MENU

BILINGUAL BLOG – BLOG SONG NGỮ ANH VIỆT SHARE KNOWLEGE AND IMPROVE LANGUAGE

--------------------------- TÌM KIẾM TRÊN BLOG NÀY BẰNG GOOGLE SEARCH ----------------------------

TXT-TO-SPEECH – PHẦN MỀM ĐỌC VĂN BẢN

Click phải, chọn open link in New tab, chọn ngôn ngữ trên giao diện mới, dán văn bản vào và Click SAY – văn bản sẽ được đọc với các thứ tiếng theo hai giọng nam và nữ (chọn male/female)

- HOME - VỀ TRANG ĐẦU

CONN'S CURENT THERAPY 2016 - ANH-VIỆT

150 ECG - 150 ĐTĐ - HAMPTON - 4th ED.

VISUAL DIAGNOSIS IN THE NEWBORN

Thursday, March 17, 2011

Trinh Cong Son road unveiled in Hue Khánh thành đường mang tên Trịnh Công Sơn


Trinh Cong Son road unveiled in Hue Khánh thành đường mang tên Trịnh Công Sơn

Hue central city, Trinh Cong Son’s hometown, decided to unveil a road named after him, Trinh Cong Son road, in a meeting today to honor his contribution to Vietnamese music.

The new road 600m in length extends from Gia Hoi Bridge to Nguyen Binh Khiem street in Phu Cat ward along poetic Huong River.

When he was still alive, Son used to write some masterpieces featuring Hue people and its land.

“We are deeply touched when hearing this news from our friends in Hue,” Trinh Vinh Trinh, the legendary composer’s young sister, said.

Trinh Cong Son road is one of 68 roads which have been unveiled at the meeting.

This year’s April 1 is a day to mark his 10th death anniversary.

Son, who was born in 1939, has been renowned internationally for his romantic music and is widely considered one of the three most salient figures of modern (non-classical) Vietnamese music along with Pham Duy and Van Cao.

Son is also known as a talented painter.



MỘT BỨC THƯ VÔ CÙNG CẢM ĐỘNG TỪ NHẬT BẢN

MỘT BỨC THƯ VÔ CÙNG CẢM ĐỘNG TỪ NHẬT BẢN

Tòan văn bức thư của TS Hà Minh Thành gửi TS Nguyễn Đình Đăng

Xin chào anh Đăng,

Xin được giới thiệu tôi tên là Hà Minh Thành. Qua anh Nguyễn Hữu Viện tôi mới được biết anh và trang tin của anh dù tôi làm việc cách chỗ của anh cũng không bao xa. Xin hân hạnh được làm quen với anh.

Hiện tại tôi đang được tăng phái công tác hỗ trợ cho cảnh sát tỉnh Fukushima, chỗ tui đang làm cách nhà máy điện hạt nhân Fukushima 1 khoảng 25 km. Gọi là lên đây hỗ trợ giữ an ninh chứ mấy ngày nay chỉ đi nhặt xác người không thôi. Dân địa phương họ tự động thành lập các đội tự quản, tương trợ lẫn nhau. Giả sử có ai muốn ăn cắp ăn trộm cũng khó. Vấn đề an ninh không lo lắm. Người chết nhiều quá, tụi tôi chỉ còn lấy dấu tay, chụp hình và trùm mền lại rồi giao người đem đi thiêu. Ngày đầu còn mặc niệm, có cảnh sát tăng phái còn khóc nhưng bây giờ thì không còn thời gian để mà mặc niệm và khóc nữa. Hôm qua còn không có chỗ để mà thiêu họ nữa đó anh. Khủng khiếp.

Ký giả của Hoàn Cầu Thời Báo Trung Quốc Vương Hy Văn hôm qua theo tôi một ngày để lấy tin khi đi ngang qua một ngôi nhà bị sập mà tiền giấy có lẽ từ ngôi nhà đó trôi ướt nằm tứ tán cả bãi đất chắc cũng vài chục triệu yen nhưng mà chẳng ai thèm nhặt đã phải thốt lên: "50 năm nữa , kinh tế Trung Quốc chắc chắn sẽ đứng đầu thế giới, nhưng vĩnh viễn Trung Quốc không thể được gọi là cường quốc vì 50 năm nữa người Trung Quốc cũng chưa thể có trình độ dân trí và ý thức đạo đức công dân cao như người Nhật hiện tại. Tôi hổ thẹn mình là con cháu của Khổng Tử nhưng không hiểu cái đạo Nhân Nghĩa làm người bằng họ."

