MENU

BILINGUAL BLOG – BLOG SONG NGỮ ANH VIỆT SHARE KNOWLEGE AND IMPROVE LANGUAGE

--------------------------- TÌM KIẾM TRÊN BLOG NÀY BẰNG GOOGLE SEARCH ----------------------------

TXT-TO-SPEECH – PHẦN MỀM ĐỌC VĂN BẢN

Click phải, chọn open link in New tab, chọn ngôn ngữ trên giao diện mới, dán văn bản vào và Click SAY – văn bản sẽ được đọc với các thứ tiếng theo hai giọng nam và nữ (chọn male/female)

- HOME - VỀ TRANG ĐẦU

CONN'S CURENT THERAPY 2016 - ANH-VIỆT

150 ECG - 150 ĐTĐ - HAMPTON - 4th ED.

VISUAL DIAGNOSIS IN THE NEWBORN

Tuesday, October 25, 2011

Beer Or Undressed Girls? - UỐNG BIA HAY XEM NỮ GIẢI Y

Beer Or Undressed Girls? - BIA HAY GIẢI Y NỮ?



The girls were participating in an action held in Moscow asking people to fill their pails with beer if they wanted to see them undressed. 3 liters led to removing of shorts, while reaching the mark of 6 liters was followed by removal of T-shirts. So may we ask: how much beer would you pay for to undress the girls?

Các cô gái tham gia trong một hoạt động được tổ chức tại Moscow yêu cầu đổ bia vào chậu họ nếu họ muốn nhìn thấy họ cởi quần áo. 3 lít bia để loại bỏ quần sót, trong khi đạt được mức 6 lít sẽ được thấy cởi T-shirt. Vì vậy, chúng ta có thể đặt câu hỏi: bạn cần mua bao nhiêu bia để khiến cho các cô gái cởi bỏ hết y phục?

Choose: Beer Or Girls?




South China Sea Conflict? No Way Xung đột trên Biển Đông chăng? Không thể nào By Rukmani Gupta October 23, 2011 Rukmani Gupta Ngày 23-10-2011 Some


South China Sea Conflict? No Way

Xung đột trên Biển Đông chăng? Không thể nào

By Rukmani Gupta

October 23, 2011

Rukmani Gupta

Ngày 23-10-2011

Some are urging India to play a more active role in the South China Sea. There’s no need – China has too much to lose by escalating territorial disputes.

Một số người đang đề nghị Ấn Độ đóng vai trò chủ động hơn trên Biển Đông (nguyên văn: biển Hoa Nam). Không cần. Trung Quốc có quá nhiều thứ để mất nếu họ đẩy tranh chấp chủ quyền leo thang.

The South China Sea issue – and China’s position on it – have been the subject of much deliberation, especially since the ASEAN Regional Forum Meeting in Hanoi last July. Indeed, it’s widely believed that the South China Sea will likely emerge as a conflict hotspot in the coming years.

Vấn đề Biển Đông và lập trường của Trung Quốc đã là chủ đề của nhiều cuộc bàn cãi, đặc biệt kể từ Hội nghị Diễn đàn Khu vực ASEAN ở Hà Nội tháng 7 vừa qua. Quả thật, rất nhiều người tin rằng Biển Đông chắc chắn sẽ nổi lên như một điểm xung đột nóng bỏng trong những năm tới.

Evidence of this can be found in the heated rhetoric exchanged between parties to the dispute – most notably, China, Vietnam and the Philippines. A declaration by the United States that it has a ‘national interest’ in the region, meanwhile, was seen as a commitment to take an active part, much to Chinese chagrin. In recent weeks, statements by Chinese officials reasserting China’s ‘indisputable sovereignty’ over the South China Sea, and warnings for India against investing in the region, are seen as signs of Chinese aggressiveness that could precipitate conflict.

Có thể thấy bằng chứng của việc này trong những lời lẽ cứng rắn mà các bên trao qua đổi lại trong cuộc tranh chấp, với ba bên đáng chú ý nhất là Trung Quốc, Việt Nam và Philippines. Tuyên bố của Mỹ – rằng Hoa Kỳ có “lợi ích quốc gia” trong khu vực – được coi như lời cam kết sẽ đóng vai trò chủ động, làm Trung Quốc rất phiền lòng. Mấy tuần qua, các tuyên bố của giới chức Trung Quốc tái khẳng định “chủ quyền không thể tranh cãi” của Trung Quốc ở Biển Đông, cùng những lời cảnh cáo Ấn Độ, không cho Ấn Độ đầu tư vào khu vực, được coi như dấu hiệu bộc lộ thái độ hung hăng của Trung Quốc, có thể đẩy nhanh sự xung đột.

Suggestions for greater Indian involvement in the South China Sea disputes are made on the grounds that India must be forceful in its dealings with China. The continuation of ONGC Videsh Limited’s (OVL) investments in Vietnamese energy fields is certainly advisable. In fact, there’s nothing to indicate that the Indian government is thinking otherwise. OVL’s presence in Vietnam isn’t a recent phenomenon. Its first joint venture for offshore oil and natural gas exploration in Vietnam’s Lan Tay field, along with Petro Vietnam and BP, became functional in 2003. Deals for the investments now in the headlines were signed in May 2006; this is a project that won’t be halted because of oblique Chinese statements.

Đề xuất Ấn Độ tham gia nhiều hơn vào tranh chấp Biển Đông được đưa ra trên cơ sở là Ấn Độ phải mạnh mẽ trong quan hệ với Trung Quốc. Việc công ty trách nhiệm hữu hạn ONGC Videsh (OVL) tiếp tục đầu tư vào lĩnh vực năng lượng ở Việt Nam chắc chắn là việc nên làm. Trên thực tế, cũng không có gì cho thấy chính phủ Ấn Độ đang nghĩ khác. Sự hiện diện của OVL ở Việt Nam không phải là hiện tượng mới mẻ gì. Liên doanh đầu tiên của họ với Petro Vietnam và BP, nhằm thăm dò khai thác dầu và khí ở mỏ Lan Tây của Việt Nam, đã bắt đầu đi vào hoạt động từ năm 2003. Những thỏa thuận đầu tư mà giờ đây trang nhất các báo đang đăng tải thực ra đã được ký từ tháng 5 năm 2006; đây là một dự án sẽ không thể bị đình lại chỉ vì những tuyên bố quanh co của Trung Quốc.

But what’s worrying is the suggestion that Indian involvement should extend to taking an active part in the territorial disputes themselves, and that India should actively extend its naval presence – either to protect OVL’s investments or to protect the sea lines of communication. A closer bilateral relationship with Vietnam, Vietnamese rhetoric on the South China Sea disputes and its history of standing up to big powers are offered as the rationale for India to engage and arm Vietnam to win a war in the South China Sea.

Nhưng đề xuất gây lo ngại ở chỗ, theo đó, Ấn Độ nên tăng cường tham gia để giữ một vai trò chủ đạo ngay trong các tranh chấp chủ quyền, và Ấn Độ nên chủ động mở rộng sự hiện diện của hải quân – để bảo vệ tiền đầu tư của OVL hoặc bảo vệ tuyến đường thông thương trên biển. Một mối quan hệ song phương thân thiết hơn với Việt Nam, những lời lẽ của Việt Nam về tranh chấp Biển Đông và cả một quá khứ chiến đấu chống các siêu cường của họ được coi như lý do hợp lý để Ấn Độ cùng tham gia và trang bị vũ khí cho Việt Nam để thắng cuộc chiến trên Biển Đông.

These suggestions to recalibrate Indian policy towards the South China Sea and its relationship with Vietnam are premature at best. Despite the rhetoric, conflict in the South China Sea may well not be inevitable. If the history of dialogue between the parties is any indication, then current tensions are likely to result in forward movement. In the aftermath of statements by the United States, and skirmishes over fishing vessels, ASEAN and China agreed upon the Guidelines on the Implementation of the Declaration on the Conduct of Parties in the South China Sea at the Bali Summit in July 2010. And recent tensions may well prod the parties towards a more binding code of conduct. This isn’t to suggest that territorial claims and sovereignty issues will be resolved, but certainly they can become more manageable to prevent military conflict.

Những đề xuất cho rằng Ấn Độ cần điều chỉnh lại chính sách đối với Biển Đông và quan hệ với Việt Nam, trong trường hợp tốt nhất, cũng là quá sớm. Bất chấp mọi luận điệu của các bên, xung đột trên Biển Đông có lẽ không phải là tất yếu sẽ xảy ra. Nếu lịch sử đối thoại giữa các bên có thể cho chúng ta thấy điều gì đó, thì đó là, căng thẳng hiện tại chắc chắn sẽ đem tới những tiến triển mới. Sau những tuyên bố của Mỹ, và sau những va chạm tàu đánh cá, ASEAN và Trung Quốc đã nhất trí về các Nguyên tắc thực thi Tuyên bố về ứng xử của các bên trên Biển Đông, tại hội nghị thượng đỉnh Bali hồi tháng 7. Và những căng thẳng gần đây có thể sẽ thúc đẩy các bên đi tới một bộ quy tắc ứng xử có tính ràng buộc hơn. Điều này không hàm ý là các yêu sách về chủ quyền và vấn đề chủ quyền có thể sẽ được giải quyết, nhưng chắc chắn chúng sẽ trở nên dễ xử trí hơn, nhờ đó ngăn chặn được xung đột quân sự.

