MENU

BILINGUAL BLOG – BLOG SONG NGỮ ANH VIỆT SHARE KNOWLEGE AND IMPROVE LANGUAGE

--------------------------- TÌM KIẾM TRÊN BLOG NÀY BẰNG GOOGLE SEARCH ----------------------------

TXT-TO-SPEECH – PHẦN MỀM ĐỌC VĂN BẢN

Click phải, chọn open link in New tab, chọn ngôn ngữ trên giao diện mới, dán văn bản vào và Click SAY – văn bản sẽ được đọc với các thứ tiếng theo hai giọng nam và nữ (chọn male/female)

- HOME - VỀ TRANG ĐẦU


A PASSAGE TO INDIA - CHUYẾN ĐI TỚI ẤN ĐỘ



Tuesday, May 29, 2012

中共利益集团内部的权势斗争 CUỘC TRANH GIÀNH QUYỀN LỰC TRONG NỘI BỘ CÁC TẬP ĐOÀN LỢI ÍCH CỦA ĐẢNG CỘNG SẢN TRUNG QUỐC


 

中共利益集团内部的权势斗争
CUỘC TRANH GIÀNH QUYỀN LỰC TRONG NỘI BỘ CÁC TẬP ĐOÀN LỢI ÍCH CỦA ĐẢNG CỘNG SẢN TRUNG QUỐC

讯论坛
Diễn đàn Boxun
30-3-2012

30-3-2012

中共党内的矛盾,从来就不是什么路线斗争,而始终都是帮派体系的权势斗争,所谓路线斗争,不过是个冠冕堂皇的幌子。中共,是十九世纪末以苏俄为首的第三国际派生出来的产物①,乱世英雄出四方,虽然当时的国际大气候造就了中共,但中共的根基是农民和小资产阶级的混合体,这注定了它从成立那天起,就是个由大小政治野心家组成的利益集团,它所建立的政权,和洪秀全的太平天国,李自成的大顺王朝都是一个性质。

Mâu thuẫn trong nội bộ Đảng cộng sản Trung Quốc xưa nay không phải là đấu tranh đường lối gì, mà trước sau đều là đấu tranh quyền thế của hệ thống bang phái, cái gọi là đấu tranh đường lối chẳng qua chỉ là cao chiêu. Đảng cộng sản Trung Quốc là sản phẩm được sinh ra từ Quốc tế III do Liên Xô đứng đầu vào cuối thế kỷ 19, loạn thế anh hùng xuất tứ phương, tuy bầu không khí quốc tế khi ấy đã tạo ra Đảng cộng sản Trung Quốc , nhưng nền tảng của Đảng cộng sản Trung Quốc là thể hỗn hợp giữa nông dân với giai cấp tiểu tư sản, điều này đã ấn định ngay từ ngày thành lập, nó là tập đoàn lợi ích được hợp thành từ những nhà có dã tâm chính trị, chính quyền do nó lập ra hoàn toàn đồng tính chất với Thái bình Thiên quốc của Hồng Tú Toàn, Đại thuận Vương triều của Lý Tự Thành.


一个利益集团夺取政权后,内部必然产生权势斗争,在它打天下的过程中,同甘苦共患难是共同利益所致,待到建立了政权开始利益分配时,矛盾就全部暴露了。一群土匪内部火拼的原因,虽然多是分赃不均,但更主要还是争当大掌柜的矛盾,所谓一山不容二虎,一口槽子不能栓两头驴,这是包括封建皇朝等一切专制政权的共性。中国历朝历代的农民起义都是以均贫富这个口号,打倒皇帝,自己又做了皇帝,中共也借用了这个原始平等思想,不过是给它冠以更响亮的名义――产主义,所以,就专制共性而言,皇帝和中共只是名称的区别。

Một tập đoàn lợi ích khi giành xong chính quyền, nội bộ đương nhiên sẽ nảy sinh đấu tranh quyền thế, trong quá trình đoạt thiên hạ, sự đồng cam cộng khổ chung hoạn nạn là xuất phát từ lợi ích chung, đợi đến khi thành lập chính quyền phân chia lợi ích, mọi mâu thuẫn sẽ được phơi bày ra hết. Nguyên nhân để một đám thổ phỉ xâu xé nội bộ tuy phần nhiều là do phân chia chiến lợi phẩm không đều, nhưng chủ yếu hơn vẫn là mâu thuẫn tranh nắm quyền, cái gọi là một núi không có hai hổ, một máng không thể buộc được hai con lừa, chính là tính chất chung của mọi chính quyền chuyên chế, bao gồm hoàng triều phong kiến… Khởi nghĩa nông dân qua các triều đại của Trung Quốc đều lấy khẩu hiệu quân bình giàu nghèo, đánh đổ vua xong rồi mình lại làm vua, Đảng cộng sản Trung Quốc cũng mượn cái tư tưởng bình đẳng nguyên thủy này, chỉ có khác là chụp cho nó cái danh nghĩa sáng láng hơn – chủ nghĩa cộng sản, cho nên, xét về tính chất chung của sự chuyên chế, thì vua với Đảng cộng sản Trung Quốc chỉ khác nhau về tên gọi.

中共利益集团内最早的线斗争,始于第三国际的所谓托派,以陈独秀为代表。后来是绝对服从第三国际领导的所谓瞿秋白路线、李立三路线和王明路线,但是当这些路线走不通的时候,共产国际就把失败的责任推到路线执行者身上,推到间谍内奸的头上。而且,中共这个第三国际的怪胎,从它诞生那天起就是个疯狂运转的绞肉机,因为它的祖师爷苏俄就是部绞肉机。经过数次线斗争的血淋淋撕咬,第三国际的代表们都成了毛泽东的手下败将,最后是毛泽东胜出了。毛泽东为一世奸雄,正是巧妙地利用了共产国际的肃反政策打击异己,拉一派打一派,在长征中拉拢周恩来张闻天打击博古和李德,最后窃取了中共的最高权力。

Cuộc “đấu tranh đường lối” sớm nhất trong nội bộ các tập đoàn lợi ích của Đảng cộng sản Trung Quốc được bắt đầu từ cái gọi là Trôtkit (Trotskyist) của Quốc tế III mà Trần Độc Tú là đại diện. Về sau lại tuyệt đối phục tùng cái gọi là đường lối Cù Thu Bạch, đường lối Lý Lập Tam, đường lối Vương Minh do Quốc tế III chỉ đạo, nhưng khi những đường lối này bế tắc, Quốc tế cộng sản liền đùn đẩy trách nhiệm về sự thất bại cho những người chấp hành đường lối, đùn đẩy lên đầu gián điệp nội gián. Hơn nữa, cái quái thai Đảng cộng sản Trung Quốc của Quốc tế III này từ khi ra đời đã là chiếc máy xay thịt quay điên cuồng, bởi tổ sư phụ Liên Xô của nó chính là chiếc máy xay thịt. Trải qua bao cuộc cắn xé đẫm máu về “đấu tranh đường lối”, các đại diện của Quốc tế III đều trở thành bại tướng dưới bàn tay của Mao Trạch Đông, cuối cùng là Mao Trạch Đông đã chiến thắng. Mao Trạch Đông vì muốn là gian hùng một thuở  đã khéo léo lợi dụng chính sách quét sạch phản động (nguyên văn: túc phản chính sách) để đánh lại những người bất đồng chính kiến, lôi kéo phe này đánh lại phe kia, trong cuộc “Vạn lý Trường chinh” đã lôi kéo Chu Ân Lai, Trương Văn Thiên đánh lại Bác Cổ và Lý Đức, rồi cuối cùng đoạt được quyền lực tối cao của Đảng cộng sản Trung Quốc.

