MENU

BILINGUAL BLOG – BLOG SONG NGỮ ANH VIỆT SHARE KNOWLEGE AND IMPROVE LANGUAGE

--------------------------- TÌM KIẾM TRÊN BLOG NÀY BẰNG GOOGLE SEARCH ----------------------------

TXT-TO-SPEECH – PHẦN MỀM ĐỌC VĂN BẢN

Click phải, chọn open link in New tab, chọn ngôn ngữ trên giao diện mới, dán văn bản vào và Click SAY – văn bản sẽ được đọc với các thứ tiếng theo hai giọng nam và nữ (chọn male/female)

- HOME - VỀ TRANG ĐẦU


A PASSAGE TO INDIA - CHUYẾN ĐI TỚI ẤN ĐỘ



Friday, October 28, 2011

A NEW KIND OF KOREA: Building Trust Between Seoul and Pyongyang MỘT NƯỚC TRIỀU TIÊN KIỂU MỚI: XÂY DỰNG LÒNG TIN GIỮA XƠUN VÀ BÌNH NHƯỠNG


A NEW KIND OF KOREA: Building Trust Between Seoul and Pyongyang

MỘT NƯỚC TRIỀU TIÊN KIỂU MỚI: XÂY DỰNG LÒNG TIN GIỮA XƠUN VÀ BÌNH NHƯỠNG

Park Geun-hye

Foreign Affairs – Sep-Oct 2011

Park Geun-hye

Foreign Affairs số tháng 9-10/2011

On August 15, 1974, South Korea’s In-dependence Day, I lost my mother, then the country’s first lady, to an assassin acting under orders from North Korea. That day was a tragedy not only for me but also for all Koreans. Despite the unbearable pain of that event, I have wished and worked for enduring peace on the Korean Peninsula ever since. But 37 years later, the confict on the peninsula persists. The long-simmering tensions between North and South Korea resulted in an acute crisis in November 2010. For the first time since the Korean War, North Korea shelled South Korean territory, killing soldiers and civilians on the island of Yeonpyeong.

Vào ngày độc lập của Hàn Quốc, ngày 15/8/1974, tôi đã mất đi người mẹ của mình, khi đó là đệ nhất phu nhân của đất nước, dưới tay một kẻ ám sát hành động theo các mệnh lệnh từ Bắc Triều Tiên. Ngày hôm đó là một bi kịch không chỉ đối với tôi mà còn đối với tất cả người dân Hàn Quốc. Từ đó, bất chấp nỗi đau không thể chịu đựng nổi do vụ việc đó gây ra, tôi đã mong muốn và làm việc vì nền hoà bình lâu dài trên Bán đảo Triều Tiên. Nhưng 37 năm sau, cuộc xung đột trên bán đảo này vẫn cứ dai dẳng. Những căng thẳng âm ỉ từ lâu giữa Hàn Quốc và Bắc Triều Tiên đã dẫn đến một cuộc khủng hoảng nghiêm trọng vào tháng 11/2010. Lần đầu tiên kể từ Chiến tranh Triều Tiên, Bắc Triều Tiên đã nã pháo vào lãnh thổ của Hàn Quốc, giết hại các binh lính và dân thường trên đảo Yeonpyeong.

Only two weeks earlier, South Korea had become the first country outside the g-8 to chair and host a g-20 summit, welcoming world leaders to its capital, Seoul. These events starkly illustrated the dual reality of the Korean Peninsula and of East Asia more broadly. On the one hand, the Korean Peninsula remains volatile. The proliferation of weapons of mass destruction by North Korea, the modernization of conventional forces across the region, and nascent great-power rivalries highlight the endemic security dilemmas that plague this part of Asia. On the other hand, South Korea’s extraordinary development, sometimes called the Miracle on the Han River, has, alongside China’s rise, become a major driver of the global economy over the past decade.

Trước đây chỉ hai tuần, Hàn Quốc đã trở thành đất nước đầu tiên không thuộc G-8 chủ trì và đăng cai tổ chức Hội nghị thượng đỉnh G20, chào đón các nhà lãnh đạo trên thế giới đến thủ đô của mình, Xơun. Những sự kiện này đã minh chứng rõ ràng cho thực tế kép về Bán đảo Triều Tiên và về Đông Á rộng lớn hơn. Một mặt, Bán đảo Triều Tiên vẫn không ổn định. Việc Bắc Triều Tiên phổ biến các vũ khí huỷ diệt hàng loạt, sự hiện đại hoá các lực lượng thông thường trên khắp khu vực này, và những sự kình địch mới nảy sinh giữa các nước lớn làm nổi bật những tình thế tiến thoái lưỡng nan về an ninh thường thấy gây khó khăn cho khu vực này của châu Á. Mặt khác, sự phát triển phi thường của Hàn Quốc, đôi khi được gọi là Sự thần kỳ trên sông Hàn, cùng với sự trỗi dậy của Trung Quốc, đã trở thành một động lực chính của nền kinh tế toàn cầu trong thập kỷ qua.

These two contrasting trends exist side by side in Asia, the information revolution, globalization, and democratization clashing with the competitive instincts of the region’s major powers. To ensure that the first set of forces triumphs, policymakers in Asia and in the international community must not only take advantage of existing initiatives but also adopt a bolder and more creative approach to achieving security. Without such an eªort, military brinkmanship may only increase-withrepercussions well beyond Asia. For this reason, forging trust and sustainable peace on the Korean Peninsula represents one of the most urgent and crucial tasks on Asia’s list of outstanding security challenges.

Hai xu hướng trái ngược nhau này cùng tồn tại ở châu Á, cuộc cách mạng thông tin, sự toàn cầu hoá và dân chủ hóa xung đột với các bản năng mang tính cạnh tranh của các cường quốc chủ yếu của khu vực. Nhằm đảm bảo rằng loạt lực lượng đầu tiên giành chiến thắng, các nhà hoạch định chính sách ở châu Á và trong cộng đồng quốc tế cần phải không chỉ tận dụng các sáng kiến hiện nay mà còn phải thực hiện một đường hướng táo bạo và sáng tạo hơn để có được an ninh. Thiếu một nỗ lực như vậy, chính sách quân sự “bên miệng hố chiến tranh” chỉ có thể tăng lên – với những hậu quả vượt ra bên ngoài châu Á. Vì lí do này, việc tạo dựng lòng tin và hoà bình lâu dài trên Bán đảo Triều Tiên là một trong những nhiệm vụ khẩn cấp và mang tính quyết định nhất trong danh sách các thách thức an ninh đáng chú ý của châu Á.

Introducing Trust

Thể hiện sự tin tưởng

A lack of trust has long undermined attempts at genuine reconciliation between North and South Korea. What little confidence did exist between the two countries virtually disappeared last year, after North Korea destroyed the South Korean naval ship Cheonan in March and brazenly attacked Yeonpyeong Island in November. North Korea also revealed that it had constructed a sophisticated uranium-enrichment facility, directly contravening commitments it had ndertaken, most recently in the September 19, 2005, joint statement of the six-party talks, to forbid uranium enrichment and abandon its nuclear weapons program.

Việc thiếu lòng tin từ lâu đã làm xói mòn các nỗ lực hoà giải thật sự giữa Bắc Triều Tiền và Hàn Quốc. Sự tin tưởng ít ỏi còn tồn tại giữa hai nước thật sự đã biến mất vào năm 2010, sau khi Bắc Triều Tiên đánh chìm tàu hải quân Cheonan của Hàn Quốc vào tháng 3/2010 và đã trâng tráo tấn công Đảo Yeonpyeong vào tháng 11. Bắc Triều Tiên cũng đã tiết lộ rằng nước này đã xây dựng một cơ sở làm giàu urani tinh vi, trực tiếp vi phạm các cam kết mà nước này đã thực hiện, gần đây nhất vào 19/9/2005 là tuyên bố chung của đàm phán 6 bên, cấm việc làm giàu urani và từ bỏ chương trình vũ khí hạt nhân của nước này.

As one Korean proverb goes, one-handed applause is impossible. By the same token, peace between the two Koreas will not be possible without a combined ffort. For more than half a century, North Korea has blatantly disregarded international norms. But even if Seoul must respond forcefully to Pyongyang’s rovocations, it must also remain open to new opportunities for improving elations between the two sides. Precisely because trust is at a low point these days, South Korea has a chance to rebuild it. In order to transform the Korean Peninsula from a zone of conflict into a zone of trust, South Korea should adopt a policy of “trustpolitik,” establishing mutually binding expectations based on global norms.

