MENU

BILINGUAL BLOG – BLOG SONG NGỮ ANH VIỆT SHARE KNOWLEGE AND IMPROVE LANGUAGE

--------------------------- TÌM KIẾM TRÊN BLOG NÀY BẰNG GOOGLE SEARCH ----------------------------

TXT-TO-SPEECH – PHẦN MỀM ĐỌC VĂN BẢN

Click phải, chọn open link in New tab, chọn ngôn ngữ trên giao diện mới, dán văn bản vào và Click SAY – văn bản sẽ được đọc với các thứ tiếng theo hai giọng nam và nữ (chọn male/female)

- HOME - VỀ TRANG ĐẦU

CONN'S CURENT THERAPY 2016 - ANH-VIỆT

150 ECG - 150 ĐTĐ - HAMPTON - 4th ED.

VISUAL DIAGNOSIS IN THE NEWBORN

Monday, July 2, 2012

Vietnam Battles Dark Side of Boom Việt Nam chiến đấu với mặt tối của sự tăng trưởng




Vietnam Battles Dark Side of Boom
Việt Nam chiến đấu với mặt tối của sự tăng trưởng

James Hookway, The Wall Street Journal
James Hookway, The Wall Street Journal


HO CHI MINH CITY, Vietnam—At a time when many emerging markets are trying to stem a destabilizing rise in their local currencies against the dollar, up-and-coming Vietnam is grappling with a rather different problem: Residents can't get enough of the U.S. greenback, as their own currency, the dong, threatens to spiral lower.

TP.Hồ Chí Minh, Việt Nam - Vào lúc nhiều thị trường mới nổi đang cố gắng ngăn chặn sự gia tăng bất ổn nơi các loại tiền tệ địa phương của họ so với đồng USD, nước Việt Nam tăng trưởng và đấy hứa hẹn lại đang phải vật lộn với một vấn đề khá khác biệt dân chúng không tìm được đủ đồng đô Mỹ khi đồng tiền của chính họ đang đe dọa xuống thấp hơn.


Moody's Investors Service signaled the extent of the problems Wednesday, downgrading its rating on Vietnamese government debt to B1 from Ba3 in part because of the downward pressure on Vietnam's currency and worsening inflation. It also maintained a negative outlook on the country's ratings, citing the mounting debt problems at state-run Vietnam Shipbuilding Industry Group as another reason for the downgrade.

Hôm thứ Tư, dịch vụ đầu tư Moody báo hiệu vấn đề sâu xa hơn, hạ thấp mức tín nhiệm của họ về mức nợ của chính phủ Việt Nam từ Ba3 xuống B1 một phần vì những áp lực suy giảm về tiền tệ và lạm phát của Việt Nam ngày càng tồi tệ. Dịch vụ này cũng duy trì một dự phóng tiêu cực đến thứ hạng của quốc gia, viện dẫn các món nợ khó khăn chồng chất tại Tập đoàn Công nghiệp Tàu thủy của nhà nưóc Việt Nam như là một lý do để bị tụt hạng.


Call it the dark side of Vietnam's economic boom. In recent years, Vietnam has established itself as a major production hub for the global economy, luring big names such as Canon Inc. and Intel Corp. to its shores and racking up some of the fastest growth rates in Asia after China.


Hãy gọi đấy là những mặt tối của sự bùng nổ kinh tế Việt Nam. Trong những năm gần đây, Việt Nam đã tự hình thành như một trung tâm sản xuất lớn cho nền kinh tế toàn cầu, thu hút được các tên tuổi lớn như Canon Inc và Intel Corp đến vùng duyên hải của mình và đạt được một số các tỷ lệ tăng trưởng nhanh nhất ở châu Á sau Trung Quốc.


But the Communist-run government's determination to hit persistently high growth targets, coupled with state-directed lending growth of more than 30% annually in recent years, have flooded Vietnam's economy with money and created a raft of problems for the local currency. The excess capital has triggered a sharper uptick in inflation than has been seen in other emerging markets, stripping confidence in the dong as residents doubt their government can manage rising costs in the months ahead.


Nhưng việc cương quyết đạt cho được các mục tiêu tăng trưởng cao của chính phủ Cộng sản, cùng với sự chỉ đạo của nhà nước cho tăng lãi suất cho vay đến hơn 30% hàng năm trong những năm gần đây, đã khiến kinh tế Việt Nam lầy lụt trong tiền bạc và tạo ra một loạt các khó khăn đến đồng nội tệ. Vốn dư thừa đã gây ra một tình trạng mua vào giá cao đậm nét trong nạn lạm phát như đã được nhìn thấy tại các thị trường mới nổi khác, đánh mất lòng tin vào tiền đồng khi dân chúng nghi ngờ chính phủ mình không thể quản lý được vật giá tăng lên trong những tháng tới.


Meanwhile, unlike many Asian countries, Vietnam runs a substantial trade deficit, which adds further downward pressure on the dong. Officials here expect a deficit of $12 billion this year, little changed from 2009.


Trong khi đó, không như nhiều nước châu Á, Việt Nam đang bị thâm thủng thương mại lớn khiến tạo thêm áp lực lên tiền đồng. Các quan chức ở đây hy vọng một mức thâm hụt 12 tỷ USD trong năm nay, ít thay đổi so với năm 2009.


The dong has already lost about one-fifth of its value against the U.S. dollar since mid-2008, and black-market rates for dollars are currently 10% or more above the official exchange rate. That is fueling speculation that the government will be forced to devalue the dong again in the next few months to bring official values closer in line with street rates.


Tiền đồng đã thực sự mất khoảng một phần năm giá trị của nó so với đồng đôla Mỹ kể từ giữa năm 2008, và tỷ giá trao đổi đồng đô la ở chợ đen hiện nay là cao hơn từ 10% trở lên so với tỷ giá chính thức. Sự việc này dẫn đến suy đoán rằng chính phủ sẽ buộc phải phá giá đồng bạc một lần nữa trong vài tháng tới để đem giá chính thức lại gần hơn với tỷ lệ nơi thị trường bên ngoài.


Vietnam's currency woes serve as a reminder that not all emerging markets are the same at a time when investors are pouring money into frontier economies worldwide.


Ngay thời điểm các nhà đầu tư đang đổ tiền vào các nền kinh tế tiền phương trên toàn thế giới, khủng hoảng tiền tệ của Việt Nam đem đến một lời nhắc nhở rằng không phải tất cả các thị trường mới nổi đều như nhau.


Most of Vietnam's neighbors, including Thailand, Malaysia and South Korea, are seeing their currencies shoot up in value as investors bet on stronger growth in Asian markets while the U.S. and Europe slog through slow recoveries from the latest global recession, sending the dollar and the euro lower.


