MENU

BILINGUAL BLOG – BLOG SONG NGỮ ANH VIỆT SHARE KNOWLEGE AND IMPROVE LANGUAGE

--------------------------- TÌM KIẾM TRÊN BLOG NÀY BẰNG GOOGLE SEARCH ----------------------------

TXT-TO-SPEECH – PHẦN MỀM ĐỌC VĂN BẢN

Click phải, chọn open link in New tab, chọn ngôn ngữ trên giao diện mới, dán văn bản vào và Click SAY – văn bản sẽ được đọc với các thứ tiếng theo hai giọng nam và nữ (chọn male/female)

- HOME - VỀ TRANG ĐẦU

CONN'S CURENT THERAPY 2016 - ANH-VIỆT

150 ECG - 150 ĐTĐ - HAMPTON - 4th ED.

VISUAL DIAGNOSIS IN THE NEWBORN


Sunday, February 26, 2012

What is the rule of law? Pháp trị là gì?


What is the rule of law?

Pháp trị là gì?

Doctor Mark Cooray

Tiến sĩ Mark Cooray



The rule of law is fundamental to the western democratic order. Aristotle said more than two thousand years ago, "The rule of law is better than that of any individual." Lord Chief Justice Coke quoting Bracton said in the case of Proclamations (1610) 77 ER 1352

Pháp trị là nền tảng cho trật tự dân chủ phương Tây. Cách đây hơn 2000 năm, Aristotle nói "Pháp trị tốt hơn so với bất kỳ cá nhân nào."

Ngài Chánh án Coke trích dẫn Bracton đã viết trong vụ án “Tuyên Ngôn” (1610) 77 ER 1352

"The King himself ought not to be subject to man, but subject to God and the law, because the law makes him King".

"Bản thân Vua không chịu sự chi phối của muôn dân, mà bởi Thiên Chúa và pháp luật, bởi vì pháp luật làm nên vua".

The rule of law in its modern sense owes a great deal to the late Professor AV Dicey. Professor Dicey's writings about the rule of law are of enduring significance.

Pháp trị trong ý nghĩa hiện đại của nó lấy rất nhiều ý tưởng của cố Giáo sư AV Dicey. Những bài viết của Giáo sư Dicey về pháp trị có ý nghĩa lâu dài.

The essential characteristic of the rule of law are:

i.The supremacy of law, which means that all persons (individuals and government) are subject to law.

Các đặc tính cơ bản của các pháp trị là:

i. Uy quyền tối cao của pháp luật, có nghĩa là tất cả mọi người (cá nhân và chính phủ) là đối tượng của pháp luật.

ii.A concept of justice which emphasises interpersonal adjudication, law based on standards and the importance of procedures.

ii. Một khái niệm về công lý trong đó nhấn mạnh việc xét xử giữa các cá nhân, pháp luật dựa trên các tiêu chuẩn và tầm quan trọng của thủ tục.

iii.Restrictions on the exercise of discretionary power.

iii. Hạn chế về việc thực hiện quyền lực tùy ý.

iv.The doctrine of judicial precedent.

iv. Học thuyết về tiền lệ tư pháp.

v.The common law methodology.

v Phương pháp thông luật.

vi.Legislation should be prospective and not retrospective.

vi. Pháp luật nên lai tố và phi hồi tố

vii.An independent judiciary.

vii. Nền tư pháp độc lập.

viii.The exercise by Parliament of the legislative power and restrictions on exercise of legislative power by the executive.

viii. Quyền lập pháp được thực hiện bởi Quốc hội và hạn chế chính quyền hành pháp thực hiện quyền lập pháp.

ix.An underlying moral basis for all law.

ix. Có cơ sở đạo đức cơ bản cho tất cả các pháp luật.

