MENU

BILINGUAL BLOG – BLOG SONG NGỮ ANH VIỆT SHARE KNOWLEGE AND IMPROVE LANGUAGE

--------------------------- TÌM KIẾM TRÊN BLOG NÀY BẰNG GOOGLE SEARCH ----------------------------

TXT-TO-SPEECH – PHẦN MỀM ĐỌC VĂN BẢN

Click phải, chọn open link in New tab, chọn ngôn ngữ trên giao diện mới, dán văn bản vào và Click SAY – văn bản sẽ được đọc với các thứ tiếng theo hai giọng nam và nữ (chọn male/female)

- HOME - VỀ TRANG ĐẦU


A PASSAGE TO INDIA - CHUYẾN ĐI TỚI ẤN ĐỘ



Monday, April 25, 2011

Live A Life That Matters - Sống Đời Đáng Sống

Live A Life That Matters - Sống Đời Đáng Sống

DALAILAMA'S QUOTATIONS Tuệ ngữ của Đạt Lai Lạt Ma

DALAILAMA'S QUOTATIONS Tuệ ngữ của Đạt Lai Lạt Ma

DALAILAMA'S QUOTATIONS Tuệ ngữ của Đạt Lai Lạt Ma

DALAILAMA'S QUOTATIONS Tuệ ngữ của Đạt Lai Lạt Ma




In a round table discussion about religion and freedom in which Dalai Lama and myself were participating at recess, I maliciously, and also with interest, asked him: “Your holiness, what is the best religion?”

Trong một thảo luận bàn tròn về tôn giáo và tự do có Đức Đạt Lai Lạt Ma và tôi tham dự, trong giờ nghỉ tôi hỏi Ngài, vừa hơi ác lại vừa muốn tìm hiểu: “Thưa Đức Lạt Ma, đạo nào hay nhất?”

I thought he would say: “The Tibetan Buddhism” or “The oriental religions, much older than Chritianity”

Tôi tưởng Ngài sẽ nói: “Phật giáo Tây Tạng” hay “Các tôn giáo Đông Phương, già tuổi hơn Thiên Chúa giáo rất nhiều”

Dalai Lama paused, smiled and looked me in the eyes …. which surprised me because I knew of the malice contained in my question.

Đức Đạt Lai Lạt Ma im lặng một lúc, mỉm cười và nhìn thẳng vào mắt tôi… Điều này làm tôi ngạc nhiên vì tôi biết câu hỏi của tôi có ác ý.

He answered: “The best religion is the one that gets you closest to God. It is the one that makes you a better person.”

Ngài trả lời: “Đạo tốt nhất là đạo làm cho bạn đến gần với Thượng Đế nhất. Đó là đạo làm bạn thành người tốt hơn.”

To get out of my embarassment with such a wise answer, I asked: “What is it that makes me better?”

Để khỏi xấu hổ trước một câu trả lời thông thái như vậy, tôi hỏi: “Điều gì làm tôi tốt hơn?”

He responded: “Whatever makes you more compassionate, more sensible, more detached, more loving, more humanitarian, more responsible, more ethical. The religion that will do that for you is the best religion.”

Ngài trả lời: “Bất kỳ điều gì làm bạn từ bi hơn, nhạy cảm hơn, vô chấp hơn, yêu mến hơn, từ thiện hơn, trách nhiệm hơn, đạo đức hơn. Đạo nào làm được vậy cho bạn là đạo tốt nhất.”

I was silent for a moment, marvelling and even today thinking of his wise and irrefutable response: “I am not interested, my friend, about your religion or if you are religious or not. What really is important to me is your behaviour in front of your peers, family, work, community, and in front of the world. Remember, the universe is the echo of our actions and our thoughts.”