Hầu hết các nước láng giềng của Việt Nam, bao gồm Thái Lan, Malaysia và Hàn Quốc nhìn thấy giá trị đồng tiền của mình tăng vọt vì các nhà đầu tư đặt cược vào sự tăng trưởng mạnh hơn ở thị trường châu Á trong khi Mỹ và châu Âu đang phải vất vả qua việc phục hồi chậm chạm từ cuộc suy thoái toàn cầu mới đây khiến đẩy đồng đô la và euro xuống thấp hơn.


Stronger currencies are a problem for many Asian countries because they make those countries' export sectors less competitive on global markets.


Các loại tiền tệ mạnh hơn là một khó khăn với nhiều nước châu Á bởi vì chúng làm cho ngành xuất khẩu của các nước trở nên kém cạnh tranh trên thị trường toàn cầu.


But that isn't an issue for Vietnam. Instead, residents are now hoarding dollars and other stores of value because they consider just about anything to be better than the dong.

Nhưng đó không phải là một khó khăn đối với Việt Nam. Thay vì thế, dân chúng lại đang tích trữ đồng đô la và các nguồn có giá trị khác bởi vì họ coi bất cứ thứ gì cũng tốt hơn tiền đồng.




The dong has lost about one-fifth of its value against the U.S. dollar since mid-2008. Above, an employee counts Vietnamese dong bank notes at a bank in Hanoi.


Đồng đã bị mất khoảng một phần năm giá trị của nó so với đồng đô la Mỹ kể từ giữa năm 2008. Trên đây, một nhân viên đếm tiền đồng Việt Nam tại một ngân hàng ở Hà Nội.
The gold and jewelry stores along Ho Chi Minh City's Le Loi Street are doing a roaring trade most mornings, selling everything from U.S. dollars to South Korean won to residents desperate to unload their dong. The biggest trades often are made by vendors who also hawk goods like shirts, shoes and dried mangoes at the cavernous Ben Thanh market nearby. On a recent Tuesday, Nguyen Thi Phuong placed several bricks of Vietnamese dong on the glass table at Thuy Van's kiosk and asked how much to convert it into gold. The answer: 36.7 million dong per tael, or $1,447 per ounce, about 2.3% higher than international prices that day.

Các cửa hàng vàng bạc và đồ trang sức dọc hai bên đường Lê Lợi tại thành phố Hồ Chí Minh kinh doanh náo nhiệt nhất mỗi sáng, bán mọi thứ từ đô la Mỹ đến tiền won của Hàn Quốc cho các cư dân đang đổ tháo tiền đồng của mình trong tuyệt vọng. Các trao đổi lớn nhất thường được thực hiện từ những lái buôn vồ chụp các mặt hàng như áo sơ mi, giày dép và xoài sấy khô ở khu hầm chợ Bến Thành ở gần đó. Vào một ngày thứ Ba vừa qua, Nguyễn Thị Phương đã đặt một số cọc tiền đồng to như những viên gạch trên tủ kính tại quầy Thùy Vân, hỏi chuyển sang vàng tốn bao nhiêu tiền. Câu trả lời: 36.700.000 đồng/lượng, hoặc $1,447 USD/ounce, khoảng 2,3% cao hơn giá quốc tế ngày hôm đó.


"It's worth it for the peace of mind," Ms. Phuong says.

This loss of faith in the dong also presents a challenge for Vietnam's Communist leaders who, until now, have relied on rapid economic growth to keep the country's 85 million people satisfied. As the dong weakens, it is driving up the cost of imported goods and ratcheting up fears of higher inflation rates to come. The consumer-price index hit 11.1% in November, virtually assuring that the full-year inflation rate will hit double figures. Economic growth overall is expected to reach 6.7%.

"Thế cũng đáng để mà được yên lòng” bà Phương nói.

Việc mất niềm tin vào tiền đồng này cũng đem đến một thách thức cho các nhà lãnh đạo Cộng sản Việt Nam, những người, cho đến nay, đã dựa vào tăng trưởng kinh tế nhanh chóng để giữ cho đất nước 85 triệu dân này hài lòng. Khi tiền đồng yếu đi, nó sẽ lôi kéo theo sự tăng giá của hàng hoá nhập khẩu và góp phần làm tăng thêm nỗi lo sợ về tỷ lệ lạm phát cao hơn sẽ xảy ra. Trong tháng Mười Một, chỉ số giá hàng tiêu dùng đạt đến mức 11,1%, hầu như sẽ đảm bảo rằng tỷ lệ lạm phát cả năm sẽ lên gấp đôi. Tăng trưởng kinh tế tổng thể dự kiến sẽ đạt được 6,7%.


Economists say the country has also used up much of its foreign reserves supporting the dong. Vietnam keeps the precise level of its foreign reserves secret, but the International Monetary Fund recently estimated it had enough to provide for 1.8 months of imports— a dangerously slim amount and well short of the three months that multilateral agencies consider adequate.


Các nhà kinh tế cho rằng đất nước này có cũng đã sử dụng gần hết nguồn ngoại hối dự trữ của mình để hỗ trợ tiền đồng. Việt Nam giữ bí mật con số chính xác về ngoại hối dự trữ của mình, nhưng Quỹ Tiền tệ Quốc tế gần đây đã ước tính đất nước này có đủ để cung cấp ngoại hối cho 1.8 tháng nhập khẩu - một số lượng mỏng manh nguy hiểm và quá ngắn với con số ba tháng mà các cơ quan đa phương cho rằng đủ.


One problem is that Vietnamese have long been used to dealing in foreign currencies, and sometimes buy land and other expensive goods with gold instead of bank notes. People here consume 10 times more gold on a per capita basis than people in China, according to data collected by the World Gold Council, and about twice as much as Indians.


Một vấn đề là từ lâu người Việt Nam đã quen với việc kinh doanh ngoại hối, và đôi khi đã mua đất đai, hàng hóa đắt tiền khác bằng vàng thay vì tiền giấy. Theo số liệu từ Hội đồng Vàng Thế giới, người dân ở đây tiêu thụ vàng trên mức bình quân đầu người là gấp 10 lần hơn so với dân Trung Quốc và khoảng gấp đôi so với người Ấn Độ.


Government economists also estimate that as much as $5 billion in U.S. bank notes are held outside the banking system in Vietnam, stuffed into mattresses or hidden under creaky floorboards—enough to cover Vietnam's projected balance-of-payments deficit this year.


Các kinh tế gia chính phủ ước tính rằng có đến 5 tỷ USD tiền giấy của Mỹ được cầm giữ bên ngoài hệ thống ngân hàng tại Việt Nam, nhồi nhét dưới nệm giường hoặc giấu trong những ngóc ngách trong nhà, đủ để trang trải số thâm hụt dự kiến của Việt Nam trong năm nay.


