MENU

BILINGUAL BLOG – BLOG SONG NGỮ ANH VIỆT SHARE KNOWLEGE AND IMPROVE LANGUAGE

--------------------------- TÌM KIẾM TRÊN BLOG NÀY BẰNG GOOGLE SEARCH ----------------------------

TXT-TO-SPEECH – PHẦN MỀM ĐỌC VĂN BẢN

Click phải, chọn open link in New tab, chọn ngôn ngữ trên giao diện mới, dán văn bản vào và Click SAY – văn bản sẽ được đọc với các thứ tiếng theo hai giọng nam và nữ (chọn male/female)

- HOME - VỀ TRANG ĐẦU

CONN'S CURENT THERAPY 2016 - ANH-VIỆT

150 ECG - 150 ĐTĐ - HAMPTON - 4th ED.

VISUAL DIAGNOSIS IN THE NEWBORN

Thursday, July 26, 2012

China’s Coercive Economic Diplomacy Chính sách ngoại giao gây sức ép kinh tế của Trung Quốc




China’s Coercive Economic Diplomacy

Chính sách ngoại giao gây sức ép kinh tế của Trung Quốc

By Bonnie S. Glaser



The Diplomat, July 25, 2012

The Diplomat, 25/07/2012

Chinese willingness to use economic leverage to settle international disputes in its favor is a worrisome trend.

Quyết tâm của Trung Quốc trong việc dùng đòn bẫy kinh tế để giải quyết các tranh chấp quốc tế nhằm có lợi cho mình là một xu thế đáng lo ngại.


When the 10 member nations of ASEAN failed to reach agreement on the wording of a joint communiqué for the first time in 45 years, most pundits blamed this year’s ASEAN chair, Cambodia, for failing to forge a consensus.  Behind Phnom Penh’s passivity, however, was pressure from Beijing to keep any mention of the South China Sea, especially the recent faceoff between China and the Philippines in the Scarborough Shoal, out of the final statement. That the Chinese had sway over Cambodia should not come as a surprise.  Beijing has provided billions in aid to Cambodia.  In 2011 alone the amount of foreign investment pledged to Phnom Penh by China was 10 times greater than that promised by the United States.


Khi 10 quốc gia thành viên của ASEAN không đạt được thỏa thuận về cách dùng từ ngữ trong một thông cáo chung lần đầu tiên trong 45 năm, hầu hết mọi nhà nghiên cứu đều đổ lỗi cho nước chủ tọa ASEAN năm nay là Campuchia đã không tạo được một sự đồng thuận. Nhưng, đằng sau thái độ thụ động của Phnompenh là sức ép từ Bắc Kinh nhằm gạt ra ngoài bản tuyên bố cuối cùng bất cứ một nhắc nhở nào nói đến Biển Đông, đặc biệt là nói đến cuộc đối đầu giữa TQ và Philippines tại Bãi cạn Scarborough. Việc TQ đang có thế lực tại Campuchia không phải là một điều đáng ngạc nhiên. Bắc Kinh đã cung cấp hàng tỉ đôla viện trợ cho Campuchia. Nội năm 2010 mà thôi lượng tiền đầu tư nước ngoài mà TQ cam kết với Phnom Penh lớn gấp 10 lần tiền đầu tư mà Mỹ hứa hẹn.


For more than a decade, China has pursued a strategy in Southeast Asia that relied heavily on economic carrots to increase the stake of the Southeast Asian countries in maintaining good relations with China.  The China-ASEAN FTA, Chinese foreign direct investment, foreign assistance, and trade have all been used to encourage countries to consider Beijing’s interests when formulating policies and eschew actions that China would view as objectionable.  In the past few years, however, China has directly used economic relations to compel target countries to alter their policies.  And this growing trend is worrisome.


Hơn một thập kỷ nay, TQ theo đuổi một chiến lược tại Đông Nam Á chủ yếu đựa vào củ cà rốt kinh tế để gia tăng phần thưởng cho các nước Đông Nam Á trong việc duy trì quan hệ hữu hảo với TQ. Hiệp định Tự do Thương mại TQ - ASEAN (China - ASEAN TFA), vốn trực tiếp đầu tư nước ngoài, ngoại viện, và thương mại của TQ tất cả đều được sử dụng để khuyến khích các nước phải xét đến lợi ích của Bắc Kinh khi hình thành chính sách và tránh các hành động mà TQ sẽ coi là đáng chê trách. Nhưng, trong vài năm vừa qua, TQ đã trực tiếp sử dụng quan hệ kinh tế để buộc các nước trong tầm ngắm phải thay đổi chính sách của mình. Và xu thế đang gia tăng này là đáng lo ngại.


The most recent target of the employment of economic measures by China for coercive purposes was the Philippines, which on April 10 sent a navy frigate to investigate the sighting of Chinese fishing boats in the lagoon of Scarborough Shoal, well within the Philippines’ 200-nautical mile Exclusive Economic Zone.  After an armed boarding party discovered giant clams, coral, and live sharks aboard the boats, an attempt to arrest the fisherman was thwarted by two civilian China Maritime Surveillance vessels that arrived on the scene.  The Philippines withdrew the frigate and replaced it with a Coast Guard Cutter.  China dispatched an armed Fishery Law Enforcement Command ship to reinforce its sovereignty claim.  The standoff continued for over a month.


Mục tiêu gần đây nhất của việc TQ dùng biện pháp kinh tế với mục đích o ép là Philippines, khi nước này vào ngày 10 tháng Tư phái một tàu khu trục của hải quân đến điều tra sự xuất hiện của tàu đánh cá TQ trong phá của Bãi cạn Scarborough, nằm ngay trong Khu đặc quyền Kinh tế 200 hải lý của Philippines. Sau khi một toán hải quân Phi có vũ trang leo lên tàu cá TQ phát hiện những con sò khủng, san hô, và cá mập còn sống trên tàu, họ toan bắt giữ người ngư dân nhưng bị hai tàu dân sự của Hải giám TQ xuất hiện cản trở. Philippines bèn rút tàu hải quân về và thay vào đó bằng một tàu Tuần duyên [là tàu dân sự thuộc Bộ Giao thông Vận tải – dịch giả]. Còn TQ thì gửi một tàu Ngư chính có vũ trang để tăng cường tuyên bố chủ quyền của mình. Cuộc đối đầu giữa hai nước kéo dài hơn một tháng.


