MENU

BILINGUAL BLOG – BLOG SONG NGỮ ANH VIỆT SHARE KNOWLEGE AND IMPROVE LANGUAGE

--------------------------- TÌM KIẾM TRÊN BLOG NÀY BẰNG GOOGLE SEARCH ----------------------------

TXT-TO-SPEECH – PHẦN MỀM ĐỌC VĂN BẢN

Click phải, chọn open link in New tab, chọn ngôn ngữ trên giao diện mới, dán văn bản vào và Click SAY – văn bản sẽ được đọc với các thứ tiếng theo hai giọng nam và nữ (chọn male/female)

- HOME - VỀ TRANG ĐẦU


A PASSAGE TO INDIA - CHUYẾN ĐI TỚI ẤN ĐỘ



Sunday, April 3, 2011

NGẬM NGÙI - HUY CẬN (THƠ) - PHẠM DUY (NHẠC) MELANCHOLY - HUY CẬN (POEM) - PHẠM DUY (MUSIC)



NGẬM NGÙI - HUY CẬN (THƠ) - PHẠM DUY (NHẠC)
MELANCHOLY - HUY CẬN (POEM) - PHẠM DUY (MUSIC)


NGẬM NGÙI

Huy Cận

MELANCHOLY

translated by

Nắng chia nửa bãi chiều rồi…

Vường hoang trinh nữ xếp đôi lá rầu.

Sợi buồn con nhện giăng mau;

Em ơi! hãy ngủ… anh hầu quạt đây.

Lòng anh mở với quạt này;

Trăm con chim mộng về bay đầu giường.

Ngủ đi em, mộng bình thường!

Ru em sẵn tiếng thuỳ dương mấy bờ…

Cây dài bóng xế ngẩn ngơ…

- Hồn em đã chín mấy mùa thương đau?

Tay anh em hãy tựa đầu,

Cho anh nghe nặng trái sầu rụng rơi…

Daylight is falling

In the virgin garden the leaves have closed

The spider quickly spins its web

Sleep, my love, my fan will keep you cool.

Like this fan my heart opens

A hundred birds of dreams come to the bed's end

Sleep my love, have peaceful dreams

Sleep my love, have peaceful dreams

For you the willows are singing a lullaby

Sleep my love, have peaceful dreams

Gently the willows are singing

In a daze the trees cast long shadows

Your soul has been through some seasons of sorrow

Rest your head on my arm, my love

So I can hear the fruit of sadness falling...

NGẬM NGÙI

Phạm Duy

MELANCHOLY

Nắng chia nửa bãi chiều rồi…

Vường hoang trinh nữ xếp đôi lá sầu.

Sợi buồn con nhện giăng mau;

Em ơi! Hãy ngủ… anh hầu quạt đây.

Lòng anh mở với quạt này;

Trăm con chim mộng về bay đầu giường.

Ngủ đi em, mộng bình thường!

Ngủ đi em, mộng bình thường!

Ru em sẵn tiếng thuỳ dương đôi bờ…

Ngủ đi em, Ngủ đi em!

Ngủ đi, mộng vẫn bình thường!

À ơ, có tiếng thùy dương mấy bờ

Cây dài bóng xế ngẩn ngơ…

Hồn em đã chín mấy mùa buồn đau?

Tay anh em hãy tựa đầu,

Cho anh nghe nặng trái sầu rụng rơi…

Daylight is falling now

The Virgin garden’s closed sad leaves

Spider’s spinning its web

Sleep sound, my love, here’s lullaby

My heart opens this fan

calling dream birds to your bed end

Sleep, my love, with nice dreams

Sleep, my love, with nice dreams

Willows ‘re singing a lullaby

Sleep, my love! Sleep, my love!

Sleep sound, enjoy your dreams

Willows ‘re singing a lullaby

The trees cast long shadows

On your soul full of my sorrows

Rest your head on my arm

So I can hear sadness falling...