Như một câu tục ngữ của Triều Tiên, không thể vỗ tay bằng một bàn tay. Vì thế, hoà bình giữa hai miền Triều Tiên sẽ không thể có được nếu thiếu một nỗ lực phối hợp. Trong hơn nửa thế kỷ, Bắc Triều Tiên rõ ràng là đã coi thường các chuẩn mực quốc tế. Nhưng cho dù Xơun phải trả đũa bằng vũ lực những sự khiêu khích của Bình Nhưỡng, nước này cũng vẫn phải để ngỏ các cơ hội mới cho việc cải thiện các mối quan hệ giữa hai bên. Chính vì sự tin tưởng ở mức thấp trong những ngày này, Hàn Quốc có một cơ hội để xây dựng lại nó. Để biến Bán đảo Triều Tiên từ một khu vực xung đột thành một khu vực của lòng tin, Hàn Quốc cần phải thực hiện chính sách “chính trị niềm tin”, tạo ra những sự mong đợi ràng buộc lẫn nhau dựa trên các chuẩn mực toàn cầu.

“Trustpolitik” does not mean unconditional or one-sided trust without verification. Nor does it mean forgetting North Korea’s numerous transgressions or rewarding the country with new incentives. Instead, it should be comprised of two coexisting strands: first, North Korea must keep its agreements made with South Korea and the international community to establish a minimum level of trust, and second, there must be assured consequences for actions that breach the peace. To ensure stability, trustpolitik should be applied consistently from issue to issue based on verifiable actions, and steps should not be taken for mere political expediency.

“Chính trị niềm tin” không có nghĩa là sự tin tưởng vô điều kiện hau một phía mà không được kiểm chứng. Nó cũng không có nghĩa là quên đi vô số tội lỗi của Bắc Triều Tiên hay thưởng cho đất nước này các sáng kiến mới. Thay vào đó, nó cần phải bao gồm hai mạch cùng tồn tại: thứ nhất, Bắc Triều Tiên phải giữ các thoả thuận của mình với Hàn Quốc và cộng đồng quốc tế nhằm thiết lập được mức độ tin tưởng tối thiểu, và thứ hai, cần phải đảm bảo sẽ có những hậu quả đối với các hành động phá vỡ hoà bình. Để đảm bảo sự ổn định, chính trị niềm tin phải được áp dụng một cách nhất quán từ vấn đề này đến vấn đề khác dựa trên các hành động có thể xác minh, và không nên thực hiện các biện pháp chỉ vì thủ đoạn chính trị.

Building trust between competing nations has been accomplished before. The United States and China overcame deep mutual suspicions to establish relations in the 1970s. Egypt and Israel signed a peace accord in 1979 after a gradual process of trust-building between the two sides, and the agreement remains a linchpin of stability for the entire Middle East, even after the change in regime in Egypt earlier this year. In the 1950s, European nations overcame a half cen tury of warfare to create what would later become the European Union.

Việc xây dựng lòng tin giữa các nước cạnh tranh nhau đã được thực hiện từ trước. Mỹ và Trung Quốc đã vượt qua được những sự nghi ngờ lẫn nhau sâu sắc để thiết lập các mối quan hệ vào những năm 1970. Ai Cập và Ixraen đã ký một hiệp ước hoà bình vào năm 1979 sau tiến trình dần dần xây dựng lòng tin giữa hai bên, và một thoả thuận vẫn là yếu tố cốt tử của sự ổn định cho toàn bộ khu vực Trung Đông, ngay cả sau sự thay đổi chế độ ở Ai Cập vào đầu năm nay. Vào những năm 1950, các quốc gia châu Âu đã vượt qua nửa thế kỷ chiến tranh để tạo ra cái mà sau này trở thành Liên minh châu Âu.

Although Asia’s cultural, historical, and geopolitical environment is unique, the continent can learn from these precedents, particularly Europe’s experience. To begin with, Asian states must slow down their accelerating arms buildup, reduce military tensions, and establish a cooperative security regime that would complement existing bilateral agreements and help resolve persistent tensions in the region. In addition, they should strengthen existing multilateral regimes-such as the asean Regional Forum, a formal dialogue among 27 nations on East Asian security issues; the trilateral summits through which China, Japan, and South Korea coordinate their shared policy concerns; and the Asia-Pacific Economic Cooperation. Together, these efforts would help form a more resilient Asian security network and build trust and security on the Korean Peninsula. Such endeavors will undoubtedly take time. But if North and South Korea and other Asian countries can institutionalize confidence-building measures, they will bolster the odds that economic and political cooperation can overcome military and security competition.

Mặc dù môi trường văn hoá, lịch sử và địa chính trị của châu Á là duy nhất, lục địa này có thể học được từ những tiền lệ này, đặc biệt là từ kinh nghiệm của châu Âu. Để bắt đầu, các nhà nước châu Á phải làm chậm lại việc tăng cường vũ trang đang gia tăng của họ, giảm tình trạng căng thẳng về quân sự, và thiết lập một cơ chế an ninh mang tính hợp tác sẽ bổ sung cho các thoả thuận song phương hiện nay và giúp giải quyết những căng thẳng kéo dài ở khu vực này. Ngoài ra, họ cần phải củng cố các cơ chế đa phương hiện nay - chẳng hạn như Diễn đàn Khu vực ASEAN, một diễn đàn đối thoại chính thức giữa 27 nước về các vấn đề an ninh Đông Á; các hội nghị thượng đỉnh ba bên qua đó Trung Quốc, Nhật Bản và Hàn Quốc phối hợp các mối lo ngại chính sách chung của họ; và tổ chức Hợp tác kinh tế châu Á-Thái Bình Dương. Cùng với nhau, những nỗ lực này giúp hình thành một mạng lưới an ninh châu Á kiên cường hơn và xây dựng lòng tin và an ninh trên Bán đảo Triều Tiên. Những nỗ lực như vậy chắc chắn sẽ mất nhiều thời gian. Nhưng nếu Bắc Triều Tiên và Hàn Quốc và các nước châu Á khác có thể thể chế hoá các biện pháp xây dựng lòng tin, họ sẽ thúc đẩy những lợi thế mà sự hợp tác kinh tế và chính trị có thể vượt qua sự cạnh tranh về quân sự và an ninh.

Bringing Pyongyang Into The Fold

Đưa Bình Nhưỡng trở lại cộng đồng

To establish trustpolitik on the Korean Peninsula, South Korea should adapt its past strategies toward North Korea. Previous governments in Seoul have alterna tively attempted to engage and deter Pyongyang. The ones that have emphasized accommodation and inter-Korean solidarity have placed inordinate hope in the idea that if the South provided sustained assistance to the North, the North would abandon its bellicose strategy toward the South. But after years of such attempts, no fundamental change has come. Meanwhile, the governments in Seoul that have placed a greater emphasis on pressuring North Korea have not been able to inuence its behavior in a meaningful way, either.

Để thiết lập chính trị niềm tin trên Bán đảo Triều Tiên, Hàn Quốc cần phải điều chỉnh các chiến lược trong quá khứ của mình đối với Bắc Triều Tiên. Các chính quyền trước đây ở Xơun đã lần lượt nỗ lực can dự và răn đe Bình Nhưỡng. Các chính quyền chú trọng vào sự dàn xếp và sự đoàn kết liên Triều đặt sự hy vọng thái quá vào ý tưởng rằng nếu Hàn Quốc đem lại sự hỗ trợ lâu dài cho Bắc Triều Tiên, Bắc Triều Tiên sẽ từ bỏ chiến lược hiếu chiến của mình đối với Hàn Quốc. Nhưng sau nhiều năm nỗ lực như vậy, vẫn không có một sự thay đổi cơ bản nào. Trong khi đó, các chính quyền ở Xơun chú trọng hơn vào việc gây áp lực lên Bắc Triều Tiên cũng không thể tác động đến cách cư xử của nước này theo một cách có ý nghĩa.

A new policy is needed: an alignment policy, which should be buttressed by public consensus and remain constant in the face of political transitions and unexpected domestic or international events. Such a policy would not mean adopting a middle-of-the-road approach; it would involve aligning South Korea’s security with its cooperation with the North and inter-Korean dialogue with parallel international efforts. An alignment policy would entail assuming a tough line against North Korea sometimes and a flexible policy open to negotiations other times. For example, if North Korea launches another military strike against the South, Seoul must respond immediately to ensure that Pyongyang understands the costs of provocation. Conversely, if North Korea takes steps toward genuine reconciliation, such as reafirming its commitment to existing agreements, then the South should match its efforts. An alignment policy will, over time, reinforce trustpolitik.

