MENU

BILINGUAL BLOG – BLOG SONG NGỮ ANH VIỆT SHARE KNOWLEGE AND IMPROVE LANGUAGE

--------------------------- TÌM KIẾM TRÊN BLOG NÀY BẰNG GOOGLE SEARCH ----------------------------

TXT-TO-SPEECH – PHẦN MỀM ĐỌC VĂN BẢN

Click phải, chọn open link in New tab, chọn ngôn ngữ trên giao diện mới, dán văn bản vào và Click SAY – văn bản sẽ được đọc với các thứ tiếng theo hai giọng nam và nữ (chọn male/female)

- HOME - VỀ TRANG ĐẦU


A PASSAGE TO INDIA - CHUYẾN ĐI TỚI ẤN ĐỘ



Monday, April 30, 2012

Succession Battle in China Fought to Keep Crimes Hidden Trung Quốc thành công trong cuộc chiến che giấu tội ác




Xi Jinping, the presumptive next head of the Chinese Communist Party, attends the opening ceremony of the Chinese People's Political Consultative Conference at the Great Hall of the People on March 3, in Beijing, China. For the past five years Xi has been in the eye of the storm of a battle over who will succeed Party head Hu Jintao.
Tập Cận Bình, người được cho là sẽ lên nắm chức vụ hàng đầu của Đảng Cộng sản Trung Quốc, tham dự lễ khai mạc Hội nghị Hiệp thương Chính trị Nhân dân Trung Quốc tại Đại Lễ đường Nhân dân ngày 03 tháng 3, ở Bắc Kinh, Trung Quốc. Trong 5 năm qua, Tập Cận Bình được xem như một ứng viên sáng giá trong cuộc chạy đua vào chức vụ hàng đầu của Đảng, kế nhiệm Hồ Cẩm Đào.

Succession Battle in China Fought to Keep Crimes Hidden

Trung Quốc thành công trong cuộc chiến che giấu tội ác


New era for China will begin as secrets are revealed

Kỷ nguyên mới ở TQ sẽ bắt đầu khi mọi bí mật được phơi bày

By Ji Da

Ji Da

Epoch Times
April 26, 2012
Epoch Times
26/4/2012


The 10-year-long battle between factions in the Chinese Communist Party (CCP) has been waged to keep terrible secrets hidden, with the outcome hanging on the choice of successor for Party head Hu Jintao.

Cuộc chiến kéo dài 10 năm giữa các phe phái trong nội bộ Đảng Cộng sản Trung Quốc được tiến hành để che giấu các bí mật khủng khiếp, với kết quả tùy thuộc vào sự chọn lựa người vào chức vụ lãnh đạo hàng đầu của Đảng, kế nhiệm ông Hồ Cẩm Đào.

Former Party head Jiang Zemin and his faction have lived in fear of not controlling the CCP. They know they cannot allow the people of China or the world to learn of the enormous crimes committed against the practitioners of the spiritual practice of Falun Gong.

Cựu lãnh đạo hàng đầu của Đảng Cộng sản, ông Giang Trạch Dân và phe nhóm của ông ta đã sống trong nỗi sợ hãi do không kiểm soát được Đảng Cộng sản Trung Quốc. Họ biết rằng họ không thể cho phép người dân Trung Quốc hay thế giới biết về các tội ác mà họ đã phạm, chống lại các học viên Pháp Luân Công.

The battle to keep what has been done secret has been focused for the past five years on the figure of Xi Jinping. Jiang’s faction could not prevent Xi from being named as Hu Jintao’s successor as head of the CCP, but neither could they risk Xi ever holding power.

Cuộc chiến để giữ bí mật những điều mà họ đã làm, tập trung trong 5 năm qua, vào nhân vật Tập Cận Bình. Phe của ông Giang Trạch Dân không thể ngăn ông Tập Cận Bình trở thành người kế nhiệm ông Hồ Cẩm Đào, đứng đầu Đảng Cộng sản Trung Quốc, nhưng không phe nào có thể mạo hiểm để ông Tập lên nắm quyền.

