MENU

BILINGUAL BLOG – BLOG SONG NGỮ ANH VIỆT SHARE KNOWLEGE AND IMPROVE LANGUAGE

--------------------------- TÌM KIẾM TRÊN BLOG NÀY BẰNG GOOGLE SEARCH ----------------------------

TXT-TO-SPEECH – PHẦN MỀM ĐỌC VĂN BẢN

Click phải, chọn open link in New tab, chọn ngôn ngữ trên giao diện mới, dán văn bản vào và Click SAY – văn bản sẽ được đọc với các thứ tiếng theo hai giọng nam và nữ (chọn male/female)

- HOME - VỀ TRANG ĐẦU


A PASSAGE TO INDIA - CHUYẾN ĐI TỚI ẤN ĐỘ



Wednesday, July 21, 2010

Những giấc mơ, những đám mây của tôi, thế giới của kẻ khác Truyện ngắn của Amir Saleem

'My Dreams, My Clouds, Your World' by Amir Saleem

It's a long endless road. I don't know where is it taking me but I am running along with it. I am not running because I want to but because I have to. It's been a long run and I am worn out, still I have to run.
Đó là một con đường dài vô tận. Tôi không biết nó sẽ dẫn tôi đến đâu nhưng tôi vẫn cứ chạy theo nó. Tôi chạy không phải vì tôi muốn mà vì tôi phải chạy. Đó là một đường chạy dài mà tôi thì đuối sức, nhưng tôi vẫn phải tiếp tục.


This is New York. The city of high-rises, proud and loud, big and brash. I arrived here a few days ago, as an illegal immigrant. There was no legal way out, I am sorry for that. I desperately wanted to come here; I wanted my dreams to come true. I brought my dreams with me into another dream - New York. It was my dream.

Đây là New York, thành phố của những cao ốc, hãnh tiến và ồn ào, to lớn và xấc xược. Tôi mới đến đây mấy ngày, là một kẻ nhập cư bất hợp pháp. Không có con đường nào hợp pháp cho tôi và tôi lấy làm tiếc về điều đó. Tôi đã vô cùng mong muốn được đến đây. Tôi muốn những giấc mơ của tôi trở thành hiện thực. Tôi đã mang những giấc mơ của tôi vào một giấc mơ khác - New York. Đó là giấc mơ của tôi.


After arriving here I had nowhere to go. I looked around in complete bemusement and concluded that I was a misfit here. But soon this notion died away as I looked up in the sky. The clouds___ yes. The clouds, they were the same as I left them in my country. They are same everywhere. That's why I was no foreigner to them, they were my clouds.

Sau khi đền đây, tôi không có nơi nào để đi. Tôi nhìn quanh, hoàn toàn bối rối và kết luận rằng tôi không thích hợp với nơi này. Nhưng ngay lập tức, ý nghĩ này tan biến khi tôi nhin lên bầu trời. Những đám mây - Vâng - những đám mây giống hệt như những đám mây mà tôi đã để lại nơi quê nhà. Mây ở đâu thì cũng giống nhau. Cho nên, tôi không hề xa lạ với chúng, những đám mây của tôi.


So it was no problem now, wherever the clouds were, the place was mine. I started wandering in the streets. While roving around, somewhere in the middle of the Big Apple, in abandoned streets, I could see the flipside of the dazzling picture of the metropolis. It was all dark; it was all full of drug-addicts and unofficially declared insignificant old people waiting for no one but the angel of bereavement.

Bây giờ thì không còn vấn đề gì nữa. Bất cứ nơi nào có mây đều là quê hương của tôi. Tôi bắt đầu đi qua các đường phố. Trong những lúc lang thang giữa Trái Táo Lớn, trên những đường phố vắng vẻ, tôi đã có thể nhìn thấy mặt sau của đô thị hào nhoáng này. Đó là những đường phố tối tăm đầy rẫy bọn nghiện hút và những người già cả chưa bao giờ được chính thức nhắc đến, đang ngóng chờ không phải ai khác mà chính là thần chết.


I didn't dream my dream to be like this so I left the place. I went to Downtown and that was the first mistake I made. I was too busy flying in Manhattan with my delusions that I forgot Interpol. They were after me ever since I landed here; after all I was a prohibited migrant.

Tôi không mơ giấc mơ của tôi giống như thế này cho nên tôi đi xuống khu mua bán và đó là sai lầm đầu tiên mà tôi đã mắc phải. Tôi quá mãi miết dạo quanh khu Manhattan đến nỗi quên mất Interpol. Họ đã theo dõi tôi kể từ khi tôi đặt chân lên đất này. Rốt cuộc, tôi chỉ là một kẻ nhập cư bất hợp pháp.


For a split second I thought I should let them know why I had to come here, so that they would let me subsist here. I wanted to tell them that I am here just to make some money, the legal way. I wanted to earn a lot of money and then I would go back to my roots. I'll go back to where money matters. Where men matter only when they've got money. If I get the money, I'll matter too.

Trong một giây ngắn ngủi tôi nghĩ mình nên cho Interpol biết tại sao tôi lại đến đây, để họ cho phép tôi lưu lại đây một thời gian. Tôi muốn nói vói họ rằng tôi đến đây chỉ để kiếm ít tiền một cách hợp pháp. Tôi muốn kiếm được nhiều tiền sau đó quay về quê hương. Tôi sẽ trở về nơi đồng tiền được trọng vọng và người đàn ông chỉ được trọng vọng khi họ có tiền. Nếu tôi kiếm được tiền tôi cũng được coi trọng.


But of course they wouldn't pay attention. Why should they let me take their riches? It's their country.
Nhưng dĩ nhiên họ sẽ không thèm để ý. Tại sao họ lại để tôi lấy đi sự giàu có của họ? Đây là xứ sở của họ cơ mà.

