by inequality, that isn’t threatened by the destructive power of a warming planet. We want to pass on a country that’s safe and respected and admired around the world, a nation that is defended by the strongest military on earth and the best troops this — this world has ever known. But also a country that moves with confidence beyond this time of war, to shape a peace that is built on the promise of freedom and dignity for every human being.


Chúng ta mong muốn con cái mình được sống ở một đất nước Mỹ không bị suy yếu vì sự bất công, một đất nước không bị đe dọa bởi sức mạnh vũ bão của thiên nhiên đến từ mối hiểm nghèo hâm nóng trái đất bị hâm nóng. Chúng ta muốn để lại một đất nước an toàn, được khắp nơi trên thế giới nể trọng và ngưỡng mộ. Một đất nước được bảo vệ bởi một quân lực hùng mạnh nhất địa cầu, những quân sĩ thượng thặng nhất mà thế giới được biết đến. Nhưng cũng là một đất nước đang đi lên với sự tự tin rời xa, đoạn tuyệt với chiến tranh hầu tạo nên một nền hòa bình được xây dựng trên những chân giá trị của tự do và phẩm giá của mọi con người.


We believe in a generous America, in a compassionate America, in a tolerant America, open to the dreams of an immigrant’s daughter who studies in our schools and pledges to our flag. To the young boy on the south side of Chicago who sees a life beyond the nearest street corner. To the furniture worker’s child in North Carolina who wants to become a doctor or a scientist, an engineer or an entrepreneur, a diplomat or even a president — that’s the future we hope for. That’s the vision we share. That’s where we need to go — forward. That’s where we need to go.


Chúng ta đặt niềm tin vào một nước Hoa Kỳ rộng lượng, một nước Hoa Kỳ vị tha, một nước Hoa Kỳ bao dung sẽ tạo dựng giấc mơ cho một người con gái của một di dân đang đi học, và chào quốc kỳ của chúng ta. Cho một em trai trẻ ở miệt Nam của Chicago hình dung được đến một cuộc sống xa hơn góc đường. Cho một người con của một nhân viên bán đồ nội thất ở North Carolina muốn trở thành bác sĩ hay khoa học gia, trở thành một kỹ sư hay doanh nhân, một nhà ngoại giao thậm chí là một tổng thống. Đó là một tương lai mà chúng ta đang đeo đuổi. Đó là một viễn kiến chúng ta đang nhắm tới. Đó là một mục tiêu chúng ta cần tiến tới. Đó là nơi chúng ta cần đi.



Now, we will disagree, sometimes fiercely, about how to get there. As it has for more than two centuries, progress will come in fits and starts. It’s not always a straight line. It’s not always a smooth path.


Đúng, chúng ta sẽ bất đồng ý kiến, đôi lúc thật mãnh liệt, về phương cách để đến đó. Chẳng khác gì hơn 200 năm vừa qua, cải tiến sẽ đến theo từng giai đoạn. Không phải lúc nào cũng đi theo một lộ trình đường thẳng trơn tru.

By itself, the recognition that we have common hopes and dreams won’t end all the gridlock or solve all our problems or substitute for the painstaking work of building consensus and making the difficult compromises needed to move this country forward. But that common bond is where we must begin.


Tự nó, chuyện nhìn nhận rằng chúng ta chia sẻ những niềm tin và những giấc mơ chung sẽ không loại bỏ mọi bế tắc hay giải quyết tất cả mọi vấn đề hay có thể thay thế những nỗ lực cam go nhằm xây dựng đồng thuận và thực thi những tương nhượng cần thiết để đưa đất nước này tiến tới. Nhưng những gắn bó chung đó phải là khởi điểm để chúng ta cất bước.

Our economy is recovering. A decade of war is ending. A long campaign is now over. And whether I earned your vote or not, I have listened to you, I have learned from you, and you’ve made me a better president. And with your stories and your struggles, I return to the White House more determined and more inspired than ever about the work there is to do and the future that lies ahead.

Kinh tế đất nước đang hồi phục. Cả một thập kỷ chiến tranh cũng đang hạ màn. Một chiến dịch dai dẳng cũng đã chấm dứt. Và dù tôi có được các bạn bỏ phiếu hay không, thì tôi vẫn lắng nghe các bạn. Tôi đã học được nhiều điều từ các bạn và các bạn đã làm tôi trở nên một Tổng thống hoàn hảo hơn. Với những chuyện kể và đấu tranh của các bạn, tôi trở lại Nhà Trắng với quyết tâm cao hơn, cùng với nguồn cảm hứng mãnh liệt hơn bao giờ hết để tiếp tục những công việc ở đó và những gì tương lai đang mong đợi.


Tonight you voted for action, not politics as usual. You elected us to focus on your jobs, not ours. And in the coming weeks and months, I am looking forward to reaching out and working with leaders of both parties to meet the challenges we can only solve together. Reducing our deficit. Reforming our tax code. Fixing our immigration system. Freeing ourselves from foreign oil. We’ve got more work to do.

Tối nay các bạn đã bầu cho hành động, chứ không cho chuyện chính trị như lâu nay. Các bạn bầu chúng tôi để tập trung vào việc làm của các bạn, chứ không phải cho công việc chúng tôi. Trong những ngày tháng tới, tôi mong sẽ với tay ra, làm việc với lãnh đạo của cả hai đảng để cùng đương đầu với những vấn đề chỉ có thể giải quyết được với sự hợp lực của cả hai đảng, như: giảm thiểu thâm thủng, cải tổ luật thuế, cải tổ hệ thống quản lý nhập cư, giải thoát chúng ta khỏi chuyện phụ thuộc vào dầu nhập cảng của nước ngoài, và nhiều công việc cần phải giải quyết khác.


