MENU

BILINGUAL BLOG – BLOG SONG NGỮ ANH VIỆT SHARE KNOWLEGE AND IMPROVE LANGUAGE

--------------------------- TÌM KIẾM TRÊN BLOG NÀY BẰNG GOOGLE SEARCH ----------------------------

TXT-TO-SPEECH – PHẦN MỀM ĐỌC VĂN BẢN

Click phải, chọn open link in New tab, chọn ngôn ngữ trên giao diện mới, dán văn bản vào và Click SAY – văn bản sẽ được đọc với các thứ tiếng theo hai giọng nam và nữ (chọn male/female)

- HOME - VỀ TRANG ĐẦU

CONN'S CURENT THERAPY 2016 - ANH-VIỆT

150 ECG - 150 ĐTĐ - HAMPTON - 4th ED.

VISUAL DIAGNOSIS IN THE NEWBORN


Wednesday, April 4, 2012

US presence evolves in Southeast Asia Mỹ tăng cường sự hiện diện ở Đông Nam Á


US presence evolves in Southeast Asia

Mỹ tăng cường sự hiện diện ở Đông Nam Á

By Jacob Zenn

April 4, 2012

Jacob Zenn

4-4-2012

WASHINGTON - Impending budget cuts, lingering regional perceptions of United States imperialism and misbehavior by Asia-deployed US troops have made "base" a four-letter word in much of Southeast Asia. But as Washington puts renewed strategic priority on the region, new flexible arrangements bid to allow the US military to regain a footing without stirring nationalist sentiments.

Washington – Ngân sách sắp cắt giảm, những quan niệm vẫn còn rơi rớt về chủ nghĩa đế quốc của Mỹ, và cách hành xử không hay của quân đội Mỹ ở châu Á, tất cả đã làm cho chữ “base” (căn cứ) trở thành một từ có bốn chữ cái (*) ở hầu hết các nước Đông Nam Á. Nhưng khi Washington đặt lại khu vực vào tầm ưu tiên chiến lược, thì có nhiều điều ước linh hoạt mới cho phép quân đội Mỹ lấy lại chỗ đứng ở đây, mà chẳng hề kích động tinh thần dân tộc chút nào.

Many Southeast Asian countries welcome the US military's presence, especially in light of China's provocations and assertive claims to contested areas in the South China Sea. Yet any hint of allowing the US to establish permanent bases resembling those in Okinawa, Japan, or the former Clark Air Base in the Philippines have been rejected out of hand by lawmakers.

Nhiều nước Đông Nam Á hoan nghênh sự hiện diện của quân đội Mỹ, nhất là trước những hành động khiêu khích và yêu sách hung hăng của Trung Quốc tại các vùng tranh chấp trên Biển Đông (nguyên văn: Biển Hoa Nam). Tuy nhiên, bất kỳ tín hiệu nào cho phép Mỹ thiết lập căn cứ vĩnh viễn ở đây, giống như ở Okinawa (Nhật Bản) hay Căn cứ không quân Clark trước kia ở Philippines, đều bị các nhà lập pháp gạt bỏ ngay lập tức.

The US plans to reinforce its military presence in Southeast Asia as the wars in Iraq and Afghanistan wind down and counterbalancing China's rise assumes policy precedence. The modus operandi for the expansion will focus on joint exercises, rotations, and stationing and docking agreements that avoid the establishment of costly bases.

Mỹ có kế hoạch củng cố quân đội ở Đông Nam Á, khi mà chiến tranh ở Iraq và Afghanistan đã lắng dần; và muốn làm đối trọng với Trung Quốc đang trỗi dậy. Kế hoạch này của họ đòi hỏi phải có sự ưu tiên về chính sách. Mỹ sẽ tăng cường sự hiện diện của mình bằng cách dồn lực vào tập trận chung, luân phiên triển khai lính đến khu vực, đóng quân, và giảm bớt các thỏa ước để tránh việc phải lập ra nhiều căn cứ tốn kém.