Incensed by Manila’s unwillingness to withdraw from the Shoal, China resorted to economic measures to punish the Philippines for encroaching on Chinese sovereignty.  Chinese quarantine authorities reportedly blocked hundreds of container vans of Philippine bananas from entering Chinese ports, claiming that the fruit contained pests. The Chinese decision to quarantine the bananas dealt a major blow to the Philippines which exports more than 30 percent of its bananas to China.  Subsequently, China began slowing inspections of papayas, mangoes, coconuts, and pineapples from the Philippines.  In addition, Chinese mainland travel agencies stopped sending tour groups to the Philippines, allegedly due to concerns for tourists’ safety.  In January, China had surpassed Japan to become the third-largest source of tourists for the Philippines.  Filipino business leaders pressured the government to abandon its confrontational approach in the Scarborough Shoal, which was precisely the outcome that China hoped for.  In early June, Beijing and Manila reached an agreement to simultaneously pull out all vessels in the lagoon.  The Philippines abided by that agreement, and then withdrew all its vessels from the Shoal due to bad weather later that month.  According to Manila, Chinese fishing vessels remain in the lagoon in violation of the agreement. Reports suggest Chinese ships were recently blocking the entrance of the lagoon, preventing any Philippine ships and fishing vessels from re-entering the area.


Giận dữ vì Manila không chịu rút khỏi Bãi Cạn, TQ bèn dùng biện pháp kinh tế để trừng phạt Philippines vì cho rằng nước này đã vi phạm chủ quyền TQ. Báo chí cho biết các cơ quan kiểm dịch TQ đã ngăn chặn hàng trăm công-ten-nơ chuối Philippines không cho vào các hải cảng TQ, với lý do là chuối có sâu bọ. Quyết định kiểm dịch chuối do TQ đưa ra đã giáng một đòn kinh tế nặng nề vào Philippines là nước xuất khẩu 30% số chuối của mình sang TQ. Tiếp theo đó, TQ bắt đầu cho câu dầm việc kiểm dịch đu đủ, xoài, dừa, và quả dứa đến từ Philippines. Thêm vào đó, các cơ quan du lịch trên lục địa TQ ngưng gửi các toán du khách sang Philippines, nói là vì quan ngại cho sự an toàn của du khách. Vào tháng Giêng, TQ đã qua mặt Nhật Bản để trở thành nguồn du khách lớn thứ ba cho Philippines. Các lãnh đạo doanh nghiệp Phi đã áp lực chính phủ từ bỏ đường lối đối đầu tại Bãi cạn Scarborough, điều này chính là một kết quả mà TQ mong muốn. Vào đầu tháng Sáu, Bắc Kinh và Manila đi đến thỏa hiệp hai bên cùng một lúc rút hết tàu bè ra khỏi phá Scarborough. Philippines làm đúng thỏa hiệp đó, rồi rút hết tàu bè của mình ra khỏi Bãi Cạn vì thời tiết xấu vào cuối tháng. Theo tin tức của Manila, tàu cá TQ vẫn tiếp tục ở lại trong phá Scarborough, vi phạm thoả hiệp nói trên. Báo chí còn cho biết gần đây tàu TQ đã chặn cửa phá, không cho bất cứ tàu bè và thuyền đánh cá Phi Luật Tân vào lại trong vùng này.


A more widely reported case of China using trade as a weapon to force a country to alter its policy occurred in September 2010 when Beijing blocked shipments of rare earth minerals to Japan.   The action was taken in retaliation for Japan’s detention of the captain of a Chinese fishing trawler in an incident near the Senkaku Islands, which are under Japanese control but are also claimed by China and Taiwan.  China’s customs agency notified companies that they were not permitted to ship to Japan any rare earth oxides, rare earth salts,  or pure rare earth metals, although these shipments were still allowed to Hong Kong, Singapore, and other countries.  The Chinese subsequently slowed rare earth shipments to the United States and countries in Europe as well, insisting they were attempting to clean up the rare earth mining industry, which has caused severe pollution in some places where the minerals are mined. Beijing’s action alarmed Tokyo and was a major factor in the decision of the Japanese government to release the captain. The embargo was viewed by many experts as evidence of Chinese willingness to use economic leverage to have its way in an international dispute.


Một trường hợp được báo chí loan tải rộng rãi hơn về việc TQ dùng thương mại như một vũ khí để buộc một nước khác thay đổi chính sách đã diễn ra vào tháng Chín năm 2010 khi Bắc Kinh ngăn chặn việc chở các loại khoáng đất hiếm sang Nhật Bản. Biện pháp này được dùng để trả đũa việc Nhật Bản giam giữ viên thuyền trưởng của một tàu đánh cá TQ trong một vụ việc xảy ra gần đảo Senkaku, hiện do Nhật Bản kiểm soát nhưng cũng được TQ và Đài Loan tuyên bố chủ quyền. Hải quan TQ thông báo cho các công ty rằng họ không được phép xuất khẩu sang Nhật bất cứ loại ốc-xít đất hiếm, muối đất hiếm, kim loại đất hiếm ròng, mặc dù việc chuyên chở khoáng chất này vẫn tiếp tục được cho phép đi đến Hồng Kong, Singapore, và nhiều nước khác. Tiếp sau đó, chính quyền TQ còn trì hoãn việc xuất khẩu đất hiếm sang Hoa Kỳ và các nước châu Âu, lấy cớ TQ đang có nỗ lực làm sạch công nghệ khai thác đất hiếm, một công nghệ đã và đang gây ô nhiễm nghiêm trọng tại một số vùng mà khoáng sản này được khai thác. Hành động của Bắc Kinh đã gây báo động cho Tokyo và là một yếu tố chính trong việc chính phủ Nhật quyết định trả tự do cho viên thuyền trưởng TQ. Hành động cấm vận này của TQ đã được nhiều chuyên gia coi là một bằng chứng của việc TQ cố tình dùng đòn bẫy kinh tế để giành phần thắng trong một tranh chấp quốc tế.