But that doesn’t mean your work is done. The role of citizen in our democracy does not end with your vote. America’s never been about what can be done for us. It’s about what can be done by us together through the hard and frustrating, but necessary work of self-government. That’s the principle we were founded on.

Nhưng không phải công việc của các bạn đã hoàn tất. Vai trò của công dân trong một nền dân chủ như chúng ta không chỉ kết thúc ở lá phiếu. Nước Mỹ chưa bao giờ đồng nghĩa với những việc được làm cho chúng ta, mà là những việc chúng ta có thể làm cùng nhau, qua những khó khăn và bực dọc, nhưng cần thiết cho một chính phủ do dân tự trị. Đó là nguyên tắc đã tạo dựng nên chúng ta.


This country has more wealth than any nation, but that’s not what makes us rich. We have the most powerful military in history, but that’s not what makes us strong. Our university, our culture are all the envy of the world, but that’s not what keeps the world coming to our shores.

Đất nước này thịnh vượng hơn bất kỳ quốc gia nào, nhưng chúng ta không giàu vì điều đó. Chúng ta có quân đội hùng mạnh nhất trong lịch sử, nhưng điều đó không khiến chúng ta hùng cường. Những trường đại học, nền văn hóa của chúng ta đều khiến thế giới ghen tị nhưng lại không làm cư dân thế giới đến với chúng ta.


What makes America exceptional are the bonds that hold together the most diverse nation on earth. The belief that our destiny is shared; that this country only works when we accept certain obligations to one another and to future generations. The freedom which so many Americans have fought for and died for come with responsibilities as well as rights. And among those are love and charity and duty and patriotism. That’s what makes America great.

Điều giúp nước Mỹ trở nên khác thường chính là mối keo sơn gắn bó một quốc gia đa dạng nhất trên trái đất. Niềm tin về một sứ mạng chung. Nghĩa là Hoa kỳ chỉ sẽ mạnh khi chúng ta biết chấp nhận những nghĩa vụ nhất định đối với nhau và các thế hệ tương lai. Tự do mà bao người Mỹ đã tranh đấu và hy sinh phải đi cùng với trọng trách cũng như quyền lợi. Và trong những quyền đó có tình thương, công tác từ thiện, nghĩa vụ và lòng yêu nước. Đó là những điều khiến nước Mỹ trở nên vĩ đại.

I am hopeful tonight because I’ve seen the spirit at work in America. I’ve seen it in the family business whose owners would rather cut their own pay than lay off their neighbors, and in the workers who would rather cut back their hours than see a friend lose a job. I’ve seen it in the soldiers who reenlist after losing a limb and in those SEALs who charged up the stairs into darkness and danger because they knew there was a buddy behind them watching their back.


Tôi mang nhiều hy vọng tối nay vì tôi đã thấy tinh thần đó được thực thi tại Hoa Kỳ. Tôi đã thấy tinh thần này thể hiện trong những doanh nghiệp gia đình mà những người chủ thà chịu cắt giảm lương tiền của mình thay vì phải sa thải người hàng xóm của họ, và trong những nhân viên thà chịu giảm số giờ làm của mình thay vì chứng kiến người bạn mình bị mất việc.

I’ve seen it on the shores of New Jersey and New York, where leaders from every party and level of government have swept aside their differences to help a community rebuild from the wreckage of a terrible storm. And I saw just the other day, in Mentor, Ohio, where a father told the story of his 8-year-old daughter, whose long battle with leukemia nearly cost their family everything had it not been for health care reform passing just a few months before the insurance company was about to stop paying for her care.

Tôi đã thấy những người lính tái tòng quân sau khi bị cụt tay hay què chân và những cảm tử quân SEAL xông vào hiểm nguy trong những thang lầu tối đen vì họ biết rằng có đồng đội sau lưng đang bọc hậu, bảo vệ cho mình. Tôi đã thấy ở bờ biển New Jersey và New York, nơi các quan chức ở mọi cấp chính quyền đã gạt bỏ sự khác biệt giúp người dân khắc phục, xây dựng cộng đồng sau cơn tàn phá của trận bão lụt kinh hoàng, Và một ngày kia ở Mentor, bang Ohio nơi người cha kể chuyện em bé gái 8 tuổi con ông bị bệnh bạch cầu dai dẳng đã làm gia đình gần sạt nghiệp nếu đã không có đạo luật y tế vừa được thông qua vài tháng trước đây giúp đỡ trước khi bị công ty bảo hiểm cắt tài trợ chi phí chữa bệnh cho em.



I had an opportunity to not just talk to the father, but meet this incredible daughter of his. And when he spoke to the crowd listening to that father’s story, every parent in that room had tears in their eyes, because we knew that little girl could be our own. And I know that every American wants her future to be just as bright. That’s who we are. That’s the country I’m so proud to lead as your president.