Agreements with Australia and Singapore are the model for the new US posture in the region. The US has plans in four different locations in Australia in what is emerging as Washington's most dynamic bilateral military relationship in the region.

Các điều ước ký với Úc và Singapore là mẫu hình cho vị thế mới của Mỹ ở khu vực. Mỹ đã có kế hoạch ở bốn địa điểm khác nhau ở Úc, trong mối quan hệ quân sự song phương năng động nhất của Washington tại khu vực.

In Brisbane, a new Australian fleet base will be able to accommodate visits from US warships and submarines. In Perth, the expansion of the HMAS Stirling naval base will accommodate visits by US aircraft carriers, as well as warships and submarines. In Darwin, as many as 2,500 US marines are expected to participate in rotational deployments. In the Cocos (Keeling) Islands, located halfway between Australia and Sri Lanka, an airfield is expected to be upgraded for P-8 surveillance aircraft and Global Hawk drones.

Ở Brisbane, một căn cứ mới cho hạm đội Úc sẽ đủ sức đón những chuyến đổ bộ của lính Mỹ từ chiến hạm và tàu ngầm. Ở Perth, căn cứ hải quân HMAS Stirling được mở rộng sẽ có khả năng tiếp nhận các tàu sân bay Mỹ, cũng như chiến hạm và tàu ngầm. Ở Darwin, dự kiến có tới 2.500 lính thủy quân lục chiến Mỹ sẽ tham gia làm nghĩa vụ luân phiên. Ở đảo Cocos (Keeling), nằm giữa tuyến đường nối Úc và Sri Lanka, theo dự kiến, một sân bay sẽ được nâng cấp để chứa máy bay trinh sát P-8 và máy bay không người lái Global Hawk.

The US also intends to station four new US Navy Littoral Combat ships and increase ship visits and base surveillance aircraft in Singapore. In addition, upgraded military relations with Thailand, Vietnam, Malaysia, Indonesia and Brunei will support already existing US plans with Australia, Singapore and the Philippines.

Mỹ cũng dự định đặt bốn tàu mới tại Singapore, là các tàu chiến vùng duyên hải của hải quân Mỹ, và tăng số lượng những chuyến đổ bộ, tăng số máy bay trinh sát. Thêm vào đó, họ sẽ nâng cấp quan hệ quân sự với Thái Lan, Việt Nam, Malaysia, Indonesia và Brunei; việc này sẽ bổ trợ thêm cho các kế hoạch mà Mỹ đã có với Úc, Singapore và Phililippines.

Whereas the US's regional focus has long concentrated on Northeast Asia, that gaze is now shifting somewhat to Southeast Asia. In a briefing on Asia-Pacific military issues in Washington on January 27, Admiral Robert Willard of the US Pacific Command said, "I look at where the forces are and where they need to be present day to day, we are biased in Northeast Asia. And when we look at Southeast Asia and South Asia, the pressure is on Pacific Command to deploy and sustain forces there day to day."

Tuy trọng tâm của Mỹ trong khu vực từ lâu vẫn là Đông Bắc Á, nhưng hướng nhìn của Mỹ giờ đây đang phần nào chuyển dần sang Đông Nam Á. Trong một cuộc họp về các vấn đề quân sự châu Á-Thái Bình Dương, tổ chức tại Washington vào ngày 27 tháng11, Đô đốc Robert Willard, hạm đội Thái Bình Dương Mỹ, nói: “Tôi nhìn vào nơi các lực lượng đóng quân và nơi họ cần phải có mặt hàng ngày, thì chúng tôi có xu hướng thiên về Đông Bắc Á. Và khi chúng tôi nhìn vào Đông Nam Á, Nam Á, chúng tôi thấy một áp lực đè lên Hạm đội Thái Bình Dương, đó là áp lực phải triển khai và duy trì quân đội ở đó hàng ngày”.

