MENU

BILINGUAL BLOG – BLOG SONG NGỮ ANH VIỆT SHARE KNOWLEGE AND IMPROVE LANGUAGE

--------------------------- TÌM KIẾM TRÊN BLOG NÀY BẰNG GOOGLE SEARCH ----------------------------

TXT-TO-SPEECH – PHẦN MỀM ĐỌC VĂN BẢN

Click phải, chọn open link in New tab, chọn ngôn ngữ trên giao diện mới, dán văn bản vào và Click SAY – văn bản sẽ được đọc với các thứ tiếng theo hai giọng nam và nữ (chọn male/female)

- HOME - VỀ TRANG ĐẦU

CONN'S CURENT THERAPY 2016 - ANH-VIỆT

150 ECG - 150 ĐTĐ - HAMPTON - 4th ED.

VISUAL DIAGNOSIS IN THE NEWBORN

Wednesday, June 20, 2012

Will the Euro Zone Go Up In Smoke? LIỆU KHU VỰC ĐỒNG EURO SẼ TAN THÀNH MÂY KHÓI?





Will the Euro Zone Go Up In Smoke?

LIỆU KHU VỰC ĐỒNG EURO SẼ TAN THÀNH MÂY KHÓI?

Newsweek – 21 May 2012
Newsweek - 21/5/2012
A new French president and Greek drama are fanning the flames of crisis.

Tổng thống mới của nước Pháp và vở kịch Hy Lạp đang thổi bùng ngọn lửa của cuộc khủng hoảng.
Barring a miracle, Greece is hurtling toward a destination that is not even supposed to exist: bankrupt, and outside the euro zone. And if Greece is kicked out the door, the political as well as economic staying power of other debt-plagued members of the euro zone will be tested hard—possibly to destruction.

Trừ phi có một phép thần, Hy Lạp đang lao nhanh đến chỗ mà người ta thậm chí không hề nghĩ nó tồn tại: đó là phá sản, và đứng ngoài khu vực sử dụng đồng euro. Và nếu Hy Lạp bị đá ra ngoài cánh cửa của khu vực này, sức chịu đựng về chính trị cũng như kinh tế của các nước thành viên khác bị mắc nợ nần của khu vực sử dụng đồng euro sẽ bị thử thách nặng nề – có khả năng dẫn đến sự tan vỡ.

Mayday calls are sounding from Athens to Madrid, from Rome and even Amsterdam, with France’s Nicolas Sarkozy the latest of a dozen political leaders to be washed overboard since the euro zone hit rough seas. Europe’s slow-motion crisis has abruptly reached the point where deals cannot be fudged or decisions postponed. The whole business has become exceedingly complicated and technical because Europe’s leaders, since the beginning of the crisis, have taken only incremental steps without considering the big picture. And, further, they have left public opinion out of the equation, seldom if ever explaining what is at stake and how reforms will bring rewards. This has had consequences for political stability that they should have foreseen.

Những tiếng kêu cứu trong những ngày tháng 5 đang vang lên từ Aten cho tới Mađrít, từ Rôm và thậm chí từ Amxtécđam, với Tống thống Nicolas Sarkozy của Pháp là người mới đây nhất trong một tá các nhà lãnh đạo chính trị bị nước cuốn qua mạn tàu kể từ khi khu vực sử dụng đồng euro gặp phải những cơn sóng lớn. Cuộc khủng hoảng hành động chậm chạp ở châu Âu đã đột ngột lên tới điểm mà ở đó không thể tránh né các thỏa thuận hoặc trì hoãn các quyết định. Toàn bộ công việc làm ăn đã trở nên rất phức tạp và đòi hỏi kiến thức chuyên môn vì kể từ khi bắt đầu cuộc khủng hoảng, các nhà lãnh đạo châu Âu mới chỉ áp dụng các biện pháp tăng dần mà không xem xét đến một bức tranh lớn toàn cảnh. Và ngoài ra, họ đã xóa công luận ra khỏi phương trình, rất ít khi ngay cả là giải thích cái gì đang bị đe dọa và các cuộc cải cách sẽ mang lại lợi ích gì. Việc này đã dẫn đến những hậu quả đối với sự ổn định chính trị mà họ đáng ra có thể thấy trước.

Alexis Tsipras, the young firebrand whose radical left Syriza movement came from nowhere to win second place in Greece’s recent parliamentary elections on a platform of “can’t pay, won’t pay,” has overturned the cart of rotten apples that passes for the Greek political establishment. But that in turn could upset the rest of Europe, particularly if, as looks probable, Syriza comes first in the next round of elections on June 17 and forms a hard-left anti-bailout coalition government. The miracle Tsipras promises is that Greece can tear up the “usurious” March pact that made the European Union–International Monetary Fund €130 billion bailout for Greece, the second in two years, contingent on deep spending cuts and structural reforms—and yet still keep the euro. Accusing German Chancellor Angela Merkel of playing poker with people’s lives, he insists that when push comes to shove, even Berlin will balk at the risks to the very survival of the euro zone if Greece exits. The Greeks have the “ultimate weapon,” he boasts: however devastating the financial chaos might be for them outside the euro, the very prospect of Greece hobbling back to the drachma could engender such a massive loss of confidence throughout the euro zone that it would unravel the single currency.

Alexis Tsipras, kẻ xúi giục bạo động chính trị trẻ tuổi mà phong trào Syriza cánh tả cấp tiến của ông bỗng nhiên xuất hiện để giành vị trí thứ hai trong các cuộc bầu cử quốc hội mới đây của Hy Lạp dựa trên cương lĩnh “không thể trả nợ, sẽ không trả nợ”, đã lật đổ cỗ xe chở đầy táo thối vốn được coi là bộ máy chính trị Hy Lạp. Nhưng điều đó đến lượt nó có thể làm đảo lộn phần còn lại của châu Âu, đặc biệt là nếu, như có thế xảy ra, Syriza dẫn đầu trong vòng bầu cử tới sẽ diễn ra vào ngày 17/6 và thiết lập một chính phủ liên minh chống cứu trợ theo xu hướng cánh tả không khoan nhượng. Phép màu mà Tsipras hứa hẹn là Hy Lạp có thế xé toạc hiệp ước cứu trợ tháng 3 “nặng lãi” trị giá 130 tỉ euro mà Liên minh châu Âu và Quỹ Tiền tệ Quốc tế dành cho Hy Lạp, việc cứu trợ lần thứ hai trong vòng hai năm, phụ thuộc vào việc cắt giảm mạnh mức chi tiêu và các cuộc cải cách cơ cấu – và vẫn tiêp tục duy trì đồng euro. Lên tiếng chỉ trích Thủ tướng Đức Angela Merkel chơi con bài cá cược với cuộc sống của người dân, Tsipras nhấn mạnh rằng khi sự thúc đẩy trở thành việc xô đẩy, ngay cả Béclin sẽ chùn bước trước những rủi ro đối với chính sự sống còn của khu vực sử dụng đồng euro nếu Hy Lạp ra khỏi khu vực này. Người Hy Lạp có “vũ khí cuối cùng”, Tsipras khoe khoang: bất kể sức tàn phá mà sự hỗn độn tài chính có thể gây tác động cho họ ở ben ngoài khu vực sử dụng đông euro như thế nào chăng nữa, chính triển vọng Hy Lạp khập khiễng trở lại với đồng đracma của nước này có thể gây ra xu hướng mất niềm tin lớn trên khắp khu vực sử dụng đồng euro đến mức nó sẽ làm tan rã đồng tiền chung duy nhất này.