Tôi lặng yên một lúc, sững sờ, ngay cả bây giờ nghĩ lại về câu trả lời thông thái khó phản biện của Ngài: “Bạn ơi, tôi không quan tâm đến đạo của bạn, hay bạn có theo đạo nào hay không. Điều thật sự quan trọng đối với tôi là tác phong của bạn trước mặt bạn bè, gia đình, sở làm, cộng đồng, và thế giới của bạn. Hãy nhớ rằng, vũ trụ là phản ánh của hành động và tư tưởng của chúng ta.”

“The law of action and reaction is not exclusively for physics. It is also of human relations. If I act with goodness, I will receive goodness.”

“Luật về động lực và phản lực không phải chỉ dành riêng cho vật lý. Đó cũng là luật về liên hệ con người. Nếu tôi làm thiện, tôi sẽ nhận điều thiện.”

“If I act with eviI, I will get evil. What our grandparents told us is the pure truth. You will always have what you desire for others. Being happy is not a matter of Destiny. It is a matter of Options.”

Nếu tôi làm ác, tôi sẽ nhận điều ác. Ông bà chúng ta đã dạy chúng ta chân lý tinh tuyền. Bạn sẽ luôn luôn có cái bạn cầu mong cho người khác. Hạnh phúc không phải là vấn đề Số Phận. Hạnh phúc là Sự Lựa Chọn.”

Finally he said: “Take care of your Thoughts because they become Words.

Cẩn thận với Lời Nói của bạn, vì chúng sẽ thành Hành Động.

Take care of your Actions because they will become Habits.

Cẩn thận với Hành Động của bạn, vì chúng sẽ thành Thói Quen.

Take care of your Habits because they will form your Character.

Cẩn thận với Thói Quen của bạn, vì chúng sẽ uốn nắn Nhân Cách bạn.

Take care of your Character because it will form your Destiny.

Cẩn thận với Nhân Cách của bạn, vì nó sẽ định Số Phận bạn.

and your Destiny will be your Life.

và Số Phận của bạn sẽ là Cuộc Đời bạn.

… and … There is no religion Higher than the Truth.” …và…

Không có đạo nào cao hơn Sự Thật.”

Translated by

Trần Đình Hoành & Trần Lê Túy-Phượng







HIS HOLINESS THE FOURTEENTH DALAI LAMA. Tenzin Gyatso, was born in 1935 to a peasant family in northeastern Tibet, and was recognized at the age of two as the reincarnation of his predecessor, the thirteenth Dalai Lama. The world’s foremost Buddhist leader, he travels extensively, speaking eloquently in favor of ecumenical understanding, kindness and compassion, respect for the environment, and above all, world peace.

ĐỨC ĐẠT LAI LẠT MA thứ 14 Tenzin Gyatso, sinh năm 1935 trong một gia đình nông dân miền đông bắc Tây Tạng. Năm 2 tuổi được công nhận là tái sinh của ngườ i tiền nhiệm, Đạt Lai Lạt Ma thứ 13. Là lãnh đạo Phật giáo hàng đầu trên thế giới, Ông đi khắp nơi, giảng thuyết hùng hồn về am hiểu giữa các tôn giáo, nhân ái, từ bi, tôn trọng môi trườ ng, và trên hết là, hòa bình thế giới.

As long as you are a member of the human family, you need warm human feeling, warmhearted feeling. The question of world peace, the question of family peace, the question of peace between wife and husband, or peace between parents and children, everything is dependent on that feeling of love and warmheartedness.

Nếu bạn ở trong gia đình nhân loại, bạn cần có tình người ấm áp, trái tim ấm áp. Những vấn đề về hòa bình thế giới, an bình gia đình, hòa ái chồng vợ, hay yên lành giữa cha mẹ và con cái, tất cả đều tùy thuộc vào cảm giác yêu thương và trái tim ấm áp đó.

When you lose, don’t lose the lesson.

Khi thua, đừng mất bài học.

Follow the three R’s: – respect for self – respect for others, and – responsibility for all your actions.

Tuân theo quy tắc 3T: - Tự trọng - Tôn trọng người khác – và Trách nhiệm về mọi hành động của mình.

Not getting what you want is sometimes a wonderful stroke of luck.