Xi is unacceptable to Jiang’s faction because he is not implicated in the persecution. The Jiang faction needs to keep the persecution going, to keep quiet the crimes that have been committed, and to assure they will never be held accountable for what they have done.

Ông Tập không được phe ông Giang Trạch Dân chấp nhận là vì ông không liên quan đến chuyện đàn áp. Phe của ông Giang cần giữ cho cuộc đàn áp tiếp diễn, để giữ kín những tội lỗi mà họ đã phạm, và bảo đảm rằng họ sẽ không bao giờ phải chịu trách nhiệm những gì họ đã làm.

Keeping Control

As Jiang faced retirement in 2002 at the 16th Party Congress, he had to make sure that he would continue to hold the real power, even while formally ceding authority to Hu Jintao.

Nắm quyền điều hành

Khi ông Giang đối mặt với việc nghỉ hưu hồi năm 2002 tại Đại hội Đảng lần thứ 16, ông muốn chắc chắn rằng, ông sẽ tiếp tục nắm giữ quyền hành thực sự, ngay cả khi chính thức nhượng quyền cho ông Hồ Cẩm Đào.

The key to controlling the Party is the Politburo Permanent Standing Committee (PSC)—the small body whose consensus rules the CCP. Jiang sought to pack the PSC with his followers and in particular added Zeng Qinghong, then head of the CCP’s Organization Department.

Chìa khóa để điều hành Đảng là Ban Thường vụ Bộ Chính trị, một bộ phận nhỏ, những người cai trị Đảng Cộng sản Trung Quốc dựa trên sự đồng thuận. Ông Giang đã tìm cách đưa những người ủng hộ ông vào Ban Thường vụ Bộ Chính trị, đặc biệt là đưa thêm Tăng Khánh Hồng vào, lúc đó đang giữ chức Trưởng ban Tổ chức Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc.


While Hu Jintao was building a network of officials loyal to him throughout the Party, in 2002 the PSC was dominated by Jiang’s people.

Trong khi Hồ Cẩm Đào đang xây dựng một mạng lưới các quan chức trung thành với ông trong Đảng, năm 2002, Ban Thường vụ Bộ Chính trị bị những người của phe ông Giang chi phối.

Nonetheless, in order to assure that Zeng could lead the PSC in Jiang’s stead, Jiang needed to find a way to neutralize Li Ruihuan. Li Ruihuan had been a member of the PSC since 1992.

Tuy nhiên, để bảo đảm rằng ông Tăng Khánh Hồng có thể lãnh đạo Ban Thường vụ Bộ Chính trị thay cho mình, ông Giang đã tìm cách vô hiệu hóa ông Lý Thụy Hoàn. Lý Thụy Hoàn đã là ủy viên Ban Thường vụ Bộ Chính trị kể từ năm 1992.

Li was popular among Party officials and was recognized as being more capable than Jiang himself. If Li stayed on the PSC, then Zeng would likely not be able to run things.

Ông Lý nổi tiếng trong số các quan chức Đảng và được công nhận là người có khả năng hơn so với ông Giang. Nếu ông Lý ở lại Bộ Chính trị, thì ông Tăng Khánh Hồng có khả năng không thể thao túng mọi việc.

Li was due to turn 68, so Jiang and Zeng invented a new rule: “Seven Up, Eight Down.” The meaning of this phrase was that PSC members who were 67 at the time of the Party Congress could serve another term, but those who were 68 had to step down. Li was forced off the PSC.

Ông Lý chuẩn bị bước sang tuổi 68, nên ông Giang và ông Tăng đã chế ra một quy tắc mới: “bảy lên, tám xuống”. Ý nghĩa của cụm từ này là, các ủy viên Bộ Chính trị đã bước sang tuổi 67 vào thời điểm Đại hội Đảng diễn ra, thì có thể phục vụ thêm một nhiệm kỳ nữa, nhưng những người đã qua tuổi 68 thì phải đi xuống, nên ông Lý bị buộc phải rời khỏi Bộ Chính trị.