Một chính sách mới là cần thiết: chính sách gắn kết mà cần phải được củng cố bởi sự đồng lòng của dân chúng và vẫn bất biến trước những sự chuyển giao chính trị và các sự kiện không mong đợi ở trong nước và quốc tế. Một chính sách như vậy sẽ không có ý nghĩa là thực hiện một đường hướng chiết trung; nó sẽ bao gồm việc gắn vấn đề an ninh của Hàn Quốc với sự hợp tác của nước này với Bắc Triều Tiên và cuộc đối thoại liên Triều với những nỗ lực song song của quốc tế. Chính sách gắn kết có thể kéo theo việc thực hiện một đường lối cứng rắn đối với Bắc Triều Tiên vào lúc này và một chính sách linh hoạt để ngỏ cho các cuộc đàm phán vào những thời điểm khác. Chẳng hạn, nếu Bắc Triều Tiên phái động một đòn tấn công quân sự khác nhằm vào Hàn Quốc, Xơun phải trả đũa ngay lập tức để đảm bảo rằng Bình Nhưỡng hiểu được những cái giá phải trả của hành động khiêu khích. Ngược lại, nếu Bắc Triều Tiên có những bước đi tiến tới hoà giải thực sự, như khẳng định lại cam kết của mình đối với các thoả thuận hiện nay, thì khi đó Hàn Quốc phải có hành động tương xứng với các nỗ lực của họ. Cùng với thời gian, chính sách gắn kết sẽ củng cố chính trị niềm tin.

To implement such an alignment policy, South Korea must first demonstrate, through a robust and credible deterrent posture, that it will no longer tolerate North Korea’s increasingly violent provocations. It must show Pyongyang that the North will pay a heavy price for its military and nuclear threats. This approach is not new, but in order to change the current situation, it must be enforced more vigorously than in the past. In particular, Seoul has to mobilize the international community to help it dismantle Pyongyang’s nuclear program. Under no circumstances can South Korea accept the existence of a nuclear-armed North Korea. North Korea’s nuclearization also poses a major threat to the international community because Pyongyang could develop long-range missiles with nuclear warheads or transfer nuclear technologies and materials abroad. Through a combination of credible deterrence, strenuous persuasion, and more effective negotiation strategies, Seoul and the international community must make Pyongyang realize that it can survive and even prosper without nuclear weapons. If North Korea undertakes additional nuclear tests, South Korea must consider all possible responses in consultation with its principal ally, the United States, and other key global partners.

Để thực hiện một chính sách gắn kết như vậy, Hàn Quốc trước hết phải chứng tỏ, thông qua một tư thế răn đe mạnh mẽ và đáng tin cậy, rằng nước này sẽ không còn khoan dung cho những hành động khiêu khích ngày càng bạo lực của Bắc Triều Tiên. Xơun phải cho Bình Nhưỡng thấy rằng Bắc Triều Tiên sẽ phải trả giá đắt cho những hành động đe doạ bằng quân sự và hạt nhân của nước này. Đường hướng này không phải là mới nhưng để thay đổi tình hình hiện nay, nó phải được thực thi một cách mạnh mẽ hơn so với trong quá khứ. Đặc biệt là Xơun phải huy động cộng đồng quốc tế giúp huỷ bỏ chương trình hạt nhân của Bình Nhưỡng. Dù trong hoàn cảnh nào Hàn Quốc cũng không bao giời chấp nhận sự tồn tại của một Bắc Triều Tiên trang bị hạt nhân. Việc Bắc Triều Tiên trang bị hạt nhân cũng gây ra một mối đe doạ lớn cho cộng đồng quốc tế bởi vì Bình Nhưỡng có thể phát triển các tên lửa tầm xa mang đầu đạn hạt nhân hay chuyển giao các công nghệ và nguyên liệu hạt nhân ra bên ngoài. Thông qua việc kết hợp sự răn đe đáng tin cậy, sự thuyết phục đòi hỏi nhiều cố gắng, và các chiến lược đàm phán hiệu quả hơn, Xơun và cộng đồng quốc tế cần phải khiến Bình Nhưỡng nhận ra rằng nước này có thể tồn tại và thậm chí phát triển thịnh vượng mà không cần có vũ khí hạt nhân. Nếu Bắc Triều Tiên thực hiện thêm các vụ thử hạt nhân, Hàn Quốc phải xem xét mọi sự trả đũa có thể bằng việc tham khảo ý kiến đồng minh chủ chốt của mình, Mỹ, và các đối tác toàn cầu then chốt khác.

Even as Seoul and its allies strengthen their posture against North Korea’s militarism and nuclear brinkmanship, they must also be prepared to offer Pyongyang a new beginning. Trust can be built on incremental gains, such as joint projects for enhanced economic cooperation, humanitarian assistance from the South to the North, and new trade and investment opportunities. When I met the North Korean leader Kim Jong Il in Pyongyang in 2002, we discussed a range of issues, including a Eurasian railway project that would reconnect the Trans-Korean Railway, which has been severed since the Korean War, and link it to the Trans-Siberian and Trans-China lines. Reconnecting the Korean railway would be a testament to mutual development and inter-Korean peace. And if that line were then tied to other regional lines, the effort could help develop China’s three northeastern provinces and Russia’s Far East-and, in turn, perhaps transform the Korean Peninsula into a conduit for regional trade. Although tensions have delayed further discussions about the railway project in recent years, these could be restarted as a means of building trust on vital security matters.

Ngay cả khi Xơun và các đồng minh của mình tăng cường tư thế của họ chống chủ nghĩa quân phiệt và chính sách “bên miệng hố chiến tranh” hạt nhân của Bắc Triều Tiên, họ cũng phải sẵn sàng đem lại cho Bình Nhưỡng một sự khởi đầu mới. Lòng tin có thể được xây dựng trên những thành quả tăng thêm, như các dự án chung cho hợp tác kinh tế được tăng cường, viện trợ nhân đạo của Hàn Quốc đối với Bắc Triều Tiên, và các cơ hội thương mại và đầu tư mới. Khi tôi gặp nhà lãnh đạo Bắc Triều Tiên Kim Jong Il ở Bình Nhưỡng vào năm 2002, chúng tôi đã thảo luận về một loạt vấn đề, trong đó có dự án đường sắt Âu-Á sẽ nối lại tuyến Đường sắt xuyên Triều Tiên, đã bị cắt đứt kể từ Chiến tranh Triều Tiên, và nối nó với các tuyến đường xuyên Xibêri và xuyên Trung Quốc. Việc nối lại tuyến đường sắt Triều Tiên này sẽ là một bằng chứng rõ ràng cho sự phát triển đôi bên và hoà bình liên Triều. Và nếu tuyến đường đó khi đó được nối liền với các tuyến đường khác trong khu vực, nỗ lực này có thể giúp phát triển 3 tình phía Đông Bắc của Trung Quốc và miền Viễn Đông của Nga, và đến lượt nó có thể biến Bán đảo Triều Tiên thành một đường dẫn cho thương mại khu vực. Mặc dù những sự căng thẳng đã làm trì hoãn các cuộc thảo luận hơn nữa về dự án đường sắt này trong những năm gần đây, nhưng những cuộc thảo luận có thể được bắt đầu lại như là biện pháp xây dựng lòng tin đối với các vấn đề an ninh mang tính sống còn.

The rest of the world can help with these efforts. To begin with, strengthening the indispensable alliance between South Korea and the United States should send unequivocal signals to North Korea that only responsible behavior can ensure the regime’s survival and a better life for its citizens. The eu is not a member of the six-party nuclear talks, but the model of regional cooperation that Europe represents can contribute to peace building on the Korean Peninsula. Asian countries can devise ways to adopt a cooperative security arrangement based on the model of the Organization for Security and Cooperation in Europe, the world’s largest intergovernmental security organization. The osce process of fostering security and economic cooperation could be adapted to Northeast Asia: offering guarantees that North Korea would receive substantial economic and diplomatic benefits if it changed its behavior would reassure its leaders that the regime can survive without nuclear weapons.

