MENU

BILINGUAL BLOG – BLOG SONG NGỮ ANH VIỆT SHARE KNOWLEGE AND IMPROVE LANGUAGE

--------------------------- TÌM KIẾM TRÊN BLOG NÀY BẰNG GOOGLE SEARCH ----------------------------

TXT-TO-SPEECH – PHẦN MỀM ĐỌC VĂN BẢN

Click phải, chọn open link in New tab, chọn ngôn ngữ trên giao diện mới, dán văn bản vào và Click SAY – văn bản sẽ được đọc với các thứ tiếng theo hai giọng nam và nữ (chọn male/female)

- HOME - VỀ TRANG ĐẦU

CONN'S CURENT THERAPY 2016 - ANH-VIỆT

150 ECG - 150 ĐTĐ - HAMPTON - 4th ED.

VISUAL DIAGNOSIS IN THE NEWBORN


Saturday, November 2, 2013

China’s Achilles’ heel in Southeast Asia Gót chân Asin của Trung Quốc ở Đông Nam Á



China’s Achilles’ heel in Southeast Asia

Gót chân Asin của Trung Quốc ở Đông Nam Á

Benjamin Schreer, ASPI
Ease Asia Forum
November 1st, 2013
Benjamin Schreer, ASPI
Ease Asia Forum
1/11/2013


Recent commentary on US President Barack Obama’s last-minute cancellation of his trips to the APEC meeting in Bali and the East Asia Summit in Brunei overwhelmingly reflected classical ‘zero-sum’ thinking. The common reading is that the credibility of the US ‘pivot’ has been further undermined, and that China used Obama’s absence to boost its position with the ASEAN nations.

Bình luận gần đây về việc Tổng thống Barack Obama hủy bỏ vào phút cuối chuyến đi của ông đến cuộc họp APEC tại Bali và Hội nghị Thượng đỉnh Đông Á tại Brunei phản ánh áp đảo lối suy nghĩ cổ điển ‘tổng bằng không’. Dư luận chung là tính đáng tin của việc Mỹ ‘xoay trục’ đã bị xói mòn nhiều thêm nữa, và rằng Trung Quốc đã sử dụng sự vắng mặt của Obama để củng cố vị trí của mình với các quốc gia ASEAN.


However, international politics hardly follows such binary dynamics. Indeed, for many reasons, Beijing’s goal to bolster its position in Southeast Asia at Washington’s expense is very likely to fail. First, regional leaders understand very well that one cancelled presidential trip to Southeast Asia doesn’t equal a change in the US’s Asia strategy. Key regional powers such as Malaysia and Indonesia acknowledged Obama’s imperative to stay at home. Instead, Secretary of State John Kerry attended both meetings and delivered the key message Southeast Asian countries wanted to hear: America expects China and its neighbours to peacefully resolve their territorial disputes in the South China Sea.

Tuy nhiên, chính trị quốc tế hầu như không theo động lực nhị phân như vậy. Trên thực tế, vì nhiều lý do, mục tiêu của Bắc Kinh nhằm tăng cường vị thế của mình trong khu vực Đông Nam Á với cái giá mà Washington phải chịu rất có nhiều khả năng thất bại. Thứ nhất, các nhà lãnh đạo khu vực đều hiểu rất rõ rằng chuyến đi Đông Nam Á của Tổng thống bị hủy không đồng nghĩa với một sự thay đổi trong chiến lược châu Á của Hoa Kỳ. Các cường quốc khu vực chính như Malaysia và Indonesia thừa nhận việc Obama ở nhà là chuyện bắt buộc. Thay vào đó, Ngoại trưởng John Kerry đã tham dự cả hai cuộc họp và đã đưa ra thông điệp chính mà các nước Đông Nam Á muốn nghe: Mỹ hy vọng Trung Quốc và các nước láng giềng giải quyết các tranh chấp lãnh thổ trong Biển Đông một cách hòa bình.

Second, this message exposed China’s Achilles’ heel in Southeast Asia: while ASEAN claimants are eager to talk, Beijing isn’t willing to compromise on its extensive territorial claims in the South China Sea. In Darussalam, China’s Premier Li Keqiang not only reiterated Beijing’s ‘indisputable rights’ within the ‘nine-dash’ line, he also warned countries not directly involved, including Australia and Japan, to stay out of the disputes. So China didn’t make much progress in persuading Southeast Asian countries about its benign intentions. Put simply, its assertive behaviour in the South China Sea has caused an almost intractable trust deficit between Beijing and ASEAN countries. It also provides an avenue for external players such as India and Japan to increase their security role in Southeast Asia.