This stratagem got Jiang and Zeng through five years, but in 2007, at the 17th Party Congress, they got caught in their own snare. With the Congress approaching, Zeng was due to turn 68 and thus was disqualified from continuing to serve on the PSC. His place was given to Xi Jinping, at the time the Party chief of Zhejiang Province.

Mưu kế này giúp Giang Trạch Dân và Tăng Khánh Hồng thêm 5 năm, nhưng năm 2007, tại Đại hội Đảng lần thứ 17, họ đã bị rơi vào cái bẫy của họ. Khi Đại hội sắp diễn ra, ông Tăng Khánh Hồng chuẩn bị bước sang tuổi 68 và do đó không đủ tiêu chuẩn để tiếp tục phục vụ ở Bộ Chính trị. Chức vụ của ông đã trao lại cho ông Tập Cận Bình, lúc đó đang là Bí thư Tỉnh ủy tỉnh Chiết Giang.


Zeng attempted to put the best light on things by circulating the slogan, “Zeng Qinghong sacrifices himself for Xi Jinping.” The truth is that Zeng had no choice in the matter.

Ông Tăng đã cố gắng cho mọi người thấy tình hình tốt đẹp bằng cách tuyên truyền khẩu hiệu: “Tăng Khánh Hồng hy sinh thân mình cho Tập Cận Bình”. Sự thật là ông ta không còn có sự lựa chọn nào khác trong vấn đề này.

Choosing a New Chief

Joining Xi as a new PSC member was Li Keqiang, then the Party chief of Liaoning Province.

Chọn lãnh đạo mới

Ông Lý Khắc Cường, lúc đó là Bí thư Tỉnh ủy tỉnh Liêu Ninh, cũng là ủy viên mới trong Bộ Chính trị như ông Tập Cận Bình.

In fact, Jiang and Zeng did not want either Xi or Li to join the PSC. They had originally wanted Zeng to stay on and to add Bo Xilai.

Thật ra, Ông Giang Trạch Dân và ông Tăng Khánh Hồng không muốn ông Tập hay ông Lý vào Bộ Chính trị. Lúc đầu họ muốn ông Tăng Khánh Hồng ở lại và đưa thêm ông Bạc Hy Lai.

Jiang had rewarded Bo for his ruthless persecution of Falun Gong by rapidly promoting him. Bo moved up from mayor of Dalian City to governor of Liaoning Province in 2000, and to commerce minister in 2004. The PSC seemed within his grasp.

Ông Giang đã khen thưởng ông Bạc vì cuộc đàn áp Pháp Luân Công một cách tàn nhẫn, bằng cách thăng chức nhanh cho Bạc. Ông Bạc Hy Lai được thăng chức từ thị trưởng thành phố Đại Liên lên tỉnh trưởng tỉnh Liêu Ninh hồi năm 2000, và Bộ trưởng Bộ Thương mại năm 2004. Chức ủy viên Bộ Chính trị dường như nằm trong tầm tay của ông.

Bo’s candidacy was damaged by the death in January 2007 of his father, Bo Yibo, an influential CCP elder statesman. But it was most likely sunk by the opposition of Wen Jiabao.

Việc chạy đua [vào Bộ Chính trị] của ông Bạc bị thất bại do cái chết của cha ông, ông Bạc Nhất Ba, vào tháng 1 năm 2007, một chính trị gia lão thành có ảnh hưởng lớn đến Đảng Cộng sản Trung Quốc. Nhưng có thể bị thất bại phần lớn có vẻ do sự phản đối của Ôn Gia Bảo.

Bo had been under consideration to be chosen as vice premier, but Wen pointed out that because Bo had been sued in several countries for atrocities committed against Falun Gong practitioners, he was not an appropriate representative of the CCP on the international stage. That disqualification also ended his shot at the PSC in 2007, and Bo was shunted off to become Party chief of Chongqing.