He added "initiatives such as Australia offered, or such as Singapore offered, to allow us to rotate forces from locations that are closer and more adjacent to Southeast Asia affords Pacific Command the opportunity to more conveniently have its presence there and felt, and not rely so terribly much on sustainment at great cost in the region… but there's no aspiration for bases in Southeast Asia."

Ông nói thêm: “Các sáng kiến như Úc hay Singapore đã đưa ra sẽ cho phép chúng tôi luân phiên triển khai quân từ những địa điểm gần hơn và liền kề Đông Nam Á hơn. Các sáng kiến này cho Hạm đội Thái Bình Dương cơ hội để có thể hiện diện ở đó một cách thuận lợi hơn, và không phải phụ thuộc quá nhiều vào việc phải đóng quân với chi phí rất lớn trong khu vực… trong khi việc lập căn cứ ở Đông Nam Á thì lại không được ưa thích”.

The refocus on Southeast Asia is a subcomponent of President Barack Obama's "strategic pivot" to the Asia-Pacific in 2011. The policy pivot has involved signing onto the Treaty of Amity and Cooperation in Southeast Asia, establishment of a mission to the Association of Southeast Asian Nations (ASEAN) in Jakarta, confirmation of a special representative and policy coordinator for Myanmar, and a deepening of US bilateral relations with different regional nations.

Tái tập trung vào Đông Nam Á là một phần nhỏ trong “thay đổi chiến lược” của Tổng thống Barack Obama đối với châu Á-Thái Bình Dương năm 2011. Sự thay đổi chính sách này bao gồm một loạt hoạt động: Ký Hiệp ước Thân thiện và Hợp tác ở Đông Nam Á, thành lập một phái đoàn tham dự Hiệp hội Các Quốc gia Đông Nam Á (ASEAN) ở Jakarta, xác nhận một đại diện đặc biệt kiêm người điều phối chính sách ở Myanmar, và thắt chặt quan hệ song phương của Hoa Kỳ với các nước trong khu vực.

In that same spirit of engagement, the US participated for the first time as a full-fledged member of the East Asian Summit in November 2011 in Bali, Indonesia. The initiatives have helped to counter earlier official perceptions in Southeast Asia that the US neglected the region in favor of pursuit of its global "war on terrorism" and more strategically volatile Northeast Asia.

Cũng với tinh thần tham gia đó, Mỹ lần đầu tiên dự Hội nghị thượng đỉnh Đông Á với tư cách thành viên chính thức, vào tháng 11 năm ngoái ở Bali, Indonesia. Các sáng kiến đã góp phần phản bác lại quan điểm chính thức trước đó ở Đông Nam Á là Mỹ đã xao nhãng Đông Nam Á vì còn mải theo đuổi “cuộc chiến chống khủng bố” trên toàn cầu và tại Đông Bắc Á – khu vực mang tính chiến lược song lại hay thay đổi hơn.

Philippine pivot point

The key rung to the US strategy in Southeast Asia is the Philippines, a former US colony where it maintained two strategic military bases, Clark Air Base and Subic Naval Base, from after World War II until 1991, when the Philippine Senate voted to reject a new treaty for the bases. In 1999, the Philippines-US Visiting Forces Agreement came into effect that governs the conduct of visiting US forces, especially during military exercises.

Điểm chốt Philippines

Nấc thang chính trong chiến lược của Mỹ ở Đông Nam Á là Phillippines, thuộc địa cũ của Mỹ, nơi Hoa Kỳ đặt hai căn cứ quân sự chiến lược là căn cứ không quân Clark và căn cứ hải quân Subic, bắt đầu từ sau Thế chiến II cho đến năm 1991, khi Quốc hội Philippines bỏ phiếu bác bỏ một thỏa thuận mới giữa hai nước về các căn cứ này. Năm 1999, Hiệp định về thăm viếng quân sự Philippines-Hoa Kỳ đi vào hiệu lực, điều chỉnh hành vi của quân đội Mỹ trên đất Philippines, đặc biệt trong thời gian thi hành nghĩa vụ quân sự.