Thứ hai, thông điệp này làm lộ gót chân Asin của Trung Quốc ở Đông Nam Á: trong khi các nước ASEAN có tranh chấp đang mong muốn đàm phán, Bắc Kinh lại không sẵn sàng thỏa hiệp về chủ quyền lãnh thổ quá đáng của nước này ở Biển Đông. Tại Brunei, Thủ tướng Trung Quốc Lý Khắc Cường không những lặp lại rằng Bắc Kinh có ‘các quyền không thể tranh cãi’ bên trong đường ‘chín đoạn’ mà ông còn cảnh báo các nước không trực tiếp có dính dáng, kể cả Úc và Nhật Bản, phải đứng ngoài các tranh chấp này. Như vậy, Trung Quốc không đạt được nhiều tiến bộ trong việc thuyết phục các nước Đông Nam Á về thiện ý của mình. Nói một cách đơn giản, hành vi quyết đoán của họ trong Biển Đông đã gây ra hao hụt hầu như khó khôi phục về lòng tin giữa Bắc Kinh và các nước ASEAN. Nó cũng mở ra một con đường cho các đấu thủ bên ngoài như Ấn Độ và Nhật Bản tăng cường vai trò an ninh ở Đông Nam Á.

Third, the result is that some Southeast Asian nations show signs of ‘internal’ and ‘external balancing’ behaviour against China. With mostly Russian support, Vietnam is developing the components of an ‘anti-access/area-denial’ (A2/AD) capability to offset China’s impressive regional maritime build-up. After decades of preoccupation with internal security issues, the Philippines is attempting to build a ‘minimum credible defense’ posture against China. Others are clearly hedging against the possibility of more tensions in the South China Sea. Singapore, for example, invited the US to forward deploy up to four Littoral Combat Ships. It’s also likely to opt for the Joint Strike Fighter as its next combat aircraft, which will only increase its defence cooperation with the US.

Thứ ba, kết quả là một số quốc gia Đông Nam Á tỏ dấu hiệu về hành vi ‘cân bằng bên trong’ và ‘bên ngoài’ chống lại Trung Quốc. Với hậu thuẫn chủ yếu của Nga, Việt Nam đang phát triển các thành phần khả năng ‘chống tiếp cận/ từ chối khu vực’ (anti-access/area-denial – A2/AD) để bù vào việc tăng cường lực lượng biển trong khu vực của Trung Quốc. Sau nhiều thập kỷ lo lắng về vấn đề an ninh nội bộ, Philippines đang cố gắng xây dựng một vị thế ‘phòng thủ đáng tin tối thiểu’ chống Trung Quốc. Những nước khác rõ ràng đang tìm cách che chắn khả năng có căng thẳng nhiều hơn ở Biển Đông. Chẳng hạn, Singapore mời Mỹ triển khai bốn tàu chiến ven biển. Họ cũng có khả năng chọn máy bay Joint Strike Fighter làm máy bay chiến đấu kế tiếp của mình, điều này sẽ tăng cường việc hợp tác quân sự với Mỹ.

Fourth, interpretations that Obama’s absence is evidence of a lack of commitment to the rebalance are problematic. Typically, two main arguments are advanced. The first is that Washington is too preoccupied with the Middle East and the second that the US no longer has the money to support the Pentagon’s shift to the Asia Pacific. The first claim doesn’t recognise that the US still is a global power with global responsibilities — just because Obama’s recent speech before the UN General Assembly had far fewer references to the Asia Pacific than the Middle East doesn’t mean the US suddenly has lost interest in Asia.

Thứ tư, các diễn giải cho rằng sự vắng mặt của Obama là bằng chứng cho sự thiếu chuyên tâm về tái cân bằng là có vấn đề. Có hai lập luận chính thường được đưa ra. Một là Washington đang quá bận rộn với Trung Đông và hai là Hoa Kỳ không còn tiền để tài trợ cho việc chuyển trục về châu Á – Thái Bình Dương của Lầu Năm Góc. Lập luận đầu không nhận thấy được rằng Mỹ vẫn còn là một cường quốc toàn cầu với trách nhiệm toàn cầu – đơn giản là vì phát biểu gần đây của ông Obama trước Đại hội đồng LHQ đề cập quá ít về châu Á – Thái Bình Dương so với Trung Đông không có nghĩa là Mỹ đột nhiên thiếu quan tâm đối với châu Á.