China doesn’t just target Asian nations. A third example of China’s use of economic coercion was triggered by the award of the 2010 Nobel Peace Prize to Chinese dissident Liu Xiaobo by the Norwegian Nobel Committee.  After the announcement was made in October 2010, the Chinese foreign ministry warned that the decision would harm relations between Beijing and Oslo, despite the fact that the Nobel Committee is independent from the Norwegian government.  China also warned foreign diplomats that sending representatives to the Nobel Peace Prize award ceremonies would have adverse consequences.  Eighteen countries, mostly nations with poor human rights records of their own, opted to not attend.


TQ không chỉ nhắm mũi dùi kinh tế vào các quốc gia châu Á. Một trường hợp điển hình thứ ba của việc TQ sử dụng sức ép kinh tế đã nhanh chóng diễn ra khi Ủy ban Nobel của Na Uy quyết định trao giải Nobel Hoà bình 2010 cho nhà bất đồng chính kiến TQ Lưu Hiểu Ba. Sau khi thông báo giải thưởng được đưa ra vào tháng Mười 2010, Bộ Ngoại giao TQ cảnh báo rằng quyết định này sẽ gây tổn thất cho quan hệ giữa Bắc Kinh và Oslo, bất chấp sự kiện Ủy ban Nobel hoàn toàn độc lập với Chính phủ Na Uy. TQ cũng cảnh báo các nhà ngoại giao nước ngoài rằng việc gửi đại diện đến tham dự buổi lễ trao giải Nobel Hoà bình sẽ có hậu quả bất lợi cho nước họ. Mười tám nước, phần lớn là những quốc gia có hồ sơ nhân quyền tồi tệ, quyết định không tham dự.

In the ensuing months, China froze FTA negotiations with Norway and imposed new veterinary inspections on imports of Norwegian salmon that resulted in a severe cutback.  The volume of salmon imports from Norway shrunk 60 percent in 2011, even as the Chinese salmon market grew by 30 percent. 

Trong những tháng sau đó, TQ đã cho đóng băng các cuộc đàm phán FTA (hiệp định tự do thương mại) với Na Uy và áp đặt những biện pháp kiểm dịch mới đối với cá hồi nhập khẩu từ Na Uy, đưa đến việc cắt giảm nghiêm trọng. Lượng cá hồi mà TQ nhập khẩu từ Na Uy đã giảm bớt 60% trong năm 2011, mặc dù thị trường cá hồi TQ đã tăng thêm 30%.


China has become a critically needed engine of growth for the global economy.  In addition, China’s economic largesse has provided benefits to many countries around the world.  It is increasingly clear, however, that economic cooperation with China has inherent risks.  Countries should be mindful of Beijing’s increasing propensity to use economic means to compel target nations to alter their policies in line with Chinese interests.  Excessive dependence on China may increase countries’ vulnerability to such pressure.

TQ đã trở thành một đầu máy tăng trưởng rất cần thiết cho kinh tế toàn cầu. Hơn nữa, sự hào phóng kinh tế của TQ đã mang lại ích lợi cho nhiều nước trên khắp thế giới. Nhưng, sự thể ngày càng lộ ra rằng, hợp tác kinh tế với TQ có nhiều rủi ro trong đó. Các nước cần phải cảnh giác việc TQ ngày càng có khuynh hướng sử dụng các phương tiện kinh tế để ép buộc các nước trong tầm ngắm của mình thay đổi chính sách sao cho phù hợp với lợi ích của TQ. Quá lệ thuộc vào TQ có thể gia tăng nguy cơ của đất nước trước sức ép kinh tế của họ.


In the Asia-Pacific region and beyond, nations are closely observing Chinese behavior as it remerges as a great power.  Most remain hopeful that as China rises it will adhere to international and regional norms and strengthen the prevailing international system from which it has benefited in recent decades.  If such a positive scenario is to be realized, however, countries will have to push back against China’s growing willingness to employ economic leverage to coerce countries to modify their policies in accordance with Beijing’s wishes.


Trong khu vực châu Á-Thái Bình Dương và xa hơn nữa, các quốc gia đang theo dõi hành vi của TQ khi nước này bắt đầu trỗi dậy như một đại cường. Phần lớn các nước vẫn còn nuôi hy vọng rằng trong khi vươn dậy, TQ sẽ biết tuân theo các qui phạm quốc tế và khu vực và củng cố hệ thống quốc tế đang thịnh hành, mà từ đó TQ đã hưởng nhiều lợi lộc trong các thập niên gần đây. Nhưng nếu muốn một kịch bản tích cực như thế trở thành hiện thực, các nước sẽ phải đẩy lùi quyết tâm ngày càng gia tăng của TQ trong việc sử dụng đòn bẩy kinh tế để o ép các nước khác thay đổi chính sách cho phù hợp với tham vọng của Bắc Kinh.


Bonnie S. Glaser is a senior fellow with the CSIS Freeman Chair in China Studies and a senior associate at Pacific Forum CSIS. This article was originally published by Pacific Forum CSIS PacNet here, and represents the views of the respective author.
Bonnie S. Glaser là hội viên thâm niên nghiên cứu về tình hình TQ tại Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Quốc tế (CSIS) và là một cộng sự viên thâm niên tại Diễn đàn Thái Bình Dương của CSIS. Bài báo này thoạt đầu được xuất bản bởi bản tin hang tuần Pacific Forum CSIS Pacnet và chỉ là quan điểm riêng của tác giả.