Tôi không chỉ có cơ hội nói chuyện với người cha mà còn được gặp em bé gái đáng nể của ông. Khi người cha để chuyện cho đám đông nghe chuyện thương tâm của con mình, mọi bậc cha mẹ trong phòng đều nước mắt lưng tròng, vì họ biết rằng cô bé gái đó có thể là con gái của chính mình. Và tôi tin rằng mọi người Mỹ đều muốn tương lai của mình được xán lạn. Đó là con người của chúng ta. Đó là một đất nước mà tôi có nhiều vinh dự lãnh đạo.


And tonight, despite all the hardship we’ve been through, despite all the frustrations of Washington, I’ve never been more hopeful about our future. I have never been more hopeful about America. And I ask you to sustain that hope. I’m not talking about blind optimism, the kind of hope that just ignores the enormity of the tasks ahead or the roadblocks that stand in our path. I’m not talking about the wishful idealism that allows us to just sit on the sidelines or shirk from a fight.

Và tối nay, bất chấp rất nhiều khó khăn mà chúng ta đang trải qua, bất chấp mọi niềm thất vọng của Washington, tôi cảm thấy lạc quan về tương lai hơn bao giờ hết. Tôi cảm thấy lạc quan về Hoa kỳ hơn bao giờ hết. Tôi yêu cầu các bạn giữ lấy niềm hy vọng đó. Tôi không nói về niềm tin mù quáng. Tôi không nói về niềm hy vọng hão huyền khiến chúng ta làm ngơ trọng trách lớn lao đang làm rào cản chắn lối tiến của chúng ta. Tôi không nói về lý tưởng mơ hồ khiến chúng ta ngồi bên lề đứt gánh, trốn tránh nhiệm vụ hay bỏ cuộc.


I have always believed that hope is that stubborn thing inside us that insists, despite all the evidence to the contrary, that something better awaits us so long as we have the courage to keep reaching, to keep working, to keep fighting.

Tôi luôn luôn tin tưởng rằng niềm tin là tia lửa nung nấu trong lòng đang kêu réo, bất kể thực tế trái ngang, cho thấy có những điều tích cực đang chờ đón chúng ta miễn là chúng ta giữ đủ can trường vói tới, tiếp tục tranh đấu, tiếp tục vươn lên.


America, I believe we can build on the progress we’ve made and continue to fight for new jobs and new opportunity and new security for the middle class. I believe we can keep the promise of our founders, the idea that if you’re willing to work hard, it doesn’t matter who you are or where you come from or what you look like or where you love. It doesn’t matter whether you’re black or white or Hispanic or Asian or Native American or young or old or rich or poor, able, disabled, gay or straight, you can make it here in America if you’re willing to try.


Hỡi nước Mỹ, tôi tin chúng ta có thể tiến lên từ bồi đắp, những tiến bộ mà chúng ta đã tạo dựng, và tiếp tục phấn đấu để tạo thêm công ăn việc làm và những cơ hội mới và sự bảo toàn mới cho tầng lớp trung lưu. Tôi tin rằng chúng ta có thể giữ lời hứa với những người đã lập nên quốc gia này với tiêu chí là nếu bạn sẵn sàng làm việc hăng hái, không cần biết bạn là ai, bạn ở đâu tới, bạn trông như thế nào hay bạn yêu nơi nào. Chẳng có nghĩa lý gì dẫu bạn là người da trắng hay da đen, gốc Mễ, hay châu Á, hay người Mỹ bản địa, người già hay trẻ, giàu sang hay nghèo hèn, lành mạnh hay khuyết tật, đồng tính hay không đồng tính, bạn có thể thành công nếu chịu gắng sức.


I believe we can seize this future together because we are not as divided as our politics suggests. We’re not as cynical as the pundits believe. We are greater than the sum of our individual ambitions, and we remain more than a collection of red states and blue states. We are and forever will be the United States of America.

Tôi tin rằng chúng ta có thể cùng nhau nắm lấy tương lai. Vì chúng ta không bị chia rẽ như trong chính trường. Chúng ta không tiêu cực hay chua cay như những người đối nghịch vẫn nghĩ, chúng ta vĩ đại hơn tất cả sự tổng kết của những tham vọng riêng của mỗi người. Và chúng ta không chỉ là tập hợp của những tiểu bang xanh và đỏ. Chúng ta đang và mãi mãi sẽ là Hợp chủng quốc Hoa Kỳ.


And together with your help and God’s grace we will continue our journey forward and remind the world just why it is that we live in the greatest nation on Earth. Thank you, America. God bless you. God bless these United States.

Cùng với nhau và sự trợ sức của các bạn và lòng đại lượng của Chúa, chúng ta sẽ tiếp tục hành trình về phía trước. Xin nhắc nhở thế giới rằng vì đâu mà chúng ta sống trong một quốc gia vĩ đại nhất hoàn cầu. Cảm ơn Hoa Kỳ. Chúa phù hộ cho các bạn. Chúa phù hộ cho nước Mỹ.


Translated by Nguyễn Khoa Thái Anh



http://blogs.wsj.com/washwire/2012/11/07/transcript-obamas-victory-speech/

Saturday, October 20, 2012

US shows its maritime resolve in disputed South China Sea, sending signal to Beijing Hoa Kỳ thể hiện sức mạnh hải quân tại Biển Đông




ON BOARD THE USS GEORGE WASHINGTON –  A U.S. aircraft carrier group cruised through the disputed South China Sea on Saturday in a show of American power in waters that are fast becoming a focal point of Washington's strategic rivalry with Beijing.

