MENU

BILINGUAL BLOG – BLOG SONG NGỮ ANH VIỆT SHARE KNOWLEGE AND IMPROVE LANGUAGE

--------------------------- TÌM KIẾM TRÊN BLOG NÀY BẰNG GOOGLE SEARCH ----------------------------

TXT-TO-SPEECH – PHẦN MỀM ĐỌC VĂN BẢN

Click phải, chọn open link in New tab, chọn ngôn ngữ trên giao diện mới, dán văn bản vào và Click SAY – văn bản sẽ được đọc với các thứ tiếng theo hai giọng nam và nữ (chọn male/female)

- HOME - VỀ TRANG ĐẦU

CONN'S CURENT THERAPY 2016 - ANH-VIỆT

150 ECG - 150 ĐTĐ - HAMPTON - 4th ED.

VISUAL DIAGNOSIS IN THE NEWBORN


Saturday, June 6, 2015

CHINA: NO MORE SOFT STANCE IN S. CHINA SEA Bắc Kinh báo hiệu: Không còn hiền lành ở Biển Đông nữa!

CHINA: NO MORE SOFT STANCE IN S. CHINA SEA

Bắc Kinh báo hiệu: Không còn hiền lành ở Biển Đông nữa!


China’s Adm. Sun Jianguo chats with U.S. Defense Secretary Ash Carter at the Shangri-La Dialogue meeting in Singapore this weekend. Adm. Sun said China has exercised ‘enormous restraint’ in the South China Sea. Agence France-Presse/Getty Images
Đô đốc Trung Quốc, ông Tôn Kiến Quốc nói chuyện với Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Ash Carter tại Đối thoại Shangri-La ở Singapore vào cuối tuần này. Đô đốc Tôn cho biết, Trung Quốc đã 'kiềm chế hết mức' ở Biển Đông. Ảnh: AFP / Getty Images

by Andrew Browne

Andrew Browne
Wall Street Journal
06/April/2015

Wall Street Journal
06/04/2015

SINGAPORE—The way China looks at the disputes roiling the South China Sea, its forbearance has gone on far too long.

SINGAPORE—Cách Trung Quốc xem các tranh chấp chủ quyền đang sôi động ở Biển Đông, rằng sự nhẫn nại của họ đã đi quá xa.




Smaller countries that ring the sea, including Vietnam, the Philippines and Malaysia have tested Beijing’s patience by striking claims to multiple islets, building structures on them and prospecting for energy in the surrounding waters. Indeed, these actions preceded any by China. But leniency has limits.

Các nước nhỏ hơn ở quanh vùng biển gồm Việt Nam, Philippines và Malaysia đã thách thức sự kiên nhẫn của Bắc Kinh bằng cách đưa ra các tuyên bố chủ quyền trên nhiều đảo nhỏ, công trình xây dựng trên các đảo này và thăm dò năng lượng ở vùng biển xung quanh. Thật vậy, những hành động này đi trước bất kỳ hành động nào của Trung Quốc. Nhưng sự khoan dung cũng có giới hạn.

This sense of righteousness drives China’s massive island-building project in the Spratlys chain, which is now at the center of a gathering crisis in the world’s most economically vibrant region.

Cảm nghĩ về tính chính đáng này đã dẫn Trung Quốc tới dự án xây dựng đảo trong quần đảo Trường Sa, mà hiện nay là tâm điểm của một cuộc khủng hoảng đang gia tăng trong khu vực kinh tế năng động nhất thế giới.

And it comes with a long historical perspective. China is merely returning what it calls its “near waters” to the state in which it believes they existed for millennia—as a Chinese “lake”—before a century of colonialism intervened.

Và điều này đến từ một quan điểm lịch sử xa xưa. Trung Quốc chỉ đơn thuần trả lại những gì họ gọi là “vùng biển gần” của họ cho nhà nước mà họ tin rằng nhà nước này đã hiện hữu hàng ngàn năm – như là một cái “hồ” của Trung Quốc – trước kỷ nguyên chủ nghĩa thực dân xâm chiếm.

Now, after China has put civil war, Japanese invasion and other tumult behind it and after four decades of spectacular economic rise, it is finally strong enough to stand its ground under President Xi Jinping.

Ngày nay, sau khi Trung Quốc bỏ sau lưng cuộc nội chiến, sự xâm lược của Nhật Bản và các xáo trộn khác, và sau bốn thập niên tăng trưởng kinh tế ngoạn mục, cuối cùng họ đã đủ mạnh để đứng thẳng lên dưới sự lãnh đạo của Chủ tịch Tập Cận Bình.

Far from behaving as a revisionist power with military ambitions to dominate, in China’s reckoning the ballooning of reefs and rocks into potential fortresses is an act of historical redemption.

Còn xa với cách hành xử như một quyền lực xét lại với tham vọng quân sự để thống trị, trong cách tính toán của Trung Quốc để mở rộng các rạn san hô và đá thành các pháo đài tiềm năng là một hành động cứu chuộc với lịch sử.

