MENU

BILINGUAL BLOG – BLOG SONG NGỮ ANH VIỆT SHARE KNOWLEGE AND IMPROVE LANGUAGE

--------------------------- TÌM KIẾM TRÊN BLOG NÀY BẰNG GOOGLE SEARCH ----------------------------

TXT-TO-SPEECH – PHẦN MỀM ĐỌC VĂN BẢN

Click phải, chọn open link in New tab, chọn ngôn ngữ trên giao diện mới, dán văn bản vào và Click SAY – văn bản sẽ được đọc với các thứ tiếng theo hai giọng nam và nữ (chọn male/female)

- HOME - VỀ TRANG ĐẦU

CONN'S CURENT THERAPY 2016 - ANH-VIỆT

150 ECG - 150 ĐTĐ - HAMPTON - 4th ED.

VISUAL DIAGNOSIS IN THE NEWBORN


Thursday, April 19, 2012

All Quiet in the South China Sea - Biển Đông yên lắng


All Quiet in the South China Sea

Why China is Playing Nice (For Now)

Biển Đông yên lắng

Tại sao bây giờ Trung Hoa chơi đẹp

M. Taylor Fravel

March 22, 2012

M. Taylor Fravel

22/3/2012

In recent years, China became increasingly ready to assert and defend its territorial and maritime claims in the South China Sea, where six other nations have competing claims. Beijing publicly challenged the legality of foreign oil companies' investments in Vietnam's offshore energy industry, emphasized its own rights over islands and waters far from the Chinese mainland, detained hundreds of Vietnamese fishermen near the Chinese-held Paracel Islands, and harassed Vietnamese and Philippine vessels conducting seismic surveys in waters that Beijing claims. Many East Asian countries saw China's behavior as a sign of the country's new willingness to adopt a more unilateral and confrontational posture in the region. Little noticed, however, has been China's recent adoption of a new -- and much more moderate -- approach. The primary goals of the friendlier policy are to restore China's tarnished image in East Asia and to reduce the rationale for a more active U.S. role there. Beijing is also unlikely to be more assertive if that sustains Southeast Asian countries' desires to further deepen ties with the United States.

Trong những năm gần đây, Trung Quốc ngày càng trở nên quyết đoán và bảo vệ các yêu sách chủ quyền của mình ở biển Đông, nơi mà sáu quốc gia khác tranh chấp chủ quyền lãnh thổ và hàng hải. Bắc Kinh công khai thách thức các tính hợp pháp của việc các công ty dầu nước ngoài đầu vào 'ngành công nghiệp năng lượng ngoài khơi của Việt Nam, nhấn mạnh chủ quyền của mình trên các hòn đảo vùng biển xa Trung Quốc đại lục, bắt giam giữ hàng trăm ngư dân Việt gần quần đảo Hoàng Sa do Trung Quốc chiếm giữ, quấy nhiễu tàu Việt Nam và Phillippines tiến hành khảo sát địa chấn ở vùng biển Bắc Kinh yêu sách chủ quyền. Nhiều nước Đông Á nhìn thấy hành vi của Trung Quốc như là một dấu hiệu của việc đất nước này có một quyết tâm mớichấp nhận một tư thế đối đầu đơn phương trong khu vực. Tuy ít được chú ý, nhưng đã được thông qua gần đây là một phương cách tiếp cận mới của Trung Quốc. Mục tiêu chính của chính sách thân thiện khôi phục hình ảnh bị mờ nhạt của Trung Quốc ở Đông Á giảm các lý do để Mỹ đóng một vai trò tích cực hơn đây. Bắc Kinh có lẽ không quyết đoán hơn bởi lẽ điều đó chỉ khiến các nước Đông Nam Á duy trì mong muốn thúc đẩy hơn nữa quan hệ với Hoa Kỳ.

The first sign of China's new approach came last June, when Hanoi dispatched a special envoy to Beijing for talks about the countries' various maritime disputes. The visit paved the way for an agreement in July 2011 between China and the ten members of the Association of Southeast Asian Nations (ASEAN) to finally implement a declaration of a code of conduct they had originally drafted in 2002 after a series of incidents in the South China Sea. In that declaration, they agreed to "exercise self-restraint in the conduct of activities that would complicate or escalate disputes." Since the summer, senior Chinese officials, especially top political leaders such as President Hu Jintao and Premier Wen Jiabao, have repeatedly reaffirmed the late Deng Xiaoping's guidelines for dealing with China's maritime conflicts to focus on economic cooperation while delaying the final resolution of the underlying claims. In August 2011, for example, Hu echoed Deng's approach by stating that "the countries concerned may put aside the disputes and actively explore forms of common development in the relevant sea areas." Authoritative Chinese-language media, too, has begun to underscore the importance of cooperation.