There’s a common interest in making the disputes more manageable, essentially because, nationalistic rhetoric notwithstanding, the parties to the dispute recognize that there are real material benefits at stake. A disruption of maritime trade through the South China Sea would entail economic losses – and not only for the littoral states. No party to the dispute, including China, has thus far challenged the principle of freedom of navigation for global trade through the South China Sea. The states of the region are signatories to the UNCLOS, which provides that ‘Coastal States have sovereign rights in a 200-nautical mile exclusive economic zone (EEZ) with respect to natural resources and certain economic activities, and exercise jurisdiction over marine science research and environmental protection’ but that ‘All other States have freedom of navigation and over flight in the EEZ, as well as freedom to lay submarine cables and pipelines.’ The prospect of threats to SLOCS thus seems somewhat exaggerated.

Các bên sẽ được lợi chung nếu các cuộc tranh chấp trở nên dễ xử trí. Lý do căn bản là vì, mặc dù còn tồn tại những luận điệu dân tộc chủ nghĩa, nhưng các bên trong tranh chấp cũng ý thức được rằng họ có thể có lợi ích vật chất thực sự. Đường giao thương hàng hải xuyên Biển Đông nếu bị gián đoạn sẽ kéo theo thiệt hại về kinh tế – và không chỉ cho các quốc gia ven biển mà thôi. Do đó, cho tới nay, không bên nào trong cuộc tranh chấp, kể cả Trung Quốc, dám chống lại nguyên tắc “tự do hàng hải vì thương mại toàn cầu trên Biển Đông”. Các nước trong khu vực đã ký UNCLOS, theo đó “Các quốc gia ven biển có quyền chủ quyền trong vùng đặc quyền kinh tế (EEZ) 200 hải lý, được khai thác tài nguyên thiên nhiên và thực hiện các hoạt động kinh tế nhất định; và được thực thi quyền tài phán trong nghiên cứu hàng hải và bảo vệ môi trường”. Song UNCLOS cũng quy định “Tất cả các nước khác có quyền tự do hàng hải và tự do bay qua EEZ, cũng như quyền đặt cáp ngầm, đường ống ngầm dưới biển”. Do vậy, những nguy cơ đe dọa tuyến thông thương trên biển (SLOC – sea lines of communication) có lẽ đã bị thổi phồng ít nhiều.

It will also be pertinent to remember that the states involved deem the dispute as only one element of larger bilateral relationships. The South China Sea is by no means the only calculus through which smaller countries view their relationship with China. Philippine President Benigno Aquino, for example, has stated that the dispute in the South China Sea is but one aspect of the relationship with China.

Chúng ta cũng nên nhớ lại rằng, các quốc gia có liên quan coi tranh chấp chỉ là một thành tố trong những mối quan hệ song phương rộng lớn hơn thế nhiều. Biển Đông hoàn toàn không phải là con tính duy nhất để qua đó các nước nhỏ xem xét quan hệ của họ với Trung Hoa. Chẳng hạn như Tổng thống Philippines, ông Benigno Aquino đã nói rằng tranh chấp trên Biển Đông chỉ là một khía cạnh trong quan hệ với Trung Quốc.

Vietnam, too, hasn’t let its relationship with China be stymied by the disputes over the South China Sea. The General Secretary of Vietnam’s ruling Communist Party, Nguyen Phu Trong, visited Beijing this month, with the joint statement issued there stating that the two sides would ‘actively boost co-operation’ in offshore oil and gas exploration and exploitation. It was also agreed that negotiations towards a peaceful settlement of the territorial disputes in the South China Sea would be speeded up, military cooperation between China and Vietnam would be strengthened, a hotline between defence ministers established and contacts between high-level officials would be increased. As of July 2011, China, ranking 14th among Vietnam’s foreign investors, had 805 operational projects in Vietnam with a capitalized value of $4.2 billion. Furthermore, China has been Vietnam’s largest trading partner since 2004. Bilateral trade between the two was valued at $27 billion in 2010. In the event of military hostilities, the first casualty would be the economic relationship, an outcome both countries are keen to avoid.

Việt Nam cũng vậy, đã không để quan hệ Việt-Trung bị cản trở vì những tranh chấp trên Biển Đông. Tổng Bí thư Đảng Cộng sản cầm quyền, ông Nguyễn Phú Trọng, tháng trước đã đi thăm Bắc Kinh. Tuyên bố chung trong chuyến thăm nêu rõ rằng hai bên sẽ “chủ động thúc đẩy hợp tác” trong thăm dò khai thác dầu khí ngoài khơi. Đôi bên cũng nhất trí sẽ xúc tiến đàm phán để tìm ra giải pháp hòa bình cho các tranh chấp chủ quyền trên Biển Đông, sẽ đẩy mạnh hợp tác quân sự giữa Trung Quốc và Việt Nam, lập đường dây nóng giữa bộ trưởng quốc phòng hai nước, và tăng cường giao thiệp giữa các quan chức cấp cao. Kể từ tháng 7-2011, Trung Quốc – đứng thứ 14 trong danh sách các nhà đầu tư nước ngoài vào Việt Nam – đã có 805 dự án đang hoạt động ở Việt Nam với tổng số vốn 4,2 tỷ USD. Hơn thế nữa, Trung Quốc còn là đối tác thương mại lớn nhất của Việt Nam kể từ năm 2004 tới nay. Mậu dịch song phương giữa hai nước đạt giá trị 27 tỷ USD năm 2010. Nếu nảy sinh đụng độ quân sự, tai họa đầu tiên xảy đến sẽ là ảnh hưởng tới quan hệ kinh tế, một hậu quả mà cả hai nước đều muốn tránh.

Despite what opinion pieces in the Global Times may say, there’s reason to suspect that China doesn’t want to escalate conflict in the region. Although commentary from the United States has suggested that China considers the South China Sea a ‘core interest,’ no official Chinese writing can be found to corroborate this. In addition, China’s caution can also be seen as a reflection on Chinese military capabilities, which aren’t seen as strong enough to win a war over the South China Sea. In fact, the China National Defence News, published by the Chinese People’s Liberation Army’s General Political Department, has likened the use of force by China in the South China Sea to shooting one’s own foot. Not only would the use of force bring ASEAN together on the issue, it could conceivably involve the United States and Japan, derail China’s plans for continued economic growth and undo China’s diplomacy. Chinese declarations on the South China Sea can therefore be seen as attempts to exaggerate claims so as to secure a better negotiating stance.

Cho dù những bài xã luận trên tờ Hoàn Cầu Thời Báo có nói gì đi nữa, vẫn có lý do để mơ hồ tin rằng, Trung Quốc không muốn đẩy xung đột trong khu vực leo thang. Mặc dù bình luận từ phía Mỹ cho thấy Trung Quốc coi Biển Đông là “lợi ích cốt lõi”, nhưng không có văn bản chính thức nào của Trung Quốc củng cố luận điểm này. Bên cạnh đó, có thể coi sự thận trọng của Trung Quốc cũng là một tín hiệu phản ánh năng lực quân sự của Trung Quốc, vốn không được coi là đủ mạnh để chiến thắng trong một cuộc chiến trên Biển Đông. Trên thực tế, tờ Tin Quốc Phòng Trung Hoa của Tổng cục Chính trị Quân đội Giải phóng Nhân dân Trung Hoa đã so sánh việc Trung Quốc sử dụng vũ lực trên Biển Đông với hành động tự bắn vào chân mình. Sử dụng vũ lực không chỉ kích động ASEAN đoàn kết lại với nhau trong vấn đề Biển Đông, mà có thể còn kéo cả Mỹ và Nhật Bản tham gia chuyện này, làm chệch hướng kế hoạch duy trì tăng trưởng kinh tế của Trung Quốc và phá hỏng ngoại giao của Trung Quốc. Do vậy những tuyên bố của Trung Quốc về Biển Đông có thể được xem như nỗ lực thổi phồng các yêu sách của họ, nhằm giành được vị thế tốt hơn trong đàm phán.

For India to revise its policy on the South China Sea against such a backdrop would be foolhardy, especially as it’s unclear how willing partner a partner Vietnam would be in an escalation of any conflict with China. Given that escalation isn’t in China’s interests either, it remains unlikely that China will use military force to disrupt OVL’s operations.