Người Trung Quốc 50 năm nữa không bằng họ còn người Việt mình không biết bao nhiêu năm nữa mới có dân trí như vậy. Mấy ngày nay tôi chứng kiến nhiều câu chuyện cảm động về tình người trong hoạn nạn lắm nhưng có một chuyện khiến tôi cảm động nhất đã khiến một người lớn như tôi từng có bằng Tiến sĩ công học ở Đại học Đông Bắc (Tohoku Dai) cũng phải hổ thẹn về một bài học làm người.

Câu chuyện tối hôm kia tôi được phái tới một trường tiểu học phụ giúp hội tự trị ở đó để phân phát thực phẩm cho các người bị nạn. Trong cái hàng rồng rắn những người xếp hàng tôi chú ý đến một đứa nhỏ chừng 9 tuổi, trên người chỉ có chiếc ao thun và quần đùi. Trời rất lạnh mà nó lại xếp hàng cuối cùng, tôi sợ đến phiên của nó thì chắc chẳng còn thức ăn. Nên mới lại hỏi thăm. Nó kể nó đang học ở trường trong giờ thể dục thì động đất và sóng thần đến, cha của nó làm việc gần đó đã chạy đến trường, từ ban công lầu 3 của trường nó nhìn thấy chiếc xe và cha nó bị nước cuốn trôi, 100% khả năng chắc là chết rồi. Hỏi mẹ nó đâu, nó nói nhà nó nằm ngay bờ biển, mẹ và em của nó chắc cũng không chạy kịp. Thằng nhỏ quay người lau vội dòng nước mắt khi nghe tôi hỏi đến thân nhân. Nhìn thấy nó lạnh run lập cập tôi mới cởi cái áo khoác cảnh sát trùm lên người nó. Vô tình bao lương khô khẩu phần ăn tối của tôi bị rơi ra ngoài, tôi nhặt lên đưa cho nó và nói: "Đợi tới phiên của con chắc hết thức ăn, khẩu phần của chú đó, chú ăn rồi, con ăn đi cho đỡ đói". Thằng bé nhận túi lương khô của tôi, khom người cảm ơn.

Tôi nghĩ bình thường tưởng nó sẽ ăn ngấu nghiến ngay lúc đó nhưng không phải, nó ôm bao lương khô đi thẳng lên chỗ những người đang phát thực phẩm và để bao lương khô vào thùng thực phẩm đang phân phát rồi lại quay lại xếp hàng.Tôi sửng sốt và ngạc nhiên vô cùng, mới hỏi nó tại sao con không ăn mà lại đem bỏ vào đó. Nó trả lời: "Bởi vì còn có nhiều người chắc đói hơn con. Bỏ vào đó để các cô chú phát chung cho công bằng chú ạ".

Tôi nghe xong vội quay mặt đi chỗ khác để khóc để nó và mọi người đang xếp hàng không nhìn thấy. Thật cảm động. Không ngờ một đứa nhỏ 9 tuổi mới học lớp 3 đã có thể dạy một thằng có ăn có học từng có bằng tiến sĩ như tôi một bài học làm người trong lúc khốn khó nhất. Một bài học vô cùng cảm động về sự hy sinh. Tôi nghĩ một dân tộc với những đứa trẻ 9 tuổi đã biết nhẫn nại, chịu gian khổ và chấp nhận hy sinh cho người khác chắc chắn là một dân tộc vĩ đại. Đất nước này giờ đây đang đứng ở trong những giờ phút nguy cấp nhất của sự điêu tàn, nhưng chắc chắn nó sẽ hồi sinh mạnh hơn nhờ những công dân biết hy sinh bản thân ngay từ tuổi niên thiếu.