English version: nguyenquang

Huế, April, 4th 2011



by Lệ Thu


by Tuấn Ngọc


by Quang Dũng


by Đức Tuấn




NGẬM NGÙI - HUY CẬN (POEM) - PHẠM DUY (MUSIC)

NGẬM NGÙI - HUY CẬN (POEM) - PHẠM DUY (MUSIC)










Why Women Cry - Tại sao phụ nữ hay khóc



Why Women Cry

Tại sao phụ nữ hay khóc

A little boy asked his mother, "Why are you crying?" "Because I'm a woman," she told him. "I don't understand," he said. His Mom just hugged him and said, "And you never will." Later the little boy asked his father, "Why does mother seem to cry for no reason?" "All women cry for no reason," was all his dad could say.

Cậu bé hỏi mẹ: "Mẹ ơi, vì sao mẹ khóc?". "Bởi vì mẹ là một phụ nữ", người mẹ trả lời. Vẫn không hiểu, cậu bé chạy đến bên cha hỏi: "Cha ơi, tại sao mẹ lại khóc?". "Mọi phụ nữ đều có thể khóc chẳng vì một lý do nào cả", sau một hồi trầm ngâm, người cha chỉ có thể nói với con như vậy.

The little boy grew up and became a man, still wondering why women cry. Finally he put in a call to God. When God got on the phone, he asked, "God, why do women cry so easily?"

Cậu bé lớn dần, trở thành một người đàn ông nhưng vẫn luôn tự hỏi "vì sao phụ nữ khóc". Một ngày, cậu quyết định gọi điện cho Thượng đế và hỏi: "Thưa ngài, ngài có thể cho con biết tại sao phụ nữ lại có thể khóc dễ dàng như vậy?"

God said:

"When I made the woman she had to be special. I made her shoulders strong enough to carry the weight of the world, yet gentle enough to give comfort.

Thượng đế cười mà trả lời như thế này: Khi tạo ra phụ nữ, ta đã ban cho họ một đôi vai đủ cứng cáp để có thể gánh vác cả thế giới, nhưng vẫn đủ mềm mại để đem lại sự dễ chịu.

I gave her an inner strength to endure childbirth and the rejection that many times comes from her children.

Ta ban cho họ sức mạnh tiềm ẩn để chịu đựng sự đau đớn của việc sinh nở.

I gave her a hardness that allows her to keep going when everyone else gives up, and take care of her family through sickness and fatigue without complaining.

Ta ban cho họ sự cứng rắn cho phép họ giữ vững tinh thần ngay cả khi tất cả mọi người đều từ bỏ, vượt qua cả ốm đau hay mệt mỏi để chăm sóc gia đình mà không một lời phàn nàn.

I gave her the sensitivity to love her children under any and all circumstances, even when her child has hurt her very badly.

Ta ban cho người phụ nữ một trái tim đầy cảm xúc để yêu thương con cái trong bất kỳ hoàn cảnh nào, thậm chí ngay cả khi chúng làm cho họ tổn thương nặng nề.

I gave her strength to carry her husband through his faults and fashioned her from his rib to protect his heart.

Ta còn ban cho họ lòng vị tha để có thể tha thứ cho những lỗi lầm tưởng như kéo dài vô tận của các ông chồng.

I gave her wisdom to know that a good husband never hurts his wife, but sometimes tests her strengths and her resolve to stand beside him unfalteringly.

Ta ban cho họ sự khôn ngoan để nhận biết rằng một người chồng tốt không bao giờ làm tổn thương vợ, chỉ là đôi khi, anh ta muốn thử thách niềm tin và lòng quyết tâm của người đang cùng mình sánh bước.

And finally, I gave her a tear to shed. This is hers exclusively to use whenever it is needed."

Và cuối cùng, ta ban cho họ một giọt nước mắt để rơi. Đây là một đặc quyền của phụ nữ để sử dụng cho bất cứ khi nào họ cần đến.

"You see my son," said God, "the beauty of a woman is not in the clothes she wears, the figure that she carries, or the way she combs her hair. The beauty of a woman must be seen in her eyes, because that is the doorway to her heart - the place where love resides."

"Con thấy đó, con trai", Thượng đế cất lời, "vẻ đẹp của người phụ nữ không thể hiện ở quần áo họ mặc, dáng vẻ họ có, hay cách họ chải tóc mà là những gì nằm trong đôi mắt kia, bởi đó chính là con đường dẫn đến trái tim - nơi tình yêu ngự trị".