Tsipras is putting Greece itself at dauntingly big risk. He may conceivably be right that EU governments are bluffing when they insist that nothing in the Greek bailout deal can be renegotiated. Its current terms doom Greece to an ever deeper depression that will leave the wretched country still more deeply mired in debt. And the trumpeted deal is already unraveling on the markets: the new Greek bonds issued after private investors took a 75 percent haircut a mere two months ago are trading at distress levels already, showing 21 percent yields on 10-year debt. Tweaking the bailout terms could postpone the day of a default that seems inevitable, in the hope that by then the rest of the euro zone would be less vulnerable to contamination. In addition, there is the awkward fact that there is no “legal” way to kick Greece out of the euro. Because the euro is, by law, the currency of the EU and membership is theoretically irrevocable, there is no exit clause in the EU treaties.

Tsipras đang đặt bản thân Hy Lạp vào sự rủi ro lớn gây nản chí. Ông có thể được coi là đúng khi cho rằng các chính phủ EU đang lừa gạt khi họ quả quyết rằng chẳng có gì trong thỏa thuận cứu trợ Hy Lạp có thể được tái thương lượng. Những điều khỏan hiện nay của thỏa thuận khiến Hy Lạp đi vào sự suy thoái sâu sắc hơn bao giờ hết sẽ khiến đất nước đau khổ này ở trong tình trạng còn chìm sâu hơn nữa trong nợ nần. Và thỏa thuận được loan báo ầm ĩ đã được thể hiện trên các thị trường: Các trái phiếu mới của Hy Lạp được phát hành sau khi các nhà đầu tư tư nhân cắt giảm tới 75% mức đầu tư chỉ cách đây hai tháng đang được giao dịch ở những mức nguy hiểm với lợi suất 21% đối với khoản nợ 10 năm. Chỉnh sửa các điều kiện cứu trợ có thể làm trì hoãn ngày bị vỡ nợ mà dường như chắc chắn sẽ xảy ra, với hy vọng rằng vào lúc đó các nước còn lại trong khu vực sử dụng đồng euro sẽ có thể ít bị lây nhiễm hơn. Ngoài ra, có sự thật khó xử là không có cách “hợp pháp” nào để loại Hy Lạp ra khỏi khu vực các nước sử dụng đồng euro. Bởi vì theo luật pháp, đồng euro là đồng tiền của khối EU và tư cách thành viên của khối này về mặt lý thuyết là không thể bãi bỏ, hiện không có điều khoản ra khỏi khối này trong các hiệp ước EU.


But tweaking is one thing: Syriza’s demand to cancel the deal outright, halt debt repayments, and reverse pension and salary cuts is another matter altogether. There is already considerable EU exasperation that Greece has loaded pain on private citizens while failing to actually sack a single one of its 790,000 civil servants, a pampered multitude. If the Greeks do elect a Syriza-led government, they may rapidly find out whether a chaotic default, return to the drachma, and devaluation does in fact offer eventual escape from the debt trap they find intolerable. What Tsipras sees as calling Europe’s bluff looks to Greece’s German paymasters like atrocious blackmail.


Nhưng chỉnh sửa là một việc: đòi hỏi của Syriza về việc hủy bỏ thỏa thuận ngay lập tức, tạm dừng việc trả nợ và đảo ngược việc cắt giảm lương hưu cũng như tiền lương cùng với nhau lại là một vấn đề nữa. Hiện đã có sự tức giận đáng kể trong khối EU về việc Hy Lạp đã chồng chất sự khó nhọc lên vai các công dân khu vực tư nhân trong khi lại hầu như không sa thải được ai trong tổng số 790.000 công chức của nó, một đám đông vốn được nuông chiều. Nếu những người Hy Lạp bầu ra một chính phủ do Syriza đứng đầu, họ có thể nhanh chóng nhận ra rằng liệu sự vỡ nợ hỗn độn, việc quay trở lại với đồng đracma, và sự phá giá trên thực tế cuối cùng có dẫn đến việc thoát khỏi cái bẫy nợ nần mà họ cho là không thể chịu đựng nổi hay không. Cái mà Tsipras coi là thách đố châu Âu thì đối với các ông chủ người Đức chi trả tiền của Hy Lạp giống như một sự hăm dọa tệ hại.


And that, only a few months ago, would have been that: what Angela Merkel said, went—with Sarkozy’s publicly unflinching if privately somewhat frustrated support. No longer. For two years, Merkel has doggedly kept her hand stuck in the European dyke, proclaiming even as the cracks widened that, provided everyone manned the pumps round the clock, the dam was structurally sound enough to withstand the rising waters. All that was needed was the courage to undertake deep structural reforms, as Germany did in the 1990s. Abruptly, she finds herself swimming for her life. German financial clout is as great as ever, but it risks finding itself back in the position where Charles de Gaulle liked to describe it: that of a doughty German workhorse controlled by a French rider. From many European quarters, but most critically from France and even in Germany itself, Merkel’s tough disciplinary regime for Europe is finding fewer and fewer takers.


Và điều đó, chỉ cách đây vài tháng, có thể là: những gì bà Angela Merkel nói đã đi cùng với sự ủng hộ không nao núng về công khai nếu không nói là có đôi chút không được tự tin lắm trong riêng tư, của ông Sarkozy. Không còn như vậy nữa. Trong hai năm, bà Merkel đã kiên trì cố giữ con đê châu Âu, tuyên bố ngay cả khi những vết nứt đã mở rộng ra rằng con đê này đủ vững chắc về mặt cấu trúc để chịu được mực nước dâng cao với điều kiện là mọi người phải giúp sức vào 24/24 giờ. Tất cả những gì cần đến là sự can đảm để thực thi các cải cách cơ cấu sâu sắc, giống như Đức đã từng làm trong những năm 1990. Bỗng nhiên, bà Merkel thấy bản thân mình như phải “bơi” để cứu lấy mình. Sức mạnh tài chính của Đức lớn chưa từng thấy, nhưng nước này thấy bản thân nó có nguy cơ quay trở lại vị trí mà Charles de Gaulle đã thích thú mô tả: đó là một con ngựa thồ Đức dũng cảm do một người cưỡi ngựa Pháp điều khiển. Từ nhiều vùng châu Âu, nhưng nghiêm trọng nhất là từ Pháp và thậm chí từ chính nước Đức, chế độ kỷ luật cứng rắn của bà Merkel dành cho châu Âu đang tìm thấy ngày càng ít người tiếp nhận.


Merkel and Sarkozy, or “Merkozy,” were a decidedly odd couple. Sarkozy’s vaunted enthusiasm for reform evaporated as the French economy faltered, while his appetite increased for burden sharing—notably through persuading Germany to sink funds into Eurobonds that effectively would pool euro-zone debt. For Merkel, anything approaching a “transfer union” was—and is—anathema: better a crippling European recession (from which Germany is not suffering) than tying Germany’s currency to the whims of more profligate cultures. But the Merkozy couple was determined never to fall out. By contrast, the joke making the Paris rounds as it became likely that François Hollande would send Sarkozy packing was that a new packaging of the two names would have to be found. The favorite was not Merlande, but the more pungent Merde, which began to hit the fan within hours of the final count.