Không được điều mình muốn đôi khi lại là điều may mắn.

Learn the rules, so you know how to break them properly.

Học quy tắc để biết phá bỏ quy tắc đúng cách.

Don’t let a little dispute injure a great relationship.

Đừng để một tranh chấp nhỏ làm tổn thương một thâm tình lớn.

When you realize you’ve made a mistake, take immediate steps to correct it.

Khi nhận ra mình vừa phạm lỗi, sửa lỗi ngay lập tức.

Spend some time alone every day.

Nên có thời gian một mình mỗi ngày.

Open your arms to change, but don’t let go off your values.

Mở rộng vòng tay chào đón thay đổi, nhưng đừng bỏ đi đức hạnh của mình.

Silence is sometimes the best answer.

Đôi khi im lặng là câu trả lời hay nhất.

Live a good, honorable life. Then when you get older, and think back, you’ll be able to enjoy it a second time.

Sống cuộc đời tử tế và phẩm hạnh. Rồi khi về già, hồi tưởng lại, bạn có thể thưởng thức cuộc đời bạn thêm một lần nữa.

A loving atmosphere in your home is the foundation for your life.

Bầu không khí yêu thương trong nhà bạn là nền tảng cho đời sống của bạn.

In disagreements with loved ones, deal only with the current situation.

Don’t bring up the past. Khi bất đồng với người thân, nói về chuyện hiện tại mà thôi. Đừng nhắc đến chuyện cũ.

Share your knowledge. It is a way to achieve immortality.

Chia sẻ kiến thức của bạn. Đó là cách để thành bất tử.

Be gentle with the Earth.

Hãy dịu dàng với Mẹ Đất.

Once a year, go someplace you’ve never been before.

Mỗi năm một lần, hãy tới một nơi bạn chưa bao giờ tới.

Judge your success by what you had to give up in order to get it.

Đo lường thành công của bạn bằng những gì bạn phải mất đi để có nó.

Approach love and cooking with reckless abandon.

Hãy tiếp cận tình yêu và chế biến với sự táo bạo liều lĩnh.

Old friends pass away, new friends appear. It is just like the days. An old day passes, a new day arrives. The important thing is to make it meaningful: a meaningful friend – or a meaningful day.

Bạn cũ mất đi, bạn mới đến. Cũng như ngày tháng. Ngày cũ qua đi, ngày mới đến. Điều quan trọng là làm cho nó có ý nghĩa: một tình bạn có ý nghĩa – hay một ngày có ý nghĩa

In the practice of tolerance, one's enemy is the best teacher.

Trong thực hành đức nhẫn nhục, kẻ thù của ta là thầy hay nhất của ta.

I am open to the guidance of synchronicity, and do not let expectations hinder my path.

Tôi chấp nhận hướng đến hài hòa, nhưng không để mong ước đó cản đường tôi.

Human beings are of such nature that they should have not only material facilities but spiritual sustenance as well. Without spiritual sustenance, it is difficult to get and maintain peace of mind.

Bản chất của con người là không chỉ có vật chất mà còn cần đời sống tâm linh. Nếu không có đời sống tâm linh, rất khó để đạt an bình và giữ được an bình trong tâm hồn.

Love and compassion are necessities, not luxuries. Without them, humanity cannot survive.

Tình yêu và từ tâm là nhu cầu, không phải xa xỉ phẩm. Không có tình yêu và từ tâm, nhân loại không thể tồn tại.

If in day to day life you lead a good life, honesty, with love, with compassion, with less selfishness, then automatically it will lead to Nirvana.

Nếu bạn sống tử tế hàng ngày, thành thật, với tình yêu, với từ tâm, giảm ích kỷ, tự nhiên bạn sẽ đến Niết Bàn.

If you want others to be happy, practice compassion. If you want to be happy, practice compassion.

Nếu bạn muốn người khác hạnh phúc, hãy thực hành từ tâm. Nếu bạn muốn bạn hạnh phúc, hãy thực hành từ tâm.