Hanoi's economic planners in recent weeks have flagged their intent to do more to combat their currency problem instead of focusing relentlessly on bolstering headline gross-domestic-product growth figures, as they have in past years.


Trong những tuần này, các nhà hoạch định kinh tế của Hà Nội đã báo hiệu ý định sẽ hành động nhiều hơn để chiến đấu với khó khăn về tiền tệ của họ thay vì cứ liên tục tập trung chống đỡ các số liệu tổng sản phẩm nội hóa tăng trưởng hàng đầu như đã từng làm trong các năm qua.


Last month, the central bank pushed up its benchmark lending rate to 9% from 8% to help support the dong and contain prices, while the government has slapped a 10% tax on gold exports to help sustain the supply of the metal and avert any potential panic.


Tháng trước, ngân hàng trung ương đã đẩy lãi suất cho vay tiêu chuẩn của mình từ 8% lên đến 9% để hỗ trợ tiền đồng và kềm giữ giá, trong khi chính phủ đã thình lình đánh một khoản thuế 10% lên vàng xuất khẩu để giúp chống đỡ việc cung cấp kim loại này và ngăn chặn bất kỳ tiềm năng hoảng loạn nào.


Officials at Vietnam Shipbuilding Industry Group, or Vinashin, also are scrambling to reschedule some of its $4.4 billion in debt after the company almost collapsed during the summer. Several top executives have been arrested for allegedly masking the extent of the firm's problems, and new government-appointed managers have told creditors that the shipbuilder might not be able to make a $60 million initial repayment on a $600 million syndicated loan arranged by Credit Suisse in 2007—a failure that could badly tarnish the country's international reputation.


Các quan chức tại Vinashin - Tập đoàn Công nghiệp Tàu thủy Việt Nam cũng đang vật lộn để sắp xếp lại một số khoản trong 4,4 tỉ đô la nợ của mình sau khi công ty này gần như đã sụp đổ trong mùa hè. Một số lãnh đạo hàng đầu đã bị bắt giữ vì bị cáo buộc đã che giấu mức độ khó khăn của công ty, và các nhà quản lý mới do chính phủ bổ nhiệm đã nói với chủ nợ là công ty đóng tàu có thể không có khả năng trả được 60 triệu tiền nợ ban đầu của một khoản vay hợp vốn 600 triệu từ Credit Suisse vào năm 2007- một sự thất bại có thể làm lu mờ nặng nề đến uy tín quốc tế của đất nước.


Vinashin officials didn't respond to requests for comment. A Credit Suisse spokesman said the investment bank had no comment.


Các quan chức Vinashin đã không trả lời các yêu cầu bình luận. Một phát ngôn viên của Credit Suisse cho biết, ngân hàng đầu tư cũng không có ý kiến gì.


"An unwillingness to support a seemingly strategic company…raises questions on the health of the public enterprise sector at large, and the adequacy of official holdings of foreign-exchange reserves," Moody's said in a statement Wednesday.


"Việc không sẵn sàng hỗ trợ một công ty có vẻ như chiến lược ... đặt ra nghi vấn rộng rãi về thể chất của khu vực doanh nghiệp nhà nước cùng uy tín để chính thức nắm giữ các dự trữ ngoại hối," Moody's cho biết trong một tuyên bố hôm thứ Tư.


Prime Minister Nguyen Tan Dung has ordered government ministries to set prices on goods such as coal and petrol to keep price rises in check. Among his tools, so far unused, are new rules enabling the government to impose price controls on goods and services produced by foreign and private companies in addition to those of state-owned enterprises.


Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã yêu cầu các bộ chính phủ định giá hàng hóa như than đá và xăng dầu để giữ gía cả trong vòng kiểm soát. Trong số các công cụ của ông, vốn đến nay vẫn chưa được dùng đến, là những được quy định mới cho phép chính phủ áp đặt kiểm soát giá cả lên các hàng hoá, dịch vụ sản xuất bởi các công ty nước ngoài và tư nhân ngoài các doanh nghiệp nhà nước.


"All the authorities should take strong measures to control gold prices and stabilize the foreign-exchange rates and interest rates, and punish speculation in gold and foreign currencies," Mr. Dung said earlier this month.


"Tất cả các nhà chức trách phải có biện pháp mạnh để kiểm soát giá vàng và ổn định lãi suất, giá trao đổi ngoại hối và trừng phạt nạn đầu cơ vàng và ngoại tệ", ông Dũng cho biết đầu tháng này.


It is unclear whether the current policies are enough to stop the rot. In a research note to clients this month, Capital Economics asked whether Vietnam is heading for a crisis in 2011.


Không rõ là liệu các chính sách hiện tại có đủ để ngăn chặn sự ung thối. Trong một bản nghiên cứu gởi đến các khách hàng tháng này, Capital Economic đạt câu hỏi là phải chăng Việt Nam đang đi đến một cuộc khủng hoảng vào năm 2011.


The answer, said economist Kevin Grice, is "yes" unless Vietnam moves more aggressively to let interest rates rise further and does more to tackle state-enterprise spending that, while encouraging growth, also contributes to a large budget deficit.


Câu trả lời, kinh tế gia Kevin Grice cho biết là "Đúng như thế", trừ khi Việt Nam phải chuyển động tích cực hơn để tăng lãi suất và trong khi khuyến khích tăng trưởng, vẫn phải hành động nhiều hơn để giải quyết vấn đề chi tiêu của doanh nghiệp nhà nước, vốn cũng góp phần làm thâm hụt ngân sách.


The International Monetary Fund last week warned that Hanoi needs to tighten monetary policy and also do more to cut public debt. "Further reforms are needed to safeguard a financial system that is robust, efficient and market-based," the IMF's Asian-Pacific chief, Masato Miyazaki, said in a statement.


Quỹ Tiền tệ Quốc tế tuần trước đã cảnh báo rằng Hà Nội cần thắt chặt chính sách tiền tệ và phải hành động nhiều hơn để cắt giảm nợ công. "Phải cần đến các cải cách hơn nữa để bảo vệ một hệ thống tài chính mạnh mẽ, có hiệu quả và dựa vào thị trường", ông Masato Miyazaki, trưởng châu Á-Thái Bình Dương của IMF đã cho biết trong một tuyên bố.


The Communist Party Congress in January might determine how far Mr. Dung and other leaders are willing to go—and even whether they survive to push through policy changes. The congress, held every five years, will determine whether Mr. Dung will be appointed to a second term as premier and will likely set the scope of any reform plan.