Merkel và Sarkozy, hay “Merkozy”, là một cặp rõ ràng kỳ quặc. Nhiệt tình được ca ngợi của Sarkozy đối với cải cách đã tan biến khi nền kinh tế Pháp bị sa sút, trong khi ham muốn chia sẻ gánh nặng của ông tăng lên – đáng chú ý là qua việc thuyết phục Đức đổ tiền mua các trái phiếu ngoại lai theo đó có thể góp vốn chung một cách có hiệu quả cho khoản nợ của khu vực sử dụng đồng euro. Đối với bà Merkel, bất kỳ cái gì tiến gần đến một “liên minh chuyển giao” đã và hiện là một lời nguyền rủa: thà là một cuộc suy thoái gây lụn bại ở châu Âu (mà nước Đức không phải chịu đựng) hơn là việc trói buộc đồng tiền của Đức vào những ý thích thất thường của các nền văn hóa hoang phí hơn. Nhưng cặp Merkozy đã quyết tâm không bao giờ bỏ hàng ngũ. Trái lại, một câu chuyện đùa lan khắp Pari khi dường như là Francois Hollande sẽ gửi hàng cho Sarkozy, rằng người ta sẽ phải tìm một kiện hàng mới mang hai cái tên. Cái tên được ưa thích không phải là Merlande, mà là Merde cay độc hơn, điều bắt đầu tác động đến những người hâm mộ trong vòng vài giờ diễn ra cuộc kiểm phiếu cuối cùng.


Hollande has directly challenged Germany’s vision for the euro zone, unblushingly setting up a false dichotomy between “austerity”—for which read, balancing the accounts—and “growth.” His demand to renegotiate and water down Merkel’s cherished fiscal pact, which goes beyond deficit cutting to impose a fiscal straitjacket throughout Europe that would limit spending regardless of economic cycles, may yet be quietly converted into a carefully vague communiqué on the desirability of growth. But the pact’s passage not only in the French but also the Italian Parliament is now in some doubt.


Ông Hollande đã thách thức trực tiếp quan điểm của Đức về khu vực sử dụng đồng euro, ngang nhiên dựng lên một sự phân chia giả tạo giữa một bên là xu hướng “khắc khổ” – và một bên là xu hướng “tăng trưởng”. Đòi hỏi của ông về việc tái thương lượng và làm dịu bớt hiệp ước tài chính vốn được ấp ủ của bà Merkel, điều còn đi xa hơn những cắt giảm thâm hụt ngân sách nhằm áp đặt một sự ràng buộc về mặt tài chính trên khắp châu Âu theo đó sẽ hạn chế mức chi tiêu bất kể các chu kỳ kinh tế như thế nào, có thể còn được lặng lẽ biến thành một thông cáo mập mờ một cách thận trọng về khát vọng tăng trưởng kinh tế. Nhưng việc thông qua hiệp ước này không chỉ ở Pháp mà còn ở Quốc hội Italia hiện vẫn còn là điều nghi ngờ.


Hollande’s anti-austerity rhetoric has already sparked a war of words across the Rhine. Volker Kauder, the parliamentary leader of the Christian Democrats, observed that “Germany is not here to finance French election promises.” To which Hollande’s spokesman, Benoit Hamon, shot back, “We didn’t have an election to get a European president called Mrs. Merkel who has the power to decide everyone else’s fate.” Welcome to the new Europe—split right at the core.


Giọng điệu chống khắc khổ của ông Hollande đã làm dấy lên một cuộc đấu khấu giữa hai bờ sông Ranh. Volker Kauder, nhà lãnh đạo Quốc hội của các đảng viên Dân chu Cơ đốc giáo, nhận xét rằng “Đức không ở đây để tài trợ cho những lời hứa bầu cử của Pháp.” Người phát ngôn của Hollande, Benoit Hamon, đã phản ứng lại trước việc đó: “Chúng ta không tổ chức một cuộc bầu cử để bầu ra một Chủ tịch châu Âu được gọi là bà Merkel, người có quyền quyết định số phận của bất kỳ ai.” Chào đón một châu Âu mới – đã có sự chia rẽ ngay tại cốt lõi.


Hollande’s election without doubt changes the European political equation—perhaps for the better, if he can really pull France out of the economic doldrums while making good on his somewhat implausible pledge to slice €24 billion from spending in time to cut next year’s budget deficit to 3 percent. But his election will certainly be for the worse if it fuels populist protests against unquestionably necessary reforms to labor markets and closed-shop privileges. His campaign alone may have contributed to the anti-bailout vote in Greece.


Việc ông Hollande trúng cử chắc chắn làm thay đổi phương trình chính trị của châu Âu có lẽ theo hướng tốt đẹp hơn, nếu ông có thể thực sự kéo Pháp ra khỏi những sự trì trệ kinh tế trong khi làm tốt cam kết phần nào có vẻ đáng ngờ của ông về việc cắt giảm khoản chi tiêu 24 tỉ euro đúng thời hạn để giảm mức thâm hụt ngân sách trong năm tới xuống còn 3%. Nhưng việc ông trúng cử chắc chắn sẽ làm cho sự thay đổi theo hướng tồi tệ hơn nếu nó thổi bùng lên những sự phản đối theo đường lối dân túy chống lại những cải cách không thể nghi ngờ được là cần thiết liên quan đến thị trường lao động và đặc quyền đặc lợi của công ty có tổ chức công đoàn. Chỉ riêng chiến dịch của ông có thể đã góp phần cho việc bỏ phiếu chống cứu trợ tài chính ở Hy Lạp.


Merkel’s command of this new equation is diminished. Across Europe, recession is reigniting hostility to Germany. Even at home, her personal popularity endures but her party is in trouble, and its trouncing in North Rhine–Westphalia last week in favor of a Social Democrat who pledged to go easy on the state’s formidable debts has emboldened the Social Democratic Party to demand a German—yes, German—softening of the famous fiscal pact. France has allies as well in the European Commission, not least because Brussels has a big bid in to increase its own notoriously ill-spent budget. José Manuel Barroso, the commission president, expressed himself delighted at “the new momentum that is clearly building in our member states to kick-start the stalled engine of growth.” What both Barroso and Italian Prime Minister Mario Monti mean by reemphasizing growth is investment coupled with deeper structural reform. Hollande, by contrast, plans to boost France’s already massively high state spending, hiring 60,000 extra teachers and subsidizing 150,000 “jobs for the future” on the back of sharply steeper taxes. In his lexicon, “liberalization” is a dirty word.


Quyền chỉ huy của bà Merlcel trong phương trình mới này đã giảm đi. Trên khắp châu Âu, suy thoái kinh tế đang nhen nhóm sự thù địch chống lại Đức. Ngay cả ở trong nước, uy tín cá nhân của bà Merkel vẫn được duy trì nhưng đảng của bà hiện gặp rắc rối, và thất bại nặng nề mới đây của đảng này ở bang North Rhine – Westphalia có lợi cho một đảng viên Dân chủ Xã hội, người cam kết sẽ tỏ ra nương tay với những khoản nợ quá lớn của bang này đã khích lệ đảng Dân chủ Xã hội yêu cầu nước Đức, đúng; chính nước Đức, làm giảm nhẹ hiệp ước tài chính nổi tiếng này. Pháp cũng có các đồng minh trong Ủy ban châu Âu, nhất là vì Brúcxen đã bỏ ra nỗ lực lớn trong việc làm tăng ngân sách vốn có tiếng là chi tiêu lãng phí của nó. José Manuel Barroso, Chủ tịch ủy ban, đã bày tỏ sự vui mừng của ông trước “động lực mới rõ ràng đang được xây dựng trong các nước thành viên của chúng ta để khởi động động cơ tăng trưởng bị trì trệ.” Những gì mà cả Barroso và Thủ tướng Italia Mario Monti muốn nói qua việc tái chú trọng đến sự tăng trưởng là vấn đề đầu tư đi đôi với việc cải cách cơ cấu sâu sắc hơn. Ngược lại, ông Hollande có kế hoạch thúc đấy mức chi tiêu nhà nước vốn quá cao của Pháp, thuê thêm 60.000 giáo viên đồng thời trợ cấp cho 150.000 “công ăn việc làm trong tương lai” dựa trên các khoản thuế tăng cao hơn nữa. Trong từ vựng của ông, “tự do hóa” là một từ xấu xa.