Còn Ấn Độ, nếu họ xem xét lại chính sách trên Biển Đông của mình trong một bối cảnh như thế thì sẽ là liều lĩnh một cách dại dột, nhất là khi còn chưa rõ một đối tác như Việt Nam sẽ tỏ thái độ quyết tâm đến mức nào trong một cuộc leo thang quân sự với Trung Quốc. Cứ cho là leo thang như vậy không có lợi cho Trung Quốc, thì cũng chưa biết chắc được liệu Trung Quốc có sử dụng sức mạnh quân sự để ngăn chặn các hoạt động của công ty OVL hay không.

All this means that there’s no need for India to take positions on territorial disputes in which it is not involved. Perhaps India could take a page out of the US book on this matter. Despite claiming a ‘national interest’ on the issue, the United States has categorically stated that it won’t take sides on the territorial disputes. A revision of Indian policy on the issue should be based on a clear understanding of what India stands to gain, and how Indian national interest is best strengthened. India’s relationships with Southeast Asian countries aren’t uni-dimensional, and aren’t geared only towards checking the Chinese imprint in the region.

Tất cả những điều ấy cho thấy Ấn Độ không cần phải có lập trường trong các tranh chấp chủ quyền mà họ không tham gia. Về vấn đề này, có lẽ Ấn Độ nên bắt chước Mỹ: Mặc dù tuyên bố có “lợi ích quốc gia” trong vấn đề Biển Đông, nhưng Mỹ đã thẳng thừng nói rằng họ chẳng đứng về bên nào trong các tranh chấp chủ quyền. Việc xem xét, nhìn nhận lại chính sách của Ấn Độ cần phải được dựa trên cơ sở là sự hiểu biết rõ ràng về những gì Ấn Độ muốn đạt được, và lợi ích quốc gia của Ấn Độ có thể được tối ưu hóa như thế nào. Quan hệ của Ấn Độ với các nước Đông Nam Á không phải là quan hệ đơn chiều, và không được định hướng chỉ để theo dõi xem Trung Quốc có ảnh hưởng gì tới khu vực.

As regards to military support for OVL’s operations, the issue should be reflected upon seriously. It’s one thing to build capabilities in order to deter misadventure, quite another to back investment with military might. This is a matter that will affect Indian ventures globally. Is India prepared – both in terms of military and policy implications – to send military backing for all such ventures? This is a point that’s bigger than India’s relationship with Vietnam or China – it’s a question of Indian values and vision.

Còn chuyện ủng hộ về mặt quân sự cho các hoạt động của công ty OVL thì cần được xem xét một cách nghiêm túc. Xây dựng năng lực để ngăn chặn mọi rủi ro là một việc, hỗ trợ các nhà đầu tư bằng sức mạnh quân sự là một việc khác. Đây là chuyện sẽ ảnh hưởng tới các công ty liên doanh của Ấn Độ trên toàn cầu. Liệu Ấn Độ đã chuẩn bị kỹ – cả về phương diện quân sự lẫn chính sách – để có thể hỗ trợ bằng quân sự cho tất cả các liên doanh đó chưa? Có một điểm quan trọng hơn chuyện quan hệ của Ấn Độ với Việt Nam hay là Trung Quốc – đó là vấn đề các giá trị và tầm nhìn của Ấn Độ.

Rukmani Gupta is an Associate Fellow at the Institute for Defence Studies and Analyses (www.idsa.in) in New Delhi. This is an edited and abridged version of an article that was originally published by the organization here.

Tác giả: Ông Rukmani Gupta là nhà nghiên cứu ở Viện Nghiên cứu và Phân tích Quốc phòng, New Delhi. Đây là bản rút gọn và có biên tập của một bài viết của ông mà tổ chức này đã xuất bản trước đây.

The Diplomat

Đỗ Quyên

The Death of the Qaddafi Generation Cái chết của Thế hệ Qaddafi




The Death of the Qaddafi Generation

Cái chết của Thế hệ Qaddafi

The Era of Arab Strongmen Comes to an End

Thời đại của các người hùng Ả-rập đã cáo chung

Mohamad Bazzi, Foreign Affairs

Mohamad Bazzi, Foreign Affairs

Summary:

Unfortunately for him and for Libya, Muammar al-Qaddafi betrayed his own revolution, just as the other Arab strongmen of his generation had. His death marks the end of the rule of these old-style nationalist leaders.

MOHAMAD BAZZI is an Adjunct Senior Fellow for Middle East studies at the Council on Foreign Relations and an Assistant Professor of Journalism at New York University.

Tóm tắt:


Thật không may cho
ông ta và cho Libya, Muammar al-Qaddafi phản bội cuộc cách mạng của mình, cũng giống như các người hùng Ả Rập khác thuộc thế hệ ông. Cái chết của ông đánh dấu sự kết thúc sự cai trị của những phong cách lãnh đạo dân tộc kiểu cũ.


MOHAMAD BAZZI là một Phó Hội viên thâm niên nghiên cứu tình hình Trung Đông tại Hội đồng về Quan hệ đối ngoại và là Phó giáo sư ngành Báo chí tại Đại học New York.

In March 2008, Muammar al-Qaddafi took the podium at an Arab League summit in Damascus to deliver one of his famously long-winded and rambling speeches. Halfway through, he issued a prophetic warning, berating the assembled heads of state for acquiescing to the overthrow and subsequent execution of Iraq's Saddam Hussein. "A foreign power occupies an Arab country and hangs its leader while we all stand watching and laughing," Qaddafi thundered. "Your turn is coming soon!"

Tháng Ba 2008, Muammar al-Qaddafi đăng đàn tại Hội nghị Thượng đỉnh của Liên đoàn các nước Ả Rập tại Damascus [thủ đô của Syria] để đọc một trong những bài diễn văn vòng vo nổi tiếng của ông. Vào khoảng giữa bài diễn văn, ông đưa ra một cảnh báo có vẻ tiên tri, khiển trách các vị nguyên thủ quốc gia trong phòng họp về tội đã khứng chịu việc lật đổ và sau đó hành quyết Saddam Hussein của Iraq. “Một cường quốc nước ngoài đến chiếm một nước Ả Rập và treo cổ nhà lãnh đạo của nó trong khi tất cả chúng ta chỉ đứng ngắm xem và cười cợt”, Qaddafi hò hét. “Phiên của quý ngài cũng gần tới rồi đó!”

The audience broke into laughter. As television cameras panned across the room, the summit's host, Syrian President Bashar al-Assad, chuckled. Qaddafi continued, undeterred: "Even you, the friends of America. No, I will say we -- we, the friends of America. America might approve of our hanging one day." There was more laughter.

Tất cả cử tọa đều bật cười thành tiếng. Máy thu hình TV quay qua phía bên kia phòng họp, cho thấy vị chủ nhà của cuộc họp thượng đỉnh, Tổng thống Bashar al-Assad củaSyriađang cười khúc khích. Không mảy may ngại ngùng, Qaddafi nói tiếp: “Kể cả quý ngài, những người bạn của Mỹ. Không, tôi muốn nói chúng ta – chúng ta, những người bạn của Mỹ. Có thể rồi một ngày nào đó Mỹ cũng sẽ chấp thuận việc treo cổ chúng ta”. Tiếng cười trong phòng họp lại càng to hơn.

They are not laughing now. Qaddafi was the last of the old-style Arab nationalist strongmen, and his death on Thursday marks the end of an era. His contemporaries were the likes of Saddam and of Assad's father and predecessor, Hafez al-Assad -- military men from poor families and hardscrabble towns who fought their way to the top, riding the wave of revolutionary sentiment that swept the Middle East in the 1960s and 1970s. Their inspiration was Egypt's charismatic military officer, Gamal Abdel Nasser, who overthrew the British-backed King Farouk in 1952. Nasser's rousing speeches, heard across the region via the newly invented transistor radio, kindled visions of Arab unity. It was a time of upheaval, in which the merchant and feudal elites -- the allies of the old European colonial powers -- were losing their grip. At first, Saddam, Qaddafi, and Assad seemed to embody a promising new era of populist reform.

Bây giờ thì họ hết cười được rồi. Qaddafi là nhân vật cuối cùng trong những thủ lĩnh độc tài dân tộc chủ nghĩa kiểu cũ của thế giới Ả Rập, và cái chết của ông hôm thứ Năm đã đánh dấu sự chấm dứt của một thời đại. Những người đồng thời với ông là những nhân vật như Saddam Hussein, cha và người tiền nhiệm của đương kim Tổng thống Assad, Hafer al-Assad – những quân nhân xuất thân từ những gia đình nghèo khó và những làng mạc khô cằn, đã phấn đấu vươn tới địa vị chóp bu, cỡi lên làn sóng của khí thế cách mạng đang tràn ngập Trung Đông trong những năm 1960 và những năm 1970. Nguồn khích lệ của họ đến từ một sĩ quan có sức thu hút kỳ lạ của Ai Cập, đó là Gamal Abdel Nasser, người đã lật đổ Vua Farouk, một vị vua thân Anh quốc, năm 1952. Những bài diễn văn kích động củaNasser, được nghe khắp khu vực qua chiếc radio bán dẫn vừa mới được phát minh, đã nhen nhúm viễn ảnh về một khối Ả Rập thống nhất. Đấy là một thời kỳ đầy biến động, trong đó giới lãnh đạo chóp bu thương gia và phong kiến – đồng minh của các cường quốc thuộc địa châu Âu cũ – đang mất dần quyền lực. Thoạt đầu, Saddam, Qaddafi, và Assad tỏ ra là hiện thân của một thời đại mới đầy hứa hẹn, trong đó sự cải tổ hướng về người dân là chính (populist reform).