之所以毛能在这台绞肉机中立于不败之地,就是他吃透了中国文化中的儒家经典,深谙权术之道,将马列主义与中国社会实践相结合,创造性的发展了马列主义说的明白些,就是将马列主义与中国儒术相结合,创造性的发展了资治通鉴。所以,青出于蓝胜于蓝,毛的政权自建立以来,也一直就处于不断的党内斗争中。如果毛是苏俄领袖,相信斯大林也不是他的对手。毛玩权术的最高境界是两面派双重标准,贼喊捉贼,他一贯倡导要光明正大不要阴谋诡计,而实际上他才是最擅长施展阴谋诡计的。

Sở dĩ Mao có thể ở vị trí bất khả chiến bại của chiếc cái máy xay thịt này chính là do ông ta đã ngốn hết Nho gia kinh điển, am hiểu quyền thuật trong văn hóa Trung Quốc, “đã kết hợp chủ nghĩa Mac với thực tiễn xã hội Trung Quốc, phát triển chủ nghĩa Mac một cách sáng tạo, xin nói cho rõ hơn, chính là đã kết hợp chủ nghĩa Mac với Nho thuật Trung Quốc, phát triển “Tư trị thông giám”[i] một cách sáng tạo. Cho nên, hậu sinh khả úy, chính quyền của Mao từ ngày thành lập đến nay, cũng luôn ở vào thế “đấu tranh đường lối” không ngừng. Nếu như Mao là lãnh tụ Liên Xô, thì tin chắc Stalin không phải là đối thủ của ông ta. Cương giới cao nhất trong sự chơi quyền thuật của Mao là tiêu chuẩn phái hai mặt song trùng, vừa ăn cướp vừa la làng, ông ta luôn đề xướng “phải quang minh chính đại không được âm mưu quỷ kế”, nhưng thực tế ông ta mới là kẻ trổ âm mưu quỷ kế thiện nghệ nhất.


比如他主演的火拼王伦,就是杀井冈山的袁文才王佐,但他不出面,过后又猫哭老鼠的假装慈悲,结果袁临死前还在错误认为:毛泽东要是起这种心肠,天也会黑了半边哩!②然而事实上,中共杀袁文才王佐,正是根据当时中共六大的决议③,毛泽东和李立三都是六大的委员,毛也是具体执行者。中共党史把这一事件归结为李立三的错误路线,说执行者是地方政权,美化了毛泽东和周恩来,殊不知中共历史上的一切肃反运动本来都是中央所为,之后的苏区肃反,大杀AB团和延安整风等,也都是毛泽东玩弄两面派的结果。

Chẳng hạn như Hỏa phanh vương luân[ii] do ông ta chủ diễn chính là đã giết chết Viên Văn Tài, Vương Tá ở núi Tỉnh Sơn, nhưng ông ta không lộ diện, sau đó lại giả dạng từ bi nước mắt cá sấu, kết quả là Viên Văn Tài lúc lâm chung vẫn còn sai lầm cho rằng: Mao Trạch Đông mà có bụng dạ như thế thì có mà trời sập! Tuy nhiên, sự thật là Đảng cộng sản Trung Quốc đã giết chết Viên Văn Tài, Vương Tá tuân theo nghị quyết của Đại hội 6 Đảng cộng sản Trung Quốc, Mao Trạch Đông và Lý Lập Tam đều là ủy viên của Đại hội 6, Mao cũng là người chấp hành cụ thể. Lịch sử Đảng cộng sản Trung Quốc quy kết sự kiện này cho đường lối sai lầm của Lý Lập Tam, nói người chấp hành là chính quyền địa phương, đã làm đẹp cho Mao Trạch Đông và Chu Ân Lai, chứ đâu biết tất cả mọi phong trào quét sạch phản động trong lịch sử Đảng cộng sản Trung Quốc vốn là do trung ương làm, quét sạch phản động ở Tô khu[iii], tàn sát Đoàn AB và chỉnh phong Diên An… sau đó cũng đều là kết quả từ trò chơi hai mặt của Mao Trạch Đông.

中共党内,按区域分几大帮派:红区派,白区派,湘鄂帮,川帮,西北帮。在军内,还分一至四野各大体系。红区派,主要是指中央苏区与后来参加长征的各根据地马;白区派,主要是指中共各地方局(北方局,南方局等等)属下的地下党组织④。湘鄂帮和川帮是指湖南湖北江西四川这些地区先后暴动起事的共产党人,汇集到中央苏区后,鄂帮和川帮因为人数较少,依附于湖南帮,在党内斗争中结成了同盟。而西北帮和白区派,是毛泽东夺取政权后第一步要铲除的。

Trong Đảng cộng sản Trung Quốc được chia thành mấy bang phái lớn theo khu vực:  Hồng khu phái, Bạch khu phái, Tương-Ngạc bang, Xuyên bang, Tây Bắc bang. Trong quân đội, còn phân chia Đội quân dã chiến thứ tư thành các hệ thống lớn. Hồng khu phái chủ yếu chỉ “Khu xô viết trung ương” và quân đội ở các căn cứ địa tham gia Vạn lý trường chinh sau này; Bạch khu phái chủ yếu chỉ tổ chức Đảng cấp dưới trực thuộc các trung ương địa phương cục (Cục miền Bắc, Cục miền nam…). Tương-Ngạc bang và Xuyên bang chỉ những Đảng viên cộng sản lần lượt bạo động nổi dậy ở các vùng Hồ Nam, Hồ Bắc, Tứ Xuyên, sau khi hội tụ về khu xô viết, do số người ở Ngạc bang và Xuyên bang tương đối ít, nên đã dựa vào Hồ Nam bang kết thành đồng minh trong đấu tranh nội bộ Đảng. Còn Tây Bắc bang và Bạch khu phái đã bị loại trừ trước tiên sau khi Mao Trạch Đông đoạt được chính quyền.

西北帮,则是指以刘志丹为首的陕北共产党,可以说,没有西北帮,也就没有今天的中共。中共中央的长征,原计划本来是取道青海直奔新疆后进入苏联,再以苏联为大后方待机反攻,因青海甘肃阻力太大才折向陕甘红区,毛泽东的中央在进入陕甘前,又导演了一鸠占鹊巢的大戏,先利用徐海东的红25军肃反,抓陕北红军的AB团,然后由毛泽东亲自出面矫枉过正,收服了刘志丹⑤。中央红军落脚之后,毛泽东用西征计消灭张国焘的主力红四方面军,又用东征计消灭陕北红军主力,派心腹宋任穷担任东征部队政委,出奇巧合的是,刘志丹和陕北红军的两员著名将领,居然都在这次东征中死于莫名其妙的冷枪⑥。

