MENU

BILINGUAL BLOG – BLOG SONG NGỮ ANH VIỆT SHARE KNOWLEGE AND IMPROVE LANGUAGE

--------------------------- TÌM KIẾM TRÊN BLOG NÀY BẰNG GOOGLE SEARCH ----------------------------

TXT-TO-SPEECH – PHẦN MỀM ĐỌC VĂN BẢN

Click phải, chọn open link in New tab, chọn ngôn ngữ trên giao diện mới, dán văn bản vào và Click SAY – văn bản sẽ được đọc với các thứ tiếng theo hai giọng nam và nữ (chọn male/female)

- HOME - VỀ TRANG ĐẦU

CONN'S CURENT THERAPY 2016 - ANH-VIỆT

150 ECG - 150 ĐTĐ - HAMPTON - 4th ED.

VISUAL DIAGNOSIS IN THE NEWBORN


Sunday, July 2, 2017

One Country, Two Systems? Mô hình ‘một đất nước, hai chế độ’ thất bại ở Hồng Kông



One Country, Two Systems?
Mô hình ‘một đất nước, hai chế độ’ thất bại ở Hồng Kông

Minxin Pei
Project Syndicate,
June 29th 2017
Bùi Mẫn Hân
Project Syndicate,
29/06/2017


STOCKHOLM – July 1 marks the 20th anniversary of the United Kingdom’s handover of Hong Kong to China, under a model called “one country, two systems.” But an unavoidable question will hang over the official commemorations: Is there really anything to celebrate?

STOCKHOLM – Ngày mùng 1 tháng 7 này đánh dấu 20 năm Anh trao trả Hồng Kông cho Trung Quốc, dưới một mô hình được gọi là “một đất nước, hai chế độ.” Nhưng một câu hỏi không thể tránh khỏi sẽ phủ bóng lên các lễ kỷ niệm chính thức: Có thật là có gì để kỷ niệm hay không?

If you had asked Deng Xiaoping, the architect of the “one country, two systems” model, what the handover’s 20th anniversary would look like, he might have said that Hong Kong’s residents would be toasting to their prosperity and liberty. China’s leaders, for their part, would be showcasing their credibility and governing capacity, finally quieting the chorus of naysayers who had doubted the Chinese Communist Party (CCP) and the sincerity of its promises to Hong Kong.

Nếu chúng ta hỏi Đặng Tiểu Bình, kiến trúc sư của mô hình “một đất nước, hai chế độ,” rằng lễ kỷ niệm 20 năm cuộc trao trả sẽ như thế nào, có lẽ ông sẽ nói rằng các cư dân Hồng Kông sẽ nâng ly chúc mừng sự thịnh vượng và tự do của mình. Về phần mình, các nhà lãnh đạo Trung Quốc sẽ thể hiện sự đáng tin cậy và khả năng quản trị của mình, qua đó cuối cùng cũng xoa dịu được “dàn đồng ca” của những người bi quan đã nghi ngờ Đảng Cộng sản Trung Quốc và sự chân thành trong những lời hứa hẹn của Đảng đối với Hồng Kông.


But the reality is very different. Today, scenes that would have been unthinkable in Hong Kong in 1997 – mass anti-China demonstrations, the election of anti-CCP radicals to the city’s legislature, open calls for independence – have become routine.

Nhưng thực tế thì rất khác. Ngày nay, những cảnh tượng vốn không thể hình dung được ở Hồng Kông năm 1997 – các cuộc biểu tình quần chúng chống Trung Quốc, các phần tử cấp tiến chống Đảng Cộng sản Trung Quốc đắc cử vào hội đồng lập pháp của thành phố, những lời kêu gọi độc lập công khai – đã trở thành thường lệ.

To be sure, powerful economic forces – including China’s rise, globalization, high inequality, and soaring property prices – have buffeted Hong Kong since 1997, undermining the city’s competitiveness and contributing to social discontent. But, while adverse socioeconomic factors have exacerbated popular frustration, the mass protests that have become a fact of life in the city are quintessentially political protests centered on the rights of Hong Kong’s people.