The deeper the recession bites, the more isolated Merkel will be. Last week’s spring forecast by the European Commission anticipates a 0.3 percent contraction in 2012 in the 17 countries using the euro, and only 1 percent growth next year. The pain in Spain, where half of the under-25 labor force has no job, could rapidly get much worse if the Mariano Rajoy government fails, as it may, to convincingly plug the terrifying bad debt holes in the country’s banks.


Suy thoái kinh tế càng trầm trọng, bà Merkel sẽ càng bị cô lập hơn. Dự báo mới đây của Ủy ban châu Âu dự đoán mức tăng trưởng kinh tế sẽ giảm 0 3% trong năm 2012 ở 17 nước sử dụng đồng euro, và chỉ tăng có 1% trong năm tới. Sự nhức nhối ở Tây Ban Nha, nơi một nửa lực lượng lao động dưới 25 tuổi không có việc làm, có thể nhanh chóng trở nên tồi tệ hơn nhiều nếu Chính phủ của Mariano Rajoy thất bại, như nó có thể, trong việc bịt lại một cách thuyết phục những lỗ hổng nợ nần tồi tệ khủng khiếp ở các ngân hàng của nước này.


The euro, which was supposed to promote greater competitiveness through economic convergence, transparent markets, and political cohesion has instead achieved the remarkable feat of destabilizing each of its members in a different way—and setting them increasingly at loggerheads. Euro-zone countries are caught in a trap: unable to devalue their way out of trouble, or adjust interest rates, they can hold down the cost of borrowing only by convincing markets through spending cuts, tax increases, and reforms that their public finances are coming under control. Yet this becomes self-defeating if markets start believing that, in the process, their gross national product is shrinking and thus so is their ability to pay those same debts.


Đồng euro, vốn được cho là sẽ thúc đẩy xu hướng cạnh tranh lớn hơn thông qua sự hội tụ kinh tế, các thị trường minh bạch, và sự cố kết chính trị, thay vào đó đã đạt được kỳ công đáng kể là gây mất ổn định, trong mỗi nước thành viên của khối này theo những cách khác nhau – và làm cho các nước đó ngay càng bất hòa. Các nước thuộc khu vực sử dụng đồng euro đang mắc vào một cái bẫy : không thể làm giảm giá trị con đường của họ vì rắc rối, hay điều chỉnh lãi suất, họ chỉ có thể giảm chi phí vay mượn bằng cách thuyết phục các thị trường thông qua việc cắt giảm mức chi tiêu, tăng thuế và tiến hành cải cách mà các khoản tài chính công của họ đang chịu sự kiểm soát. Tuy nhiên, việc này trở nên tự chuốc lấy thất bại nếu các thị trường bắt đầu tin rằng trong tiến trình này, tổng sản phẩm quốc nội của họ đang giảm dần và vì thế khả năng của họ trang trải cùng những khoản nợ đó cũng sẽ giảm như vậy.


The urgent challenge for Hollande and Merkel is to marry those tough reforms to economic revival. That will certainly involve European Central Bank interest-rate cuts and an expanded money supply, whatever the risks of inflation. It may yet require more German money, but Hollande is hardly the man best placed to convince Merkel of that. As Mervyn King, governor of the Bank of England, observed last week, “the euro area is tearing itself apart without any obvious solution.” And there is almost nothing Britain, or even America, can do to dilute the toxic impact on the wider global economy.


Thách thức khẩn cấp đối với ông Hollande và bà Merkel là kết họp nhuần nhuyễn những cải cách khó khăn đó với sự phục hồi kinh tế. Điều đó chắc chắn sẽ bao gồm cả việc cắt giảm lãi suất của Ngân hàng trung ương châu Âu và nguồn cung ứng tiền được mở rộng, bất kể những rủi ro về lạm phát. Tuy nhiên, điều đó có thể còn cần đến nhiều tiền hơn của Đức, nhưng ông Hollande khó có thể là người đàn ông được đặt đúng chỗ nhất để thuyết phục bà Merkel về điều đó. Như Mervyn King, Thống đốc Ngân hàng Anh, nhận xét mới đây: “Khu vực sử dụng đồng euro đang tự phá tan chính mình mà không có bất kỳ giải pháp rõ ràng nào.” Và gần như không có gì để Anh, hoặc thậm chí Mỹ, có thể làm để giảm bớt ảnh hưởng độc hại đối với nền kinh tế toàn cầu rộng lớn hơn.
Rosemary Righter is an associate editor at The Times of London.
Rosemary Righter là một biên tập viên của Thời báo London.


http://www.thedailybeast.com/newsweek/2012/05/20/will-the-euro-zone-go-up-in-smoke.html

To stay in control is sublime Nắm quyền là tối thượng

xx
To stay in control is sublime
Nắm quyền là tối thượng

By MICHAEL AUSLIN

MICHAEL AUSLIN


18-06-2012

Wall Street Journal

Wall Street Journal
On a wide range of issues at home and abroad, Beijing can kick the can no further.

Bắc Kinh không thể trì hoãn thêm nữa trong việc đối phó với một loạt các vấn đề trong và ngoài nước.

Twenty years ago, Deng Xiaoping made his famous "southern tour." The journey took place just a few years after the Tiananmen Square massacre, with China still internationally isolated and in a period when Deng's reform program was in increasing doubt. Thanks to Deng's tour, economic reform was pushed back on the agenda—and that's when the economy took off. In the last two decades, China grew at an average 10.4%.


Hai mươi năm trước, Đặng Tiểu Bình thực hiện “chuyến đi nổi tiếng về phương Nam”. Cuộc hành trình này đã diễn ra chỉ một vài năm sau vụ thảm sát Thiên An Môn, lúc đó Trung Quốc còn bị quốc tế cô lập và trong thời kỳ chương trình cải cách của Đặng Tiểu Bình đang gia tăng mối nghi ngờ. Nhờ chuyến đi của Đặng Tiểu Bình, cải cách kinh tế đã được đưa trở lại vào nghị trình, và đó là khi nền kinh tế nước này cất cánh. Trong hai thập kỷ qua, tăng trưởng ở Trung Quốc trung bình là 10,4%.

For a while it seemed as if China would never look back. But it's clear now that the easy part is over and that the next 20 years will be harder for the Communist Party to manage. The country's looming problems have never looked as sharp in the past two decades, which spells not only an economic deterioration, but also a possible collapse for the Party.

Trong một thời gian dài, dường như Trung Quốc không bao giờ nhìn lại. Nhưng rõ ràng là thời kỳ dễ dàng hiện đã trôi qua và 20 năm tới sẽ khó khăn hơn để Đảng Cộng sản điều hành [đất nước]. Trong hai thập kỷ qua, các vấn đề khó khăn của đất nước chưa bao giờ hiện rõ như bây giờ, điều này báo hiệu không chỉ tình hình kinh tế tồi tệ, mà còn có khả năng Đảng sẽ sụp đổ.