Phần còn lại của thế giới có thể giúp những nỗ lực này. Để bắt đầu, việc tăng cường liên minh không thể thiếu được giữa Hàn Quốc và Mỹ cần phải gửi cho Bắc Triều Tiên các tín hiệu rõ ràng rằng chỉ có cách xử sự có trách nhiệm mới có thể đảm bảo sự tồn tại của chế độ này và một cuộc sống tốt đẹp hơn cho người dân của họ. EU không phải là thành viên của các cuộc đàm phán 6 bên về vấn đề hạt nhân, nhưng mô hình hợp tác khu vực mà châu Âu đem lại có thể góp phần vào việc xây dựng hoà bình trên Bán đảo Triều Tiên. Các nước châu Á có thể đặt ra các hình thức để thực hiện một dàn xếp an ninh mang tính hợp tác dựa trên mô hìh Tổ chức An ninh và Hợp tác châu Âu (OSCE), tổ chức an ninh liên chính phủ lớn nhất của thế giới. Quá trình thúc đẩy an ninh và sự hợp tác kinh tế của OSCE có thể được điều chỉnh cho phù hợp với Đông Bắc Á: việc đưa ra những sự đảm bảo rằng Bắc Triều Tiên sẽ nhận được những lợi ích kinh tế và ngoại giao đáng kể nếu như nước này thay đổi cách cư xử của mình sẽ làm yên lòng các nhà lãnh đạo của nước này rằng chế độ này có thể tồn tại mà không cần có các vũ khí hạt nhân.

Given its role as North Korea’s principal economic benefactor and ally, China can play a critical part in prompting Pyongyang to change. Chinese efforts to encourage reforms in North Korea could be spurred by a more cooperative U.S.-Chinese relationship. As that relationship deepens, Pyongyang’s outlier status will increasingly undermine Beijing’s desire to improve its ties with Washington. Conversely, tensions between China and the United States might only increase North Korea’s intransigence, allowing it to play the two countries off each other.

Do vai trò của mình với tư cách là một nhà đem lại lợi ích kinh tế và một đồng minh chủ chốt của Bắc Triều Tiên, Trung Quốc có thể đóng một vai trò then chốt trong việc thúc đẩy Bình Nhưỡng thay đổi. Những nỗ lực của Trung Quốc nhằm khuyến khích các cuộc cải cách ở Bắc Triều Tiên có thể được khích lệ bởi mối quan hệ Mỹ-Trung hợp tác hơn. Khi mối quan hệ đó sâu sắc thêm, địa vị người ngoài cuộc của Bình Nhưỡng sẽ ngày càng làm xói mòn mong muốn của Bắc Kinh cải thiện các mối quan hệ của mình với Oasinhtơn. Ngược lại, những căng thẳng giữa Trung Quốc và Mỹ chỉ có thể làm tăng thêm sự ngoan cố của Bắc Triều Tiên, cho phép nước này đẩy hai nước Mỹ-Trung đến trận đấu quyết định với nhau.

Because South Korea maintains both a critical alliance with the United States and a strategic partnership with China, confidence building on the Korean Peninsula would also improve trust between Beijing and Washington, creating a virtuous cycle in which a more cooperative U.S.-Chinese relationship would bolster more positive inter-Korean relations and vice versa. Although North Korea continues to depend heavily on China’s economic and diplomatic protection, China’s growing global stature and interest in improving its ties with the United States may limit its support for North Korea if Pyongyang continues to threaten the region’s stability. North Korea may finally join the family of nations if it realizes that assistance from China cannot last forever.

Bởi Hàn Quốc vẫn vừa là liên minh quan trọng với Mỹ, vừa là đối tác chiến lược với Trung Quốc, việc xây dựng lòng tin đến Bán đảo Triều Tiên cũng sẽ cải thiện lòng tin giữa Bắc Kinh và Oasinhtơn, tạo ra vòng tròn có tác dụng trong đó quan hệ Mỹ-Trung hợp tác hơn sẽ tăng cường các mối quan hệ liên Triều tích cực hơn và ngược lại. Mặc dù Bắc Triều Tiên tiếp tục phụ thuộc nặng nề vào sự bảo vệ của Trung Quốc về kinh tế và ngoại giao, địa vị toàn cầu ngày càng tăng và sự quan tâm của Trung Quốc vào cải thiện các mối quan hệ với Mỹ có thể hạn chế sự ủng hộ của nước này đối với Bắc Triều Tiên nếu Bình Nhưỡng tiếp tục đe doạ sự ổn định của khu vực này. Bắc Triều Tiên cuối cùng có thể gia nhập gia đình các quốc gia nếu đất nước này nhận ra rằng sự hỗ trợ từ Trung Quốc không thể kéo dài mãi mãi.

Making The Right Choice

The dual realities of the Korean Peninsula-prosperity and military tension-have coexisted for the past 60 years. In the midst of war and the bleakest of circumstances, South Korea received critical assistance from the United States and the international community that propelled its economic development and its democratization. Its progress was so fast, in fact, that in 2009 it became the first underdeveloped, aid-recipient country to become a member of the organization for Economic Cooperation and Development’s Development Assistance Committee. South Korea adheres to denuclearization, participates in countering the proliferation of other weapons of mass destruction, and increasingly contributes to global initiatives, such as reconstruction efforts in Afghanistan and antipiracy naval operations around the Horn of Africa.

Đưa ra sự lựa chọn đúng đắn

Những thực tế kép của Bán đảo Triều Tiên – sự thịnh vượng và tình trạng căng thẳng về quân sự – cùng tồn tại trong 60 năm qua. Giữa chiến tranh và tình cảnh u ám nhất, Hàn Quốc đã nhận được sự trợ giúp quan trọng từ Mỹ và cộng đồng quốc tế, điều đã thúc đẩy phát triển kinh tế và sự dân chủ hoá của nước này. Trên thực tế sự tiến bộ của nước này nhanh tới mức vào năm 2009 nó là nước kém phát triển và nhận viện trợ đầu tiên trở thành thành viên của Uỷ ban hỗ trợ phát triển của Tổ chức hợp tác và phát triển kinh tế. Hàn Quốc trung thành với quá trình phi hạt nhân hoá, tham gia chống lại việc phổ biến các vũ khí huỷ diệt hàng loạt khác và ngày càng đóng góp nhiều hơn vào các sáng kiến toàn cầu, như các nỗ lực tái thiết ở Ápganixtan và các chiến dịch chống cướp biển của hải quân xung quanh khu vực Sừng châu Phi.

Enduring trust between the international community and South Korea was instrumental to Seoul’s development. To achieve the same outcome with North Korea, South Korea should adopt a principle of trustpolitik and an alignment policy. Once the vestiges of the harsh confrontation between Seoul and Pyongyang are overcome, the Korean Peninsula could emerge as a hub for cooperation and economic prosperity. Should the North relinquish its nuclear weapons and behave peacefully, it could work with the South to enhance economic cooperation between the two countries through special economic zones and the free movement of goods and people, gain development assistance from institutions such as the World Bank, and attract foreign investment. Such developments would contribute significantly to the establishment of a more enduring peace on the Korean Peninsula, and they might expedite the peninsula’s unification as well as encourage the gradual institutionalization of economic and security cooperation in Northeast Asia. A democratic, unified Korea would be an economic and security asset to the region.

Lòng tin lâu dài giữa cộng đồng quốc tế và Hàn Quốc góp phần cho sự phát triển của Xơun. Để đạt được một kết quả tương tự với Bắc Triều Tiên, Hàn Quốc cần phải thực hiện nguyên tắc chính trị niềm tin và chính sách gắn kết. Một khi các vết tích về cuộc đối đầu gay gắt giữa Xơun và Bình Nhưỡng được khắc phục, Bán đảo Triều Tiên có thể nổi lên như một trung tâm cho sự hợp tác và sự phát triển thịnh vượng về kinh tế. Nếu Bắc Triều Tiên từ bỏ vũ khí hạt nhân và hành xử một cách hoà bình, nước này có thể làm việc với Hàn Quốc để thúc đẩy sự hợp tác kinh tế giữa hai nước thông qua các khu vực kinh tế đặc biệt và sự tự do di chuyển của con người và hàng hoá, giành được viện trợ phát triển từ các thể chế như Ngân hàng Thế giới, và thu hút đầu tư nước ngoài. Những sự phát triển như vậy sẽ góp phần đáng kể vào việc thiết lập một nền hoà bình lâu dài hơn trên Bán đảo Triều Tiên, và chúng có thể xúc tiến sự thống nhất bán đảo này cũng như khuyến khích việc thể chế hoá dần sự hợp tác kinh tế và an ninh ở Đông Bắc Á. Một nước Triều Tiên dân chủ và thống nhất sẽ là tài sản về kinh tế và an ninh đối với khu vực này.

Many assert that in the coming years the Korean Peninsula will face growing uncertainty. But Koreans have shown that they can turn challenges into historic opportunities. In the 1960s and 1970s, South Korea chose to develop itself through rapid industrialization. In the 1990s, it expanded and deepened ties with countries and regions with which it had shared little during the Cold War, such as China, eastern Europe, and Russia. Over the last decade, it has emerged as one of Asia’s most vibrant democracies. Today, South Korea stands ready to work with the United States and other members of the international community to ensure that North Korea follows the same path.

