MENU

BILINGUAL BLOG – BLOG SONG NGỮ ANH VIỆT SHARE KNOWLEGE AND IMPROVE LANGUAGE

--------------------------- TÌM KIẾM TRÊN BLOG NÀY BẰNG GOOGLE SEARCH ----------------------------

TXT-TO-SPEECH – PHẦN MỀM ĐỌC VĂN BẢN

Click phải, chọn open link in New tab, chọn ngôn ngữ trên giao diện mới, dán văn bản vào và Click SAY – văn bản sẽ được đọc với các thứ tiếng theo hai giọng nam và nữ (chọn male/female)

- HOME - VỀ TRANG ĐẦU

CONN'S CURENT THERAPY 2016 - ANH-VIỆT

150 ECG - 150 ĐTĐ - HAMPTON - 4th ED.

VISUAL DIAGNOSIS IN THE NEWBORN

Saturday, March 31, 2012

How Myanmar Liberates Asia TIẾN TRÌNH TỰ DO HÓA CỦA MIANMA SẼ TÁC ĐỘNG ĐẾN TOÀN KHU VỰC CHÂU Á



How Myanmar Liberates Asia

TIẾN TRÌNH TỰ DO HÓA CỦA MIANMA SẼ TÁC ĐỘNG ĐẾN TOÀN KHU VỰC CHÂU Á

by Robert D. Kaplan

Robert D. Kaplan

March 21, 2012

21/03/2012

Myanmar's ongoing liberalization and its normalization of relations with the outside world have the possibility of profoundly affecting geopolitics in Asia -- and all for the better.

Tự do hóa và bình thường hóa quan hệ với thế giới bên ngoài đang diễn ra Myanmar có khả năng ảnh hưởng sâu sắc đến địa chính trị ở châu Á - và theo xu hướng tốt hơn.

Geographically, Myanmar dominates the Bay of Bengal. It is where the spheres of influence of China and India overlap. Myanmar is also abundant in oil, natural gas, coal, zinc, copper, precious stones, timber and hydropower, with some uranium deposits as well. The prize of the Indo-Pacific region, Myanmar has been locked up by dictatorship for decades, even as the Chinese have been slowly stripping it of natural resources. Think of Myanmar as another Afghanistan in terms of its potential to change a region: a key, geo-strategic puzzle piece ravaged by war and ineffective government that, if only normalized, would unroll trade routes in all directions.

Về mặt địa lý, Mianma thống trị vịnh Bengal. Đó là nơi phạm vi ảnh hưởng của Trung Quốc và Ấn Độ chồng chéo lên nhau. Mianma cũng có rất nhiều dầu mỏ, khí đốt, than, kẽm, đồng, đá quý, gỗ, thủy điện cũng như urani. Là quốc gia nổi bật của khu vực Ấn Độ – Thái Bình Dương, Mianma đã bị hạn chế bởi chế độ chuyên quyền trong nhiều thập kỷ, ngay cả khi Trung Quốc đã lấy dần các nguồn tài nguyên của nước này. Mianma như một Ápganixtan khác về tiềm năng làm thay đổi một khu vực. Đây là miếng ghép quan trọng chiến lược trong một câu đố nhưng bị tàn phá bởi chiến tranh và một chính phủ không hiệu quả mà nếu chỉ cần bình thường hóa sẽ giúp mở ra các con đường thương mại đi tất cả các hướng.

Ever since China's Yuan (ethnic Mongol) dynasty invaded Myanmar in the 13th century, Myanmar has been under the shadow of a Greater China, with no insurmountable geographic barriers or architectural obstacles like the Great Wall to separate the two lands -- though the Hengduan Shan range borders the two countries. At the same time, Myanmar has historically been the home of an Indian business community -- a middleman minority in sociological terms -- that facilitated the British hold on Myanmar as part of a Greater British India.

Từ thời nhà Nguyên của Trung Quốc xâm lược Mianma trong thế kỷ 13, Mianma đã núp dưới cái bóng của Đại Trung Hoa, không có rào cản địa lý hay những kiến trúc không thể vượt qua như Vạn Lý Trường thành để chia tách hai quốc gia này – dù dãy núi Hoành Đoạn dọc biên giới hai nước. Đồng thời, Mianma có lịch sử là nơi cư trú của cộng đồng kinh doanh Ẩn Độ, một cộng đồng trung gian thiểu số về mặt xã hội, nhưng giúp Anh nắm Mianma như là một phần của Đại Ấn Độ thuộc Anh.

But if Myanmar continues on its path of reform by opening links to the United States and neighboring countries, rather than remaining a natural resource tract to be exploited by China, Myanmar will develop into an energy and natural resource hub in its own right, uniting the Indian subcontinent, China and Southeast Asia all into one fluid, organic continuum. And although Chinese influence in Myanmar would diminish in relative terms, China would still benefit immensely. Indeed, Kunming, in China's southern Yunnan province, would become the economic capital of Southeast Asia, where river and rail routes from Myanmar, Laos and Vietnam would converge.