The problem started late last decade, when President Hu Jintao concertedly changed tack, from privileging the private sector to the public. State-owned enterprises became more dominant than they were, while local governments became emboldened especially after a post-crisis lending spree—these entities together swallowed most of the available credit. The small- and medium-sized companies, the engines of job growth, stalled. This is part of the reason growth is slowing, the government recently revising its estimated growth for the current year down to 7.5%.

Vấn đề bắt đầu hồi cuối thập niên trước, khi Chủ tịch Hồ Cẩm Đào dự định thay đổi chiến thuật, dành đặc quyền cho dân chúng phần khu vực tư nhân. Các doanh nghiệp nhà nước đã có ưu thế hơn trước đây, trong khi chính quyền địa phương trở nên mạnh hơn, đặc biệt sau khi bù khú với các khoản tiền được vay do hậu khủng hoảng, các cơ quan này cùng nhau nuốt các khoản vay tín dụng nhiều nhất. Các cỗ máy thúc đẩy tăng trưởng việc làm là những công ty vừa và nhỏ, đã bị đình trệ. Đây là một phần lý do tăng trưởng hiện đang chậm lại, gần đây chính phủ đã thay đổi dự đoán tăng trưởng trong năm nay, giảm còn 7,5%.

The current poor management of the economy comes on top of long-term issues that the Party has ignored. Not only have wages been rising enough to start affecting Chinese companies' competitiveness, there is a shortage of labor in the coastal belt, the heart of economic growth. The shortage is due in part to more opportunities inland, but the biggest problem is the working-age population has peaked.


Quản lý kinh tế yếu kém hiện nay là vấn đề hàng đầu trong số các vấn đề dài hạn mà Đảng đã bỏ qua. Không chỉ có tiền lương được tăng lên đủ để bắt đầu ảnh hưởng đến khả năng cạnh tranh của các công ty Trung Quốc, mà còn do sự thiếu hụt lao động ở vành đai ven biển, trung tâm tăng trưởng kinh tế. Sự thiếu hụt này một phần là do có nhiều cơ hội hơn trong đất liền, nhưng vấn đề lớn nhất là dân số trong độ tuổi lao động sẽ không gia tăng.

The government's one-child policy is to blame. This is widely detested at a personal level, and this month the story of a woman who was forced to abort her daughter has China's young online commentators in a frenzy. On the economic front, this policy may have boosted each individual's earnings in 1979, but today it's making China a rapidly aging society that will dampen productivity.

Có thể đổ lỗi cho chính sách một con của chính phủ. Đây là vấn đề mà rất nhiều người ghê tởm ở mức độ cá nhân, và trong tháng này, câu chuyện về một người phụ nữ bị buộc phải hủy bỏ đứa con gái mình, đã được giới trẻ Trung Quốc phẫn nộ qua các lời bình luận trên mạng. Trên mặt trận kinh tế, chính sách này có thể đã đẩy mạnh thu nhập của mỗi cá nhân vào năm 1979, nhưng hiện nay nó làm cho xã hội Trung Quốc lão hóa nhanh, điều đó sẽ làm giảm năng suất.


Then there is the matter of liberalizing China's financial markets. Beijing has made waves in the past few years by suggesting it will internationalize the yuan, but that seems like an empty promise if it can't open up its capital markets. Until it does so, Chinese are right to question if their savings could be better allocated. China's resources are being used up by inefficient behemoths in the public sector. Or they're going into a $1.5 trillion property and local-government debt bubble, which many observers think is close to bursting. Meanwhile, earnest startups, like the small manufacturers in Wenzhou, risk getting strangled.

Kế đến là vấn đề tự do hóa thị trường tài chính của Trung Quốc. Trong vài năm qua, đã nhiều lần Bắc Kinh đưa ra gợi ý là họ sẽ quốc tế hóa đồng nhân dân tệ, nhưng điều đó dường như là một lời hứa rỗng tuếch nếu họ không thể mở cửa thị trường vốn. Cho đến khi họ làm được điều này, đến lúc đặt câu hỏi cho Trung Quốc, liệu các khoản tiết kiệm của họ có thể được phân bổ tốt hơn hay không. Số lượng tài nguyên khổng lồ của Trung Quốc đã bị khu vực công sử dụng không hiệu quả. Hay là họ sẽ sử dụng khối tài sản [công] trị giá 1,5 ngàn tỷ đô la và bong bóng nợ của chính quyền địa phương mà nhiều nhà quan sát nghĩ rằng sắp bùng nổ. Trong khi đó, các công ty khởi sự nghiêm túc, giống như các nhà sản xuất nhỏ ở Ôn Châu, có nguy cơ bị bóp nghẹt.

Chinese naturally worry the system is rigged to favor a few, and nothing exemplifies this disenchantment more than recent tales of corruption. The Bo Xilai case this year is perhaps the worst, as the Chongqing boss was brought down and his wife charged with murdering a British businessman. This brought out what everyone implicity knew: large parts of the system are turf for gangster-type control by officials. The Party is set to hand over power to a new generation later this year, and factional infighting at the top may well increase over larger slices of a smaller economic pie. Ordinary Chinese will be left fending for themselves if the turf wars intensify, since they have no property rights, or an independent legal system.


Đương nhiên là người dân Trung Quốc lo ngại hệ thống này gian lận để làm lợi cho một ít nhóm người, và không có gì làm ví dụ cho sự tỉnh ngộ này tốt hơn là những câu chuyện gần đây về tham nhũng. Trường hợp Bạc Hy Lai trong năm nay có lẽ là sự kiện tồi tệ nhất, khi người đứng đầu Trùng Khánh bị hạ bệ và vợ ông ta bị cáo buộc tội giết một doanh nhân người Anh. Sự kiện này nói lên điều mà mọi người hoàn toàn biết: phần lớn hệ thống này được che đậy cho các quan chức kiểm soát theo kiểu xã hội đen. Đảng đang sắp xếp để chuyển giao quyền lực cho một thế hệ mới vào cuối năm nay, và đấu đá giữa các phe phái trong nội bộ ở hàng chóp bu có thể làm cho những miếng bánh tăng lớn hơn trong chiếc bánh kinh tế nhỏ hơn. Người dân Trung Quốc sẽ bị bỏ mặc để tự chống chọi nếu cuộc chiến giữa các băng nhóm gia tăng, bởi họ không có quyền sở hữu, hoặc không có một hệ thống pháp lý độc lập.

No wonder the middle class is now more pessimistic about the future, more cynical about government, and increasingly focused on protecting their position. Chinese I talked with last week said that the people feel more resignation than resentment towards the Party. Should that distrust grow, a political reaction like Tiananmen cannot be ruled out. A radicalized urban middle class could join forces with a rural population that is already responsible for most of the 180,000 or so mass protests that occur every year.


Chẳng có gì ngạc nhiên khi tầng lớp trung lưu hiện nay bi quan hơn về tương lai, hoài nghi về chính phủ nhiều hơn và ngày càng tập trung vào việc bảo vệ vị thế của họ. Những người Trung Quốc mà tôi có dịp nói chuyện với họ hồi tuần trước, nói rằng, có cảm giác người dân buông xuôi nhiều hơn là bất mãn đối với Đảng. Nếu sự mất lòng tin gia tăng, thì một phản ứng chính trị như Thiên An Môn không thể bị loại trừ. Tầng lớp trung lưu cực đoan ở thành thị có thể gia nhập vào lực lượng dân chúng ở vùng nông thôn, những người đã thực hiện hầu hết các cuộc biểu tình đông đảo, khoảng 180.000 cuộc, xảy ra hàng năm.