Translated by Trần Ngọc Cư


http://thediplomat.com/2012/07/25/chinas-coercive-economic-diplomacy/

Asia's air gets hot Khi không khí châu Á nóng lên



 Hatf IV Shaheen 1 medium-range nuclear-capable ballistic missile.
Tên lửa đạn đạo tầm trung Shaheen 1 có khả năng mang đầu đạn hạt nhân. Ảnh: Dailystar

Asia's air gets hot

Khi không khí châu Á nóng lên
A major arms race in Asia is going on without any furor anywhere.
Một cuộc chạy đua vũ trang lớn ở châu Á đang diễn ra mà không gặp phải sự tranh cãi ở bất cứ nơi đâu.


As India test fires an intercontinental ballistic missile capable of carrying a nuclear warhead keeping a close attention to China's military trend, it makes a major advance in its defense capabilities.
Việc Ấn Độ bắn thử tên lửa đạn đạo xuyên lục địa có khả năng mang đầu đạn hạt nhân đã thu hút sự chú ý của giới quân sự Trung Quốc. New Delhi đồng thời đã thực hiện một bước ngoặt đáng kể trong các khả năng phòng thủ của mình.


Pakistan subsequently tested Hatf IV (Shaheen 1A) ballistic missile with a range of 2,500 to 3,000 kilometers, which would put almost all of India within reach. Shortly after that, India launched a rocket and put into orbit a microwave Radar Imaging Satellite (Risat-1). The security analysts ask if a new door opens for a new arms race in South Asia.
Pakistan sau đó đã thử tên lửa đạn đạo Hatf IV (Shaheen 1A) với tầm bắn 2.500 - 3.000km, nghĩa là đặt hầu hết các khu vực của Ấn Độ vào trong vòng ngắm. Rồi ngay sau đó, Ấn Độ bắn rocket và đưa lên quỹ đạo Vệ tinh Hình ảnh Radar (Risat-1). Giới phân tích an ninh đã đặt ra câu hỏi, liệu một cánh cửa mới có đang mở ra cho cuộc chạy đua vũ trang tại Nam Á.


The Agni-V missile fired by India has a range of 5,000km which would give India the capability to strike most major cities in China, Iran and South-East Asia. The word Agni comes from Sanskrit language which means 'fire,' the name given to a series of weapons India developed as part of its highly integrated guided missile upgrading project launched in 1983. V K Saraswat, the head of India's Defense Research and Development Organisation (DRDO) which built the missile said, "I am announcing the successful launch of Agni V… making history and making our country proud in the area of missile technology." He also said that India is now a "missile power."


Tên lửa Agni-V mà Ấn Độ bắn thử có tầm xa 5.000km, giúp quốc gia Nam Á này có khả năng chạm tới các thành phố chính tại Trung Quốc, Iran và cả Đông Nam Á. Từ Agni trong tiếng Phạn nghĩa là "lửa", là cái tên của hàng loạt loại vũ khí mà Ấn Độ đã phát triển trong một phần dự án nâng cấp tên lửa kể từ năm 1983. V K Saraswat, phụ trách Tổ chức Nghiên cứu và Phát triển Quốc Phòng Ấn Độ (DRDO) chịu trách nhiệm xây dựng tên lửa cho biết: "Tôi tuyên bố, việc phóng thử thành công Agni V... là bước ngoặt lịch sử, và mang lại niềm tự hào cho đất nước chúng ta trong lĩnh vực công nghệ tên lửa". Ông cũng nói rằng, Ấn Độ giờ đây là một "cường quốc tên lửa".

The Indian security analysts considered it as a big moment for them as they see it as a major step to India's effort to become a regional power that can counter China's influence in South Asia.


Còn các nhà phân tích an ninh Ấn Độ thì coi đó là khoảnh khắc trọng đại khi họ chứng kiến bước tiến lớn trong nỗ lực của Ấn Độ để trở thành một cường quốc khu vực và có thể đối phó với ảnh hưởng của Trung Quốc tại Nam Á.


The test opens the gate for India to join the elite group of countries that have long-range weapons that can carry nuclear warheads, which currently only the five permanent members of the UN Security Council like Britain, China, France, Russia and the United States possess.


Vụ thử nghiệm đã mở cánh cửa để Ấn Độ gia nhập câu lạc bộ số ít quốc gia có vũ khí tầm xa, với khả năng mang đầu đạn hạt nhân, mà gần đây chỉ gồm duy nhất năm thành viên thường trực của Hội đồng Bảo an LHQ: Anh, Trung Quốc, Pháp, Nga và Mỹ.

South Asia is a home to two nuclear club members that is India and Pakistan and in close proximity to another major nuclear power- China. India conducted its first nuclear test in 1974 in the name of peaceful explosion of nuclear weapons, and in May, 1998 New Delhi conducted a series of underground explosions. Pakistan also tested its first nuclear weapons at the same time, while China has been a nuclear power for decades. Despite both India and China have sworn off first use, both have built up formidable deterrents designed to retaliate against any attackers.

Nam Á là nơi có hai thành viên trong câu lạc bộ hạt nhân thế giới gồm Ấn Độ và Pakistan và tương đối gần gũi với một cường quốc hạt nhân khác là Trung Quốc. Ấn Độ tiến hành vụ thử hạt nhân đầu tiên năm 1974 và vào tháng 5/1998 New Delhi đã thực hiện hàng loạt vụ nổ khác trong lòng đất. Pakistan cũng thử hạt nhân lần đầu tiên vào cùng khoảng thời gian này trong khi Trung Quốc là một cường quốc hạt nhân nhiều thập niên nay. Mặc dù cả Ấn Độ và Trung Quốc đều cam kết không sử dụng hạt nhân trước, nhưng cả hai đều nỗ lực xây dựng khả năng đánh chặn dữ dội để đáp trả lại bất kỳ kẻ tấn công nào.