Nhiều người khẳng định rằng trong những năm tới, Bán đảo Triều Tiên sẽ phải đối mặt với tình trạng không chắc chắn gia tăng. Nhưng người Triều Tiên đã cho thấy rằng họ có thể biến các thách thức thành cơ hội lịch sử. Vào những năm 1960, 1970, Hàn Quốc đã lựa chọn tự phát triển thông qua quá trình công nghiệp hóa nhanh chóng. Vào những năm 1990, nước này mở rộng và làm sâu sắc thêm các mối quan hệ với các nước và các khu vực mà nước này hầu như không có sự chia sẻ gì trong Chiến tranh Lanh, như Trung Quốc, Đông Âu và Nga. Trong thập kỷ qua, Hàn Quốc đã nổi lên như một trong những nền dân chủ mạnh mẽ nhất của châu Á. Ngày nay, Hàn Quốc sẵn sàng hợp tác với Mỹ và các nước thành viên khác của cộng đồng quốc tế nhằm đảm bảo rằng Bắc Triều Tiên sẽ đi theo cùng một con đường.

http://www.foreignaffairs.com/articles/68136/park-geun-hye/a-new-kind-of-korea

Faster-than-light neutrino experiment to be run again - Lại thí nghiệm về hạt neutrino nhanh hơn ánh sáng

Faster-than-light neutrino experiment to be run again
By Paul Rincon Science editor, BBC News website
Gran Sasso sign


neutrinos are fired deep under the Italian Apennines to the Gran Sasso lab


Scientists who announced that sub-atomic particles might be able to travel faster than light are to rerun their experiment in a different way.

This will address criticisms and allow the physicists to shore up their analysis as much as possible before submitting it for publication.

Dr Sergio Bertolucci said it was vital not to "fool around" given the staggering implications of the result.

So they are doing all they can to rule out more pedestrian explanations.

Physicists working on the Opera experiment announced the perplexing findings last month.

Neutrinos sent through the ground from Cern (the home of the Large Hadron Collider) in Geneva toward the Gran Sasso laboratory 732km away in Italy seemed to show up a tiny fraction of a second earlier than light would have.
Continue reading the main story
“Start Quote

It's like sending a series of loud and isolated clicks instead of a long blast on a horn”

Prof Matt Strassler Rutgers University

The speed of light is widely regarded as the Universe's ultimate velocity limit. Outlined first by James Clerk Maxwell and then by Albert Einstein in his theory of special relativity, much of modern physics relies on the idea that nothing can travel faster than light.

For many, the most comforting explanation is that some repeated "systematic error" has so far eluded the experimenters.

Since September, more than 80 scientific papers about the finding have been posted to the arXiv pre-print server. Most propose theoretical solutions for the observation; a few claim to find problems.

Dr Bertolucci, the director of research at Cern, told BBC News: "In the last few days we have started to send a different time structure of the beam to Gran Sasso.

"This will allow Opera to repeat the measurement, removing some of the possible systematics."

The neutrinos that emerge at Gran Sasso start off as a beam of proton particles at Cern. Through a series of complex interactions, neutrino particles are generated from this beam and stream through the Earth's crust to Italy.

What would Chinese cash for eurozone bailout fund mean? - Trung Quốc cung cấp tiền mặt cho quỹ cứu trợ tài chính khu vực châu Âu đẻ làm gì?

What would Chinese cash for eurozone bailout fund mean?
By Jorn Madslien and Laurence Knight BBC News
Chinese yuan next to the US currency
Chinese yuan next to the US currency
China has plenty of money and would be able to help, though it is not a given that a cash injection will be beneficial for European nations

With some $3.2 trillion (£2tn) in its foreign reserves coffers, China may well be a natural contributor to the eurozone's bailout fund.

But the fact that China is a wealthy country, and therefore able to help, does not explain why China would actually want to do so.

One obvious reason might be a desire to prevent the crisis from leading to a recession in Europe - China's biggest export market.

Moreover, if the eurozone crisis were to spread globally - just as the US mortgage crisis did in 2008 - not only could it damage China's other trade partners, but also China itself.

Beijing recently had to intervene to shore up its own banks, which many investors fear are riddled with bad debts. Another global financial crisis could leave those banks in even worse shape.
Feeling the pinch

With consumers in Europe - and indeed in the US - already scaling back consumption and repaying personal debts, the demand for stuff made in China is slowing and could stay weak for years.
A worker monitors the loading of containers in Qingdao, China China's exporters would be hit if Europe was to suffer an economic recession

On the domestic front in indebted European countries, a reduction in imports is generally deemed beneficial, as it helps reduce their trade deficits. Or to put it another way, if consumers cut back, it is better for a country if they spend less on stuff made abroad and maintain spending on goods made at home.

But of course, China is not the only one that will take a hit as global consumption and trade slows to a trickle. Exporters - especially in trade surplus countries such as China, Japan or Germany, but also in trade deficit countries - will feel the pinch.

In turn, this general reduction in global trade will cement stubbornly high unemployment levels in the industrialised world, doing little to alleviate the crisis or to reduce the risks of it spreading beyond Europe.

But to the extent that the burden of shrinking demand falls on exporters like China, that means more of the job losses will be Chinese jobs.

Indeed, as global demand weakens, there is less point in keeping up massive investment in manufacturing in China. So perhaps it would be better to invest elsewhere?
Sound investments

China has long said it is eager to invest in Europe. But there are different ways for it to do so.
Banesto bank in Spain Europe's weakest economies may need investment, but China is not about to get involved

The one discussed in the context of the eurozone bailout fund would be an investment in European bonds, which equates to lending money to European governments.

This is not to say China is about to lend money directly to countries that need it the most.

Buying Spanish or Italian bonds may not be a tempting proposition, while buying German bonds clearly is, as they are deemed more likely to be repaid in full.

China has made it clear that it would only want to make sound investments, so it would require guarantees.

A Chinese contribution to the European European Financial Stability Facility (EFSF) would thus, in practice, differ little from a loan to Germany.

And that, of itself, would do little to help the likes of Spain and Italy manage their finances.

Indeed, Michael Pettis, international finance professor at Beijing University, says that Europe - or at least Germany - has plenty of capital of its own, and shouldn't even need China's money.

Prof Michael Pettis, finance professor at Peking University, says Europe "shouldn't turn to poor Asian countries"

He says that if China invests more capital in Europe, it may perversely end up putting more Europeans out of work.

By increasing its total investment in the eurozone, China is likely to push up the euro's value.

And that would make the eurozone's exports less competitive in international markets and Chinese exports more competitive in Europe - hardly an outcome that will help struggling Mediterranean countries.
Direct investment

Moreover, investing in government bonds is a very different proposition from investing in assets such as buildings, factories or infrastructure - the sort of investments that would deliver economic growth and create jobs.

Such investment is hard to come by these days, and transferring eurozone government debts from Europe's banks to China is not expected to do much to alleviate the situation.

As European governments repay their loans to the banks, the cash is likely to be absorbed by banks to help them with their recapitalisation. So it may not result in fresh funds being freed up for loans to companies.

In other words, Chinese investment in European bonds may do little to bolster economic growth in Europe.

Chinese investment directly into the real economy in Europe could well have a much greater effect.

Whether European voters would welcome Chinese buyers of real estate, companies and roads at a time when prices are depressed by the ongoing crisis is another matter.

But compared with the non-tangible rewards China is likely to demand in return for formal financial support - such as an early European Union recognition as a market economy, greater voting rights within the International Monetary Fund, a lifting of a ban on European arms sales to China, or silence around the matter of China's supposed efforts to keep its currency artificially weak - that may be a small price to pay.

A worker monitors the loading of containers in Qingdao, China
China's exporters would be hit if Europe was to suffer an economic recession

Banesto bank in Spain

Europe's weakest economies may need investment, but China is not about to get involved

Exotic pets: Why do Americans keep dangerous animals? Tại sao người Mỹ nuôi nhiều vật cưng nguy hiểm

In Oklahoma, Louis met tiger Sarg and owner Joe Exotic, who runs an animal park
In Oklahoma, Louis met tiger Sarg and owner Joe Exotic

Louis Theroux meets Joe Exotic and his dangerous pets

There are more tigers in captivity in the US than in the wild in the whole of Asia, according to some estimates. But the trade in exotic pets has dangerous consequences for man and beast alike, writes Louis Theroux.