Lên đây rồi bây giờ tôi mới thấm thía câu nói của vị thiền sư phụ của tôi ở Tokyo trước khi lâm chung dạy lại cho tôi đó là "Nhân sinh nhất mộng, bất luận kiến tâm, Tâm vô sở cầu thị Phật". Cái sự hy sinh vì người một cách vô ngã của đứa nhỏ 9 tuổi khiến tôi ngộ ra được những điều cả cuộc đời bon chen của mình tôi chưa nhận thấy được. Tôi nhường khẩu phần ăn tối của tôi cho thằng bé để nhận của nó một lời cám ơn, còn nó cho đi cả buổi ăn tối của nó một cách vô tư không so đo dù nó đói còn thê thảm hơn tôi nhiều và chắc còn phải đói nhiều trong cả cuộc đời vì không gia đình nữa. Những công án thiền của Bích Nham Lục, Vô môn quan hoàn toàn vô nghĩa so với hành động của một đứa bé 9 tuổi.

Xưa nay tôi không phục lắm người Nhật từ khi còn đi học, làm kỹ sư rồi làm cảnh sát thì phải luôn tiếp xúc với những người Nhật ở mặt trái của xã hội. Nhưng mà hành động của người dân Nhật trong vùng động đất bây giờ đã khiến tôi phục họ thật sự.

Tình hình quanh nhà máy điện hạt nhân vẫn còn an ninh, hiện tại tụi tôi đã được phát sẵn khẩu trang và đồng phục nylon. Ông Kan sáng nay họp báo dự tính đến tình huống xấu nhất là bỏ cả vùng miền Đông. Tôi không phải chuyên ngành về nguyên tử lực như anh nên không hiểu lắm về tác hại của phóng xạ. Nhưng tôi nghĩ cũng đang nguy hiểm. Tụi TEPCO vụ này chủ quan quá. Anh Đăng nếu được nên sắp xếp cho vợ con về VN trước thì tốt nhất. Tôi sợ tới lúc xấu nhất không còn vé máy bay. Tôi thì bà xã người Nhật, con gái cũng mới ra trường y tá và cũng đang hoạt động cứu trợ thiện nguyện ngay tại Fukushima này. Tôi hỏi con gái tôi "Tình hình có vẻ nguy hiểm , con có muốn đi VN lánh nạn không". Nhỏ con gái của tôi trả lời "Đi đâu bây giờ , xung quanh con với cha người ta chết với bị thương hàng hàng lớp lớp. Không lẽ bỏ chạy. Thôi kệ, tới đâu hay tới đó." Tôi gọi điện thoại về hỏi bà vợ tôi tính sao, có cần chạy qua quê chồng trú tạm lánh nạn một mình không thì bà xã tôi nói với tôi rằng người Nhật của họ thì 36 kế của Tôn Tử binh pháp họ chỉ dùng được tới cái kế 35. Cái chước cuối cùng "Tẩu vi thượng sách" không có chỗ dùng vì cái xứ đảo này không có chỗ nào để mà chạy nữa. Cùng lắm chịu chết thôi. Thôi thì tôi thân phận dính líu tới cái tổ quốc thứ hai này rồi. Vợ con gì cũng không chạy không lẽ một mình tôi bỏ nhiệm sở. Già rồi có hít chút phóng xạ vô nữa cũng chẳng sao cả. Mang cái ơn nghĩa với đất nước này cũng nhiều thôi thì bây giờ cùng đến lúc có cơ hội để trả ơn cho họ vậy.

Hy vọng không có gì xảy ra, khoảng 3 tuần nữa có thể trở về Saitama. Hy vọng được gặp anh Đăng nếu anh còn ở Nhật, anh em mình tâm sự nhiều hơn. Tôi năm nay 56 tuổi. Chắc cỡ tuổi của anh.

Chúc anh và gia quyến an toàn.

Hà Minh Thành

Monday, March 14, 2011

10 Homes that Defy Gravity - 1o ngôi nhà coi thường trọng lực

10 Homes that Defy Gravity - 1o ngôi nhà coi thường trọng lực




Wozoco Apartments (Amsterdam-Osdorp, Netherlands) A zoning law and blueprint flub were the inspiration for this apartment complex. Dutch housing regulations require apartment construction to provide a certain amount of daylight to their tenants–but MVRDV architects forgot to plan for that. Their solution? To hang thirteen of the 100 units off the north facade of the block. The ingenious design saves ground floor space and allows enough sunlight to enter the east or west facade.