Dấu hiệu đầu tiên thể hiện cách tiếp cận mới của Trung Quốc diễn ra tháng 6/2011, khi Hà Nội phái một quan chức ngoại giao đặc biệt đến Bắc Kinh để thảo luận những bất đồng trên biển giữa hai nước. Chuyến thăm mở đường cho một thỏa thuận tháng 7/2011 giữa Trung Quốc và 10 nước thành viên ASEAN về việc thực hiện Tuyên bố về cách ứng xử của các bên trên Biển Đông năm 2002. Trong tuyên bố, các bên nhất trí “kiềm chế những hành động gây phức tạp hoặc leo thang các bất đồng”. Từ mùa Hè năm ngoái, các quan chức cấp cao Trung Quốc, đặc biệt các nhà lãnh đạo như Chủ tịch Hồ Cẩm Đào và Thủ tướng Ôn Gia Bảo, thường xuyên nhấn mạnh nguyên tắc chỉ đạo của Đặng Tiểu Bình khi giải quyết các xung đột trên biển của Trung Quốc là chú trọng hợp tác kinh tế đồng thời trì hoãn giải pháp cuối cùng của các tuyên bố quan trọng. Hồi tháng 8 năm 2011, chẳng hạn, Hồ Cẩm Đào lặp lại cách tiếp cận của Đặng Tiểu Bình nói rằng "các nước liên quan có thể đặt qua một bên những tranh chấp và chủ động tìm hiểu các hình thức phát triển chung trong vùng biển có liên quan." Các phương tiện truyền thông của Trung Quốc cũng bắt đầu nhấn mạnh vấn đề hợp tác.

Since August, the international department of People's Daily (under the pen name Zhong Sheng) has published several columns stressing the need to be less confrontational in the South China Sea. In January 2012, for example, Zhong Sheng discussed the importance of "pragmatic cooperation" to achieve "concrete results." Since the People's Daily is the official paper of the Central Committee of the Chinese Communist Party, such articles should be interpreted as the party's attempts to explain its new policy to domestic readers, especially those working lower down in party and state bureaucracies.

Từ tháng 8/2011 Ban Quốc tế của tờ Nhân dân Nhật báo, dưới bút danh Chung Thanh, đã công bố nhiều bài viết khẳng định Trung Quốc sẽ ít đối đầu trên Biển Đông. Tháng 1/2012, Chung Thanh thảo luận tầm quan trọng của hợp tác để đạt được các kết quả cụ thể. Do tờ Nhân dân Nhật báo là tờ báo chính thức của Ban Chấp hành TW Đảng Cộng sản Trung Quốc, những bài báo như vậy có thể được coi là chủ trương của Đảng Cộng sản Trung Quốc nhằm giải thích chính sách mới đối với độc giả trong nước, đặc biệt là cán bộ cấp thấp trong đảng và nhân viên nhà nước.

In terms of actually setting aside disputes, China has made progress. In addition to the July consensus with ASEAN, in October China reached an agreement with Vietnam on "basic principles guiding the settlement of maritime issues." The accord stressed following international law, especially the UN Convention on the Law of the Sea. Since then, China and Vietnam have begun to implement the agreement by establishing a working group to demarcate and develop the southern portion of the Gulf of Tonkin near the disputed Paracel Islands.

Thực tế, Trung Quốc có nhiều tiến bộ trong việc gạt bỏ các bất đồng. Bên cạnh sự đồng thuận với ASEAN tháng 7/2011, tháng 10/2011 Trung Quốc đạt được một thỏa thuận với Việt Nam về “các nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết các vấn đề trên biển”. Thỏa thuận nhấn mạnh tuân thủ luật pháp quốc tế, đặc biệt Công ước của Liên hợp quốc về Luật biển. Từ đó, hai nước thực hiện thoả thuận bằng cách thiết lập một nhóm công tác để phân chia ranh giới và phát triên khu vực phía Nam của Vịnh Bắc Bộ gần các Hoàng Sa tranh chấp.

