MENU

BILINGUAL BLOG – BLOG SONG NGỮ ANH VIỆT SHARE KNOWLEGE AND IMPROVE LANGUAGE

--------------------------- TÌM KIẾM TRÊN BLOG NÀY BẰNG GOOGLE SEARCH ----------------------------

TXT-TO-SPEECH – PHẦN MỀM ĐỌC VĂN BẢN

Click phải, chọn open link in New tab, chọn ngôn ngữ trên giao diện mới, dán văn bản vào và Click SAY – văn bản sẽ được đọc với các thứ tiếng theo hai giọng nam và nữ (chọn male/female)

- HOME - VỀ TRANG ĐẦU


A PASSAGE TO INDIA - CHUYẾN ĐI TỚI ẤN ĐỘ



Tuesday, August 16, 2011

The advantages of pessimism -Lợi thế của thái độ bi quan


The advantages of pessimism

Incompatibility between our big aspirations and the reality of life is bound to disappoint unless we learn to be a bit more gloomy, says Alain de Botton.

Today I want to advance the unusual idea that we'd be a great deal more cheerful if we learnt to be a little more pessimistic.

And, from a completely secular point of view, I'd like to suggest that in the passages before they go on to promise us salvation, religions are rather good at being pessimistic. For example, Christianity has spent much of its history emphasising the darker side of earthly existence.

Yet even within this sombre tradition, the French philosopher Blaise Pascal stands out for the exceptionally merciless nature of his pessimism. In his book the Pensees, Pascal misses no opportunities to confront his readers with evidence of mankind's resolutely deviant, pitiful and unworthy nature.
DNA autoradiogram Scientific advances make us optimistic

In seductive classical French, he informs us that happiness is an illusion. "Anyone who does not see the vanity of the world is very vain himself," he says. Misery is the norm, he states: "If our condition were truly happy we should not need to divert ourselves from thinking about it." And we have to face the desperate facts of our situation head on. "Man's greatness," he writes, "comes from knowing he is wretched."

Given the tone, it comes as something of a surprise to discover that reading Pascal is not at all the depressing experience one might have presumed. The work is consoling, heartwarming and even, at times, hilarious.

For those teetering on the verge of despair, there can paradoxically be no finer book to turn to than one which seeks to grind man's every last hope into the dust. The Pensees - far more than any saccharine volume touting inner beauty, positive thinking or the realisation of hidden potential - has the power to coax the suicidal off the ledge of a high parapet.

If Pascal's pessimism can effectively console us, it may be because we are usually cast into gloom not so much by negativity as by hope. It is hope - with regard to our careers, our love lives, our children, our politicians and our planet - that is primarily to blame for angering and embittering us.

Nurture and educate

The incompatibility between the grandeur of our aspirations and the mean reality of our condition generates the violent disappointments which rack our days and etch themselves in lines of acrimony across our faces. Hence the relief, which can explode into bursts of laughter, when we finally come across an author generous enough to confirm that our very worst insights, far from being unique, are part of the common, inevitable reality of mankind.

Our dread that we might be the only ones to feel anxious, bored, jealous, perverse and narcissistic turns out to be gloriously unfounded, opening up unexpected opportunities for communion around our dark realities.

We should honour Pascal, and the long line of pessimistic writers to which he belongs, for doing us the incalculably great favour of publicly and elegantly rehearsing the facts of our sinful and pitiful state. This is not a stance with which the modern world betrays much sympathy, for one of its dominant characteristics and - in my opinion - its greatest flaw is its optimism.

Despite occasional moments of panic, most often connected to market crises, wars or pandemics, the secular contemporary world maintains an all but irrational devotion to a narrative of improvement, based on a quasi-messianic faith in the three great drivers of change - science, technology and commerce.

Material improvements since the mid-18th Century have been so remarkable and have so exponentially increased our comfort, safety, wealth and power, as to deal an almost fatal blow to our capacity to remain pessimistic - and therefore, crucially, to our ability to stay sane and content.

It has been impossible to hold on to a balanced assessment of what life is likely to provide for us when we have witnessed the cracking of the genetic code, the invention of the mobile phone, the opening of Western-style supermarkets in remote corners of China and the launch of the Hubble telescope.

Naivety and credulousness
Yet while it is undeniable that the scientific and economic trajectories of mankind have been pointed firmly in an upward direction for several centuries, you and I do not comprise mankind. None of us as individuals can dwell exclusively amidst the ground-breaking developments in genetics or telecommunications that lend our age its distinctive and buoyant prejudices.

We may derive some benefit from the availability of hot baths and computer chips, but our lives are no less subject to accident, frustrated ambition, heartbreak, jealousy, anxiety or death than were those of our medieval forebears. But at least our ancestors had the advantage of living in a religious era which never made the mistake of promising its population that happiness could ever make a permanent home for itself on this earth.

The secular are at this moment in history a great deal more optimistic than the religious - something of an irony given the frequency with which the religious have been derided by the non religious for their apparent naivety and credulousness. It is the secular whose longing for perfection has grown so intense as to lead them to imagine that paradise might be realised on this earth after just a few more years of financial growth and medical research.