Có lẽ Đại hội Đảng Cộng sản vào tháng Một sẽ xác định việc ông Dũng và các nhà lãnh đạo khác sẵn sàng đi xa đến đâu - và ngay cả nếu họ còn tồn tại được để thúc đẩy qua các thay đổi về chính sách. Đại hội được tổ chức mỗi năm năm này sẽ xác định xem liệu ông Dũng có được bổ nhiệm làm Thủ Tướng cho nhiệm kỳ thứ hai hay không và có thể sẽ hình thành được tầm xa của bất kỳ kế hoạch cải cách nào.


If Hanoi's policy makers act decisively by tightening monetary policy, analysts said, they could restore confidence in Vietnam and its financial markets and gradually revive the flagging dong.


Các nhà phân tích cho biết, nếu các nhà hoạch định chính sách của Hà Nội hành động dứt khoát bằng cách thắt chặt chính sách tiền tệ, họ có thể khôi phục lòng tin ở Việt Nam, các thị trường tài chính của mình và dần dần phục hồi được tiền đồng đang suy yếu.


Stock market analysts said equity prices here have retreated to a level at which they now look attractive, with only those in Pakistan rated cheaper on a price-to-earnings basis. On Wednesday, the VN Index closed 0.8% higher at 493.47 points amid heavy trading volumes driven, brokers said, by speculation that the government's change in focus might help stabilize prices.


Các nhà phân tích thị trường chứng khoán cho biết giá cổ phiếu ở đây đã rút lại đến một mức khiến hiện nay chúng trở nên hấp dẫn, với việc chỉ có tỉ giá ở Pakistan là rẻ hơn trên cơ sở hệ số giá dựa trên thu nhập. Các nhà môi giới cho biết, hôm thứ tư, VN-Index đóng cửa tại mức 0,8% cao hơn ở 493,47 điểm trong xu thế của bối cảnh của giao dịch khối lượng lớn vì suy đoán rằng sự thay đổi trong trọng tâm của chính phủ có thể giúp ổn định giá cả.


Some analysts, though, said it will be difficult for Vietnam to shake off its old ways. Already, the government is projecting an inflation rate of at least 7% a year for the next five years, far higher than its neighbors, in a sign that it intends to pursue its target-driven, growth-at-all-costs policies.


Tuy nhiên, một số nhà phân tích nói rằng Việt Nam sẽ khó thoát khỏi những cách thức cũ của mình. Hiện tại, chính phủ đang tinh đến một tỷ lệ lạm phát tối thiểu là 7% một năm trong năm năm tới, cao hơn so với các nước láng giềng, trong một dấu hiệu cho thấy họ có ý định theo đuổi các chính sách nhắm mục tiêu phát triển bằng mọi giá.


"This isn't a sustainable way to run an economy," says Nguyen Quang A, an economist who ran Vietnam's only independent economic think tank until its founders opted to close it amid tightening government censorship.

Ông Nguyễn Quang A nói rằng: "Đây không phải là một cách bền vững để điều hành một nền kinh tế". Ông là kinh tế gia điều hành nhóm tư vấn kinh tế độc lập duy nhất của Việt Nam trước khi các thành viên sáng lập của nhóm phải lựa chọn việc ngưng hoạt động vì sự thắt chặt kiểm duyệt của chính phủ.






Translated by Lê Quốc Tuấn



http://online.wsj.com/article/SB10001424052748704098304576021210677728744.html

Vietnam Dong in ‘Extreme Trouble,’ Morgan Stanley Says Morgan Stanley: Tiền Đồng Việt Nam đang trong giai đoạn cực kỳ khó khăn




Vietnam Dong in ‘Extreme Trouble,’ Morgan Stanley Says

Morgan Stanley: Tiền Đồng Việt Nam đang trong giai đoạn cực kỳ khó khăn

By Bloomberg News
Bloomberg News

Vietnam’s dong is in “extreme trouble” and is at risk of depreciation, Morgan Stanley said, two days after the International Monetary Fund warned the nation’s reserves were at a “low” level.

Tiền đồng Việt Nam đang gặp "khó khăn cực kỳ" và có nguy cơ bị giảm giá, hãng Morgan Stanley nói hai ngày sau khi Quỹ Tiền tệ Quốc tế cảnh báo ngân quỹ dự trữ của nước này đang ở mức "thấp".


A deteriorating balance of payments, a weak economy and trade deficit are “exerting significant downward force” on the dong, Stewart Newnham, Asian currency strategist at Morgan Stanley, told a conference in Ho Chi Minh City.

Sự suy sụp của cán cân chi trả, một nền kinh tế yếu kém và thâm thủng mậu dịch đang "dẫn đến một lực suy giảm nghiêm trọng" đối với tiền đồng, Stewart Newnham, chiến lược gia về tiền tệ Á châu tại Morgan Stanley nói tại một cuộc họp ở Thành phố Hồ Chí Minh.


The dong has slid 17 percent since Newnham said in May 2008 the nation was headed for a “currency crisis” similar to that of Thailand’s baht in 1997. Vietnam’s foreign reserves at the end of September covered 1.8 months of imports, the IMF said on Tuesday, without specifying a level.

Tiền đồng đã trượt 17% kể từ tháng Năm 2008, khi Newnham nói rằng quốc gia này đang hướng đến một "khủng hoảng tiền tệ" tương tự như đồng baht của Thái Lan vào năm 1997. Quỹ dự trữ ngoại tệ của Việt Nam vào cuối tháng Chín bảo đảm được 1,8 tháng giá trị nhập khẩu, Quỹ Tiền tệ Quốc tế nói vào hôm thứ Ba, không đưa ra mức độ cụ thể.


The nation’s foreign-exchange market has shown “positive” changes in December after “tense signs” in the previous month, the central bank said in a statement on its website today.


Thị trường hối đoái ngoại tệ của nước này đã cho thấy những thay đổi "tích cực" trong tháng Mười Hai sau "những dấu hiệu căng thẳng" trong tháng trước, ngân hàng trung ương nói trong một thông báo đăng trên trang mạng hôm nay.


The dong, which has dropped 5.2 percent this year, traded little changed at 19,498 per dollar today, according to data compiled by Bloomberg. A depreciation to 23,000 dong per dollar in 2011 was “extremely plausible”, Newnham said.


Tiền đồng, đã tuột 5,2% trong năm nay, đã không thay đổi trong phiên mua bán hôm nay với tỉ giá 19.498 đồng mỗi đô-la, căn cứ theo dữ liệu do Bloomberg thu thập. Một sự giảm giá đến 23.000 đồng mỗi đô-la trong năm 2011 là "rất có khả năng xảy ra", Newnham nói.