Tuy nhiên, nếu Mianma tiếp tục con đường cải cách của mình bằng việc mở những kết nối với Mỹ và các nước láng giềng, thay vì vẫn là một vùng đất đầy nguồn tài nguyên bị Trung Quốc khai thác, thì nước này sẽ phát triển thành một trung tâm năng lượng và tài nguyên, quy tụ được tiểu lục địa Ấn Độ, Trung Quốc và Đông Nam Á vào một quần thể cơ bản, linh động. Và mặc dù ảnh hưởng của Trung Quốc tại Mianma sẽ giảm đi một cách tương đối, nhưng Trung Quốc sẽ vẫn vô cùng có lợi. Thực vậy, Côn Minh thuộc tỉnh Vân Nam ở phía Nam Trung Quốc có thể trở thành thủ đô kinh tế của Đông Nam Á, nơi các tuyến đường sông và đường sắt từ Mianma, Lào và Việt Nam hội tụ.



Much of this infrastructure activity is already under way. At Ramree Island off Myanmar's northwestern Arakan coast, the Chinese are constructing pipelines to take oil and natural gas from Africa, the Persian Gulf and the Bay of Bengal across the heart of Myanmar to Kunming. The purpose will be to alleviate China's dependence on the Strait of Malacca, through which four-fifths of its crude oil imports pass at present. There will also be a high-speed rail line roughly along this route by 2015.

Đa số các hoạt động phát triển cơ sở hạ tầng này đang được thực hiện. Tại đảo Ramree, ngoài khơi bờ biển Arakan phía tây bắc Mianma, Trung Quốc đang xây dựng đường ống để vận chuyển dầu mỏ và khí đốt từ châu Phi, vịnh Ba Tư và vịnh Bengal qua trung tâm Mianma đến Côn Minh. Mục đích là giảm sự phụ thuộc vào eo biển Malacca, nơi hiện tại 4/5 lượng dầu nhập khẩu của Trung Quốc đi qua. Cũng sẽ có một tuyến đường sắt cao tốc chạy dọc theo tuyến đường này vào năm 2015.

India, too, is constructing an energy terminal at Sittwe, north of Ramree, on Myanmar's coast, that will potentially carry offshore natural gas northwest through Bangladesh to the vast demographic inkblot that is the Indian state of West Bengal. The Indian pipeline would actually split into two directions, with another proposed route going to the north around Bangladesh. Commercial goods will follow along new highways to be built to India. Kolkata, Chittagong and Yangon, rather than being cities in three separate countries, will finally be part of one Indian Ocean world.

Ấn Độ cũng đang xây dựng một cảng năng lượng trên bờ biển của Mianma tại Sittwe, phía Bắc Ramree, để có thể vận chuyển khí đốt ngoài khơi lên phía tây bắc, thông qua Bănglađét đến khu vực rộng lớn đông dân là bang Tây Bengal của Ấn Độ. Các hàng hóa thương mại cũng sẽ đi theo tuyến đường cao tốc mới được xây dựng đến Ấn Độ. Kolkata, Chittagong và Yangon sẽ không còn là thành phố riêng rẽ tại 3 quốc gia mà cuối cùng sẽ là một phần của thế giới Ấn Độ Dương.

The salient fact here is that by liberating Myanmar, India's hitherto landlocked northeast, lying on the far side of Bangladesh, will also be opened up to the outside. Northeast India has suffered from bad geography and underdevelopment, and as a consequence it has experienced about a dozen insurgencies in recent decades. Hilly and jungle-covered, northeast India is cut off from India proper by backbreakingly poor Bangladesh to the west and by Myanmar, hitherto a hermetic and undeveloped state, to the east. But Myanmar's political opening and economic development changes this geopolitical fact, because both India's northeast and Bangladesh will benefit from Myanmar's political and economic renewal.

Thực tế nổi bật ở đây là bằng việc giải phóng Mianma, vùng đất ở phía Đông Bắc Ấn Độ, kẹt trong lục địa và phía bên kia Bănglađét, sẽ được mở cửa ra với thế giới bên ngoài. Vùng Đông Bắc Ấn Độ có điều kiện địa lý xấu và kém phát triển và do đó đã chứng kiến nhiều cuộc nổi dậy trong những thập kỷ gần đây. Khu vực rừng núi Đông Bắc Ấn Độ bị chia cắt với khu vực chính của Ấn Độ bởi nước Bănglađét vô cùng nghèo đói ở phía tây và Mianma, một quốc gia cho đến nay vẫn khép kín va kém phát triển, ở phía đông. Tuy nhiên, sự mở cửa về chính trị và phát triển về kinh tế của Mianma sẽ làm thay đổi thực tế địa lý này vì cả vùng Đông Bắc Ấn Độ và Bănglađét sẽ hưởng lợi từ sự đổi mới chính trị và kinh tế của Mianma.

With poverty reduced somewhat in all these areas, the pressure on Kolkata and West Bengal to absorb economic refugees will be alleviated. This immeasurably strengthens India, whose land borders with semi-failed states within the subcontinent (Pakistan, Nepal and Bangladesh) has undermined its ability to project political and military power outward into Asia and the Middle East. More broadly, a liberalized Myanmar draws India deeper into Asia, so that India can more effectively balance against China.