With no evident awareness of the contradiction they may, in the same breath, gruffly dismiss a belief in angels while sincerely trusting that the combined powers of the IMF, the medical research establishment, Silicon Valley and democratic politics will together cure the ills of mankind.

The benefits of a philosophy of pessimism are to be seen in relation to love. Christianity and Judaism present marriage not as a union inspired and governed by subjective enthusiasm but rather, and more modestly, as a mechanism by which individuals can assume an adult position in society and thence, with the help of a close friend, undertake to nurture and educate the next generation under divine guidance.

Capacity for appreciation

These limited expectations tend to forestall the suspicion, so familiar to secular partners, that there might have been more intense, angelic or less fraught alternatives available elsewhere. Within the religious ideal friction, disputes and boredom are signs not of error, but of life proceeding according to plan.

These religions do recognise our desire to adore passionately. They know of our need to believe in others, to worship and serve them and to find in them a perfection which eludes us in ourselves. They simply insist that these objects of adoration should always be divine rather than human.

Therefore they assign us eternally youthful, attractive and virtuous deities to shepherd us through life while reminding us on a daily basis that human beings are comparatively humdrum and flawed creations worthy of forgiveness and patience, a detail which is apt to elude our notice in the heat of marital squabbling.

Why can't you be more perfect? This is the incensed question that lurks beneath a majority of secular arguments. In their effort to keep us from hurling our curdled dreams at one another, religions have the good sense to provide us with angels to worship and lovers to tolerate.

A pessimistic world view does not have to entail a life stripped of joy. Pessimists can have a far greater capacity for appreciation than their opposite numbers, for they never expect things to turn out well and so may be amazed by the modest successes which occasionally break out across their darkened horizons.

How to memorize new words - Làm sao nhớ từ mới



How can we easily memorize new words in a different language? Different people have different techniques for memorizing new words but there are some basic ways that we can make memorizing easier for us.

The most important part of learning new vocabulary is being able to remember it the first few times you need to, after that a new neural pathway is created in your brain and the link is already established. The first few times you use it though should be a little way apart. It is not as effective using it 3-4 times in 30 seconds as using it 3-4 times in 5 days.

This usually causes the problem; because there is so much information coming to us all the time, we don't retain everything, we only retain what stands out, what seems significant, and because the new word may not have triggered significance to us, (because it's a sound we are unfamiliar with and tends then to be thrown out with the rest of the noise) we don't remember it when we need to use it. This lowers our confidence in our ability, makes us reiterate that "learning languages is difficult" and our brain switches off to protect us from things that are difficult in case we fail at them which would make us feel even worse!

So how do we know what IS significant? Anything that makes us feel an emotion, anything that snaps us out of our normal autopilot filters and makes us take notice.
Try it yourself. What did you do last weekend? You will only be able to remember in detail the significant moments, the things that stand out, the things that made you feel some kind of emotion and that were different to the usual.
However we CAN use this to remember new vocabulary. By using the techniques in this video we can help glue the new word to something we already know with emotion. We can create that emotion by making the link unusual and adding sensory detail to make it clearer.

Then we will be able to overcome the biggest hurdle of new vocabulary, the first 3-4 times usage in context; once we have made these links memorable by gluing them together with emotion we can come back to them in one day/2 days/3 days and we can still remember them. If we can remember them when we need to use them in context, each time we use them in context gives us confidence and adds another layer of glue to the link until eventually we bypass the original image we had and just go from the word in our own language to the word in the foreign language, without even thinking about it.

Give it a try, remember, there is no right or wrong way to do this, only different degrees of effectiveness, and what applies to you, everybody has their own links that will work for them, but the more detail you add and the more unusual you make the image the easier it will be to remember, so get creative and enjoy!





Do you have trouble memorizing things? Have you invested an entire day in a seminar only to forget everything within a few weeks? How many times do you say, "I'm sorry I forgot your name?" Now you can learn a few ideas about how memorization works. Invest approximately 8 minutes and stop wasting time. Learn how to learn and retain important information. You will increase your credibility and have an easier time building rapport by remembering names and other pertinent facts about others.




This is a new method of learning and studying material. Research concludes that it is the most effective way of learning.

In my research I found that the average person remembers 40% of material they learn by listing words. This rises to 60% when you associate these words with mental images. But by making a quick story in your head you can double the results with 90% of the words. In fact, the more bizarre the story the better.

This method can be used by students for learning terms, quotes, events, dates. One candidate even used this to learn off entire essays before big exams with huge success.

This can be used to better your education, your career and your life.




Can watching TV make you die younger? - Xem TV nhiều chết sớm?


Can watching TV make you die younger?


Beware any headline in a newspaper or blog that starts with a question.

Generally the answer to the question is no, and is a means for the writer to grab the reader's attention and then proceed to irritate them. I will try not to by giving my conclusion straight off - no, watching TV will not make you die younger.

I pose the question because of a study that may well get some media attention. Published online in the British Journal of Sports Medicine it suggests that compared to people who watch no TV, those who spend a lifetime average of watching six hours a day can expect to live nearly five years less.

The average Britain watches three hours TV a day so you might think you are in the clear. But according to the research from the University of Queensland, any TV watching may shorten your life.

The author of the research paper Dr Lennert Veerman, from the Centre for Burden of Disease and Cost Effectiveness, told me they had adjusted their research to exclude people who were physically active while watching TV - such as running on a treadmill or rowing.

