MENU

BILINGUAL BLOG – BLOG SONG NGỮ ANH VIỆT SHARE KNOWLEGE AND IMPROVE LANGUAGE

--------------------------- TÌM KIẾM TRÊN BLOG NÀY BẰNG GOOGLE SEARCH ----------------------------

TXT-TO-SPEECH – PHẦN MỀM ĐỌC VĂN BẢN

Click phải, chọn open link in New tab, chọn ngôn ngữ trên giao diện mới, dán văn bản vào và Click SAY – văn bản sẽ được đọc với các thứ tiếng theo hai giọng nam và nữ (chọn male/female)

- HOME - VỀ TRANG ĐẦU

CONN'S CURENT THERAPY 2016 - ANH-VIỆT

150 ECG - 150 ĐTĐ - HAMPTON - 4th ED.

VISUAL DIAGNOSIS IN THE NEWBORN


Saturday, June 9, 2012

A New Security Order in the Pacific Một trật tự an ninh mới ở Thái Bình Dương




A New Security Order in the Pacific
Một trật tự an ninh mới ở Thái Bình Dương

by Khanh Vu Duc- Asia Sentinel

Vũ Đức Khanh/Asia Sentinel
Friday, 01 June 2012

01/06/2012
A new organization must be formed to address the region's present and future concerns

Một trật tự mới phải được thiết lập để giải quyết các mối quan tâm hiện tại và tương lai của khu vực.

The United States today is not the United States of 1962, financially sound and brimming with potential. Despite its best efforts, Washington will find itself hard pressed to find a manageable solution to the plethora of problems that plague the South China Sea.

Hoa Kỳ ngày nay không phải là Hoa Kỳ của năm 1962 với tài chính ổn định và tràn đầy tiềm năng. Dù với những nỗ lực cao nhất, Washington vẫn thấy bản thân mình khó có thể tìm một giải pháp có thể giải quyết được quá nhiều vấn nạn trong vùng Biển Đông.

Faced with a debt crisis and stubborn unemployment levels at home, exhausted militarily and economically from campaigns in Afghanistan and Iraq, the US must temper its foreign policy objectives in this period of austerity. No longer can the US be expected to provide economic and military support to its traditional allies.

Phải đối diện với cuộc khủng hoảng nợ nần và mức độ thất nghiệp bướng bỉnh trong nước, kiệt sức về quân sự và kinh tế sau các chiến dịch ở Afghanistan và Iraq, Hoa Kỳ hiện phải làm dịu bớt các mục tiêu chính sách đối ngoại của mình trong thời kỳ thắt lưng buộc bụng. Hoa Kỳ không còn có thể được mong đợi sẽ cung cấp các hỗ trợ về kinh tế và quân sự cho các đồng minh truyền thống của mình.

Despite an expected reduction in force—almost US$500 billion and perhaps more in planned defense spending cuts over the next decade—it is unlikely the US would withdraw completely from its commitments in Asia-Pacific or around the world, but its ability to execute foreign policy will be much diminished.

Dù đã có một cuộc xén tỉa - gần 500 tỷ đô và có lẽ nhiều hơn trong các cắt giảm về chi tiêu kế hoạch quốc phòng trong thập kỷ tới - có lẽ không có nghĩa là Hoa Kỳ sẽ rút hết những cam kết của mình ở khu vực châu Á-Thái Bình Dương hoặc khắp nơi trên thế giới, nhưng khả năng là việc thực hiện chính sách đối ngoại của họ sẽ phải giảm bớt.

To reflect the changing geopolitics, there is a need for a new security order in the Pacific. It is clear that the US maintains an interest in Asia-Pacific but can no longer play the same role it was once capable of. Countries in the region must assume responsibility over their security. However, this new security order should not omit the United States by counting it out permanently, but take into account its new role.

Để phản ánh các thay đổi địa chính trị, có nhu cầu cho một trật tự an ninh mới ở Thái Bình Dương. Rõ ràng là Hoa Kỳ duy trì quyền lợi ở châu Á-Thái Bình Dương, nhưng không còn có thể đóng vai trò tương tự như từng có khả năng trước đây. Các nước trong khu vực phải chịu trách nhiệm về an ninh của họ. Tuy nhiên, trật tự an ninh mới này không nên bỏ qua Hoa Kỳ bằng cách vĩnh viễn loại họ ra khỏi bài toán nhưng là phải đưa họ vào trong một vai trò mới.

By thrusting the bulk of responsibility onto the shoulders of Asian countries, with the hopes that such an order would provide relevant, regional-specific solutions to regional matters, the new security order would exist as an international forum and security alliance, providing the methods and means to resolve disputes before they could devolve into conflicts.