In short, China’s dredging activities don’t upset the balance, they restore it.
This general viewpoint helps to explain what, at face value, was an extraordinary statement by Adm. Sun Jianguo at a major security conference in Singapore last weekend.

Một cách ngắn gọn, các hoạt động nạo vét của Trung Quốc không phá vỡ sự cân bằng, Trung Quốc khôi phục lại nó.
Bên ngoài, quan điểm chung này giúp giải thích tuyên bố bất thường của Đô đốc Tôn Kiến Quốc tại hội nghị an ninh quan trọng ở Singapore vào cuối tuần trước.

Addressing himself to the issue on the minds of everybody at the Shangri-La Dialogue—China’s construction of 2,000 acres of mid-sea territory over the past 18 months (the equivalent of 1,500 football fields)— the deputy chief of general staff of the People’s Liberation Army declared that his country is actually holding back.

Khi chính ông nói tới vấn đề nằm trong tâm trí của tất cả mọi người tại Đối thoại Shangri-La – việc Trung Quốc xây dựng 2.000 mẫu đất trên lãnh thổ giữa biển trong vòng 18 tháng qua (tương đương với 1.500 sân bóng bầu dục) – Phó tham mưu trưởng quân đội Trung Quốc tuyên bố rằng, nước ông đang thực sự kiềm chế.

“China has exercised enormous restraint,” he said.
Ignoring the appeals of U.S. Secretary of Defense Ash Carter to halt the expansion that threatens America’s military primacy, and brushing aside one Asian country after another whose military and security leaders complained that China is threatening the peace, Adm. Sun insisted that the building activity is “legitimate, justified and reasonable.”

Ông nói, “Trung Quốc đã kiềm chế hết sức”.
Không đếm xỉa tới lời kêu gọi của ông Ash Carter, Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ, nên ngừng công việc mở rộng, là đe dọa ưu thế quân sự của Mỹ và đẩy qua hết một bên quốc gia Á châu này đến quốc gia khác, đến nỗi các lãnh đạo quân đội và an ninh của họ than phiền rằng Trung Quốc đang đe dọa hòa bình, Đô đốc Tôn khẳng định rằng các hoạt động xây dựng là “hợp pháp, chính đáng và hợp lý”.

Adm. Sun didn’t go on to explain what China might have done had it not exercised self-control.
Yet this question is at the root of the anxiety now gripping Asia. If a construction spree on an unprecedented scale equals restraint, what would unrestraint look like?

Đô đốc Tôn đã không tiếp tục giải thích những gì Trung Quốc có thể sẽ làm nếu họ không tự kềm chế.
Tuy nhiên, câu hỏi này là gốc rễ của sự lo lắng hiện nay đang chi phối châu Á. Nếu một công cuộc xây dựng thả cửa với mức độ chưa từng thấy mà gọi là kiềm chế, thì sự không kiềm chế sẽ như thế nào?

Since China’s maritime claims are so sweeping—almost the entire South China Sea and all its features—the fear in Southeast Asia is that China is temporarily suppressing an urge for all-out control of its “lake” and its passageways.

Bởi vì các tuyên bố chủ quyền biển của Trung Quốc quá rộng lớn – gần như toàn bộ Biển Đông và tất cả các thực thể biển – nỗi lo sợ trong vùng Đông Nam Á là Trung Quốc đang tạm thời đè nén sự thôi thúc cho việc kiểm soát toàn bộ cái “hồ” của họ và các tuyến đường biển trong đó.

By urging Vietnam to halt its own reclamation works in the area, Mr. Carter indicated that he understands very well the danger that China’s patience could snap.

Bằng cách thúc giục Việt Nam ngưng các công trình cải tạo đảo của mình trong khu vực, ông Carter cho thấy rằng ông hiểu rất rõ mối nguy hiểm khi mà sự kiên nhẫn của Trung Quốc có thể chấm dứt.

Many in the region believe that it’s only a matter of time before China claims control over the skies by setting up an air defense zone like the one it has declared above the East China Sea—a move that Adm. Sun didn’t rule out. Such an action “will depend on whether our maritime security will be threatened,” he said.


Nhiều nước trong khu vực tin rằng chỉ là vấn đề thời gian trước khi Trung Quốc tuyên bố kiểm soát bầu trời bằng cách thiết lập một khu vực phòng thủ không gian, giống như điều mà họ đã tuyên bố trên biển Hoa Đông – một hành động mà Đô đốc Tôn không loại trừ. Một hành động như vậy “sẽ phụ thuộc vào vấn đề nếu an ninh hàng hải của chúng tôi bị đe dọa”, ông nói.

China already asserts the right to regulate all the fishing in the South China Sea. And it regards the entire area as an administrative subdivision of Hainan Island, a governing writ that extends almost as far south as Indonesia.

Trung Quốc đã khẳng định quyền điều khiển tất cả các hoạt động đánh bắt cá trong khu vựcBiển Đông. Và họ xem toàn bộ khu vực này là một phân khu hành chánh của đảo Hải Nam, một lệnh điều hành của chính phủ [TQ] tiến xa về phía nam, tới tận Indonesia.