Với việc đói nghèo giảm đi phần nào tại tất cả các khu vực, áp lực đối với Kolkata và Tây Bengal trong việc phải tiếp nhận những người tị nạn kinh tế sẽ giảm đi. Điều này sẽ ngay lập tức tăng cường sức mạnh cho Ấn Độ. Việc có biên giới trên bộ với những quốc gia bán bất ổn trong tiểu lục địa (Pakixtan, Nêpan và Bănglađét) đã hạn chế khả năng phát huy sức mạnh chính trị và quân sự ra châu Á và Trung Đông của Ấn Độ. Nói rộng lớn hơn, một Mianma tự do sẽ kéo Ấn Độ vào châu Á sâu hơn, do đó Ấn Độ có thể cân bằng hơn trong việc chống lại Trung Quốc.

But while the future beckons with opportunities, the present is still not assured. The political transition in Myanmar has only begun, and much can still go wrong. The problem, as it was in Yugoslavia and Iraq, is regional and ethnic divides.

Tuy nhiên, trong khi tương lai vẫy gọi nhiều cơ hội, thì hiện tại vẫn chưa được bảo đảm. Sự chuyển đổi chính trị ở Mianma mới chỉ bắt đầu và vấn có nhiều khả năng đi sai đường, vấn đề khó khăn, cũng giống như tại Nam Tư và Irắc, đó là sự chia rẽ khu vực và sắc tộc.



Myanmar is a vast kingdom organized around the central Irrawaddy River Valley. The ethnic Burman word for this valley is Myanmar, hence the official name of the country. But a third of the population is not ethnic Burman, even as regionally based minorities in friable borderlands account for seven of Myanmar's 14 states. The hill areas around the Irrawaddy Valley are populated by Chin, Kachin, Shan, Karen and Karenni peoples, who also have their own armies and irregular forces, which have been battling the Burman-controlled national army since the early Cold War period.

Mianma là một vương quốc lớn được tổ chức xung quanh thung lũng trung tâm sông Irrawaddy. Tên của thung lũng này trong tiếng của bộ tộc Miến Điện là Mianma, do đó cũng là tên chính thức của quốc gia này. Tuy nhiên, khoảng 1/3 dân sô Mianma không phải là người dân tộc Miến Điện. Khu vực biên giới của người thiểu số chiếm tới 7 trên tổng số 14 bang của Mianma. Các khu vực đồi núi xung quanh thung lũng Irrawaddy là nơi cư trú của người Chin, Kachin, Shan, Karen và Karenni – những dân tộc có lực lượng quân đội và quân không chính quy riêng của mình. Những lực lượng vũ trang này đã đánh nhau với lực lượng quân đội quốc gia do người Miến Điện kiếm soát từ giai đoạn đầu của Chiến tranh Lạnh.

Worse, these minority-populated hill regions are ethnically divided from within. For example, the Shan area is also home to Was, Lahus, Paos, Kayans and other tribal peoples. All these groups are products of historical migrations from Tibet, China, India, Bangladesh, Thailand and Cambodia, so that the Chin in western Myanmar have almost nothing in common with the Karen in eastern Myanmar. Nor is there a community of language and culture between the Shans and the ethnic Burmans, except for their Buddhist religion. As for the Arakanese, heirs to a cosmopolitan seaboard civilization influenced by Hindu Bengal, they feel particularly disconnected from the rest of Myanmar and compare their plight to disenfranchised minorities in the Middle East and Africa.

Tệ hơn, các khu vực đồi núi của người dân tộc thiểu số này cũng bị chia rẽ về mặt sắc tộc ngay từ bên trong. Ví dụ như khu vực của người Shan cũng là nơi trú ngụ của người Wa, Lahu, Pao, Kayan và các bộ tộc khác. Tất cả các nhóm này đều là sản phẩm của lịch sử di dân từ Tây Tạng, Trung Quốc, Ấn Độ, Bănglađét, Thái Lan và Campuchia, cho nên người Chin ở miền Tây Mianma gần như chẳng có gì chung với người Karen ở miền Đông Mianma. Cũng không có điểm gì chung về ngôn ngữ và văn hóa giữa người Shan và người Miến Điện, ngoài việc tôn giáo của họ là đạo Phật, về phần người Arakan, bộ tộc kế thừa nền văn minh ven biển quốc tế bị chi phối bởi người Bengal theo đạo Hindu, họ cảm thấy đặc biệt bị chia tách với phần còn lại của Mianma và so sánh tình cảnh khó khăn của họ với những bộ tộc bị tước quyền công dân ở Trung Đông và châu Phi.

In other words, simply holding elections is not enough if all elections do is bring ethnic Burmans to power who do not compromise with the minorities. The military came to power in Myanmar in 1962 to control the minority-populated borderlands around the Irrawaddy Valley. The military has governed now for half a century. Myanmar has few functioning institutions that are not military-dominated. A system with generous power awarded to the minorities must now be constructed from scratch; peaceful integration of restive minorities requires vibrant federal institutions.

Nói cách khác, chỉ đơn giản tổ chức bầu cử là không đủ nếu cuộc bầu cử lại đưa người dân tộc Miến Điện, những người không thỏa hiệp với các dân tộc thiểu số, lên nắm quyền. Quân đội lên nắm quyền tại Mianma vào năm 1962 để kiểm soát các vùng đất biên giới của người thiểu số xung quanh thung lũng Irrawaddy. Quân đội đã nắm quyền nửa thế kỷ. Mianma có rất ít cơ quan hoạt động mà không bị quân đội thống trị. Một hệ thống với nhiều quyền lực được trao cho các dân tộc thiểu số phải được xây dựng từ đâu. Tập hợp hòa bình các dân tộc thiểu số đòi hỏi phải có các cơ quan liên bang vững mạnh.