Bằng cách giao phần lớn trách nhiệm lên vai của các nước châu Á, với hy vọng rằng một trật tự như thế sẽ mang đến được các giải pháp thích hợp, có liên quan cụ thể đến các vấn đề khu vực, một nền trật tự an ninh mới sẽ tồn tại như là một diễn đàn quốc tế và một liên minh về an ninh, mang lại các phương pháp và phương tiện để giải quyết tranh chấp trước khi họ có thể phân rẽ thành các cuộc xung đột.

Common Interests, Shared Responsibility

The desire for an Asia-Pacific at peace is undoubtedly shared by all regional countries. Regardless of China’s assertiveness, not even they would seek conflict when it can be avoided. In this, all parties in this new security order could find common ground: to establish mechanisms that would preserve peace and security, and give way to prosperity.


Quyền lợi Chung, Trách nhiệm cùng chia xẻ

Mong muốn một khu vực châu Á-Thái Bình Dương hòa bình chắc chắn phải được tất cả các nước trong khu vực cùng chia xẻ. Bất kể quyết đoán nào của Trung Quốc, ngay cả các nước cũng không tìm đến xung đột khi có thể tránh được. Do đó, tất cả các bên trong trật tự an ninh mới này có thể tìm thấy nền tảng chung: để thiết lập cơ chế duy trì hòa bình an ninh, và nhường đường cho sự thịnh vượng.

While the United States’ pivot to the Asia-Pacific has included Marines in Australia and increased naval exercises with allies and strategic partners in the region, it cannot be expected that the US Navy will provide an umbrella of protection for all those in need. Ultimately, of the Southeast Asian nations, only the Philippines are assured protection under its Mutual Defense Treaty with the US. As such, other Southeast Asian nations must adapt to a reality in which American assistance is not always assured. Southeast Asian nations must not assume that the US will play an absolute role.

Trong khi trục chuyển đến Châu Á-Thái Bình Dưong của Hoa Kỳ bao gồm thủy quân lục chiến tại Úc và gia tăng các cuộc tập trận hải quân với các đồng minh và đối tác chiến lược trong khu vực, không thể dự kiến rằng Hải quân Mỹ sẽ cung cấp một chiếc ô dù bảo hộ cho tất cả những ai có nhu cầu. Cuối cùng, các quốc gia Đông Nam Á, chỉ có Philippines là được đảm bảo hộ phòng theo Hiệp ước Phòng thủ Song phương với Hoa Kỳ. Như vậy, các quốc gia Đông Nam Á khác phải thích ứng với một thực tế trong đó sự hỗ trợ của Mỹ không được bảo đảm. Các quốc gia Đông Nam Á không thể cứ giả định rằng Hoa Kỳ sẽ đóng một vai trò tuyệt đối.


What would a new security order in Asia-Pacific look like? It would have, perhaps, Japan, India, and Australia as perimeter nations, and at its core comprise of the US and Southeast Asian. This alliance—the Pacific Security Organization, or PSO, as it will be referred from here on—would serve as the new security order in Asia-Pacific. The US would continue to play an important role, but leadership of the organization would (and should) be assigned to a member of ASEAN, whose presence and interests are relevant to other ASEAN and regional partners.


Một trật tự an ninh mới ở châu Á-Thái Bình Dương sẽ như thế nào? Có lẽ, sẽ có Nhật Bản, Ấn Độ, và Australia là những nước ở vòng ngoài và tại cốt lõi của nó bao gồm Mỹ và Đông Nam Á. Liên minh này, Tổ chức An ninh Thái Bình Dương, hay PSO như sẽ được gọi tên này về sau - sẽ phục vụ như là một trật tự an ninh mới ở châu Á-Thái Bình Dương. Mỹ sẽ tiếp tục đóng một vai trò quan trọng, nhưng lãnh đạo của tổ chức sẽ (và nên) được giao cho một thành viên của ASEAN, quốc gia có sự hiện diện và lợi ích của mình liên quan đến các nước ASEAN khác và các đối tác khu vực.


For obvious reasons, Japan, India, and Australia, none of whom are ASEAN states, are unlikely to be leaders of this new order. History has not endeared Japan to the hearts and minds of its neighbors. India is too far removed from Southeast Asia; and Australia, however economically sound, may be excluded for similar reasons as India.


Vì những lý do rõ ràng, Nhật Bản, Ấn Độ, và Australia, không nước nào là các nước thuộc ASEAN, nên không có khả năng là các nhà lãnh đạo của trật tự mới này. Lịch sử đã không khiến Nhật Bản không được mến mộ trong tâm tưởng của các nước láng giềng. Ấn Độ thì ở quá xa từ khu vực Đông Nam Á và Australia, tuy kinh tế vững vàng nhưng phải bị loại trừ vì lý do tương tự như Ấn Độ.