Ông Bạc được cân nhắc để chọn làm phó thủ tướng, nhưng ông Ôn Gia Bảo đã chỉ ra rằng, vì ông Bạc đã bị một số nước kiện về tội ác đàn áp các học viên Pháp Luân Công, nên ông ta không thể là một đại diện thích hợp cho Đảng Cộng sản Trung Quốc trên trường quốc tế. Việc không đủ tiêu chuẩn này đã chấm dứt ý định của ông Bạc vào Bộ Chính trị năm 2007, và ông Bạc bị đưa xuống, trở thành Bí thư Trùng Khánh.

Meanwhile, Hu Jintao had to arrange for a successor to take his place as head of the CCP at the 18th Party Congress in 2012. He had in mind either Xi Jinping or Li Keqiang.

Trong khi đó, ông Hồ Cẩm Đào đã phải sắp xếp cho một người kế nhiệm chức vụ của mình, là người đứng đầu Đảng Cộng sản Trung Quốc tại Đại hội Đảng lần thứ 18 vào năm 2012. Trong đầu ông đã có sẵn một trong hai người là ông Tập Cận Bình và Lý Khắc Cường.

Li Keqiang was a known quantity—his loyalties lay with Hu Jintao and Wen Jiabao. Who Xi would back was not so clear, although his pedigree suggested his sympathies would tilt toward Hu Jintao.

Lý Khắc Cường được biết rõ qua lòng trung thành với Hồ Cẩm Đào và Ôn Gia Bảo. Còn ai đứng đằng sau Tập Cận Bình thì vẫn chưa rõ, mặc dù gốc gác của ông cho thấy, ông nghiêng về phía Hồ Cẩm Đào.

Xi’s father, Xi Zhongxun, belonged to the reformers within the CCP. Fairly humane, Xi Zhongxun shared the same point of view as former CCP general secretaries Hu Yaobang and Zhao Ziyang and was very close to them.

Bố của Tập Cận Bình là ông Tập Trọng Huân, thuộc nhóm các nhà cải cách trong Đảng Cộng sản Trung Quốc. Khá nhân đạo, ông Tập Trọng Huân chia sẻ cùng quan điểm với hai ông cựu Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Trung Quốc, Hồ Diệu Bang và Triệu Tử Dương, và cũng rất gần gũi với họ.

Hu Yaobang and Zhao Ziyang had pushed forward economic and political reforms. The death of Hu Yaobang was the inspiration for the Tiananmen Square student movement in 1989. Zhao Ziyang’s refusal to back the use of force against the Tiananmen students led to his dismissal and house arrest.

Ông Hồ Diệu Bang và Triệu Tử Dương đã thúc đẩy cải cách kinh tế và chính trị. Cái chết của ông Hồ Diệu Bang là nguồn cảm hứng cho phong trào sinh viên xuống đường ở Quảng trường Thiên An Môn năm 1989. Triệu Tử Dương đã không ủng hộ việc sử dụng vũ lực chống lại các sinh viên ở Thiên An Môn, dẫn đến việc ông bị thất sủng và bị quản thúc tại gia.

Hu Jintao and Wen Jiabao were originally selected by Hu Yaobang and benefited from Hu Yaobang’s tutelage. Naturally, Hu Jintao and Wen Jiabao were close to Xi Zhongxun and were very respectful toward him. In a way, Xi Zhongxun was one of their mentors.

Lúc đầu, ông Hồ Cẩm Đào và Ôn Gia Bảo đã được ông Hồ Diệu Bang lựa chọn và được hưởng lợi nhờ sự dìu dắt của ông Hồ Diệu Bang. Đương nhiên, ông Hồ Cẩm Đào và Ôn Gia Bảo gần với ông Tập Trọng Huân và rất tôn trọng ông ấy. Và ông Tập Trọng Huân là một trong những cố vấn của họ.