Floating Castle (Ukraine)

Supported by a single cantilever --and quite discussed at Panoramio, this mysterious levitating farm house belongs in a sci-fi flick. It’s claimed to be an old bunker for the overload of mineral fertilizers but we’re sure there’s a better back story... alien architects probably had a hand in it.


Habitat 67 (Montreal, Canada)

Apartments connect and stack like Lego blocks in Montreal's Habitat 67. Without a traditional vertical construction, the apartments have the open space that most urban residences lack, including a separate patio for each apartment.


Free Spirit Spheres (British Columbia, Canada)

Free Spirit Spheres can be hung from the trees as shown, making a tree house. They can also be hung from any other solid objects or placed in cradles on the ground. There are four attachment points on the top of each sphere and another four anchor points on the bottom. Each of the attachment points is strong enough to carry the weight of the entire sphere and contents.

The spheres are made of two laminations of wood strips over laminated wood frames. The outside surface is then finished and covered with a clear fibreglass. The result is a beautiful and very tough skin. The skin is waterproof and strong enough to take the impacts that come with life in a dynamic environment such as the forest.


Cube House (Rotterdam, Netherlands)

Living in a tilted house is much easier than it looks—just ask the people living in these the Kijk-Kubus homes. Architect Piet Blom tipped a conventional house forty-five degrees and rested it upon a hexagon-shaped pole so that three sides face down and the other three face the sky. Each of the cube houses accommodates three floors: a living space including a kitchen, study and bathroom, the middle floor houses bedrooms and the top is the pyramid room that can act like an attic or viewing deck. These houses are quite expensive, but you can satisfy your curiosity by visiting the museum show house.


Gangster's House (Archangelsk, Russia)

One-time Russian gangster Nikolai Sutyagin’s home is certainly unusual. The eccentric former convict’s seemingly accidental 15-year project begun in 1992 stands 13 floors, 144 feet high. He claims he was only intending to build a two-story house - larger than those of his neighbours to reflect his position as the city’s richest man.


Mushroom House (Cincinnati, Ohio)

So disparate in materials and shapes this hodgepodge house looks like its been welded and glued together. But this is no hobo-construction, it was designed by the professor of architecture and interior design at the University of Cincinnati, Terry Brown, and was recently on the market for an estimated $400K.


Upside-Down House (Syzmbark, Poland)

This upside down design seems totally nonsensical–but that is exactly the message the Polish philanthropist and designer, Daniel Czapiewski, was trying to send. The unstable and backward construction was built as a social commentary on Poland’s former Communist era. The monument is worth a trip be it for a lesson in history or balance.


Pod House (Rochester, New York)

We assumed this oddball home was UFO-inspired, but it turns out the weed Queen Anne’s lace is where it got it's roots. Its thin stems support pods with interconnecting walkways.


Heliotrope Rotating House (Freiburg, Germany)

Green to the extreme, Architect Rolf Disch built a solar powered home that rotates towards the warm sun in the winter and rotates back toward its well-insulated rear in the summer. A house that spins in circles doesn’t sound too stable to us, but for the environment it is worth the risk.


Graffiti Brawl: Kenny Scharf Fights Back After His Houston-Kenny Scharf cự nự sau khi tranh tường Houston Street của ông là bị xóa sửa



The Scharf mural àter being defaced.



The Scharf mural before being defaced.


Graffiti Brawl: Kenny Scharf Fights Back After His Houston Street Mural Is Defaced

by Judd Tully

Kenny Scharf cự nự sau khi tranh tường Houston Street của ông bị xóa sửa

NEW YORK— Under cover of New York's holiday season blizzard, a crew of graffiti writers carried out a rude sneak attack on a godfather of their own scene when they bombed a spray-painted outdoor mural by Kenny Scharf — a street artist street artist who had prowled the East Village in the 1980s — on the busy corner of East Houston and the Bowery.

NEW YORK – Lợi dụng tình hình bão tuyết vào kỳ nghỉ ở New York, một nhóm nghệ sĩ graffiti đã ra tay tấn công tàn bạo một tác phẩm của bậc đàn anh, ngay tại góc phố đông đúc giữa East Houston và Bowery – bức tranh tường bằng sơn xịt của Kenny Scharf, nghệ sĩ đường phố từng lảng vảng suốt ở East Village hồi những năm 80s.