DAUGHTER’S LETTER TO PARENTS THƯ CON GÁI GỞI BA MẸ



DAUGHTER’S LETTER TO PARENTS

THƯ CON GÁI GỞI BA MẸ

Dear Mom and Dad,

I know we don't have many serious talks, especially those heart-to-heart ones, but now that I am on the verge of being an adult, I feel that you need to know and understand me. During the past nine years that we have been in America, I have grown tremendously, changed from that wide-eyed and scared little girl to a proud and spirited young woman. The transition wasn't always smooth, and I wasn't always patient, but you both were always understanding. And through your understanding I have learned.

Thưa ba mẹ,

Con biết chúng con chưa có nhiều cuộc trò chuyện nghiêm túc với ba mẹ, đặc biệt là những cuộc nói chuyện cởi mở tấm lòng, nhưng bây giờ con sắp trở thành người lớn, con cảm thấy rằng ba mẹ cần phải biết và cảm thông với con. Trong chín năm qua chúng ta ở nước Mỹ, con đã trưởng thành rất nhiều, thay đổi từ đó cô bé e dè, hay mở to mắt ngạc nhiên thành một người phụ nữ trẻ tự hào và tự tin. Sự chuyển đổi không phải bao giờ cũng suôn sẻ, và không phải lúc nào con cũng kiên nhẫn, nhưng cả ba và mẹ luôn luôn biết thông cảm. Và con đã học được nhiều điều qua những cảm thông đó.




I learned from you, Dad, you who get out of bed late at night and into the snow to pick me up from Jeremy's house after sessions of European History. I learned from you, you who wake up every morning to go to the steel plant, where people don't speak your language and you don't speak theirs. I know that if you were in Vietnam, you would be comfortably surrounded by friends and secured in the family business. But you are here in America, doing what you don't like, and through that, you are teaching your children the power of persistence. I have learned to be determined and self-motivated because you are steadfast in expressing your perpetuating dream of getting your children to college. And here I am getting ready for college.

Con đã học được từ ba,là người phải rời khỏi giường vào ban đêm đi ra ngoài tuyết giá để đón con về từ nhà Jeremy sau những buổi học Lịch sử châu Âu. Con đã học được từ ba, người thức dậy mỗi buổi sáng để đến cái nhà máy thép, nơi mà mọi người không nói được ngôn ngữ của ba còn ba thì không biết tiếng nói của họ. Con biết rằng nếu ba đang ở Việt Nam, ba sẽ được thoải mái với những người bạn xung quanh ba và có công việc kinh doanh gia đình bảo đảm. Nhưng ba lại ở đây tại nước Mỹ này, làm cái việc mà ba không thích, mà thông qua đó, ba dạy những đứa con của ba về sức mạnh của lòng kiên nhẫn. Con đã học được quyết tâm và năng nổ bởi chính ba đang kiên định trong việc thể hiện ước mơ bền bỉ của ba là đưa chúng con vào đại học. Và giờ đây con đã sẵn sàng để vào đại học rồi đó.




I learned from you, Mom, who cook sensational Vietnamese sour soup and fish, who wait up at nights for your daughters, and who make those same girls listen to Vietnamese songs. When I see you and Dad eating alone at dinner, or you pacing back and forth because your daughters aren't home yet, or you crying because you had Vietnam dreams, then I cry too. I cry because I see so much pain in your eyes, and through your pain I learn the meaning of home, a sanctuary that will care for me unconditionally.

Con đã học được từ mẹ, người đã nấu món canh chua và cá đậm đà tình Việt, người đã đêm đêm ngồi chờ các cô con gái về nhà, và bắt những cô bé ấy cùng nghe các bài hát Việt. Khi con nhìn thấy mẹ và bố ăn phải ăn tối một mình, hoặc mẹ cứ đi tới đi lui bởi vì mấy cô con gái mẹ chưa về đến nhà, hay khi mẹ khóc vì mơ về Việt Nam, thì con cũng khóc theo. Con khóc vì con thấy nỗi đau trong đôi mắt mẹ, và qua nỗi đau của mẹ con hiểu được ý nghĩa của quê nhà, chốn thiêng liêng đó sẽ chăm sóc cho con vô điều kiện.