I was walking offhandedly in a busy street when I felt someone staring at me. I looked at him and he started looking somewhere else. Interpol. I slipped into the crowd and vanished. That was the second mistake I made. I made them suspicious of me. But I was frightened; I didn't know what to do. For next two days I went on hiding. And then I made the final mistake. I met a fellow countryman of mine, rather he met me. He told me he could get me a job. I was running low on cash so I quickly said yes___ and then slowly said no. He wanted me to deal in drugs. I couldn't do that. I wanted to earn money the legal way I told him and said no. He vanished. When I turned around, I saw the same Interpol man looking at me, standing in the corner of the street. Before I could take my first step, he disappeared behind the wall and then I didn't take my first step. I just stood there. It wasn't good. They must have thought I have joined them. But they don't know it. They must be thinking I am one of them, they are thinking wrong. That's what happened to me all my life and now they. I must tell them I am not what they think I am.
Đang đi vô định trên một đường phố đông đúc, tôi cảm thấy có ai đó đang nhìn tôi. Tôi nhìn lại y và y nhìn lãng sang một nơi khác. Interpol. Tôi lủi ngay vào đám đông và biến mất. Đó là sai lầm thứ hai của tôi. Tôi đã khiến họ nghi ngờ tôi. Nhưng tôi quá hoảng sợ, không biết phải làm gì. Hai ngày tiếp theo tôi tiềp tục lẩn trốn. Và sau đó tôi đã phạm sai lầm cuối cùng. Tôi gặp một người đồng hương, hay đúng hơn là anh ta đón gặp tôi. Anh ta bảo tôi rằng anh ta sẽ kiếm cho tôi một công việc. Tôi sắp hết tiền nên tôi vội vàng đồng ý, và sau đó tôi phải từ chối. Anh ta muốn tôi buôn bán ma túy. Tôi không thể làm việc đó. Tôi muốn kiếm đồng tiền lương thiện, tôi bảo anh ta thế, khi nói lời từ chối. Anh ta liền biến mất tăm. Khi quay lại, tôi thấy nhân viên Interpol mà đã từng thấy tôi đang đứng ở góc phố. Trước khi tôi kịp bước đi, y đã biến mất sau một bức tường, và tôi không dám bước đi nữa. Tôi chỉ biết đứng đó. Điều này không ổn. Chắc là người ta sẽ nghĩ rằng tôi đã tham gia cùng bọn người kia. Hẳn là họ đang nghi tôi là đồng bọn. Họ đã nghĩ sai. Chuyện này đã thường hay xảy ra trong đời tôi. Bây giờ tôi phải nói cho họ biết tôi không phải là loại người như họ đang nghĩ.


"Yo there, come out and talk to me, God damn you, I am standing here. You wanna know who I am, all right you come here and I tell you who I am. Come out if you have the heart to listen, I'll tell you how it feels to say no to money. You cowards, what you know how it feels to say no to your dreams. You don't have a dream, you lifeless creatures. And if you don't have one, then why you take them away from others. Tell me, I am standing here, you rats..." There was no one listening.
"Ê, đằng kia, ra đây nói chuyện vói tao, mẹ kiếp, tao đứng đây này. Mày muốn biết tao là ai, được rồi, lại đây tao cho biết. Bước ra đi nếu như mày muốn nghe. Tao sẽ nói vớïi mày tao cảm thấy thế nào khi phải nói "Không" với những đồng tiền. Chúng mày là kẻ hèn nhát, chúng mày có biết phải chia tay với những giấc mơ của mình kinh khủng như thế nào không. Chúng mày không hề có giấc mơ nào, những sinh vật vô cảm. Và nếu như chúng mày không cần có nóï, thì tại sao chúng mày lại đi tước đoạt của kẻ khác. Hãy nói cho tao biết, tao đang đứng đây, hỡi lũ chuột cống."
Không ai nghe thấy tôi cả.

Night has fallen. It never gets dark in night in New York. There are lights everywhere. I am standing in the middle of a bridge, looking at the skyscrapers. Looking at those tall structures seems like millions of fireflies are stuck into those buildings. They are all illuminated and so is the river water. There are dark clouds in the sky and it may rain any time. It's all so beautiful, so peaceful, so dreamy. We are all together, my clouds, my dreams and I. Life looks perfect. But not seeing a problem doesn't mean not having a problem.

Màn đêm buông xuống. Ban đêm trời New York không bao giợ tối. Khắp nơi trăm ngàn ánh đèn. Tôi đứng giữa một cây cầy ngắm những tòa nhà chọc trời. Trông như có hang triệu con đom dóm chen chúc trong những tòa nhà cao đó. Tất cả đều được chiếu sang lấp lánh kể cả mặt nước song. Bầu trời đầy mây đên và có thể mưa bất kỳ lúc nào. Thành phố xinh đẹp thế, thanh bình thế, mơ mộng thế. Chúng tôi quây quần bên nhau, những đám mây của tôi, những giấc mơ của tôi và tôi. Đời thật hoàn hảo. Nhưng, không nhìn thấy vấn đề không cò nghĩa là không có vấn đề.


On my left, on the corner of the bridge, there is someone to shatter my dreams. He is the same one and this time he is not alone. He knew it was not that easy to snatch away my dreams alone. They are coming to me, but this time I am not willing to talk. They want to send me back. I don't want to go back without money, I want to matter.
Bên trái tôi, ở góc cầu có một người đang chực chờ để khép lại những giấc mơ của tôi. Đó chính là viên cảnh sát hôm nọ và lần này y đến không chỉ một mình. Y biết rằng một mình y không thể dễ dàng tước đi những giấc mơ của tôi. Chúng tiến lại gần tôi, nhưng lần này tôi không thèm nói nữa. Chúng muốn trả tôi về nước. Tôi không muốn quay về với túi rỗng không. Tôi muốn làm người được coi trọng. So I run. I run to the other corner of the bridge. They run after me. I don't look back at them and keep on running. It's a God damned long bridge. So many times I watched in movies, policemen chasing the hero and the hero jumps over the bridge and escapes. But this is not a movie and even if it were - I am not a hero.
Thế là tôi bỏ chạy. Tôi chạy về bên kia cầu. Chúng đuổi theo tôi. Tôi không hề quay lại nhìn chúng mà cứï cắm đầu chạy. Cái cầu dài quái quỷ. Rất nhiều lần tôi xem trên xi-nê thấy những pha cảnh sát rượt đuổi những người hùng, họ thường nhảy xuông sông để tẩu thoát. Nhưng đây không phải là điện ảnh, và nếu có là điện ảnh đi nữa thì tôi chẳng phải là diễn viên.


So I keep on running. I cross the bridge and run along the road. I keep on running and they keep on chasing me. I turned into so many streets, tried to dodge them but they were quick. They have been following me for quite some time now.

Cho nên tôi cứ chạy tiếp. Tôi băng qua cầu rồi chạy dọc theo một đường phố. Tôi cứ chạy, chúng cứ đuổi. Tôi rẽ vào rất nhiều khu phố, tìm cách cắt đuôi chúng nhưng chúng rất nhanh. Chúng đã đuổi theo tôi được một lúc lâu.

It has started raining. I have no problem running in rain. I have done that before, don't you remember. That time I was running for her love and this time I am running for my life. Trời bắt đầu mưa. Chạy trong mưa với tôi chả hề hấn gì vì trước đây tôi đã từng. Bạn biết đấy, ngày xưa tôi chạy trong mưa vì tinh yêu của nàng, bây giờ tôi chạy vì cuộc sống của tôi.