Chắc chắn, các lực lượng kinh tế mạnh mẽ – bao gồm sự trỗi dậy của Trung Quốc, toàn cầu hoá, bất bình đẳng trầm trọng, và giá bất động sản tăng cao – đã vùi dập Hong Kong từ năm 1997, phá hoại khả năng cạnh tranh của thành phố và góp phần tạo nên bất mãn xã hội. Nhưng dù các yếu tố kinh tế xã hội bất lợi đã làm trầm trọng thêm sự thất vọng của dân chúng, các cuộc biểu tình quần chúng đã trở thành một thực tế trong đời sống của thành phố về cơ bản lại là các cuộc biểu tình chính trị tập trung vào quyền của người dân Hồng Kông.

Against this background, few would call “one country, two systems” a success. In fact, the model was probably doomed from the start, owing to several fatal flaws that are embedded in its structure.

Trong bối cảnh này, rất ít người sẽ cho rằng mô hình “một đất nước, hai chế độ” là một thành công. Trên thực tế, mô hình này có lẽ đã thất bại từ trong trứng nước, do một số sai sót chết người vốn nằm sâu trong cấu trúc của nó.

For starters, the language committing China to respect the democratic rights of the people of Hong Kong was deliberately vague. Even the joint declaration signed by the British and Chinese governments in 1984, which set the stage for the 1997 handover, offered the somewhat imprecise promise that the chief executive would be appointed by China “on the basis of the results of elections or consultations to be held locally.”

Thứ nhất, văn bản cam kết Trung Quốc sẽ tôn trọng các quyền dân chủ của người dân Hồng Kông đã cố tình bị thể hiện một cách mơ hồ. Ngay cả tuyên bố chung mà chính phủ Anh và chính phủ Trung Quốc ký năm 1984, mở màn cho cuộc trao trả năm 1997, cũng đưa ra một hứa hẹn có phần không rõ ràng rằng Đặc khu trưởng Hồng Kông sẽ được Trung Quốc bổ nhiệm “trên cơ sở kết quả bầu cử hoặc tham vấn tổ chức ở địa phương.”

Moreover, the only party with the power to enforce the terms of the joint declaration, not to mention Hong Kong’s mini-constitution known as the Basic Law, is the central government in Beijing. As a result, China’s leaders could fail to honor the spirit or even the explicit terms of their commitments with impunity. The current radicalization of Hong Kong citizens, particularly its young people, reflects a desire to change that, and make China pay a price for reneging on its promise of “self-rule” and responding to dissent with repression.

Hơn nữa, bên duy nhất có quyền thi hành các điều khoản của tuyên bố chung, chưa nói đến Luật Cơ bản, tức “tiểu hiến pháp” của Hồng Kông, là chính quyền trung ương Bắc Kinh. Kết quả là các nhà lãnh đạo Trung Quốc có thể không tôn trọng tinh thần hoặc thậm chí các điều khoản rõ ràng về cam kết của mình mà không bị trừng phạt. Sự cực đoan hóa của người Hồng Kông hiện nay, đặc biệt là giới trẻ, phản ánh mong muốn thay đổi điều đó và bắt Trung Quốc trả giá vì đã từ bỏ lời hứa về “quyền tự trị” và đáp trả bất đồng bằng đàn áp.

There is one more feature of the “one-country, two systems” scheme that has doomed it: China’s deliberate decision to rule Hong Kong through crony capitalists. As ironic as it may sound, China’s so-called communists apparently trust Hong Kong’s tycoons more than its masses (perhaps because buying off tycoons costs a lot less).

Còn một đặc điểm nữa trong mô hình “một đất nước, hai chế độ” khiến nó thất bại: quyết định có chủ ý của Trung Quốc nhằm cai trị Hồng Kông thông qua các nhà tư bản thân hữu. Dù có vẻ trớ trêu, cái gọi là các nhà cộng sản của Trung Quốc lại có vẻ tin tưởng các nhà tài phiệt của Hồng Kông hơn là tin người dân của mình (có lẽ vì mua chuộc các nhà tài phiệt thì ít tốn kém hơn nhiều).

But, because their loyalty lies with their backers in Beijing, not the people of the city they administer, Hong Kong’s crony capitalists are bad politicians. Under the CCP, they have gained power and privileges that were unattainable under British rule. But that has made them unresponsive to their constituency as it becomes increasingly alienated from their patrons. As a result, China’s proxies have failed spectacularly at securing popular legitimacy.