The aggressive fill-ins — slang for when a graffiti writer sprays a layer of paint on top of an existing work and then executes a new design there — occurred at a site that has been a piece of downtown art history ever since the late Keith Haring created an unauthorized mural there in 1982. The following year, a group of artists from the then-happening Fun Gallery that included Haring, LA2, Crane, ON2, and Scharf returned to wall and covered it in a brazen mix of cartoon-like characters and tags. (A friend of both Haring and Basquiat from his days at the School of Visual Art in the 1970s, Scharf fell into the graffiti underground largely through his association with them.)

Vụ fill-ins lần này – (fill-ins: từ của giới “trong nghề” dùng để chỉ chuyện xịt sơn vẽ chồng lên một tác phẩm có sẵn) xảy ra tại nơi được xem là một mảnh của lịch sử nghệ thuật trung tâm thành phố, kể từ khi nghệ sĩ quá cố Keith Haring vẽ bức tranh tường không được cho phép vào năm 1982. Năm sau đó, một nhóm các nghệ sĩ từ Fun Gallery (phòng trưng bày nổi tiếng vào đầu thập niên 80s, chuyên về nghệ thuật underground do diễn viên Patti Astor lập ra), gồm cả Haring, LA2, Crane, ON2 và Scharf quay về và ngang nhiên phủ đầy tường với những nhân vật như hoạt hình cùng nhiều thứ linh tinh khác.

Since the summer of 2008, the wall's owner, Tony Goldman of Goldman Properties, a major New York downtown real-estate owner, partnered with Deitch Projects and later with Kathy Grayson's Hole Gallery in SoHo to invite such artists as the Brazilian twin-brother team Os Gemeos, Shepard Fairey, and Barry McGee to paint temporary murals there. Brought to life in early December and remaining in situ till March, Scharf's five-day effort — arranged in collaboration with Paul Kasmin Gallery — consumed 200 cans of donated spray paint to render intersecting, color-charged clownish figures in psychedelic hues, all rendered in the artist's familiar free-hand, horror vaccui style. Apparently, it proved irresistible as a target.

Kể từ mùa hè năm 2008, Tony Goldman chủ nhân của bức tường, cũng là chủ công ty địa ốc sừng sỏ ở New York Goldman Properties phối hợp với Hole Gallery của Kathy Grayson tại Soho mời nhiều nghệ sĩ trong đó có hai anh em sinh đôi người Brazil Os Gemeous và Shepard Fairey, và Barry McGee đến vẽ tranh tường đương đại. Vậy là bức tường được hồi sinh vào tháng 12, sống sót đến tháng 3 thì đụng phải cuộc tấn công 5 ngày của Scharf – với 200 bình sơn xịt đi quyên góp, Scharf đã thêm vào bức tranh tường kia đủ kiểu đủ dạng màu mè liêu trai với phong cách tự do thoải mái, trống trải đến hoang mang quen thuộc của mình. Nghe đâu đối với Scharf , bức tường lúc đó thực sự là một mục tiêu hấp dẫn khó cưỡng lại được.

"It's painful," said Scharf of the attack, speaking by phone from the Los Angeles studio where he is preparing for his two-venue "Naturafutura and Three Dozen!" exhibitions at Paul Kasmin Gallery in Chelsea on the 27th. "Although I can't say I'm super surprised. I mean, when you put yourself out there on a wall like that, that sometimes happens. But it doesn't make me like it."

Đau thật,” Scharf bình luận về cuộc tấn công gần đây trong lúc ngồi tại studio ở Los Angeles, chuẩn bị cho triển lãm Naturafutura and Three Dozen! sắp tới. “Mặc dù tôi cũng không quá ngạc nhiên. Ý tôi là mình đã từng vẽ chồng lên tường như thế thì cũng phải chấp nhận có ngày người khác vẽ chồng lên mình thôi. Nhưng nói vậy không có nghĩa là tôi khoái vụ vừa rồi.”

The taggers "don't know about art or care about art," he said. "They're not creating art, they're just tagging." That distinction is something that Scharf, clearly angered by the incident, wanted to underscore. "I'm not just somebody who came of the blue," he said. "My stuff doesn't look like graffiti, even though it's done with spray paint and it uses a lot of the language of graffiti. I'm not out there just making tags, or trying to pretend I'm somebody that I'm not."