I was in the back garden of an elegant home in rural Missouri with a ticklish question hanging in the air. Should we let the big chimpanzee out of his cage?

For several weeks I'd been on a kind of suburban safari, on the trail of America's large and growing population of exotic wild animals that are kept as pets.

In Indiana, I'd had a close encounter with a baboon called Tatiana. I'd also spent several days getting to know a few of the more than 150 tigers at an "Exotic Animal Sanctuary" in Oklahoma, though mostly through the bars.

But this chimpanzee, called Cooper, was a step up on the exotic animal danger-scale. He belonged to a couple called Jill and Brad James.

The owners of a funeral home, they'd raised two daughters when they decided to take on Cooper. Later, to give Cooper some company, they added a second, younger chimp called Tucancary into the mix.

Even in the world of exotic animals, chimps are considered somewhat controversial.

Fully grown men who would think nothing of rolling around on the ground with a lion would politely decline the opportunity to get in a cage with an adult chimpanzee. Many are mindful of the infamous "Travis incident".

Travis, a 14-year-old, 200lb (91kg) chimpanzee, had once been the star of several TV commercials. He lived in suburban Connecticut with his owner Sandra Herold, sipping wine from a stemmed glass and occasionally popping a Xanax. One day in 2009, he viciously attacked a human neighbour, ripping off her face and chewing off several of her fingers.

Chimp owners have been fighting an uphill publicity battle ever since.

Earlier in the afternoon, with a little trepidation, I'd spent some one-on-one time with the James' smaller chimp, Tukem Kerry. He is only five years old and the size of a human toddler, though much hairier and with long, powerful arms.

Tormented by visions of him biting off my nose or chewing off my testicles, I was relieved when he clambered up onto me to offer nothing more menacing than a hug.

But Cooper is two years older and close to sexual maturity. This makes him much more potentially dangerous, notwithstanding that his testicles are in a jar in Brad and Jill's garage.
In Oklahoma, Louis met tiger Sarg and owner Joe Exotic, who runs an animal park In Oklahoma, Louis met tiger Sarg and owner Joe Exotic

Exotic animal ownership is rampant in the US. According to one oft-repeated factoid, there are more tigers in Texas than in India.

Only last week in Ohio a man with a menagerie of more than 50 animals, including tigers, giraffes and bears, decided to open up his cages and then shoot himself in the head - after being convicted of animal cruelty.

Local schools were closed down while authorities tried to track down the animals. Police shot some of the tigers as they stood rather pathetically (the tigers, not the police) outside their cages.

Quite why anyone would enjoy having an animal that could easily kill him is not easy to say. Why not own a creature you can stroke and cuddle and tease with a piece of string?

Of course, you can stroke and cuddle a baby lion, tiger or chimp, and therein lies part of the problem. Animals that are cute and huggable in infancy later grow into potential man-killers.

Most tiger owners let them roam the house for the first year or so of their lives. After that they are locked up for the rest of their lives, which can be as much as 20 years. There is no minimum size mandated for a tiger cage if the tiger is privately owned.

The United States Department of Agriculture (USDA) registered facilities are required to provide "sufficient space to allow each animal to make normal postural and social adjustments with adequate freedom of movement".

In practice, an animal that roams hundreds of miles in the wild can find itself contained in a space no bigger than a living room.

As for chimps, they get to enjoy their first eight to 10 years with direct human interaction. But after that they too tend to be locked away. Given that they can live to be as many as 60 or 65 years old, that's a pretty long stretch behind bars.
An animal that roams hundreds of miles in the wild can find itself contained in a space no bigger than a living room”

Some owners tire of their animals as they get older and become too unpredictable to play with. Others run out of money or pre-decease their pets.

The prices tell the story. A baby chimpanzee can go for as much as $50,000 (£31,195) or $60,000 (£37434). An adult chimpanzee has no market value.

Abandoned adult animals end up in sanctuaries. But in one of the paradoxes of the exotics world, some of the sanctuaries that rescue animals also breed animals to defray their expenses - thereby, arguably, making the problem of surplus adults even worse.

As chimp owners, Jill and Brad are in many respects paragons. They have built their hairy friends a large-ish enclosure at the bottom of the garden where they have ropes to swing on, toys and TV to watch.

They say they still spend plenty of time with them. I watched Tucancary luxuriating in a warm shower, he seemed especially keen on the shampoo (drinking it more than washing with it).

Jill and Brad say they are committed to Cooper and Tucanary for the long term. But even they admit that as the chimps get older, they may have to play with them "through the bars".

As for my alone time with Cooper, when the time came, though he did come out of the cage, after some soul-searching I decided to "enjoy" him from afar. From the safety of inside the James' house, with the doors locked.

I watched him as he frolicked in the garden. He rode the sit-down mower, got a coke from the pool-side cabana, then relaxed in the hot tub.

No, I didn't get to grapple with him.

But on the plus side, I've still got my face.

The American POW who chose China - Tù binh Mỹ chọn Trung Quốc

David Hawkins
Mr Hawkins was 17 when he went to the front lines in Korea

At the end of the Korean War, thousands of prisoners from both sides faced a choice - whether to return home or remain with their captors. David Hawkins was one of a handful of American GIs who chose to go to China.
"I don't think it ever occurred to the US or the army that there would be GIs that would choose to go somewhere other than their own country," Mr Hawkins says, more than six decades after he fought communist Korean and Chinese soldiers in the frozen mud along the 38th Parallel.
When the war ended in 1953, tens of thousands of Korean and Chinese prisoners of war chose life in the US over their own homelands.
But America, in the grip of anti-communist fervour, was shocked when 20 of its own young soldiers defected to China.
David Hawkins was just 17 years old when he was wounded in battle and captured. Held prisoner for more than three years, when the war ended he decided not to return home.
"My reasoning was, they really have embraced this socialism so let me see what it is like - let me check it out," says Mr Hawkins, now 78 and living in California.
'Death Valley'
After his capture a few months after arriving on the front in Korea, Mr Hawkins was taken to a prisoner-of-war camp run by the Chinese - the prisoners called it "Death Valley".
"This doctor handed me a little piece of shrapnel that he'd taken out of my leg and said: 'We are your friends, we won't hurt you,'" he says.

The compound was unheated, and at night, the temperature fell far below zero.
He and his comrades suffered severe frostbite. He lost a toe on his left foot and the tips of all of his other toes.
"We were all covered with lice by that time, we started to develop scabies," he remembers. "All of us had dysentery, we were all incontinent."
Thin line
Within a week of arriving at the camp, American GIs began to die.
The intense cold meant those who survived did not have to worry about the bodies decomposing, and in order to trick the prison guards into providing more food rations, they would prop the corpses against the wall so that it appeared there were more people in the room.
Of the roughly 26 prisoners in Mr Hawkins' room, only 10 made it out of the camp alive, he says.
"We were on a very thin line of survival," he says. "I was just 17. I turned 17 on the way over to Korea, so maybe that youth allowed me to survive."
More than 60 years later he is moved to tears as he recalls waking up and finding comrades dead beside him. He still suffers from nightmares.
Several months later the prisoners were moved to another camp where the conditions were far better. They had sports equipment, better food and washing facilities, but their Chinese captors also subjected the soldiers to six or seven hours of indoctrination per day.
The lectures on the glories of Marxism and the evils of capitalism had little effect.
"When we would get back to the squads we would all sit around and talk about cars and women and that sort of thing, like GIs do," he says.
The Americans were surprised at their mild treatment - they had been warned the Chinese were brutal and sadistic to their prisoners.
As Mr Hawkins languished in the camp and the fighting raged on between the US-led UN force and the North Koreans and Chinese, the two sides spent two years negotiating an armistice.
Free to leave
The chief sticking point was the fate of the hundreds of thousands of North Korean and Chinese prisoners held in the south.
The Geneva Conventions in effect at the time called for all prisoners of war to be returned home when fighting ended. But many North Korean and Chinese prisoners in the south refused to be sent north following the ceasefire, and the armistice signed in July 1953 allowed for prisoners from both sides who wanted to stay behind to do so.
US Marines come under artillery attack on 11 April, 1952
The final two years of fighting took place from heavily fortified trenches along the 38th Parallel
When it came time for his release, Mr Hawkins says, he had been so impressed by the Chinese he opted to return with them to Beijing, where he enrolled in language courses at a university.
"The one thing that they'd always said is that you're not there forever, you can come home any time you want," he says.
"I never thought of the consequences, quite honestly, I was looking through a very narrow window of opportunity."
After university, he obtained a commercial driving licence and moved to the city of Wuhan. There he drove a Czechoslovakian truck for a factory. He was the only non-Chinese in the city, he says.
"People were not shy," he recalls. And he says people would treat him as a celebrity when they learned he was American.
"They wanted to know what your lifestyle was like and where you lived," he says.
But after three years, Mr Hawkins decided it was time to return home.
"That was the only time I was really nervous, was when I got back to the States," he says.
His wife, a Russian woman he married in Beijing, joined him a year later and the couple eventually had two children, but Mr Hawkins had a difficult time readjusting.
"My thought processes and everything were in Chinese," he says. "In China I was dealing with people much older than I, much more sophisticated politically and I found it very shallow. I couldn't deal with people on that level when I came back."
'A real patriot'
He was also surprised he faced no personal animosity when he returned. In fact, Mr Hawkins was sought by universities to lecture about his experience, and was even invited as a guest on TV news programmes such as The Mike Wallace Interview.
Nevertheless, the US Army gave him a dishonourable discharge and refused to pay him for the years he spent in combat and in the prison camps.
"I never had regrets," he says. "The one big thing I learnt about going to China was how lucky we are here in the US. Our government's not perfect but I think it's one of the best in the world.
"So I learnt so much, I learned to be a better American. If nothing else I'm a real patriot."
Chloe Hadjimatheou's interview with David Hawkins will be broadcast on BBC World Service Witness. You can download a podcast of the programme or browse the archive.