Tây Bắc bang thì chỉ Đảng cộng sản Thiểm Bắc do Lưu Chí Đan đứng đầu, có thể nói, không có Tây Bắc bang thì cũng không có Đảng cộng sản Trung Quốc ngày nay. Cuộc “Vạn lý trường chinh” của trung ương Đảng cộng sản Trung Quốc với kế hoạch vốn có là thông qua Thanh Hải thẳng tới Tân Cương xong tiến vào Liên Xô, rồi lấy Liên Xô làm đại hậu phương để chờ thời phản công, do trở lực Thanh Hải, Cam Túc quá lớn nên mới ngoặt sang Hồng khu Thiểm-Cam, trung ương của Mao Trạch Đông trước khi tiến vào Thiểm-Cam lại đã đạo diễn một vở kịch chim gáy đoạt tổ chim khách, đầu tiên lợi dụng Đội quân 25 Hồng quân của Từ Hải Đông để quét sạch phản động, tóm gọn Đoàn AB của hồng quân Thiểm Bắc, rồi sau đó đích thân Mao Trạch Đông ra mặt chấn chỉnh lại, thu phục Lưu Chí Đan. Khi Hồng quân trung ương dừng chân, Mao Trạch Đông đã dùng kế “Tây chinh” để tiêu diệt Hồng tứ diện phương quân chủ lực của Trương Quốc Đào, rồi lại dùng kế “Tây chinh” để tiêu diệt hồng quân chủ lực Thiểm Bắc, phái kẻ tâm phúc Tống Nhiệm Cùng nhậm chức chính ủy bộ đội Đông chinh, và điều trùng hợp ngẫu nhiên là Lưu Chí Đan và hai vị tướng nổi tiếng của hồng quân Thiểm Bắc đều đã chết vì bị bắn tỉa một cách bí ẩn.

红区派干部,主要是以出身于老红军土八路为主的军人。白区派干部则以文职人员为主,包括潜伏在国民党军政系统以及民主党派,各界各领域中的地下党。显然,后者的文化层次要高于前者,数量上也多于前者,中共建政后,主要是依赖这些干部建设国家。红区派引为自豪的是老子是扛枪打天下的功劳最大最有资格坐江山,白区派瞧不起红区派是农民大老粗文盲土八路外行领导内行。如果说中共内部有左右派之争,那么红区派大多是左派,白区派则基本是右派。这个矛盾终于在1956年的反右斗争中暴发。

Cán bộ của Hồng khu phái chủ yếu xuất thân từ quân nhân Bát lộ quân hồng quân lão thành là chính. Cán bộ của Bạch khu phái thì gồm các nhân viên dân sự là chính, bao gồm các đảng bí mật tiềm phục trong hệ thống quân chính đảng quốc dân và các đảng phái dân chủ, các giới các lĩnh vực. Hiển nhiên là trình độ văn hóa của Bạch khu phái cao hơn Hồng khu phái, về số lượng cũng nhiều hơn, sau khi Đảng cộng sản Trung Quốc thành lập chính quyền đã chủ yếu dựa vào những cán bộ này để xây dựng đất nước. Điều để Hồng khu phái vênh vác là “Chúng ông có công lao lớn nhất là vác súng đoạt thiên hạ nên có tư cách nắm chính quyền nhất”. Bạch khu phái coi khinh Hồng khu phái là “bát lộ quân nông dân thô lỗ thất học, là người ngoại đạo lãnh đạo”. Nếu như nói trong nội bộ Đảng cộng sản Trung Quốc có sự đấu tranh phái tả phái hữu, thì Hồng khu phái phần nhiều là phái tả, còn Bạch khu phái thì về cơ bản là phái hữu. Mâu thuẫn này cuối cùng đã nổ ra trong cuộc đấu tranh phản hữu năm 1956.

虽然毛泽东当上了中共大掌柜,但他疑虑重重,日夜担忧别人夺他的权,与他平分秋色特别是被架空,最大的敌手当然是刘少奇这个白区派的领袖,所以他开国后要做的第一件大事就是搞掉刘,他用的是二桃杀三士手法⑦,制造高刘矛盾,先利用高岗这个西北帮头子搞刘少奇,而高岗反刘少奇,打的就是路线斗争牌,他也是最早看出老毛与刘不合的,错以为老毛会站在他一边,错以为斯大林是他的后台而稳操胜券。但是,刘的势力显然太大,弄权的手段并不亚于老毛,结果高大麻子不是刘的对手,老毛则顺势帮刘推了一把,先搞掉了西北帮,从此西北帮在中共党内再也不成气候,毛泽东在这次权斗中,弄权弄的是炉火纯青。

Tuy Mao Trạch Đông đã nắm đại quyền trong Đảng cộng sản Trung Quốc, nhưng lòng đầy những nghi ngờ, đêm ngày chỉ lo người khác đoạt mất quyền của mình, ngang cơ với ông ta sẽ đặc biệt cho ngồi chơi xơi nước, địch thủ lớn nhất của ông ta đương nhiên là lãnh tụ Bạch khu phái Lưu Thiếu Kỳ, cho nên đại sự đầu tiên ông ta muốn làm sau khi lập nước chính là thanh toán Lưu, thủ pháp ông ta dùng là tặng 2 cây đào cho 3 tráng sĩ, tạo ra mâu thuẫn Cao-Lưu, đầu tiên dùng đầu sỏ Tây Bắc bang là Cao Cương bắt quan hệ với Lưu Thiếu Kỳ, còn khi Cao Cương phản Lưu Thiếu Kỳ thì đánh với chiêu bài đấu tranh đường lối, ông ta cũng là người nhận ra sự không hợp nhau giữa Mao và Lưu sớm nhất, nhưng đã sai lầm khi cho rằng Mao đứng về phía với mình, sai lầm khi cho rằng với hậu đài là Stalin thì sẽ nắm chắc phần thắng. Nhưng thế lực của Lưu hiển nhiên quá lớn, thủ đoạn lộng quyền không hề thua kém gì Mao, kết quả cây thầu dầu họ Cao không phải là đối thủ của Lưu, Mao liền tiện tay giúp Lưu đẩy đi một phát, thanh toán xong Tây Bắc bang trước, từ đó Tây Bắc bang chẳng còn nghĩa lí gì trong Đảng cộng sản Trung Quốc, trong lần đấu tranh quyền lực này, sự lộng quyền của Mao Trạch Đông đã thành công.

五十年代,因为刚刚获得政权,要利用资产阶级建设国家,毛刘邓走的都是同一条路线,叫作新民主主,所以那时候的党内权斗还不叫路线斗争,叫做与反党集团的斗争,那么高岗和彭德怀就都戴上了反党集团的高帽子,而且以这样的罪名还可以进行党内大清洗,名正言顺的清洗掉那些对毛泽东不够忠诚的反党分子。毛的最后大清洗是通过文革完成的,所谓打倒党内走资派不过是掩饰权斗的幌子。因为即使四人帮和林彪不垮台,他们也是要走资本主义道路的,金二胖不也搞了特区吗?关键在于谁嘴大,路线是个纲,纲举目张⑧,靠的是权威,同样是资本主义道路,毛泽东走起来就不叫修正主义了,是创造性地发展了马列主义

Ở thập niên 50, do vừa mới đoạt được chính quyền, muốn sử dụng tầng lớp tư sản xây dựng đất nước, nên cả Mao, Lưu và Đặng đều đi chung một con đường, gọi là “chủ nghĩa dân chủ mới”, cho nên đấu tranh quyền lực trong Đảng khi ấy vẫn còn chưa được gọi là đấu tranh đường lối, mà gọi là “đấu tranh với tập đoàn phản Đảng”, thế là cả Cao Cương và Bành Đức Hoài đều đã bị chụp cho cái mũ tập đoàn phản Đảng, rồi với cái tội danh ấy mà còn có thể tiến hành được cuộc đại thanh lọc trong Đảng, thanh lọc sạch một cách danh chính ngôn thuận  những “phần tử phản Đảng” chưa đủ trung thành với Mao Trạch Đông. Cuộc đại thanh lọc cuối cùng của Mao là thông qua việc hoàn thành cuộc Đại cách mạng văn hóa, cái gọi là đánh đổ phái đi vào con đường tư bản chủ nghĩa chẳng qua là che đậy chiêu bài đấu tranh quyền lực. Bởi ngay cả khi Tứ nhân bang (Bọn bốn người) và Lâm Bưu có không bị rớt đài đi nữa, thì họ cũng muốn “đi vào con đường tư bản chủ nghĩa”, Kim Jong-Il chẳng phải cũng đã làm “đặc khu” sao? Mấu chốt ở chỗ ai to mồm, đường lối  là giềng lưới, giềng lưới giương thì mắt lưới mở, chỗ dựa là uy quyền, cũng là con đường tư bản chủ nghĩa, nhưng Mao Trạch Đông đi vào thì liền không gọi là chủ nghĩa xét lại nữa, mà là “phát triển một cách sáng tạo chủ nghĩa Mac-Lênin”.