Arab nationalism began to wane after the humiliating Arab defeat in the 1967 war with Israel, which left many Arabs feeling betrayed by their leaders. With Nasser's death three years later, the great hope of Arab unity was extinguished. Citizens figured out that their heroes had turned into corrupt, authoritarian despots who suppressed any opposition, executed their critics, and squandered national resources. By the 1980s, Islamist movements were gaining ground across the region, buoyed by Iran's Islamic Revolution and the jihad against the Soviet occupation of Afghanistan. Arab societies turned more conservative, and Islamic movements dislodged pan-Arab and secular parties, exerting significant influence over cultural and personal life. In an effort to crush any challenge to their authority, the region's autocrats built elaborate security apparatuses aimed at both Islamists and secular opponents. The Arab liberation movement would end in betrayal, exile, and carnage.

Chủ nghĩa dân tộc Ả Rập bắt đầu suy yếu sau cuộc thất bại nhục nhã của các nước Ả Rập trong trận Chiến tranh 1967 với Israel, một sự thất bại đã khiến nhiều người Ả Rập cảm thấy bị giới lãnh đạo của họ phản bội. Với việcNasserqua đời 3 năm sau đó, niềm hy vọng cao cả về một khối Ả Rập thống nhất bị dập tắt. Người dân bắt đầu nhận ra rằng các vị anh hùng của họ đã trở thành những nhà độc tài chỉ biết đàn áp đối lập, hành quyết người chỉ trích, và phung phí tài nguyên quốc gia. Khoảng thập niên 1980, những phong trào Hồi giáo đang giành được lợi thế khắp khu vực, được khích lệ bởi Cuộc Cách mạng Hồi giáo của Iran và cuộc thánh chiến Hồi giáo chống lại sự chiếm đóng của Liên Xô tại Afghanistan. Các xã hội Ả Rập ngày càng trở nên bảo thủ, và các phong trào Hồi giáo bắt đầu thay thế các đảng liên-Ả Rập và các đảng thế tục, tạo ảnh hưởng đáng kể lên văn hóa và đời sống cá nhân. Trong một nỗ lực nhằm đàn áp bất cứ sự thách thức nào đối với quyền lãnh đạo của họ, các nhà độc tài trong khu vực đã xây dựng những guồng máy an ninh tinh vi nhắm vào các nhà lãnh đạo Hồi giáo và các đối thủ chính trị thế tục. Phong trào giải phóng Ả Rập sẽ đi đến kết thúc bằng bội phản, lưu đày, và chém giết.

Now, one by one, the strongmen have begun to teeter and fall. A new generation of revolutionaries has fostered a revitalized sense of pan-Arab identity united around demands for broad political and social rights. As the protests that began in Tunisia have spread to Egypt, Libya, Yemen, Bahrain, and Syria, each uprising has been inspired by the others. A vanguard of civilian leaders is beginning to emerge from the revolts, and although they draw on some of the old Arab nationalist doctrines, such as anticolonial rhetoric and resistance to Israel, they are well aware of the failures of Qaddafi's generation.

Hiện nay, lần lượt theo nhau, các thủ lĩnh độc tài Ả Rập bắt đầu chao đảo và sụp đổ. Một thế hệ mới gồm các nhà cách mạng đã và đang nuôi dưỡng một ý thức vừa được hồi sinh về bản sắc liên-Ả Rập (a revitalized sense of pan-Arab indentity), đoàn kết chung quanh những đòi hỏi liên quan các quyền chính trị và xã hội rộng rãi. Khi các cuộc biểu tình vốn bắt đầu tại Tunisia lan dần sang Ai Cập, Libya, Yemen, Bahrain, và Syria, mỗi một cuộc nổi dậy như vậy lại được các cuộc nổi dậy khác kích động. Một đội ngũ tiên phong gồm các nhà lãnh đạo dân sự bắt đầu xuất hiện từ các cuộc nổi dậy này, và mặc dù họ còn dựa vào một số học thuyết dân tộc chủ nghĩa Ả Rập cũ, như sự tuyên truyền chống thực dân và cuộc kháng chiến chống Israel, nhưng họ đã ý thức rõ ràng về những thất bại của thế hệ Qaddafi.

At the height of Arab nationalist and pan-Arab fervor, leaders such as Nasser sought to mobilize political support across borders by appealing to the idea that Arabs are bound by a common language, culture, history, and political identity. Today's revolutionaries are using similar rhetoric in their struggle against authoritarianism. It is no accident that the crowds in Tunisia, Egypt, Syria, Yemen, Bahrain, and elsewhere have been largely peaceful and repeat the same Arabic slogan: Al-shaab yurid isqat al-nizam ("The people want the fall of the regime"). Arabs are inspired by one another's methods and goals, and they no longer accept a social contract in which they effectively make peace with government repression, arbitrary laws, state-run media and censorship, and single-party rule, in exchange for security and stability. Instead, they demand justice, freedom, and dignity. "The people should not fear their government. Governments should fear their people," read a popular placard in Cairo's Tahrir Square earlier this year.

Ở cao điểm của nhiệt tình dân tộc chủ nghĩa Ả Rập và liên-Ả Rập, những nhà lãnh đạo như Nasser đã tìm cách huy động hậu thuẫn chính trị xuyên biên giới – bằng cách vận dụng tư duy cho rằng nhân dân Ả Rập được gắn bó bằng một ngôn ngữ, văn hóa, lịch sử, và bản sắc chính trị chung. Những nhà cách mạng hiện nay cũng đang sử dụng cùng một luận điệu trong cuộc đấu tranh chống độc tài của họ. Chẳng phải tình cờ mà các đám đông biểu tình tại Tunisia, Ai Cập, Syria, Yemen, Bahrain, và các nơi khác phần lớn đã tỏ ra ôn hòa và lặp lại cùng một khẩu hiệu bằng tiếng Ả Rập: Al-shaab yurid isqat al-nizam (“Nhân dân muốn thấy sự sụp đổ của chế độ”). Người Ả Rập được khích lệ bằng các phương pháp đấu tranh và mục tiêu của nhau; họ không còn chấp nhận một khế ước xã hội (social contract) trong đó họ đã thực sự thỏa hiệp với sự đàn áp của Chính phủ, với các luật lệ độc đoán, với các phương tiện truyền thông do nhà nước kiểm soát, với chế độ kiểm duyệt, và với quyền cai trị độc đảng, để đổi lấy an ninh xã hội và ổn định chính trị. Thay vào đó, họ đòi hỏi công lý, tự do, và nhân phẩm. “Nhân dân không nên sợ Chính phủ. Chính phủ phải sợ nhân dân”, một biểu ngữ được nhiều người ưa thích đã viết như vậy tại Quảng trường Tahir [Giải phóng] của thủ đôCairo vào đầu năm nay.

The current Arab revolutions are different from those of the mid-twentieth century in one crucial way: They are not top-down movements like those that brought the autocrats to power. They are not being led or instigated by military men or charismatic figures. The age of the Arab strongmen is over, and although it remains unclear who or what will ultimately take their place, today's revolutionaries are redefining Arab nationalism by making it more populist and grassroots.

Những cuộc cách mạng Ả Rập hiện nay khác với những cuộc cách mạng của khu vực này vào giữa thế kỷ XX trong một cách thế rất quan trọng: Chúng không phải là những phong trào được điều khiển từ trên xuống dưới (top-down movements) như những phong trào đã đưa những thủ lĩnh độc tài lên cầm quyền trước đây. Những phong trào hiện nay không được lãnh đạo bởi các quân nhân hay những nhân vật có sức thu hút quần chúng. Thời đại của các thủ lĩnh độc tài Ả Rập đã qua rồi, và mặc dù vẫn chưa rõ ràng ai hoặc thế lực nào cuối cùng sẽ thay thế họ, các nhà cách mạng hôm nay đang định nghĩa lại chủ nghĩa dân tộc Ả Rập bằng cách làm cho chủ nghĩa này hợp với người dân bình thường hơn (more populist and grassroots).