Three former US POWs who chose to go to China after the Korean War return home. Pictures: British Pathe

Korean War, 1950- 1953

  • 1945: The Korean peninsula is split in half at the 38th Parallel following WWII, with a Soviet-backed Stalinist regime in the north and an American-backed regime in the south
  • June 1950: North Korean troops under Kim Il Sung invade the south. Pushed by the US, the UN Security Council authorises a military response
  • September - October 1950: The US-led military force pushes the North Korean army back over the 38th Parallel.
  • November 1950: The Chinese invade from the north, driving the UN forces back to the south
  • Spring 1951: The line settles near the 38th Parallel
  • 1951 - 1953: For two years, the two sides pummel each other with heavy artillery and pursue costly infantry attacks across the lines, while US planes ground the North Korean air force and bomb the north
  • July 1953: The two sides negotiate a ceasefire and thousands of prisoners from each side cross the newly drawn demilitarised zone on the border

Warning over HIV home test kits

HIV

Warning over HIV home test kits

Cảnh báo về các bộ dụng cụ xét nghiệm HIV tại nhà

Home HIV testing kits have been illegal in the UK since 1992

Các dụng cụ xét nghiệm HIV tại nhà đã bị coi bất hợp pháp ở Anh từ năm 1992

Illegal home testing kits for HIV are giving people incorrect results, the Medicines and Healthcare products Regulatory Agency (MHRA) has warned.

Cục kiểm soát các sản phẩm y tế và dược phẩm (MRHA) đã cảnh báo các dụng cụ xét nghiệm HIV tại nhà bất hợp pháp cho chúng ta những kết quả không chính xác.

It said there were issues with other tests for sexually transmitted diseases which were legal but might also be inaccurate.

Họ cũng cho biết có vấn đề với các xét nghiệm khác đối với các bệnh lây truyền qua đường tình dục tuy là hợp pháp nhưng cũng có thể không chính xác.

The body is investigating a UK website which is selling the tests.

Cục kiểm soát cũng đang điều tra một trang web bán các xét nghiệm này.

The Health Protection Agency has written to some of those affected to say the tests are unreliable.

Cơ quan bảo vệ sức khỏe đã viết thư cho một số người bị ảnh hưởng để nói rằng các xét nghiệm đó là không đáng tin cậy.

Sales records gathered during the investigation showed that about 500 tests for sexually transmitted diseases - such as HIV, chlamydia and syphilis - had been sold.

Doanh số bán hàng thu thập được trong quá trình điều tra cho thấy khoảng 500 xét nghiệm bệnh lây truyền qua đường tình dục - chẳng hạn như HIV, chlamydia và giang mai - đã được bán.

It warned that as well as home HIV tests being against the law, the other tests did not meet European regulations.

Họ cũng cảnh báo rằng cũng như các xét nghiệm HIV tại nhà là bất hợp pháp, các xét nghiệm khác cũng không đáp ứng các quy định của châu Âu.

Concern

Susanne Ludgate, MHRA clinical director of devices, said: "We're concerned that there may be a number of self-test kits being sold online that may not be compliant with the relevant piece of legislation and we're urging people not to consider the internet as a method of anonymous testing.

Vấn đề đáng lo ngại

Susanne Ludgate, giám đốc quản lí lâm sàng về dụng cụ, thiết bị của MHRA, cho biết: "Chúng tôi đang lo lắng rằng có thể có một số bộ dụng cụ tự kiểm tra được bán trực tuyến không tuân theo pháp luật và chúng tôi đang khẩn cấp kêu gọi mọi người không được xem internet như một phương pháp xét nghiệm bí mật.

"These kits may be unreliable and there is a significant risk they could be providing the user with a false result.

"Những bộ dụng cụ này có thể không đáng tin cậy và có nhiều nguy cơ chúng có thể cung cấp cho người dùng kết quả sai.

"The instructions for use might also be incorrect or confusing and not adequate for someone trying to use the kit in their home."

"Các hướng dẫn sử dụng cũng có thể là không chính xác hoặc gây nhầm lẫn và không đầy đủ cho người muốn sử dụng dụng cụ tự kiểm tra này tại nhà."

She said people should check for the "CE mark", which shows the tests have been approved.

Bà nói mọi người nên kiểm tra "dấu CE cho thấy các xét nghiệm đã được chấp thuận.

The Health Protection Agency has contacted those known to have ordered the kits.

Cơ quan Bảo vệ Y tế đã liên lạc với những người được biết đã yêu cầu đặt mua các dụng cụ này.

Dr Fortune Ncube, from the HPA's blood borne viruses department, said: "If anybody feels they have put themselves at risk they should contact their local GP or go to their most convenient GUM clinic, where they can receive a full screen for all STIs, including HIV.

Bác sĩ Fortune Ncube, thuộc khoa nhiễm virus đường máu của Cơ quan bảo vệ sức khỏe, cho biết: "Nếu bất cứ ai cảm thấy họ đã tự đặt mình vào 1 mối nguy hiểm nên liên lạc với bác sĩ đa khoa tại địa phương của họ hoặc đi đến phòng khám GUM thuận tiện nhất, nơi họ có thể nhận được thông tin đầy đủ về tất cả các bệnh lây truyền qua đường tình dục, trong đó có HIV.

"Rapid and confidential tests, as well as sexual health advice, are available through the NHS without charge."

"Kiểm tra nhanh chóng và bí mật, cũng như tư vấn sức khỏe tình dục, luôn có sẵn và hoàn toàn miễn phí."

Translated by Võ Hoàng Nhân

ice_man_hn@yahoo.com

Alcohol warnings 'still being ignored', minister says - Cảnh báo về rượu vẫn còn bị làm ngơ


Alcohol warnings 'still being ignored', minister says
Man drinking beer


Alcohol warnings 'still being ignored', minister says

Cảnh báo về rượu vẫn còn bị làm ngơ

Alcohol warnings 'still being ignored', minister says. Anne Milton said MPs were "susceptible" to problem drinking because of their working hours

Cảnh báo về rượu 'vẫn đang được bị bỏ qua", Bộ trưởng Anne Milton cho biết các nghị sĩ rất "nhạy cảm" với vấn đề uống rượu bia bởi vì giờ làm việc căng thẳng của họ.

Many people still do not accept the harm that alcohol can do to their bodies, despite government warnings, the public health minister has said.

Bộ trưởng y tế công cộng cho biết nhiều người vẫn không chấp nhận những thiệt hại mà rượu có thể gây ra cho cơ thể của họ, bất chấp cảnh báo của chính phủ.

Anne Milton told MPs that was in contrast to the risks of smoking and obesity which were acknowledged.

Bộ trưởng Anne Milton nói với các nghị sĩ rằng: điều này trái ngược với những rủi ro của việc hút thuốc, và béo phì vốn đã được thừa nhận.

She said the Department of Health was in "ongoing discussions" with the Treasury on how alcohol pricing could be used to encourage safer drinking.

Bà cho biết bộ Y tế đang tiếp tục thảo luận với bộ Tài chính về cách định giá rượu có thể được sử dụng để khuyến khích việc uống rượu bia an toàn hơn.

But she said setting a minimum price per unit was "probably illegal".