As someone who works in television I told him I was worried I might be slowly killing off my viewers. I was even more worried by the paper's conclusions that "TV viewing may have adverse health consequences that rival those of lack of physical activity, obesity and smoking; every single hour of TV viewed may shorten life by as much as 22 min."
War and Peace

We all surely know that smoking is really very, very bad for us. But this research suggests that watching TV may be on a par. Indeed it even suggests that for those over 25, half an hour of TV viewing "may shorten life to a similar degree" as smoking a cigarette.

One obvious danger here is that smokers will say their habit is no worse than TV, so they might as well carry on.

So what about those people who don't watch any, or not very much TV? Presumably quite a few of them spend time reading books. Sitting reading is a sedentary occupation, and yet no-one is suggesting you should avoid "War and Peace" or the later, over-long Harry Potter novels.

I put this to Dr Veerman who agreed it may not be the TV viewing itself that was cutting life expectancy: "It is always possible that the effects are associated with lifestyle rather than the TV viewing itself" said Dr Veerman.
Overweight

Which means that people who watch a lot of TV tend to lead unhealthy, sedentary lifestyles. It's not the six hours of TV which is killing them, but the likelihood that they are not filling the rest of their waking hours with healthy physical activity. Those who watch huge amounts of TV are also probably more likely to have an unhealthy diet and be overweight.

Have you noticed how many umbrellas are used when it's raining? So umbrella use is associated with wet weather, but common sense tells us umbrellas don't cause rainfall. It's common sense of course but science and statistics can too easily be taken out of context and divorced from reality.

Earlier this year an American study found that more than two hours of TV viewing per day significantly increased the risk of type-2 diabetes and cardiovascular disease, and more than three hours of daily viewing increased the risk of premature death.
Health benefits

That paper made it clear that it was not watching TV for long periods that was unhealthy, but it reflected an unhealthy lifestyle.

Dr Veerman said his latest study is meant to have a positive message, that every step counts. In other words, small alterations in lifestyle - like watching less TV and doing something active - can bring about significant health benefits.

That point is underlined in another new study on physical activity, from researchers in Taiwan. In the Lancet online, they suggest that 15 minutes of physical activity per day can reduce a person's risk of death by 14% and increase life expectancy by three years compared with inactive people.

The researchers analysed the medical screening results of more than 400,000 Taiwanese people with an average follow-up of eight years. They found that every additional 15 minutes of daily exercise beyond 15 minutes a day further reduced mortality by 4%.

Last month the Department of Health updated its advice on weekly physical activity. It recommends 150 minutes a week, and "reducing and minimising periods of sedentary behaviour". Even if you don't manage 150 minutes exercise a week but do around 90 minutes, you could still get significant benefits.

The Taiwanese and the Australian research both point in the same direction - that physical activity is good for you and even small changes in lifestyle could help us lead longer and healthier lives.

I won't be giving up television, or long novels, but I might try to snack less and walk more.

The Secret of Skeleton Island 1- Bí mật đảo bộ xương


The Secret of Skeleton Island

Bí mật đảo bộ xương

Alfred Hitchcock

Alfred Hitchcock

The Three Investigators in The Secret of Skeleton Island Book #6

Ba thám tử trong Vụ bí ẩn hòn đảo bộ xương. Quyển 6

Chapter 1 WARNING! Proceed with Caution!

Chương 1: COI CHỪNG! DỪNG LẠI! HÃY THẬN TRỌNG! TIẾN TỚI!

THE ABOVE WARNING is meant for you if you are of a nervous nature, inclined to bite your fingernails when meeting adventure, danger and suspense. However, if you relish such ingredients in a story, with a dash of mystery and detection thrown in for good measure, then keep right on going.

Lời cảnh cáo này dành cho bạn, nếu bản tính bạn hay sợ hãi, nếu bạn thường cắn móng tay khi phải đối phó với nguy hiểm, phiêu lưu hay bị hồi hộp. Nhưng nếu ngược lại bạn thích những câu chuyện pha một chút sợ hãi, một chút nguy hiểm... thì bạn cứ đọc tiếp!

For this is the sixth adventure that I have introduced for The Three Investigators, and I can only say that never have they been in any tighter spots than they encounter here. You don't have to take my word for it - read the book and see!

Thật vậy, đây là cuộc phiêu lưu thứ năm mà tôi viết lời tựa cho Ba Thám Tử Trẻ. Điều duy nhất mà tôi có thể nói, là ba bạn chưa bao giờ rơi vào một tình thế nguy hiểm như thế này. Tôi không ép bạn tin lời tôi: bạn hãy đọc quyển sách này và tự đánh giá lấy!

Just in case you haven't met The Three Investigators before, they are Jupiter Jones, Pete Crenshaw, and Bob Andrews, all of whom live in the town of Rocky Beach, on the Pacific Ocean a few miles from Hollywood, California.

Nếu bạn chưa có dịp làm quen Ba Thám Tử Trẻ, thì xin giới thiệu ba bạn này tên là Hannibal Jones, Peter Crentch và Bob Andy, cả ba sống ở thành phố nhỏ Rocky, bang Cahfornia, phía nam bờ biển Thái Bình Dương, cách Hollywood vài kilômét

Some time ago they formed the firm of The Three Investigators to solve any riddles, enigmas or mysteries that might come their way, and so far, they have done well.