Trên USS George Washington – Siêu hàng không mẫu hạm USS George Washington đã đến khu vực Biển Đông có nhiều tranh chấp hôm thứ Bảy trong một chương trình nhằm thể hiện sức mạnh  hải quân của Hoa Kỳ. Vùng biển này hiện đang nhanh chóng trở thành một tâm điểm đối đầu chiến lược giữa Washington với Bắc Kinh.

US shows its maritime resolve in disputed South China Sea, sending signal to Beijing

Hoa Kỳ thể hiện sức mạnh hải quân tại Biển Đông

Associated Press

Associated Press

October 20, 2012
20/10/2012

Vietnamese security and government officials were flown onto the nuclear-powered USS George Washington ship, underlining the burgeoning military relationship between the former enemies. A small number of journalists were also invited to witness the display of maritime might in the oil-rich waters, which are home to islands disputed between China and the other smaller Asian nations facing the sea.


Một số các quan chức an ninh và chính phủ Việt Nam đã được chuyển lên thăm chiến hạm năng lượng hạt nhân USS George Washington, nhấn mạnh lại mối quan hệ quân sự đang phát triển giữa hai cựu thù. Một số ít nhà báo cũng được mời tham dự chương trình ở vùng biển giàu dầu mỏ này – đồng thời cũng là nơi có nhiều đảo đang tranh chấp giữa Trung Quốc và các quốc gia châu Á khác.


The visit will likely reassure Vietnam and the Philippines of American support but could annoy China, whose growing economic and naval strength is leading to a greater assertiveness in pressing its claims there. The United States is building closer economic and military alliances with Vietnam and other nations in the region as part of a "pivot" away from the Middle East to Asia, a shift in large part meant to counter rising Chinese influence.

Mục đích của chuyến thăm là nhằm trấn an Việt Nam và Philippines, tái khẳng định lại sự hỗ trợ của Mỹ trong khu vực nhưng điều này có thể làm phía Trung Quốc bực bội. Trung Quốc trong thời gian qua đã gia tăng sức mạnh hải quân và kinh tế, dẫn đến một loạt các tuyên bố nhấn mạnh chủ quyền của họ tại khu vực này. Hoa Kỳ đang xây dựng các liên minh kinh tế và quân sự với Việt Nam cùng với một số các quốc gia khác trong khu vực trong chiến lược “trục châu Á”, chuyển trọng tâm từ Trung Đông sang châu Á-Thái Bình Dương. Đây là chiến lược của Hoa Kỳ nhằm chống lại những ảnh hưởng của Trung Quốc đang ngày càng gia tăng trong thời gian qua.


The Vietnamese officials took photos of F-18 fighter jets taking off and landing on the ship's 1,000-foot- (305-meter-) long flight deck, met the captain and toured the hulking ship, which has more than 5,000 sailors on board.


Các quan chức Việt Nam đã chụp ảnh máy bay chiến đấu F-18 cất và hạ cánh trên boong tàu dài 1000 feet – (305-mét), gặp gỡ thuyền trưởng và tham quan chiến hạm, nơi có hơn 5.000 thủy thủ trên tàu.

The mission came a day after Beijing staged military exercises near islands in the nearby East China Sea it disputes with U.S ally Japan. Those tensions have flared in recent days.

USS George Washington được điều động đến đây chỉ một ngày sau khi Bắc Kinh tổ chức diễn tập quân sự gần quần đảo ở Biển Hoa Đông, nơi đang diễn ra các vụ tranh chấp với Hoa Kỳ cùng đồng minh Nhật Bản. Sự kiện này đã gây ra nhiều căng thẳng trong những ngày gần đây.


China claims nearly all of the South China Sea, where the U.S. says it has a national interest in ensuring freedom of navigation in an area crossed by vital shipping lanes. Vietnam, the Philippines and several other Asian nations also claim parts of the sea. The disputes attracted little international interest until the late 1990s, when surveys indicated possible large oil reserves. American rivalry with China has given the disputes an extra dimension in recent years.

Trung Quốc tuyên bố gần như toàn bộ diện tích Biển Đông, nơi mà Hoa Kỳ nói rằng họ có lợi ích quốc gia trong việc bảo đảm tự do hàng hải và các tuyền đường biển quan trọng. Việt Nam, Philippines và các quốc gia châu Á khác cũng nhiều lần lên tiếng khẳng định chủ quyền tại đây. Các tranh chấp kéo dài trong nhiều thập niên qua nhưng ít thu hút được sự quan tâm của cộng đồng quốc tế cho đến thập niên 1990 khi các cuộc điều tra cho thấy khu vực này có lượng dự trữ dầu mỏ và tài nguyên thiên nhiên khá lớn. Sự cạnh tranh giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc trong thời gian gần đây đã đưa các tranh chấp lên thành một quy mô lớn mạnh hơn.


The U.S. Navy regularly patrols the Asia-Pacific region, conducting joint exercises with its allies and training in the strategic region. The trip by the George Washington off the coast of Vietnam is its third in as many years. A second aircraft carrier, the USS John C. Stennis, has also conducting operations in the western Pacific region recently, according to the U.S. Pacific Fleet.