The Arab rebels of today should examine Qaddafi's legacy and avoid the pitfalls of the old nationalist movements. When Qaddafi rose to power, he personified Arab rejection of the vestiges of colonial rule. The son of a young Bedouin couple, he was raised near the desert settlement of Sirte. In his teenage years, even before enrolling in the Libyan military academy at the age of 19, he listened to Cairo Radio's program "The Voice of the Arabs" and memorized Nasser's speeches. In 1969, the Egyptian leader's anti-imperialist rhetoric impelled Qaddafi, then a 27-year-old captain, to lead a coup against King Idris, who had handed over Libya's newly discovered oil riches to Western companies that shared little of the wealth.

Những người nổi dậy Ả Rập ngày nay phải duyệt xét lại di sản của Qaddafi và tránh những cạm bẫy của những phong trào dân tộc chủ nghĩa trước đây. Khi Qaddafi lên cầm quyền, ông tiêu biểu cho một sự dứt khoát của nhân dân Ả Rập đối với tàn tích của chế độ thực dân. Là con của một cặp vợ chồng trẻ thuộc bộ tộc Bedouin, ông lớn lên ở một nơi gần khu định cư Sirte nằm trong sa mạc. Trong tuổi thiếu thời, ngay cả trước khi đăng ký vào học Trường võ bị Libya năm ông 19 tuổi, ông thường nghe chương trình “Tiếng nói của người Ả Rập” và học thuộc các bài diễn văn của Nasser. Năm 1969, luận điệu tuyên truyền chống đế quốc của nhà lãnh đạo Ai Cập đã thôi thúc Qaddafi, lúc bấy giờ là một đại úy 27 tuổi, lãnh đạo cuộc đảo chính lật đổ Vua Idris, một người đã giao tài nguyên dầu lửa mới được khám phá của Libya cho các công ty phương Tây, nhưng những công ty này đã chia lại phần lời ít ỏi cho Libya.

At first, the coup brought prosperity to ordinary Libyans. Qaddafi's regime forced foreign oil firms to relinquish majority stakes in Libya's oil fields and hand over larger shares of the earnings. Other leaders in the region followed Qaddafi's example and demanded concessions from the oil giants in the name of Arab nationalism. One of those leaders was Saddam Hussein: In the early 1970s, Saddam oversaw the seizure of Iraqi oil assets from foreign companies just as oil prices were beginning to soar. The windfall enabled him to modernize rural Iraq, distributing land to farmers and mechanizing agricultural production. Iraq would become one of the richest countries in the Arab world -- and one of the most repressive.

Thoạt đầu, cuộc đảo chính đã mang lại thịnh vượng cho người dânLibyabình thường. Chế độ Qaddafi buộc các công ty dầu lửa nước ngoài phải từ bỏ các cổ phần chính trong các vùng dầu lửa củaLibyavà giao choLibyanhững phần lợi nhuận nhiều hơn. Các nhà lãnh đạo khác trong khu vực noi gương Qaddafi và nhân danh chủ nghĩa dân tộc Ả Rập để đòi các nhượng bộ từ các đại công ty dầu lửa. Một trong những nhà lãnh đạo này là Saddam Hussein: Vào đầu thập niên 1970, Saddam trông coi việc chiếm hữu các tài sản dầu lửa từ các công ty nước ngoài đúng vào lúc giá dầu đang bắt đầu tăng vọt. Nguồn lợi bất ngờ này đã giúp ông hiện đại hóa vùng nông thônIraq, phân phối đất cho nông dân và cơ giới hóa sản xuất nông nghiệp.Iraqsẽ trở thành một trong những nước giàu nhất thế giới Ả Rập – và một trong những chế độ đàn áp nhất.

In the same way, Qaddafi built schools, housing, hospitals, roads, and highways. He led a campaign to expand free education and health care and tried to create new industries. In 1969, life expectancy in Libya was 51; today, it is 77. And although per capita annual income -- about $14,000 in 2010 -- is lower than that of other oil-producing states, it is significantly higher than neighboring Algeria, Egypt, and Tunisia.

Trong cùng một cách thế, Qaddafi đã xây trường học, nhà ở cho dân nghèo, bệnh viện, đường sá, và các xa lộ chính. Ông lãnh đạo một chiến dịch mở rộng giáo dục và y tế miễn phí và cố gắng tạo ra các công nghiệp mới. Năm 1969, tuổi thọ trung bình tạiLibyalà 51; ngày nay, là 77. Và mặc dù mức thu nhập đầu người hàng năm – khoảng 14.000 Mỹ kim năm 2010 – còn thấp hơn tại các quốc gia [Trung Đông] sản xuất dầu lửa khác, nhưng nó vẫn cao hơn các nước láng giềng Algeria, Ai Cập, và Tunisia một cách đáng kể.

Despite this initial burst of prosperity, much of Libya's oil wealth, like Iraq's, was squandered or siphoned off by the dictator and his cronies. Like other Arab leaders of his generation, Qaddafi quickly became a despot. He suppressed all opposition with purges, public trials, torture, and executions. His operatives assassinated dissidents in European capitals, and he dragged Libya into a destructive conflict with its southern neighbor Chad. He also made serious enemies in the West in the 1970s and '80s by backing terrorist groups and individuals such as the Irish Republican Army, Germany's Red Army Faction, Abu Nidal, and Carlos the Jackal. After Libyan agents were implicated in the 1988 explosion of Pan Am Flight 103 over Lockerbie, Scotland, the United Nations imposed sanctions on Libya, and Qaddafi became an international pariah.

Mặc dù có sự phồn thịnh bộc phát buổi đầu, phần lớn tiền dầu lửa của Libya, cũng như của Iraq, bị phung phí và biển thủ bởi nhà độc tài và giới thân cận ông ta. Cũng như các lãnh đạo Ả Rập khác cùng thế hệ với ông, Qaddafi nhanh chóng trở thành một thủ lĩnh độc tài. Ông đàn áp mọi hình thức đối lập bằng thanh trừng, xử án công khai, tra tấn, và hành quyết. Bọn gián điệp của ông đã ám sát các nhà bất đồng chính kiến tại các thủ đô châu Âu, và ông đã lôi kéo Libya vào một cuộc xung đột tàn khốc với Chad, một nước láng giềng ở phía Nam. Qaddafi cũng tạo ra nhiều kẻ thù nghiêm trọng ở phương Tây trong thập niên 1970 và thập niên 1980 bằng hành động hậu thuẫn các nhóm và các tay khủng bố như Quân Cộng hòa Ái Nhĩ Lan, Phái Hồng quân của Đức (Germany’s Red Army Faction), Abu Nidal [người sáng lập nhóm Fatah], và Carlos the Jackal [tên khủng bố từ Venezuela]. Sau khi các gián điệp của Libya liên can vào vụ làm nổ chuyến bay 103 của Hãng Pan Am vào năm 1983 trên vùng trời Lockerbie, Scotland, Liên Hiệp Quốc đã áp dụng biện pháp trừng phạt đối với Libya, và Qaddafi trở thành một kẻ bị quốc tế cô lập (an international pariah).

But all the while, Qaddafi fancied himself a champion of the people and a statesman-philosopher. He compiled his alternately bizarre and stunningly banal thoughts into the Green Book, his three-volume meditation on politics, economics, social organization, and many other topics. In 1975, he published the first volume (immodestly titled The Solution of the Problem of Democracy) and claimed it would serve as a blueprint for rescuing the capitalist and communist systems of the world from failure. With the Green Book, Qaddafi promised to show the world another way: His "third universal theory" would usher in an era of mass democracy in which people would directly rule themselves.

Nhưng trong suốt thời gian này, Qaddafi lại mang cái hoang tưởng rằng chính mình là chiến sĩ của nhân dân và cũng là một chính khách kiêm nhà minh triết (statesman-philosopher). Ông đúc kết đan xen nhau những tư tưởng kỳ quặc và những ý nghĩ tầm thường đến kinh ngạc của ông vào trong cuốn Sách Xanh, gồm ba bộ chứa đựng những suy niệm của ông về chính trị, kinh tế, tổ chức xã hội, và nhiều đề tài khác. Năm 1975, Qaddafi cho xuất bản bộ đầu tiên (huênh hoang với nhan đề Giải pháp cho Vấn đề dân chủ) và chủ quan cho rằng cuốn sách này sẽ có chức năng của một bản thiết kế (blueprint) nhằm cứu vãn cả hệ thống tư bản lẫn hệ thống cộng sản của thế giới khỏi thất bại. Với cuốn Sách Xanh trong tay, Qaddafi hứa hẹn chỉ cho thế giới thấy một con đường khác: “Lý thuyết phổ quát thứ ba” của ông sẽ mang lại một kỷ nguyên dân chủ đại chúng trong đó người dân sẽ trực tiếp cai trị chính mình.