Myanmar, it is true, is becoming less repressive and more open to the outside world. But that in and of itself does not make for a viable institutionalized state. In sum, for Myanmar to succeed, even with civilians in control, the military will have to play a significant role for years to come, because it is mainly officers who know how to run things.

Đúng là Mianma đang trở nên ít hà khắc hơn và mở cửa với thế giới bên ngoài hơn. Tuy nhiên, điều đó thực chất không tạo ra một nhà nước được thể chế hóa và có thể đứng vững. Tóm lại, đối với Mianma, để thành công, thậm chí với việc những người dân sự nắm quyền, lực lượng quân đội sẽ vẫn phải đảm nhận một vai trò quan trọng trong những năm tới vì các quan chức quân đội mới là người biết cách điều hành các công việc.

But given its immense natural resources and sizable population of 48 million, if Myanmar can build pan-ethnic institutions in coming decades it could come close to being a midlevel power in its own right -- something that would not necessarily harm Indian and Chinese interests, and, by the way, would unleash trade throughout Asia and the Indian Ocean world.

Nhưng với nguồn tài nguyên thiên nhiên bao la và dân số khá lớn lên đến 48 triệu người, nếu Mianma có thể xây dựng các tổ chức bao gồm tất cả các sắc tộc trong những thập kỷ tới, nước này cỏ thể tự mình tiến gần đến việc là một cường quốc trung bình – một điều không nhất thiết gây tổn hại đến các lợi ích của Ấn Độ và Trung Quốc, nhưng lại có thể giải phóng thương mại cho toàn châu Á và thế giới Ấn Độ Dương.

http://www.stratfor.com/analysis/how-myanmar-liberates-asia-robert-d-kaplan

Vietnam and Burma Get Cozy Quan hệ Việt-Miến ngày càng nồng ấm


Vietnam and Burma Get Cozy

Quan hệ Việt-Miến ngày càng nồng ấm

By Xuan Loc Doan

March 29, 2012

Đoàn Xuân Lộc

29/03/12

Burma’s President Thein Sein arrived in Hanoi for an official visit on March 20, where he received a warm welcome from Vietnam’s leaders, including President Truong Tan Sang. Thetwo-day visit came at a time when the two countries have increasingly sought to enhance ties.

Ngày 20-3, Tổng thống Myanmar Thein Sein đã đến Hà Nội trong một chuyến thăm chính thức, được các nhà lãnh đạo Việt Nam, trong đó có Chủ tịch Trương Tấn Sang, đón tiếp nồng hậu. Chuyến thăm hai ngày này diễn ra vào thời điểm hai nước đang nỗ lực phát triển quan hệ.

Links between Naypyidaw and Hanoi have intensified recently, with both countries exchanging high-ranking visits. Last June, Vietnamese Deputy Prime Minister Hoang Trung Hai made a four-day trip to Burma. In November, Burma’s new commander-in-chief of armed forces Gen. Min Aung Hlaing visited Hanoi. A month later, Vietnamese Prime Minister Nguyen Tan Dung went to Burma to attendthe 4th Summit of the Greater Mekong Subregion,which was held in Naypyidaw.

Gần đây, mối bang giao giữa Naypyidaw và Hà Nội đã được thắt chặt hơn nhiều, như việc hai nước có những chuyến thăm qua lại ở cấp cao. Tháng 6 năm ngoái, Phó Thủ tướng Việt Nam Hoàng Trung Hải sang thăm Myanmar bốn ngày. Tháng 11, tân Tổng Tư lệnh lực lượng vũ trang Myanmar, Tướng Min Aung Hlaing đến Hà Nội. Sau đó một tháng, Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng tới Myanmar dự Hội nghị Thượng đỉnh lần thứ tư của Các nước Tiểu vùng Sông Mekong Mở rộng, tổ chức ở Naypyidaw.

On March 12, when Vietnamese Foreign Minister Pham Binh Minh began his official trip to Naypyidaw, two destroyers of Burma’s navy arrived at Tien Sa Port in Da Nang for a three-day historic visit. A day later, a delegation of Ho Chi Minh City officials and entrepreneurs, led by Le Thanh Hai – secretary of the HCMC party committee and a member of the party’s Politburo – also toured Burma.

Ngày 12-3, khi Bộ trưởng Ngoại giao Việt Nam Phạm Bình Minh lên đường thăm chính thức Naypyidaw, hai tàu khu trục của hải quân Myanmar đã đến cảng Tiên Sa ở Đà Nẵng trong một chuyến thăm lịch sử, kéo dài ba ngày. Hôm sau, một phái đoàn quan chức và doanh nghiệp TP.HCM, do ông Lê Thanh Hải – Bí thư Thành ủy TP.HCM kiêm ủy viên Bộ Chính trị của đảng – dẫn đầu, cũng sang Myanmar.