The Party will probably respond to this by stepping up mass repression, but that will translate into even more domestic instability. At the same time, a weakened China might lash out abroad with its modernized military, to stoke nationalist passion and divert domestic resentment. That will only find China more isolated globally. Whatever the manifestation, there could be carnage at home or abroad, posing an existential threat to the Party.


Có thể Đảng sẽ đối phó với vấn đề này bằng cách đẩy mạnh trấn áp quần chúng, nhưng điều đó sẽ dẫn đến bất ổn trong nước nhiều hơn. Cùng lúc, một nước Trung Quốc suy yếu có thể sử dụng quân đội được hiện đại hóa của họ để tấn công ra nước ngoài, kích động chủ nghĩa dân tộc để hướng sự tức giận ở trong nước [ra nước ngoài]. Điều đó chỉ làm cho Trung Quốc bị cô lập trên toàn cầu. Dù mọi chuyện có diễn ra như thế nào đi nữa, có thể là sự tàn sát ở trong nước hay ở nước ngoài, cũng đều đặt ra mối đe dọa sống còn đối với Đảng.


On his southern tour, Deng immortalized the phrase "to get rich is glorious." China's next leader Xi Jinping and his successors might say in turn that to stay in control is sublime.


Trong chuyến đi về phương Nam, ông Đặng Tiểu Bình đã đưa ra cụm từ bất tử: “làm giàu là vinh quang“. Lãnh đạo kế tiếp của Trung Quốc, ông Tập Cận Bình và những người kế nhiệm ông có thể nói lại rằng, vẫn còn kiểm soát [quyền hành] là tuyệt vời.


Mr. Auslin is a scholar at the American Enterprise Institute in Washington and a columnist for wsj.com.
Tác giả: ông Auslin là một học giả tại Viện Doanh nghiệp Mỹ ở Washington và là người phụ trách mục bình luận cho trang wsj.com.



Translated by Dương Lệ Chi



http://online.wsj.com/article/SB10001424052702303703004577474151885042944.html?mod=rss_most_viewed_day_asia?mod=WSJAsia_article_forsub

Tuesday, June 19, 2012

Vietnam Economy Plagued by Imbalances Kinh tế Việt Nam bị cản trở bởi sự mất cân đối


 



Vietnam Economy Plagued by Imbalances

Kinh tế Việt Nam bị cản trở bởi sự mất cân đối
Vũ Trọng Khanh
Wall Street Journal

Vũ Trọng Khanh
Wall Street Journal

HANOI—Vietnam’s inflation rate accelerated and its trade deficit widened in March, showing that imbalances continue to plague the economy and will keep up pressure on its ailing currency.

Hà Nội: Tỷ lệ lạm phát của Việt Nam đã tăng tốc và thâm hụt thương mại nở rộng trong tháng Ba, cho thấy sự mất cân đối đang tiếp tục cản trở nền kinh tế và sẽ tiếp tục tăng áp lực vào vào đồng tiền chưa đủ mạnh của đất nước này.


Consumer prices surged 13.89% in March from a year earlier, the fastest on-year pace since February 2009, the General Statistics Office said Thursday, making it increasingly difficult for authorities to cap this year’s inflation rate at 7% despite recently switching their focus from fostering growth to taming price pressures.

Theo Tổng cục Thống kê cho biết hôm thứ Năm, trong tháng Ba, giá cả tiêu dùng tăng 13,89% so với một năm trước đó, tốc độ nhanh nhất trong năm kể từ tháng Hai năm 200 đã khiến các cấp chính quyền ngày càng khó khăn hơn để hạn chế tỷ lệ lạm phát năm nay ở mức 7% mặc dù gần đây đã chuyển đổi tập chú khỏi việc thúc đẩy tăng trưởng để chế ngự các áp lực về giá cả.


At the same time, Vietnam’s persistently high trade deficit widened to $1.15 billion in March from a revised $1.11 billion a month earlier, said the deputy minister of industry and trade, Nguyen Thanh Bien.
Đồng thời, thứ trưởng bộ Công Nghiệp Nguyễn thành Biên cho biết, thâm hụt thương mại của Việt Nam liên tục nở rộng đến 1.15 tỉ trong tháng ba từ mức cải biến 1.11 tỉ vào tháng trước.

Exports in March rose to $7.05 billion from $4.85 billion in February, while imports increased to $8.2 billion from $5.96 billion, he said, adding that for the first quarter, Vietnam’s exports rose 34% from a year earlier to $19.25 billion, while imports rose 24% to $22.27 billion.

Ông cho biết, xuất khẩu trong tháng ba tăng từ 4.85 tỉ trong tháng Hai lên đến 7.05 tỉ trong khi nhập khẩu tăng từ 5.96 tỉ lên đến 8,2 tỷ USD. Ông còn nói thêm rằng trong quý đầu tiên, xuất khẩu của Việt Nam đã tăng 34% so với năm trước đến 19.25 tỉ trong khi nhập khẩu tăng 24 % lên đến 22.27 tỉ.

The trade deficit for the quarter was $3.029 billion, narrower than a deficit of $3.43 billion in the same period last year.

Thâm hụt thương mại trong quý này đã là 3.029 tỉ, ít hơn so với mức thâm hụt 3.43 tỉ trong cùng thời kỳ năm ngoái.

The General Statistics Office is expected to officially release trade data for March later this week or early next week, along with revised trade data for February.

Tổng cục Thống kê dự kiến sẽ chính thức phát hành các dữ liệu thương mại của tháng Ba cùng các dữ liệu thương mại điều chỉnh cho tháng Hai vào cuối tuần này hoặc đầu tuần tới.

The worsening data comes after the government last month decided to alter its policy of focusing on growth, finally giving in to mounting pressure to produce policies that may help guide the economy back to a healthier position.

Các dữ liệu tồi tệ hơn đã đến sau khi chính phủ quyết định thay đổi chính sách đặt nặng về tăng trưởng vào tháng trước, cuối cùng đã tạo áp lực khiến phải đưa ra các chính sách có thể giúp hướng dẫn nền kinh tế trở lại vị trí lành mạnh hơn.

Authorities have announced tighter monetary and fiscal policies, which will include cutting public investment and the budget deficit, boosting domestic production and rebalancing trade. It also said it would cut its credit-growth target to below 20%, from 23%.

Nhà chức trách đã công bố các chính sách chặt chẽ hơn về tiền tệ và tài chính, vốn sẽ bao gồm các cắt giảm về đầu tư công và thâm hụt ngân sách, thúc đẩy sản xuất trong nước và tái cân bằng thương mại. Chính phủ cũng cho biết sẽ cắt giảm mục tiêu tăng trưởng tín dụng xuống mức dưới 20% từ 23%.

The State Bank of Vietnam this month also raised two of its key interest rates to help battle inflationary pressures; on Feb. 11 it devalued the dong by 8.5% against the dollar in its fourth devaluation in 14 months.


Trong tháng này, Ngân hàng Nhà nước Việt Nam cũng đưa ra hai mức lãi suất chủ yếu của mình để giúp chống lại những áp lực về lạm phát; Vào ngày 11 Tháng hai Ngân hàng Nhà nước, trong đợt phá giá lần thứ Tư trong 14 tháng, đã hạ giá tiền đồng đến mức 8,5% so với đồng đô la.

Inflation in March continued to rise mainly due to higher prices for education services, food and foodstuffs, and housing and building materials, the GSO said in a statement. From a month earlier, the CPI rose 2.17%, the fastest on-month rise since May 2008.