Jiang and Zeng did not have a suitable candidate to put up and they had to decide whether to back Xi Jinping or Li Keqiang. They blocked Li Keqiang, whom they considered Hu’s preferred successor, and backed the unknown quantity that was Xi Jinping.

Ông Giang Trạch Dân và Tăng Khánh Hồng không có một ứng viên nào phù hợp để đưa lên và họ đã phải quyết định, liệu có nên ủng hộ ông Tập Cận Bình và Lý Khắc Cường hay không. Họ ngăn Lý Khắc Cường, người mà họ coi như được ông Hồ Cẩm Đào chọn để làm người kế nhiệm, và ủng hộ nhân vật còn là ẩn số, đó là Tập Cận Bình.

Conspiracy to Rule

Jiang and Zeng were buying time. Their real candidate remained Bo Xilai.

The plan was for Bo to gain power and prestige through his rule of Chongqing. Then, at the 18th Party Congress, Bo could be appointed to the PSC and could also succeed Zhou Yongkang as the head of the PLAC.

Âm mưu nắm quyền

Giang Trạch Dân và Tăng Khánh Hồng đã trì hoãn thời gian. Ứng viên thực sự của họ vẫn là Bạc Hy Lai.

Kế hoạch để ông Bạc có được quyền hành và uy tín thông qua sự cầm quyền của ông ở Trùng Khánh. Để đến Đại hội Đảng lần thứ 18, ông Bạc có thể được bổ nhiệm vào Bộ Chính trị và cũng có thể kế nhiệm Chu Vĩnh Khang, người đứng đầu Ủy ban Chính trị và Luật pháp (PLAC).

In Chongqing, Bo launched the Sing Red and Smash the Black campaigns, seeking to whip up popular enthusiasm for a kind of Maoist revival while claiming to demonstrate that the CCP could stamp out corruption and the mafia. This came to be known in China as the “Chongqing Model” and was viewed by Party hardliners as a way forward for the CCP.

Ở Trùng Khánh, ông Bạc bắt đầu cho hát nhạc đỏ và đập tan [các băng nhóm tội phạm] trong các chiến dịch đen, tìm cách đi lên qua nhiệt tình phổ biến về sự hồi sinh của chủ nghĩa Mao, trong khi tự nhận là, ông chứng minh rằng Đảng Cộng sản Trung Quốc có thể dập tắt nạn tham nhũng và mafia. Điều này được biết đến ở Trung Quốc qua “Mô hình Trùng Khánh” và được những người bảo thủ trong Đảng xem như là một cách đi tới cho Đảng Cộng sản Trung Quốc.

According to Jiang and Zeng’s plan, after Bo was appointed to the PSC and as director of the PLAC, Bo would promote his Chongqing Model nationally. This would excite popular support for Bo, they thought. Meanwhile, Bo could increase the weaponry available to the already heavily armored People’s Armed Police.


Theo kế hoạch của Giang Trạch Dân và Tăng Khánh Hồng, sau khi ông Bạc được bổ nhiệm vào Bộ Chính trị và trở thành người đứng đầu Ủy ban Chính trị và Luật pháp, ông Bạc sẽ thúc đẩy mô hình Trùng Khánh của mình trên toàn quốc. Họ nghĩ rằng điều này sẽ kích thích sự ủng hộ rộng rãi cho ông Bạc. Trong khi đó, ông Bạc có thể gia tăng vũ khí có sẵn cho lực lượng Cảnh sát Vũ trang Nhân dân đã được trang bị khá nhiều.

Then, when the time was right, with Bo’s command over the 1.5 million strong Armed Police and the 1.7 million strong Public Security Bureau police, and, with Jiang expected to retain influence over the military, Bo would easily remove Xi Jinping from office or arrest him. Jiang’s faction would be safe.

Sau đó, khi thời cơ đến, với lệnh của ông Bạc, hơn 1,5 triệu cảnh sát thuộc lực lượng Cảnh sát Vũ trang và 1,7 triệu cảnh sát thuộc cơ quan An ninh hùng mạnh, và với ông Giang được cho là còn nắm ảnh hưởng trong quân đội, ông Bạc sẽ loại bỏ ông Tập Cận Bình dễ dàng hoặc bắt giữ ông ta. Phe của ông Giang sẽ được an toàn.