“Since 2008 the dong has been caught in that danger zone where the economy is growing below par and still running a trade deficit,” Newnham said.


"Kể từ năm 2008 tiền đồng đã nằm trong vùng nguy hiểm khi nền kinh tế vẫn tăng trưởng dưới giá trị thật và vẫn có tình trạng nhập siêu," Newnham nói.


Trade Deficit

The State Bank of Vietnam weakened the dong’s reference rate by 2 percent to 18,932 per dollar on Aug. 18, the third devaluation since November last year. That move came amid concern an increase in imports would raise the risk that the Southeast Asian nation will fall short of capital needed to fund its trade deficit.

Nhập siêu

Ngày 18 tháng Tám, Ngân hàng Nhà nước Việt Nam đã giảm 2% tỉ giá đối chiếu của tiền đồng xuống còn 18.932 đồng mỗi đô-la, là lần giảm giá thứ ba kể từ tháng Mười Một năm ngoái. Hành động này xảy ra trước quan ngại về việc tăng cường nhập khẩu sẽ nâng cao nguy cơ quốc gia Đông nam Á này sẽ bị thiếu hụt vốn để bù đắp cho tình trạng nhập siêu của mình.


The shortfall widened 16 percent to $1.25 billion in November from a revised $1.08 billion in October, according to preliminary figures released on Nov. 25 by the General Statistics Office. The gap was $10.66 billion in the 11 months through November.

Sự thâm thủng này đã tăng lên 16% ở mức 1,25 tỉ đô-la trong tháng Mười Một từ mức đã được điều chỉnh là 1,08 tỉ trong tháng Mười, căn cứ theo dữ liệu sơ bộ do Tổng cục Thống kê đưa ra vào ngày 25 tháng Mười Một. Tính đến tháng Mười một, cách biệt nhập siêu trong 11 tháng qua là 10,66 tỉ đô-la.


“If the financial flows can’t pay off the import bill, who is left to pay off the shortfall?” Newnham said. “The answer is, the central bank.”
"Nếu nguồn tài chính không thể chi trả cho nợ nhập khẩu, ai sẽ đứng ra để trả cho sự thiếu hụt này?" Newnham nói. "Câu trả lời là, ngân hàng trung ương."




Translated by Diên Vỹ



http://www.bloomberg.com/news/2010-12-09/vietnam-dong-in-extreme-trouble-morgan-stanley-says-update1-.html

China, Japan, America Trung Quốc, Nhật Bản, Mỹ




China, Japan, America

Trung Quốc, Nhật Bản, Mỹ
By PAUL KRUGMAN
New York Times
September 12, 2010
PAUL KRUGMAN
New York Times
12/9/2010


Last week Japan’s minister of finance declared that he and his colleagues wanted a discussion with China about the latter’s purchases of Japanese bonds, to “examine its intention” — diplomat-speak for “Stop it right now.” The news made me want to bang my head against the wall in frustration.

Tuần trước, bộ trưởng tài chính Nhật Bản tuyên bố rằng ông và các đồng nghiệp muốn có một cuộc thảo luận với Trung Quốc về vụ mua trái phiếu Nhật Bản sau này để "xem xét ý định của sự việc" - một lối nói kiểu ngoại giao cho câu "Hãy ngừng lại tức khắc". Tin tức này làm tôi muốn đập đầu mình vào tường vì thất vọng.


You see, senior American policy figures have repeatedly balked at doing anything about Chinese currency manipulation, at least in part out of fear that the Chinese would stop buying our bonds. Yet in the current environment, Chinese purchases of our bonds don’t help us — they hurt us. The Japanese understand that. Why don’t we?


Bạn thấy đấy, các nhân vật cao cấp về chính sách của Mỹ còn nhiều lần phải ngần ngại với việc hành động bất cứ điều gì liên quan đến tiền tệ của Trung Quốc, ít nhất một phần cũng vì lo sợ rằng người Trung Quốc sẽ ngừng mua trái phiếu của chúng ta. Dù rằng, trong môi trường hiện nay, việc Trung Quốc mua trái phiếu của chúng ta thực không giúp gì cho chúng ta cả - chúng chỉ làm tổn thương chúng ta mà thôi. Người Nhật hiểu được như thế. Tại sao chúng ta lại không?


Some background: If discussion of Chinese currency policy seems confusing, it’s only because many people don’t want to face up to the stark, simple reality — namely, that China is deliberately keeping its currency artificially weak.

Một số hậu cảnh: Nếu như cuộc thảo luận về chính sách tiền tệ của Trung Quốc có vẻ khó hiểu, chỉ vì nhiều người không muốn đối diện với thực tế đon giản, trần trụi - cụ thể là, Trung Quốc đang cố tình giữ sự yếu đuối giả tạo về tiền tệ của mình.


The consequences of this policy are also stark and simple: in effect, China is taxing imports while subsidizing exports, feeding a huge trade surplus. You may see claims that China’s trade surplus has nothing to do with its currency policy; if so, that would be a first in world economic history. An undervalued currency always promotes trade surpluses, and China is no different.


Hậu quả của chính sách này cũng trần trụi và đơn giản: trong hiệu quả, Trung Quốc đánh thuế nhập khẩu, trong khi lại trợ cấp trợ giá cho xuất khẩu, nuôi dưỡng một thặng dư thương mại khổng lồ. Bạn có thể thấy các khẳng định rằng thặng dư thương mại của Trung Quốc không có gì liên quan đến chính sách tiền tệ của mình, nếu quả là như vậy, đó sẽ chuyện đầu tiên trong lịch sử kinh tế thế giới. Một nền tiền tệ có định giá thấp luôn luôn thúc đẩy thặng dư thương mại, trường hợp Trung Quốc là không khác gì cả.


And in a depressed world economy, any country running an artificial trade surplus is depriving other nations of much-needed sales and jobs. Again, anyone who asserts otherwise is claiming that China is somehow exempt from the economic logic that has always applied to everyone else.


Và trong một nền kinh tế thế giới suy yếu, bất kỳ nước nào vận hành được một thặng dư thương mại nhân tạo là lấy mất đi nhiều công ăn việc làm và thương vụ cần thiết của các nước khác. Một lần nữa, bất cứ ai khẳng định khác chính là đang cho rằng Trung Quốc được đặc miễn khỏi logic của kinh tế vốn luôn luôn áp dụng đến tất cả mọi người khác.


So what should we be doing? U.S. officials have tried to reason with their Chinese counterparts, arguing that a stronger currency would be in China’s own interest. They’re right about that: an undervalued currency promotes inflation, erodes the real wages of Chinese workers and squanders Chinese resources. But while currency manipulation is bad for China as a whole, it’s good for politically influential Chinese companies — many of them state-owned. And so the currency manipulation goes on.