Cách đây không lâu, nhóm bạn này đã thành lập nhóm Ba Thám Tử Trẻ, để khám phá những bí ẩn mà mình gặp phải. Cho đến nay, ba bạn đã thành công mỹ mãn.

Jupiter Jones, the First Investigator, is the brains of Crenshaw, the Second Investigator, is tall and muscular athletics. Bob Andrews, the most studious of the three, Records and Research.

Now on with the show! Turn the page and travel with the Investigators to Skeleton Island!

ALFRED HITCHCOCK

Hannibal Jones, thám tử trưởng, là đầu não của ê-kíp này. Peter Crentch, thám tử phó, là một cậu thiếu niên cao lớn có cơ bắp, một lực sĩ rất cừ. Còn Bob Andy, chăm học nhất trong cả ba, thì phụ trách lưu trữ và nghiên cứu.

Còn bây giờ, thì xin mời! Bạn hãy lật sang trang, và đến hòn đảo Bộ Xương cùng Ba Thám Tử Trẻ!

ALFRED HICHCOCK

Chapter 2 A Case for The Three Investigators

Chương 2 : Một vụ điều tra cho ba thám tử

"HOW ARE you lads at Scuba diving?" Alfred Hitchcock asked. Across the big desk from him in his office at World Studios, The Three Investigators - Jupiter Jones, Pete Crenshaw and Bob Andrews - looked interested.

- NÀY, CÁC CẬU lặn có giỏi không? - Alfred Hitchcock hỏi.

Nhà đạo diễn lừng danh ngồi sau bàn làm việc thật rộng trong văn phòng ở Hollywood. Đối diện ông là Ba Thám Tử Trẻ: Hannibal Jones, Peter Crench và Bob Andy. Cả ba vểnh tai lên khi nghe câu hỏi này.



It was Pete who answered. "We've just been checked out on our final tests, sir," he said. "Our instructor took us down to the bay day before yesterday and okayed us." "We're not exactly experienced, but we know what to do and all the rules," Jupiter added. "And we have our own face masks and flippers. When we do any diving, we rent the tanks and breathing apparatus."

Người trả lời là Peter:

- Dạ thưa bác, tụi cháu vừa mới thi phần thực hành xong. Hôm kia, thầy hướng dẫn đã đưa tụi cháu ra biển lặn rồi cấp giấy chứng nhận cho tụi cháu.

- Tạm thời chúng cháu chưa có kinh nghiệm lắm - Hannibal nói thêm - Chúng cháu có mặt nạ và chân nhái. Còn để lặn lâu dưới nước, chúng cháu thuê bình khí nén và máy thở.

"Excellent!" Mr. Hitchcock said. "Then I think you are definitely the three lads for the job." Job? Did he mean a job investigating some mystery? Mr. Hitchcock nodded when Bob asked him the question. "Yes, indeed," he said, "and doing some acting, too." "Acting?" Pete looked doubtful. "We're not actors, sir. Although Jupiter did some acting on TV when he was a very small kid."

- Tốt quá! - Alfred Hitchcock tuyên bố - Tôi nghĩ các cậu đúng là loại người tôi cần cho công việc này.

- Công việc à? Có phải ý bác nói là một cuộc điều tra về một vụ bí ẩn nào đó không?

Ông Hitchcock gật đầu khi Bob đặt câu hỏi.

- Đúng - Ông trả lời. - Và sẽ phải đóng kịch một chút nữa.

- Đóng kịch ạ? - Peter hỏi lại, giọng hơi ngập ngừng - Nhưng, thưa bác, tụi cháu đâu phải là diễn viên, chỉ có Babal được lên truyền hình ba bốn lần, nhưng là lúc còn bú sữa!

"Experienced actors aren't needed," Mr. Hitchcock assured them. "Natural boys are what they want. I'm sure you know, Pete, that your father is at the moment in the East working with director Roger Denton on a suspense picture called Chase Me Faster."

- Không cần phải là diễn viên chuyên nghiệp - ông Hitchcock cam đoan - Người ta chỉ yêu cầu ba cậu thiếu niên nhập vai của chính mình một cách tự nhiên. Peter à, chắc cậu biết rằng ba của cậu hiện đang ở miền đông Hoa Kỳ, cùng đạo diễn Roger Denton, và đang làm một bộ phim trinh thám có tựa là Thách thức cái chết.

- Dạ phải, thưa bác.

"Yes, sir." Pete's father was a highly experienced movie technician and his job took him all over the world. "He's in Philadelphia right now." "Wrong." Mr. Hitchcock seemed pleased at Pete's astonishment. "Right now he's on an island in Atlantic Bay, down on the south-east coast of the United States, helping rebuild an old amusement park for the final scene of the picture. The name of the island is Skeleton Island." "Skeleton Island! Wow!" This came from Bob. "It sounds like a pirate hangout."

Thật vậy, ba của Peter là chuyên gia kỹ xảo điện ảnh, và do yêu cầu công việc, ông phải đi khắp nơi.

- Dạ phải, hiện ba cháu đang ở Philadelphie.