Những kẻ ăn theo “chẳng biết tý gì và cũng chẳng quan tâm chút nào đến nghệ thuật.” Scharf nói. “Mấy người này chẳng sáng tạo nghệ thuật gì cả, chỉ đơn giản là ăn theo thôi.” Giận dữ, Scharf tiếp tục nhấn mạnh đến sự khác nhau giữa “sáng tạo nghệ thuật” và “ăn theo”. “Tôi chẳng phải là thằng từ trên trời rơi xuống, tranh của tôi chẳng phải graffiti thông thường, mặc dù tôi có vẽ bằng sơn xịt đi nữa và sử dụng ngôn ngữ của graffiti. Tôi không phải cái loại chỉ đi ăn theo hoặc giả vờ nghệ sĩ nọ kia kia nọ”.

The artist's fury also boiled over onto the Web site ANIMAL New York, where he laid into the comments section on a post about the fill-ins, entering a blogging battle with his defacers and street-art pundits who were both for and against their actions. "When you dis someone you should have a really good reason and hopefully improve what was there before," Scharf wrote there. "It's an act of violence and aggression."

Cơn giận của Scharf sôi sùng sục trên trang ANIMAL New York, tại đó ông vừa tương đầy trong phần comment dưới bài tường thuật vụ fill-in vừa blog chiến với những kẻ phá bĩnh và các nhà phê bình nghệ thuật đường phố, kể cả phe ủng hộ lẫn phe chống đối. “Khi phá ai thì cũng phải có một lý do tử tế, phải làm sao cải thiện được tác phẩm của người đi trước,” Scharf viết thêm. “Còn đây chỉ là một vụ bạo lực hung hăng không hơn không kém.”

"We had fun rocking throw-ups over your mural," replied one tagger under the name PETERPANPOSSE, using another term for painting over a graffiti work. "It was a night I will speak of for years to come blizzard of 2K10. Me and my boys were out tearing shit up getting fuckin wasted! Nothing lasts forever Holmes….”

Còn một trong những “kẻ ăn theo”, lấy tên là PETERPANPOSSE lại trả lời Scharf “Nôn mửa tứ tung lên tranh tường của bác thật là vui. Mấy năm sau chắc là em đây vẫn còn nhớ và kể lại vụ bão tuyết năm 2010. Mấy đứa tụi em phá tưng bừng thật là đã đời! Ở đời có cái gì còn mãi được đâu hả bác…”

Another commenter named Grimace wrote, "If I was on acid on a ride in Coney Island, this mural would be PERFECT, but outside of that, I actually prefer to see this wall as fill-in takeover zone."

Một người để lại comment khác, tự xưng là Grimace thì viết rằng, “Nếu đang xài thuốc lắc chạy xe ở Coney Island thì bức tranh tường này đúng là HOÀN HẢO, nhưng tôi thích bức tường này là chỗ để người ta vẽ qua vẽ lại cho đẹp lên, hơn là phá.”

Someone using the name Ben agreed: "Psychopathic street bombers don't care about somebody's mural. They wanted the spot and took it. That's it…. Serves that Kenny guy right through for arrogantly thinking he couldn’t get dissed."

Một người comment khác, tên Ben cũng đồng ý “Những kẻ phá bĩnh đường phố điên rồ thì quan tâm gì đến tranh của ai. Họ chỉ cần có một chỗ và cứ vậy mà chiếm thôi. Đơn giản …Dù sao cũng đáng đời cái cha Kenny này, lúc nào cũng kiêu căng nghĩ rằng không ai phá mình được.”

To this sentiment PETERPANPOSSE added, "OH AND GET OVER YOURSELF KENNY NO ONE HATES YOU WE DON'T EVEN KNOW WHO YOU ARE DUDE."

Cùng một ý nghĩ, PETERPANPOSSE thêm vào, “MÀ BÁC KENNY THÔI ĐỪNG TỰ SƯỚNG NỮA, CHẢ AI GHÉT BÁC CẢ, CHẢ AI BIẾT BÁC LÀ AI CẢ

The conversation proceeded like this. "There were lots of accusations about who I am and what I do," Scharf said. "There was a lot of support for me, and a lot of hate too.”