Hải quân Hoa Kỳ thường xuyên tuần tra tại khu vực Châu Á-Thái Bình Dương cũng như tiến hành các cuộc tập trận chung và đào tạo với các đồng minh trong khu vực chiến lược này. Đây là chuyến thăm lần thứ ba của USS George Washington đến ngoài khơi bờ biển Việt Nam trong nhiều năm qua. Theo Hạm đội Thái Bình Dương của Hoa Kỳ thì một tàu sân bay thứ hai, USS John C. Stennis, cũng đã tiến hành các hoạt động trong khu vực Tây Thái Bình Dương trong thời gian gần đây.

Capt. Gregory Fenton said the mission was aimed in part at improving relations with Vietnam and ensuring the U.S. had free passage in the South China Sea.

Hạm trưởng Gregory Fenton cho biết nhiệm vụ chính nhắm vào mục đích cải thiện quan hệ với Việt Nam và đảm bảo quyền tự do lưu chuyển của Hoa Kỳ ở Biển Đông.


China's military buildup, including the launch of its own carrier last year and rapid development of ballistic missiles and cyber warfare capabilities, could potentially crimp the U.S. forces' freedom to operate in the waters. The United States doesn't publicly take sides in the territorial disputes among China and its neighbors.

Trung Quốc đã tăng cường quân sự trong những năm gần đây, bao gồm cả việc hạ thủy một chiến hạm hồi năm ngoái và phát triển nhanh chóng các tên lửa đạn đạo cũng như khả năng chiến tranh trên không gian mạng. Điều này có khả năng hạn chế những hoạt động của Hoa Kỳ trong khu vực. Tuy nhiên, Hoa Kỳ đã không công khai đứng bất kỳ về phía nào trong các tranh chấp lãnh thổ giữa Trung Quốc và các nước láng giềng.


"It is our goal to see the region's nations figure out these tensions ... on their own, our role of that to date is to conduct freedom of navigation exercises within international waters," Fenton said in an interview on the bridge.


“Mục tiêu của chúng tôi là làm thế nào để các quốc gia trong khu vực tự tìm ra biện pháp giải quyết những căng thẳng của họ. Vai trò của chúng tôi cho đến nay là đảm bảo tự do đi lại trong vùng biển quốc tế”, ông Fenton nói trong một cuộc phỏng vấn.
Although claimant countries have pledged to settle the territorial rifts peacefully, the disputes have erupted in violence in the past, including in 1988 when China and Vietnam clashed in the Spratly Islands in a confrontation that killed 64 Vietnamese soldiers. Many fear the disputes could become Asia's next flash point for armed conflict.

Mặc dù các quốc gia đã cam kết giải quyết những rạn nứt một cách ôn hòa, tuy nhiên, bạo lực đã từng nổ ra trong quá khứ – bao gồm cả cuộc chiến hồi năm 1988 khi Trung Quốc và Việt Nam đụng độ ở quần đảo Trường Sa làm chết 64 binh sĩ Việt Nam thiệt mạng. Nhiều người lo ngại các tranh chấp này có thể trở thành một cuộc xung đột vũ trang tại châu Á.


Vietnam is pleased to accept help from its one-time foe America as a hedge against its giant neighbor China, with which it also tries to maintain good relations.

Việt Nam đã vui mừng chấp nhận sự giúp đỡ của nước cựu thù Hoa Kỳ nhằm chống lại sự ảnh hưởng của nước láng giềng khổng lồ Trung Quốc, tuy nhiên, họ cũng cố gắng để duy trì tốt mối quan hệ  với phương Bắc.


Still, the Hanoi government reacted angrily to recent moves by Beijing to establish a garrison on one of the Paracel islands, which Vietnam claims. The United States also criticized the move by Beijing, earning it a rebuke from the government there.

Gần đây, chính quyền Hà Nội đã phản ứng giận dữ đối với động thái của Bắc Kinh trong việc thiết lập một đơn vị đồn trú trên đảo Phú Lâm trong quần đảo Hoàng Sa, nơi mà Việt Nam tuyên bố chủ quyền. Hoa Kỳ cũng chỉ trích hành động của Bắc Kinh nhưng đã gặp phải nhiều phản bác từ phía Trung Quốc.


"China will take this (cruise) as another expression by the United States of its desire to maintain regional domination," said Denny Roy, a senior fellow at the East-West Center in Hawaii. "The U.S also wants to send a message to the region that it is here for the long haul ... and that it wants to back up international law."

“Trung Quốc sẽ xem việc Hoa Kỳ điều động siêu hàng không mẫu hạm đến đây như một biểu hiện mong muốn tiếp tục duy trì sự thống trị trong khu vực”, ông Denny Roy, thành viên cao cấp tại Trung tâm Đông-Tây ở Hawaii nói. Hoa Kỳ cũng muốn gửi một thông điệp tới các nước trong khu vực rằng họ đến đây với một chiến lược lâu dài … và họ muốn tiếp tục ủng hộ luật pháp quốc tế”.


While most analysts believe military confrontation in the waters is highly unlikely anytime soon, they say tensions are likely to increase as China continues pressing its claims and building its navy.

