MENU

BILINGUAL BLOG – BLOG SONG NGỮ ANH VIỆT SHARE KNOWLEGE AND IMPROVE LANGUAGE

--------------------------- TÌM KIẾM TRÊN BLOG NÀY BẰNG GOOGLE SEARCH ----------------------------

TXT-TO-SPEECH – PHẦN MỀM ĐỌC VĂN BẢN

Click phải, chọn open link in New tab, chọn ngôn ngữ trên giao diện mới, dán văn bản vào và Click SAY – văn bản sẽ được đọc với các thứ tiếng theo hai giọng nam và nữ (chọn male/female)

- HOME - VỀ TRANG ĐẦU

CONN'S CURENT THERAPY 2016 - ANH-VIỆT

150 ECG - 150 ĐTĐ - HAMPTON - 4th ED.

VISUAL DIAGNOSIS IN THE NEWBORN


Thursday, July 26, 2012

Calming the South China Sea Làm dịu vùng biển Đông




Calming the South China Sea

Làm dịu vùng biển Đông
Gareth Evans

Gareth Evans

Jul. 26, 2012
26/7/2012


CANBERRA – The South China Sea – long regarded, together with the Taiwan Strait and the Korean Peninsula, as one of East Asia’s three major flashpoints – is making waves again. China’s announcement of a troop deployment to the Paracel Islands follows a month in which competing territorial claimants heightened their rhetoric, China’s naval presence in disputed areas became more visible, and the Chinese divided the Association of South East Asian Nations (ASEAN), whose foreign ministers could not agree on a communiqué for the first time in 45 years.

CANBERRA - Biển Đông - cùng với eo biển Đài Loan và bán đảo Triều Tiên, từ lâu đã được coi là một trong ba điểm nóng chính của khu vực Đông Á – đang dậy sóng một lần nữa. Trung Quốc công bố triển khai quân tới quần đảo Hoàng Sa một tháng sau khi các tuyên bố chủ quyền lãnh thổ cạnh tranh tăng cường cho luận điệu của họ, sự hiện diện hải quân của Trung Quốc trong khu vực tranh chấp đã trở nên rõ ràng hơn, và Trung Quốc chia rẽ Hiệp hội Đông Nam Á (ASEAN), mà các Bộ trưởng ngoại giao không thể nhất trí về một thông cáo lần đầu tiên trong 45 năm qua.


All of this has jangled nerves – as did similar military posturing and diplomatic arm wrestling from 2009 to mid-2011. Little wonder: stretching from Singapore to Taiwan, the South China Sea is the world’s second-busiest sea-lane, with one-third of global shipping transiting through it.

Tất cả điều này gay căng thẳng thần kinh - như đã làm tương tự khi phô trương quân sự và khoe sức mạnh cơ bắp ngoại giao từ năm 2009 đến giữa năm 2011. Một kỳ quan nhỏ: trải dài từ Singapore đến Đài Loan, biển Đông là đường biển bận rộn thứ hai của thế giới, với một phần ba vân tải đường biển toàn cầu quá cảnh qua nó.


More neighboring states have more claims to more parts of the South China Sea – and tend to push those claims with more strident nationalism – than is the case with any comparable body of water. And now it is seen as a major testing ground for Sino-American rivalry, with China stretching its new wings, and the United States trying to clip them enough to maintain its own regional and global primacy.

Nhiều nước láng giềng hơn nhiều hơn có tuyên bố chủ quyền nhiều phần hơn ở Biển Đông và có xu hướng đẩy những tuyên bố với nhiều chủ nghĩa dân tộc đinh tai nhức óc hơn so với bất kỳ vùng nước nào có thể so sánh được. Và bây giờ nó được xem như là một mặt bằng thử nghiệm lớn đối với sự cạnh tranh Trung-Mỹ, với Trung Quốc kéo dài đôi cánh mới của nó, và Hoa Kỳ đang cố gắng cắt cánh đủ để duy trì ưu thế của  nó trong khu vực và toàn cầu.


The legal and political issues associated with the competing territorial claims – and the marine and energy resources and navigation rights that go with them – are mind-bogglingly complex. Future historians may well be tempted to say of the South China Sea question, what Lord Palmerston famously did of Schleswig-Holstein in the nineteenth century: “Only three people have ever understood it. One is dead, one went mad, and the third is me – and I’ve forgotten.”


Các vấn đề pháp lý và chính trị liên quan đến tranh chấp chủ quyền lãnh thổ - và các nguồn tài nguyên biển và năng lượng và quyền hàng hải đi cùng - là phức tạp tới mức rối bời. Các sử gia tương lai cũng có thể bị cám dỗ khi nói về vấn đề Biển Đông, cái mà Lord Palmerston nổi tiếng của Schleswig-Holstein đã nói trong thế kỷ thứ mười chín: "Chỉ có ba người đã từng hiểu nó. Một người đã chết, người đã điên, và người thứ ba là tôi - và tôi đã quên ".