Cuộc đối thoại cứ thế tiếp diễn, lâu lâu lại có vài người lên tiếng ủng hộ Scharf. “Có rất nhiều người lên án tôi và những việc tôi làm. Có người ủng hộ, cũng có rất nhiều người ghét tôi.” Scharf bảo.

Kathy Grayson, who runs the Hole Gallery with her partner Meghan Coleman (both former directors of the now-shuttered Deitch Projects), described the guerrilla action as "a crime of opportunity," explaining that "the blizzard was the only reason it happened. That's the best night to write graffiti because the police cars can't follow you and you just disappear. It's a field day for graffiti writers."

Kathy Grayson – đồng điều hành Hole Gallery cùng với đối tác Meghan Coleman mô tả hành động “du kích” này là một “tội ác cơ hội”, giải thích rằng “trận bão tuyết là nguyên cớ duy nhất của vụ việc này. Đêm đó là cơ hội thuận lợi nhất bởi vì xe cảnh sát không thể nào rượt theo được. Đúng là một buổi dã ngoại tuyệt vời đối với những người làm graffiti

Others defended Scharf, taking the bombers to task. "You can't call what those guys did fun," wrote Sandlot. "There's nothing fun about it. If you knew anything about Kenny. He did his own share of graffiti more than a few decades ago and the point is not that it's illegal. That's stupid. It's art and it's positive and pure fun."

Những người khác bảo vệ Scharf, muốn làm to chuyện. "Không thể gọi những gì mà những kẻ đã làm là vui đùa," Sandlot đã viết. "Không có thú vị cả. Nếu bạn biết đó về Kenny. Anh đã chia sẻ với graffiti hơn vài thập kỷ trước điểm đó không phải là bất hợp pháp. Thật ngu ngốc. Đó nghệ thuật đó thú vui tích cực tinh khiết."

In the wake of the incident, a friend of Scharf's — who chose to remain anonymous, not wanting to get dragged into the ruckus — temporarily repaired the wall, with Scharf's blessing. "It doesn't really look like I did it," the artist says of the repair, "but I'm very happy its there."

Hiện giờ, một người bạn của Scharf – xin được giấu tên để khỏi bị dính vào vụ lùm xùm này – vẫn đang tìm cách sửa lại bức tường, với sự đồng ý của Scharf. Anh này nói “Trông chẳng giống tôi sửa tí nào nhưng dù sao tôi cũng cảm thấy vui”.

However, Scharf does plan to return to the mural himself. And when he does, on his return to New York for the Kasmin opening, he intends to do some fill-ins of his own.

Translated by Hồ Như Mai

Tuy nhiên Scharf cũng có kế hoạch trở lại tự sửa bức tường. Và khi làm thế, nhân tiện ông cũng sẽ thực hiện mấy vụ fill-ins (trên graffiti của người khác).

Women Mud Wrestling - Phụ bữ bôi bùn đấu vật

Women Mud Wrestling - Phụ bữ bôi bùn đấu vật

The charming women folks and their makeup kits seem to have taken a back seat nowadays. Looks like that their preferences have changed and they have moved towards muddy and dirty wrestling sports. Statutory Warning: Be sure to stay away from these nasty chicks! They can be your worst nightmare to deal with. The funny athleticism and whole body transformation are something unique that comes to this sport. If you are wondering as to what the taste of that real mud fight would be like then you should be out there and competing with these women.

Ngày nay những câu chuyện về phụ nữ duyên dáng với bộ đồ trang điểm dường như đã lạc vào dĩ vãng. Hình như, sở thích của họ đã thay đổi họ đã chuyển hướng sang môn thể thao đấu vật bùn lầy. Cảnh báo theo luật định: Hãy chắc chắn để tránh xa những gà con kinh khủng này! Họ có thể cơn ác mộng tồi tệ nhất bạn phải giải quyết. Thượng võ kiểu hài hước và chuyển đổi đổi cơ thể một cái gì đó độc đáo với môn thể thao này. Nếu bạn đang tự hỏi hương vị bùn của cuộc chiến thực sẽ như thế nào thì bạn nên nhảy ra thi đấu với những phụ nữ này.