- Sai! - ông Hitchcock đáp, và có vẻ thích thú khi thấy Peter ngạc nhiên - Hiện, ba của cậu đang ở trên một hòn đảo ngoài khơi bờ biển đông nam Hoa Kỳ và đang tham gia trùng tu một khu công viên giải trí cũ, nơi phải quay những cảnh cuối cùng cho bộ phim. Đảo này tên là hòn đảo Bộ Xương.

- Hòn đảo Bộ Xương! Ôi! - Bob thốt lên - Nghe y như sào huyệt hải tặc!

"It was indeed once a pirate hangout," the director told them. "Skeleton Island - a strange and sinister name! A ghost is said to haunt it. Bones are still uncovered in its sands. Sometimes when the sea is stormy, a gold doubloon washes up on its beaches. However, before you get your hopes up, let me say there is no treasure on the island. That has been proved. There may still be small bits of treasure scattered on the bottom of the bay but none on Skeleton Island."

- Đúng, xưa kia, đây là hang ổ của bọn hải tặc - đạo diễn trả lời - Hòn đảo Bộ Xương... Phải, đó là một cái tên nghe kỳ lạ và rùng rợn! Nghe nói đảo có ma. Thỉnh thoảng người ta vẫn còn tìm thấy vài khúc xương trong cát. Đôi khi, lúc biển động dữ dội, các ngọn sóng đào ra một đồng tiền vàng cũ trên bờ... Nhưng coi chừng! Đừng có mừng vội, tôi xin nói rõ là trên đảo không có kho báu. Hoàn toàn chắc chắn. Cũng có thể còn vài mảnh, rải rác dưới đáy vịnh, nhưng trên hòn đảo Bộ Xương, thì không còn gì hết.

"And you want us to go there?" Jupiter Jones asked eagerly. "You say there's a mystery to be solved?"

- Và bác đề nghị chúng cháu đến đó à? - Hannibal vồn vã hỏi - Bác nói có một vụ bí ẩn cần làm sáng tỏ, đúng không ạ?

"It's like this." Mr. Hitchcock put the tips of his fingers together. "Your father, Pete, and a couple of other men are camped there, using local workmen to fix up part of the park for the final scenes of the movie, most of which is being shot in Philadelphia. "They're having trouble. Pieces of equipment have been stolen, and their boats have been tinkered with at night. They have hired a local man as a guard, but the nuisance hasn't stopped, just slowed down.

- Dường như thế - ông Hitchcock vừa trả lời vừa chống cùi chỏ lên bàn, chắp mười đầu ngón tay lại với nhau - Peter à, ba của cậu cũng như vài nhân viên khác của hãng, đến ở trong một thành phố nhỏ trên đất liền, và tuyển những người thợ địa phương để sửa chữa một công viên giải trí nằm trên đảo. Phần lớn bộ phim đã quay xong ở Philadelphie rồi, còn những đoạn cuối cùng phải được quay trên đảo. Mà cả nhóm làm phim luôn gặp rắc rối nghiêm trọng. Thiết bị nhiều lần bị lấy cắp, và thậm chí có một đêm, tàu bị phá hư nữa. Nhóm làm phim có thuê người tại chỗ làm bảo vệ nhưng các hành động phá hoại không chấm dứt, mà chỉ bớt đi.

"Skeleton Island is picturesque and the waters of Atlantic Bay around it are shallow. Roger Denton thought that as long as he is working on the island, his assistant, Harry Norris, could direct a short subject about three boys on a holiday who dive for pirate treasure for fun."

Hòn đảo Bộ Xương là một nơi rất đẹp, biển xung quanh không sâu lắm, nên anh Roger Denton đã nghĩ rằng, trong khi làm việc trên đảo, trợ lý của anh ta, là Harry Norris, có thể thực hiện một khúc phim ngắn về ba cậu thiếu niên đang nghỉ hè, lặn xuống biển tìm kho báu bị chìm đắm.

"Yes, sir, an excellent idea," Jupiter said. "It would cost very little more, and the company has a man, Jeff Morton, who is an expert diver and underwater photographer. That's where you come in. You boys could be the three actors, do enough Scuba diving to qualify, and on your time off wander round the town, hunting for clues to this mysterious thievery. We will keep your identity as investigators secret, so no one will suspect you."

- Sáng kiến hay quá! - Hannibal đồng tình.

- Khúc phim này sẽ không tốn bao nhiêu tiền. Các cậu có thể là ba diễn viên trong phim, và khi rảnh rỗi, các cậu sẽ đi dạo xung quanh thành phố để tìm những chỉ dẫn về những vụ trộm cắp bí ẩn này. Tất nhiên là việc các cậu là thám tử sẽ được giữ bí mật, và sẽ không ai nghi ngờ các cậu.

"That sounds great!" Bob said with enthusiasm: "If our families will let us go." "I'm sure they will, with Mr. Crenshaw there, too," Mr. Hitchcock said. "Of course, the mystery may not amount to anything, but in view of your past record, you may discover more than any of us suspect."

- Cháu thấy tuyệt quá! - Bob hăng hái kêu lên - Với điều kiện gia đình cho phép tụi cháu đi!