This flurry of interaction has come aboutin the context of the growing economic potential of Burma, unlocked by recent political change. In 2011 alone, the country received a record $20 billion in foreign direct investment – compared with just $302 million in 2010 and a total of $16 billion for the previous two decades combined.

Các hoạt động trao đổi qua lại nhộn nhịp này diễn ra trong bối cảnh nội lực kinh tế của Myanmar ngày càng tăng lên, khi được giải phóng bởi những thay đổi về chính trị. Riêng trong năm 2011, Myanmar nhận mức đầu tư trực tiếp nước ngoài cao kỷ lục, 20 tỷ USD, so với chỉ 302 triệu USD vào năm 2010 và tổng cộng 16 tỷ USD trong suốt hai thập niên trước đó cộng lại.

While investors clearly believe that there are huge opportunities for business in Burma, it seems that Vietnam has yet to exploit them significantly. Indeed, economic relations between Vietnam and Burma remain very underdeveloped – especially compared totheir respective relations with other ASEAN countries. For instance, in 2010 while 45.2 percent of Burma’s trade and 18.5 percent of Vietnam’s was with other ASEAN members, Vietnam only accounted for 0.9 percent of Burma’s trade and Burma merely 0.1 percent of Vietnam’s.

Trong khi các nhà đầu tư rõ ràng đều tin rằng kinh doanh ở Myanmar có những cơ hội khổng lồ, thì dường như Việt Nam lại chưa khai thác được điều đó một cách đáng kể. Quả thật, quan hệ kinh tế giữa Việt Nam và Myanmar vẫn còn rất kém phát triển – đặc biệt khi so sánh với quan hệ giữa mỗi nước này với các quốc gia ASEAN khác. Ví dụ, vào năm 2010, 45,2% kim ngạch mậu dịch của Myanmar và 18,5% kim ngạch mậu dịch của Việt Nam là với các thành viên khác của ASEAN. Trong khi đó, Việt Nam chỉ chiếm 0,9% tổng kim ngạch của Myanmar, còn Myanmar chỉ chiếm 0,1% của Việt Nam.

Thus, not surprisingly, the recent series of visits have strongly focused on fostering economic cooperation between the two countries. The first fruit of this is a pledge to increase the value their two-way trade from $170 million in 2010 to $500 million by 2015.

Do đó, không có gì lạ khi gần đây các chuyến thăm qua lại của hai nước tập trung rất mạnh vào hợp tác kinh tế. Thành quả đầu tiên là một cam kết tăng kim ngạch thương mại hai chiều từ 170 triệu USD năm 2010 lên 500 triệu USD từ nay tới năm 2015.

But economic cooperation isn’t the only factor that has prompted Hanoi and Naypyidaw to boost their bilateral ties. Other important factors – both at national and regional levels – have also played key roles in paving way for them to intensify relations.

Nhưng hợp tác kinh tế không phải nguyên nhân duy nhất khiến Hà Nội và Naypyidaw thúc đẩy quan hệ song phương. Các thành tố quan trọng khác – cả ở bình diện quốc gia lẫn khu vực – cũng đóng vai trò quyết định trong việc mở đường cho hai nước phát triển quan hệ.

For Burma, Thein Sein’s visit to Vietnam, the first leg of his three-country tour that includes Cambodia and Laos, is a result of its recent opening, as well as a key part of its continued efforts to increase its role in regional affairs and forums. Even though it became a member of ASEAN in 1997, Burma has never held the rotating chair of the regional bloc. Furthermore, it was often considered an “outcast” in the international community, and was even seen as a stumbling block in ASEAN’s relations with the European Union and other Western countries.

Đối với Myanmar thì chuyến thăm của ông Thein Sein sang Việt Nam – điểm dừng chân đầu tiên của ông trong ba nước Đông Dương – là kết quả của việc Myanmar mở cửa gần đây, cũng là một phần chủ chốt trong những nỗ lực không ngừng của đất nước này nhằm tăng cường vai trò của mình trong những vấn đề quốc tế, trên các diễn đàn quốc tế. Mặc dù Myanmar đã trở thành thành viên của ASEAN từ năm 1997, nhưng họ chưa bao giờ giữ chiếc ghế chủ tịch luân phiên của khối. Hơn thế nữa, họ còn thường xuyên bị coi là “kẻ bị ruồng bỏ” trong cộng đồng quốc tế, thậm chí bị xem như chướng ngại vật, ngăn trở quan hệ của ASEAN với EU và các nước Tây Âu khác.

Yet its recent political reforms will allow it to chair ASEAN for the first time in 2014. As a chair of ASEAN, Burma will hold not only ASEAN’s annual summit, but also other important meetings, such as the ministerial meeting of the ASEAN Regional Forum and particularly the East Asia Summit – the two key ASEAN-plus forums, which involve a number of global and regional powers. During his visit, Thein Sein thanked Vietnam for having supported Burma to hold ASEAN’s chair in two years’ time.