True compassion is not just an emotional response but a firm commitment founded on reason.

Từ tâm thực sự không chỉ là một phản ứng tình cảm, mà là một tâm nguyện của lý trí.

If the love within your mind is lost and you see other beings as enemies, then no matter how much knowledge or education or material comfort you have, only suffering and confusion will ensue.

Nếu tình yêu trong tâm của bạn mất đi, và bạn thấy mọi người khác đều là kẻ thù, thì dù bạn có kiến thức, giáo dục, hay tiện nghi vật chất nhiều đến mức nào, bạn cũng chỉ có khổ đau và rối rắm.

Today, more than ever before, life must be characterized by a sense of Universal responsibility, not only nation to nation and human to human, but also human to other forms of life.

Ngày nay, hơn bao giờ hết, đời sống phải có ý thức trách nhiệm toàn cầu, không những chỉ nước này đối với nước kia, người này đối với người kia, mà còn là trách nhiệm của con người đối với các loài chúng sinh khác.

Only the development of compassion and understanding for others can bring us the tranquility and happiness we all seek.

Chỉ có phát triển từ tâm và thấu hiểu người khác mới có thể mang lại cho chúng ta tĩnh lặng và hạnh phúc mà tất cả chúng ta đều tìm kiếm.

The more we care for the happiness of others, the greater is our own sense of well-being. Cultivating a close, warm-hearted feeling for others automatically puts the mind at ease. It is the ultimate source of success in life.

Càng quan tâm đến hạnh phúc của người khác, chúng ta càng thấy an lạc. Nuôi dưỡng cảm giác thân thiết ấm áp đối với người khác tự nhiên làm ta thoải mái trong tâm. Đó là nguồn gốc tối hậu của thành công trong đời.

True compassion is universal in scope. It is accompanied by a feeling of responsibility.

Từ tâm thực sự có tính cách hoàn vũ. Từ tâm luôn luôn có ý thức trách nhiệm đi kèm.

We must recognize that the suffering of one person or one nation is the suffering of humanity. That the happiness of one person or nation is the happiness of humanity.

Chúng ta phải biết rằng nỗi đau khổ của một người hay một quốc gia là nỗi đau khổ của toàn thể loài người. Niềm hạnh phúc của một người hay một quốc gia là niềm hạnh phúc của toàn thể loài người.

I believe all suffering is caused by ignorance. People inflict pain on others in the selfish pursuit of their happiness or satisfaction. Yet true happiness comes from a sense of peace and contentment, which in turn must be achieved through the cultivation of altruism, of love and compassion, and elimination of ignorance, selfishness, and greed.

Tôi tin rằng mọi khổ đau đều sinh ra từ ngu muội. Người ta gây đau đớn cho người khác, khi ích kỷ theo đuổi hạnh phúc hay thỏa mãn riêng mình. Tuy nhiên, hạnh phúc thật sự đến từ cảm giác an bình và hài lòng, tạo ra bởi nuôi dưỡng lòng vị tha, tình yêu, từ tâm, xóa bỏ ngu muội, ích kỷ, và tham lam.

Take care of your Thoughts because they become Words. Take care of your Words because they will become Actions. Take care of your Actions because they will become Habits . Take care of your Habits because they will form your Character. Take care of your Character because it will form your Destiny, and your Destiny will be your Life.

Cẩn thận với Tư Tưởng của bạn, vì chúng sẽ thành Lời Nói. Cẩn thận với Lời Nói của bạn, vì chúng sẽ thành Hành Động. Cẩn thận với Hành Động của bạn, vì chúng sẽ thành Thói Quen. Cẩn thận với Thói Quen của bạn, vì chúng sẽ uốn nắn Nhân Cách bạn. Cẩn thận với Nhân Cách của bạn, vì nó sẽ định Số Phận bạn, và Số Phận của bạn sẽ là Cuộc Đời bạn.

Gate gate paragate parasamgate bodhi svaha!