- Tôi chắc chắn gia đình sẽ cho phép, vì ông Crentch sẽ có mặt ở đó cùng các cậu - ông Hitchcock tuyên bố - Tất nhiên, có thể là bí mật đó thật ra không phải là gì hết, nhưng xét theo những thành công vừa qua của các cậu, thì các cậu có khả năng lớn hơn bất kỳ một ai để phát hiện xem có điều gì khả nghi không.

"When do we start?" Pete asked. "As soon as I can make the arrangements with Mr. Denton and your father, Pete," Alfred Hitchcock said. "Go home and pack and be ready to fly East tomorrow. Here, Bob, since you are in charge of Records and Research, you may want to look at these articles about Skeleton Island - how it was discovered, the pirates who once made their headquarters there, and other interesting data. Familiarize yourself with it. The trip should be an interesting experience for you."

- Bao giờ tụi cháu đi ạ? - Peter hỏi.

- Ngay khi tôi sắp xếp xong với ông Denton và ba của cậu, Peter à - ông Hitchcock trả lời - Các cậu hãy về nhà xếp hành lý và chuẩn bị sáng mai bay đến miền đông. Bob này! Cậu phụ trách về nghiên cứu và lưu trữ, có lẽ cậu thích xem qua những bài báo về hòn đảo Bộ Xương này: đảo được phát hiện như thế nào, hải tặc dùng đảo làm sào huyệt, và nhiều thông tin lý thú khác. Cậu hãy làm quen với những vấn đề đó trước đi. Chuyến đi sẽ là một kinh nghiệm hay cho các cậu.













The Secret of Skeleton Island 2- Bí mật đảo bộ xương


The Secret of Skeleton Island

Bí mật đảo bộ xương

Alfred Hitchcock

Alfred Hitchcock

The Three Investigators in The Secret of Skeleton Island Book #6

Ba thám tử trong Vụ bí ẩn hòn đảo bộ xương. Quyển 6

Chapter 1 WARNING! Proceed with Caution!

Chương 1: COI CHỪNG! DỪNG LẠI! HÃY THẬN TRỌNG! TIẾN TỚI!

THE ABOVE WARNING is meant for you if you are of a nervous nature, inclined to bite your fingernails when meeting adventure, danger and suspense. However, if you relish such ingredients in a story, with a dash of mystery and detection thrown in for good measure, then keep right on going.

Lời cảnh cáo này dành cho bạn, nếu bản tính bạn hay sợ hãi, nếu bạn thường cắn móng tay khi phải đối phó với nguy hiểm, phiêu lưu hay bị hồi hộp. Nhưng nếu ngược lại bạn thích những câu chuyện pha một chút sợ hãi, một chút nguy hiểm... thì bạn cứ đọc tiếp!

For this is the sixth adventure that I have introduced for The Three Investigators, and I can only say that never have they been in any tighter spots than they encounter here. You don't have to take my word for it - read the book and see!

Thật vậy, đây là cuộc phiêu lưu thứ năm mà tôi viết lời tựa cho Ba Thám Tử Trẻ. Điều duy nhất mà tôi có thể nói, là ba bạn chưa bao giờ rơi vào một tình thế nguy hiểm như thế này. Tôi không ép bạn tin lời tôi: bạn hãy đọc quyển sách này và tự đánh giá lấy!

Just in case you haven't met The Three Investigators before, they are Jupiter Jones, Pete Crenshaw, and Bob Andrews, all of whom live in the town of Rocky Beach, on the Pacific Ocean a few miles from Hollywood, California.

Nếu bạn chưa có dịp làm quen Ba Thám Tử Trẻ, thì xin giới thiệu ba bạn này tên là Hannibal Jones, Peter Crentch và Bob Andy, cả ba sống ở thành phố nhỏ Rocky, bang Cahfornia, phía nam bờ biển Thái Bình Dương, cách Hollywood vài kilômét

Some time ago they formed the firm of The Three Investigators to solve any riddles, enigmas or mysteries that might come their way, and so far, they have done well.

Cách đây không lâu, nhóm bạn này đã thành lập nhóm Ba Thám Tử Trẻ, để khám phá những bí ẩn mà mình gặp phải. Cho đến nay, ba bạn đã thành công mỹ mãn.

Jupiter Jones, the First Investigator, is the brains of Crenshaw, the Second Investigator, is tall and muscular athletics. Bob Andrews, the most studious of the three, Records and Research.

Now on with the show! Turn the page and travel with the Investigators to Skeleton Island!

ALFRED HITCHCOCK

Hannibal Jones, thám tử trưởng, là đầu não của ê-kíp này. Peter Crentch, thám tử phó, là một cậu thiếu niên cao lớn có cơ bắp, một lực sĩ rất cừ. Còn Bob Andy, chăm học nhất trong cả ba, thì phụ trách lưu trữ và nghiên cứu.

Còn bây giờ, thì xin mời! Bạn hãy lật sang trang, và đến hòn đảo Bộ Xương cùng Ba Thám Tử Trẻ!

ALFRED HICHCOCK

Chapter 2 A Case for The Three Investigators

Chương 2 : Một vụ điều tra cho ba thám tử

"HOW ARE you lads at Scuba diving?" Alfred Hitchcock asked. Across the big desk from him in his office at World Studios, The Three Investigators - Jupiter Jones, Pete Crenshaw and Bob Andrews - looked interested.