Tuy nhiên, những cải cách chính trị gần đây của Myanmar sẽ cho phép họ làm chủ tịch ASEAN lần đầu tiên trong lịch sử, vào năm 2014 tới. Là chủ tịch ASEAN, Myanmar sẽ tổ chức không chỉ hội nghị thượng đỉnh ASEAN mà còn nhiều sự kiện quan trọng khác, chẳng hạn hội nghị bộ trưởng của Diễn đàn Khu vực ASEAN, và đặc biệt là Hội nghị Thượng đỉnh Đông Á – hai diễn đàn ASEAN+ lớn, có sự tham dự của một số siêu cường thế giới và khu vực. Trong chuyến thăm của mình, ông Thein Sein cảm ơn Việt Nam đã ủng hộ Myanmar giữ chức chủ tịch ASEAN sau 2 năm nữa.

Furthermore, given Burma’s overdependence on China at many levels, Burma now needs to diversify its international links in order to limit China’s dominance. In fact, it’s widely believed that one of the key reasons for its current political reform is its desire to balance China’s overwhelmed presence. In this sense, while Vietnam isn’t a major economic partner, Hanoi provides Burma’s leaders some leverage in their relations with Beijing. Like Burma, Vietnam is also concerned about the increasing assertiveness of their giant neighbor.

Hơn nữa, trong hoàn cảnh Myanmar đang phụ thuộc quá mức vào Trung Quốc ở rất nhiều cấp độ, Myanmar đang cần đa dạng hóa quan hệ quốc tế của mình để hạn chế ảnh hưởng chi phối của Trung Quốc. Trên thực tế, quan điểm phổ biến cho rằng một trong các lý do chủ yếu để Myanmar tiến hành đợt cải cách chính trị hiện nay là mong muốn của họ cân bằng lại sự hiện diện thái quá của Trung Quốc. Với ý nghĩa này, mặc dù Việt Nam không phải là đối tác kinh tế lớn của Myanmar, nhưng Hà Nội vẫn tạo cho Myanmar động lực nhất định trong quan hệ giữa Naypyidaw và Bắc Kinh. Cũng như Myanmar, Việt Nam đang lo ngại về thái độ ngày càng hung hăng của người láng giềng khổng lồ.

It seems clear that their respective posture vis-à-vis China and related strategic and security calculations are becoming a significant factor in their developing bilateral relations. Burma’s two recent visits – the trip of Gen. Min Aung Hlaing in November 2011 and the visit of Burma’s navy this month – are arguably the most significant visits to Vietnam.

Có vẻ như rõ ràng là lập trường của Myanmar và Việt Nam đối với Trung Quốc, cũng như những tính toán liên quan về an ninh và chiến lược, đang trở thành một thành tố quan trọng trong quan hệ song phương giữa hai quốc gia này. Hai chuyến thăm gần đây của Myanmar – của tướng Min Aung Hlaing vào tháng 11-2011 và của hải quân Myanmar tháng này – là hai chuyến thăm quan trọng nhất của họ tới Việt Nam.

Aside from his position as Burma’s new army chief, the symbolic importance of Min Aung Hlaing’s visit is due to its timing. It took place in the aftermath of Burma’s unilateral decision to suspend the $3.6 billion Chinese-funded Myitsone Dam project. Furthermore, instead of going to China as his predecessors did, he chose Vietnam for his first official trip.

Ngoài việc ông Min Aung Hlaing là tân tổng tư lệnh quân đội Myanmar, thì tầm quan trọng có tính biểu tượng của chuyến đi của ông còn do thời điểm thích hợp của nó. Nó diễn ra như là kết quả của quyết định đơn phương từ phía Myanmar đình chỉ dự án Đậm Myitsone trị giá 3,6 tỷ USD do Trung Quốc tài trợ. Hơn thế nữa, thay vì sang Trung Quốc như người tiền nhiệm, ông lại chọn Việt Nam làm điểm đến của chuyến thăm chính thức đầu tiên.

It’s also worth noting that the first-ever trip of Burma’s two military ships arrived in Vietnam on the same day as Vietnamese Foreign Minister Pham Binh Minh held talks with his counterpart Wunna Maung Lwin. During this meeting, “the two sides discussed the importance of maintaining peace and stability in the [South China Sea] with disputes settled in peaceful ways in accordance with international laws.” The same message was also stressed during Thein Sein’s meeting with his Vietnamese counterpart.

Cũng cần lưu ý rằng chuyến đi đầu tiên của hai tàu quân sự Myanmar tới Việt Nam là vào cùng ngày với sự kiện Bộ trưởng Ngoại giao Việt Nam Phạm Bình Minh tổ chức đối thoại với người đồng nhiệm Wunna Maung Lwin. Trong cuộc gặp, “hai bên thảo luận về tầm quan trọng của việc duy trì hòa bình và ổn định trên Biển Đông, giải quyết các tranh chấp một cách hòa bình, theo luật quốc tế”. Thông điệp tương tự cũng được nhấn mạnh trong cuộc gặp giữa ông Thein Sein và người đồng nhiệm phía Việt Nam.

Such a discussion and message is unlikely to please China because Beijing has maintained that third-party nations shouldn’t get involved in the dispute. In this context, the support of Burma – a country that doesn’t have any disputing claims in the South China Sea – for Hanoi’s approach of solving disputes peacefully and complying with international law is symbolically important. This is particularly the case given that Burma was formerly a strong ally of China. Thus, increasingly close Burma-Vietnamese relations, combined with Burma’s position as chair of ASEAN in 2014, could significantly enhance Vietnam’s position within ASEAN in its dealing with China.