China has also initiated or participated in several working-level meetings to address regional concerns about Beijing's assertiveness. Just before the East Asian Summit last November, China announced that it would establish a three billion yuan ($476 million) fund for China-ASEAN maritime cooperation on scientific research, environmental protection, freedom of navigation, search and rescue, and combating transnational crimes at sea. The following month, China convened several workshops on oceanography and freedom of navigation in the South China Sea, and in January it hosted a meeting with senior ASEAN officials to discuss implementing the 2002 code of conduct declaration. The breadth of proposed cooperative activities indicates that China's new approach is probably more than just a mere stalling tactic.

Trung Quốc cũng bất đầu hoặc đã tham dự một số hội nghị nhằm giải quyết các mối lo ngại của khu vực trước sự quyêt đoán của Bắc Kinh. Ngay trước khi Hội nghị cấp cao Đông Á tháng 11/2011, Bắc Kinh loan báo sẽ thiết lập quỹ 3 tỷ NDT (476 triệu USD) về hợp tác trên biển giữa Trung Quốc-ASEAN trong các lĩnh vực nghiên cứu khoa học, bảo vệ môi trường, tự do hàng hải, tìm kiếm vả cứu hộ, chống tội phạm xuyên quốc gia trên biển. Sau đó, Trung Quốc tổ chức một số cuộc hội thảo về hải dương học và tự do hàng hải ở Biển Đông và tháng 1/2012, Bắc Kinh chủ trì một hội nghị của các quan chức cấp cao ASEAN nhằm thảo luận việc thực hiện Tuyên bố ứng xử năm 2002. Phạm vi của các hoạt động hợp tác cho thấy cách tiếp cận mới của Trung Quốc vẫn chỉ là chiến thuật tạm thời.

Beyond China's new efforts to demonstrate that it is ready to pursue a more cooperative approach, the country has also halted many of the more assertive behaviors that had attracted attention between 2009 and 2011. For example, patrol ships from the Bureau of Fisheries Administration have rarely detained and held any Vietnamese fishermen since 2010. (Between 2005 and 2010, China detained 63 fishing boats and their crews, many of which were not released until a hefty fine was paid.) And Vietnamese and Philippine vessels have been able to conduct hydrocarbon exploration without interference from China. (Just last May, Chinese patrol ships cut the towed sonar cable of a Vietnamese ship to prevent it from completing a seismic survey.) More generally, China has not obstructed any recent exploration-related activities, such as Exxon's drilling in October of an exploratory well in waters claimed by both Vietnam and China. Given that China retains the capability to interfere with such activities, its failure to do so suggests a conscious choice to be a friendlier neighbor.

Ngoài các nỗ lực mới để thể hiện Trung Quốc sẵn sàng theo đuổi cách tiếp cận hợp tác hơn, Bắc Kinh cũng ngừng thái độ quyết đoán hơn so với giai đoạn từ năm 2009-2011. Ví dụ, từ năm 2010, các tàu tuần tiễu của Cục Quản lý Đánh bắt cá Trung Quốc ít khi bắt giữ các ngư dân Việt Nam hơn (Từ năm 2005-2010, Trung Quốc bắt giữ 63 tàu thuyền đánh cá và ngư dân Việt Nam cho đến khi họ nộp đủ tiền phạt mới trả tự do). Các tàu thuyền của Việt Nam và Philippin có thể tiến hành thăm dò dầu khí mà không bị Trung Quốc ngăn cản. (Mới tháng Năm năm ngoái, tàu tuần tra Trung Quốc cắt cáp sonar của một tàu Việt Nam nhằm ngăn chặn tàu này tiến hành một cuộc khảo sát địa chấn.) Nói chung, Trung Quốc đã không cản trở bất kỳ hoạt động liên quan đến thăm dò gần đây, như việc Exxon khoan một giếng thăm dò vào tháng Mười ở vùng biển mà cả Việt Nam và Trung Quốc tuyên bố chủ quyền. Thấy rằng Trung Quốc vẫn còn khả năng can thiệp với các hoạt động như vậy, thì việc họ không làm như vậy nữa cho thấy một sự lựa chọn có ý thức để làm một người hàng xóm thân thiện.