- NÀY, CÁC CẬU lặn có giỏi không? - Alfred Hitchcock hỏi.

Nhà đạo diễn lừng danh ngồi sau bàn làm việc thật rộng trong văn phòng ở Hollywood. Đối diện ông là Ba Thám Tử Trẻ: Hannibal Jones, Peter Crench và Bob Andy. Cả ba vểnh tai lên khi nghe câu hỏi này.



It was Pete who answered. "We've just been checked out on our final tests, sir," he said. "Our instructor took us down to the bay day before yesterday and okayed us." "We're not exactly experienced, but we know what to do and all the rules," Jupiter added. "And we have our own face masks and flippers. When we do any diving, we rent the tanks and breathing apparatus."

Người trả lời là Peter:

- Dạ thưa bác, tụi cháu vừa mới thi phần thực hành xong. Hôm kia, thầy hướng dẫn đã đưa tụi cháu ra biển lặn rồi cấp giấy chứng nhận cho tụi cháu.

- Tạm thời chúng cháu chưa có kinh nghiệm lắm - Hannibal nói thêm - Chúng cháu có mặt nạ và chân nhái. Còn để lặn lâu dưới nước, chúng cháu thuê bình khí nén và máy thở.

"Excellent!" Mr. Hitchcock said. "Then I think you are definitely the three lads for the job." Job? Did he mean a job investigating some mystery? Mr. Hitchcock nodded when Bob asked him the question. "Yes, indeed," he said, "and doing some acting, too." "Acting?" Pete looked doubtful. "We're not actors, sir. Although Jupiter did some acting on TV when he was a very small kid."

- Tốt quá! - Alfred Hitchcock tuyên bố - Tôi nghĩ các cậu đúng là loại người tôi cần cho công việc này.

- Công việc à? Có phải ý bác nói là một cuộc điều tra về một vụ bí ẩn nào đó không?

Ông Hitchcock gật đầu khi Bob đặt câu hỏi.

- Đúng - Ông trả lời. - Và sẽ phải đóng kịch một chút nữa.

- Đóng kịch ạ? - Peter hỏi lại, giọng hơi ngập ngừng - Nhưng, thưa bác, tụi cháu đâu phải là diễn viên, chỉ có Babal được lên truyền hình ba bốn lần, nhưng là lúc còn bú sữa!

"Experienced actors aren't needed," Mr. Hitchcock assured them. "Natural boys are what they want. I'm sure you know, Pete, that your father is at the moment in the East working with director Roger Denton on a suspense picture called Chase Me Faster."

- Không cần phải là diễn viên chuyên nghiệp - ông Hitchcock cam đoan - Người ta chỉ yêu cầu ba cậu thiếu niên nhập vai của chính mình một cách tự nhiên. Peter à, chắc cậu biết rằng ba của cậu hiện đang ở miền đông Hoa Kỳ, cùng đạo diễn Roger Denton, và đang làm một bộ phim trinh thám có tựa là Thách thức cái chết.

- Dạ phải, thưa bác.

"Yes, sir." Pete's father was a highly experienced movie technician and his job took him all over the world. "He's in Philadelphia right now." "Wrong." Mr. Hitchcock seemed pleased at Pete's astonishment. "Right now he's on an island in Atlantic Bay, down on the south-east coast of the United States, helping rebuild an old amusement park for the final scene of the picture. The name of the island is Skeleton Island." "Skeleton Island! Wow!" This came from Bob. "It sounds like a pirate hangout."

Thật vậy, ba của Peter là chuyên gia kỹ xảo điện ảnh, và do yêu cầu công việc, ông phải đi khắp nơi.

- Dạ phải, hiện ba cháu đang ở Philadelphie.

- Sai! - ông Hitchcock đáp, và có vẻ thích thú khi thấy Peter ngạc nhiên - Hiện, ba của cậu đang ở trên một hòn đảo ngoài khơi bờ biển đông nam Hoa Kỳ và đang tham gia trùng tu một khu công viên giải trí cũ, nơi phải quay những cảnh cuối cùng cho bộ phim. Đảo này tên là hòn đảo Bộ Xương.

- Hòn đảo Bộ Xương! Ôi! - Bob thốt lên - Nghe y như sào huyệt hải tặc!

"It was indeed once a pirate hangout," the director told them. "Skeleton Island - a strange and sinister name! A ghost is said to haunt it. Bones are still uncovered in its sands. Sometimes when the sea is stormy, a gold doubloon washes up on its beaches. However, before you get your hopes up, let me say there is no treasure on the island. That has been proved. There may still be small bits of treasure scattered on the bottom of the bay but none on Skeleton Island."

- Đúng, xưa kia, đây là hang ổ của bọn hải tặc - đạo diễn trả lời - Hòn đảo Bộ Xương... Phải, đó là một cái tên nghe kỳ lạ và rùng rợn! Nghe nói đảo có ma. Thỉnh thoảng người ta vẫn còn tìm thấy vài khúc xương trong cát. Đôi khi, lúc biển động dữ dội, các ngọn sóng đào ra một đồng tiền vàng cũ trên bờ... Nhưng coi chừng! Đừng có mừng vội, tôi xin nói rõ là trên đảo không có kho báu. Hoàn toàn chắc chắn. Cũng có thể còn vài mảnh, rải rác dưới đáy vịnh, nhưng trên hòn đảo Bộ Xương, thì không còn gì hết.