Tuy nhiên, bà cho biết việc thiết lập một mức giá tối thiểu trên một đơn vị "có thể bất hợp pháp".

Ms Milton was giving evidence to the House of Commons science and technology committee, which is looking into the evidence base for current alcohol guidelines.

Bà Milton đã đưa bằng chứng tới Ủy ban Khoa học và Công nghệ Hạ viện, và ủy ban này sẽ xem xét các cơ sở bằng chứng đối với hướng dẫn sử dụng rượu hiện hành.

She said that despite the incidence of problem drinking, there was not currently any evidence available to justify altering the recommended safe limits.

Bà nói rằng bát chấp những sự cố của việc uống rượu, hiên nay không có bất kỳ bằng chứng nào có sẵn để biện minh cho việc thay đổi các giới hạn an toàn đã được khuyến nghị.

And there was, she acknowledged, a "difficulty" with guidelines full stop because people were inclined to disbelieve any messages about what to do - and what not to do - that come from government.

Và bà cũng thừa nhận có khó khăn với những hướng dẫn ngừng uống hoàn toàn vì người ta có khuynh hướng không tin bất kỳ thông điệp nào về những việc cần làm và những gì không làm – điều đó là do chính phủ.

'Very, very drunk'

"Say sưa, say xỉn”

"I think [the guidelines] have an impact in as much as we know that the first step in changing behaviour is people being aware of the harm it can cause," she said.

"Tôi nghĩ rằng các hướng dẫn có tác động nhiều nếu chúng ta biết rằng bước đầu tiên trong việc thay đổi hành vi là những người ta nhận thức được tác hại nó có thể gây ra", bà nói.

"[But] I still think that whereas people accept the harm that smoking causes, they accept the problems being overweight causes, there is still some issue about accepting the harm that alcohol causes. "I think that's still a message that we haven't got through in the guidelines."

"Nhưng tôi vẫn nghĩ rằng trong khi mọi người chấp nhận những tác hại do hút thuốc lá gây ra và các vấn đề do việc tăng cân gây ra, thì người ta vẫn còn chưa chịu chấp nhận những tác hại do rượu gây ra.

"Tôi nghĩ đó vẫn là một thông điệp mà chúng tôi đã không thông qua trong các hướng dẫn".

“n England there is a deafening silence where a substantive strategy should be”

“Ở Anh có một sự im lặng gây điếc tai: một chiến lược bền vững nên đặt ở đâu."

Diane Abbott Shadow public health minister

Diane Abbott Shadow, Bộ trưởng Y tế cộng đồng

Even where people do accept the risks, the minister said, some still carry on regardless.

Bộ trưởng cho biết ngay cả khi người ta chấp nhận những tác hại, một số bất chấp cứ tiếp tục uống.

"People do things that they know harm their health, so 22% of people still smoke," she told the committee.

"Mọi người làm những điều mà họ biết gây tổn hại cho sức khỏe của mình, vì vậy 22% người vẫn hút thuốc," bà nói với hội đồng.

"We do have to look at why it is that people feel the need to go and get very, very drunk and harm their health."

"Chúng ta phải xem xét lý do tại sao mọi người cảm thấy cần phải uống rượu và gây tổn hại cho sức khỏe của họ."

Ms Milton said it was unclear whether price changes were really able to alter habits, particularly among problem drinkers, pointing out that 80% of alcohol was drunk by one-third of the population.

Bà Milton cho biết không rõ liệu những thay đổi giá sẽ thực sự có thể thay đổi được những thói quen, đặc biệt trong những người có vấn đề về uống rượu, khi chỉ ra rằng 1/3 dân số uống 80% rượu.

But she said the government's new alcohol strategy, expected later this year or early in 2012, "will say more about what we are going to do on price", and measures taken already - raising the duty on strong beer and cutting it on weaker varieties - were having an effect.

Tuy nhiên, bà cho biết chiến lược về rượu mới của chính phủ, dự kiến cuối năm nay hoặc đầu năm 2012, sẽ nói thêm về những gì chúng ta sẽ làm với vấn đề giá cả", và những biện pháp đã được thực hiện – tăng thuế đối với bia coa độ cồn cao và cắt thuế đối với những loại yếu hơn - đã có hiệu lực.

"Already, there has been a response from the industry," she said. "Already they are dropping the alcohol strength to get below that duty level.

"Hiện tại, đã có một phản ứng từ ngành công nghiệp", bà nói. "Đã giảm độ mạnh của rượu để đóng mức thuế thấp hơn.

"There is no doubt about it, price can manipulate the market, so increasing duty on high-strength alcohol is not a bad idea, because for every litre sold there is less alcohol in it, which is a move in the right direction."

"Không có nghi ngờ gì nữa, giá có thể thao túng được thị trường, do vậy việc tăng thuế theo độ mạnh của rượu không phải là một ý tưởng tồi, bởi vì đối với mỗi lít được bán ra có ít cồn hơn, đó là là một bước đi đúng hướng."

Scotland is planning to introduce a minimum price per unit for alcohol, but Ms Milton said the move was probably illegal under European trade laws and would be challenged.

Scotland đang có kế hoạch giới thiệu một mức giá tối thiểu trên một đơn vị rượu, nhưng bà Milton cho biết động thái này là có thể bất hợp pháp theo quy định của pháp luật thương mại châu Âu và sẽ bị thách thức.

However, Labour's shadow public health minister Diane Abbott said the government should be prepared to look at minimum pricing.

Tuy nhiên, Bộ trưởng y tế công đồng Diane Abbott cho biết chính phủ nên được chuẩn bị để xem xét giá tối thiểu.

MPs 'susceptible'

Nghị sĩ 'nhạy cảm'

"A recent report predicted that binge-drinking will cost the NHS (National Health Sẻvice) £3.8 billion by 2015, with 1.5 million A&E (accident and emergency) admissions a year," she said.

"Một báo cáo gần đây dự đoán rằng uống rượu bia say sưa sẽ làm tiêu tốn cho Y tế quỗc gia 3,8 tỷ bảng Anh vào năm 2015, với 1,5 triệu nhập viện tai nạn và cấp cứu một năm", bà nói.

"In Scotland, Alex Salmond is pushing ahead with minimum pricing policies, and yet in England there is a deafening silence where a substantive strategy should be."

"Tại Scotland, Alex Salmond đẩy mạnh các chính sách giá tối thiểu, và ở Anh là một sự im lặng khó hiểu: một chiến lược bền vững nên đặt ở đâu."

Anne Milton Anne Milton said there was "no one magic bullet" to solving the problem of alcohol abuse.

Anne Milton nói là "không có một viên đạn thần kỳ" để giải quyết vấn đề lạm dụng rượu.

Ms Milton insisted she had "an appropriate degree of cynicism" about industry campaigns to promote responsible drinking, but she believed companies did not want their brands to be "associated with crime, anti-social behaviour and people being paralytically drunk".

Bà Milton khẳng định bà đã có "một mức độ hoài nghi nhất định" về các chiến dịch ngành công nghiệp nhằm thúc đẩy việc uống có trách nhiệm, nhưng bà tin rằng các công ty không muốn thương hiệu của mình có "liên quan đến tội phạm, hành vi chống đối xã hội và những người ta say rượu bí tỉ".

She said about 80% of the major drinks companies had agreed to introduce labelling with information about units and warnings for pregnant women.

Bà cho biết khoảng 80% các công ty đồ uống lớn đã đồng ý áp dụng ghi nhãn với các thông tin về các đơn vị và cảnh báo đối với phụ nữ mang thai.

She said there was "no one magic bullet" to solve alcohol abuse, and local alcohol campaigns were likely to have worked best because consumption patterns were so varied.

Bà nói "không có một viên đạn thần kỳ" để giải quyết lạm dụng rượu, và các chiến dịch chống rượu địa phương khả năng thành công nhất bởi vì mô hình tiêu thụ rượu rất đa dạng.

The minister also said MPs were "susceptible" to "risky behaviour" like excessive drinking because of their anti-social hours and the time they spent away from family.

Bộ trưởng cũng cho biết các nghị sĩ "nhạy cảm" đối với "hành vi có nguy cơ” như uống rượu quá mức vì giờ làm việc khó gần gũi của họ và thời gian họ sống xa gia đình.

But she said she did not believe some of Parliament's many bars should be shut down in a bid to make them more sober.

Nhưng bà nói rằng bà không tin rằng một số trong nhiều quán rượu của Quốc hội nên bị đóng cửa trong một nỗ lực để làm cho họ tỉnh táo hơn.


Translated by Võ Hoàng Nhân, Class Y2E - Gr 2