As if to prove his theories, he resigned from all official positions in 1977 and proclaimed himself the "guide to the era of the masses." Libyans, he claimed, would henceforth rule themselves, replacing central government with "people's committees" and "popular congresses" in a utopia he called the Great Socialist People's Libyan Arab Jamahiriya. (The term "jamahiriya" was one of Qaddafi's famous neologisms, a play on the Arabic word for republic, meaning, roughly, "the republic of the masses.") Of course, Qaddafi and his henchmen maintained an iron grip on all facets of life; whenever the popular congresses were called into session, they merely reaffirmed the leader's wishes.

Như thể để chứng minh những lý thuyết của mình là đúng, Qaddafi đã rời khỏi các chức vụ chính thức năm 1977 và tự tuyên bố mình là “người dẫn đường đến kỷ nguyên đại chúng”. Ông rêu rao, từ đấy người Libya sẽ tự cai trị lấy mình, thay thế chính phủ trung ương bằng các “ủy ban nhân dân” và “đại hội nhân dân” trong một thế giới không tưởng (utopia) mà ông gọi là Nước Cộng hòa Ả Rập nhân dân xã hội chủ nghĩa Libya vĩ đại (the Great Socialist People’s Libyan Arab Jamahiriya). (Từ “Jamahiriya” là một trong những từ mới nổi tiếng của Qaddafi, một lối chơi chữ dựa vào một từ Ả Rập có nghĩa “cộng hòa” để mang ý nghĩa đại khái là “nước cộng hòa đại chúng”). Tất nhiên, Qaddafi và đám thuộc hạ của ông vẫn duy trì một bàn tay sắt kiểm soát hết mọi sinh hoạt người dân; bất cứ khi nào các đại hội nhân dân được triệu tập, chúng cũng chỉ tái khẳng định các ý muốn của vị lãnh tụ mà thôi.

Until the end, Qaddafi kept up the pretense that he was no more than a guide for the nation. In a televised speech in late February, soon after the Libyan uprising began, he spoke of himself in the third person, vowing to stand fast. "Muammar Qaddafi has no official post so that he can pout and resign from it, like other presidents did! Muammar Qaddafi is not a president! He is the leader of the revolution until the end of time!" he bellowed, pounding the lectern. Then he lapsed into the first person: "I am greater than the positions held by presidents and notables. I am a fighter. A mujahid. A revolutionary from the tent." Unfortunately for him and for Libya, he betrayed his own revolution, just as the other strongmen of his generation had. With Qaddafi's death, the burden now falls on the newest revolutionaries to do better at securing Arab aspirations.

Cho đến cuối cùng, Qaddafi vẫn duy trì cái vẻ như là, ông ta chỉ là một người hướng dẫn đất nước mà thôi. Trong một bài diễn văn được truyền hình vào cuối tháng Hai năm nay, ngay sau khi cuộc nổi dậy của ngườiLibyabắt đầu, ông nói về ông ta trong ngôi thứ ba, cương quyết giữ vững lập trường của mình. “Muammar Qaddafi không có một địa vị chính thức để ông ta có thể từ nhiệm hay vất bỏ nó đi, như các vị Tổng thống các nước khác đã làm! Muammar Qaddafi không phải là một Tổng thống! Ông ta là nhà lãnh đạo của cuộc cách mạng này đến ngày tận thế!” ông rống lên, tay đấm bục. Rồi lại trở về ngôi thứ nhất: “Tôi còn vĩ đại hơn các địa vị được nắm giữ bởi những ông Tổng thống và những bậc trứ danh. Tôi là một chiến sĩ. Một người tham dự thánh chiến. Một tay cách mạng xuất thân từ chiếc lều”. Thật bất hạnh cho ông và cho cảLibya, ông đã phản bội cuộc cách mạng của chính mình, cũng như các thủ lĩnh độc tài khác thuộc thế hệ ông đã phản bội. Với cái chết của Qaddafi, những nhà cách mạng của thế hệ mới nhất phải nhận lãnh trách nhiệm làm tốt hơn để đảm bảo những nguyện vọng của người dân Ả Rập

http://www.foreignaffairs.com

Translated by Trần Ngọc Cư



Monday, October 24, 2011

Beijing urges Manila to return Chinese vessels Bắc Kinh yêu cầu Manila trả lại tàu của Trung Quốc



Beijing urges Manila to return Chinese vessels

Bắc Kinh yêu cầu Manila trả lại tàu của Trung Quốc

By Pia Lee-Brago (The Philippine Star) Updated October 25, 2011

Pia Lee Brago (The Star Philippines) Cập nhật October 25, 2011

MANILA, Philippines - China has justified the activities of Chinese fishermen who strayed into Philippine waters last week, saying the actions taken by the Philippines have harmed the “lawful rights and interests of fishermen.”

MANILA, Philippines - Trung Quốc đã biện minh hoạt động của ngư dân Trung Quốc đã đi lạc vào vùng biển Philippines tuần trước, nói rằng các hành động của Philippines đã làm tổn hại đến "quyền và lợi ích hợp pháp của ngư dân."

Beijing urged Manila to “unconditionally return the Chinese dinghies as soon as possible and appropriately handle relevant issue.”

Bắc Kinh kêu gọi Manila " trả lại vô điều kiện các xuồng của Trung Quốc càng sớm càng tốt và xử lý vấn đề có liên quan một cách phù hợp."

China’s Foreign Ministry spokesperson Jiang Yu claimed during a press conference in Beijing last Oct. 20 that the Philippine naval vessel entered the waters off Liyue Bank of Spratlys, called the Nansha Islands in Chinese, last Oct. 18 and attempted to approach a Chinese fishing boat under “normal operation” towing 25 unoccupied dinghies.

Người phát ngôn bộ Ngoại giao Trung Quốc Jiang Yu tuyên bố trong một cuộc họp báo ở Bắc Kinh ngày 20 tháng 10 rằng các tàu hải quân Philippine đã vào vùng biển ngoài khơi Bãi Liyue thuộc Trường Sa, được gọi là quần đảo Nam Sa trong tiếng Hoa, ngày 18 tháng 10 và đã tìm cách tiếp cận một chiếc thuyền đánh cá của Trung Quốc đang "hoạt động bình thường" kéo theo 25 chiếc xuồng trống.

The Philippine Navy vessel’s propeller, she said, got entangled with the cables of the fishing boat, disconnecting it from the dinghies. But the Chinese fishermen and the fishing boat were safe.

Cánh quạt tàu của Hải quân Philippine, bà cho biết, đã vướng mắc với các loại cáp của tàu đánh cá, làm đứt lìa các xuồng. Tuy nhiên, ngư dân Trung Quốc và tàu đánh cá được an toàn.

She said China enjoys indisputable sovereignty over the Nansha Islands and their adjacent waters.

Bà cho biết Trung Quốc chủ quyền không thể tranh cãi đối với quần đảo Nam Sa và các vùng biển lân cận.

“It is completely justified for Chinese fishermen to fish in an area that has been a traditional fishing ground for generations,” Jiang said.

"Thật hoàn toàn hợp lý khi ngư dân Trung Quốc đánh cá trong một khu vực đã một ngư trường truyền thống qua nhiều thế hệ", Jiang nói.

“China has expressed its position to the Philippines, urging it to unconditionally return the Chinese dinghies as soon as possible and appropriately handle relevant issue,” she added.

"Trung Quốc đã bày tỏ lập trường đối với Philippines, bắt Philippines trả lại vô điều kiện các xuồng của Trung Quốc càng sớm càng tốt và xử lý phù hợp các vấn đề có liên quan," bà nói thêm.

The Department of Foreign Affairs (DFA) was firm that no apology was necessary for the collision of Navy and Chinese vessels.

Bộ Ngoại giao (DFA) chắc chắn rằng sẽ không cần có lời xin lỗi về va chạm của tàu Hải quân Philippines và các tàu các của Trung Quốc.

Sources told The STAR that the Chinese side does not deserve an apology because their boats were in Philippine waters.

Các nguồn tin cho đài STAR hay rằng phía Trung Quốc nên có một lời xin lỗi vì tàu của họ đã ở vùng biển Philippines.

Foreign Affairs Secretary Albert del Rosario maintained last week that the Chinese fishing vessel towing 35 unmanned dinghies strayed into Philippine waters.

Tổng trưởng Ngoại giao Albert del Rosario tuần trước vấn giữ ý kiến rằng các tàu đánh cá của Trung Quốc kéo 35 xuồng không người lái đi lạc vào vùng biển Philippines.

Del Rosario said “when we took a closer look, our naval ship developed a steering problem and collided with the dinghies.”

The Chinese vessel left the scene and abandoned 24 of the dinghies, now in possession of the Navy, he said.

Del Rosario cho biết: "khi chúng tôi lại gần quan sát kỹ hơn, thì tàu hải quân của chúng tôi đã có vấn đề về diểu khiển và va chạm với các xuồng."
Tàu Trung Quốc rời khỏi hiện trường, bỏ rơi 24 cái xuống, bây giờ thuộc về Hải quân, ông nói.