CHÚC AN LẠC Yết đế, yết đế, ba la yết đế, ba la tăng yết đế, bồ đề tát bà ha!

Translated by

Trần Đình Hoành & Trần Lê Túy-Phượng


Music To My Ears - Chơi nhạc cho mẹ


Music To My Ears

At the prodding of my friends, I am writing this story. My name is Mildred Hondorf. I am a former elementary school music teacher from DeMoines, Iowa.
I've always supplemented my income by teaching piano lessons - something I've done for over 30 years. Over the years I found that children have many levels of musical ability. I've never had the pleasure of having a protégé though I have taught some talented students.
However I've also had my share of what I call "musically challenged" pupils. One such student was Robby. Robby was 11 years old when his mother (a single mom) dropped him off for his first piano lesson. I prefer that students (especially boys!) begin at an earlier age, which I explained to Robby. But Robby said that it had always been his mother's dream to hear him play the piano. So I took him as a student.
Well, Robby began with his piano lessons and from the beginning I thought it was a hopeless endeavor. As much as Robby tried, he lacked the sense of tone and basic rhythm needed to excel. But he dutifully reviewed his scales and some elementary pieces that I require all my students to learn.
Over the months he tried and tried while I listened and cringed and tried to encourage him. At the end of each weekly lesson he'd always say, "My mom's going to hear me play some day." But it seemed hopeless.
He just did not have any inborn ability. I only knew his mother from a distance as she dropped Robby off or waited in her aged car to pick him up. She always waved and smiled but never stopped in. Then one day Robby stopped coming to our lessons.
I thought about calling him but assumed, because of his lack of ability, that he had decided to pursue something else. I also was glad that he stopped coming. He was a bad advertisement for my teaching!
Several weeks later I mailed to the student's homes a flyer on the upcoming recital. To my surprise Robby (who received a flyer) asked me if he could be in the recital. I told him that the recital was for current pupils and because he had dropped out he really did not qualify. He said that his mom had been sick and unable to take him to piano lessons but he was still practicing.
"Miss Hondorf . . . I've just got to play!" he insisted. I don't know what led me to allow him to play in the recital. Maybe it was his persistence or maybe it was something inside of me saying that it would be alright.
The night for the recital came. The high school gymnasium was packed with parents, friends and relatives. I put Robby up last in the program before I was to come up and thank all the students and play a finishing piece. I thought that any damage he would do would come at the end of the program and I could always salvage his poor performance through my "curtain closer."
Well the recital went off without a hitch. The students had been practicing and it showed. Then Robby came up on stage. His clothes were wrinkled and his hair looked like he'd run an egg-beater through it. "Why didn't he dress up like the other students?" I thought. "Why didn't his mother at least make him comb his hair for this special night?"
Robby pulled out the piano bench and he began. I was surprised when he announced that he had chosen Mozart's Concerto #21 in C Major. I was not prepared for what I heard next. His fingers were light on the keys, they even danced nimbly on the ivories.
He went from pianissimo to fortissimo; from allegro to virtuoso. His suspended chords that Mozart demands were magnificent! Never had I heard Mozart played so well by people his age. After six and a half minutes he ended in a grand crescendo and everyone was on their feet in wild applause.
Overcome and in tears I ran up on stage and put my arms around Robby in joy. "I've never heard you play like that Robby! How'd you do it?" Through the microphone Robby explained:
"Well, Miss Hondorf . . . remember I told you my mom was sick? Well actually she had cancer and passed away this morning. And well . . . she was born deaf so tonight was the first time she ever heard me play. I wanted to make it special."
There wasn't a dry eye in the house that evening. As the people from Social Services led Robby from the stage to be placed into foster care, I noticed that even their eyes were red and puffy and I thought to myself how much richer my life had been for taking Robby as my pupil.
No, I've never had a protégé but that night I became a protégé . . . of Robby's. He was the teacher and I was the pupil. For it was he that taught me the meaning of perseverance and love and believing in yourself and maybe even taking a chance on someone and you don't know why. This is especially meaningful to me since after serving in Desert Storm Robby was killed in the senseless bombing of the Alfred P. Murrah Federal Building in Oklahoma City in April of 1995, where he was reportedly . . . playing the piano.