Jiang and Zeng’s plan, after Bo was defeated in the 2007 bid for PSC membership, was carried out smoothly, with Bo Xilai and Zhou Yongkang accomplishing half of the process. Bo had already become a national figure due to the Chongqing Model and was talked about as a likely PSC appointee at the 18th Party Congress. He was known to be Zhou’s hand-picked successor as head of the PLAC. Zhou had worked to strengthen the PLAC in general and the Armed Police in particular.

Sau khi ông Bạc bị đánh bại trong việc chạy đua vào chức ủy viên Bộ Chính trị năm 2007, kế hoạch của Giang Trạch Dân và Tăng Khánh Hồng, nếu thực hiện êm xui, Bạc Hy Lai và Chu Vĩnh Khang hoàn thành một nửa chặng đường. Ông Bạc đã trở thành nhân vật quốc gia nhờ mô hình Trùng Khánh và được nhắc đến như là một người có khả năng được bổ nhiệm vào Bộ Chính trị tại Đại hội Đảng lần thứ 18. Ông Bạc được biết đến là người đã được chọn để kế nhiệm ông Chu, làm người đứng đầu Ủy ban Chính trị và Pháp luật. Ông Chu đã cố gắng làm cho Ủy ban Chính trị và Pháp luật mạnh lên, nói chung, và đặc biệt là Cảnh sát Vũ trang.

Then, on Feb. 6, Bo’s deputy mayor and former police chief Wang Lijun fled Chongqing for his life, seeking refuge in the U.S. Consulate in Chengdu. When Wang was taken to Beijing, he revealed the details of the conspiracy, which has given Hu and Wen the ammunition they needed to collapse the plan and begin rolling up those responsible. It is only a matter of time until the Jiang faction is completely disintegrated.

Sau đó, vào ngày 6 tháng 2, ông Vương Lập Quân, Phó Thị trưởng của Bạc và là cựu cảnh sát trưởng Trùng Khánh, đã chạy trốn để bảo vệ mạng sống, tìm nơi trú ẩn trong Lãnh sự quán Hoa Kỳ tại Thành Đô. Khi ông Vương được đưa đến Bắc Kinh, ông đã tiết lộ các chi tiết về âm mưu [của Bạc], điều này đã cho ông Hồ Cẩm Đào và Ôn Gia Bảo đủ số đạn cần thiết để làm đổ kế hoạch và bắt đầu gom những người chịu trách nhiệm lại. Để phe của ông Giang tan rã hoàn toàn chỉ là vấn đề thời gian.

China’s Future

As that faction falls apart, so too does its ability to control events. Right now, there is a debate within the top levels of the Party about whether to reveal the crimes committed against Falun Gong practitioners.

Tương lai Trung Quốc

Khi phe này bị thất bại, nên khả năng kiểm soát các sự kiện cũng không còn nữa. Hiện có một cuộc tranh luận nội bộ ở cấp cao nhất trong Đảng về việc liệu có nên tiết lộ tội ác mà họ đã phạm đối với các học viên Pháp Luân Công hay không.

In this debate, officials are positioning themselves with regard to Falun Gong. Some have recognized that those who committed atrocities against Falun Gong practitioners need to be held accountable.

Trong cuộc tranh luận này, các quan chức xem xét nên đối xử thế nào với Pháp Luân Công. Một người đã nhìn nhận rằng, những kẻ phạm tội ác chống lại các học viên Pháp Luân Công phải chịu trách nhiệm.
They see that by bringing criminals like Jiang Zemin, Zeng Qinghong, Zhou Yongkang, and Bo Xilai to justice, the Chinese nation will begin to repay an awful debt. At the same time, a great moral lesson will be imparted to the Chinese people.