Nhưng vì lòng trung thành của họ nằm ở những người chống lưng ở Bắc Kinh mà không phải là ở người dân của thành phố mà họ quản lý nên các nhà tư bản thân hữu của Hồng Kông lại là các chính trị gia tồi. Dưới trướng của Đảng Cộng sản, họ có được quyền lực và những đặc quyền mà dưới chế độ Anh họ không thể có. Nhưng điều đó khiến họ không đáp ứng được cử tri của mình khi cử tri ngày càng trở nên xa lánh họ. Kết quả là các đại diện ủy nhiệm của Trung Quốc đã không đảm bảo được tính chính danh đối với dân chúng.

Consider the fate of Hong Kong’s chief executives, hand-picked by China’s rulers to run the city. The first, Tung Chee-hwa, faced a half-million protesters in 2003; in 2005, halfway through his second term, his ever-growing unpopularity drove him to resign. Tung’s successor, Donald Tsang, completed his two terms, but just barely, and he was jailed for corruption (along with his number two) after leaving office. Leung Chun-ying, who came next, was such a disaster that China’s rulers had to cashier him after just one term.

Hãy xem xét số phận của các đặc khu trưởng của Hồng Kông, do các nhà cai trị Trung Quốc tự tay lựa chọn để điều hành thành phố. Người đầu tiên, Đổng Kiến Hoa, phải đối mặt với nửa triệu người biểu tình vào năm 2003; năm 2005, mới được nửa nhiệm kỳ thứ hai, sự mất lòng dân ngày càng lớn đã buộc ông phải từ chức. Người kế nhiệm ông Đổng, Tăng Âm Quyền, đã hoàn tất hai nhiệm kỳ, không hơn, và phải vào tù vì tham nhũng (cùng đặc khu phó của mình) sau khi rời nhiệm sở. Lương Chấn Anh, người đến sau đó, cũng thảm hại đến mức các nhà cai trị Trung Quốc đã phải loại bỏ ông chỉ sau một nhiệm kỳ.

Of course, the “one country, two systems” approach has not been an unmitigated disaster. Given the vast cultural, economic, and institutional gaps between Hong Kong and the mainland, things could have been much worse. But that does not make it a sustainable model. In fact, it may well already be dead.

Dĩ nhiên, cách tiếp cận “một đất nước, hai chế độ” không hẳn là một thảm họa tuyệt đối. Với những khoảng cách văn hóa, kinh tế, và thể chế rộng lớn giữa Hồng Kông và đại lục, tình hình có thể đã trầm trọng hơn nhiều. Nhưng điều đó cũng không khiến nó trở thành một mô hình bền vững. Trên thực tế, rất có thể nó đã chết rồi.

In the back of their minds, China’s leaders have always sought to move toward a “one country, one system” model for Hong Kong. Deng thought that such a transition would take 50 years, but it took his successors only 20, and they didn’t even fully realize it was happening. Whatever policies Chinese authorities pursue in Hong Kong between now and 2047, the goal will be to make the present – particularly the absence of political rights – look more and more like the future.
Trong thâm tâm, các nhà lãnh đạo Trung Quốc vẫn luôn tìm cách hướng tới một mô hình “một đất nước, một chế độ” cho Hồng Kông. Đặng cho rằng quá trình chuyển đổi này phải mất 50 năm, nhưng những người kế nhiệm ông chỉ mất 20 năm, và họ thậm chí còn không nhận thức được đầy đủ rằng nó đang diễn ra. Bất kể chính quyền Trung Quốc theo đuổi chính sách gì ở Hồng Kông từ nay đến năm 2047 đi chăng nữa thì mục tiêu cũng sẽ là khiến hiện tại – đặc biệt là sự thiếu vắng các quyền chính trị – trở thành một thực tế của tương lai.

MINXIN PEI
is Professor of Government at Claremont McKenna College and a non-resident senior fellow at the German Marshall Fund of the United States. He is the author of China's Crony Capitalism.

Bùi Mẫn Hân là giáo sư ngành quản trị chính quyền tại Claremont McKenna College, và là nghiên cứu viên cao cấp không thường trú tại Quỹ German Marshall Fund of the United States. Ông là tác giả cuốn China’s Crony Capitalism.

Translated by Nguyễn Huy Hoàng


https://www.project-syndicate.org/commentary/china-hong-kong-20th-anniversary-by-minxin-pei-2017-06


1 comment:

  1. Quantum Binary Signals

    Get professional trading signals sent to your cell phone every day.

    Start following our signals NOW & make up to 270% per day.

    ReplyDelete

your comment - ý kiến của bạn