Trong khi hầu hết các nhà phân tích tin rằng cuộc đối đầu quân sự ở vùng biển này rất khó xảy ra trong thời gian tới đây, nhưng họ nói rằng căng thẳng có khả năng sẽ gia tăng nếu Trung Quốc cứ tiếp tục tuyên bố chủ quyền và xây dựng lực lượng hải quân trong khu vực Biển Đông.




http://www.foxnews.com/us/2012/10/19/us-shows-its-maritime-resolve-in-disputed-south-china-sea-sending-signal-to/

China is Okay Trung Hoa Vẫn Ổn


China is Okay

Trung Hoa Vẫn Ổn
Stephen S. Roach

Stephen S. Roach

Aug. 29, 2012

29/8/2012

NEW HAVEN – Concern is growing that China’s economy could be headed for a hard landing. The Chinese stock market has fallen 20% over the past year, to levels last seen in 2009. Continued softness in recent data – from purchasing managers’ sentiment and industrial output to retail sales and exports – has heightened the anxiety. Long the global economy’s most powerful engine, China, many now fear, is running out of fuel.

NEW HAVEN – Có một sự quan ngại đang gia tăng rằng nền kinh tế Trung Hoa có thể rơi vào tình trạng hạ cánh nặng nề. Thị trường chứng khoán Trung Hoa đã giảm 20% trong năm ngoái, về mức của năm 2009. Sự yếu kém tiếp diễn trong các dữ liệu gần đây – từ nhận định của quan điểm quản lý về sức mua và sản lượng công nghiệp tới doanh số bán lẻ và xuất khẩu – đã làm tăng thêm mối lo ngại. Đã từng tạo ra động lực mạnh mẽ nhất cho nền kinh tế toàn cầu kéo dài, Trung Hoa, hiện giờ có nhiều quan ngại rằng, đang rơi vào trạng thái ‘hết nhiên liệu’.


These worries are overblown. Yes, China’s economy has slowed. But the slowdown has been contained, and will likely remain so for the foreseeable future. The case for a soft landing remains solid.

Những lo lắng này có vẻ bị thổi phồng. Đúng là, nền kinh tế Trung Hoa đang chững lại. Nhưng sự chững lại này đã được kìm lại và có lẽ sẽ chỉ còn diễn ra trong thời gian ngắn. Tình huống xảy ra khả năng hạ cánh nhẹ nhàng vẫn khá chắc chắn.


The characteristics of a Chinese hard landing are well known from the Great Recession of 2008-2009. China’s annual GDP growth decelerated sharply from its 14.8% peak in the second quarter of 2007 to 6.6% in the first quarter of 2009. Hit by a monstrous external demand shock that sent world trade tumbling by a record 10.5% in 2009, China’s export-led growth quickly went from boom to bust. The rest of an unbalanced Chinese economy followed – especially the labor market, which shed more than 20 million jobs in Guangdong Province alone.

Những đặc trưng của suy thoái kinh tế Trung Hoa được biết đến từ cuộc Đại Suy thoái 2008 – 2009. Tăng trưởng GDP hàng năm của Trung Hoa giảm mạnh từ đỉnh 14.8% vào quý 2/2007 xuống còn 6.6% vào quý 1/2009. Bị ảnh hưởng bởi một cú sốc khổng lồ từ phía nhu cầu bên ngoài khiến cho thương mại thế giới sụt giảm kỷ lục mất 10.5% năm 2009, tăng trưởng dựa vào xuất khẩu của Trung Hoa nhanh chóng đi từ bùng nổ tới phá sản. Phần còn lại của một nền kinh tế Trung Hoa không cân bằng cũng chịu hậu quả theo – đặc biệt là thị trường lao động, với sự kiện chỉ riêng tỉnh Quảng Đông mà có tới 20 triệu công nhân mất việc.


This time, the descent has been far milder. From a peak of 11.9% in the first quarter of 2010, China’s annual GDP growth slowed to 7.6% in the second quarter of 2012 – only about half the outsize 8.2-percentage-point deceleration experienced during the Great Recession.

Lần này, sự sụt giảm đã trở nên nhẹ nhàng hơn. Từ đỉnh 11.9% vào quý 1/2010, tăng trưởng GDP năm của Trung Hoa chậm lại ở mức 7.6% vào quý 2/2012 – chỉ bằng một nửa so với mức giảm 8.2 điểm phần trăm trong suốt cuộc Đại Suy thoái.


Barring a disorderly breakup of the eurozone, which seems unlikely, the International Monetary Fund’s baseline forecast of 4% annual growth in world trade for 2012 seems reasonable. That would be subpar relative to the 6.4% growth trend from 1994 to 2011, but nowhere near the collapse recorded during 2008-2009. With the Chinese economy far less threatened by export-led weakening than it was three and a half years ago, a hard landing is unlikely.
Nếu ngăn chặn được sự tan rã hỗn loạn của khu vực đồng tiền chung châu Âu, mà vốn dĩ không thể, thì theo dự báo cơ bản của Quỹ tiền tệ quốc tế IMF về mức tăng trưởng 4%/năm của thương mại thế giới trong năm 2012 có lẽ là hợp lý. Đó sẽ là mức dưới trung bình so với xu hướng tăng trưởng 6.4% từ năm 2004 tới 2011, nhưng không ở gần với mức sụp đổ được ghi nhận trong giai đoạn 2008 – 2009. Với nền kinh tế Trung Hoa ở mức ít bị đe dọa do sự suy yếu của xuất khẩu hơn rất nhiều so với ba năm rưỡi trước đây, hạ cánh nặng nề có vẻ sẽ không diễn ra.