The alliance pattern in South Asia is: India-US alliance and Sino-Pakistan alliance. The development of defense capability by India is increasingly aimed at the Sino-Pakistan alliance. While India tests its ICBM, the United States kept quite a low voice and described India as a responsible nuclear state. It creates a dichotomy of great power policy, while US expresses deep concern over North Korea's nuclear test, it tacitly supports India in its nuclear way forward. Under the US-India nuclear deal, India receives nuclear fuel and technology that helps to enlarge its nuclear arsenal. The United States takes India as a 'valuable strategic ally' as part of its 'offshore balancing strategy' against China which is actually fanning the flame of disputes between the two countries.


Người ta đề cập nhiều tới những mô hình liên mình ở Nam Á: liên minh Ấn Độ - Mỹ và liên minh Trung Quốc - Pakistan. Trong khi Ấn Độ thử tên lửa đạn đạo xuyên lục địa (ICBM) thì Mỹ giữ thái độ thận trọng, không đưa ra tuyên bố hùng hồn và mô tả Ấn Độ như một quốc gia hạt nhân có trách nhiệm. Điều này tạo ra sự khác biệt trong chính sách nước lớn. Trong khi Mỹ bày tỏ quan ngại sâu sắc về việc Triều Tiên thử hạt nhân, thì họ lại "ngầm" bật đèn xanh cho Ấn Độ tiến bước trên con đường hạt nhân phía trước. Theo thỏa thuận hạt nhân Mỹ - Ấn Độ thì New Delhi được nhận nhiên liệu và công nghệ hạt nhân để mở rộng kho hạt nhân của mình. Mỹ xem Ấn Độ như một "đồng minh chiến lược giá trị" trong một phần "chiến lược cân bằng" với Trung Quốc.


Currently China is clearly perceived by the American strategic analysts as the most important threat to US interests in the Asia-Pacific region, so Washington is pursuing a 'New Containment Policy' in the second decade of the twenty first century.


Trung Quốc giờ đây được các nhà phân tích chiến lược Mỹ cảm nhận rõ ràng là mối đe dọa quan trọng nhất với các lợi ích Mỹ ở khu vực châu Á - Thái Bình Dương, và điều đó giải thích vì sao Washington đang theo đuổi một "Chính sách ngăn chặn mới" trong thập niên thứ hai của thế kỷ 21.


As the economic might of both China and India are increasing simultaneously, they have both set about building robust military complex to lend extra muscle to their growing strategic ambitions, and there are enough materials to spark worries given their complicated history. “China has the most active and diverse ballistic missile development program in the world,” noted one US report. “China's ballistic missile force is expanding in both size and types of missiles.”

Khi sức mạnh kinh tế của Trung Quốc và Ấn Độ đồng thời gia tăng, thì cả hai đã không tiếc tiền của đổ vào hiện đại hóa quân sự nhằm mở rộng sức mạnh "cứng" phục cho cho các tham vọng phát triển chiến lược của mình. Chỉ như thế, thì mọi diễn biến hiện tại đã đủ "vật liệu" để khuấy động nên những lo lắng dựa trên lịch sử phức tạp giữa hai nước. "Trung Quốc có một chương trình phát triển tên lửa đạn đạo đa dạng và tích cực nhất trên thế giới", một báo cáo của Mỹ nhấn mạnh. "Lực lượng tên lửa đạn đạo của Trung Quốc đang không ngừng mở rộng kể cả về quy mô và loại hình tên lửa".


The two countries are not only engaged in competition in the air space but also engaged in a naval arms race as they both jockey for influence in the Indian Ocean and Arabian Sea waters around South Asia. Most of China-India interactions relate to the seas or the littoral areas. The two countries do not share a sea boundary, but that does not matter. As rising powers, their vital security interests have been expanding from their immediate peripheries to regional extremities and beyond. Their increasing capabilities are rebalancing the strategic scenario in Asia.
Hai nước này không chỉ lao vào một cuộc cạnh tranh trong không gian mà còn là cả cuộc chạy đua vũ khí hải quân với mong muốn giành ảnh hưởng lớn hơn ở Ấn Độ Dương, cũng như vùng biển Ảrập quanh Nam Á. Hầu hết các tương tức Trung - Ấn đều liên quan tới những vùng biển hoặc duyên hải. Hai nước này không hề chia sẻ biên giới hàng hải, nhưng điều đó không phải là vấn đề. Là những cường quốc đang trỗi dậy, các lợi ích an ninh sống còn của họ đang mở rộng từ vùng ngoại vi trực tiếp tới những nơi xa hơn trong khu vực và hơn thế nữa. Các khả năng ngày một lớn của họ đang cân đối lại kịch bản chiến lược tại châu Á.


China is primarily worried about deterring the threats from the world's leading nuclear power, the United States, while India's strategic calculations focus on the threat from Pakistan and China. India's military buildup has several overlapping motivations. But the most pressing motivation may be the fast moving China. The strategic logic creates the direct friction among India, China and Pakistan on several fronts. When India makes any development of its existing nuclear stockpiles focusing on China at least in rhetorical sense, it also has a chain effect on Pakistan.

Trung Quốc chủ yếu lo lắng về việc ngăn chặn các nguy cơ đến từ cường quốc hạt nhân hàng đầu thế giới là Mỹ trong khi tâm điểm tập trung chiến lược của Ấn Độ là mối đe dọa từ Pakistan và Trung Quốc. Việc New Delhi tăng cường xây dựng quân sự có các động cơ đan xen nhau. Nhưng nhân tố cấp bách nhất có thể là sự chuyển dịch nhanh chóng của Trung Quốc. Logic chiến lược tạo ra sự đụng chạm trực tiếp giữa Ấn Độ, Trung Quốc và Pakistan trên một số mặt trận. Khi Ấn Độ có bất kỳ phát triển nào với kho dự trữ hạt nhân hiện tại nhằm tập trung vào Trung Quốc (ít nhất trong những tuyên bố) thì lập tức tạo ra phản ứng dây chuyền với Pakistan.



Pakistan considers modernising its nuclear house as a deterrent need against India. In almost every case India used the China card to justify its expanding nuclear weapons program, Pakistan used the India card and China used the US card. But the question comes on how many weapons would be enough to deter the countries from attacking each other. A lack of trust and doubts concerning China's rise have to some extent resulted in a "security dilemma."