May be that's why I don't want to run any more, I am running for myself. It makes no difference to no one if I don't run but just me. All right then, I am going to stop. I'll talk to them. I slow down. They turn into this street. I am about to stop when I hear a gun shot. It would have been nothing if I hadn't fallen down. They have shot me in my leg. I turn around and try to get up. They shoot again, this time on my chest near the heart. I fall down again.

Có lẽ đó là lý do khiến tôi không chạy nữa. Tôi đang chạy vì bản thân tôi. Bây giờ tôi không chạy nữa thì cũng chẳng hề ảnh hưởng tới ai ngoài tôi ra. Được rồi, thế thì tôi đứng lại. Tôi sẽ nói chuyện với chúng. Tôi chạy chậm lại. Chúng theo tôi vào một ngõ phố. Tôi sắp dừng lại thì đã nghe một tiếng súng nổ. Tôi đã đi đờìi rồi nếu như trước đó tôi không vấp ngã. Tôi bị bắn vào chân. Tôi quay lại và cố gượng đứng dậy. Chúng lại bắn, lần này trúng vào ngực gần trái tim. Tôi lại ngã gục xuống.


It is dark in New York. I can't see the clouds in the dark but I know they are up there looking at me. It seems they are shedding their tears on my pain. They don't have to cry for me. But I think they care about me, after all they are my clouds. Trời New York rất tối. Tôi không thể nhìn thấy những đám mây trong bóng đêm, nhưng tôi biết chúng ở trên cao kia đang nhìn xuông tôi. Dường như chúng đang nhỏ những giọt nước mắt khóc cho nỗi đau của tôi. Không chúng không khóc cho tôi. Chúng nghĩ rằng chúng đang chăm sóc tôi, dẫu sao chúng là những đám mây của tôi.

Due to pain, tears come out of my eyes and so my dreams. They were since long in my heart. My heart kept them with love but it can't hold them any more because it is too hurt now. My heart cared about everyone; it just couldn't take care of itself.
Đau đớn quá, mắt tôi trào lệ, những giấc mơ của tôi cũng trào nước mắt. Chúng đã từ lâu nương náu trong trái tim tôi. Trái tim tôi ấp ủ chúng bằng tình yêu, nhưng không còn có thể che chở chúng được nữa, vì bây giờ nó quá đớn đau. Trái tim tôi đã săn sóc tất cả mọi người, nhưng nó không thể chăm sóc được chính mình.


I am feeling like a total loser. I have nothing left with me but pain. I am leaving the clouds and all my dreams here. Before closing my eyes forever, I look down to my heart, it's my dreams; I look up in the sky, it's my clouds; and then I look around: it's your world. Tôi cảm thấy mình là một kẻ thất bại hoàn toàn. Tôi không còn gì cả ngoài nỗi đau. Tôi để lại những đám mây ở nơi đây, trước khi nhắm mắt vĩnh viễn. Tôi nhìn xuống trái tim tôi. Đó lá những giấc mơ của tôi. Tôi nhìn lên bầu tròi. Đó là những đám mây của tôi, rồi tôi nhìn quanh. Đó là thế giới của kẻ khác.

Huế, 2005

Những người suy tư Truyện ngắn của Amir Saleem

'All Thinking Men'
by Amir Saleem

"I am a common man. Once, somewhere in this life, I thought I had found something special that would make my life special. But I forgot the rule - a common man lives a common life."

"Tôi là một người bình thường. Một lần nào đó trong đời tôi, tôi chợt nghĩ rằng tôi đã tìm ra một thứ đặc biệt khiến cuộc sống của tôi trở nên đặc biệt. Nhưng tôi đã quên mất một quy luật - một người bình thường chỉ nên sống một cuộc sống bình thường."
That was a brand new watch and it looked striking on his white wrist. I looked at my wrist and there was no watch there. I never knew how it felt to have a watch on the wrist.
Đó là một cái đồng hồ mới tinh nổi bật trên cổ tay trắng trẻo của Ali. Tôi nhìn cổ tay tôi, tôi không có đồìng hồ. Tôi chưa hề có cái cảm giác đeo một cái đồng hồ trên tay sẽ như thế nào.

I never had a watch, may be because my wrists were not as white as his or may be because his father is rich and my father is poor. Isn't it out of the ordinary that you don't have to have the wish to get a watch on your wrist but a rich father. I had the wish to buy a watch, I had the wish to buy a storybook, I had the wish to buy a new school bag, but wishes buy you nothing you know, wishes buy you nothing.
Tôi không đeo đồng hồ có lẽ vì cổ tay tôi không trắng như cổ tay nó hoặc cũng có thể là vì bố nó giàu còn bố tôi thì nghèo. Tất nhiên là bạn cũng có thể có một cái đồng hồ đeo tay mà không cần phải có một ông bố giàu. Tôi ao ước mua được một chiếc đồng hồ đeo tay, tôi ao ước mua được một cuốn sách truyện, tôi ao ước mua được một cặp sách mới, nhưng như bạn biết đấy, mơ ước không mua được gì cả, mơ ước chỉ mua được ước mơ mà thôi.

Although nobody wants to know who I am, not even you, but I want to tell you something about myself. They say I am a man but I have never seen an eight-year-old man, have you?
Mặc dù không ai muốn biết tôi là ai, ngay cả bạn đọc, nhưng tôi muốn kể cho bạn nghe đôi điều về tôi.Người ta bảo tôi là đàn ông nhưng tôi chưa hề thấy một người đàn ông tám tuổi nào cả.

I am a boy. It's other thing that I am a common boy. I don't know what it means to be a common boy but my father told me so.
Tôi là một cậu bé. Có điều khác là tôi chỉ là cậu bé con nhà bình dân. Tôi không hiểu một cậu bé con nhà bình dân là thế nào nhưng bố tôi bảo tôi như thế.

One day when my father came back from work I asked him to buy me a car.
"What! A car?", he cried with surprise. "Are you in your mind?", he asked.
"Yes I am in my mind that's why I want to buy a car, just like the one Ali's father has."
Một hôm, bố tôi đi làm về và tôi xin ông mua cho tôi một chiếc xe hơi. "Cái gì? Xe hơi ư?", bố tôi la lên, ngạc nhiên. "Con có bình thường không đấy?', bố tôi hỏi. "Vâng, con vẫn bình thường, cho nên con muốn có một chiếc xe hơi giống hệt xe của bố thằng Ali."