To be sure, the economy faces other headwinds, especially from the policy-induced cooling of an overheated housing market. But construction of so-called social housing for lower-income families, reinforced by recent investment announcements in key metropolitan areas such as Tianjin, Chongqing, and Changsha, as well as in Guizhou and Guangdong Provinces, should more than offset the decline. Moreover, unlike the bank-funded initiatives of 3-4 years ago, which led to a worrisome overhang of local-government debt, the central government seems likely to play a much greater role in financing the current round of projects.

Thật ra, nền kinh tế này đang đối mặt với các thách thức, đặc biệt là từ chính sách nhằm làm dịu đi thị trường nhà ở đang quá nóng. Nhưng việc xây dựng cái gọi là nhà ở xã hội cho các hộ gia đình thu nhập thấp, được đẩy mạnh bởi các tuyên bố đầu tư gần đây trong các khu vực đô thị trọng yếu như là Thiên Tân(天津:Tianjin), Trùng Khánh(: Chongqing), và Trường Sa(长沙: Changsha), cũng như ở Quý Châu(贵州: Guizhou) và tỉnh Quảng Đông, sẽ bù đắp nhiều hơn cả sự sụt giảm. Hơn nữa, không như các sáng kiến tài trợ bởi ngân hàng của 3 – 4 năm trước, thứ dẫn tới lo ngại lơ lửng trên đầu về nợ của chính quyền địa phương, chính quyền trung ương có vẻ đóng vai trò lớn hơn trong việc tài trợ cho các dự án hiện tại.


Reports of ghost cities, bridges to nowhere, and empty new airports are fueling concern among Western analysts that an unbalanced Chinese economy cannot rebound as it did in the second half of 2009. With fixed investment nearing the unprecedented threshold of 50% of GDP, they fear that another investment-led fiscal stimulus will only hasten the inevitable China-collapse scenario.

Các báo cáo về những thành phố ma, những cây cầu không dẫn tới đâu, và những sân bay mới trống không đổ thêm dầu vào lửa cho mối lo của các nhà phân tích phương Tây rằng một nền kinh tế Trung Hoa không cân bằng không thể phục hồi như nó đã từng trong nửa cuối năm 2009. Với đầu tư cố định gần chạm tới mức chưa từng thấy tương đương với 50% GDP, lo ngại của họ về một gói kích thích tài khóa khác dẫn dắt bởi đầu tư sẽ chỉ làm đẩy nhanh viễn cảnh Trung Hoa sụp đổ không thể tránh khỏi.


But the pessimists’ hype overlooks one of the most important drivers of China’s modernization: the greatest urbanization story the world has ever seen. In 2011, the urban share of the Chinese population surpassed 50% for the first time, reaching 51.3%, compared to less than 20% in 1980. Moreover, according to OECD projections, China’s already burgeoning urban population should expand by more than 300 million by 2030 – an increment almost equal to the current population of the United States. With rural-to-urban migration averaging 15 to 20 million people per year, today’s so-called ghost cities quickly become tomorrow’s thriving metropolitan areas.


Nhưng sự trầm trọng hóa vấn đề của những người bi quan đã bỏ qua những nhân tố quan trọng nhất trong quá trình hiện đại hóa của Trung Hoa: câu chuyện đô thị hóa lớn nhất mà thế giới từng chứng kiến. Trong năm 2011, tỷ lệ dân cư đô thị Trung Hoa vượt mức 50% lần đầu tiên, đạt tới 51.3% so với mức dưới 20% năm 1980. Hơn nữa, theo dự báo của OECD, sự bùng nổ dân cư đô thị của Trung Hoa sẽ mở rộng thêm hơn 300 triệu nữa vào năm 2030 – một sự tăng gần như bằng với dân cư hiện tại của Hoa Kỳ. Với sự di dân từ nông thôn về thành thị trung bình là 15 tới 20 triệu người một năm, những thành phố được gọi là thành phố ma ngày nay sẽ nhanh chóng trở thành những khu vực đô thị phát triển mạnh trong tương lai.

Shanghai Pudong is the classic example of how an “empty” urban construction project in the late 1990’s quickly became a fully occupied urban center, with a population today of roughly 5.5 million. A McKinsey study estimates that by 2025 China will have more than 220 cities with populations in excess of one million, versus 125 in 2010, and that 23 mega-cities will have a population of at least five million.

Phố Đông Thượng Hải là một ví dụ điển hình về một dự án xây dựng đô thị “rỗng không” vào cuối năm 1990 đã nhanh chóng trở thành một trung tâm đô thị được lấp đầy như thế nào, với dân số hiện nay vào khoảng 5.5 triệu người. Một nghiên cứu của McKinsey dự báo rằng vào năm 2025 Trung Hoa sẽ có hơn 220 thành phố với dân số trên 1 triệu, so với con số 125 thành phố vào năm 2010, và 23 siêu đô thị sẽ có mức dân số ít nhất 5 triệu người.


China cannot afford to wait to build its new cities. Instead, investment and construction must be aligned with the future influx of urban dwellers. The “ghost city” critique misses this point entirely.

Trung Hoa không thể đợi chờ để xây dựng những thành phố mới của nó. Thay vào đó, đầu tư và xây dựng phải phù hợp với làn sóng nhập cư đô thị trong tương lai. Những người chỉ trích “thành phố ma” hoàn toàn bỏ qua điều này.


All of this is part of China’s grand plan. The producer model, which worked brilliantly for 30 years, cannot take China to the promised land of prosperity. The Chinese leadership has long known this, as Premier Wen Jiabao signaled with his famous 2007 “Four ‘Uns’” critique – warning of an “unstable, unbalanced, uncoordinated, and ultimately unsustainable” economy.