Cuộc hội đàm đó và thông điệp đó có lẽ sẽ không làm hài lòng Trung Quốc, bởi lẽ Bắc Kinh vẫn luôn nói rằng nước thứ ba không nên tham gia vào tranh chấp. Trong hoàn cảnh này, sự ủng hộ mà Myanmar – quốc gia không có yêu sách nào trong vấn đề Biển Đông – dành cho đường lối của Hà Nội – giải quyết tranh chấp một cách hòa bình theo luật quốc tế – có ý nghĩa rất quan trọng. Điều này đặc biệt đáng nói khi mà Myanmar trước đây vốn là đồng minh mạnh mẽ của Trung Quốc. Do vậy, quan hệ ngày càng thân thiết giữa Myanmar và Việt Nam sẽ nâng cao một cách đáng kể vị thế của Việt Nam trong ASEAN, trên khía cạnh quan hệ với Trung Quốc.

Xuan Loc Doan is a research associate at the Global Policy Institute.

Đoàn Xuân Lộc là nghiên cứu viên ở Viện Chính sách Toàn cầu.


Translated by Đan Thanh



http://the-diplomat.com/asean-beat/2012/03/29/vietnam-and-burma-get-cozy/

42 Viet women in a house — and surviving mainly on rice 42, phụ nữ Việt trong một ngôi nhà và chỉ còn cơm để sống sót


42 Viet women in a house — and surviving mainly on rice

42, phụ nữ Việt trong một ngôi nhà và chỉ còn cơm để sống sót

GEORGE TOWN: Forty-two Vietnamese women living together in a house here have allegedly been surviving mainly on rice for the past few months.

GEORGE TOWN: Bốn mươi hai phụ nữ Việt chung sống với nhau trong một ngôi nhà ở đây đã cáo buộc rằng trong vài tháng qua họ sống sót chủ yếu chỉ có cơm ăn mà thôi.

The women, aged between 30 and 50, are said to be unable to return to Vietnam as their visas have expired.

Các phụ nữ, độ tuổi từ 30 và 50, được cho là không thể trở về Việt Nam là thị thực của họ đã hết hạn.

They have been staying in a semi-detached double-storey house in Jalan Tull for the past few months.

Họ đã được ở trong một ngôi nhà hai tầng liên kế tại Jalan Tull trong vài tháng qua.

The house has four rooms and a toilet upstairs.

Help us get home: The Vietnamese women in tears while relating their plight to Koay at their home in Jalan Tull, George Town, Friday.

Ngôi nhà có bốn phòng và một nhà vệ sinh ở "tầng trên".

Hãy giúp chúng tôi về nhà: những phụ nữ Việt Nam ràn rụa nước mắt trong khi khi kể về cảnh ngộ của họ cho Koay nghe tại nhà của họ ở Jalan Tull, George Town, hôm thứ sáu.

There is also a living room, a small room, toilet and kitchen downstairs.

Còn có một phòng khách, một phòng nhỏ, nhà vệ sinh và nhà bếp ở tầng dưới.

It is said that up to five women would sleep in a room while some had to sleep in the living room.

Người ta nói rằng đến năm phụ nữ sẽ ngủ trong một phòng trong khi một số phải ngủ trong phòng khách.

The women's plight came to light when their neighbours informed the authorities after finding the noise made by the women, especially at night, intolerable.

Hoàn cảnh khó khăn của những phụ nữ này chỉ được đưa ra ánh sáng khi những người láng giềng của họ thông báo cho cơ quan có thẩm quyền sau khi không chịu đựng được tiếng ồn do những người phụ nữ này gây ra, đặc biệt là vào ban đêm.

One of the women, known only as Hai, said most of them were jobless and could not send money back to their families.

Một trong những người phụ nữ, chỉ được biết với cái tên là Hải, cho biết hầu hết trong số họ đã thất nghiệp và không có thể gửi tiền về cho gia đình của họ.

“Some of us have been in Malaysia for a year and a half but our visas have expired,” she said.

"Một số người trong chúng tôi đã ở tại Malaysia trong một năm rưỡi nhưng đã visa chúng tôi hết hạn thị thực của," cô nói.

She claimed that some of the women used to work as cleaners at a hospital and were paid RM50 a day but their wages were later reduced to RM25.

Cô nói rằng một số phụ nữ trước đây làm quét dọn tại một bệnh viện và được trả tiền 50 RM một ngày nhưng tiền lương của họ sau đó đã được giảm xuống còn 25 RM.

“In the end, we were not paid at all though we continued to work. Only a few of us are still working,” she said, adding that their agent was holding on to their passports.

“Cuối cùng, chúng tôi đã không được trả đồng tiền nào mặc dù chúng tôi vẫn tiếp tục làm việc. Chỉ có một vài người trong chúng tô đang có việc làm", bà cho biết, sau đó nói thêm rằng các môi giới lao động giữ hộ chiếu của họ.

When reporters visited the house, three women appeared sickly.

Khi phóng viên đến thăm nhà, ba người phụ nữ có vẻ ốm bệnh.

There were some fish, vegetables and eggs in the refrigerator.

