MENU

BILINGUAL BLOG – BLOG SONG NGỮ ANH VIỆT SHARE KNOWLEGE AND IMPROVE LANGUAGE

--------------------------- TÌM KIẾM TRÊN BLOG NÀY BẰNG GOOGLE SEARCH ----------------------------

TXT-TO-SPEECH – PHẦN MỀM ĐỌC VĂN BẢN

Click phải, chọn open link in New tab, chọn ngôn ngữ trên giao diện mới, dán văn bản vào và Click SAY – văn bản sẽ được đọc với các thứ tiếng theo hai giọng nam và nữ (chọn male/female)

- HOME - VỀ TRANG ĐẦU


A PASSAGE TO INDIA - CHUYẾN ĐI TỚI ẤN ĐỘ



Saturday, January 19, 2013

Red riding hood Cô gái áo choàng đỏ





Red riding hood

Cô gái áo choàng đỏ

Je suis Caroline, photographe et rêveuse. Bienvenue sur mon blog où je partage mes travaux récents: voyages imaginaires dans le monde de l'enfance, explorations du féminin, et bonheurs du quotidien... Entrez, prenons une tasse de thé, et rêvons!

“Once upon a time there was a girl who lived on the outskirts of the forest. She was lively and bright, and she wore a red cloak, for that way if she ever went astray she would always stand out against the trees and the bushes. As the years went by, and she became more woman than girl, she grew more and more beautiful. many men wanted her for their bride, but she turned them all down. None was good enough for her, for she was cleverer than every man she met and they presented no challenge to her.

I am Caroline, photographer and dreamer. Welcome to my blog where I share my recent work: imaginary travels into the world of childhood, explorations of feminity, and daily happiness. Come in, let's have a cup of tea and dream together!

"Nghe kể rằng ngày xưa xưa lắm có một cô gái sống nơi ven rừng. Cô gái trông sống động, tươi sáng, và luôn mặc một chiếc áo choàng màu đỏ, nhờ cách đó nếu cô có đi đi lạc lối, cô cũng sẽ luôn luôn nổi bật lên trên màu cây lá. Nhiều năm trôi qua, và khi cô đã ra dáng phụ nữ nhiều hơn con gái, thì càng ngày càng xin đẹp hơn, nhiều chàng muốn có cô làm cô dâu, nhưng cô từ chối tất cả bọn họ. Không ai xứng đáng với , vì cô thông minh hơn tất cả những người đàn ông cô đã gặp và họ đã không thể hiện chút bản lĩnh nào trước cô cả.



Her grandmother lived in a cottage in the forest, and the girl would visit her often, bringing her baskets of bread and meat and staying with her for a time. While her grandmother slept, the girl would wander among the trees, tasting the wild berries and strange fruits of the woods. One day, as she walked in a dark grove, a wolf came.
Bà ngoại cô sống trong một ngôi nhà nhỏ trong rừng, và cô gái thường tới thăm bà đều đặn, mang theo giỏ bánh mì và thịt và ở lại với bà một thời gian. Trong khi bà ngoại ngủ, cô gái hay đi lang thang giữa rừng, nếm các loại quả dại và trái cây kỳ lạ trong rừng. Một ngày nọ, khi cô bước vào một khu rừng tối, một con chó sói xuất hiện.



It was wary of her and tried to pass without being seen, but the girl’s senses were too acute. She saw the wolf, and looked into its eyes and fell in love with the strangeness of it.

Con sói cảnh giác trước gái đã tìm cách đi qua không bị cô gái phát hiện, nhưng các giác quan của cô gái đã quá tinh nhạy. thấy chàng sói, nhìn vào đôi mắt của và ngay lập tức yêu cái dáng vẻ kì lạ của .



When it turned away, she followed it, traveling deeper into the forest than she had ever gone before. The wolf tried to lose her in places where there were no trails to follow, no paths to be seen, but the girl was too quick for it, and mile after mile the chase continued. At last, the wolf grew weary of the pursuit, and it turned to face her. It bared its fangs and growled a warning, but she was not afraid.


Khi quay đi, cô gái đi theo sau,đi sâu vào rừng tới những nơi chưa từng biết. Con sói đã cố gắng để thoát khỏi cô gái ở những nơi có không con đường mòn nào để đi theo, không dấu chân để lần theo, nhưng cô gái đã quá nhanh chóng học được điều đó, và từ dặm đường này đến dặm đường kia cô tiếp tục đuổi theo. Cuối cùng, sói ta mệt mỏi trước sự săn đuổi của nàng, và nó quay lại đối mặt với nàng. nhe nanh vuốt gầm lên lời cảnh báo, nhưng nàng không hề sợ hãi.



Lovely wolf… she whispered. You have nothing to fear from me.
She reached out her hand and placed it upon the wolf’s head. She ran her fingers through its fur and calmed it. And the wolf saw what beautiful eyes she had (all the better to see him with) , and what gentle hands (all the better to stroke him with). the girl leaned forward, and she kissed the wolf. She cast off her red cloak and put her basket of flowers aside, and she lay with the animal.”