1. SUPREMACY OF LAW

1. UY QUYềN TốI CAO CủA LUậT PHÁP

All persons (individuals, institutions and government) subject to law

Tất cả mọi người (cá nhân, tổ chức và chính phủ) phải theo pháp luật

Supremacy of the law is a fundamental concept in the western democratic order. The rule of law requires both citizens and governments to be subject to known and standing laws. The supremacy of law also requires generality in the law. This principle is a further development of the principle of equality before the law. Laws should not be made in respect of particular persons. As Dicey postulated, the rule of law presupposes the absence of wide discretionary authority in the rulers, so that they cannot make their own laws but must govern according to the established laws. Those laws ought not to be too easily changeable. Stable laws are a prerequisite of the certainty and confidence which form an essential part of individual freedom and security. Therefore, laws ought to be rooted in moral principles, which cannot be achieved if they are framed in too detailed a manner.

Uy quyền tối cao của pháp luật là một khái niệm cơ bản trong trật tự dân chủ phương Tây. Các quy định của pháp luật đòi hỏi cả công dân và chính phủ đều là đối tượng của pháp luật đã có và đang hiện hành. Uy quyền tối cao của pháp luật cũng đòi hỏi tính phổ quát trong pháp luật. Nguyên tắc này là một phát triển tiếp theo của nguyên tắc bình đẳng trước pháp luật. Luật không nên được làm ra cho những người cụ thể. Như Dicey mặc nhiên công nhận, nền pháp trị tiền giả định về việc không hề có các quyền tùy ý rộng rãi nằm trong tay các nhà cai trị, để họ không thể làm luật riêng của họ mà phải cai trị theo pháp luật đã được thành lập. Pháp luật nên không thể thay đổi quá dễ dàng. Pháp luật ổn định là một điều kiện tiên quyết của sự chắc chắn và lòng tin góp phần hình thành một phần thiết yếu của tự do và an ninh cá nhân. Vì vậy, pháp luật phải được bắt nguồn từ nguyên tắc đạo đức, mà không có thể có được nếu bị đóng khung trong cách viết quá chi tiết.

The idea of the supremacy of law requires a definition of law (to which the above principles may go some way). This must include a distinction between law and executive administration and prerogative decree. A failure to maintain the formal differences between these things must lead to a conception of law as nothing more than authorisation for power, rather than the guarantee of liberty, equally to all.

Ý tưởng của uy quyền tối cao của pháp luật đòi hỏi phải có một định nghĩa về pháp luật (mà các nguyên tắc nêu trên bằng cách nào đó đều đề cập đến). Điều này phải bao gồm một sự phân biệt giữa pháp luật và quản trị hành chính và nghị định đặc quyền. Nếu không duy trì được sự khác biệt về hình thức giữa những điều này thì sẽ phải dẫn đến một quan niệm về pháp luật như không có gì nhiều hơn là ủy quyền cho quyền lực, chứ không phải là bảo đảm tự do, bình đẳng cho tất cả.

The rule of law ensures that individuals have a secure area of autonomy and have settled expectations by having their rights and duties pre-established and enforced by law.

Nền pháp trị đảm bảo rằng các cá nhân có một khu vực tự chủ an toàn tạo dượng điều mình mong đợi bởi có các quyền và nghĩa vụ của họ đã được pháp luật quy định và thực thi.

2 THE CONCEPT OF JUSTICE

2 - KHÁI NIệM Về CÔNG LÝ/CÔNG BằNG

The concept of justice has three facets - interpersonal adjudication, law based on fault and an emphasis on procedures.

Khái niệm về công lý có ba khía cạnh - xét xử bình đẳng giữa các cá nhân, pháp luật dựa trên phạm lỗi và nhấn mạnh về trình tự thủ tục.

Interpersonal adjudication

This aspect of the concept of justice is based upon the rights and duties of the individual person. The liberal concept of justice is an interpersonal one - resolution of conflicts between individuals. Individuals can suffer or perpetrate wrong. Individuals can be punished, protected and granted restitution. Justice is an interpersonal thing. It consists in upholding that which is right and due as between persons. Social justice which involves society and groups is a concept which is directly antagonistic to the liberal idea. It is a concept which is nebulous and non achievable. Its proponents increase state power to effect it, with counterproductive results.