Indonesia, possessing the largest economy and population in Southeast Asia, is a reasonable contender for a leadership role in the security order. It is sometimes perceived as a natural leader in ASEAN due to its size and strength, and so might be well-received as a leader among future member nations of the PSO.


Indonesia, với dân số và nền kinh tế lớn mạnh nhất khu vực Đông Nam Á, là một ứng viên hợp lý cho vai trò lãnh đạo trong nền trật tự an ninh. Đôi khi, đất nước này còn được coi là một nhà lãnh đạo tự nhiên trong khối ASEAN vì kích thước và sức mạnh của mình, do đó có thể được chấp nhận như một nhà lãnh đạo giữa các quốc gia thành viên tương lai của PSO.


If Indonesia should seek a leadership role, it is likely to receive the nod from the US. In his remarks to American Forces Press Service, General Martin E. Dempsey, chairman of the Joint Chiefs of Staff, remarked that an Asian-Pacific organization similar to NATO would have value; however, it must be demanded by those nations. There is need for such an organization, but no country has yet taken the initiative to create one. Indonesia is well placed to spearhead the creation of the PSO.


Nếu Indonesia tìm kiếm một vai trò lãnh đạo, có khả năng họ sẽ nhận được sự ưng thuận từ Hoa Kỳ. Trong nhận xét với Dịch vụ Báo Chí của Lực lượng đặc biệt Hoa Kỳ, Tướng Martin E. Demsey, Chủ tịch Tham mưu trưởng Liên quân, nói rằng một tổ chức châu Á-Thái Bình Dương tương tự như NATO sẽ có giá trị, tuy nhiên, nó phải được các quốc gia ở đó yêu cầu. Có nhu cầu cho một tổ chức như vậy, nhưng lại chưa có một quốc gia nào đề ra sáng kiến để tạo nên. Indonesia là ở vào vị trí tốt nhất để tạo ra một mũi khởi đầu cho PSO.


From its inception, the Pacific Security Organization must not be an American creation. The organization must be, at every level, an organization by Southeast Asian nations for Southeast Asian nations, in order to appropriately address concerns in the region. This would therefore entail member states of the PSO to assume all responsibility for their security and commitment to other party states. Over time, the PSO can evolve to encompass all of Asia-Pacific, but only after it has succeeded in securing peace in Southeast Asia.


Từ khởi đầu của mình, Tổ chức An ninh Thái Bình Dương không phải là một sáng tạo của Hoa Kỳ. Tổ chức ấy, ở mọi cấp độ, phải là một tổ chức bởi các quốc gia Đông Nam Á và cho các quốc gia Đông Nam Á, để giải quyết một cách thích hợp các mối quan tâm trong khu vực. Do đó, điều này sẽ đòi hỏi các quốc gia thành viên của PSO phải có trách nhiệm cho an ninh của mình và cam kết an ninh với các nước khác. Theo thời gian, PSO có thể phát triển để bao gồm tất cả các khu vực châu Á-Thái Bình Dương, nhưng chỉ sau khi nó đã thành công trong việc đảm bảo hòa bình ở khu vực Đông Nam Á.


The United States, of course, would remain an integral part of the organization, but it should not be looked upon to provide all the answers. In this period of austerity, the US military is in the process reorganizing its priorities and restructuring its forces. If it is to play any role in Asia-Pacific, the US must require its allies and strategic partners to assume some responsibility in securing their respective interests. The establishment of the PSO would allow Southeast Asian nations, formally dependent on US protection, to look to themselves to strengthen and improve their security.


Tất nhiên Hoa Kỳ, sẽ vẫn là một phần không thể thiếu của tổ chức, nhưng đất nước này không nên được trông đợi để mang lại tất cả các câu trả lời. Trong thời kỳ thắt lưng buộc bụng này, quân đội Hoa Kỳ đang trong quá trình tái tổ chức lại các ưu tiên và tái cơ cấu lực lượng của mình. Nếu phải đóng một vai trò nào ở châu Á-Thái Bình Dương, Hoa Kỳ sẽ phải yêu cầu các đồng minh và đối tác chiến lược của mình thừa nhận một số trách nhiệm trong việc đảm bảo quyền lợi của họ. Việc thành lập PSO sẽ cho phép các quốc gia Đông Nam Á, phụ thuộc chính thức vào sự bảo vệ của Hoa Kỳ, dựa vào chính mình để tăng cường và cải thiện an ninh của mình.


Challenges and Opportunities Ahead

Undoubtedly there will be many challenges facing the establishment of this new security order; however, all the same, there will equally be many benefits. Challenges are merely opportunities yet discovered; and although the challenges are immediate and benefits distant, if not nebulous, this should in no way discourage any attempt at formalizing a new security order. The greatest opportunity of all is the stabilization the Pacific. If this century should be the “Pacific Century,” it would be better that the Pacific be free of conflict.