泽东为什么要屡屡搞政治运动来实现党内清洗呢?因为党内派系多了,就只能实行党内民主,这就阻止了他的个人极权建立。纵观中共建政以来,毛泽东发动的历次政治运动,都与剪除反党分子反党集有关,最后是文革,文革是老毛对白区派的总清算,因为白区派的七千人大会令他深恶痛绝,文革前夕已经把他完全架空了。白区派的总头子是刘少奇和周恩来,毛泽东则故伎重演,拉林周发动文革打刘,打掉刘之后再打林,打掉林之后再打周,象朱元璋为太子继位扫平障碍一样,把元老们统统卡揸掉,搞成了毛家天下,但终因年岁已高力不从心,最后还是以失败告终。其实毛在临死前已经预感到自己的失败了,他与中共右派的最后一搏,是击右倾翻案风⑨。可以说,毛也是在无奈中恨恨而死。

Vì sao Mao Trạch Đông phải liên tiếp tiến hành các cuộc vận động chính trị để thực hiện thanh lọc nội bộ Đảng? Bởi hệ thống bang phái trong Đảng mà nhiều lên thì chỉ còn có thể thực hành dân chủ trong Đảng, điều này gây trở ngại cho việc thiết lập độc quyền cá nhân của ông ta. Nhìn lại từ ngày Đảng cộng sản Trung Quốc xây dựng chính quyền đến nay, nhiều cuộc vận động chính trị do Mao Trạch Đông phát động đều có liên quan đến việc loại bỏ các “phần tử phản Đảng và tập đoàn phản Đảng”, cuối cùng là Đại cách mạng văn hóa, Đại cách mạng văn hóa là cuộc tổng thanh toán của Mao đối với Bạch khu phái. Bởi cuộc Đại hội 7 ngàn người của Bạch khu phái khiến cho Mao ghét cay ghét đắng, nên đã bị ông ta cho đi tàu bay giấy vào đêm trước của Đại cách mạng văn hóa. Trùm sỏ của Bạch khu phái là Lưu Thiếu Kỳ và Chu Ân Lai, Mao Trạch Đông giở lại trò cũ, lôi kéo Lâm, Chu phát động Đại cách mạng văn hóa để đánh Lưu, đánh chết Lưu xong lại đánh Lâm, đánh chết Lâm xong lại đánh Chu, giống như Chu Nguyên Chương để quét sạch mọi ngáng trở cho thái tử kế vị, đã triệt hạ sạch các nguyên lão vậy, làm thành thiên hạ của nhà Mao, nhưng cuối cùng do tuổi tác đã cao lực bất tòng tâm, nên rút cuộc vẫn phải thất bại cáo chung. Thực sự thì ngay từ lúc lâm chung, Mao đã dự cảm được sự thất bại của mình, cuộc vật lộn cuối cùng với phái tả của ông ta là phong trào “phản kích làn gió hữu khuynh lật án”. Có thể nói, Mao cũng cay đắng nuốt hận mà chết.

毛共时代结束后,进入了邓共时代,那么深得毛泽东真传,弄权最成功的则是邓小平,乘四五运动东风,拉拢知识分子,借民主小阳春展开实践是检验真理的唯一标准讨论,搞掉了坚持两个凡是的华国锋,然后卸磨杀驴拆除西单民主墙,大抓曾经捧他上台的民运人士,接着就是反资产阶级自由化,利用赵紫阳搞掉胡耀邦,垂帘听政,和毛泽东一样,一直到咽气之前还在牢牢的抓住权力不放。这时候的中共理论家们,已经羞于再提路线斗争这个名词了,因为按马列主义理论衡量,邓小平的中国特色改革开放,美其名曰社会主义市场经济,经是彻头彻尾的资本主义,干脆就是赤裸裸的丛林法则了,哪来的什么主义什么路线呢?

Khi thời Đảng cộng sản của Mao kết thúc là bước vào thời Đảng cộng sản của Đặng Tiểu Bình, lộng quyền thành công nhất chính là Đặng Tiểu Bình, thừa cơ làn gió đông Phong trào Ngũ tứ, lôi kéo trí thức, mượn cớ “Tháng mười một dân chủ” để triển khai cuộc thảo luận lớn “Thực tiễn là tiêu chuẩn duy nhất để kiểm nghiệm chân lý”, loại bỏ được Hoa Quốc Phong là người kiên trì “hai phàm là”, sau đó vắt chanh bỏ vỏ đạp đổ bức tường dân chủ thuần túy phương Tây, tóm hết những nhà hoạt động dân chủ từng nâng đỡ ông ta lên cầm quyền, tiếp đến là chống tự do hóa tư sản, lợi dụng Triệu Tử Dương loại bỏ Hồ Diệu Bang, buông rèm chấp chính, giống như Mao Trạch Đông là nắm chặt quyền lực không buông cho đến khi tắt thở. Các nhà lý luận của Đảng cộng sản Trung Quốc lúc này đã ngượng ngùng không còn nhắc đến từ ngữ đấu tranh đường lối nữa, bởi vì nếu so đo với chủ nghĩa Mac-Lênin, công cuộc mở cửa cải cách mang màu sắc Trung Quốc của Đặng Tiểu Bình, với cái tên mĩ miều là nền kinh tế thị trường xã hội chủ nghĩa, đã là chủ nghĩa tư bản thứ thiệt, dứt khoát là thứ luật rừng trần trụi rồi, đâu có còn là chủ nghĩa hay đường lối gì nữa?