You both have given so much to me and yet, sometimes, I still feel tired and discouraged. There was a void deep inside me yearning for the sense of belonging, the confusion asking exactly where my home is, the loneliness and the exclusion that I felt when those kids talked about their Barbie dolls and GI Joe childhood. I thought I was the only lonely one until I saw you, Dad, staring blankly at your garden and I knew then that you were just as weary. Weary but not discouraged. From when you first set foot on this foreigners' land, you have had to constantly start all over: a new language, a new people, a new set of rules. You both have given up so much of your life to help me create mine. That is the most courage that anyone could teach me.

Cả ba và mẹ đã cho con rất nhiều vậy mà, đôi khi, con vẫn cảm thấy mệt mỏi và chán nản. Có một khoảng trống sâu bên trong con khao khát cái cảm giác được thuộc về một nơi nào đó, con bối rối hỏi tìm chính xác quê nhà của con ở đâu, nỗi cô đơn và lạc lõng mà con cảm thấy khi những đứa trẻ khác nói chuyện về con búp bê Barbie và thời thơ ấu của GI Joe. Con nghĩ rằng con là người cô đơn duy nhất cho đến khi con nhìn thấy ba, đứng ngây người nhìn khu vườn của mình thì con biết ba cũng đang mệt mỏi. Mệt mỏi nhưng không nản lòng. Từ ngày đầu đặt chân lên vùng đất xa lạ này ba đã phải liên tục bắt đầu làm lại tất cả: một ngôn ngữ mới, một dân tộc mới, một mớ quy tắc mới. Cả ba và mẹ đã hy sinh phần nhiều cuộc đời mình để giúp con tạo lập cuộc đời con. Đó là lòng can đảm lớn lao nhất mà con đã được dạy.



Through all your sacrifices I learn the essence of being human. I learn to love. I find that this love leads me to you, to home, to the reconciliation that I am Vietnamese-American. The dreams that you have instilled in me slowly begin to take shape as I walk down the college path, creeping into the adult world and venturing out of your world. Wherever I go, I carry my past with me, knowing that you will always be there behind me and I will always come back, because you are where my home is.

With all the love that you have given me,

Haibinh Nguyen

source:

http://www.pbs.org/pov/archive/5girls/dear---/index.html

Qua tất cả những hy sinh của ba mẹ, con tìm hiểu được bản chất của con người. Con học cách yêu thương. Con nhận ra tình yêu này dẫn con về với ba mẹ, dẫn con về nhà, dẫn tới sự dung hợp rằng con là người Mỹ gốc Việt. Những giấc mơ mà ba mẹ đã gieo vào lòng con đã bắt đầu thành hình từ từ khi con bước dọc theo những lối đi trong trường đại học, khi con rón rén bước chân vào thế giới người lớn và mạo hiểm ra bên ngoài thế giới của ba mẹ. Bất cứ nơi nào con đi, con mang theo mình quá khứ của con, con biết rằng ba mẹ sẽ luôn luôn ở phía sau con và con sẽ luôn luôn quay trở lại, bởi vì ba mẹ chính là quê hương của con đó.


Với tất cả tình yêu mà ba mẹ đã dành cho con,


Haibinh Nguyen

nguồn:

http://www.pbs.org/pov/archive/5girls/dear---/index.html


Translated by hanh hien April 3rd 2011






Bức thư này lấy từ http://www.pbs.org/pov/archive/5girls/dear---/index.html
Tác giả bức thư Nguyễn Hải Bình là một trong những nhân vật nữ tiêu biểu của Mỹ được chọn làm 5 nhân vật chính cho phim tài liệu có tên là “5 Cô gái” (5 girls) (http://www.pbs.org/pov/5girls/film_description.php)

Film Description

Mô tả phim

The tumultuous days of adolescence for 5 American girls are richly captured in the 5 Girls. Shot over three years in Chicago's diverse neighborhoods, 5 GIRLS tracks the struggles and transformations that come into the lives of Corrie, Toby, Amber, Aisha, and Haibinh as they confront the challenges of growing up female in America. While revealing differences in race and class that provide distinct twists to each of their stories, 5 Girls also discovers what these young women have in common — resilience, self-awareness and a determination to be themselves.