http://www.city-data.com/forum/san-antonio/252466-very-moving-story-lets-hear-your.html#ixzz1KZNZ4Ncq

Perhaps love – John Denver Ngỡ đã là tình









Perhaps love

Artist: John Denver

Có lẽ tình yêu

Nghệ sĩ: John Denver

Ngỡ như là tình

(Placido Domingo)

Perhaps love is like a resting place

A shelter from the storm

It exists to give you comfort

It is there to keep you warm

And in those times of trouble

When you are most alone

The memory of love will bring you home

(Placido Domingo)

Có lẽ tình yêu như một nơi nghỉ ngơi

Nơi trú ngụ khỏi cơn bão

Tình yêu tồn tại để cho bạn sự yên ổn

Tình yêu ở đó để giữ cho bạn ấm

Và trong những lúc phiền muộn đó

Khi bạn cô đơn nhất

Kỷ niệm của tình yêu sẽ trở bạn về nhà


(John Denver)

Perhaps love is like a window

Perhaps an open door

It invites you to come closer

It wants to show you more

And even if you lose yourself

And don’t know what to do

The memory of love will see you through

(John Denver)

Có lẽ tình yêu như một cửa sổ

Cóe lẽ một cánh cửa mở toang

Tình yêu mời bạn đến gần hơn

Tình yêu muốn chỉ cho bạn thấy nhiều hơn

Và ngay cả bạn đánh mất mình

Và không biết làm gì

Kỷ niệm của tình yêu sẽ nhìn thấu bạn


(Placido Domingo)

Oh, Love to some is like a cloud

To some as strong as steel

(Placido Domingo)

Ồ, Tình yêu đối với một số người như một đám mây

Với một số người mạnh mẽ như thép


(John Denver)

For some a way of living

For some a way to feel

(John Denver)

Đối với một số người một cách sống

Đối với một số người một cách để cảm nhận


(Placido Domingo)

And some say love is holding on

And some say letting go

And some say love is everything

And some say they don’t know

(Placido Domingo)

Và một số người nói tình yêu là bám giữ

Và một số nói xả bỏ

Và một số nói tình yêu là mọi thứ

Và một số nói họ không biết


(John starts joined by Placido)

Perhaps love is like the ocean

Full of conflict, full of pain

Like a fire when it’s cold outside

Thunder when it rains

If I should live forever

And all my dreams come true

My memories of love will be of you

(John starts joined by Placido)

Có lẽ tình yêu như một đại dương

Đầy mâu thuẫn, đầy đau đớn

Như ngọn lửa khi trời ngoài kia lạnh

Như sấm khi trời mưa

Nếu anh có thể số mãi mãi

Và tất cả giấc mơ của anh thành sự thật

Những kỷ niệm về tình yêu của anh sẽ là của em


(Placido Domingo)

And some say love is holding on

And some say letting go

(Placido Domingo)

Và một số người nói tình yêu là bám giữ

Và một số nói xả bỏ


(John Denver)

And some say love is everything

Some say they don’t know

(John Denver)

Và một số nói tình yêu là mọi thứ

Và một số nói họ không biết


(John starts joined by Placido)

Perhaps love is like the ocean

Full of conflict, full of pain

Like a fire when it’s cold outside

Or thunder when it rains

If I should live forever

And all my dreams come true

My memories of love will be of you

(John starts joined by Placido)

Có lẽ tình yêu như một đại dương

Đầy mâu thuẫn, đầy đau đớn

Như ngọn lửa khi trời ngoài kia lạnh

Như sấm khi trời mưa

Nếu anh có thể số mãi mãi

Và tất cả giấc mơ của anh thành sự thật

Những kỷ niệm về tình yêu của anh sẽ là của em



http://dotchuoinon.com