至于今天的中共,那就更不要提什么路线斗争了,党棍元老们都搁儿屁了,再没有铁腕级别的权威人物了,随着人类文明的进步,打江山坐江山式的执政合法性空前危急,任何陈词滥调的理论都失去了说服力,那不就只剩下了权斗吗?其实任何社会的政治,所谓路线斗争都是虚伪的,而不讲路线斗争,只讲争权夺势的政治才是真实的。所以,今天人们所熟知的中共集团内部有上海帮,北京帮,江系,胡系,太子党,团派等等令人眼花缭乱的帮派体系,正是权势斗争的结果。权斗的最后结果,所有的帮派体系将归结为两大阵营,最后互相角逐的将是团派和太子党派。

Còn Đảng cộng sản Trung Quốc ngày nay thì lại càng đừng có nói gì đến đấu tranh đường lối nữa cả, các cựu đầu đảng đều đã bị xếp xó, không bao giờ còn những nhân vật quyền uy ở đẳng cấp bàn tay sắt nữa cả, cùng với sự tiến bộ của văn minh nhân loại, tính hợp pháp của kiểu đoạt giang sơn tọa giang sơn đã trở nên nguy cấp chưa từng có, bất cứ thứ lý luận nhàm chán cũ rích nào cũng bị mất sức thuyết phục, vậy chẳng phải chỉ còn sót lại có mỗi đấu tranh quyền lực đó sao? Thực sự thì nền chính trị của bất cứ xã hội nào có cái gọi là đấu tranh đường lối đều chỉ là ngụy tạo, còn nền chính trị không nói đến đấu tranh đường lối mà chỉ nói đến đấu tranh giành quyền đoạt thế mới là chân thực. Cho nên, nội bộ tập đoàn Đảng cộng sản Trung Quốc mà dân chúng được biết ngày nay là một hệ thống bang phái gồm có Thượng Hải bang, Bắc Kinh bang, Giang [Trạch Dân] hệ, Hồ [Cẩm Đào] hệ, Thái tử đảng, Đoàn [thanh niên] phái…, khiến người ta phải hoa mắt chóng mặt, đó chính là hệ quả của sự đấu tranh quyền thế. Kết quả cuối cùng của đấu tranh quyền thế là tất cả mọi hệ thống bang phái đều sẽ được quy tụ về hai trận địa, mà  cuộc giành giật cuối cùng sẽ là giữa Đoàn phái với Thái tử Đảng.

为什么说今后的中共政权是团派与太子党角逐目标呢,因为任何一个专制政权想存在下去,它就必须培养可靠的接班人,中共的接班人首先是不挖祖的太子党,即中共巨头子女们结成的联盟,但它除了拥有巨大财富,其人数不多,最多也就延伸到五百个特权家庭的范围。这是因为,中共权贵们为了保住特权地位,就象贵族保持家族的血统纯正那样,差不多是近亲繁殖了,这样才能永远的立于金字塔的顶尖。而金字塔尖以下,就只能由它的外围来做基础,层层叠加。那么最接近于金字塔尖的,就是中共在太子党之外培养的第三梯队――团派干部。团派干部,大部分出身于平民,其帮派体系早在五十年代就开始构建,中央团校以及分布在全国各地的团校⑩,都是团派的基地,在这些基地里,团派人马结成了从地方到中央的一张巨大的先遣络,后备资源是取之不尽用之不绝。

Vì sao nói chính quyền Đảng cộng sản Trung Quốc sau này sẽ là cái đích giành giật giữa Đoàn phái với Thái tử đảng, bởi bất cứ chính quyền chuyên chế nào muốn tiếp tục tồn tại cũng phải đào tạo ra lớp kế cận đáng tin cậy, lớp kế cận của Đảng cộng sản Trung Quốc trước tiên là Thái tử đảng “không đào mồ mả cha ông”, tức là liên minh được kết thành bởi con cái các vị lãnh đạo lớn của Đảng cộng sản Trung Quốc, nhưng liên minh này ngoài khối tài sản kếch xù ra, số người lại không đông, nhiều nhất cũng chỉ trong phạm vi 500 gia đình đặc quyền. Đó là bởi vì các nhà quyền quý của Đảng cộng sản Trung Quốc để bảo vệ địa vị đặc quyền của mình, đã giống với giới quý tộc duy trì dòng máu chính thống của gia tộc, gần như là giao phối cận huyết, có như vậy thì mới có thể vĩnh viễn được đứng trên chóp của kim tự tháp. Còn ở dưới chóp của kim tự tháp thì chỉ là những gì vây quanh nó để làm nền mà chồng lên từng tầng. Vậy nên ở sát chóp  kim tự tháp nhất chính là thê đội thứ ba được Đảng cộng sản Trung Quốc đào tạo ngoài Thái tử đảng – cán bộ Đoàn phái. Cán bộ Đoàn phái phần lớn xuất thân từ bình dân, hệ thống bang phái của nó được bắt đầu xây đắp nên ngay từ thập kỷ 50, Trường Đoàn trung ương cùng các trường đoàn được phân bố ở khắp nơi trong cả nước đều là căn cứ của Đoàn phái, trong những căn cứ ấy, người của Đoàn phái kết thành một mạng lưới “Sơ đồ tiền trạm” khổng lồ từ địa phương đến trung ương, với nguồn hậu bị sử dụng vô tận mà không bao giờ cạn.

按中共元老们的愿望,太子党与团派,本来应该是一种主仆关系,但是为什么形成了今天这种反仆为主的局面呢?其实这是邓小平打的如意算盘,他让江胡当大班先为太子党站前台,这样太子党就能名正言顺的在后台侵吞国有资产,当全部资本完成转移之后,就该轮到太子党来执政了,这时候,即使出现了苏东波式的社会变革也无所谓,因为竞选是需要财力支持的,太子党拥有了能够在民主制度下竞选的雄厚资本,不管社会向哪种制度转型,中国仍然还是共产党权贵的天下。邓小平为什么要这样安排呢?这是因为,他虽然崇尚丛林法则,但同时也信奉马列主义,具有视西方文明为虚伪民主的惯性思维,在他眼中,西方国家的民选首脑都是大财阀的代理人。

Theo nguyện vọng của các cựu Đảng viên Đảng cộng sản Trung Quốc, giữa Thái tử đảng và Đoàn phái vốn nên là một mối quan hệ chủ tớ, nhưng vì sao lại hình thành nên cục diện phản tớ làm chủ như ngày nay? Thực sự đây là mộng tưởng của Đặng Tiểu Bình, ông ta để Giang [Trạch Dân], Hồ [Cẩm Đào] làm top đầu đứng trước ở tiền đài cho Thái tử đảng, như vậy Thái tử đảng sẽ có thể ở hậu đài mà biển thủ tài sản nhà nước một cách danh chính ngôn thuận, sau khi toàn bộ tài sản đã được chuyển chỗ xong thì đã đến lượt Thái tử đảng tới cầm quyền, lúc này thì ngay cả có xuất hiện cuộc biến cách xã hội kiểu Tô Đông Pha đi nữa cũng chẳng còn có ý nghĩa gì, bởi vì cuộc chạy đua bầu cử đòi hỏi phải có sự trợ lực bằng tiền của, Thái tử đảng đã có một nguồn tài sản hùng hậu có thể làm được cuộc chạy đua trong chế độ dân chủ, bất chấp xã hội có chuyển đổi về mô hình chế độ nào thì Trung Quốc vẫn cứ là thiên hạ của giới quyền quý Đảng cộng sản Trung Quốc. Vì sao Đặng Tiểu Bình lại muốn sắp xếp như vậy? Đó là vì ông ta tuy vẫn đề cao luật rừng, nhưng đồng thời lại vẫn tôn thờ chủ nghĩa Mac-Lênin, sẵn có thói quen tư duy cho nền văn minh phương Tây là dân chủ ngụy tạo, nên dưới mắt ông ta, lãnh đạo dân cử ở các nước phương Tây đều là người đại diện ủy quyền của các ông trùm tài phiệt.