Những ngày trăn trở tuổi niên thiếu của 5 cô gái người Mỹ được phản ánh đa dạng trong phim 5 Girls. Quay phim trong hơn ba năm trong khu dân cư đa dạng của Chicago, 5 GIRLS lần theo các nổ lực đấu tranh và thay đổi trong cuộc sống của Corrie, Toby, Amber, Aisha, và Haibinh khi họ phải đối đầu với những thách thức thiếu nữ Mỹ đang khôn lớn. Trong khi phát hiện sự khác biệt về chủng tộc và giai cấp mà tạo ra sự khác biệt đan quyện vào nhau của mỗi câu chuyện của họ, 5 cô gái cũng phát hiện ra điểm chung mà các thiếu nữ này chia sẻ là - sự kiên cường, tự nhận thức và quyết tâm để là chính mình.

Produced by Kartemquin Films, the company behind the celebrated film Hoop Dreams, 5 Girls is a rare vérité glimpse into the hearts and minds of five teenage girls. From first loves to parental expectations to the gulf between poverty and wealth, the teenagers of 5 Girls face dilemmas shaped by society's ideas about young women as they negotiate both everyday as well as momentous changes in their lives. Corrie, intellectual and openly bisexual, from Chicago's upper middle-class Northshore, struggles to connect with her Christian father since revealing her sexuality to him. Amber is an honor roll junior on Chicago's Southside, a world apart from Corrie's world. Not only must she deal with societies' misconceptions of her, based on her race and class, but also the challenges that come when she is forced to live on her own. Aisha is a high-achieving black teen in a Catholic girls' school, a basketball star who fights to stand her ground in the face of a loving but overprotective and demanding father. Haibinh came to the U.S. from Vietnam when she was ten. A high school sophomore who excels in school and is a community leader, she struggles with the conflicting demands of holding on to her Vietnamese heritage while fitting in to American culture. Toby is the irrepressible 12-year-old daughter of doctors who manages to go her own way despite the impressive collective wisdom of her parents.

Được sản xuất bởi Kartemquin phim, công ty đứng đằng sau bộ phim Hoop Dreams nổi tiếng, 5 cô gái là một cái nhìn hiện thực hiếm có vào tâm hồn và trí tuệ của năm cô gái tuổi teen. Từ tình yêu đầu tiên đến kỳ vọng của bố mẹ, tới hố ngăn cách giàu nghèo, các thiếu nữ trong phim 5 Girls phải đối mặt với các tình huống khó xử định hình bởi ý thức xã hội về phụ nữ trẻ khi họ đàm phán hàng ngày cũng như những thay đổi quan trọng trong cuộc sống của họ. Corrie, trí tuệ và công khai lưỡng tính, xuất thân từ tần lớp trung-thượng lưu của Northshore, Chicago, cuộc đấu tranh để kết nối với người cha Thiên Chúa giáo của cô kể từ cô biết xu hướng tình dục của mình. Amber là một học sinh danh dự của Southside Chicago, một thế giới khác hẳn thế giới của Corrie. Cô gái này không chỉ phải đối phó với các quan niệm sai lầm của xã hội về bản thân mình, dựa trên chủng tộc và giai cấp, mà còn cả những thách thức xuất hiện khi cô bị buộc phải sống một mình. Aisha là một thiếu nữ da đen thành đạt ở trường nữ Công giáo, một ngôi sao bóng rổ người đã chiến đấu để giữ vững lập trường của mình trước một người cha rất đỗi yêu thương nhưng bảo bọc qua mức và đòi hỏi quá nhiều. Haibinh đến Mỹ từ Việt Nam khi cô mới lên mười. Một học sinh trung học xuất sắc ở trường và là một nhà lãnh đạo cộng đồng, cô đấu tranh với những đòi hỏi trái ngược nhau của việc duy trì di sản văn hóa Việt của cô trong khi thích ứng với văn hóa Mỹ. Toby là con gái 12 tuổi khó kiềm chế của bố mẹ bác sĩ, cô đã tìm cách đi theo con đường riêng của mình bất chấp trí tuệ tập thể ấn tượng của cả hai bố mẹ.

"Often when you see movies about young girls, you see how they are failing," says director/coproducer Finitzo. "But this is a film about five girls who face the challenges of adolescence with strength and resilience."

"Thường thì khi bạn xem phim về cô gái trẻ, bạn thấy họ hư hỏng như thế nào", đạo diễn / đồng sản xuất Finitzo nói. "Nhưng đây là một bộ phim nói về năm cô gái phải đối mặt với những thách thức của tuổi vị thành niên với sức mạnh và sựu quyết tâm."