Letter from Vietnamese Scientists to Google’s Executives Bức thư của các khoa học gia người Việt gửi Ban Giám đốc Công ty Google


Letter from Vietnamese Scientists to Google’s Executives
Bức thư của các khoa học gia người Việt gửi Ban Giám đốc Công ty Google
From: Hung Nguyen
Subject: The discrepancy of the border lines between Vietnam and China shown on www.googlemaps.com and www.ditu.google.com
To: eschmidt@google.com, jhanke@google.com, khurowitz@google.com
Received: Monday, 24 October, 2011, 4:23 PM
Google Inc.
1600 Amphitheatre Parkway
Mountain View, CA94043
Người gởi: Hung Nguyen
Đề tài: bản đồ TP Lào Cai trên mạng http://ditu.google.com.cn vẫn giữ đường biên giới cắt ngang thành phố của Việt Nam
Người nhận: eschmidt@google.com, jhanke@google.com, khurowitz@google.com
Đã nhận: Thứ Hai, 24 thán 10, 2011, 4:23 PM
Google Inc.
1600 Amphitheatre Parkway
Mountain View, CA94043
Attn:
Dr Eric E. Schmidt, Chairman
Mr John Hanke, Director of Google Earth & Maps
c/o: Kate Hurowitz , Manager, Global Communications & Public Affairs
Lưu ý:
Dr Eric E. Schmidt, Chairman
Mr John Hanke, Director of Google Earth & Maps
c/o: Kate Hurowitz , Manager, Global Communications & Public Affairs
Re: the discrepancy of the border lines between Vietnamand Chinashown on http://maps.google.com and http://ditu.google.com
Về việc: Bất nhất về đường biên giới giữa Việt Nam và Trung Quốc trong trang web www.googlemaps.com và www.ditu.google.com


Dear Dr Schmidt and Mr. Hanke:
During our drafting of a letter concerning China’s current territorial claim of a very large swath of the South China Sea, our colleagues checked to see whether maps in http://maps.google.com would show the same details as those shown by http://ditu.google.com . (Attn: our letter emailed to you on 20 October, 201, attached).
Thưa Dr Schmidt và Mr. Hanke,
Trong lúc soạn thảo bức thư liên quan đến việc Trung Quốc đang tranh đoạt gần như toàn bộ biển Nam Hoa, anh chị cộng sự viên vào trang mạng www.googlemaps.com kiểm tra xem có gì khác với bản đồ đang lưu trữ trong trang mạng www.ditu.google.com (Lưu ý: đính kèm bức thư chúng tôi email đến ông ngày 20/10/2011).


To our astonishment, the maps in the Google-affiliated websites from China are not the same although they cover the same areas. The map in the http://maps.google.com does not have the so-called “cow tongue” (China’s terminology) dotted line in the South China Sea whereas that in the http://ditu.google.com does.
Chúng tôi rất sửng sốt, những bản đồ lưu trữ trong các trang web liên kết của googlemaps không giống nhau tuy rằng những bản đồ này đều cho cùng khu vực. Bản đồ vùng Biển Đông trong www.googlemaps.com không có lồng thêm đường vẽ đứt đoạn gọi là “lưỡi bò” (một thuật ngữ của Trung Quốc), trong khi đó trong www.ditu.googlr.com xuất phát từ Trung Quốc lại có nó.


We then rechecked the Vietnam-China land border along LaoCaiCitywhich you informed us back in August 2010 that the error had been fixed. Again, the maps show the same discrepancy, that is the map of the LaoCaiCityin http://ditu.google.com still shows the border line cuts through the city while that in http://maps.google.com does not.
Chúng tôi trở lại kiểm tra đường biên giới đất liền dọc theo thành phố Lào Cai mà, vào ngày 02 tháng Tám năm 2011, Giám đốc giao tế Quốc tế của Google đã báo cho chúng tôi rằng sai sót về đường biên giới vẽ cắt ngang thành phố Lào Cai đã được chỉnh sửa. Lại cũng y như vậy, những bản đồ của vùng Lào Cai trong hai trang mạng lại có sự bất nhất tương tự, đó là bản đồ thành phố Lào Cai trong www.ditu.google.com vẫn tiếp tục giữ nguyên tình trạng đường biên giới cắt ngang thành phố Lào Cai trong khi đó trong www.googlemaps.com đường biên giới đã được sửa đúng.


Please review the two maps below to see their distinct differences about the border lines.
Xin xem hai bản đồ dưới đây để thấy sự khác biệt rõ ràng về đường biên giới.
We would like to call your attention to the discrepancies of the maps involved. The maps in http://ditu.google.com clearly favor China, which can be viewed as a serious breach of the principle of neutrality embraced by Google, and a grievous violation to the sovereignty of Vietnam.
Chúng tôi trân trọng lưu ý ông về sự bất nhất về các bản đồ nêu trên. Những bản đồ trong www.ditu.google.com rõ ràng được chỉnh sửa có thiên vị về phía Trung Quốc, mà có thể xem như là sự vi phạm nghiêm trọng đến nguyên tắc trung thực mà Google theo đuổi, và là sự vi phạm đau đớn đến sự toàn vẹn lãnh thổ của Việt Nam.


We would appreciate it if you would look into this matter with a sense of urgency and have the discrepancies resolved in a very short time possible.
Chúng tôi chân thành cám ơn sự quan tâm sâu sắc của ông và yêu cầu ông tiến hành chỉnh sửa những bất nhất của các bản đồ trong một thời gian sớm nhất có thể.
We and our fellow Vietnamese from all over the world are anxiously waiting for your reply.
Thank you very much for your consideration.
Yours sincerely,
On behalf of concerned Vietnamese
Chúng tôi và đồng bào Việt Nam trên toàn thế giới đang nóng lòng chờ thư trả lời của ông.
Xin cám ơn ông rất nhiều.
Trân trọng,
Thay mặt người Việt quan tâm
Hung Nguyen, hungthuoc@yahoo.com, savevietnam09@gmail.com ,
Khoa Ba Ngo, ngoroberto@gmail.com
Quang Long Le, longauckland@yahoo.co.nz
Hung Nguyen, hungthuoc@yahoo.com
Khoa Ba Ngo, ngoroberto@gmail.com
Quang Long Le, longauckland@yahoo.co.nz