"Ali's father! Are you crazy? Don't you see the difference? He is rich that's why he has a car.", he tried to explain.
"But why is he rich? I don't see him work as much as you do. He wanders here and there in his car all day while you work from morning to evening then how come he is so rich and we are not?", I was still confused.
"Its because they are special, that's why they have a car." he said something difficult.
"But why are they so special?" I couldn't understand it.
"Because they are born special." he was still talking difficult.
"Aren't we born special?" I asked.
"No." he said as if he was dead sure of it.
"Then I want to be born again." I could see no other option.
Bố thằng Ali ư! Con điên mất rồi? Con không thấy nhà ấy khác nhà ta sao? Ông ta giàu nên mới có xe hơi." Bố tôi cố gắng giải thích. "Thế tại sao ông ta lại giàu? Con thấy ông ta không làm việc nhiều như bố. Ông ta lái xe hơi đi loanh quanh hết chỗ này đến chỗ khác trong khi bố làm việc quần quật từ sáng tới tối, mà sao ông ta lại giàu đến thế, còn nhà mình thì vẫn ngheò?" tôi vẫn còn thắc mắc. "Vì họ là ông to nên họ có xe hơi." bố nói điều đó thật khó hiểu. "Nhưng tại sao họ lại là ông to thế?" Tôi vẫn chưa hiểu ra. "Bởi họ sinh ra đã là ông to rồi." bố tôi nói còn khó hiểu hơn. "Thế nhà mình sinh ra không là ông to à? tôi gặng hỏi. "Không." Bố tôi nói có vẻ rất chắc chắn. "Thế thì con muốn được sinh ra lần nữa." Tôi không biết nói gì khác hơn.
Father started laughing. I don't know why was he laughing and then he said,
" Come here and show me you head, I think you have lost your brain somewhere."
I became angry. I didn't like him laughing while I couldn't understand things. He stopped laughing and was serious now. He took me in his arms and politely said, "Look my son, God gives you life just once and then you have to live through it. You are what you are. You can't run away from life. Its just a question of who spends his life and who lives it."
All these words flew way above my head. "If we are not special then who are we?" I asked.
Bố tôi cười phá lên. Tôi không hiểu sao bố cười, sau đó bố lại nói, "Lại đây cho bố xem cái đầu của con, bố nghĩ là con đã làm rơi mất trí não đâu đó rồi." Tôi ấm ức. Tôi không thích bố cười nhạo tôi lúc tôi không hiểu vấn đề. Bố ngừng cưòi và trở lại nghiêm túc. Bố đưa tay ôm tôi và nói một cách ân cần, "Con xem, Thượng đế chỉ cho con một cuộc sống và con phải sống hết cuộc sống đó. Con phải là con vốn thế. Con không thể chối bỏ cuộc sống của con. Vấn đề là ở chỗ ai đem cuộc sống tiêu xài và ai sống cuộc sống đó." Những lời này với tôi chỉ như nước đổ đầu vịt. "Nếu chúng ta không phải là những ông to, thì chúng ta là ai?" tôi hỏi.

"We are common. I am a common man and you are a common boy." He told me. I was glad to know that we were not nobodies, at least we were some bodies, although common. "But we can also be special if..."
"If we buy a car." I cut his speech. He laughed and said, "Yes, but to buy a car you have to work hard."
"Chúng ta là người bình dân. Bố là người đàn ông bình dân và con là thằng bé bình dân." bố bảo tôi. Tôi vui mừng vì biết rằng chúng tôi không phải là kẻ vô danh, ít ra thì chúng tôi cũng là những người nào đó, cho dù là bình dân. "Nhưng chúng ta cũng có thể làm ông to nếu ..." "Nếu chúng ta mua được một chiếc xe hơi." Tôi ngắt lời bố. Bố cười nói, "nhưng để mua được xe hơi con phải làm việc cật lực.
"I'll work hard." I promised him. He seemed so happy with me.

That's how I came to know that I was a common boy. I wanted to be special and was ready to work hard for it but the problem was I didn't know what hard work was and how it was done.
"Con sẽ làm việc cật lực." Tôi hứa với bố tôi. Bố dường như hài lòng khi nghe tôi nói thế. Tôi đã biết được mình là một thằng bé bình dân như thế đấy. Tôi muốn trở thành ông to và sẵn sàng làm việc cực nhọc để đạt được điều đó. Nhưng vấn đềì là ở chỗ làm việc cật lực là thế nào và thực hiện nó ra làm sao.
I wanted to buy a car but one day there came a change in my plan. Now it was a bicycle. Ali's father had bought him a new bicycle and I stopped thinking of buying a car and started dreaming of that bicycle.
Tôi đã mong ước mua một chiếc xe hơi, nhưng rồi một hôm tôi đã thay đổi kế hoạch. Mong ước của tôi bây giờ là một chiếc xe đạp. Bố của Ali vừa mua cho nó một chiếc xe đạp mới, tôi ngừng nghĩ đến xe hơi và bắt đầu mơ tới chiếc xe đạp ấy.

I couldn't drive the car anyway so I decided that I'd buy it when I'll grow up. That bicycle was a car for me now, just that it had two wheels, otherwise it was a car.
Dẩu sao thì tôi cũng chưa biết lái xe hơi nên tôi quyết định chừng nào lớn sẽ mua. Chiếc xe đạp với tôi bây giờ là xe hơi, có điều nó chỉ có hai bánh thôi, nếu không thì nó đã là một chiếc xe hơi thực thụ rồi.

I told my father about the change in my plan but he said nothing. I think he was tired of listening to my dim-witted chatter. I don't know why people, get tired of people so soon. Once my father told me, "If you really wanna get something, you better walk away from it."
Tôi cho bố tôi biết sự thay đổi trong kế hoạch của tôi, nhưng bố không nói gì. Tôi nghĩ bố đã chán nghe những lời ba hoa của tôi. Tôi không hiểu sao người ta lại mau chán nhau đến thế. Một lần bố bảo tôi, "Nếu con thực sự muốn có cái gì đó, tốt nhất là con nên lánh xa nó."

I couldn't understand it then but that day it made some sense to me. I never get tired of people but they try to get rid of me. That day I decided that I wont run after that bicycle hoping that it will come to me. But it didn't. it just stood there in the drive way of Ali's house.
Lúc ấy tôi chẳng hiểu bố nói gì, nhưng điều đó có ý nghĩa đối với tôi. Kể từ hôm đó tôi quyết định rằng tôi chẳng thèm đuổi theo chiếc xe đạp ấy nữa với hy vọng rằng nó sẽ tự đến với tôi. Nhưng điều đó không xảy ra. Nó vẫn chỉ đứng yên nơi lối vào ga-ra nhà Ali.