Vì vậy, chúng ta nên làm gì? Các quan chức Mỹ đã cố gắng thuyết phục các đối tác Trung Quốc của họ, lý luận rằng một loại tiền tệ mạnh hơn sẽ có lợi cho chính Trung Quốc. Họ nói đúng về điều đó: một tình trạng tiền tệ định giá thấp sẽ thúc đẩy lạm phát, làm giảm đi tiền lương thực tế của công nhân và lãng phí tài nguyên của Trung Quốc. Nhưng trong khi việc thao túng tiền tệ là xấu đối với Trung Quốc như một tổng thể, lại rất tốt cho các ảnh hưởng về chính trị đối với các công ty Trung Quốc - nhiều công ty là của nhà nước sở hữu. Và vì vậy việc thao túng tiền tệ cứ tiếp diễn.


Time and again, U.S. officials have announced progress on the currency issue; each time, it turns out that they’ve been had. Back in June, Timothy Geithner, the Treasury secretary, praised China’s announcement that it would move to a more flexible exchange rate. Since then, the renminbi has risen a grand total of 1, that’s right, 1 percent against the dollar — with much of the rise taking place in just the past few days, ahead of planned Congressional hearings on the currency issue. And since the dollar has fallen against other major currencies, China’s artificial cost advantage has actually increased.


Nhiều lần, các quan chức Mỹ đã công bố tiến bộ về vấn đề tiền tệ, mỗi lần, lại hóa ra rằng chưa hề có tiến bộ. Trở ngược hồi tháng Sáu, Bí thư Ngân khố Timothy Geithner đã ca ngợi tuyên bố của Trung Quốc rằng họ sẽ di chuyển đến một tỷ giá hối đoái linh hoạt hơn. Kể từ đó, đồng Nhân dân tệ đã tăng tổng cộng là 1 phần trăm, đúng thế, 1 phần trăm so với đồng USD - với phần lớn sự tăng giá chỉ diễn ra trong vài ngày qua, trước buổi điều trần kế hoạch của Quốc hội về vấn đề tiền tệ. Và bởi vì đồng đô la đã giảm so với các loại tiền tệ quan trọng khác, lợi thế chi phí giả tạo của Trung Quốc đã thực sự tăng lên.


Clearly, nothing will happen until or unless the United States shows that it’s willing to do what it normally does when another country subsidizes its exports: impose a temporary tariff that offsets the subsidy. So why has such action never been on the table?


Rõ ràng, sẽ không có gì xảy ra trừ khi Hoa Kỳ cho thấy rằng đất nước này sẵn sàng làm những gì bình thường mình phải hành động khi một quốc gia khác trợ giá cho nền xuất khẩu của họ: áp đặt một biểu thuế tạm thời để bù lại các trợ cấp. Vậy tại sao một hành động như vậy chưa bao giờ được đưa ra ?


One answer, as I’ve already suggested, is fear of what would happen if the Chinese stopped buying American bonds. But this fear is completely misplaced: in a world awash with excess savings, we don’t need China’s money — especially because the Federal Reserve could and should buy up any bonds the Chinese sell.


Một câu trả lời, như tôi từng đề cập đến, là nỗi sợ hãi về những gì sẽ xảy ra nếu người Trung Quốc ngừng mua trái phiếu Mỹ. Nhưng nỗi sợ hãi này là hoàn toàn đặt sai chỗ: trong một thế giới trôi nổi với sự tiết kiệm quá mức, chúng ta sẽ không cần tiền của Trung Quốc - đặc biệt là khi Dự trữ Liên bang có thể và nên mua bất kỳ trái phiếu nàoTrung Quốc bán ra.

It’s true that the dollar would fall if China decided to dump some American holdings. But this would actually help the U.S. economy, making our exports more competitive. Ask the Japanese, who want China to stop buying their bonds because those purchases are driving up the yen.


Sự thật là đồng đô la sẽ rơi tuột nếu Trung Quốc quyết định buông bỏ một số cổ phiếu Mỹ. Nhưng điều này thực sự sẽ giúp cho nền kinh tế Mỹ, làm cho xuất khẩu của chúng ta trở nên cạnh tranh hơn. Hãy hỏi người Nhật, những người muốn Trung Quốc ngừng mua trái phiếu của họ, vì việc mua trái phiếu ấy khiến đồng Yen tăng lên.


Aside from unjustified financial fears, there’s a more sinister cause of U.S. passivity: business fear of Chinese retaliation.

Bên cạnh nỗi sợ hãi vô lý về tài chính, có thêm một nguyên nhân độc ác hơn trong sự thụ động của Mỹ: giới kinh doanh lo sợ hành động trả đũa của Trung Quốc.


Consider a related issue: the clearly illegal subsidies China provides to its clean-energy industry. These subsidies should have led to a formal complaint from American businesses; in fact, the only organization willing to file a complaint was the steelworkers union. Why? As The Times reported, “multinational companies and trade associations in the clean energy business, as in many other industries, have been wary of filing trade cases, fearing Chinese officials’ reputation for retaliating against joint ventures in their country and potentially denying market access to any company that takes sides against China.”


Hãy xem xét một vấn đề liên quan: các khoản trợ cấp rõ ràng bất hợp pháp của Trung Quốc cung cấp cho ngành công nghiệp năng lượng sạch của mình. Những trợ cấp này nên đưa đến một lời khiếu nại chính thức từ các doanh nghiệp Mỹ, thực tế, tổ chức duy nhất sẵn sàng nộp đơn khiếu nại là công đoàn công nhân sắt thép. Tại sao? Theo tờ Times, "các công ty đa quốc gia và các hiệp hội thương mại trong ngành kinh doanh năng lượng sạch, như trong nhiều ngành công nghiệp khác, đã cảnh giác với các trường hợp nộp đơn khiếu kiện về thương mại, vì lo sợ đến tăm tiếng của các quan chức Trung Quốc trong sự trả đũa các liên doanh trong nước của họ và khả năng chối từ tiếp cận thị trường đến bất kỳ công ty nào đứng về phía chống lại Trung Quốc".


Similar intimidation has surely helped discourage action on the currency front. So this is a good time to remember that what’s good for multinational companies is often bad for America, especially its workers.


Mối đe dọa tương tự đã chắc chắn đã giúp ngăn cản hành động trên mặt trận tiền tệ. Thành thử, đây là thời điểm tốt để ghi nhớ rằng những gì có ích cho các công ty đa quốc gia thường là có hại cho nước Mỹ, đặc biệt là cho các công nhân của mình.


So here’s the question: Will U.S. policy makers let themselves be spooked by financial phantoms and bullied by business intimidation? Will they continue to do nothing in the face of policies that benefit Chinese special interests at the expense of both Chinese and American workers? Or will they finally, finally act? Stay tuned.