Chàng sói đáng yêu ơi... gái thì thầm. Chàng không có gì phải sợ tôi đâu
Cô đưa tay đặt lên đầu sói. lướt những ngón tay của mình luồn qua lớp lông chàng sói và khiến nó bình tĩnh. chàng sói nhìn thấy đẹp mắt cô gái đẹp ôi là đẹp (nhất là khi đôi mắt ấy lại ngắm nhìn mình), bàn tay nhẹ nhàng biết bao (nhất là khi đôi tay lại vuốt ve mình). cô gái nghiêng người về phía trước, hôn chàng sói. Nàng cởi chiếc áo choàng đỏ của mình và đặt giỏ hoa sang một bên, và thả mình bên chàng sói. "




Ce jour là, le rêve, c’était…
Se lever si tôt que nous étions seuls dans les rues sombres et endormies de Paris.
Partir sur nos vélos, le long du canal, dans le noir et le froid, dans une course avec le soleil, pour arriver avant, pour être les premiers, pour voir la forêt s’éveiller.
Sentir les feuilles, les branches, craquer sous nos pieds. Trouver dans nos sacs cette couverture rouge, voir tout à coup du sens, un clin d’oeil.
Une fois passé le froid, la forêt, nos sourires émerveillés, nos rires, une fois passée l’incongruité, une fois passée l’inspiration. Une fois rentrés.
Voir du sens, après. Se déstabiliser. Penser aux loups de nos vies.
Lire ce passage du roman de John Connoly ( The book of Lost Things, le livre des choses perdues.) et sourire, et penser à elle, à nous, à la forêt et au rouge, penser à notre force, et se demander qui de la jeune fille ou du loup attrappe l’autre dans le filet de son regard.
Penser aux femmes qui courent avec les loups. Penser à la femme sauvage.
Et avoir confiance.
Ngày hôm đó là giấc mơ...
Thức dậy quá sớm thành ra chúng ta chỉ có một mình, lang thang trên những con phố tối tăm ngái ngủ của Paris.
Đi xe đạp dọc theo con sông, trong bóng tối và rét lạnh, trong một cuộc chạy đua với ánh nắng mặt trời, ai sẽ tới trước, để xem rừng thức giấc.
Cảm nhận những chiếc lá, cành cây, gãy vỡ dưới bước chân chúng ta. Tìm tấm chăn màu đỏ trong túi và đột nhiên nhìn thấy cả một câu chuyện cổ tích.
Và một khi cái lạnh đã qua, một khi chúng ta đã được hòa nhập với rừng, với những nụ cười, với vẻ kỳ bí và nguồn cảm hứng. Với niềm phấn chấn. Một hôm chúng ta đã trở lại.
Thấy được ý nghĩa lúc đó, chợt cảm thấy khó chịu. Suy nghĩ về những con sói trong cuộc sống của chúng ta, chúng đã lẻn bước chân vào như thế nào.
Tình cờ đọc đoạn này trong tiểu thuyết của John Connoly (cuốn sách nói về những điều đã mất), và mỉm cười, và nghĩ về cô gái, về chúng ta, về rừng và của màu đỏ, nghĩ về sức mạnh của chúng ta.
Nghĩ về cô gái và con sói, và tự hỏi liệu  có những người thực sự quyến rũ được kẻ khác với đôi mắt của mình chăng.
Nghĩ về những phụ nữ chạy theo những con sói.
Nghĩ về người phụ nữ man dại ấy.
Tin tưởng bản thân và tin cậy lẫn nhau.



That day the dream was…
To get up so early that we were alone, out in the dark, sleepy streets of Paris.
To leave on our bikes, along the river, in the dark and cold, in a race against the sun, to get there first, to see the forest wake.
Feel the leaves, the twigs, cracking under our feet. Finding the red blanket in our bag and suddenly seeing a tale.
And once the cold was over, once we were done with the forest, with the smiles, with the strangeness and the inspiration. With the exhilaration. Once we were back.
Seeing meaning then, feeling uneasy. Thinking of the wolves in our lives, how they’d crept in.
Coming across this passage in John Connoly’s novel (the book of lost things), and smiling, and thinking of her, of us, of the forest and of the red, thinking of our strength.
Thinking of the girl and the wolf, and wonder who really catches the other with their eyes.
Thinking of women running with wolves.
Thinking of the wild woman.
Trusting ourselves and each other.
Ngày hôm đó là giấc mơ...
Thức dậy quá sớm thành ra chúng ta chỉ có một mình, lang thang trên những con phố tối tăm ngái ngủ của Paris.
Đi xe đạp dọc theo con sông, trong bóng tối và rét lạnh, trong một cuộc chạy đua với ánh nắng mặt trời, ai sẽ tới trước, để xem rừng thức giấc.
Cảm nhận những chiếc lá, cành cây, gãy vỡ dưới bước chân chúng ta. Tìm tấm chăn màu đỏ trong túi và đột nhiên nhìn thấy cả một câu chuyện cổ tích.
Và một khi cái lạnh đã qua, một khi chúng ta đã được hòa nhập với rừng, với những nụ cười, với vẻ kỳ bí và nguồn cảm hứng. Với niềm phấn chấn. Một hôm chúng ta đã trở lại.
Thấy được ý nghĩa lúc đó, chợt cảm thấy khó chịu. Suy nghĩ về những con sói trong cuộc sống của chúng ta, chúng đã lẻn bước chân vào như thế nào.
Tình cờ đọc đoạn này trong tiểu thuyết của John Connoly (cuốn sách nói về những điều đã mất), và mỉm cười, và nghĩ về cô gái, về chúng ta, về rừng và của màu đỏ, nghĩ về sức mạnh của chúng ta.
Nghĩ về cô gái và con sói, và tự hỏi liệu  có những người thực sự quyến rũ được kẻ khác với đôi mắt của mình chăng.
Nghĩ về những phụ nữ chạy theo những con sói.
Nghĩ về người phụ nữ man dại ấy.
Tin tưởng bản thân và tin cậy lẫn nhau.