Quite often I saw Ali riding his bike. He looked handsome riding that bike. The bike looked striking too. My house was at quite a distance from where Ali lived but every evening I would go there and watch Ali riding his bike.
Tôi thường thấy Ali cưỡi xe đạp của nó. Trông nó phóng xe đi mới oách làm sao. Xe của nó trông rất oai. Nhà tôi ở rất xa nhà Ali nhưng chiều nào tôi cũng đi đến đó để xem Ali đạp xe.
Today was a holiday so I went there early and that's where it started wrong. I didn't do anything wrong but you don't have to do anything wrong to make things go wrong. When they are to go wide of the mark, they just go wide of the mark, you can't just stop them.
Hôm nay là ngày nghỉ nên tôi đến đó sớm, và sai lầm của tôi bắt đầu từ đó. Tôi đã không làm điều gì sai. Nhưng ngưòi ta không cần làm bất kì một điều sai trái nào mà mọi việc vẫn cứ bị sai trái theo. Chỉ cần sự việc đi chệch ra ngoài một chút, lệch ra ngoài một chút thôi là bạn đã không thể kìm nó lại được nữa.

Today, late in the morning, when I approached Ali's house, I didn't see Ali but -I did see the bike. The gate was open and just at a few yards distance I could see my wish, ready to get me a bike. I stood near the gate and looked at the bike. A few more yards away the car was parked but the bike attracted me more. It was beautiful. I stood there for a while and I didn't know what to do. Then I remembered what my father told me once - "If you really wanna get something you better walk away from it." I wanted to get that bike so I took a step back but the bike didn't move. I thought one step wasn't enough. I took many steps backwards but the bicycle didn't even look at me.
Hôm nay, lúc gần trưa khi tôi đến nhà Ali, tôi không trông thấy nó đâu, nhưng tôi thấy chiếc xe của nó. Cổng nhà thì mở và chỉ cách có mấy bước tôi đã có thể nhìn thấy mơ uớc của tôi. Tôi đứng gần cổng, ngắm nghía nó. Cách đó chỉ vàì bước nữa là chiếc xe hơi đang đỗ, nhưng chiếc xe đạp vẫn hấp dẫn tôi hơn. Nó thật đẹp. Tôi đứng đó một lúc lâu mà không biết phải làm gì. Lúc ấy tôi chợt nhớ điều mà bố có lần dặn tôi - "Nếu con thực sự muốn có cái gì đó thì tốt nhất là lánh xa nó." Tôi muốn có chiếc xe đạp ấy nên tôi đã bước lùi lại nhưng chiếc xe không hề nhúc nhích. Tôi nghĩ chắc một bước thì chưa đủ. Tôi lùi lại nhiều bước nữa nhưng chiếc xe thậm chí chẳng thèm nhìn tôi nữa.
I was shocked. My father told me wrong. But how could he do this to my wish? He never told me anything wrong. May be I didn't exactly know how to walk away. I was disappointed though. I will never be able to get that bike.
Tôi bị sốc. Bố tôi đã bảo tôi điều sai trái ư? Nhưng tại sao bố lại làm điều đó với mơ ước của tôi?. Bố chưa bao giờ nói với tôi điều gì sai cả. Có lẽ là tôi chưa biết cách lánh xa nó. Thế nhưng, tôi vẫn bực mình vì sẽ không bao giờ có được chiếc xe đạp đó nữa.

"Oh' come on. You can't quit like this. If the bike doesn't come to you, there is no problem with you going to it." I told myself
"Nào, cố lên. Mày không thể bỏ cuộc nhanh như thế. Nếu xe không chịu đến với mày, thì chẳng có vấn đề gì mà mày không đến với nó." tôi tự nhủ.

I liked this second option so I took steps forward and reached the gate. I stood at the gate. "Should I go in there? Isn't it immoral to sneak into one's house like this?" I asked myself.
"But you are not going to steal anything. All you are going to do is to take a close look at the bike, touch your wish and then walk on." I answered.
Tôi thích thú với ý đồ này nên bước tới, về phía cổng nhà. Tôi đúng lại ở cổng. "Liệu tôi có nên vào hay không? Liệu có sai trái gì khi lẻn vào nhà người khác như thế này? Tôi tự hỏi. "Nhưng mày có ăn cắp gì đâu. Mày chỉ muốn đến gần hơn để xem và sờ vào nó, rồi đi thôi mà." Tôi lại tự trả lời.

That was true. I was not going to steal anything. I just wanted to see how an aspiration looks in real and that's all. So with trembling legs and disturbed heartbeat, I stepped in. I looked around; there was no one in the lawn or in the porch. I looked at the bike. It was just a couple of yards away standing beside the wall. It had such a grace that I couldn't resist myself. I started walking towards the bike and after a few steps I was there. I could just raise my hand forward and touch it.
Đúng thế. Tôi không định ăn trộm gì cả. Tôi chỉ muốn biết cái cảm giác được ngắm nghía cái mình thích nó ra làm sao. Thế thôi. Thế rồi vói hai chân run rẩy, và trống ngực thình thịch, tôi bước vào. Không có ai trên bãi cỏ hay hiên nhà. Tôi nhìn chiếc xe đạp. Nó ở cạnh tường nhà cách tôi vài bước. Nó đẹp tới mức tôi không thể kìm nén được mình. Tôi bắt đầu bước về phía nó và chỉ sau vài bước chân là tôi đã có thể đưa tay chạm vào nó.
"Should I touch it?" once again couldn't decide. "Yes, you must. You wont get this chance again." I tried to inject some logic into my action. I just wanted to know how it feels to touch a dream.
I put my hand forward and reluctantly, with trembling hands - I touched it. I couldn't believe I touched it. My hands were trembling no more and my heart was as silent as a winter night. It felt like I had been living my life just to experience this touch. The world seemed perfect but then I had to leave my dreams alone.
"Tôi có nên sờ vào nó không?" Một lần nũa tôi không thể quyết định. "Mày cứ sờ vào, mày không có cơ hội thứ hai nữa đâu. Tôi cố dựa vào điều gì đó hợp lý để giải thích cho hành động của tôi. Tôi chỉ muốn biết cái cảm giác được sờ vào vật mà mình hằng mơ ước là như thế nào. Tôi đưa tay ra và với những ngón tay run run tôi rụt rè chạm vào chiếc xe đạp. Tôi không thể tin được là tôi đã sờ vào nó. Tay tôi không run rẩy nữa và tim tôi yên tĩnh như một đêm mùa đông. Tôi cảm thấy như tôi sống chỉ để trải nghiệm cái cảm giác tiếp xúc này. Thế giới dường như thật hoàn hảo, nhưng tôi đành phải rời bỏ giấc mơ của mình.

Ali appeared, shouting, "Hey you, how dare you sneak into my house like this and God damn it you are stealing my bike, you thief."
I stood there senseless. It seemed like the whole world was empty and there was just Ali and I and nothing else - not even the bike.
Ali đột ngột xuất hiện, la to, "Ê mày dám lẻn vào nhà tao thế này a, quỷ tha ma bắt mày đi, mày định trộm xe tao đấy ư, thằng kẻ cắp." Tôi đứng đó không có cảm giác gì. Dường như cả thế giới này chỉ còn mình tôi và Ali. Không còn gì khác nữa, ngay cả chiếc xe đạp cũng không.