Tổng cục Thống Kê cho biết, lạm phát tiếp tục tăng cao trong tháng Ba, chủ yếu vì giá cả các dịch vụ giáo dục, lương thực, thực phẩm, nhà ở và vật liệu xây dựng tăng cao. Từ một tháng trước đó, chỉ số CPI đã tăng đến 2,17%, nhanh nhất kể từ tháng 5 năm 2008.


In February, the index rose 12.31% on year, and was up 2.09% from the previous month.


Trong tháng hai, chỉ số trong năm tăng 12,31% và đã tăng 2,09% so với tháng trước.

“It’s impossible to keep inflation at 7% this year, but we have to keep trying to implement the government’s [tightening] measures,” Nguyen Tien Thoa, head of the Finance Ministry’s price-management department, said in a statement published in the central bank’s Thoi Bao Ngan Hang newspaper.

"Không thể giữ lạm phát ở mức 7% trong năm nay, nhưng chúng ta phải tiếp tục cố gắng thực hiện các biện pháp [thắt chặt] của chính phủ" ông Nguyễn Tiến Thỏa, Trưởng phòng quản lý giá của Bộ Tài chính, cho biết trong một tuyên bố được đưa ra trên tờ Thời báo Ngân Hàng của ngân hang trung ương.
Mr. Thoa said the key reasons behind the rising inflation include the economy’s large total outstanding loans, which exceed gross domestic product by 20%, and the inefficient use of investment capital.

Ông Thoa cho biết, nguyên nhân chính đằng sau sự lạm phát gia tăng bao gồm các khoản nợ lớn của nền kinh tế, vốn đã vượt quá 20% mức tổng sản lượng trong nước và việc sử dụng vốn đầu tư thiếu hiệu quả.

“It will take at least a couple of months before we can see if the measures really work,” Mr. Thoa said.


"Tối thiểu sẽ phải mất một vài tháng trước khi chúng ta có thể biết được các biện pháp có thực hữu hiệu hay không", ông Thoa nói.


For this year the government is aiming for GDP growth of between 7% and 7.5% and inflation of no more than 7%. It admitted last week that realizing these targets now appears challenging, but hasn’t decided yet to adjust them.


Trong năm nay chính phủ đang nhằm đến mục tiêu tăng trưởng GDP từ 7% đến 7,5% và mức lạm phát không quá 7%. Tuần trước, chính phủ cũng thừa nhận rằng các mục tiêu nhắm đến có vẻ đang xuất hiện những thử thách nhưng vẫn chưa quyết định điều chỉnh gì.

HSBC economist Sherman Chan said Vietnam’s inflation rate is unlikely to show signs of easing until at least the third quarter because of surging global food and oil prices. She projects two one-percentage-point interest-rate increases in the second quarter to help slow inflation to the single digits by the fourth quarter.

Sherman Chan, kinh tế gia của HSBC cho biết Việt Nam dường như không có dấu hiệu giảm nhẹ tỷ lệ lạm phát tối thiểu là cho đến quý ba vì sự việc giá lương thực và giá dầu toàn cầu tăng lên. Bà dự kiến tăng lãi suất cho vay hai lần 1% trong quý thứ hai nhằm làm chậm mức lạm phát xuống 1 con số trong quý thứ tư.


“Meeting the official annual inflation target of 7% appears increasingly challenging…in light of surging global prices, we can only count on the monetary and fiscal tightening measures to curtail consumption and subsequently contain demand-driven inflationary pressures,” she said.


"Việc đạt được mức mục tiêu lạm phát chính thức hàng năm 7% ngày càng trở nên thách thức ... trong hoàn cảnh giá cả tăng cao trên toàn cầu, chúng tôi chỉ có thể trông cậy vào các biện pháp thắt chăt về tiền tệ và tài chính để cắt giảm tiêu dùng và sau đó là kềm hãm được các áp lực lạm phát do nhu cầu thúc đẩy" bà cho biết.


Meanwhile, Mr. Bien said the shutdown of the Dung Quat Refinery won’t have any adverse impact on Vietnam’s trade deficit, adding that it had been planned. The government said earlier this week it shut the 130,000-barrel-a-day refinery Wednesday for two or three weeks for overall checking.


Trong khi đó, ông Biên cho biết, việc đóng cửa Nhà máy lọc dầu Dung Quất sẽ không có bất kỳ tác động xấu nào đến thâm hụt thương mại của Việt Nam, và rằng sự việc đã được lên kế hoạch. Đầu tuần này chính phủ cho biết, vào thứ Tư sẽ đóng cửa nhà máy lọc dầu 130.000 thùng một ngày cho hai hoặc ba tuần để kiểm tra tổng quát.


Mr. Bien said Vietnam will continue measures to boost exports, aiming to keep the trade deficit below 18% of total export revenue for the full year.


Ông Biên cho biết Việt Nam sẽ tiếp tục các biện pháp để đẩy mạnh xuất khẩu, nhằm giữ cho thâm hụt thương mại dưới 18% tổng doanh thu xuất khẩu cho cả năm.


“Things are on track, and I think that we will be able to meet this target,” he added.
Ông nói thêm, "Mọi thứ đang đi đúng hướng và tôi nghĩ rằng chúng ta sẽ có thể đạt được mục tiêu này".

http://online.wsj.com/article/SB1000...680708920.html

Vietnamese traders beat bullion export ban Giới thương nhân Việt Nam đánh bại lệnh cấm xuất khẩu vàng thỏi






Vietnamese traders beat bullion export ban

Giới thương nhân Việt Nam đánh bại lệnh cấm xuất khẩu vàng thỏi

By Ben Bland in Hanoi
The Financial Times
Ben Bland tại Hà Nội
The Financial Times

Vietnamese gold traders have sent billions of dollars worth of high-grade gold jewellery to be smelted in Switzerland over the past two years to circumvent government restrictions on bullion exports.

Trong suốt hai năm qua, giới thương nhân kinh doanh vàng Việt Nam đã gửi các loại trang sức cao cấp bằng vàng trị giá hàng tỷ đô la để được nung chảy ở Thụy Sĩ nhằm phá vỡ lệnh hạn chế xuất khẩu vàng của chính phủ.

Before 2008, Vietnam exported minimal amounts of gold ornaments to Switzerland, which dominates the global gold smelting industry, turning items from rings to candlesticks into international standard bullion.

Trước năm 2008, Việt Nam từng xuất khẩu các số lượng nhỏ những đồ trang sức bằng vàng đến Thụy Sĩ, nơi thống trị ngành công nghiệp luyện kim vàng toàn cầu, để biến các món vàng từ nhẫn đeo tay đến những chân đèn trở thành các thỏi vàng theo tiêu chuẩn quốc tế.


But that changed over the past two years, as Vietnam became Switzerland’s biggest single source of imported gold products, much of which ended up in the furnaces operated by leading refiners Argor-Heraeus, MKS Finance and Valcambi.

Nhưng điều ấy đã thay đổi từ hai năm qua, khi Việt Nam trở thành nguồn nhập khẩu vàng duy nhất và lớn nhất của Thụy Sĩ, đa phần đã kết thúc trong các lò nung chảy được vận hành bởi các nhà luyện kim hàng đầu như Argor-Heraeus, Metalor, MKS Finance và Valcambi.

Cameron Alexander, a senior analyst at GFMS precious metals consultancy, said: “In Vietnam, banks haven’t been able to export bullion freely, so they have made jewellery out of it so they can export it. “There’s a loophole and people who need the dollars have taken advantage of it.”