Each of the film's subjects confront the losses and gains that come from making adult decisions, and each finds herself eager, if not always totally ready, to discover her adult identity. Sharply detailed and emotionally revealing, 5 GIRLS shows teen girls to be both smarter and more determined to grow up on their own terms than they are often given credit for in mainstream media.

Mỗi nhân vật của bộ phim phải đối đầu với các mất và được xuất phát từ quyết định làm người lớn, và mỗi thấy mình háo hức, nếu muốn nói là luôn luôn hoàn toàn sẵn sàng, để khám phá bản sắc người lớn của mình. Bộc lộ tình cảm và giàu chi tiết sắc nét, 5 GIRLS cho thấy con gái tuổi teen vừa thông minh hơn và quyết tâm hơn nhiều để trưởng thành theo cách riêng của mình so với những gì truyền thông chính thống gán ghép cho họ.

"This film is an important contribution to the national consciousness about adolescent girls because it breaks the stereotype. Unlike so many media portrayals, my work with girls has shown me that they have the skills and strengths necessary to navigate the sometimes rocky waters of adolescence. And, also counter to the myths, girls need and want relationships with their parents and other adults. That's important for all girls and their families to know," stated President of the American Psychological Association Dr. Norine Johnson.

"Bộ phim này là một đóng góp quan trọng vào ý thức quốc gia về trẻ nữ giới vị thành niên bởi vì nó phá vỡ các khuôn mẫu. Không giống như chân dung mà rất nhiều phương tiện truyền thông vẽ ra, công việc của tôi với cô gái đã cho tôi thấy rằng họ có những kỹ năng và thế mạnh cần thiết để lái thuyền đi qua các nước đôi khi nhiều đá ngầm nguy hiểm của tuổi niên thiếu. Và, cũng trái với những quan niệm sai lầm, các cô gái cần và muốn có mối quan hệ với cha mẹ và người lớn khác. Điếu quan trọng đó tất cả thiếu nữ và gia đình họ phải biết," Chủ tịch Hiệp hội tâm lý Mỹ, Tiến sĩ Norine Johnson phát biểu.





Và đây là nội dung cuộc phỏng vấn của haibinh nguyen và POV (Point of View) hai năm sau khi làm phim.

Where is she now?

Bây giờ cô ấy ở đâu

It's been two years since the last scenes were shot in 5 GIRLS. Find out how Haibinh is faring in this interview with her.

Đã hai năm kể từ khi cảnh quay cuối cùng của phim 5 GIRLS được bấm máy. Hãy tìm hiểu xem Haibinh sinh sống ra sao trong phỏng vấn này nhé.

P.O.V.: What have you been doing since 5 GIRLS completed shooting?

Haibinh: Since my last interview, I have finished high school with all the normal senior year stuff, stress from applying to school and finally deciding where to go, and regretting that I haven't befriended more classmates. This summer has many feelings within it - like the summer of nowhere and everywhere. In the beginning of summer, I still feel like I will be back at Whitney Young, my high school, next fall.

POV: bạn đã làm gì kể từ khi phim 5 GIRLS hoàn thành?

Haibinh: Kể từ cuộc phỏng vấn cuối cùng của tôi, tôi đã tốt nghiệp trung học với tất cả những lo toan bộn bề bình thường của một học sinh cuối cấp, căng thẳng với việc nộp đơn vào trường đại học nào cuối cùng quyết định đi đâu, tôi hối hận đã không kết bạn với nhiều người hơn trong lớp. Mùa hè này nhiều cảm xúc bên trong - giống như mùa hè không phải ở đâu lại ở khắp mọi nơi. Vào đầu mùa hè, tôi vẫn cảm thấy như tôi sẽ được trở lại tại Whitney Young, trường trung học của tôi, mùa thu tới.

And now, as my friends are gradually leaving for college, I'm beginning to feel the angst, the excitement, the blindness of everything, of leaving home and beginning anew. I'm doing a lot of cool stuff this summer though: kite flying, opening to many different types of people, a leadership development program where I met many wonderful young people who have taught me a great deal about life and dreams, having fun at the beach, enjoying hopeful as well as hopeless conversations, deciding where I stand when it comes to boys. In a way, I feel that summer is extremely important, as if it's my last chance to be with myself, to know it and trust it, before I present it to the world.