What’s more, China picks and chooses those aspects of international law that support its case, and ignores those that don’t. Even though it is a signatory to the United Nations Convention on the Law of the Sea, it has never spelled out its maritime claims under that law.

Thêm nữa, Trung Quốc lựa chọn những khía cạnh của luật pháp quốc tế hỗ trợ cho trường hợp của họ và phớt lờ những điều không hỗ trợ. Mặc dù họ ký Công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển, nhưng họ chưa bao giờ nêu ra yêu sách biển dựa theo luật đó.

Last month, the Chinese navy tried to shoo away a U.S. spy plane carrying a CNN camera crew that approached Fiery Cross Reef, one of the largest build-outs. “You go!” yelled a Chinese naval radio operator.

Tháng trước, hải quân Trung Quốc đã cố gắng xua đuổi một máy bay do thám của Mỹ mang theo một đội thu hình của CNN tiếp cận đá Chữ Thập, một trong những công trình xây dựng lớn nhất. “Hãy đi khỏi!” một nhân viên phát thanh của hải quân Trung Quốc la lớn.

The P-8 Poseidon aircraft was warned it was advancing toward a “military alert zone”—a category of airspace that appears to have no legal basis. The warning indicates that China nonetheless intends to use the construction to enhance its control over the South China Sea’s skies and sea lanes that carry more than half the world’s trade.

Máy bay P-8 Poseidon đã bị cảnh báo đang tiến tới một “khu vực báo động quân sự” – một dạng không phận không có cơ sở pháp lý. Lời cảnh báo này chỉ ra rằng Trung Quốc hẳn có ý định sử dụng công trình xây cất để tăng cường kiểm soát bầu trời trên Biển Đông và các tuyến đường biển, tuyến đường chứa hơn một nửa thương mại thế giới.

Ambiguity, in fact, is a deliberate Chinese tactic. A nine-dash line that appears on Chinese maps around the South China Sea to signal ownership doesn’t include any coordinates. Nor has China explained the map’s legal basis.

Thựa ra, sự nhập nhằng là một chiến thuật có chủ ý của Trung Quốc. Một đường chín đoạn xuất hiện trên bản đồ của Trung Quốc xung quanh Biển Đông, cho thấy quyền sở hữu của Trung Quốc không bao gồm bất kỳ tọa độ nào. Cũng như Trung Quốc chưa từng giải thích về cơ sở pháp lý của bản đồ.

Still, not everybody is convinced that China intends to press its claims all the way.
Writing in the Singapore Straits Times this week, Wang Gungwu, a professor at the National University of Singapore and a leading authority on imperial China, argued that China has never desired a maritime empire. The voyages 600 years ago of the eunuch Adm. Zheng He were an aberration.

Dù vậy, không phải ai cũng tin rằng Trung Quốc có ý định áp đặt các tuyên bố chủ quyền của họ tới cùng.
Viết trên báo Straits Times của Singapore tuần này, ông Vương Canh Vũ (Wang Gungwu), một giáo sư tại Đại học Quốc gia Singapore và là một học giả hàng đầu về triều đình Trung Quốc, biện giải rằng Trung Quốc chưa bao giờ mong muốn trở thành một đế chế hàng hải. Các chuyến hải hành 600 năm trước của thái giám Đô đốc Trịnh Hòa là một điều khác thường.

Unlike Britain and the U.S., which built superpower status through naval might, China has traditionally sought power through economic strength and technological brilliance.

Không giống như Anh và Mỹ, là những nước xây dựng vị thế siêu cường thông qua sức mạnh hải quân, Trung Quốc có truyền thống tìm kiếm quyền lực thông qua sức mạnh kinh tế và tiến bộ công nghệ.

“China’s key problem is how to convince its neighbors that it has no intention to move from being assertive to being aggressive,” Mr. Wang writes.

Ông Vương viết: “Vấn đề chính của Trung Quốc là làm thế nào để thuyết phục các nước láng giềng rằng họ không có ý định chuyển từ quả quyết tới áp chế”.

For now, the U.S. and its Asian allies are left guessing how long China’s self-control will last. The debate in Washington is over whether Chinese restraint should be encouraged through diplomacy and appeals to legal principles and international norms, or imposed by force. Either way, restraint is not assumed.

Trong lúc này, Mỹ và các đồng minh Á châu chỉ còn phỏng đoán sự tự kiềm chế của Trung Quốc sẽ kéo dài bao lâu. Các cuộc tranh luận tại Washington về việc liệu sự kiềm chế của Trung Quốc cần được khuyến khích thông qua ngoại giao và kêu gọi tuân thủ các nguyên tắc pháp lý và chuẩn mực quốc tế, hoặc áp đặt bằng vũ lực. Dù bằng cách nào đi nữa, sự kiềm chế không thể xem như mặc định.


translated by Trần Văn Minh





source: http://www.wsj.com/articles/beijing-hint-no-more-mr-nice-guy-in-south-china-sea-1433228954


No comments:

Post a Comment

your comment - ý kiến của bạn