Họ thấy rằng, bằng cách đưa những kẻ phạm tội như Giang Trạch Dân, Tăng Khánh Hồng, Chu Vĩnh Khang, và Bạc Hy Lai ra trước công lý, dân tộc Trung Quốc sẽ bắt đầu trả lại một món nợ khủng khiếp. Cùng lúc, một bài học đạo đức lớn sẽ được phổ biến cho người dân Trung Quốc.

In public trials, the Chinese people will see the state recognize the pure and selfless conduct of Falun Gong practitioners. Their living example will come to be seen as a precious legacy. That example, rooted in China’s ancient culture, will instruct and guide the Chinese nation as it renews itself after more than six decades of communist tyranny.

Trong các vụ xét xử công cộng, người dân Trung Quốc sẽ thấy chính quyền nhận ra cách cư xử trong sáng và vị tha của các học viên Pháp Luân Công. Gương sống của họ sẽ được xem như là một di sản quý giá. Tấm gương đó bắt nguồn từ nền văn hóa cổ xưa của Trung Quốc, sẽ hướng dẫn và dẫn dắt đất nước Trung Quốc khi được hồi phục lại sau hơn sáu thập niên dưới chế độ độc tài cộng sản.

Some Party leaders fear that if what has been done to Falun Gong practitioners is known, the facts will be so shocking that the CCP will quickly collapse. They are right about that.

Một số lãnh đạo Đảng sợ rằng, nếu những điều đã làm đối với các học viên Pháp Luân Công được mọi người biết, sự thật sẽ quá sốc, và rằng Đảng Cộng sản Trung Quốc sẽ nhanh chóng sụp đổ. Điều này họ đúng.

Nonetheless, these officials are at this late date desperately casting about for a way to keep the CCP alive a little longer. They are willing to turn their backs on Falun Gong for the sake of the power they have become accustomed to holding.

Tuy nhiên, các quan chức này đang sống những ngày cuối tuyệt vọng, tìm cách để giữ cho Đảng Cộng sản Trung Quốc sống lâu hơn một chút. Họ sẵn sàng quay lưng lại với Pháp Luân Công, vì lợi ích của quyền hành mà họ đã quen nắm giữ.

But that power will soon slip out of their grasp. They are wrong in thinking they can keep these secrets hidden much longer—information is already starting to be revealed. As the Jiang faction collapses, individuals will increasingly come forward with information. The truth will come out, and as it does, a new era will begin in China.
Nhưng quyền hành đó sẽ sớm vuột khỏi tầm tay của họ. Họ đã sai khi nghĩ rằng có thể che giấu những bí mật này lâu hơn, các thông tin bắt đầu được tiết lộ. Khi phe của Giang bị sụp đổ, sắp tới sẽ càng có nhiều người đưa ra thông tin. Sự thật sẽ được phơi bày, và khi nó được phơi bày thì một kỷ nguyên mới sẽ bắt đầu ở Trung Quốc.




Falun Gong practitioners exercise in a park in Chengdu, China, in 1998. On July 20, 1999, then-Communist Party head Jiang Zemin launched a campaign to "eradicate" this spiritual practice. The attempt to cover up the crimes committed in this ongoing persecution has driven factional infighting in China for ten years, argues Ji Da.
Các học viên Pháp Luân Công đang tập tại một công viên ở Thành Đô, Trung Quốc, năm 1998. Ngày 20 tháng 7 năm 1999, Giang Trạch Dân, người đứng đầu Đảng Cộng sản lúc đó, phát động một chiến dịch “tiêu diệt” việc thực hành tâm linh này. Cố gắng che đậy những tội ác đã phạm trong cuộc đàn áp đang diễn ra, đã đẩy chuyện đấu tranh nội bộ giữa các phe phái ở Trung Quốc trong mười năm, quan điểm của Ji Da.


Translated by Dương Lệ Chi


http://www.theepochtimes.com/n2/opinion/succession-battle-in-china-fought-to-keep-crimes-hidden-227846-all.html