Tất cả điều này là một phần trong kế hoạch tổng thể của Trung Hoa. Mô hình nhà sản xuất, thứ đã vận hành xuất sắc trong 30 năm, không thể đưa Trung Hoa tới miền đất hứa về sự thịnh vượng. Lãnh đạo Trung Hoa đã nhận ra điều này từ lâu, như Thủ tướng Ôn Gia Bảo đã cảnh báo qua tác phẩm phê bình nổi tiếng năm 2007 mang tên “Bốn Không” – cảnh báo về một nền kinh tế “không ổn định, không cân bằng, không hợp tác và cái chính là không bền vững”.


Two external shocks – first from the US, and now from Europe – have transformed the Four Uns into an action plan. Overly dependent on external demand from crisis-battered developed economies, China has adopted the pro-consumption 12th Five-Year Plan, which lays out a powerful rebalancing strategy that should drive development for decades.


Hai cú sốc từ bên ngoài – đầu tiên từ Hoa Kỳ, và giờ đây là từ châu Âu – đã biến cảnh báo Bốn Không trở thành kế hoạch hành động. Quá phụ thuộc vào nhu cầu bên ngoài đến từ các nền kinh tế phát triển bị khủng hoảng quật ngã, Trung Hoa đã thông qua Kế hoạch 5 năm lần thứ 12 kích thích tiêu dùng, trong đó đưa ra chiến lược tái cân bằng mạnh mẽ và chiến lược này sẽ định hướng sự phát triển trong nhiều thập kỷ.

The investment and construction requirements of large-scale urbanization are a key pillar of this strategy. Urban per capita income is more than triple the average in rural areas. As long as urbanization is coupled with job creation – a strategy underscored by China’s concomitant push into services-led development – labor income and consumer purchasing power will benefit.

Các yêu cầu đầu tư và xây dựng các công trình đô thị hóa quy mô lớn là trụ cột của chiến lược này. Thu nhập đầu người ở khu vực thành thị gấp hơn ba lần mức trung bình ở các khu vực nông thôn. Chừng nào đô thị hóa còn đi cùng với tạo ra việc làm – một chiến lược được tăng cường bởi sự dịch chuyển sang phát triển dựa vào dịch vụ của Trung Hoa – thu nhập của người lao động và sức mua của người tiêu dùng sẽ được hưởng lợi.


Contrary to the China doubters, urbanization is not phony growth. It is an essential ingredient of the “next China,” for it provides China with both cyclical and structural options. When faced with a shortfall of demand – whether owing to an external shock or to an internal adjustment, such as the housing-market correction – China can tweak its urbanization-led investment requirements accordingly. With a large reservoir of surplus savings and a budget deficit of less than 2% of GDP, it has the wherewithal to fund such efforts. There is also ample scope for monetary easing; unlike central banks in the West, the People’s Bank of China has plenty of ammunition in reserve.

Trái ngược với những người nghi ngờ Trung Hoa, đô thị hóa không phải là tăng trưởng giả tạo. Đó là một nguyên liệu thiết yếu cho một “Trung Hoa tiếp theo”, bởi nó tạo ra cho Trung Hoa các lựa chọn về mặt chu kỳ và cơ cấu. Khi đối mặt với sự thiếu hụt nhu cầu - bất kể là bởi cú sốc từ bên ngoài hay sự điều chỉnh bên trong, như là việc chỉnh đốn thị trường nhà ở - Trung Hoa có thể chỉnh sửa các yêu cầu đầu tư dẫn dắt bởi đô thị hóa sao cho phù hợp. Với một dự trữ lớn nhờ vào tiết kiệm thặng dư và với mức thâm hụt ngân sách ít hơn 2% GDP, nó đủ tiền để tài trợ cho những nỗ lực như vậy. Ngoài ra Trung Hoa cũng còn đủ “room tiền” để thực thi chính sách nới lỏng tiền tệ; không giống như các ngân hàng trung ương ở phương Tây, ngân hàng Nhân dân Trung Hoa có dự trữ khổng lồ.


A growth slowdown is hardly shocking for an export-led economy. But China is in much better shape than the rest of the world. A powerful rebalancing strategy offers the structural and cyclical support that will allow it to avoid a hard landing.
Việc tăng trưởng chậm lại có vẻ là một cú sốc khó khăn cho nền kinh tế dựa vào xuất khấu. Nhưng Trung Hoa vẫn ở trong tình trạng tốt hơn nhiều so với phần còn lại của thế giới. Một chiến lược tái cân bằng mạnh mẽ đưa ra hỗ trợ mang tính cấu trúc và chu kỳ sẽ giúp nó tránh khỏi một cuộc hạ cánh nặng nề.




Stephen S. Roach was Chairman of Morgan Stanley Asia and the firm's Chief Economist, and currently is a senior fellow at Yale University’s Jackson Institute of Global Affairs and a senior lecturer …

Stephen S. Roach từng là Chủ tịch Hội đồng quản trị của Quỹ Morgan Stanley Châu Á và là kinh tế trưởng của công ty này, và hiện ông là thành viên cao cấp của Jackson Institute of Global Affairs tại Yale University


Translated by Trang La


http://www.project-syndicate.org/commentary/china-is-okay-by-stephen-s--roach