Những thách thức và cơ hội phía trước

Chắc chắn sẽ có nhiều thách thức đối mặt với việc thành lập nền trật tự an ninh mới này, tuy nhiên sẽ có nhiều lợi ích xứng đáng. Thách thức chỉ đơn thuần là những cơ hội chưa được phát hiện, và mặc dù những thách thức là trước mắt và lợi ích thì còn xa, nếu không muôn nói là mơ hồ, do vậy, điều này không có cách gì ngăn cản được bất kỳ nỗ lực nhằm chính thức hóa một nền trật tự an ninh mới. Cơ hội lớn nhất cho tất cả là ổn định hoá khu vực Thái Bình Dương. Nếu thế kỷ này nên là một "thế kỷ Thái Bình Dương", thì việc một khu vực Thái Bình Dương không còn tranh chấp sẽ là điều tốt hơn.

A new security order is crucial to delivering and maintaining said peace and prosperity. The most pressing matter at hand is not only assembling the countries to be involved, but also organizing them among common grounds. As stated earlier, although these countries share a common interest, their differences are many; and it may be that these differences prevent the creation of a new security order.


Một trật tự an toàn mới là rất quan trọng để mang lại và duy trì hòa bình thịnh vượng. Vấn đề cấp bách nhất hiện nay không phải chỉ ở việc ráp nối các nước tham gia, mà còn là việc tổ chức cho họ vào những nền tảng chung. Như đã nêu trước đó, mặc dù các quốc gia này chia sẻ lợi ích chung nhưng sự khác biệt của họ rất là nhiều, và có thể là chính những khác biệt này sẽ ngăn chặn việc tạo ra một trật tự an ninh mới.


Overlapping territorial claims in the South China Sea, for example, could scuttle the PSO before it can take off. Almost all claimant states in the Spratly Island disputes have overlapping claims. Past grievances between countries may also be too much to bear moving forward. Whatever the challenges, however, it must be made clear to potential parties that there is much to be gained by putting aside these differences.


Thí dụ như các tuyên bố chồng chéo về lãnh thổ ở Biển Đông có thể nhận chìm PSO trước khi nó có thể cất cánh. Hầu như tất cả các nước nguyên đơn trong tranh chấp ở đảo Trường Sa đều có những đòi hỏi chồng chéo nhau. Các bất bình trong quá khứ giữa các quốc gia cũng có thể là quá nặng nề khiến khó di chuyển về phía trước. Tuy nhiên, dù có những thách thức, cần phải dứt khoát rõ ràng cho các bên có tiềm năng rằng sẽ có nhiều điều để đạt được khi chịu để các khác biệt này sang một bên.


Beyond peace and security in the Pacific, this new, international security forum could strengthen ties between East and West. Much like NATO can be used to address, discuss, and attempt to solve security concerns before they erupt, this Asian-Pacific security organization can do the same. The potential for the South China Sea territorial disputes to devolve into conflict looms in the distance. At present, it seems unlikely that any claimant country will start a war over the disputes; however, would it not be better to resolve this matter now rather than wait and find out later? ASEAN has thus far proved lacking in finding an acceptable solution to this problem. It may be that a new forum with the proper mandate is required to resolve the disputes.


Ngoài nền hòa bình và an ninh ở Thái Bình Dương, diễn đàn an ninh quốc tế mới này có thể tăng cường mối quan hệ giữa Đông Tây. Đa phần sẽ như NATO, tổ chức từng được sử dụng để đề cập, thảo luận và cố gắng giải quyết những mối quan tâm an ninh trước khi chúng có thể bùng nổ, tổ chức an ninh châu Á-Thái Bình Dương này có thể làm như vậy. Tiềm năng khiến các tranh chấp lãnh hải ở Biển Đông có thể chuyển thành một cuộc xung đột khung đang thoáng hiện từ xa. Hiện nay, có vẻ như không quốc gia khiếu kiện nào sẽ bắt đầu một cuộc chiến tranh vì những tranh chấp, tuy nhiên, giải quyết vấn đề có phải là tốt hơn việc cứ chờ đợi tìm kiếm sau ? Cho đến nay, ASEAN đã chứng tỏ là thiếu sót trong việc tìm kiếm một giải pháp chấp nhận được cho vấn đề này. Một diễn đàn mới với nhiệm vụ thích hợp có thể là cần thiết để giải quyết tranh chấp.




Translated by Lê Quốc Tuấ


http://www.asiasentinel.com/index.php?option=com_content&task=view&id=4558&Itemid=213%3Cbr%20/%3E

No comments:

Post a Comment

your comment - ý kiến của bạn