Bình đẳng trong xét xử

Khía cạnh này của các khái niệm về công lý được dựa trên các quyền và nghĩa vụ của mỗi cá nhân. Khái niệm tự do của công lý là một khái niệm liên cá nhân - giải quyết các cuộc xung đột giữa các cá nhân. Cá nhân có thể phạm lỗi hay bị người khác phạm lỗi. Các cá nhân có thể bị trừng phạt, được bảo vệ và bồi thường. Tư pháp có tính liên cá nhân. Nó ủng hộ bên đúng và vô tư với các bên. Công bằng xã hội mà vốn liên quan đến xã hội và các nhóm là một khái niệm trực tiếp đối kháng với ý tưởng tự do. Nó là một khái niệm mơ hồ và không thể đạt được. Những người ủng hộ gia tăng quyền lực nhà nước để thực hiện điều đó, đã có những kết quả phản tác dụng.

Even between persons, absolute justice is frequently unattainable. The best result which is practically and logically possible is not necessarily the perfect result. For example, in motor accident cases where one person suffers brain damage due to the negligence of a drunken driver, it is practically impossible to grant full restitution to the injured person. He can be compensated for medical expenses. He can be awarded a sum sufficient to improve his situation. He cannot be restored to his pre-accident condition. His brain damage cannot be repaired. It can only be ameliorated. It is not easy to determine a just punishment for the drunken drivers.

Ngay cả giữa những con người, công lý tuyệt đối là thường không thể đạt được. Kết quả tốt nhất mà là thiết thực và hợp lý nhất có thể không nhất thiết phải là kết quả hoàn hảo. Ví dụ, trong trường hợp tai nạn xe máy trong đó một người bị tổn thương não do sơ suất của một người lái xe say rượu, thì trên thực tế không thể quy định bồi thường đầy đủ cho người bị thương. Họ có thể được bồi thường về chi phí y tế. Họ có thể được trao tặng một số tiền đủ để cải thiện tình hình của mình. Nhưng họ không thể được khôi phục lại tình trạng trước khi tai nạn. Tổn thương não của ông họ thể khắc phục được. Nó chỉ có thể được cải thiện. Thật không phải là dễ dàng mà xác định một hình phạt công bằng đối với những người lái xe say rượu.

In other cases, perfect justice is logically (rather than physically) impossible. Such cases arise in situations where there are legitimate interests on both sides but the interests are in conflict. Only one can prevail. Someone has to lose. Justice requires that the better interest should prevail but that does not mean that there is no merit in the inferior interest. The law of adverse possession provides an illustration where the conflict is between an owner who has abandoned his land and another, professing to be the owner, sells it to a person who takes possession of it and improves it. There is merit (and possibly demerit) on both sides. The best that can be done is to develop rules to help ascertain which side has the better right.

Trong những trường hợp khác, công lý hoàn hảo là không thể thực hiện được về mặt lô-gich (chứ không phải là thực thể). Những trường hợp này phát sinh trong các tình huống khi có có lợi ích hợp pháp của cả hai bên, nhưng các lợi ích đó lại xung đột lẫn nhau. Chỉ có một bên có thể chiếm ưu thế. Bên kia phải mất. Tư pháp yêu cầu lợi ích tốt hơn nên thắng thế nhưng điều đó không có nghĩa rằng không có phần thưởng dành cho phia có lợi ích kém hơn. Pháp luật về sở hữu bất lợi cung cấp một minh hoạ về vụ xung đột giữa một chủ sở hữu đã bỏ hoang mảnh đất của mình và một người khác tự xưng là chủ sở hữu, bán mảnh đất ấy cho một người sở hữu nó và canh tác cải thiện nó. Có phần tưởng thưởng (và có thể có điều đáng trách) ở cả hai phía. Điều tốt nhất có thể thực hiện là phát triển các quy tắc để giúp xác định bên nào đúng hơn.