He was calling his father. My heart slipped down to his stomach and I couldn't even think of moving. His father came out and after knowing about the situation, he yelled, "Ali! Go call the police. No crime should go unpunished."
Then he came to me with furious anger in his eyes. "You little scoundrel, you thief, you steal bicycles."
"No sir, I was not stealing it sir. I just touched it that's all." I tried to explain.
"This is not your father's bike..."
Ali gọi bố nó. Tim tôi thót lên như muốn rụng xuốïng, thậm chí tôi không nghĩ đến việc bỏ chạy. Bố nó chạy ra và sau khi tìm hiểu sự tình, ông ta hét to, "Ali, đi gọi cảnh sát đi. Tội phạm không thể không trừng trị." Sau đó ông ta tiến về phía tôi với ánh mắt tức tối. "Thằng nhãi vô lại, thằng kẻ cắp, mày vẫn thường ăn cắp xe đạp chứ gì. "Không, thưa ông, cháu không hề ăn cắp, chàu chỉ sờ vào nó, thế thôi." Tôi cố giải thích. "Đây có phải là xe của bố mày đâu."
He kept on talking like this but I couldn't listen to any of it. I was just thinking of my father. He will be mad at me, more than Ali's father was.
After a while, the police arrived. They were four policemen. My God, four policemen, for me! I felt special. But I was scared to death. I never liked policemen, they are dangerous people.
"He was riding my bike," Ali told the police, "and he was about to steal it away when I caught him."
Ông ta tiếp tục nói đại loại như thế, nhưng tôi không thể nghe gì nữa. Tôi chỉ nghĩ đến bố tôi. Bố chắc sẽ tức điên lên với tôi, còn nhiều hơn cả bố thằng Ali. Một lúc sau, cảnh sát đến. Có đến bốn người cảnh sát. Lạy Chúa, chỉ một mình tôi mà cần đến bốn cảnh sát. Tôi cảm thấy mình thật đặc biệt. Nhưng tôi đang sợ đến chết. Tôi chưa bao giờ thích cảnh sát cả, họ là những người nguy hiểm. "Nó đi xe đạp của cháu,' Ali nói với cảïnh sát, "và nó định nẩng đi thì cháu bắït được."

One of the policemen clutched my arm.
"I was not riding his bike sir. I don't even know how to ride a bike. I was not stealing it sirm, I swear." I tried to make them trust me.
"He looks a thief by his face all right. He'll confess all his crimes all right," said one of the policemen to Ali's father. "You don't worry sir, the justice will be done."
Một trong những người cảnh sát túm lấy tay tôi. Thưa ông, cháu không hề đạp xe của bạn ấy. Thậm chí cháu còn chưa biết đi xe đạp. Cháu không ăn trộm đâu, thưa các ông, cháu xin thề." Tôi cố nói để họ tin tôi. "Nhìn mặt nó đủ thấy ăm trộm rồi. Rồi nó sẽ nhận tội thôi." một cảïnh sát nói với bố Ali. "Ông chớ có lo. Công lý sẽ được thực hiện."

Justice! O' yes. I could see justice everywhere___ but not for me. They say justice is blind to the matters of race, creed, color, religion and sexual orientation. Well, include age as well, because I am only eight and I am a criminal for them. Now I know where all these criminals come form. They are the product of this justice.
"Công lý! Vâng, tôi có thể nhìn thấy công lý khắp nơi chỉ trừ với tôi. Người ta bảo công lý vô tư trước những vấn đề chủng tộc, nòi giống, màu da, tôn giáo và xu hướng giới tính. À, còn cả tuổi tác nữa chứ, bởi vì tôi chỉ là một thằng bé lên tám mà với họ đã là tội phạm rồi. Bây giờ tôi mới hiểu tội phạm từ đâu mà có. Chúng là sản phẩm của thứ công lý này.

"All right boy, lets go to the police station."
"But why?" I hardly utter.
"For intruding into a gentleman's house, for using the property without the owner's consent and for planning to steal the property. You broke the laws Mr."
My God, I didn't know I had committed all these crimes. I think he was mistaken. I broke just one law, that I tried to make my life special being a common man. And I think I should be arrested for that.

"Thôi được rồi, thằng nhóc, hãy đến đồn cảnh sát." "Nhưng vì sao?" tôi gần như không nói nên lời.' "Vì đã đột nhập vào nhà riêng của một quý ông, vì đã sử dụng tài sản mà không được sự đồng ý của chủ nhân, vì có dự định đánh cắp tài sản. Mày đã vi phạm luật pháp. Lạy Chúa, tôi không biết rằng mình đã phạm các tội danh đó. Tôi nghĩ rằng tôi đã có lỗi. Tôi đã vi phạm môt điều luật duy nhất là tôi đã cố gắng làm cho cuộc sống của mình trở nên đặc biệt trong khi tôi chỉ là môt kẻ bình dân. Và tôi nghĩ người ta nên bắt tôi vì tội danh đó.
They take me to the police van. I turn around and look at Ali's wrist. He is still wearing that watch and it still looks brand new. I look at my wrist. My wrist is empty no more.
There are handcuffs on my wrist.
Người ta dẫn tôi đến chỗ xe cảnh sát. Tôi quay lại và nhìn thấy cổ tay Ali. Nó vẫn đeo cái đồng hồ đó. Trông nó vẫn còn mới tinh. Tôi nhìn xuống cổ tay tôi. Nó không còn trống trải nữa. Nó đã được đeo một cái còng tay.

Huế 5/5/2005

quotation - danh ngon - Einstein

Mọi thứ phải được làm cho càng đơn giản tới mức có thể nhưng không được đơn giản hơn.