Có một ít cá, rau và trứng trong tủ lạnh.



Hai claimed that their agent would send 20kg of rice to them every three days.

Cô Hải nói rằng người môi giới lao động của họ gửi 20 kg gạo cho họ mỗi ba ngày.

She added that they would add salt to their rice for flavour.

Cô nói thêm rằng họ sẽ thêm muối vào gạo của họ cho có hương vị.

“We have been calling the Vietnamese embassy every day, asking them to help us go home, but we are still waiting for a response,” she said.

"Chúng tôi đã gọi cho đại sứ quán Việt Nam mỗi ngày, yêu cầu họ giúp chúng tôi về nhà, nhưng chúng tôi vẫn đang chờ đợi một phản hồi", cô nói.

She added that all they wanted now was to return home.

Cô nói thêm rằng tất cả những gì họ muốn bây giờ là trở về nhà.

She alleged that they knew of 26 other Vietnamese and Nepalese foreign workers who were men, living in another house.

Cô tố cáo rằng họ biết có 26 người lao động nước ngoài khác gồm đàn ông Việt Nam và Nepal, sống trong một căn nhà khác.

The women cried when relating their misfortune to Pulau Tikus assemblyman Koay Teng Hai who visited them yesterday.

Những người phụ nữ khóc khi kể về nỗi bất hạnh của họ cho Dân Biểu Hải Koay Teng của khu vực Pulau Tikus ngày hôm qua.

Koay said he would contact the Vietnamese embassy as soon as possible.

Koay cho biết ông sẽ liên lạc với Đại sứ quán Việt Nam càng sớm càng tốt.

“There are similar cases in Penang, such as in Paya Terubong.

"Có những trường hợp tương tự như vậy ở Penang, chẳng hạn như tại Paya Terubong.

“I will also contact the Immigration Department and the police,” he said.

"Tôi cũng sẽ liên lạc với Sở Di Trú và cảnh sát," ông nói.



http://thestar.com.my/news/story.asp?file=/2012/3/17/nation/20120317073020&sec=nation

Honorary Ph.D. for Vietnam P.M. Phong Tiến sĩ danh dự cho Thủ tướng Việt Nam


Honorary Ph.D. for Vietnam P.M.

Phong Tiến sĩ danh dự cho Thủ tướng Việt Nam

2012-03-29

2012/03/29



Vietnamese Prime Minister Nguyen Tan Dung received an honorary doctoral degree from Korea University on Wednesday, the school said.

Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng đã nhận được cấp văn bằng tiến sĩ danh dự từ Đại học Hàn Quốc hôm thứ Tư, nhà trường cho biết.

He was in Korea for the Nuclear Security Summit, which ended its two-day run in Seoul on Tuesday.

Ông đã lưu lại Hàn Quốc dự Hội nghị thượng đỉnh an ninh hạt nhân, kết thúc sau hai ngày diễn ra ở Seoul vào hôm thứ ba.

Korea University conferred the honorary doctoral degree in economics to Dung in recognition of his achievements in the economic development of Vietnam.

Đại học Hàn Quốc trao bằng tiến sĩ danh dự về kinh tế cho ông Nguyễn Tấn Dũng ghi nhận những thành tích của ông trong việc phát triển kinh tế của Việt Nam.

Vietnamese Prime Minister Nguyen Tan Dung (center) poses for a photo with Korea University president Kim Byoung-chul (left), and Korea University Graduate School dean Park Jung-ho after receiving an honorary doctorate from the university on Wednesday. (Korea University)

Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng (đứng giữa) đang chụp ảnh chung với Chủ tịch Đại học Hàn Quốc Kim Byoung-chul (bên trái), và trưởng khoa Sau Đại học của Đại học Hàn Quốc, Park Jung-ho sau khi nhận bằng tiến sĩ danh dự từ trường đại học vào thứ tư (Đại học Hàn Quốc)

“Prime Minister Dung is a leader who has devoted his life to developing the country and raising its international status,” said Korea University President Kim Byoung-chul.

"Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng là nhà lãnh đạo đã dành cả cuộc đời để phát triển đất nước và nâng cao vị thế quốc tế của Việt Nam", Chủ tịch Đại học Hàn Quốc Kim Byoung-chul phát biểu.

Kim added that Dung has made great contributions to facilitating investment and economic cooperation between two countries and offering support to Korean companies that participated in transportation infrastructure projects in the country.

Ông Kim nói thêm rằng ông Dũng đã có những đóng góp tuyệt vời để tạo điều kiện thuận lợi cho đầu tư và hợp tác kinh tế giữa hai nước và cung cấp hỗ trợ cho các công ty Hàn Quốc tham gia vào các dự án cơ sở hạ tầng giao thông vận tải trong nước.

Dung held a special lecture for Korea University faculty and students on the Vietnamese economy and relations with South Korea after the degree conferment ceremony.

Ông Dũng đã tổ chức một buổi thuyết trình đặc biệt cho các giảng viên và sinh viên Đại học Hàn Quốc về nền kinh tế Việt Nam và quan hệ với Hàn Quốc sau buổi lễ phong tiến sĩ.

By Lee Woo-young (wylee@heraldm.com)




http://www.koreaherald.com/national/Detail.jsp?newsMLId=20120329000795