Vì vậy, đây là câu hỏi: Liệu các nhà hoạch định chính sách Mỹ có tự cho phép mình bị quấy đùa bởi những con ma tài chính và bị bắt nạt bởi các đe dọa về kinh doanh không? Liệu họ có tiếp tục không hành động gì khi phải đối mặt với các chính sách có lợi cho lợi ích của Trung Quốc đặc biệt tại các phí tổn của cả hai giới công nhân Trung Quốc và Mỹ? Hoặc cuối cùng, cuối cùng họ sẽ hành động? Hãy chờ xem.







Translated by Lê Quốc Tuấn


http://www.nytimes.com/2010/09/13/opinion/13krugman.html?_r=3

Vietnam: Macroeconomic challenges and the road to prosperity Việt Nam: Những thách thức kinh tế vĩ mô và con đường đi đến thịnh vượng



Vietnam: Macroeconomic challenges and the road to prosperity

Việt Nam: Những thách thức kinh tế vĩ mô và con đường đi đến thịnh vượng
Vu Minh Khuong, NUS

Vũ Minh Khương, East Asia Forum
In her recent article ‘Vietnam – the next BRIC?’, Suiwah Leung pointed to macroeconomic instability as a major obstacle for Vietnam as it seeks realise its economic potential. This point is valid. Vietnam’s macroeconomic instability has significantly weakened the country’s economic competitiveness and performance. And Vietnam’s macroeconomic instability is not only short-term turbulence but rather a significant system-wide problem caused by the country’s deficiency in fundamental development concepts and a lack of strategic effort to build good governance.

Trong bài viết gần đây "Việt Nam - một BRIC tương lai?" (BRIC: Brazil, Russia, India, China - ND), Suiwah Leung đã chỉ ra nền kinh tế vĩ mô bất ổn là trở ngại lớn nhất cho Việt Nam khi nước này tìm cách tận dụng tiềm năng kinh tế của mình. Điều này rất đúng. Sự bất ổn trong nền kinh tế vĩ mô của Việt Nam đã làm suy yếu nghiêm trọng tính cạnh tranh và hiệu quả kinh tế của quốc gia này. Và sự bất ổn trong nền kinh tế vĩ mô của Việt Nam không chỉ là một xáo động ngắn hạn mà thực sự là một vấn đề nghiêm trọng có hệ thống, bắt nguồn từ sự thiếu hiểu biết của đất nước này về các khái niệm về nguyên tắc phát triển cũng như sự thiếu hụt về nỗ lực mang tính chiến lược nhằm xây dựng một nền quản lý hiệu quả.


Evidence of the seriousness of Vietnam’s macroeconomic instability and its adverse effect on the country’s performance abounds. Relative to its Asian peers, Vietnam has performed poorly on the key macroeconomic indicators in recent years, especially over the past three years, during which the 2008-2009 global financial crisis posed a serious test to the soundness of macroeconomic fundamentals in each country. The Vietnamese inflation rate was 15 per cent averaged for 2008-2009 and estimated to be 8.6 per cent for 2010, while these two respective figures are 2.6 per cent and 3 per cent for China, 2.3 per cent and 3.3  per cent for Thailand; 6.3 per cent and 4.2 per cent for the Philippines, and 7.3 per cent and 5.2 per cent for Indonesia.


Có vô số bằng chứng về sự bất ổn trong kinh tế vĩ mô và những ảnh hưởng nghiêm trọng đến khả năng của quốc gia. So với những quốc gia đồng hạng ở châu Á, trong những năm gần đây Việt Nam đã có kết quả tồi tệ trong những chỉ số kinh tế vĩ mô, đặc biệt là trong ba năm qua, vào lúc cơn khủng hoảng tài chính toàn cầu 2008-2009 đã tạo ra một thử thách quan trọng về tính hiệu quả của những nguyên tắc về kinh tế vĩ mô của mỗi quốc gia. Tỉ lệ lạm phát đã ở mức trung bình 15% trong giai đoạn 2008-2009 và dự tính sẽ ở mức 8,6% trong năm 2010, trong khi những con số tương tự ở Trung Quốc là 2,6% và 3%, Thái Lan là 2,3% và 3,3%; Philippines là 6,3% và 4,2%, và Indonesia là 7,3% và 5,2%.

On the government budget balance (as a share of GDP), the averages for 2008-2009 and estimates for 2010, are -7.4 per cent and -7 per cent for Vietnam, -1.3 per cent and -2 per cent for China, -2.8 per cent and -2 per cent for Thailand; -2.4 per cent and -4 per cent for the Philippines, and -1.1 per cent and -2 per cent for Indonesia. On the trade balance (as a share of GDP), the average for 2008-2009 and estimate for 2010, are -11.5 per cent and -11 per cent for Vietnam, +6.6 per cent and +4 per cent for China, +9.4 per cent and +11 per cent for Thailand; -6.6 per cent and -6 per cent for the Philippines, and +5.5 per cent and +5 per cent for Indonesia. Furthermore, Vietnam’s currency relative to US dollar has been sharply weakening in both 2008-2009 and 2010, while the currencies of its peers are expected to appreciate notably. The deterioration in macroeconomic conditions has resulted in the downgrading of Vietnam’s sovereign rating recently by all the three major credit rating agencies – S&P, Moody’s, and Fitch; while most of the comparison countries have improved their sovereign rating over the period.

Trong cán cân ngân sách chính phủ (theo mức phần trăm của Tổng Sản lượng Nội địa), con số trung bình trong giai đoạn 2008-2009 và con số dự tính cho 2010 của Việt Nam là -7,4% và -7%, của Trung Quốc là -1,3% và -2%, Thái Lan là -2,8% và -2%; của Philippines là -2,4% và -4%, và của Indonesia là -1,1% và -2%. Trong cán cân thương mại (theo mức phần trăm của Tổng Sản lượng Nội địa), con số trung bình trong giai đoạn 2008-2009 và con số dự tính cho 2010 của Việt Nam là -11,5% và -11%, của Trung Quốc là +6,6% và +4%, của Thái Lan là +9,4% và +11%; của Philippines là -6,6% và -6%, và của Indonesia là +5,5% và +5%. Hơn nữa, tỉ giá giữa đồng tiền Việt và đồng Mỹ kim đã suy yếu trầm trọng trong cả giai đoạn 2008-2009 lẫn 2010, trong khi mệnh tiền của các quốc gia lân cận được dự đoán là sẽ tăng giá một cách đáng kể. Sự suy yếu của những điều kiện kinh tế vĩ mô đã dẫn đến việc cả ba cơ quan chấm điểm tín dụng quan trọng là S&P, Moody's và Fitch đều hạ điểm tín dụng của Việt Nam trong khi hầu hết các quốc gia tương tự đều đã tăng chỉ số tín dụng của họ trong cùng thời kỳ.