Trong khi đó, Pakistan lại coi việc hiện đại hóa kho hạt nhân của mình là nỗ lực ngăn chặn cần thiết chống lại Ấn Độ. Trong hầu hết trường hợp, Ấn Độ sử dụng quân bài Trung Quốc để biện minh cho việc mở rộng chương trình vũ khí hạt nhân của mình, thì Pakistan sử dụng quân bài Ấn Độ còn Trung Quốc lại viện tới quân bài Mỹ. Và, câu hỏi đặt ra là bao nhiêu vũ khí được coi là đủ để giúp các nước ngăn chặn sự tấn công của bên còn lại. Sự thiếu lòng tin và nỗi hoài nghi về một Trung Quốc trỗi dậy dẫn tới kết quả là "tiến thoái lưỡng nan trong vấn đề an ninh".


The potential regional implications of nuclear competition are enormous and place a huge moral as well as legal responsibility on anyone who might consider taking that state down such a path. The risk of further inflaming the volatile international politics of Asia and potentially catalyzing the development of nuclear weapons by other states such as Myanmar would be a retrogressive step on the path to regional and global peace, disarmament and stability.
Những tác động tiềm năng của cuộc cạnh tranh hạt nhân trong khu vực là vô cùng to lớn và đặt ra chuẩn mực đạo đức cũng như trách nhiệm pháp lý với bát kỳ ai có thể cân nhắc tham gia con đường ấy. Nguy cơ kích động nền chính trị vốn rất nhạy cảm của châu Á và khả năng tạo ra chất xúc tác cho việc phát triển vũ khí hạt nhân của những nước khác sẽ là "bước thụt lùi" trên con đường hòa bình, giải trừ vũ khí và ổn định của khu vực cũng như toàn cầu.


Rather than moving away from the escalatory nuclear policies, such skewed priorities encouraging non-nuclear weapons states to break from their NPT commitments. The nuclear fallout in South Asia will have a catastrophic regional effects and we the small countries (in terms of geography) with huge population would not be able to escape from that destruction. The human cost would be terrible and the possibility of sparking a wider conflict in the region does not bear thinking about.

Thay vì ra khỏi các chính sách hạt nhân leo thang, thì những ưu tiên lệch lạc như vậy lại đang khuyến khích các nước không có vũ khí hạt nhân có thể phá vỡ các cam kết không phổ biến hạt nhân của mình. Bụi phóng xạ ở Nam Á sẽ có tác động vô cùng lớn, các nước nhỏ (về mặt địa lý) với dân số lớn sẽ không thể thoát khỏi hủy diệt. Cái giá con người phải trả là vô cùng khủng khiếp và khả năng xung đột lan rộng trong khu vực là không thể không tính tới.
A dispassionate look at the current tensions among the countries in Asia would surely conclude that the security concerns of each state must be acknowledged for peaceful coexistence of the countries in this region.
Một cái nhìn vô tư về những căng thẳng hiện nay giữa các nước ở châu Á chắc chắn sẽ kết luận rằng những mối quan tâm an ninh của mỗi nước phải được công nhận vì sự chung sống hòa bình của các nước trong khu vực này.

The Writer is a Graduate Student from Department of International Relations, University of Dhaka.
Tác giả là một học viên sau đại học của khoa Quan hệ Quốc tế, Đại học Dhaka.





Translated by Nguyễn Huy



http://www.thedailystar.net/newDesign/news-details.php?nid=232734

China wealth gap yawns wider as Beijing pours money into tourist towns Cách biệt giàu nghèo gia tăng khi Bắc Kinh đổ tiền vào các thành phố du lịch




A surfer rides a wave in the waters of the South China Sea at Houhai Beach outside of Sanya.

Một người lướt sóng đang cưỡi một con sóng trong vùng biển của Biển Nam Trung Hoa tại Bãi biển Houhai bên ngoài của Tam Á.

China wealth gap yawns wider as Beijing pours money into tourist towns

Cách biệt giàu nghèo gia tăng khi Bắc Kinh đổ tiền vào các thành phố du lịch
Aileen Wang and Nick Edwards, Reuters  May 7, 2012
Aileen Wang and Nick Edwards, Reuters 7/5/2012


SANYA, China – A central government plan to create a high end tourist industry on the tropical Hainan island has delivered a much-anticipated surge in economic growth, but it has also widened the wealth gap between rich and poor that Beijing was trying to close.

TAM Á, TQ - Một kế hoạch của chính phủ trung ương Trung Quốc nhằm tạo ra sự đột phá lớn trong công nghiệp du lịch trên hòn đảo nhiệt đới Hải Nam dự báo sự tăng trưởng vượt bậc trong kinh tế. Tuy nhiên, nó cũng làm rộng thêm khoảng cách giữa người giàu và người nghèo mà Bắc Kinh đang cố gắng thu hẹp.


Money has poured into prime seafront property to build five-star hotels, lush golf courses and marinas for private yachts, generating an investment-led boom that has seen the island’s economy grow an average 35% faster than the rest of the country in the three years since the government campaign began.

Tiền của đổ không tiếc tay vào những khu vực bất động sản ven biển để xây dựng khách sạn năm sao, sân golf xa hoa đẳng cấp, bến đậu cho các du thuyền tư nhân, tạo ra một làn sóng đầu tư bùng nổ. Kết quả là, tăng trưởng kinh tế của hòn đảo đạt mức trung bình 35% - lớn và nhanh hơn nhiều so với những nơi còn lại của Trung Quốc trong vòng ba năm trở lại đây kể từ khi chiến dịch của chính quyền bắt đầu đi vào thực thi.


But, for the 8.6 million population, the outcome has been inflation and yawning income disparity as family farms that once generated earnings of about 20,000 yuan (US$3,174) a year are sold off for luxury homes that cost 150,000 yuan per square metre.