毛左们挺薄的主要理由是,薄执行了毛路线,在辽宁和重庆干得好,有突出政绩,比如搞了多少社会公益建设和社会福利等等,其实这都是假象,母鸡不喂饲料能下蛋吗?据苹果日报披露:薄熙来主政下的庆模式远看是个灯笼,近看却是个大窟窿。薄建设五个重兴建3000公租房,六成城镇化,增加30万人就业,校园配备警员之类迪拜式的铺张,所需费用为天文数字。为了做成这个灯笼,重庆市政府总债务已高达5000亿元人民币,相当于2011年全国发债的一半,但重庆一年的财政收入只有约1000亿元,仅仅够支付公务员工资和各项行政支出,可以说,重庆市政府实际上已经破产。

Lý do chủ yếu khiến cho những người thuộc cánh tả Mao quá mỏng là đã chấp hành đường lối của Mao nhạt nhòa, ở Liêu Ninh và Trùng Khánh làm tốt, có thành tựu chính trị nổi bật, như đã thiết lập được bao nhiêu công ích xã hội và phúc lợi xã hội…, nhưng thực ra đó đều là ảo tưởng, gà mẹ mà không cho ăn thì có đẻ được trứng không? Theo tiết lộ của tờ “Apple Daily”: “Mô hình Trùng Khánh” dưới quyền của Bạc Hy Lai nhìn xa là một chiếc đèn lồng, còn nhìn gần thì lại là một cái hố lớn. “Năm cái Trùng Khánh do Bạc xây dựng đã xây 3000 nhà cho thuê, 6 khu đô thị, tăng thêm 30 vạn việc làm, trong khuôn viên trường học có các nhân viên cảnh sát được trang bị phung phí quá mức kiểu Dubai, chi phí cần thiết đã đạt tới con số thiên văn. Để làm được 5 chiếc đèn lồng, tổng nợ của chính quyền thành phố trùng Khánh đã lên tới 500 tỉ tệ, tương đương với một nửa số nợ của cả nước năm 2011, nhưng thu nhập tài chính 1 năm của Trùng Khánh chỉ có khoảng 100 tỉ tệ, vừa đủ để chi cho tiền lương công chức và các chi tiêu hành chính, có thể nói chính quyền thành phố trùng Khánh thực tế đã bị phá sản.


论是毛路线还是邓路线,无论是分蛋糕还是做蛋糕,中共传统意义上的路线斗争,和西方政客们竞选时提出的施政纲领都完全是两回事。民主政治是不讲什么路线主义的,谁的施政纲领好,谁能妥善解决国计民生,谁就当选上台当大掌柜,上台后干的不好,随时都有可能被人民轰下台,执政只有方法问题,没有路线问题,这道理是最简单不过了,何须什么路线主义?薄希来的下台,也不是什么主义的错误,反而正是因为他搞了主义才导致了失败,他想通过强权政治创建业绩争取民心,利用反动的毛派造势,目的是入常上位。但是归根结底的原因,是他搞了历史倒退,成了中国社会发展的障碍。

Bất luận là đường lối Mao hay đường lối Đặng, bất luận là chia phần bánh hay làm bánh, thì đấu tranh đường lối theo ý nghĩa truyền thống của Đảng cộng sản Trung Quốc và việc đưa ra cương lĩnh tham chính của các chính khách khi tranh cử là hai việc hoàn toàn khác nhau. Nền chính trị dân chủ không nói gì về thuyết đường lối, cương lĩnh tham chính của ai tốt thì người ấy sẽ giải quyết được ổn thỏa quốc kế dân sinh, ai trúng cử lên cầm quyền, cầm quyền rồi mà làm không tốt thì bất cứ lúc nào cũng có thể bị người dân cho rớt đài, cầm quyền chỉ có vấn đề về phương pháp, chứ không có vấn đề về đường lối, lí lẽ này hỏi còn gì giản đơn hơn, sao lại cần đến cái thuyết đường lối gì đó? Sự thất sủng của Bạc Hy Lai cũng chẳng phải có sai lầm gì về đường lối, mà trái lại lại vì cái thứ chủ thuyết mà ông ta làm đã dẫn đến thất bại, ông ta muốn tạo ra nghiệp tích bằng nền chính trị cường quyền để tranh thủ lòng dân, lợi dụng Mao phái phản động để tạo ra thời thế, với mục đích nhập thường thượng vị. Nhưng nguyên nhân suy cho cùng là ông ta đã đảo ngược lịch sử, đã trở thành vật cản cho sự phát triển của xã hội Trung Quốc.

19204月,共产国际代表维经斯基(吴廷康)受命组建中国共产党,在翻译杨明斋的陪同下来到中国,通过俄国汉学家译学馆俄文教习伊凤阁和鲍立维的介绍,联系到李大钊,又通过李联系上与上海的陈独秀。维经斯基在上海向陈独秀提出建党建议,得到陈的同意,8月,陈独秀、李汉俊、陈望道、沈玄庐、俞秀松、李达、施存统和邵力子等人在上海陈独秀寓所组织成立了中国共产党(后人归纳为上海共产主义小组),陈独秀被推选为书记。(维基百科)

  Tháng 4 năm 1920, đại diện Quốc tế cộng sản Voitinsky (tên TQ: Ngô Đình Khang) nhận lệnh nhóm lập Đảng cộng sản Trung Quốc, đi theo làm phiên dịch cho Dương Minh Trai đến Trung Quốc, thông qua sự giới thiệu của Ivanov và Polevoy dạy tiếng Nga ở Quán dịch học của nhà Hán học Nga đã liên hệ được với Lý Đại Chiêu, rồi lại thông qua Lý để liên hệ với Trần Độc Tú ở Thượng Hải. Voitinsky đề xuất với Trần Độc Tú đề nghị thành lập Đảng ở Thượng Hải và được sự đồng ý của Trần, tháng 8, Trần Độc Tú, Lý Hán Tuấn, Trần Vọng Đạo, Thẩm Huyền Lô, Du Tú Tùng, Lý Đạt, Thi Tồn Thống và Thiệu Lực Tử…đã tổ chức thành lập “Đảng cộng sản Trung Quốc” tại nơi ở của Trần Độc Tú ở Thượng Hải (sau này người ta quy nạp thành “Nhóm cộng sản Thượng Hải”), Trần Độc Tú được tiến cử làm bí thư. (Wikipedia).

②《从井冈山走进中南海陈士榘老将军回忆毛泽东》:井冈山上确有两个山大王,一个叫袁文才,一个叫王佐,两人各领一支人马。一支在山腰下,一支在山顶上,遥相呼应,靠着井冈山的有利地势,占山为王。毛泽东提出要和他们搞统一战线,结盟山大王。……议间隙,王佐私下拉着袁文才的手说:我看这次是凶多吉少,还是把部队拉走,到九龙山去吧。袁文才虽然也看出事态严重,但他仍然笃信中央的毛委员,于是说道:毛泽东要是起这种心肠,天也会黑半边哩!

“Từ núi Cảnh Phong đi vào Trung Nam Hải – Hồi ức về Mao Trạch Đông của lão tướng Trần Sĩ Cử”: Trên núi Cảnh Phong đích xác có hai vua núi, một tên là Viên Văn Tài, một tên là Vương Tá, cả hai mỗi người cầm đầu một nhánh quân. Một nhánh ở dưới chân núi, một nhánh ở trên đỉnh núi, hô ứng từ xa, dựa vào địa thế có lợi của núi Cảnh Sơn chiếm núi làm vua. Mao Trạch Đông đề xuất phải cùng với họ làm thành chiến tuyến thống nhất, liên minh với các vua núi. (…) Bên lề hội nghị, Vương Tá bí mật kéo tay Viên Văn Tài nói: Tôi thấy lần này dữ nhiều lành ít, hay là kéo quân đến núi Cửu Long đi. Viên Văn Tài tuy cũng nhìn ra tình thế nghiêm trọng, nhưng lại vẫn tin tưởng vào ủy viên Mao của trung ương, thế là bảo: Mao Trạch Đông mà có bụng dạ như thế thì có mà trời sập!