Between persons, justice consists in upholding right behaviour and the courts can adjudicate between persons. Resort to the courts is only considered when a problem (a conflict) exists. The role of the judicial process is, therefore, the resolution of conflicts. Perfect justice cannot be dispensed by the state. The role of the courts is to deal with injustice once it has already occurred.

Giữa các cá nhân, công lý nằm trong việc ủng hộ hành vi đúng và tòa án có thể xét xử ai đúng ai sai. Việc đưa ra Toà án chỉ được xem xét khi có vấn đề (xung đột) tồn tại. Vai trò của quá trình tư pháp, do đó, là giải quyết xung đột. Công lý hoàn hảo không thể được phân phối bởi nhà nước. Vai trò của tòa án là đối phó với sự bất công một khi bất công đã xảy ra.

The traditional emphasis upon adjudication and non-recognition of so-called social welfare rights is evident in the protection which the law traditionally afforded to private property. The idea of redistribution of wealth is completely alien to the common law. A rich man cannot be sued by a poor man merely for being rich. Taxation was prohibited to the executive government, being confined rather to the representatives of the nation in Parliament, who were expected to be jealous defenders of their individual liberty and property.

Sự nhấn mạnh truyền thống khi xét xử và không công nhận cái được gọi là các quyền phúc lợi xã hội là điều hiển nhiên trong việc bảo vệ mà pháp luật truyền thống dành cho sở hữu tư nhân. Ý tưởng về phân phối lại của cải là hoàn toàn xa lạ với pháp luật chung. Một người giàu có không thể bị kiện bởi một người nghèo chỉ đơn thuần là vì họ giàu. Việc định thuế đã bị cấm đối với chính phủ hành pháp, vốn bị hạn chế bởi các đại diện dân cử trong Quốc hội, người được dự kiến ​​sẽ là người bảo về nhiệt thành các quyền tự do và sở hữu cá nhân của họ.

Inter-personal adjudication is practical and realistic. By its very nature it deals with the real problems which arise between individuals, instead of those problems which arise solely in the minds of ideologues.

Xét xử giữa các bên là thực tế và thực tiễn. Bởi bản chất của nó, nó xử lý những vấn đề thực tế phát sinh giữa các cá nhân, thay vì những vấn đề phát sinh duy nhất trong tâm trí của các nhà tư tưởng.

Law based on standards and fault

The second facet of the liberal concept of justice is that a person should not be disadvantaged or punished except for fault (intentional, reckless or negligent wrong doing, strict liability applying in exceptional circumstances). The idea of fault is the golden thread that runs through the fabric of the legal order. The Magna Carta contains one of its early manifestations. But the whole of the common law relating to crimes, civil obligations and property rights is characterised by the notion that fault underlies punishment or deprivation. A system of sanctions based on fault presupposes known and pre-existing standards of conduct which bind the community.

Luật dựa trên các chuẩn mực và vi phạm chuẩn mực

Khía cạnh thứ hai của khái niệm tự do về công lý là một người không bị thiệt thòi hoặc bị trừng phạt trừ trường hợp có lỗi (sai phạm do cố ý, thiếu thận trọng hoặc cẩu thả, trách nhiệm pháp lý nghiêm ngặt áp dụng trong trường hợp đặc biệt). Ý tưởng về phạm lỗi là sợi chỉ vàng xuyên suốt cơ cấu của trật tự luật pháp. Magna Carta có một trong những tuyên ngôn sớm của nó. Nhưng toàn bộ thông luật đều liên quan đến tội phạm, trách nhiệm dân sự và quyền sở hữu được đặc trưng bởi quan niệm rằng phạm lỗi là cơ sở cho sự trừng phạt hay cưỡng đoạt. Một hệ thống xử phạt dựa trên phạm lỗi giả định đã các tiêu chuẩn ứng xử đã có và đang hiện hành và có tính ràng buộc đối với cộng đồng.

No comments:

Post a Comment

your comment - ý kiến của bạn