Và bây giờ, khi bạn bè của tôi đang lần lượt tạm biệt trường để vào đại học, tôi bắt đầu cảm thấy cảm giác lo lắng, hứng thú, các mọi thứ rối rắm, xa nhà bắt đầu một cuộc sống mới mẻ. Mặc dù vậy, tôi làm được nhiều điều thích thú vào mùa hè này: thả diều, cởi mở với nhiều người, một chương trình phát triển năng lực lãnh đạo ở đó tôi đã gặp nhiều người trẻ tuổi tuyệt vời, những người đã dạy tôi rất nhiều về cuộc sống và ước mơ, vui chơi tại các bãi biển, có được những cuộc hội thoại đầy hy vọng cũng như vô vọng, quyết định lập trường của mình khi nói về bạn trai. Về một phương diện nào đó, tôi cảm thấy rằng mùa hè này cực kỳ quan trọng, như thể cơ hội cuối cùng của tôi đến được với bản thân mình, để biết điều đó tin tưởng , trước khi tôi trình bày ra với thế giới.

P.O.V.: Discuss some of the successes and challenges you experienced during the making of 5 GIRLS and how you have dealt with them.

Haibinh: I'm watching the documentary over and I can't believe that I was once that girl. Tears are falling because I can't identify with her anymore. I know she's in me but so much of what makes her "her" isn't "me" anymore. I'm not as hopeful, forgiving, patient, or amused. I'm losing faith in the written word, in philosophy, knowing that it's much easier to give advice than to practice it, yet at the same time, perhaps because I'm desperately trying to hang on to it, I'm very easily inspired and looking for it everywhere. I'm realizing and trying to accept that life is balance and I need to continually walk a fine line between many things, family and friends, doing what I want and what is practical, or expecting too much and too little from people. There are many issues that I'm wrestling with: love, my parents, what it means to be Vietnamese, what do I want to do with my life, and relating to that, finding my potential as well as limits, and accepting all that as me.

POV: Hãy thảo luận về một số trong những thành công thách thức bạn trải nghiệm trong quá trình làm 5 GIRLS và cách bạn đã xử lý với chúng.

Haibinh: Tôi đang xem cuốn phim tài liệu này và tôi không thể tin rằng tôi đã từng là cô gái đó. Tôi trào nước mắt vì tôi không thể giống với cô ấy được nữa. Tôi biết cô ấy vẫn có trong tôi, nhưng có rất nhiều những thứ làm cho cái của cô ấy "cô" không phải là "tôi" bây giờ nữa. Tôi không còn tràn trề hy vọng, tha thứ, kiên nhẫn, hoặc thích thú như thế. Tôi đang mất niềm tin vào chữ viết, vào triết học, biết rằng người ta dễ dàng đưa ra lời khuyên hơn là thực hành , nhưng đồng thời, có lẽ bởi vì tôi đang rất cố gắng để bám vào , tôi rất dễ dàngcảm hứng tìm kiếm ở khắp mọi nơi. Tôi đang nhận thức cố gắng để chấp nhận rằng cuộc sống sự cân bằng tôi cần phải tiếp tục đi trong một ranh giới giữa nhiều thứ, gia đình bạn bè, làm những gì tôi muốn những gì có tính thực tế, hoặc kỳ vọng quá nhiều quá ít từ người khác. Có nhiều vấn đề mà tôi đang vật lộn với: tình yêu, cha mẹ, những gì nó làm người Việt Nam là như thế nào, tôi muốn làm gì với cuộc sống của tôi, những thứ liên quan đến điều đó, tìm kiếm tiềm năng cũng như hạn chế của mình, và chấp nhận tất cả những gì là mình.

I want to know what it means to be in love and yet I know that I have to wait. I think I need to know more about myself before I get into something so precious.

Tôi muốn biết đem lòng yêu ai có nghĩa gì tuy nhiên tôi biết rằng tôi hẳn phải chờ đợi cái đã. Tôi nghĩ rằng tôi cần phải biết nhiều hơn về bản thân mình trước khi tôi bước vào một cái gì đó rất quý giá.