This agreement has served as a sort of substitute for the two former bases since US troops may be deployed in the country for so-called "training" exercises. Since 1998, US troops have participated in regular and recurring military exercises in the Philippines involving as many as 5,000 troops, In November 2002, the Philippines agreed to allow the US to store and pre-position equipment in the country.

Hiệp định này đóng vai trò như một hình thức thay thế cho hai căn cứ quân sự lúc trước, bởi lẽ theo đó, quân đội Mỹ có thể được triển khai ở Philippines để tiến hành hoạt động gọi là “huấn luyện”. Kể từ năm 1998, quân Mỹ đã tham gia tập trận định kỳ và thường xuyên ở Philippines, với quân số lên tới 5.000 người. Tháng 11-2002, Philippines đồng ý để Mỹ tích trữ và cài đặt trước trang thiết bị trong nước mình.

In the context of the "war on terror", the agreements with the Philippines have also allowed the US to deploy unmanned drones to help the Armed Forces of the Philippines (AFP) locate Abu Sayyaf hideouts in the remote southern island of Mindanao. This was exhibited in February 2012 when a sensor placed in an Abu Sayyaf and Jemaah Islameeyah (JI) hideout by local villagers provided US unmanned drones with the location of the terrorists' hideout.

Trong “cuộc chiến chống khủng bố”, hiệp ước ký với Philippines cũng cho phép Mỹ triển khai máy bay không người lái đến giúp Lực lượng Vũ trang Philippines (AFP) xác định nơi ẩn náu của Abu Sayyaf, trên hòn đảo xa ở phía nam, Mindanao. Việc này được tiết lộ vào tháng 2-2012 khi một thiết bị cảm biến, do dân địa phương cài vào chỗ Abu Sayyaf và Jemaah Islameeyah (JI) trốn, đã chỉ cho máy bay của Mỹ biết vị trí của đám khủng bố.

Subsequently, the Philippines Air Force conducted an air strike that killed JI leaders Zulkifli bin Hir and Muawayah, Abu Sayyaf leader Gumbahali Jumdail, and 12 other Abu Sayyaf fighters. The most prominent of the US unmanned drone facilities in the Philippines is the "Joint Special Operations Task Force-Philippines (JSOTF-P)," headquartered in Zamboanga but with operations throughout Mindanao.

Sau đó, Không quân Philippines tổ chức ném bom, giết chết lãnh đạo của JI là Zulkifli bin Hir và Muawayah, lãnh đạo Abu Sayyaf là Gumbahali Jumdail, cùng 12 chiến binh Abu Sayyaf khác. Thiết bị nổi bật nhất trong số máy bay không người lái của Mỹ ở Philippines có tên là là “Đặc nhiệm chung Philippines” (JSOTF-P), trụ sở ở Zamboanga nhưng hoạt động trên toàn lãnh thổ đảo Mindanao.

After the drone-assisted February operation, certain Philippine lawmakers have complained about the US's use of drones in Philippine territory. The uncertainty about the US presence in the Philippines is indicative of the complications the US faces throughout the region. Allegations of abuse by US servicemen are frequently reported in the Philippines, including a high profile rape case in 2006 involving a US Lance Corporal and local Filipina that resulted in a conviction.

Sau chiến dịch được máy bay không người lái hỗ trợ này, một số nhà lập pháp Philippines đã phàn nàn về việc Mỹ sử dụng máy bay không người lái trên lãnh thổ Philippines. Sự không chắc chắn về khả năng Mỹ có đóng quân ở Philippines lâu dài hay không cho thấy những rắc rối mà Mỹ phải đương đầu trên toàn khu vực. Tại Philippines, thường xuyên có tố cáo về chuyện lính Mỹ lạm dụng tình dục, trong đó có một vụ hiếp dâm rất tai tiếng vào năm 2006, liên quan đến một hạ sĩ Mỹ và một phụ nữ Philippines, vụ này đã bị đưa ra tòa xét xử.