Anbe Anhxtanh

















ý nghĩa cuộc đời - phiếm đàm

Cuộc đời có ý nghĩa thật không? Nếu có thì ý nghĩa đó là gì. Câu hỏi này đã được hỏi suốt mấy ngàn năm nay. Ai cũng mong muốn được trả lời thỏa đáng. Nhưng xem ra nó nằm ở chân lý tuyệt đối, mà theo quan niệm triết học, ta chỉ có thể tiệm cận mà thôi. Sau đây là một số tiệm cận đề cập đến ý nghĩa sự sống của sinh vật nói chung và loài người nói riệng.
1. Cuộc sống, thực ra, chẳng có ý nghĩa gì cả. Nhưng con người là động vật biết tư duy và sợ sự vô nghĩa, cho nên con người đã gán cho sự tồn tại của mình vô số ý nghĩa như là một sự an ủi hay giải thích cho tính hợp lý của cái gọi là tồn tại người.
2. Cuộc sống vô nghĩa vì con người ra đời bất chấp ý chí tự do của họ. Họ chấp nhận nó như món quà hay hình phạt tùy hoàn cảnh sống. Dù họ không quyết định được điểm đầu nhưng họ có thể quyết định điểm cuối bằng cách rút ngắn nó lại. Những người này cho tồn tại người có phần phi lý. Nghe có vẻ hiện sinh nhỉ?
3. Cuộc sống là vô nghĩa vì các kết cục của nó là bị tiêu diệt. Nó quá hữu hạn và yếu đuối nên trong cuộc chiến đấu với cái chết bao giờ nó cũng là kẻ chiến bại.
4. Cuộc sống là vô nghĩa vì thế gian chỉ là quán trọ. Là nơi xấu xa, bụi bặm (trần = bụi, gian = nhà) Con người tạm trú mưa ở đây để chờ ngày trở về nhà. "Tôi nay ở trọ trần gian. Trăm năm về chốn xa xăm cuối trời."
5. Cuộc sống vô nghĩa hay nói đúng ra không có ý nghĩa lớn lao gì lắm vì nó quá đa nghĩa. Người ta có thể vin vào bất cứ cái gì để có một sự gán ghép hữu lý. (tôi sống vì người tôi yêu, vì gia đình tôi, vì nghệ thuật, vì những hoài niệm xa xôi...)
6. Cuộc sống có ý nghĩa vì nó là một cuộc chiến đấu, chạy đua, cạnh tranh khốc liệt với kẻ thù lớn nhất là thời gian. Ý nghĩa quý giá của nó nằm ở đây. Con người quý trọng cuộc sống vì sự hữu hạn của nó, vì tính duy nhất của lượt tồn tại, ngay cả cho dù nó có khả năng được tái sinh.
7. Cuộc sống có ý nghĩa vì nó giúp con người nếm trải cảm giác, kinh qua thất tình, ý nghĩa tồn tại người chẳng qua là ý nghĩa của các cảm giác không hơn không kém.
8. Cuộc sống có ý nghĩa vì mỗi người có quyền và có thể tìm thấy lý do tồn tại của mình từ kẻ giàu sang tới người nghèo hèn, từ kẻ khôn ngoan tới người đần độn, từ kẻ hạnh phúc tới người bất hạnh.
9. Cuộc sống có ý nghĩa nhưng là ý nghĩa thần bí, nằm ngoài tầm nhận thức của loài người. Mỗi cá nhân khi ra đời đã được cung cấp một lực sống. Chính lực này gây ra chuyển động, con người sống như là quán tính, (không cưỡng lại được, không băn khoăn, không thắc mắc nếu như không học hành, đọc sách quá nhiều) cho tới khi tiêu hao hết năng lượng hay gặp lực cản.
10. Cuộc sống có ý nghĩa vì nó là một giai đoạn trong quá trình tiến hóa bất tận của tồn tại người với tư cách là linh hồn bất tử có tiến hóa nhờ học tập, rèn luyện và tu dưỡng qua các kiếp.
11. Cuộc sống là tặng phẩm kỳ diệu của tạo hóa dù nó hữu hạn hay vĩnh hằng, nó là sự kết hợp kỳ diệu của tinh thần và vật chất và năng lượng theo một cách bí ẩn nào đó mà loài người bản thân nó chưa thể tạo ra và hy vọng là không bao giờ tạo ra. Vì một khi loài người nắm được bí quyết sự sống nhân loại không còn gì để nghiên cứu và khám phá nữa thành ra họ phải tuyệt diệt.
12. Sự sống có ý nghĩa vì nó là một phần của quá trình khám phá và tìm hiểu vũ trụ. Sự sống là bất tử cho toàn thể nhân loại với tư cách một loài sinh vật, và chỉ hữu hạn ở mối người với tư cách là cá thể.
13. Sự sống có ý nghĩa vì nó là một sản phẩm duy nhất trong vũ trụ cho tới nay, theo sự hiểu biết tốt nhất của loại người. Chỉ cần thay đổi một số điều kiện nhất định sự sống sẽ bị tổn thương hay hủy diệt. Sự sống rất mong mong, hãy bảo về nó.
14. Ý nghĩa của sự sống, nếu có, chảng qua là một đoạn chương trình đã được lập sẵn bởi cỗ máy vũ trụ. Các sinh vật khác thì tuân thủ môt cách nghiêm ngặt. Riêng loại người do có tư duy có thể thay đổi chút ít.
15. Gạt bỏ một bên các yếu tố sinh học ý nghĩa cuộc sống loài người là hưởng thụ và/hoặc tạo ra các giá trị văn hóa. Tồn tại người là tồn tại văn hóa với nghĩa rộng của nó là các giá trị tinh thần và vật chất do loài người kiến tạo nên.
16. Ý nghĩa tồn tại người là bất khả tri, do khả năng tự nhận thức bao giờ cũng thấp hơn khả năng nhận thức.

RIÊNG BẠN CÓ KIỂN GIẢI NHƯ THẾ NÀO?

the meaning of life - ý nghĩa cuộc đời

Sinh ra đời - đi học - học giỏi - tốt nghiệp - đi kiếm việc - tìm ra việc - kiếm tiền - kiếm nhiều tiền hơn - để dành tiền - gặp người ấy - hẹn hò - quyến luyến - kết hôn - kiếm tiền - thăng tiến trong công việc - kiếm nhiều tiền hơn - có con - mua nhà - kiếm tiền - dậy sớm đi làm - về nhà xem TV - sinh một đứa khác - kiếm nhiều tiền hơn - mua hàng ở siêu thị Wal-Mart - cắt cỏ - kiếm nhiều tiền hơn - đẻ con tiếp - tậu xe cho gia đình 6 người - mua bộ Video Elmo cho các con - kiếm tiền - có thêm cháu nữa - đi xem những phim hài-tình cảm mới nhất - kiếm thêm tiền - Đi nghỉ ở Disneyland - ăn ở McDonald - gọi thợ nước khi bồn rửa bị hỏng - kiếm tiền - thỉnh thoảng nói lời yêu với vợ/chồng - đưa con đi học - kiếm tiền - bỏ phiếu cho American Idol - họp bạn phổ thông - kiếm thêm tiền - tập chơi gôn - khuyên bảo con - cho con đi học đại học - uống aspirin Bayer trị khớp - phát phì - làm ông bà - ngưng kiếm tiến - già cả - qua đời.