The core territorial issue currently revolves around China’s stated interest ­– imprecisely demarcated on its 2009 “nine-dashed line” map – in almost the entire Sea. Such a claim would cover four disputed sets of land features: the Paracel Islands in the northwest, claimed by Vietnam as well; the Macclesfield Bank and Scarborough Reef in the north, also claimed by the Philippines; and the Spratly Islands in the south (variously claimed by Vietnam, the Philippines, Malaysia, and Brunei, in some cases against each other as well as against China.)


Vấn đề lãnh thổ cốt lõi hiện đang xoay quanh quan tâm của Trung Quốc - bản đồ "đường chín đoạn" phân giới không chính xác năm 2009 chiếm gần như toàn bộ biển Đông. Tuyên bố này sẽ bao gồm bốn nhóm đất đai tranh chấp: quần đảo Hoàng Sa ở phía tây bắc, được Việt Nam tuyên bố chủ quyền cũng như Bãi Macclesfield và Scarborough Reef ở phía bắc, cũng được Việt Nam tuyên bố chủ quyền và quần đảo Trường Sa ở phía nam (được nhiều bên khác nhau tuyên bố chủ quyền như Việt Nam, Philippines, Malaysia, và Brunei, trong một số trường hợp chống lại nhau cũng như chống lại Trung Quốc.)

There has been a scramble by the various claimants to occupy as many of these islands – some not much more than rocks – as possible. This is partly because, under the United Nations Convention on the Law of the Sea, which all of these countries have ratified, these outcroppings’ sovereign owners can claim a full 200-mile Exclusive Economic Zone (enabling sole exploitation of fisheries and oil resources) if they can sustain an economic life of their own. Otherwise, sovereign owners can claim only 12 nautical miles of territorial waters.


Hiện đã có một cuộc tranh cướp do các bên yêu sách khác nhau muốn chiếm các quần đảo này - một số chẳng qua chỉ là ác hòn đá -  có thể nói thế. Điều này một phần là bởi vì, theo Công ước Liên hợp quốc về Luật biển, mà tất cả các quốc gia này đã phê chuẩn, các nước có chủ quyền các phần đất này có thể yêu cầu chủ quyền một khu vực đặc quyền kinh tế đầy đủ 200 dặm (cho phép làm người khai thác duy nhất thủy sản và các nguồn tài nguyên dầu) nếu các đảo này có thể duy trì một đời sống kinh tế của riêng mình. Nếu không, nước có chủ quyền chỉ có thể yêu sách có 12 hải lý lãnh hải mà thôi.


What has heightened ASEAN’s concern about Beijing’s intentions is that even if China could reasonably claim sovereignty over all of the land features in the South China Sea, and all of them were habitable, the Exclusive Economic Zones that went with them would not include anything like all of the waters within the dashed-line of its 2009 map. This has provoked fears, not unfounded, that China is not prepared to act within the constraints set by the Law of the Sea Convention, and is determined to make some broader history-based claim.


Cái đã tăng cao mối quan ngại của ASEAN về ý định của Bắc Kinh là ngay cả khi Trung Quốc có thể tuyên bố chủ quyền hợp lý trên tất cả các vùng đất ở biển Đông, và giả sử tất cả đều có thể sinh sống được, thì các khu vực độc quyền kinh tế mà đi kèm với chúng cũng sẽ không hề bao gồm tất cả các vùng nước trong bản đồ đường chin đoạn năm 2009. Điều này đã gây ra sự sợ hãi, không phải là vô căn cứ, rằng Trung Quốc đang chuẩn bị để hành động trong các ràng buộc của Luật về Công ước biển, và đang có ý đồ thực hiện một số yêu sách chủ quyền dựa trên lịch sử rộng lớn hơn.


A sensible way forward would begin with everyone staying calm about China’s external provocations and internal nationalist drumbeating. There does not appear to be any alarmingly maximalist, monolithic position, embraced by the entire government and Communist Party, on which China is determined to steam ahead. Rather, according to an excellent report released in April by the International Crisis Group, its activities in the South China Sea over the last three years seem to have emerged from uncoordinated initiatives by various domestic actors, including local governments, law-enforcement agencies, state-owned energy companies, and the People’s Liberation Army.

Một cách xúc tiến hợp lý sẽ bắt đầu với tất cả mọi người bình tĩnh trở lại trước hành động khiêu khích ở bên ngoài của Trung Quốc và gióng trống khua chiêng chủ nghĩa dân tộc ở bên trong. Dường như không có lập trường đa số đồng lòng đáng báo động, được chấp nhận bởi toàn bộ chính phủ và Đảng Cộng sản, mà theo đó Trung Quốc quyết tâm lao về phía trước. Thay vào đó, theo một báo cáo xuất sắc được phát hành trong tháng tư của Nhóm Khủng hoảng quốc tế, các hoạt động trong vùng biển Nam Trung Quốc trong ba năm qua dường như đã xuất hiện từ sáng kiến không được đồng phối hợp cảu các diễn viên khác nhau trong nước, bao gồm cả chính quyền địa phương, các cơ quan thực thi pháp luật, công ty năng lượng nhà nước, và Quân đội Giải phóng Nhân dân.