While these criminal actions have proven to be the exception to the rule, locals consistently cite such examples as the reason why a US presence is unwelcome near their villages. There are also fears in the pristine Philippine island of Palawan that the US presence is less to preserve security than for US commercial interests to begin exploration for oil and gas and other minerals.

Mặc dù những hành động tội phạm cuối cùng luôn được chứng minh là ngoại lệ, được miễn dịch trước luật pháp, nhưng người dân địa phương vẫn lấy chúng ra làm ví dụ để cho thấy tại sao sự có mặt của quân đội Mỹ ở gần nơi họ ở không hề được hoan nghênh. Tại Palawan – hòn đảo còn hoang sơ của Philippines – người ta cũng sợ rằng quân Mỹ đóng ở đây để bảo vệ an ninh thì ít mà để bảo vệ lợi ích thương mại của Mỹ thì nhiều: Mỹ sẽ bắt đầu thăm dò khai thác dầu khí và các tài nguyên khác ở đây.

In January 2012, Philippine defense officials visited Washington for strategic talks and left with an agreement to increase cooperation in areas including maritime security, defense, commerce, and disaster relief. While a "rotating" and "frequent" US presence was discussed, the issue of establishing any type of permanent bases was not on the agenda.

Hồi tháng 1 vừa qua, quan chức quốc phòng Philippines đã đi thăm Washington để tiến hành đàm phán chiến lược, và đạt được thỏa thuận tăng cường hợp tác trong các lĩnh vực như an ninh hàng hải, quốc phòng, thương mại, và cứu hộ khi có thảm họa. Trong khi đôi bên còn bàn thảo về việc quân Mỹ “luân phiên” và “thường xuyên” có mặt ở Philippines, thì vấn đề thiết lập một căn cứ vĩnh viễn, dưới bất kỳ hình thức nào, không được đặt ra trong chương trình nghị sự.

New strategic priorities, including counterbalancing China's rise and security over vital waterways like the South China Sea, has prompted a renewed US focus on Southeast Asia. While many Southeast Asian countries complained of US "neglect" in the 2000's, now the discussion is quickly shifting towards whether new US emphasis, intended to allow for a lighter but more versatile footprint, will eventually lead to more calm or conflict in the region.

Các ưu tiên chiến lược mới, gồm cả việc cân bằng lực lượng trước sự nổi lên của Trung Quốc và an ninh trên những vùng biển quan trọng sống còn như Biển Đông, đã thúc đẩy Mỹ tập trung trở lại vào Đông Nam Á. Trong khi nhiều nước Đông Nam Á phàn nàn là bị Mỹ “xao nhãng” trong những năm 2000, giờ đây các cuộc thảo luận đang nhanh chóng chuyển theo hướng xem xét liệu sự trở lại của Mỹ, nhằm có một chỗ đứng nhẹ nhàng hơn mà linh hoạt hơn, cuối cùng sẽ đưa đến bình yên hay xung đột trong khu vực.

Jacob Zenn works as a legal advisor in the field of civil society law and is an international affairs analyst focusing on Southeast Asia, Central Asia, and Nigeria. He was a US State Department Critical Language Scholar in Indonesia in 2011.

Jacob Zenn là cố vấn pháp lý trong lĩnh vực luật cho xã hội dân sự và là nhà phân tích về các vấn đề quốc tế, đặc biệt ở Đông Nam Á, Trung Á và Nigeria. Ông vốn là một học giả phản biện Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ ở Indonesia năm 2011.


Translated by Đỗ Quyên



http://www.atimes.com/atimes/Southeast_Asia/ND04Ae01.html

No comments:

Post a Comment

your comment - ý kiến của bạn