nhức đầu & tửu liệu pháp - phiếm đàm


Một người bạn bác sĩ của tôi cho tôi biết tỷ lệ bị nhức đầu không rõ nguyên nhân là rất cao ở phụ nữ so với nam giới, đặc biệt là chứng đau nửa đầu (migraine). Tôi hỏi anh ta tại sao lại thế nhưng không có câu trả lời thỏa đáng: Y văn thế gới chưa ghi nhận nghiên cứu có giá trị nào giải thích hiện tượng này. Anh ta còn bảo tôi: "Cậu mà giải thích được là vớ được cái tiến sỹ y khoa đấy."
Tôi không phải dân y, nhưng nghe cũng tham tham. Hết ngày này qua tháng nọ, thậm chí nhiều đêm mất ngủ tôi cố suy nghĩ nhưng vẫn không tìm ra ẩn số. Thế rồi một ngày tôi có cảm giác mình bị nhức đầu. Hãi qua, tôi xơi ngay mấy loại thuốc quen thuộc mà ông bạn bác sĩ thường kê cho tôi, nhưng tuyệt không có hiệu quả gì. Nhức vẫn hoàn nhức. Hoảng quá, tôi chạy ngay đến phòng khám của anh. Trên đường đi tôi gặp một tay bạn, vốn nhậu nhiều hơn ăn. Và không hiểu sao, mà y dụ được tôi đi nhậu vào buổi sáng sớm như vậy, một điều tôi chưa từng làm trong đời. Tôi thỉnh thoảng cũng có uống, nhưng chỉ vào buổi trưa hay tối mà thôi. Sau khi nghe tôi trình bày vấn đề của tôi, y bảo sẽ chữa khỏi sau 30 giâymà không cần đi bác sỹ. Có lẽ, vì y quá quyết tâm mà tôi bị thuyết phục. Chúng tôi vừa uống, y vừa giải thích liệu pháp và tiến hành điều trị ngay. Y nói lè nhè, dông dài với nhiều tiếng lóng của dân nhậu không tiện ghi ra ở đây, nhưng nội dung cái tửu liệu pháp là như thế này: ngoài những chứng đau đầu do tổn thương thực thể gây ra thì không nói, tất cả các nhức đầu do tâm lý, tình cảm, sang chấn tinh thần, lo âu... tất tần tật đều có thể điều trị bằng rượu. Hướng dẫn sử dụng cũng cực kỳ đơn giản uống say thì mới có hiệu quả; say càng lâu càng tốt. Giải thích điều trị: ví dụ trường hợp của tôi, do lo nghĩ quá mà nhức đầu, uống vào say quên hết không lo nữa, thế là tôi khỏi bệnh. Tôi vẫn còn hồ nghi rằng, mình chỉ là trường hợp cá biệt nên bí mật mở rộng đối tượng nghiên cứu và đích thân điều trị nhiều ca nhức đầu mạn tính với tửu liệu pháp vừa được chân sư phụ truyền dạy, và kết quả ghi nhận thật ngoài sức tưởng tượng. Do đó, có thể tạm kết luận: anh em hay chị em đều bị hức đầu như nhau nhưng do có nhậu nhẹt anh em qua hết, chị em không chịu nhậu hèn chi cứ đau hoài. (Nói thế, không có nghĩa là động viên chị em uống nhiều đâu nhé. Chị em mà uống rồi anh em chẳng còn chi để uống, lại nhức đầu triền miên cả lũ thôi!!!)
Nhưng đến đây thì giấc mộng tiến sỹ của tôi chấm dứt, vì cái phát minh có tính độc sáng (originality) này là của tay bợm nhậu chưa bao giờ đủ tỉnh táo để báo cáo khoa học, còn tôi thì vốn tự trọng đầy mình không bao giờ thèm hạ mình đánh cắp ý tưởng hay đạo văn của bất kỳ ai.
Thôi đành chờ dịp khác vậy. Nghe đâu, người ta vẫn tiếp tục cái dự án hai mươi ngàn tiến sĩ. Chẳng lẽ không có một suất cho tôi sao.

nhớ & quên - phiếm đàm


Con người là động vật hay lãng quên mà lại nhớ dai, và phụ nữ thì nhớ dai hơn nam giới. Cứ hỏi mười tay nam giới rằng họ cưới vợ vào ngày nào, ắt hẳn có đến bảy tới tám tay quên bẵng từ lâu rồi. Còn nếu hỏi bất kỳ cô nàng nào về chuyện đó, chắc là, bạn không những nhận được câu trả lời chính xác mà cả phần mở rộng rất chi là chi tiết của nó nữa, đại loại như áo cưới màu gì, bao nhiêu người đến dự, quà cưới nào là... nhất, vân vân và vân vân.
Rõ ràng, có thể kết luận một cách giản đơn là nữ giới không hạnh phúc bằng nam giới vì họ có ký ức quá tốt như thế. Cuộc đời này, như bạn biết đấy niềm vui thì có ít, nỗi buồn thì miên man; hạnh phúc luôn ngắn ngủi lo âu như đêm trường; thành công thì nhất thời mà thất bại lại trường diễn. Do vậy, những ai nhớ tốt các sự kiện trong đời ắt hẳn khó mà sống yên vui. Âu cũng là mặt trái của ký ức.
Thế thì có cách nào khắc phục? Có hai cách:
Một là, tập lãng quên. Cách này quá khó bởi lẽ không hiểu sao khi ta cố quên thì lại nhớ dai và những đòn đau thường nhớ lâu. Vả lại, phụ nữ nói chung sợ quên lắm. Tập như thế có ngày quên mã ATM thì chết à?
Hai là tập sống chung hòa bình với các sự kiện "xấu" coi nó như là điều kiện cần cho những sự kiện "tốt". Nếu phụ nữ ứng xử được theo kiểu này thì không những họ hạnh phúc mà nam giới cũng hạnh phúc theo bởi vì theo một thống kê không rõ nguồn thì nghe đâu khoảng hai phần ba đau khổ của nữ giới là do nam gây ra.

tôi là ai?

Tôi là ai mà mà Thượng đế của cả thế gian này muốn biết tên tôi. và muốn cảm nhận nỗi đau của tôi?
Tôi là ai mà ánh sáng sao Mai lại thuận lòng soi lối cho trái tim lang bạt?
Không phải vì tôi là ai mà bởi những gì Người đã làm. Không phải vì những gì tôi đã làm mà bởi chính Người là ai.
Tôi là một bông hoa nhanh chóng úa tàn, ngay hôm nay rồi mất đi mãi mãi.
Một cơn sóng trào dâng trong đại dương.
Một làn hơi nước trong ngọn gió.
Người vẫn còn nghe con khấn gọi, Thượng đế, Người nâng con khi con ngã và nói cho con biết con là ai. Con là của người.
Tôi là ai mà đôi mắt nhìn thấy lỗi lầm của tôi lại nhìn tôi trìu mến và mong tôi lại vươn dậy?
Tôi là ai mà giọng nói từng làm biển lặng lại truyền qua mưa để làm yên cơn bão trong lòng tôi?