The question, of course, is why did the Chinese shift to a more moderate approach? More than anything, Beijing has come to realize that its assertiveness was harming its broader foreign policy interests. One principle of China's current grand strategy is to maintain good ties with great powers, its immediate neighbors, and the developing world. Through its actions in the South China Sea, China had undermined this principle and tarnished the cordial image in Southeast Asia that it had worked to cultivate in the preceding decade. It had created a shared interest among countries there in countering China -- and an incentive for them to seek support from Washington. In so doing, China's actions provided a strong rationale for greater U.S. involvement in the region and inserted the South China Sea disputes into the U.S.-Chinese relationship.

Nhưng tại sao Trung Quốc theo đuổi cách tiếp cận ôn hòa hơn như vậy? Hơn bao giờ hết, Bắc Kinh nhận ra rằng cách tiếp cận quyết đoán đang ảnh hướng không tốt đến các lợi ích chính sách đối ngoại lớn hơn của Trung Quốc. Một nguyên tắc trong chiến lược quan trọng hiện nay của Bắc Kinh là duy trì quan hệ thân thiện với các nước lớn, các nước láng giềng chung biên giới và thế giới đang phát triển. Thông qua những hành động trên Biển Đông, Trung Quốc đã phá huỷ nguyên tắc này và làm mất đi hình ảnh thân thiện ở Đông Nam Á mà Trung Quốc xây dựng được trong thập kỷ trước. Bắc Kinh đã tạo nên mối quan tâm chung giữa các nước khu vực trong việc chống Trung Quốc và khiến các nước này quay sang tìm kiếm sự ủng hộ của Oasinhtơn. Bằng cách làm đó, hành động của Trung Quốc đã tạo cơ hội cho Mỹ can dự lớn hơn trong khu vực và đưa các bất đồng Biển Đông vào mối quan hệ Mỹ-Trung.

By last summer, China had simply recognized that it had overreached. Now, Beijing wants to project a more benign image in the region to prevent the formation of a group of Asian states allied against China, reduce Southeast Asian states' desire to further improve ties with the United States, and weaken the rationale for a greater U.S. role in these disputes and in the region.

Tới mùa hè năm ngoái, Trung Quốc nhận thấy họ đã đi quá xa. Hiện nay Bắc Kinh muốn tăng hình ảnh ôn hòa hơn trong khu vực để ngăn chặn khả năng hình thành một nhóm nước châu Á liên kết với nhau chống Trung Quốc, ngăn chặn ý đồ của các nước Đông Nam Á thúc đẩy hơn nữa quan hệ với Mỹ, đồng thời làm suy yếu vai trò lớn hơn của Mỹ trong các bất đồng và khu vực.

So far, Beijing's new approach seems to be working, especially with Vietnam. China and Vietnam have deepened their political relationship through frequent high-level exchanges. Visits by the Vietnamese Communist Party general secretary, Nguyen Phu Trong, to Beijing in October 2011 and by the Chinese heir apparent, Xi Jinping, to Hanoi in December 2011 were designed to soothe spirits and protect the broader bilateral relationship from the unresolved disputes over territory in the South China Sea. In October, the two also agreed to a five-year plan to increase their bilateral trade to $60 billion by 2015. And just last month, foreign ministers from both countries agreed to set up working groups on functional issues such as maritime search and rescue and establish a hotline between the two foreign ministries, in addition to starting talks over the demarcation of the Gulf of Tonkin.

Đến nay, cách tiếp cận mới của Bắc Kinh dường như đang hiệu quả, đặc biệt với Việt Nam. Trung Quốc và Việt Nam đang tăng cường quan hệ thông qua các cuộc trao đổi cấp cao thường xuyên. Các chuyến thăm của Tổng Bí thư ĐCS Việt Nam Nguyễn Phú Trọng đến Bắc Kinh tháng 10/2011 và của Phó Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình đến Hà Nội tháng 12/2011 nhằm củng cố tinh thần và bảo vệ mối quan hệ song phương rộng lớn hơn không bị ảnh hưởng bởi các bất đồng lãnh thổ trên Biển Đông. Tháng 10/2011, hai nước cũng nhất trí kế hoạch 5 năm nhằm thúc đẩy thương mại song phương lên 60 tỷ USD vào năm 2015. Và tháng 2/2012, bộ trưởng ngoại giao hai nước nhất trí thành lập các nhóm công tác về các vấn đề như tìm kiếm và cứu hộ trên biển, thiết lập đường dây nóng giữa hai bộ ngoại giao, bắt đầu đàm phán việc phân chia ranh giới Vịnh Bắc Bộ.