The second claim isn’t convincing either. Despite pressures on the US defence budget, the Pentagon continues to shift key military systems into the Asia-Pacific region. In early October, US officials announced that the US will deploy Global Hawk UAVs to Japan at the beginning of 2014. And in 2017 the Marines will begin the deployment of F-35Bs to Japan, marking the first deployment of the Joint Strike Fighter outside the United States. Moreover, the US Marines are building a new, advanced command post on Palawan Island in the Philippines to monitor the South China Sea. The airstrip on the island will be upgraded to accommodate US strategic airlift (and potentially fighter aircraft). In other words, the Philippines is the latest step in America’s strategy to enhance the Marines’ rotational presence in the Asia Pacific, significantly complicating Chinese military operational planning.


Lập luận thứ hai cũng không thuyết phục. Mặc dù có sức ép lên ngân sách quốc phòng của Mỹ, Lầu Năm Góc vẫn tiếp tục chuyển các hệ thống quân sự quan trọng tới khu vực châu Á – Thái Bình Dương. Hồi đầu tháng 10, các quan chức Mỹ đã thông báo rằng Hoa Kỳ sẽ triển khai máy bay dọ thám không người lái Global Hawk đến Nhật Bản vào đầu năm 2014. Và vào năm 2017 thủy quân lục chiến sẽ bắt đầu triển khai F – 35B tới Nhật Bản, đánh dấu sự triển khai máy bay chiến đấu Joint Strike lần đầu bên ngoài nước Mỹ. Ngoài ra, Thủy quân Lục chiến Mỹ đang xây dựng một căn cứ chỉ huy cao cấp mới trên đảo Palawan ở Philippines để giám sát Biển Đông. Đường băng trên đảo sẽ được nâng cấp để có thể phục vụ việc không vận chiến lược của Mỹ (và có khả năng cho máy bay chiến đấu). Nói cách khác, Philippines là bước mới nhất trong chiến lược của Mỹ để tăng cường sự hiện diện luân phiên của thủy quân lục chiến trong khu vực Châu Á – Thái Bình Dương, làm phức tạp đáng kể kế hoạch hoạt động quân sự của Trung Quốc.

Finally, US allies appear willing to shoulder a greater burden to support America’s pivot. Australia is a case in point. Prime Minister Abbott just announced his government’s decision to share the financial costs of an enhanced US Marine presence in the North. As well, his warmer approach to Japan’s Prime Minister Shinzo Abe — America’s other key Asian ally — at summits, which included a recognition that Tokyo needs to play a more active regional security role, earned him critical remarks in Beijing.

Cuối cùng, các đồng minh của Mỹ có vẻ sẵn sàng gánh vác nhiều hơn để hậu thuẫn việc xoay trục của Mỹ. Úc là một ví dụ. Thủ tướng Abbott vừa công bố quyết định của Chính phủ Úc chia sẻ chi phí tài chính cho sự hiện diện tăng cường của Thuỷ quân Lục chiến Mỹ ở Bắc Úc. Đồng thời, cách tiếp cận nồng nhiệt của ông với Thủ tướng Shinzo Abe của Nhật Bản – đồng minh châu Á quan trọng khác của Mỹ – tại hội nghị thượng đỉnh, bao gồm việc thừa nhận rằng Tokyo cần phải đóng vai trò an ninh khu vực tích cực hơn, đã làm ông nhận lãnh nhiều nhận xét gay gắt tại Bắc Kinh.


Of course, this doesn’t mean that Australia and America’s Southeast Asian allies and partners are now on an anti-China course. But they have a key interest in maintaining an American presence in the region and an acute awareness of when to step up the plate. China is a long way from undermining America’s position in Southeast Asia.


Tất nhiên, điều này không có nghĩa là Úc, các đồng minh và đối tác Đông Nam Á của Mỹ hiện nay đang trong tiến trình chống Trung Quốc. Nhưng họ có một lợi ích cốt lõi trong việc duy trì sự hiện diện của Mỹ trong khu vực và có nhận thức sâu sắc về thời điểm bước vào vị trí. Trung Quốc còn quá xa mới tới chỗ làm suy sụp vị thế của Mỹ ở Đông Nam Á.


Benjamin Schreer is a senior analyst at the Australian Strategic Policy Institute (ASPI).
Benjamin Schreer là một nhà phân tích cấp cao tại Viện Chính sách Chiến lược Úc (ASPI).





Translated by Huỳnh Phan




No comments:

Post a Comment

your comment - ý kiến của bạn