Cameron Alexander, một nhà phân tích cao cấp tại công ty tư vấn quý kim GFMS, cho biết: "Ở Việt Nam, ngân hàng đã không thể xuất khẩu vàng tự do, vì vậy họ đã làm ra đồ trang sức để có thể xuất khẩu. Đó là một kẽ hở và những người cần tiền đô la đã tận dụng được".

Last year, Vietnam exported nearly 61 tonnes of precious metals – mostly gold products – to Switzerland, generating SFr2.6bn ($2.8bn), according to the Swiss Federal Customs Administration. In 2009, Vietnam exported 54 tonnes, generating SFr1.9bn, already well up from 3.2 tonnes valued at SFr71m in 2008. The figures do not include bullion, which is treated as “monetary gold”.

Theo Hải quan liên bang Thụy sĩ, năm ngoái, Việt Nam xuất khẩu gần 61 triệu tấn quý kim - chủ yếu là các sản phẩm bằng vàng - sang Thụy Sĩ, tạo nên 2.6 tỉ sfr (2.8 tỉ USD). Trong năm 2009, Việt Nam xuất khẩu 54 tấn, tạo ra 1.9 tỉ sfr, cao hơn hẳn từ 3,2 tấn có giá trị 71 triệu sfr trong năm 2008. Những con số này không bao gồm vàng thỏi, được coi là "tiền vàng".

Hasan Demir, who works in the statistics department at Swiss customs, said: “Swiss firms enjoy an excellent reputation for smelting pure gold bars.

Hasan Demir, người làm việc trong bộ phận thống kê tại hải quan Thụy Sĩ cho biết: "các công ty Thụy Sĩ từng có danh tiếng tuyệt vời trong việc tinh luyện vàng thỏi tinh khiết.

“The high level of the gold price at the moment, reinforced by the depreciation of the Vietnamese currency, has stimulated gold owners in Vietnam to sell their gold.”

"Mức giá cao của vàng vào lúc ấy, gia tăng bởi sự sụt giá của đồng tiền Việt Nam, đã kích thích các chủ sở hữu vàng Việt Nam bán vàng của họ ra".

In recent years, gold in Vietnam has tended to trade at a premium because of import restrictions designed to stem the flow of money out of the Vietnamese currency, the dong.

Trong những năm gần đây, vàng tại Việt Nam đã có xu hướng buôn bán cao hơn giá quy định vì những hạn chế về nhập khẩu được hình thành nhằm ngăn chặn dòng tiền mặt chảy ra khỏi tiền đồng của Việt Nam.

Anxious consumers and businesses have hoarded dollars and gold to protect against high inflation and devaluations of the dong. Economists believe Vietnam suffers from significant unrecorded capital flight.

Giới doanh nhân và người tiêu dùng lo lắng đã tích trữ đô la và vàng để bảo vệ chống lại lạm phát cao và sự phá giá của tiền đồng. Các nhà kinh tế tin rằng Việt Nam đang bị tình trạng chảy máu tài sản nghiêm trọng và không kiểm chứng được.

The sale of gold jewellery to Switzerland has spiked on the rare occasions when the onshore gold price was lower than the international price, according to Nguyen Ngoc Que Chi, chief executive of Sacombank Jewellery Company, which is owned by a local bank as are many other jewellery and gold traders in Vietnam.

Việc bán đồ nữ trang bằng vàng đến Thụy Sĩ đã tăng mạnh vào dịp những hiếm hoi khi giá vàng trên đất liền thấp hơn giá quốc tế, theo bà Nguyễn Ngọc Quế Chi, Giám đốc điều hành của Công ty Nữ trang đá quý Sacombank, sở hữu của một ngân hàng địa phương cũng như nhiều công ty vàng bạc nữ trang và các thương nhân khác tại Việt Nam.

Many analysts say that government attempts to control Vietnam’s gold market have been counter-productive.

Nhiều nhà phân tích nói rằng những nỗ lực nhằm kiểm soát thị trường vàng Việt Nam của chính phủ đã bị phản tác dụng.

“When there are restrictions, people will always smuggle it in and over the last couple of years, we’ve seen a large proportion of gold coming in unofficially through Thailand, Laos and Cambodia, as well as pretty healthy flows from China,” said Mr Alexander.

"Khi có những hạn chế, mọi người ai cũng tìm đường lậu để thoát và trong vài năm qua, chúng tôi đã nhìn thấy một số lượng vàng lớn di vào không chính thức qua Thái Lan, Lào và Campuchia, cũng như những dòng chảy khá mạnh từ Trung Quốc", Ông Alexander cho biết.


Official Vietnamese data show a net gold outflow of $2bn-$3bn per annum over the past two years, mostly to Switzerland. But statistics from the World Gold Council, a mining industry lobby group, suggest a net inflow of $2bn-$3bn per year, according to Scott Robertson, founding partner of Asia Markets Group, an advisory firm.


Số liệu chính thức Việt Nam cho thấy một dòng chảy ra (outflow) của vàng ròng 2 đến 3 tỷ USD một năm trong hai năm qua, chủ yếu là đến Thụy Sĩ. Nhưng số liệu thống kê từ Hội đồng Vàng Thế giới một nhóm vận động hành lang ngành công nghiệp khai thác mỏ, cho thấy một dòng chảy vào (inflow) từ 2 đến 3 tỷ USD / năm, theo Scott Robertson, đối tác sáng lập của tổ hợp Asia Markets, một công ty tư vấn.


Analysts believe this discrepancy is the result of “capital flight,” with Vietnamese people selling dong to buy gold that has been smuggled in and does not appear in official statistics.


Các nhà phân tích tin rằng sự khác biệt này là kết quả của nạn "chảy máu tài sản" (tạm dịch: capital flight), với sự việc người dân Việt Nam dùng tiền đồng mua vàng đã được nhập lậu vốn không xuất hiện trong số liệu thống kê chính thức.


The International Monetary Fund’s analysis of the “errors and omissions” in government balance of payments data suggests that last year Vietnam suffered an unidentified outflow of $12bn-$13bn, around 12 per cent of GDP.


Phân tích của Quỹ Tiền tệ Quốc tế về "các sai lầm và thiếu sót" trong việc cân bằng các dự liệu thanh toán của chính phủ cho thấy rằng năm ngoái Việt Nam bị một dòng chảy ra không xác định được là 12 đến 13 tỉ, khoảng 12 phần trăm GDP.


“Either the current account deficit is understated or capital inflows are overstated or there’s been resident capital flight which isn’t picked up in the official data,” said Benedict Bingham, the IMF’s senior representative in Vietnam.


"Hoặc là tài khoản thâm hụt hiện tại là không đúng sự thật hoặc luồng vốn được phóng đại hoặc đã có hiện tượng chảy máu tài sản tại chỗ, không hể được soi thấy trong số liệu chính thức", ông Benedict Bingham, đại diện cao cấp của IMF tại Việt Nam cho biết.


“All three probably contribute to the problem but only the last is likely to explain such a big discrepancy. It’s basically residents shifting from dong into dollars and gold and keeping it out of the banking system.”


"Có thể là tất cả ba hiện tượng này cùng góp phần vào vấn nạn nhưng chỉ có hiện tượng cuối cùng có thể giải thích được một sự khác biệt lớn như thế . Đó là về cơ bản người dân chuyển từ tiền đồng sang đô la, vàng và giữ nó ở bên ngoài hệ thống ngân hàng".




Translated by Lê Quốc Tuấn


http://www.ft.com/intl/cms/s/0/4aa15524-5964-11e0-bc39-00144feab49a.html#axzz1yChZ6Kd6