I'm not as patient with my parents, perhaps because I'm feeling alone in this struggle of becoming a full person or perhaps because I'm just tired of misunderstanding and miscommunications. Perhaps my parents are tired too.

Tôi không được kiên nhẫn với ba mẹ cho lắm, có lẽ bởi vì tôi cảm thấy đơn độc trong cuộc phấn đấu này để trở thành một người hoàn thiện hoặc có lẽ bởi vì tôi chỉ mệt mỏi vì sự hiểu lầm truyền đạt sai. Có lẽ cha mẹ tôi cũng đang mệt mỏi.

P.O.V.: In 5 GIRLS you talked a lot about trying to reconcile with your Vietnamese identity, values, and culture with American ones. How are you coping with these issues now?

POV: Trong 5 GIRLS bạn nói nhiều về cố gắng hòa hợp với bản sắc Việt Nam, giá trị văn hóa của bạn với bản sắc, giá trị văn hóa Mỹ. Bây giờ bạn đối phó với những vấn đề này như thế nào?

Haibinh: More and more I see what it means to be Vietnamese. I went to a camp where most of everyone is Vietnamese and we were taught games that kids play in Vietnam. Many of these games stirred up faint memories of my childhood in Vietnam and made me miss it even more. But more importantly, I learned that being Vietnamese isn't empty like the history in the books, but it is about the songs that these Vietnamese kids hollered, and the games that we've laughed about. It's living it and connecting with each other because you have some kind of common bond, the songs you shared, the food you ate, the running barefoot and the swimming in the river.

Haibinh: Càng ngày tôi càng thấy nhiều và nhiều hơn nữa những gì có nghĩa Việt Nam. Tôi đã đi đến một trại, nơi hầu hết mọi người Việt Nam và chúng tôi đã được dạy chơi trò chơi trẻ em thường chơi ở Việt Nam. Nhiều trò chơi đã khuấy động những ký ức mờ nhạt về thời thơ ấu của tôi ở Việt Nam làm cho tôi nhớ nhiều hơn. Nhưng quan trọng hơn, tôi học được rằng làm người Việt Nam không trống rỗng như lịch sử trong sách, mà là về những khúc ca những trẻ em Việt Nam này đang hát to, là những trò chơi chúng tôi đã cùng vui chơi. Nó sống động và kết nối ngưới ta lại với nhau bởi vì bạn sợi dây liên kết chung, các bài hát bạn chia sẻ, thực phẩm bạn ăn, chạy chơi chân đất bơi lội trên sông.

Going to college in the fall forces me to think about my major, that and my Mom asking me every other day if I've decided on my major. Recently, it's going to medical school. I love science and since medicine is a universal profession, I will be able to use it everywhere, in Vietnam, Africa, or Chicago. Also, I will be able to focus on my other passion, the humanities, in my undergraduate years. In finding my career, I'm evaluating my skills and qualities - asking myself if I can be what so many hope for me to be, and mostly scared that I can't.

Đi học đại học vào mùa thu này buộc cho tôi phải suy nghĩ về ngành học chính, điều đó mẹ tôi hỏi tôi mỗi ngày tôi đã quyết định xong ngành học chưa. Gần đây, tôi định đi học y khoa. Tôi yêu khoa học y học là một nghề phổ biến, tôi sẽ có thể sử dụng nó ở khắp mọi nơi, Việt Nam, châu Phi, hoặc Chicago. Ngoài ra, tôi sẽ có thể tập trung vào niềm đam mê khác của tôi, nhân văn, trong những năm học đại học. Trong khi tìm kiếm nghề nghiệp tương lai, tôi tự đánh giá kỹ năng phẩm chất của mình bằng cách hỏi bản thân mình liệu tôi có thể trở thành người mà nhiều người kỳ vọng hay không, tôi hay sợ rằng tôi không thể làm được.

Writing all of this sounds so silly right now. I can't believe that me, almost 19, almost grown up, is building a mountain out of what could be a molehill.

Viết tất cả các điều này lúc này nghe có vẻ ngớ ngẩn. Tôi không thể tin rằng tôi, gần 19 tuổi, sắp trưởng thành, lại đang xây dựng một ngọn núi từ những gì có thể gọi là một đụn đất.