"And you want us to go there?" Jupiter Jones asked eagerly. "You say there's a mystery to be solved?"

- Và bác đề nghị chúng cháu đến đó à? - Hannibal vồn vã hỏi - Bác nói có một vụ bí ẩn cần làm sáng tỏ, đúng không ạ?

"It's like this." Mr. Hitchcock put the tips of his fingers together. "Your father, Pete, and a couple of other men are camped there, using local workmen to fix up part of the park for the final scenes of the movie, most of which is being shot in Philadelphia. "They're having trouble. Pieces of equipment have been stolen, and their boats have been tinkered with at night. They have hired a local man as a guard, but the nuisance hasn't stopped, just slowed down.

- Dường như thế - ông Hitchcock vừa trả lời vừa chống cùi chỏ lên bàn, chắp mười đầu ngón tay lại với nhau - Peter à, ba của cậu cũng như vài nhân viên khác của hãng, đến ở trong một thành phố nhỏ trên đất liền, và tuyển những người thợ địa phương để sửa chữa một công viên giải trí nằm trên đảo. Phần lớn bộ phim đã quay xong ở Philadelphie rồi, còn những đoạn cuối cùng phải được quay trên đảo. Mà cả nhóm làm phim luôn gặp rắc rối nghiêm trọng. Thiết bị nhiều lần bị lấy cắp, và thậm chí có một đêm, tàu bị phá hư nữa. Nhóm làm phim có thuê người tại chỗ làm bảo vệ nhưng các hành động phá hoại không chấm dứt, mà chỉ bớt đi.

"Skeleton Island is picturesque and the waters of Atlantic Bay around it are shallow. Roger Denton thought that as long as he is working on the island, his assistant, Harry Norris, could direct a short subject about three boys on a holiday who dive for pirate treasure for fun."

Hòn đảo Bộ Xương là một nơi rất đẹp, biển xung quanh không sâu lắm, nên anh Roger Denton đã nghĩ rằng, trong khi làm việc trên đảo, trợ lý của anh ta, là Harry Norris, có thể thực hiện một khúc phim ngắn về ba cậu thiếu niên đang nghỉ hè, lặn xuống biển tìm kho báu bị chìm đắm.

"Yes, sir, an excellent idea," Jupiter said. "It would cost very little more, and the company has a man, Jeff Morton, who is an expert diver and underwater photographer. That's where you come in. You boys could be the three actors, do enough Scuba diving to qualify, and on your time off wander round the town, hunting for clues to this mysterious thievery. We will keep your identity as investigators secret, so no one will suspect you."

- Sáng kiến hay quá! - Hannibal đồng tình.

- Khúc phim này sẽ không tốn bao nhiêu tiền. Các cậu có thể là ba diễn viên trong phim, và khi rảnh rỗi, các cậu sẽ đi dạo xung quanh thành phố để tìm những chỉ dẫn về những vụ trộm cắp bí ẩn này. Tất nhiên là việc các cậu là thám tử sẽ được giữ bí mật, và sẽ không ai nghi ngờ các cậu.

"That sounds great!" Bob said with enthusiasm: "If our families will let us go." "I'm sure they will, with Mr. Crenshaw there, too," Mr. Hitchcock said. "Of course, the mystery may not amount to anything, but in view of your past record, you may discover more than any of us suspect."

- Cháu thấy tuyệt quá! - Bob hăng hái kêu lên - Với điều kiện gia đình cho phép tụi cháu đi!

- Tôi chắc chắn gia đình sẽ cho phép, vì ông Crentch sẽ có mặt ở đó cùng các cậu - ông Hitchcock tuyên bố - Tất nhiên, có thể là bí mật đó thật ra không phải là gì hết, nhưng xét theo những thành công vừa qua của các cậu, thì các cậu có khả năng lớn hơn bất kỳ một ai để phát hiện xem có điều gì khả nghi không.

"When do we start?" Pete asked. "As soon as I can make the arrangements with Mr. Denton and your father, Pete," Alfred Hitchcock said. "Go home and pack and be ready to fly East tomorrow. Here, Bob, since you are in charge of Records and Research, you may want to look at these articles about Skeleton Island - how it was discovered, the pirates who once made their headquarters there, and other interesting data. Familiarize yourself with it. The trip should be an interesting experience for you."

- Bao giờ tụi cháu đi ạ? - Peter hỏi.

- Ngay khi tôi sắp xếp xong với ông Denton và ba của cậu, Peter à - ông Hitchcock trả lời - Các cậu hãy về nhà xếp hành lý và chuẩn bị sáng mai bay đến miền đông. Bob này! Cậu phụ trách về nghiên cứu và lưu trữ, có lẽ cậu thích xem qua những bài báo về hòn đảo Bộ Xương này: đảo được phát hiện như thế nào, hải tặc dùng đảo làm sào huyệt, và nhiều thông tin lý thú khác. Cậu hãy làm quen với những vấn đề đó trước đi. Chuyến đi sẽ là một kinh nghiệm hay cho các cậu.