192867间在莫斯科召开的中共六大的决议中,《在关于苏维埃政权组织问题决议案》里,对于土匪武装的问题,作了这样的规定:与土匪武装类似的团体联盟(指与其结成统一战线的联盟)在武装起义以前可以利用,武装起义后宜解除其武装,并严厉镇压他们们的首领应当作反革命首领,即令他们帮助武装起义亦应如此,这类首领均应完全歼除。  


  Trong bản nghị quyết của Đại hội 6 Đảng cộng sản Trung Quốc tổ chức ở Moscow vào giữa tháng 6-7 năm 1928, “Nghị quyết về vấn đề tổ chức chính quyền xô viết”, có quy định như sau về vấn đề thổ phỉ có vũ trang:  Liên minh với các đoàn thể kiểu thổ phỉ có vũ trang (chỉ việc liên minh với họ để kết thành chiến tuyến thống nhất), trước khởi nghĩa vũ trang có thể lợi dụng, nhưng sau khởi nghĩa vũ trang nên giải giáp vũ trang của họ, đồng thời trấn áp họ thật mạnh mẽ”; “thủ lĩnh của họ cần được coi là thủ lĩnh phản cách mạng, tức là cũng cần ra lệnh cho họ trợ giúp khởi nghĩa vũ trang, những thủ lĩnh loại này đều nên tiêu diệt hết”.

④中共中央局和中共中央地方局:中国共产党中央局、中共中央北方局、中共中央南方局、中共中央长江局、中共上海中央局(中共白区中央局)中共上海临时中央局、中共苏区中央局、中共中央分局、中共湘鄂西中央分局、中共鄂豫皖中央分局(维基百科) 


Trung ương cục Đảng cộng sản Trung Quốc và Trung ương địa phương cục Đảng cộng sản Trung Quốc:  Trung ương cục Đảng cộng sản Trung Quốc, Trung ương Bắc phương cục Đảng cộng sản Trung Quốc, Trung ương Trường Giang cục Đảng cộng sản Trung Quốc, Trung ương cục Thượng Hải Đảng cộng sản Trung Quốc (Trung ương cục Bạch khu Đảng cộng sản Trung Quốc) →   Trung ương cục lâm thời Thượng Hải Đảng cộng sản Trung Quốc, Trung ương cục Tô khu Đảng cộng sản Trung Quốc, Trung ương phân cục Đảng cộng sản Trung Quốc,  Trung ương phân cục Tương-Ngạc-Tây Đảng cộng sản Trung Quốc,  Trung ương phân cục Tương-Dự-Hoản Đảng cộng sản Trung Quốc.  (Wikipedia).


⑤《同舟共进》 2009年第2期:19359 15日,25军抵达永坪镇。916日,25军与26军、27军举行了盛大会师。此后不久,以刘志丹为首的中共陕甘边根据地众多领导人就受到排挤和限制,原来在西北工委中扮演重要角色的崔田夫、高岗、张秀山、惠子俊、习仲勋都被排除在外。西北军委也被改组,由聂洪钧取代刘志丹任军委主席。这些安排实质上是对刘志丹等人整肃的先声。


  “Đồng châu cộng tiến” số 2 năm 2009:  Ngày 15.9.1935, Đội quân 25 Hồng quân đến Vĩnh Bình Trấn. Ngày 16.9, Đội quân 25 và Đội quân 26, Đội quân 27  Hồng quân tổ chức cuộc gặp mặt lớn. Sau đó không lâu, rất nhiều lãnh đạo ở căn cứ địa Thiểm-Cam-Biên của trung ương do Lưu Chí Đan đứng đầu đã bị loại bỏ và thu hẹp quyền lực, Thôi Điền Phu, Cao Cương, Trương Tú Sơn, Huệ Tử Tuấn, Tập Trọng Huân vốn đóng vai trò quan trọng Ủy ban công tác Tây Bắc đều bị loại bỏ. Quân ủy Tây Bắc cũng bị cải tổ, do Nhiếp Hồng Quân thay thế Lưu Chí Đan giữ chức chủ tịch quân ủy. Những sự sắp xếp này thực chất là sự báo hiệu cho việc chấn chỉnh loại bỏ Lưu Chí Đan…


⑥《刘志丹纪念文集》 军事科学出版社:1936年春东征,陕北排名前三的军事将领全部阵亡。跟随刘志丹东征的杨琪先亡。39 日在绥德县岱王庙,我军与敌骑兵遭遇,敌骑兵被打跑。我军正打扫战场,突然一声冷枪,将杨琪太阳穴打穿。刘志丹含着悲痛将杨琪遗体封存在一孔窑内,带兵东渡黄河进入山西柳林县,攻击三交镇。414日下午,刘志丹和中央保卫局特派员裴周玉、警卫员谢文祥三人在我方阵地上方的山头上观察敌情,此处离敌地堡约一千米,一颗子弹射穿了刘志丹的心脏,他当场倒地身亡。5东征红军渡黄河返陕北时,杨森带兵断后,当场中弹身亡。


  “Lưu Chí Đan kỷ niệm văn tập”, Nhà xuất bản khoa học quân sự:  Đông chinh mùa xuân năm 1936, Thiểm Bắc đưa vào danh sách 3 vị tướng lĩnh quân sự đều đã chết trận, Dương Kỳ đi theo Lưu Chí Đan chết trước. Ngày 9.3, tại miếu Đại Vương huyện Tùy Đức, quân ta gặp kị binh địch, kị binh địch bị đánh chạy. Đúng lúc quân ta đang dọn dẹp chiến trường, đột nhiên có tiếng súng bắn tỉa xuyên thủng thái dương Dương Kỳ. Lưu Chí Đan nén đau thương đưa thi thể Dương Kỳ vào một cái hang vòm, dẫn quân về phía đông tới Hoàng Hà tiến vào huyện Liễu Lâm tỉnh Sơn Tây, đánh thị trấn Tam Giao. Chiều 14.4, Lưu Chí Đan cùng với 3 đặc phái viên của Cục bảo vệ trung ương là Bùi Chu Ngọc, Cảnh Vệ Viên, Tạ Văn Tường quan sát tình hình địch bên phía trận địa quân địch, ở cách lô cốt địch khoảng 1000 m, một viên đạn bắn xuyên thủng tim Lưu Chí Đan, ông chết ngay tại trận. Khi hồng quân Đông chinh Hoàng Hà quay lại Thiểm Bắc vào tháng 5, Dương Sâm đem quân chặn đứt xong bị trúng đạn chết ngay tại chỗ.