The negative effect of Vietnam’s weak macroeconomic conditions on its economic performance has become more and more apparent. According to the Asian Development Bank’s recent report (“Outlook 2010 Update”), Vietnam is no longer a star performer on economic growth in the region. The country’s projected GDP growth rate for 2010 is 6.7per cent, while this figure is 9.6 per cent for China, 8.5 per cent for India, 14 per cent for Singapore, 7.4 per cent for Laos, 7.0 per cent for Thailand, 6.8 per cent for Malaysia, 6.2 per cent for the Philippines, and 6.1 per cent for Indonesia.


Các tác động tiêu cực của những điều kiện yếu kém trong nền kinh tế vĩ mô Việt Nam đối với hiệu năng kinh tế ngày càng trở nên rõ rệt. Theo báo cáo gần đây của Ngân hàng Phát triển châu Á ("Cập nhật Viễn cảnh 2010") Việt Nam không còn là một ngôi sao về hiệu quả tăng trưởng kinh tế trong khu vực. Mức tăng trưởng GDP trong năm 2010 của quốc gia này dự tính sẽ là 6,7%, trong khi con số này ở Trung Quốc là 9,6%, Ấn Độ là 8,5%, Singapore là 14%, Lào là 7,4%, Thái Lan là 7%, Malaysia là 6,8%, Philippines là 6,2% và Indonesia là 6,1%.


In order to enhance the soundness of its macroeconomic conditions, it is imperative for Vietnam to urgently and effectively address to the root the deficiency in its fundamental development concepts and efforts to build good governance. The government’s current large and unjustified subsidies to the state-own sector in its political ambition to build this sector to become the foundation and a driving force of the economy has not only caused resources misallocation but also damaged the vibrancy and competitiveness of the private sector. The country’s increasing and heavy dependence on foreign aid, workers’ remittances, and natural resources for creating prosperity have severely undermined the frugality and human capital formation in the nation. The lack of strategic and strenuous efforts to build good government has kept Vietnam in the group of countries with most corrupt and ineffective governments among the East Asian nations. Macroeconomic instability characterised by high inflation, large budget and trade deficits, and unreliable local currency, in fact, are unavoidable consequences of the problems related to   resources misallocation, weak competitiveness, heavy dependence on external and natural resources, pervasive corruption, and government ineffectiveness.

Nhằm mục đích tăng cường mặt tốt của các điều kiện kinh tế vĩ mô, điều cấp bách đối với Việt Nam là phải giải quyết nhanh chóng và hiệu quả tận cội rễ sự thiếu hiểu biết những khái niệm về nguyên tắc phát triển và nỗ lực nhằm xây dựng một nền quản lý hiệu quả. Lĩnh vực quốc doanh khổng lồ được nhà nước trợ cấp một cách phi lý với tham vọng chính trị nhằm biến lĩnh vực này thành nền tảng và động cơ của nền kinh tế hiện không chỉ dẫn đến việc phân bố tài nguyên không đúng chỗ mà còn làm tổn hại đến tính năng động và cạnh tranh của lĩnh vực tư nhân. Sự nương tựa ngày càng nhiều vào viện trợ nước ngoài, tiền kiều hối, và tài nguyên thiên nhiên nhằm tạo ra thịnh vượng đã gây tổn hại nghiêm trọng đối với tính tiết kiệm cũng như việc tạo dựng vốn con người trong cả nước. Việc thiếu vắng những nỗ lực mang tính chiến lược và cố gắng để xây dựng một chính quyền tốt đã đặt Việt Nam vào nhóm những nước tham nhũng và ít hiệu quả nhất trong các quốc gia Đông Á. Trên thực tế, sự bất ổn trong kinh tế vĩ mô với những đặc điểm như lạm phát cao, thâm thủng lớn trong thương mại và ngân sách, mệnh tiền trong nước không có độ tin cậy là những hệ quả không tránh khỏi của những vấn đề liên quan đến nạn phân bố tài nguyên không đúng, thiếu tính cạnh tranh, sự lệ thuộc nặng nề vào nước ngoài và tài nguyên thiên nhiên, nạn tham nhũng tràn lan và một chính quyền thiếu hiệu quả.


The case of Vinashin – the state-owned shipbuilding economic group – is illustrative. The company has received billions of US dollars from government guaranteed loans to invest in numerous non-viable projects because the Vietnamese government is ambitious to make this state-owned conglomerate a leading driver of the economy. At the same time, corporate governance in Vietnam is weak and corruption is severe. Consequently, in 2010, the chairman and his successor (after the chairman was arrested) as well as a number of the key members of the company were arrested for mismanagement and dishonest practices. The government then had to hastily intervene to rescue the company from bankruptcy caused by a debt amounting to US$4-5 billion. The serious consequence of this problem has undoubtedly contributed to Vietnam’s current macroeconomic instability.


Trường hợp của Vinashin, một tập đoàn kinh tế chuyên đóng tàu của nhà nước là một minh hoạ. Công ty này đã nhận hàng tỉ Mỹ kim từ những món nợ bảo đảm của chính phủ để đầu tư vào hàng loạt các công trình không quan trọng vì chính quyền Việt Nam có tham vọng biến tập đoàn nhà nước này thành một động cơ chính của nền kinh tế. Trong cùng lúc đó, việc quản lý tập đoàn tại Việt Nam thì yếu kém với nạn tham nhũng trầm trọng. Do đó, năm 2010, vị chủ tịch và người kế vị (sau khi ông chủ tịch bị bắt) cùng một loạt những thành viên chủ chốt trong công ty đã bị bắt giữ vì những quản lý sai trái và những hành vi gian dối. Chính quyền sau đấy đã vội vã can thiệp nhằm cứu lấy công ty khỏi tình trạng phá sản vì số nợ lên đến 4-5 tỉ Mỹ kim. Hậu quả nghiêm trọng của vấn đề này rõ ràng là đã góp phần vào tình trạng bất ổn trong kinh tế vĩ mô tại Việt Nam
Vu Minh Khuong is an assistant professor at the Lee Kwan Yeuw School of Public Policy, National University of Singapore.
Vũ Minh Khương là giáo sư trợ lý tại Phân viện Chính sách Công Lý Quang Diệu thuộc Đại học Quốc gia Singapore



Translated by Diên Vỹ


http://www.eastasiaforum.org/wp-content/uploads/2010/11/aapone-20090113000145201604-vietnam-economy-vendor-layout.jpg