LIST OF SIGNATORIES
1
Trinh Khanh Tuoc Ph.D.,New Zealand
Tran Ngoc Bich Ph.D. (Economics), CFP, E.A., USA
Nguyen Thuong Son Ph.D.,Australia
Tran Mai Ph.D.,Australia
Tara T. Van Toai Ph.D.,USA
Norman N. VanToai Ph.D.,USA
Tran Minh Phuong M.Tech,Australia
Nguyen The Hung Ph.D., Professor, University of Danang, Vietnam
Ngo The Hoanh M.Eng.Sc.,P.Eng.,Canada
Tran Ba Tuoc M.Com.,Vietnam
11
Bui Viet Long B.E.Mech,Vietnam
Nguyen Van Xa M.E. Civil,USA
Nguyen Van Tu M.Com. (Econ.), New Zealand
Nguyen Quoc Lap Ph.D.,USA
Huynh Huu Han B.S. Tech (Food),USA
Duong Van Tuyet M.Com. (Econ.),USA
Bien Cong Danh M.E. Elect, NewZealand
Ngo Minh Triet P.E. Civil,USA
Nguyen Huu Kho Ph.D., M.B.A.,P.E.,USA
Truong Nham Ph.D,Australia
21
Truong Kim Ngoc B.E.Chem,USA
Le Ba Hong M.Sc,Australia
Ngo Tung Huynh B,Agr.Sc,Australia
Vu The Hung B.S.Comp.,USA
Nguyen Danh Ngon P.E. Civil,USA
Nguyen Thi Mai Chi B.Com.,USA
Nguyen Bich Lien B.A.Edu.,USA
Dinh Mui B.A.Edu.,Australia
Bui Sy Tuan Ph.D, MBA,MSCIS,USA
Tran Quang Duong B Technology (Food), M.A.,New Zealand
31
Bui Thi Bich Chau M.A.,USA
Nguyen Thien Nga B.S.Comp.,New Zealand
Do Thi Nhung B.A.Edu.,USA
Nguyen Do Khanh Ph.D.,Australia
Vuong Ngoc Diep M.Com.,Economics,USA
Vuong Thanh Truc B.A.Edu,USA
Pham Phan Long P.E, Chairman Viet Ecology Foundation,USA
Vu Quyet M.A.Edu.,USA
Marie Dung Burns M.A.Edu.,New Zealand
Le Thu Lieu B.E.Chem,New Zealand
41
Ngoc Bich Baecker MTA. CANDMED,Germany
Nguyen Van Hao M.E. Civil,Australia
Le Thi Tinh Tien M.Com,Economics,Australia
Nguyen Thi Mong Trinh B.A,New Zealand
Dang Ngoc Hung M.B.A,CPEng,Australia
Nguyen Huu The M.E.Mech.,USA
Le Cong Hoai Vong M.Sc. Environment service,USA
Do Gia Tuyen B.E. Elect,Saudi Arabia
Le Quang Long B.E.Mech,New Zealand
Ngo Khoa Ba M.B.A.,USA
51
Nguyen Hung B.E.Chem,Australia
La Le Cam Tu MSc., NanoScience Centre,Jyvaskyla University,Finland
LIST OF SIGNATORIES
1
Trinh Khanh Tuoc Ph.D.,New Zealand
Tran Ngoc Bich Ph.D. (Economics), CFP,E.A.,USA
Nguyen Thuong Son Ph.D.,Australia
Tran Mai Ph.D.,Australia
Tara T. Van Toai Ph.D.,USA
Norman N. VanToai Ph.D.,USA
Tran Minh Phuong M.Tech,Australia
Nguyen The Hung Ph.D., Professor,University of Danang,Vietnam
Ngo The Hoanh M.Eng.Sc.,P.Eng.,Canada
Tran Ba Tuoc M.Com.,Vietnam
11
Bui Viet Long B.E.Mech,Vietnam
Nguyen Van Xa M.E. Civil,USA
Nguyen Van Tu M.Com. (Econ.),New Zealand
Nguyen Quoc Lap Ph.D.,USA
Huynh Huu Han B.S. Tech (Food),USA
Duong Van Tuyet M.Com. (Econ.),USA
Bien Cong Danh M.E. Elect, NewZealand
Ngo Minh Triet P.E. Civil,USA
Nguyen Huu Kho Ph.D., M.B.A.,P.E.,USA
Truong Nham Ph.D,Australia
21
Truong Kim Ngoc B.E.Chem,USA
Le Ba Hong M.Sc,Australia
Ngo Tung Huynh B,Agr.Sc,Australia
Vu The Hung B.S.Comp.,USA
Nguyen Danh Ngon P.E. Civil,USA
Nguyen Thi Mai Chi B.Com.,USA
Nguyen Bich Lien B.A.Edu.,USA
Dinh Mui B.A.Edu.,Australia
Bui Sy Tuan Ph.D, MBA,MSCIS,USA
Tran Quang Duong B Technology (Food), M.A.,New Zealand
31
Bui Thi Bich Chau M.A.,USA
Nguyen Thien Nga B.S.Comp.,New Zealand
Do Thi Nhung B.A.Edu.,USA
Nguyen Do Khanh Ph.D.,Australia
Vuong Ngoc Diep M.Com.,Economics,USA
Vuong Thanh Truc B.A.Edu,USA
Pham Phan Long P.E, Chairman Viet Ecology Foundation,USA
Vu Quyet M.A.Edu.,USA
Marie Dung Burns M.A.Edu.,New Zealand
Le Thu Lieu B.E.Chem,New Zealand
41
Ngoc Bich Baecker MTA. CANDMED,Germany
Nguyen Van Hao M.E. Civil,Australia
Le Thi Tinh Tien M.Com,Economics,Australia
Nguyen Thi Mong Trinh B.A,New Zealand
Dang Ngoc Hung M.B.A,CPEng,Australia
Nguyen Huu The M.E.Mech.,USA
Le Cong Hoai Vong M.Sc. Environment service,USA
Do Gia Tuyen B.E. Elect,Saudi Arabia
Le Quang Long B.E.Mech,New Zealand
Ngo Khoa Ba M.B.A.,USA
51
Nguyen Hung B.E.Chem,Australia
La Le Cam Tu MSc., NanoScience Centre,Jyvaskyla University,Finland
Annex 1: Lao Cai map on www.ditu.google.com
Phụ lục 1: Bản đồ TP Lào Cai trong www.ditu.google.com vẫn nguyên tình trạng đường biên giới cắt ngang thành phố
http://www.pagewash.com//nph-index.cgi/010110A/uggc:/=2fjjj.obkvgia.arg/jc-pbagrag/hcybnqf/2011/10/vzntr00257.wct
Annex 2: Lao cai map on www.googlemaps.com
Phụ lục 2: Bản đồ TP Lào Cai trong www.googlemaps.com đường biên giới đã được sửa đúng
http://www.pagewash.com//nph-index.cgi/010110A/uggc:/=2fjjj.obkvgia.arg/jc-pbagrag/hcybnqf/2011/10/vzntr00427.wct



Annex 3: Letter to Dr Schmidt and Mr. Hanke dated Oct 20th 2011
Phụ lục 3: Lá thư gửi Dr Schmidt và Mr. Hanke ngày 20-10-2011


October 20, 2011
Google Inc.
1600 Amphitheatre Parkway
Mountain View, CA94043
Attn:
Dr Eric E. Schmidt, Chairman
Mr John Hanke, Director of Google Earth & Maps
c/o: Kate Hurowitz , Manager, Global Communications & Public Affairs
Dear Dr Schmidt and Mr. Hanke:
20 Tháng Mười 2011
Google Inc.
1600 Amphitheatre Parkway
Mountain View, CA94043

Attn:
Tiến sĩ Eric E. Schmidt, Chủ tịch
Ông John Hanke, Giám đốc Google Earth & Maps
c / o: Kate Hurowitz, Giám đốc Truyền thông Toàn cầu & các vấn đề c
ông chúng
Thưa Tiến sĩ Schmidt Ông Hanke:
It has come to our attention that Google maps when accessed from China shows a map of China having the hand drawn dotted line wrongfully claiming almost all of the South China Sea.
http://www.thanhniennews.com/2010/Pages/20111017-Google-Maps-South-China-Sea-error.aspx
http://ditu.google.cn/?hl=cn
http://ditu.google.com/
Chúng tôi tình cờ nhận thấy rằng bản đồ của Google khi truy cập từ Trung Quốc cho thấy một bản đồ của Trung Quốc đường dứt đoạn vẽ tay tuyên bố chủ quyền gần như toàn bộ vùng biển Nam Trung Hoa.
http://www.thanhniennews.com/2010/Pages/20111017-Google-Maps-South-China-Sea-error.aspx
http://ditu.google.cn/?hl=cn
http://ditu.google.com/

This incorrect and premeditated claim by China has been strenuously objected to by all Southeast Asian countries, especially Vietnam and the Philippines, the two countries which are most affected by this aggressive act of Chinese authority. This fabricated map of China with the hand drawn sea territory line, which is dubbed “the cow tongue shape” line, is the subject of on-going protests by not only all the countries in Southeast Asia but also the majority of countries in the world.
Tuyên bố không chính xác và tính toán trước này của Trung Quốc đã bị kịch liệt phản đối tất cả các nước Đông Nam Á, đặc biệt là Việt Nam và Philippines, hai nước bị ảnh hưởng nhất do hành động gây hấn của nhà cầm quyền Trung Quốc. Bản đồ Trung Quốc ngụy tạo này với đường lãnh hải vé tay, còn được gọi là "đường lưỡi ", chủ đề của các cuộc biểu tình phản đối không chỉ ở tất cả các nước trong khu vực Đông Nam Á mà cònđa số các nước trên thế giới.


As concerned Vietnamese, in concert with the letter we sent to you on September 5, 2011 alerting the inclusion of the “U shape” boundary line by Chinese authority in their national map, we request that you act quickly to have the hand drawn dotted line on South China Sea removed. The longer this falsified dotted border line is shown in your Google maps-China website, the more injurious it is to the integrity of the territory of Vietnam, the Philippines and the other countries in the South China Sea.
Thank you for your prompt consideration.
Yours Sincerely,
Là những người Việt Nam có liên quan, cùng với thư chúng tôi gửi tới các ông ngày 5 tháng 9 năm 2011 cảnh báo sự đưa vào đường "hình chữ U" ranh giới do nhà cầm quyền Trung Quốc vẽ ra trong bản đồ quốc gia của họ, chúng tôi yêu cầu các ông hành động nhanh chóng để loại bỏ đường đút đoạn vẽ tay trên biển Nam Trung Quốc. Những sai lệch về đường biên giới đứt đoạn được thể hiện trong trang web bản đồ Google Trung Quốc của các ông càng lâu, thì nó càng gây tổn hại đến sự toàn vẹn lãnh thổ của Việt Nam, Philippines và các nước khác trong vùng biển Nam Trung Hoa.
Cảm ơn và xin các ông xem xét nhanh chóng.
Trân trọng,


On behalf of concerned Vietnamese,
Hung Nguyen, hungthuoc@yahoo.com
Khoa Ba Ngo, ngoroberto@gmail.com
Quang Long Le, longauckland@yahoo.co.nz
Thay mặt của người Việt Nam có liên quan,

Hưng Nguyên, hungthuoc@yahoo.com
Khoa Ngô, ngoroberto@gmail.com
Quang Long, longauckland@yahoo.co.nz