⑦《邓小平年谱》(1904—1974记载:19531215日下午,出席毛泽东主持召开的中共中央书记处扩大会议……议决定毛泽东外出期间中央书记处会议由刘少奇、周恩来、朱德、陈云、邓小平、高岗、彭德怀参加,集体讨论解决问题。……彭德怀的回忆是:主席在会上提出,他外出后谁人主持日常工作?杨尚昆的说法——毛在试探高岗,进行钓鱼虽不可尽信,但反映的情况显然毛是以提问的方式提出问题的。因此,刘少奇才会表示轮流为好,这样才可能出现高岗乃至朱老总也表示赞成轮流的意见。在组织会议上表明自己的意见完全是合乎党规党法的,以此为由给发表意见的人戴上反党的政治帽子,岂不是欲加之罪吗。


  “Đặng Tiểu Bình niên phả” (1904-1974) có ghi:  Chiều 15.12.1953, dự Hội nghị mở rộng Ban thư ký trung ương Đảng cộng sản Trung Quốc do Mao Trạch Đông chủ trì… Hội nghị quyết định trong thời gian Mao Trạch Đông đi vắng, Hội nghị Ban thư ký trung ương với sự tham gia của Lưu Thiếu Kỳ, Chu Ân Lai, Chu Đức, Trần Vân, Đặng Tiểu Bình, Cao Cương, Bành Đức Hoài sẽ thảo luận tập thể giải quyết mọi vấn đề. … Theo hồi ức của Bành Đức Hoài: “Chủ tịch nêu trong hội nghị, ông ta đi vắng thì ai sẽ chủ trì công việc thường ngày?”. Lời Dương Thượng Côn  – Mao định thăm dò Cao Cương, để “câu cá”, tuy không đáng tin cậy lắm, nhưng theo những gì phản ánh rõ ràng là Mao dùng phương thức ra câu hỏi để nêu vấn đề. Vì thế, Lưu Thiếu Kỳ mới nói là luân phiên nhau thì tốt, như thế mới có khả năng xuất hiện từ Cao Cương cho đến Chu Đức đều bày tỏ tán thành với ý kiến luân phiên. Việc bày tỏ ý kiến riêng về việc tổ chức hội nghị là điều hợp với quy định điều lệ Đảng, lấy đó để chụp cái mũ chính trị “phản Đảng” cho những người phát biểu ý kiến  chẳng phải là đổ thêm tội sao?


编者注:线是个纲,纲举目张是毛泽东借以强调阶级斗争重要性的一个比喻。1971814日到912 日,毛泽东去南方巡视,同沿途各地中共党政军负责人作了多次谈话。912日在丰台谈到,路线决定一切,线是个纲,纲举目张这句话在中国广为流传,成为文革期间最著名的口号之一。


  Người viết chú thích:  “Đường lối là giềng lưới (nguyên văn: cương ) , giềng lưới giương thì mắt lưới mở” là một lối tỉ dụ Mao Trạch Đông mượn đó để nhấn mạnh tầm quan trọng của đấu tranh giai cấp. Từ 14.8–12.9 năm 1971, Mao Trạch Đông đi thị sát miền Nam đã có nhiều bài nói chuyện với những người lãnh đạo quân chính đảng Đảng cộng sản Trung Quốc ở các nơi trên đường đi. Ngày 12.9 nói ở Phong Đài rằng, đường lối quyết định tất cả, “đường lối là giềng lưới, giềng lưới giương thì mắt lưới mở”. Câu nói này được lưu truyền rộng ở Trung Quốc, trở thành một trong những khẩu hiệu nổi tiếng nhất trong thời kỳ Đại cách mạng văn hóa.


⑨批邓、反击右倾翻案风是中国文化大革命末期由中共中央主席毛泽东发起的最后一次大规模政治运动。19751月,毛泽东重新起用邓小平,任命邓为第一副总理,主持国务院的工作,进行整顿。邓小平重掌大权之后,在周的支持下,提出项指示为纲,把发展经济放在首要的战略地位,力图将全国的政治经济生活重新纳回到正常轨道中来。但是,他的做法引起了毛泽东的不满。毛泽东将文化大革命视作自己晚年的重要功绩之一,认为文化大革命是三七开,七分成绩三分错误基本正确,有所不足1975年下半年,毛泽东病重,与外界的联系基本只能靠毛远新传达。在这种情况下,四人帮于111日通过毛远新向毛泽东反映邓小平妄图翻案这最终促使毛泽东作出决定:反击邓小平。(维基百科)


  Phê Đặng, phản kích làn gió hữu khuynh lật án là cuộc vận động chính trị quy mô lớn cuối cùng do Chủ tịch Ban chấp hành trung ương Đảng cộng sản Trung Quốc Mao Trạch Đông phát động trong thời kì cuối Đại cách mạng văn hóa ở Trung Quốc. Tháng 1.1975, Mao Trạch Đông lại khởi dụng Đặng Tiểu Bình, bổ nhiệm Đặng làm Phó thủ tướng thứ nhất, chủ trì công việc ở Quốc vụ viện, tiến hành mọi chỉnh đốn. Sau khi nắm lại đại quyền, với sự tiếp sức của Chu, Đặng Tiểu Bình đưa ra “ba chỉ thị là giềng mối”, đặt phát triển kinh tế lên địa vị chiến lược hàng đầu, cố sức đưa đời sống kinh tế chính trị của cả nước về lại quỹ đạo bình thường. Nhưng cách làm của ông ta khiến Mao Trạch Đông không hài lòng. Mao Trạch Đông coi Đại cách mạng văn hóa là một trong những công tích quan trọng của mình cuối đời, cho Đại cách mạng văn hóa là “nếu tách thành ba bảy, thì bảy phần thành tích ba phần sai lầm”, “cơ bản đúng đắn, có phần thiếu sót”. Vào nửa cuối năm 1975, Mao Trạch Đông lâm trọng bệnh, mọi liên hệ với bên ngoài về cơ bản chỉ dựa vào Mao Viễn Tân truyền đạt lại. Trong tình trạng ấy, Tứ nhân bang vào ngày 1.11 đã thông qua Mao Viễn Tân phản ánh với Mao Trạch Đông là Đặng Tiểu Bình có mưu đồ “lật đổ”, điều này cuối cùng đã buộc Mao Trạch Đông đưa ra quyết định: Phản kích Đặng Tiểu Bình.  (Wikipedia).

⑩中央团校现聘有客座教授(国家机关、高等院校、科研机构、知名企业的领导和国内外著名专家学者等)和校内专聘教师近百名从事团干部培训教育。为延伸培训工作手臂,中央团校适时在长岛、青岛、无锡、呼和浩特、新郑、新疆、广西建立了七个培训基地,并以各地党校、团校为依托,每年培训各种类型、层次的团干部和青年干部近4000人。(百度百科)
  Trường Đoàn trung ương hiện có mời giáo sư thỉnh giảng (lãnh đạo các cơ quan  nhà nước, trường đại học, bộ máy nghiên cứu khoa học, doanh nghiệp có tiếng cùng các chuyên gia học giả nổi tiếng trong ngoài nước…) và gần 100 giáo viên chuyên trách trong trường làm công việc đào tạo cán bộ. Để vươn dài cánh tay làm công tác đào tạo, Trường Đoàn trung ương đã kịp thời mở 7 cơ sở đào tạo ở Trường Đảo, Thanh Đảo, Vô Tích, Hohhot, Tân Trạnh, Tân Cương, Quảng Tây, đồng thời nhờ vào chỗ dựa của các trường đảng, trường đoàn mà mỗi năm đào tạo ra được gần 4000 cán bộ Đoàn và cán bộ trẻ thuộc mọi loại hình, tầng cấp. (baike.baidu.com)


Translated by Quốc Thanh







[i]   Tên bộ sách do Tư  Mã Quang đời Tống chủ biên – ND.
[ii]   Tích trong truyện Thủy hử” –ND.
[iii]   Nguyên văn:  “Tô khu túc phản”, “Tô khu” là Khu Xôviết, căn cứ địa của Trung ương ĐCS Trung Quốc-ND.
http://www.boxun.com/forum/201203/boxun2012/199595.shtml

No comments:

Post a Comment

your comment - ý kiến của bạn