Tuy nhiên, với 8,6 triệu dân, kết quả của chiến dịch ấy là lạm phát và chênh lệch thu nhập trở nên quá lớn khi một hộ nông dân chỉ kiếm được chừng 20.000 nhân dân tệ (3.174 USD)/năm, nhưng nếu họ bán đất để xây dựng các toà nhà sang trọng thì sẽ thu lại được chừng 150.000 nhân dân tệ/mét vuông.


“It is more like a hometown of rich outlanders, instead of ours, though we were born here and lived on this land for generations,” said 26-year-old Zhang Xia, leaning against the door of a small, scruffy, sparsely-stocked grocery store, the only source of income for his family.


"Nó giống như quê hương của những người xa lạ nhưng giàu có, thay vì là của chúng tôi, dù chúng tôi sinh ra nơi dây, sống ở mảnh đất này trong nhiều thế hệ", Trương Hạ, 26 tuổi, dựa lưng vào cánh cửa một cửa hàng tạp hoá nhỏ - nguồn thu nhập duy nhất của gia đình anh - và nói.


‘It is more like a hometown of rich outlanders, instead of ours, though we were born here and lived on this land for generations’


"Nó giống như một quê hương của những kẻ bên ngoài giàu có, thay vì quê hương chúng tôi, mặc dù chúng tôi đã sinh ra ở đây và sống trên mảnh đất này qua nhiều thế hệ '

Zhang’s parents used to grow mangoes on farmland, from where the family was relocated to clear land for construction of a tourist resort.


Cha mẹ của Trương đã trồng xoài trên mảnh đất nông nghiệp họ có, nhưng sau đó phải tái định cư, nhường đất cho một công trình xây dựng khu du lịch sinh thái.


“We were moved to a place far from the sea and there is no more land for planting. What can we make a living on?” said Zhang, who now lives in the outskirts of Sanya, Hainan’s second-biggest city.


"Chúng tôi tới một nơi xa biển, không có nhiều đất đai trồng trọg. Vậy chúng tôi có thể kiếm sống bằng gì trên đó?", Trương nói. Hiện tại, anh sống ở vùng ngoại ô Tam Á - thành phố lớn thứ hai của Hải Nam.
This is a problem China has nationally — how to promote growth and investment that spreads wealth to local residents, not the already rich, or returns it to local government coffers.

Và đây là một vấn đề lớn tầm quốc gia đối với Trung Quốc - làm thế nào để thúc đẩy tăng trưởng và đầu tư, đưa sự giàu có tới cộng đồng cư dân địa phương chứ không phải người đã giàu có hay đảm bảo dồi dào nguồn thu ngân sách địa phương.


A widening wealth gap is a critical risk for China’s Communist government which stakes its claim to single party power on the promise of social stability and steady economic growth. Fail in that and the government risks triggering unrest.


Khoảng cách giàu nghèo ngày một lớn là thách thức không nhỏ với chính quyền Trung Quốc - khi họ luôn đưa ra cam kết ổn định xã hội, tăng trưởng kinh tế bền vững. Không thực thi được cam kết ấy, chính phủ sẽ đối mặt với nguy cơ bất ổn.
Official data show that annual personal disposable income in Sanya averaged at 20,472 yuan in 2011, up 9.4% from a year earlier, but well below the city’s economic growth and fiscal revenue, at 14.2% and 18.5% respectively.

Dữ liệu thống kê chính thức cho thấy, thu nhập cá nhân sau thuế hàng năm đạt mức trung bình 20.472 nhân dân tệ năm 2011, tăng 9,4% so với năm trước nhưng vẫn còn thấp hơn tăng trưởng kinh tế và doanh thu tài chính của thành phố đạt 14,2% và 18,5% tương ứng.


Chinese Premier Wen Jiabao told the annual meeting of parliament in March that Beijing would pin down details of reforming the national income distribution system this year to “quickly reverse” the trend of a widening income disparity.


Tháng 3 vừa qua, Thủ tướng Trung Quốc Ôn Gia Bảo nói trong kỳ họp quốc hội hàng năm rằng, Bắc Kinh xác định rõ rằng, phải cải cách hệ thống phân phối thu nhập quốc gia năm nay để "đảo ngược nhanh chóng" xu hướng chênh lệch thu nhập đang ngày càng mở rộng.

Meanwhile, the central government has also vowed to increase the share of individual income as a proportion of GDP to boost domestic consumption and shift towards a more balanced economy.


Trong khi khi đó, chính phủ trung ương cũng tuyên bố sẽ gia tăng tỉ lệ thu nhập cá nhân cân xứng với GDP để thúc đẩy tiêu dùng nội địa và chuyển đổi hướng tới một nền kinh tế cân bằng hơn.

“A widening income gap has become a main factor that constrains the expansion of domestic demand and could also undermine the sustainable growth of the economy,” said Du Zhengzheng, an analyst at the China Development Bank Securities.

"Chênh lệch thu nhập ngày một lớn đã trở thành nhân tố chính hạn chế việc mở rộng nhu cầu trong nước và có thể xói mòn sự tăng trưởng bền vững của nền kinh tế", Đỗ Trịnh Trịnh - một nhà phân tích Trung Quốc cho biết.


Average consumer prices in Sanya surged 5.4% in 2011 from a year earlier — well above the government’s 4% target — with the annual food inflation speeding to as high as 13.7%, according to the city’s statistics bureau.

Giá tiêu dùng bình quân tại Tam Á tăng 5,4% trong năm 2011 so với cùng kỳ năm trước - và cũng cao hơn khi mục tiêu chính phủ đặt ra là 4% - với tốc độ lạm phát lương thực hàng năm tăng tới mức 13,7%, theo cục thống kê thành phố.


The Sanya government is not oblivious to the problem. “We notice that the rising consumer prices are exerting a deeper and deeper influence on local residents. Some of them have to cut consumption on food to counter high inflation,” it said in a report on its website.