Even if it is smooth sailing now, there could be choppy waters ahead. Months of poor weather have held back fishermen and oil companies throughout the South China Sea. But when fishing and hydrocarbon exploration activities resume in the spring, incidents could increase. In addition, China's new approach has raised expectations that it must now meet -- for example, by negotiating a binding code of conduct to replace the 2002 declaration and continuing to refrain from unilateral actions.

Mặc dù bầu không khí hiện nay trên Biển Đông có vẻ lắng xuống, nhưng Biển Đông có thể tiếp tục xảy ra những bất đồng trong thời gian tới. Bởi vì, thời tiết xấu đã hạn chế hoạt động của các tàu cá và các công ty dầu khí trên Biển Đông. Nhưng khi các hoạt động đánh bắt cá và thăm dò dầu khí trở lại trong mùa Xuân, các sự kiện có thể tăng lên. Nhưng cách tiếp cận mới của Trung Quốc khiến nhiều người hy vọng Trung Quốc sẽ tham gia các cuộc đàm phán về Bộ quy tắc ứng xử bắt buộc để thay thế Tuyên bố 2002 và tiếp tục hạn chế những hành động đơn phương.

Nevertheless, because the new approach reflects a strategic logic, it might endure, signaling a more significant Chinese foreign policy shift. As the 18th Party Congress draws near, Chinese leaders want a stable external environment, lest an international crisis upset the arrangements for this year's leadership turnover. And even after new party heads are selected, they will likely try to avoid international crises while consolidating their power and focusing on China's domestic challenges.

Nhưng do cách tiếp cận mới phản ánh lô gíc chiến lược, nó có thể kéo dài và cho thấy sự thay đổi chính sách đối ngoại quan trọng hơn của Bắc Kinh. Khi Đại hội Đảng lần thứ 18 đang đến gần, các nhà lãnh đạo Trung Quốc muốn một môi trường bên ngoài ổn định vì sợ rằng một cuộc khủng hoảng quốc tế sẽ làm đảo lộn các kế hoạch thay thế lãnh đạo cuối năm nay. Và mặc dù sau khi các nhà lãnh đạo Đảng mới được bầu chọn, họ cũng sẽ tìm cách tránh các cuộc khủng hoảng quốc tế đồng thời củng cố quyền lực và chú trọng các thách thức trong nước.

China's more moderate approach in the South China Sea provides further evidence that China will seek to avoid the type of confrontational policies that it had adopted toward the United States in 2010. When coupled with Xi's visit to Washington last month, it also suggests that the United States need not fear Beijing's reaction to its strategic pivot to Asia, which entails enhancing U.S. security relationships throughout the region. Instead, China is more likely to rely on conventional diplomatic and economic tools of statecraft than attempt a direct military response. Beijing is also unlikely to be more assertive if that sustains Southeast Asian countries' desires to further deepen ties with the United States. Whether the new approach sticks in the long run, it at least demonstrates that China, when it wants to, can recalibrate its foreign policy. That is good news for stability in the region.

Cách tiếp cận ôn hòa hơn của Trung Quốc trên Biển Đông cũng cho thấy một bằng chứng nữa: Trung Quốc sẽ tìm cách tránh kiểu chính sách đối đầu như họ theo đuổi với Mỹ năm 2010. Như trong chuyến thăm Oasinhtơn hồi tháng Hai, ông Tập Cận Bình khẳng định Mỹ không cần lo sợ phản ứng của Bắc Kinh đối với chiến lược trở lại châu Á. Thay vào đó, Trung Quốc sẽ dựa vào các công cụ ngoại giao và kinh tế thông thường chứ không phản ứng quân sự trực tiêp đối với chiến lược này. Bắc Kinh cũng không thể quyết đoán hơn nếu điều đó khiến các nước Đông Nam Á tăng cường quan hệ với Mỹ. Chưa biết cách tiếp cận mới của Bắc Kinh có thể kéo dài hay không, nhưng ít nhất nó cũng thể hiện Trung Quốc có thể điều chỉnh chính sách đối ngoại của họ. Đây là dấu hiệu tốt cho sự ổn định trong khu vực.

http://www.foreignaffairs.com/articles/137346/m-taylor-fravel/all-quiet-in-the-south-china-sea

No comments:

Post a Comment

your comment - ý kiến của bạn