China’s ­foreign ministry understands the international-law constraints better than most, without having done anything so far to impose them.  But, for all the recent PLA and other activity, when the country’s leadership transition (which has made many key central officials nervous) is completed at the end of this year, there is reason to hope that a more restrained Chinese position will be articulated.
Bộ Ngoại giao Trung Quốc hiểu những hạn chế pháp luật quốc tế tốt hơn so với hầu hết, mà không làm bất cứ điều gì cho đến nay để áp đặt chúng. Tuy nhiên, đối với toàn bộ các hoạt động của quân đội Trung Quốc gần đây và các hoạt động khác, khi đang diễn ra quá trình chuyển đổi lãnh đạo của đất nước (mà đã khiến nhiều quan chức chính trung ương phải lo lắng) mà sẽ được hoàn thành vào cuối năm nay, thì có lý do để hy vọng rằng lập trường kiềm chế hơn  của Trung Quốc sẽ đươc tiếp nối.


China can and should lower the temperature by re-embracing the modest set of risk-reduction and confidence-building measures that it agreed with ASEAN in 2002 – and building upon them in a new, multilateral code of conduct. And, sooner rather than later, it needs to define precisely, and with reference to understood and accepted principles, what its claims actually are. Only then can any credence be given to its stated position – not unattractive in principle – in favor of resource-sharing arrangements for disputed territory pending final resolution of competing claims.


Trung Quốc có thể và cần phải hạ nhiệt bằng áp dụng lại các biện pháp khiêm nhường, giảm nguy cơ và xây dựng lòng tin rằng mà họ đã đồng ý với ASEAN trong năm 2002 và xây dựng chúng trong một bộ quy tắc ứng xử đa phương mới. Và, càng sớm càng tốt, họ cần phải xác định chính xác, và có sự tham khảo các nguyên tắc đã được thông hiểu và được chấp nhận, yêu sách chủ quyền của họ thực sự bao gồm những gì. Chỉ sau đó bất kỳ niềm tin có thể được trao cho các vị trí quy định của nó không kém hấp dẫn về nguyên tắc ủng hộ thỏa thuận chia sẻ tài nguyên lãnh thổ tranh chấp chờ giải quyết chính thức tuyên bố cạnh tranh.


The US, for its part, while justified in joining the ASEAN claimants in pushing back against Chinese overreach in 2010-2011, must be careful about escalating its rhetoric. America’s military “pivot” to Asia has left Chinese sensitivities a little raw, and nationalist sentiment is more difficult to contain in a period of leadership transition. In any event, America’s stated concern about freedom of navigation in these waters has always seemed a little overdrawn.


Hoa Kỳ, về phần mình, trong khi biện minh tham gia các bên tuyên bố chủ quyền của ASEAN trong việc đẩy lùi sự lấn lướt của Trung Quốc những năm 2010-2011, cũng phải cẩn thận trong việc leo thang kuận điệu của mình. Trục quân sự của Mỹ chuyển sang châu Á đã tao ra các vấn đề nhạy cảm đối với Trung Quốc, và chủ nghĩa dân tộc sẽ khó khăn kiềm chế hơn trong giai đoạn của quá trình chuyển đổi lãnh đạo. Trong mọi trường hợp, mối quan tâm đã minh định của Mỹ về tự do hàng hải trong vùng biển này dường như luôn luôn có vẻ hơi thấu chi.


One positive, and universally welcomed, step that the US could take would be finally to ratify the Law of the Sea Convention, whose principles must be the foundation for peaceful resource sharing – in the South China Sea as elsewhere. Demanding that others do as one says is never as productive as asking them to do as one does.
Một bước đi tích cực, và được cả thế giới hoan nghênh, mà Mỹ có thể làm sẽ là cuối cùng sẽ phải phê chuẩn Luật về Công ước Biển, mà các nguyên tắc của nó phải là nền tảng để chia sẻ tài nguyên một cách hòa bình trong vùng biển Đông cũng như ở những nơi khác. Đòi hỏi rằng những người khác phải làm cái một người bảo là không bao giờ khả thi như yêu cầu mọi người làm như ta làm.


Gareth Evans, Australia’s foreign minister for eight years and President Emeritus of the International Crisis Group , is currently Chancellor of the Australian National University
Gareth Evans, Bộ trưởng Ngoại giao Úc trong tám năm, Chủ tịch danh dự của Nhóm Khủng hoảng Quốc tế, hiện đang là Giám đốc của Đại học Quốc gia Úc.



http://www.project-syndicate.org/commentary/calming-the-south-china-sea

No comments:

Post a Comment

your comment - ý kiến của bạn