Chính quyền Tam Á không phải không nhận thức ra vấn đề. "Chúng tôi để ý rằng, giá tiêu dùng tăng cao đang ngày càng ảnh hưởng sâu sắc tới người dân địa phương. Một số người đã buộc phải cắt giảm chi tiêu cho lương thực thực phẩm để đối phó với tỉ lệ lạm phát cao", báo cáo đưa ra trên trang web của chính quyền thành phố nhấn mạnh.

Speculative funds have not only priced local people out of the real estate market but are fuelling home prices in some cities

Các quỹ đầu cơ đã không chỉ đẩy người dân địa phương ra khỏi thị trường bất động sản vì giá quá cao mà còn thúc đẩy giá nhà ở một số thành phố nữa.


In the first half of last year, with inflation then near three-year peaks, average personal consumption of beef sank 13.3% year on year, egg consumption dropped 29.7% while fish fell 5.4%, according to Sanya statistics bureau.

Trong nửa đầu năm ngoái, khi lạm phát lên gần mức đỉnh nhất trong 3 năm, tỉ lệ tiêu dùng cá nhân với sản phẩm thịt bò giảm 13,3%, với trứng giảm 29,7% trong khi cá giảm 5,4%.

In 2011, the Sanya government gave each urban resident 42 yuan a month to subsidise food consumption.


Trong năm 2011, chính quyền Tam Á đã trợ cấp cho mỗi người dân thành phố 42 nhân dân tệ/tháng cho tiêu dùng lương thực thực phẩm.



“The subsidy is only a one-off measure to tackle inflation. A therapy for a permanent cure is to largely increase the salaries of low-income groups and narrow the gap between rich and poor,” said Qiao Yongyuan, an analyst at CEBM, a research and advisory firm in Shanghai.

"Trợ cấp chỉ là biện pháp tạm thời đối phó với lạm phát. Biện pháp lâu dài là tăng lương cho các nhóm có thu nhập thấp và thu hẹp khoảng cách giữa người giàu - người nghèo", Kiều Dũng Nguyên - nhà phân tích của CEBM, hãng nghiên cứu và tư vấn ở Thượng Hải - cho biết.


The central government is also stepping up efforts to bridge the income gap.


Chính phủ trung ương Trung Quốc cũng đang tăng cường nỗ lực khắc phục chêch lệnh thu nhập.

Beijing has pledged to raise the annual average minimum wages by at least 13% in the five years to 2015 and it wants the local authorities to set the lowest wages at at least 40% of average local salaries.

Bắc Kinh đã cam kết tăng mức lương tối thiểu trung bình hàng năm lên ít nhất 13% trong năm năm tính tới 2015 và muốn các chính quyền địa phương đặt ra mức lương thấp nhất ở mức ít nhất bằng 40% lương trung bình của địa phương.


Minimum wages in China range from 1,500 yuan per month in Shenzhen to 870 yuan in Chongqing.


Lương tối thiểu ở Trung Quốc khá khác nhau dao động từ 1.500 nhân dân tệ tại Thâm Quyến hay 870 nhân dân tệ ở Trùng Khánh.


Sanya is a potent example of how speculative funds have not only priced local people out of the real estate market but are fuelling home prices in some cities even as Beijing’s property tightening policies help cool prices elsewhere.


Tam Á là ví dụ điển hình của việc đầu cơ bất động sản không chỉ khiến thị trường bất động sản địa phương tăng vọt mà còn ảnh hưởng tới giá nhà đất tại một số thành phố khác kể cả khi Bắc Kinh có những chính sách thắt chặt thị trường này để "làm nguội" giá cả.


Dong Yutang, a businessman from Harbin, one of the country’s coldest cities in the northeastern Heilongjiang province, has just bought an 8-million yuan villa in Sanya, about 15 minutes drive from the seaside.


Đổng Vũ Đường - một doanh nhân từ Cáp Nhĩ Tân - một trong những thành phố lạnh nhất Trung Quốc ở tỉnh Hắc Long Giang phía đông bắc, đã dành 8 triệu nhân dân tệ mua vila ở Tam Á - cách bờ biển khoảng 15 phút đi xe.

“It is worth buying. I like spending winter here. And I don’t quite worry about a price drop, given the prime location,” he said.


"Thật đáng giá để mua nó. Tôi thích đến đây vào mùa đông. Và tôi không lo lắng về việc giá cả giảm sút khi nó ở vị trí đắc địa thế này", ông nói.

Property investment in Sanya grew 34.6% last year, way above the national average rate of 27.9%.


Đầu tư bất động sản ở Tam Á tăng 34,6% năm ngoái, cao hơn tỉ lệ trung bình của toàn bộ Trung Quốc là 27,9%.


Sanya’s market outperforms many others across the country with the price of residential properties up nearly 50% over the past two years.

Thị trường của Tam Á hoạt động tốt hơn rất nhiều nơi khác ở nước này với giá nhà ở tăng gần 50% trong hai năm qua.


But the provincial government has started to think about cutting reliance on land sales and prepare for a shift to more balanced growth.

Tuy nhiên, chính quyền tỉnh đã bắt đầu tính tới việc cắt giảm sự phụ thuộc vào mua bán đất và chuẩn bị cho một sự chuyển đổi hướng tới tăng trưởng cân bằng hơn.


“The development of one city should not overly rely on the property sector and we must attach particular attention to protecting the precious land resources of Hainan province to seek sustainable growth,” Jiang Dingzhi, the governor of Hainan province, said late last year.

"Sự phát triển của một thành phố không nên chỉ hoàn toàn phụ thuộc vào lĩnh vực bất động sản và chúng ta phải đặc biệt chú ý tới việc bảo tệ vài nguyên đất đai quý giá của tỉnh Hải Nam để hướng tới tăng trưởng bền vững", Jiang Dingzhi, đứng đầu tỉnh Hải Nam tuyên bố cuối năm ngoái.

Translated by Nguyễn Huy


http://business.financialpost.com/2012/05/07/china-wealth-gap-yawns-wider-as-beijing-pours-money-into-tourist-town/